Mấy người đó là cao thủ của Tuyết Liên Giáo, chúng thấy ba người đang nói chuyện liền ngừng chân lại tức thì.
Mai Nhi cau mày lại nói:
- Kẻ thù của quý phái đã qua sông Quế Giang rồi quý vị có việc riêng xin cứ tiện đi, chúng tôi còn phải trở về Giang Tây một phen.
Mấy người nọ chắp tay vái chào một cái, rồi quay mình đi luôn nhanh như điện chớp.
Lúc ấy ông già kinh ngạc hỏi:
- Mai cô nương tại sao muốn lão phu trở về Giang Tây, như vậy không sợ trái lệnh của Sơn chủ hay sao? Mai Nhi cười nhạt một tiếng đáp:
- Mã Thúc đã lỡ chết bởi tay Tuyết Liên Giáo, Dương lão sư còn muốn vùi thây ở đây chăng, hiện giờ Tuyết Liên Giáo đang cốt nhục tương tàn, mầm nổi loạn đã chớm nở, bổn thân của phái đó đang nguy cấp. Sơn chủ có ra lệnh cho Dương lão sư dự vào chuyện thị phi của giáo ấy đâu.
Ông gật đầu nói tiếp:
- Hai cô nương nói có lý, lão đi cùng Mai cô nương trở về Giang Tây vậy.
Ba người đi như bay rời khỏi chốn đó.