Đang lúc đêm tối, trong dãy núi Hùng Nhĩ Sơn, bỗng có một luồng ánh sang đỏ bốc lên, thoáng cái, ngọn lửa đó đã lan khắp mọi nơi. Dưới ánh sang lửa, các nhà cửa trong núi đều hiện ra rất rõ. Tiếng người kêu la lẫn tiếng ngựa hí ồn ào và hỗn loạn vô cùng.
Thì ra kho thóc của Lâu Kính Đức bị người đốt cháy, tuy có rất nhiều tay cứu chữa, nhưng vì gió lớn quá, ngọn lửa càng cháy càng bốc cao, khiến kho lương thực ấy bị lửa bao trùm, không sao cứu chữa được nữa.
Còn Kính Đức thì chạy như bay, vừa nổi giận vừa ra lệnh cho các bộ hạ cứu hỏa, một mặt y quát bảo thủ hạ:
- Chắc là người của Vạn Thắng tiêu cục phóng hỏa, các người mau đi xét xem món tiêu hàng của chúng còn đó không?
Hai tên đảo phi tuân lệnh đi ngay. Kính Đức hai mắt long lánh, nhìn kho lương đang cháy, trong lòng bối rối vô cùng. Một lát sau, một tên đạo phi chạy vào thưa:
- Bẩm đương gia, món tiêu hàng đó vẫn còn nguyên trong kho trong lúc lửa cháy, phó đường gia đã ra lệnh truy nã kẻ phóng hỏa, nhưng theo các chòi canh ngầm và hở báo cáo, không hề thấy có người nào khả nghi cả.
Kính Đức nghe nói thẫn người, tiếp theo một tên khác chạy vào thưa:
- Bẩm đương gia, cháu của đương gia bị kẻ phóng hỏa bắt cóc đi rồi. Tên đó có để lại một bức thư hẹn tối nay, đương gia phải đi cùng hai lão tiền bối Lăng Tiêu và Tuyết Sơn tới ngay Vũ Vương đài để đón lệnh tôn về. Nếu ba vị không tới kịp, tánh mạng của lệnh tôn sẽ không được bảo toàn.
Kính Đức nghe như sét đánh bên tai, vì y coi đứa cháu độc nhất và cưng nhất của y, năm nay mới lên ba, thông minh và khôn ngoan vô cùng, như tính mạng thứ hai của y vậy. Mặt y biến sắc, chân tay run lẩy bẩy, y vội chạy thẳng về phía trước…
Mặt trăng sắp lặn, trước Vũ Vương đài có ba ông già mặt lầm lì, trông rất rùng rợn. Đó chính là Vân Nhạc, Hiểu Lam và Linh Phi, cả ba cùng đeo mặt nạ da người, nên mới khó nhận ra. Lúc ấy đã vào canh hai, Hiểu Lam liền lên tiếng hỏi:
- Tại sao giờ này mà Lâu Kính Đức vẫn chưa tới nhỉ?
Tạ Vân Nhạc đáp:
- Tại hạ đoán thể nào y cũng tới, nhất là Tuyết Sơn Nhân Ma và Lăng Tiêu Tử đều là những tay ngông cuồng. Sáng hôm nay, chúng bị tại hạ đùa bỡn như vậy, khi nào chúng chịu được, nên thế nào chúng cũng tới.
Nói tới đó, chàng chỉ tay về phía trước, cười nhạt và tiếp:
- Chúng chẳng tới là gì kia?
Hiểu Lam, Linh Phi ngước mắt lên nhìn. Quả nhiên từ đằng xa có mấy cái bóng người đang cấp tốc phi tới. Một lát sau, những người đó đã tới Vũ Vương đài, ba người đi đầu đã thấy bọn Vân Nhạc.
Kính Đức tỏ vẻ lo âu, ho khan một tiếng rồi lên tiếng hỏi:
- Ba vị đứng trên đài kia, có phải là người giáng lâm tệ trại sáng hôm nay, phóng hỏa và đề lại lá thơ đó không?
Cả ba ha hả cười và cùng phi xuống dưới đài nhanh như điện chớp. Nhưng ba người dừng chân lại một chỗ cách xa chỗ bọn Lâu Kính Đức hơn trượng.
Tuyết Sơn Nhân Ma và Lăng Tiêu Tử nhìn bọn Vân Nhạc một hồi, nhưng cả hai ngạc nhiên vô cùng, vì không hề gặp qua ba người này bao giờ.
Vân Nhạc trầm giọng đáp:
- Phải, chính lão phu. Lâu Kính Đức, lão phu thử hỏi ngươi hẹn các đại tiêu cục ở Trung Châu lên trên sào huyệt của ngươi làm gì?
Lúc này Kính Đức chỉ sợ cháu cưng của mình bị đối phương giết, nên mặt đỏ bừng không dám trả lời. Còn Tuyết Sơn Nhân Ma cười nhạt một tiếng và nói:
- Những quân ngông cuồng kia, trước mặt ta mà còn tự xưng là lão phu…
Y mới nói tới đó, đã nghe một tiếng “bốp” rất giòn. Thì ra Vân Nhạc đã lẹ tay, tát Tuyết Sơn Nhân Ma một cái. Cái tát đó mạnh vô cùng, khiến Nhân Ma đau khôn tả, mắt đổ đom đóm. Y tức giận vô cùng, liền giơ chưởng lên đánh lại, nhưng đã bị Vân Nhạc lẹ tay nắm chặt lấy cổ tay rồi.
Chàng cười nhạt và nói:
- Lão phu định kiếm Lâu Kính Đức, chứ không phải mi, hà tất mi phải nóng lòng sốt ruột như thế? Lão phu biết mi tự phụ có môn Trấn Sơn Khí Công, cho là thiên hạ vô địch, để lát nữa lão phu sẽ cho mi biết tay, chớ bây giờ lão phu chưa có thì giờ nói chuyện với mi.
Nói xong, chàng đẩy mạnh một cái, Tuyết Sơn Nhân Ma đã loạng choạng lùi về phía sau mấy bước.
Lăng Tiêu Tử thấy vậy, kinh hãi vô cùng. Mười mấy tên phỉ đảng trông thấy Vân Nhạc vừa ra tay đã chế ngự được Tuyết Sơn Nhân Ma ngay, tên nào tên nấy đều kinh hãi vô cùng, bất giác chúng đưa mắt nhìn nhau.
Tuyết Sơn Nhân Ma hổ thẹn vô cùng, liền lớn tiếng cười một cách điên cuồng và đáp:
- Được, được, đêm nay ta gặp được đối thủ rồi. Nhân lúc người ta không đề phòng, ngươi ra tay tấn công như vậy là vô sỉ. Rồi ta sẽ cho ngươi kiến thức Trấn Sơn Khí Công lợi hại của ta.
Nói xong, y rống lên một tiếng, như tiếng sấm vang động. Vân Nhạc quát hỏi:
- Lâu Kính Đức, chẳng lẽ ngươi không muốn cháu ngươi được sống hay sao?
Kính Đức rùng mình kinh hãi vội la lớn:
- Tuyết Sơn tiền bối, khoan hãy ra tay đã.
Nhân Ma vội thu Khí Công lại, gượng cười và nói:
- Cái lối bắt cóc người để áp chế đối phương như vậy, không xứng là cao thủ trong võ lâm chút nào.
Vân Nhạc ha hả cười đáp:
- Cao thủ trong võ lâm ư? Vậy ngươi có biết lão phu là ai không?
Tuyết Sơn Nhân Ma không biết trả lời ra sao, hai mắt lộ vẻ oán độc.
Tiếp theo đó Vân Nhạc cười nhạt và hỏi tiếp:
- Ngươi không biết lão phu là ai, nhưng lão phu biết các người. Nói không phải lão phu khinh các ngươi, dù bây giờ ngươi với Lăng Tiêu Tử hợp sức cũng không đấu lại lão phu đâu.
Lăng Tiêu Tử cả cười một hồi rồi đáp:
- Nói thối quá! Lão cũng muốn được kiến thức võ công của ngươi.
Vân Nhạc lại cười nhạt và tiếp:
- Cứ chờ một lát, ta không để cho các người rảnh tay đâu.
Đoạn, chàng quay lại nhìn Kính Đức và tiếp:
- Kính Đức, mi phải đem ngay món tiêu hàng của Vạn Thắng tiêu cục trả lại, rồi ngươi đến tận cửa các đại tiêu cục tạ tội và giải tán sào huyệt của ngươi, thì ta sẽ trả cháu ngươi trở về với ngươi.
Kính Đức là một tay gian hùng trong Hắc Đạo đã oai trấn núi song khi nào y lại nhận những điều kiện khuất phục như thế, nên tức giận vô cùng, cười khan mấy tiếng và đáp:
- Lâu mỗ đây cũng đường đường một tay hảo hán khi nào chịu nhục mà tuân theo.
Nói xong y phất tay áo một cái, có một luồng gió rất mạnh phủ tới mặt Vân Nhạc, đồng thời y giơ tay trái ra, nhằm yếu huyệt của đối phương điểm tới.
Vân Nhạc vẫn đứng yên, còn Tốt Hiểu Lam, tiến lên đánh luôn. Hai chưởng lực vừa va chạm, Kính Đức đã cảm thấy bị một sức mạnh làm cho mình mẩy rung chuyển, khí huyết đảo lộn, lùi lại phía sau hai bước. Không ngờ Linh Phi đã rút kiếm ra khỏi vỏ, lẹ tay tiến lên điểm vào yếu huyệt ở cổ họng của Kính Đức liền. Tiếp theo đó Linh Phi trầm giọng hỏi:
- Có phải ngươi nói đành chết chứ không chịu nhục phải không? Bây giờ ta sẽ cắt đứt mười ba cái gân chính của ngươi, dầu ngươi muốn chết cũng không được, muốn sống cũng không yên.
Bọn phỉ đồ đi theo Kính Đức, thấy vậy đều biến sắc. Chúng định ra tay cứu viện, nhưng lại sợ Kính Đức bị Linh Phi giết, nên chỉ rút khí giới ra mà không dám tiến lên tấn công.
Tuyết Sơn Nhân Ma và Lăng Tiêu Tử thấy Hiểu Lam và Linh Phi ra tay nhanh như vậy, đều nhìn nhau kinh hãi. Vân Nhạc vẫn trợn trừng hai mắt canh chừng. Hai tên ma đầu đó đều biết không thể nào ra tay cứu Kính Đức được.
Lăng Tiêu Tử cười nhạt một tiếng rồi nói:
- Hai người đấu với một, dẫu thắng cũng không phải là anh hùng.
Vân Nhạc sầm nét mặt lại, làm như không nghe lời Lăng Tiêu Tử.
Lúc ấy Kính Đức đã bị mũi kiếm điểm vào yếu huyệt trên cổ, không dám nói nửa lời, đồng thời y lại nghe Linh Phi nói định cắt đứt mười ba sợi gân chính của y, y biết thủ pháp đó thảm khốc vô cùng, và khiến y sẽ chết một cách từ từ, đau khổ khôn tả nên y sợ hãi vô cùng.
Linh Phi nhìn bọn phỉ đồ quát lớn:
- Nếu các ngươi muốn chủ nhân các ngươi được sống sót thì mau về sơn trại lấy món tiêu hàng ra trả lại cho Vạn Thắng tiêu cục ngay.
Một tên phỉ đồ trong bọn gượng cười và đáp:
- Thủ đoạn của ngài độc ác thật.
Nói xong y liền quay lại bảo các đồng đảng trở về sơn trại. Còn ba tên ở lại đứng phía sau Lăng Tiêu Tử, Linh Phi đã đoán ra ba tên đó là môn hạ của phái Hoa Sơn.
Linh Phi nhanh tay điểm luôn vào Thần Phong Huyệt của Kính Đức, tên đại chủ đó ngã lăn ra đất tất thì. Lúc ấy Vân Nhạc cười nhạt rồi lên tiếng nói:
- Bây giờ đến lượt hai vị này nói chuyện, vậy hai vị muốn gì, cứ nói đi.
Ba tên đứng sau Lăng Tiêu Tử liền múa kiếm nhảy ra, một tên trong bọn liền lên tiếng trả lời Vân Nhạc:
- Có việc gì, đã có đệ tử thay thế sư phụ, chẳng hay lão tiền bối quý danh là chi?
Vân Nhạc lạnh lùng đáp:
- Người sơn dã không có tên họ, các ngươi cứ việc ra tay đánh đi.
Ba tên nọ không nói gì nữa, múa kiếm xông lại tấn công ba nơi yếu hiểm của Vân Nhạc. Kiếm pháp của chúng huyền ảo vô cùng, nhưng Lăng Tiêu Tử biết ba đồ đệ của mình không phải là đối thủ của Vân Nhạc, muốn ngăn cản, nhưng không kịp, đành cau mày và lắc đầu. Y ngẩng mặt lên nhìn thấy thân hình của Vân Nhạc lại còn kỳ ảo hơn.
Chàng vừa tránh khỏi ba thế kiếm của ba tên nọ, đã giơ sang chưởng ra tấn công vào lưng của hai tên nọ liền. Hai người nọ chưa kịp lên tiếng, đã bị chàng đánh trúng, ngã lăn ra đất, còn một người nữa, quay trở lại múa kiếm đâm vào ngực chàng ngay.
Vân Nhạc cười nhạt một tiếng, giơ năm ngón tay ra chộp luôn lưỡi kiếm của đối phương và kéo mạnh một cái. Ngươi y đâm bổ về phía trước, Vân Nhạc đã lẹ làng giơ tà chưởng ra ấn luôn vào ngực đối thủ.
Thế là cả ba tên môn hạ của Lăng Tiêu Tử cùng bị đứt tâm mạch mà chết. Trận đấu kết liễu quá nhanh chóng, Lăng Tiêu Tử muốn ra tay, nhưng không kịp nữa rồi. Y thấy ba môn đồ chết một cách thảm thương như vậy tức giận đến dựng cả râu tóc lên và nói:
- Ba đồ đệ của ta có thù oán gì với ngươi đâu? Đáng lẽ ngươi chỉ đánh bại chúng thôi, hà tất phải hạ độc thủ như vậy?
Vân Nhạc không thèm trả lời Lăng Tiêu Tử, hai mắt nhìn thẳng vào mặt Tuyết Sơn Nhân Ma, cười nhạt một tiếng và nói:
- Ta biết ngươi đã vận hết Trấn Sơn Khí Công, sao không giở Khí Công đó ra tấn công đi?
Tuyết Sơn Nhân Ma thấy Vân Nhạc chỉ một hiệp mà đã giết chết ba tên đồ đệ của Lăng Tiêu Tử, lại nghĩ đến một nhân vật rất lợi hại. Vì vậy y mới ngấm ngầm vận Trấn Sơn Khí Công lên, để thừa cơ đánh lén. Không ngờ Vân Nhạc thấy rõ và hỏi như vậy, y liền quát lớn một tiếng:
- Có mau nộp mạng cho ta không?
Nói xong, y múa song chưởng đẩy tới, một sức mạnh như vũ bão dồn dập bao trùm người Vân Nhạc. Nhưng Vân Nhạc đã tung mình nhảy lên không, giở Thiên Long Bát Thức, bổ xuống và dùng Di Lặc Thần Công dồn vào hai bàn tay đè mạnh.
Vì đối phương là kẻ đánh lén cha mình, nên chàng đã giở hết mười hai thành công ra tấn công. Tuyết Sơn Nhân Ma vừa đẩy Trấn Sơn Khí Công, bổng thấy hình bóng của đối phương biến mất, y ngẩn người, chưa kịp nghĩ ngợi đã thấy có một sức mạnh trên đầu đè xuống và lấn áp cả Trấn Sơn Khí Công của y. Y kinh hãi vô cùng, vội giở song chưởng lên chống đỡ.
Nhưng sức bên trên đè xuống quá nặg, khiến hai cánh tay của y mềm nhũn, không sao chống đỡ lại được. Đồng thời, hai mắt tối tăm, mồm mũi đầu nghẹn y kêu “hự” một tiếng rồi ngã lăn ra đất, cửa khiến máu đen ra bên ngoài…
Lăng Tiêu Tử giảo hoạt vô cùng, thấy vậy quay mình định chạy. Nhưng đột nhiên trên không có tiếng cười ha hả, và tiếng nói:
- Ngươi còn muốn chạy đi đâu nữa?
Lăng Tiêu Tử liền cảm thấy sau lưng như bị năm cái móc gan cắm sâu vào thịt, đau đớn đến nỗi răng run cầm cập. Tiếp theo đó, y nghe Vân Nhạc cười nhạt và nói:
- Ta để cho mi chết một cách tâm phục, khẩu phục. Mi có biết tại sao ta đối xử với mi một cách ác độc như thế này không? Ai bảo năm xưa ngươi can dự vào vụ vây đánh Truy Hồn Phán Tạ đại hiệp làm chi?
Lăng Tiêu Tử nghe Vân Nhạc nói, rùng mình kinh hãi, vội đáp:
- Ngài hãy khoan tay đã, bần đạo có đôi lời…
Nhưng Linh Phi đã nhảy tới đâm luôn một kiếm vào lưng y, máu tươi vọt ra kết liễu đời Lăng Tiêu Tử.
Vân Nhạc ngạc nhiên vô cùng, thẫn người ra nhìn, Linh Phi vừa cười vừa nói:
- Lăng Tiêu Tử giảo hoạt và khéo nói lắm, chỉ sợ thiếu hiệp bị lời bịa đặt của y mà không nỡ ra tay, nên Linh mỗ mới phải diệt y cấp tốc.
Hiểu Lam vác xác của Kính đức lên vai vừa đi vừa nói:
- Chúng ta đi thôi.
Bỗng nghe phía sau có tiếng chân rộn rịp chạy tới, ba người quay đầu lại nhìn, mới hay Tuyết Sơn Nhân Ma đã loạng choạng bước đi và biến mất trong gió bụi. Vân Nhạc định đuổi theo, Hiểu Lam vội nắm lấy tay chàng và khuyên:
- Y đã đi xa rồi, có đuổi theo cũng vô ích, để sau này sẽ đối phó.
Vân Nhạc đứng ngẩn người, nghĩ ngợi giây lát rồi đáp:
- Nay ta để cho Tuyết Sơn Nhân Ma đào tẩu, các đại tiêu cục ở Hà Lạc sẽ bị hậu họa rất lớn, nên tại hạ áy náy vô cùng vì mình làm không được chu tất để người khác bị lụy…
Hiểu Lam nghe Vân Nhạc nói rất phải, cũng nóng lòng sốt ruột xoa tay một hồi rồi hỏi:
- Như vậy biết làm sao bây giờ?
Vân Nhạc thở dài một tiếng rồi đáp:
- Tại hạ tưởng Tuyết Sơn Nhân Ma đã chết, không ngờ y giả bộ rất khéo, nên tại hạ không đánh tiếp một chưởng nữa, mới thất thổ như vậy. Tuy vậy, nội phủ của y cũng bị thương khá nặng rồi, ít nhất y cũng phải chữa hai ba năm mới khỏi. Trong thời gian đó, y không dám hạ sơn quấy nhiễu đâu. Vừa rồi, tuy tại hạ thắng y nhưng bị Trấn Sơn của y làm cho ngực mình hơi đau, có lẽ bị Chân Khí chạy vào can kinh cũng nên.
Linh Phi nghe nói cả kinh, vội hỏi:
- Nghe Thiếu hiệp nói, Linh mỗ mới nhớ ra Trấn Sơn Khí Công đó rất độc, người nào bị Chân Khí đó xâm nhập thân thể, máu trong người sẽ khô héo dần mà chết.
Vân Nhạc ngẩn người, hỏi:
- Vậy có thuốc để chữa không?
Linh Phi ngẫm nghĩ giây lát mới trả lời:
- Linh mỗ chưa nghe nói thuốc nào chữa được thứ độc đó.
Vân Nhạc cả cười một hồi rồi tiếp:
- Số mạng của tại hạ là do trời định, có khi nào chân khí độc của y lại giết được tại hạ.
Hiểu Lam nghiêm nét mặt, xen lời:
- Tuy vậy thiếu hiệp cũng không nên coi thường.
Linh Phi tiếp:
- Linh mỗ chỉ nghe phong thanh thế thôi, chưa chắc đã đúng. Sở dĩ Linh mỗ nói vậy là mong thiếu hiệp nên đề phòng đấy thôi. Không hiểu vừa rồi lúc đối chưởng với thiếu hiệp, Tuyết Sơn Nhân Ma có giở chân khí tuyệt độc đó ra không?
Vân Nhạc mỉm cười nói:
- Thật tại hạ không tin chân khí của y lợi hại như vậy. Thôi, Linh lão sư hãy cùng tại hạ quét dọn mấy cái xác này đã, rồi trở về tiêu cục ngay.
Linh Phi thấy Vân Nhạc coi thường, đành chỉ thở dài ngầm một tiếng thôi, rồi cùng Vân Nhạc và Tốt Hiểu Lam, chia nhau vác bốn cái xác đi khỏi nơi đó…
Lúc bấy giờ đã là giữa ngọ, trong thành phố Biện Lương gió thổi cát bụi bay tung, người đi đường không sao mở mắt ra được.
Trước cửa Vạn Thắng tiêu cục, bỗng có sáu người cỡi sáu con ngựa ở xa phi tới. Người nào người nấy đều là những tay giang hồ hảo thủ, nhưng vẻ mặt lo buồn. Một người trong bọn nhìn vào tiêu cục rồi nói với người bên cạnh:
- Các vị chớ có nóng nảy, chúng ta nên lễ phép một tí thì hơn.
Trong tiêu cục bỗng có một người tuổi trạc tam tuần, trông rất oai phong, bước ngắm nhìn sáu người nọ, chấp tay chào và lớn tiếng hỏi:
- Quý vị từ đâu tới? Chẳng hay giáng lâm tệ cục có việc chi?
Sáu người nọ ngẩn người ra nhìn nhau, rồi một người râu vàng trong bọn, cũng chắp tay chào trả lễ và đáp:
- Các hạ làm ơn vào thưa với Lương Tổng tiêu đầu là Hùng Nhĩ Sơn đem trả nguyên số tiêu ngân, còn tiêu hàng thì sắp tới nơi.
Chàng trung niên kia nghe nói kinh ngạc vô cùng, ngẩn người ra giây lát rồi mới mừng rỡ trả lời:
- Mời quý vị hãy đợi chờ giây lát, tại hạ vào trong thông tin để Tổng tiêu đầu ra nghênh tiếp.
Nói xong người đó lẹ chân chạy vào trong. Chàng râu vàng đưa mắt nhìn các đồng đảng rồi tiếp:
- Có lẽ tiêu cục của họ chưa biết sự thật tình ra sao đâu. Như vậy ba ông già không phải là người của tiêu cục đến giúp. Như vậy đương gia của chúng ta và hai lão tiền bối Lăng Tiêu Tử, Tuyết Sơn hiện giờ ở đâu?
Năm người nọ đều ngơ ngác nhìn nhau rồi một người trong bọn liền đáp:
- Trước khi tới đây, chúng tôi đã đi qua đài Vũ Vương xem xét, thì thấy gió thổi cát bay mù mịt che lấp hết những vết tích đêm hôm qua. Nhưng, tối hôm qua Đương gia của chúng ta bị ba lão già đó đánh lén và bắt giữ, chúng ta không núp ở trong xó tối đợi chờ quả thật là thất sách…
Người râu vàng đang gượng cười, chưa kịp nói đã thấy một vật trắng ở đằng xa bắn tới, vội giơ tay ra bắt, mới hay đó là một nắm giấy, liền giở ra xem. Y vừa kinh ngạc vừa biến sắc. Cả năm người kia cũng kinh ngạc, xúm lại gầm xem. Nhưng, gã râu vàng đã cất tờ giấy vào trong túi, đồng thời từ trong tiêu cục có tiếng cười rất lớn và tiếng nói vọng ra:
- Quý khách giá lâm, lão ra nghinh tiếp chậm trễ, mong quý vị thứ lỗi.
Tiếng nói vừa dứt, đã thấy một ông già mặt trắng hớn hở chạy ra nghinh đón. Chàng râu vàng vội tiến lên một bước và nói:
- Tại hạ là La Anh, thừa lệnh Đương gia, đem trả lại tiêu ngân và tiêu hàng cho quý tiêu cục. Mấy anh em tại hạ cưỡi ngựa đến trước, còn xe chở tiêu hàng sẽ đến sau. Vừa rồi anh em tại hạ lại nhận dược cấp lệnh của Đương gia triệu hồi ngay, nên không có thì giờ ở lại lâu được. Cho nên thông tri cùng tổng tiêu đầu hay trước và cũng xin cáo từ ngay bây giờ. Nếu lát nữa tiêu xa tới nơi, Tổng tiêu đầu điểm lại xem, nếu thiếu sót món nào, xin cho tệ sơn biết ngay và chúng tôi sẽ theo thời giá mà bồi thường.
Ông già mặt trắng ân cần nói:
- Sáu vị ở xa tới đây, xin mời vào tệ cục xơi chén rượu rồi sẽ đi cũng không muộn.
La Anh đáp:
- Quả thật anh em chúng tôi được lệnh phải quay về sơn trại ngay, xin khất lại khi khác chúng tôi sẽ tới quý cục quấy nhiễu một phen.
Nói đoạn, y chấp tay vái chào, rồi cùng năm người khi phi thân lên mình ngựa đi liền. Sáu người đó chạy về phía chùa Thiêt Tháp, không bao lâu đã tới nơi.
Dưới Thiết Tháp cao chọc trời, trong đỉnh bát giáo đang có bốn người ngồi đợi, đó là Vân Nhạc, Hiểu Lam, Linh Phi và Kính Đức, mà Kính Đức đang ẵm một đứa trẻ lên ba trong lòng. Đứa trẻ ấy trông rất kháu khỉnh, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn bốn người và tỏ vẻ hiếu kỳ vô cùng. Kính Đức giơ tay lên vuốt má thằng nhỏ, tỏ vẻ rất thương mến.
Vân Nhạc từ từ đứng dậy, vẻ mặt lạnh lùng, tủm tỉm cười và nói:
- Họ đã tới rồi kìa. Lâu Đương gia dẫn họ trở về núi, nhưng xin Đương gia nên nhớ lời khuyên bảo của chúng tôi, đừng có hành động như trước và cũng đừng nên kết giao với những tên ma đầu nữa. Anh em lão ẩn dật trong núi Phục Ngưu, cách chỗ Lâu đương gia không xa đâu. Khi nào nhàn rỗi, anh em tại hạ thể nào cũng sang thăm đương gia.
Kính Đức đứng dậy, tỏ vẻ thành kính đáp:
- Lâu mỗ trót đi lạc đường, thân làm đạo tặc, mà không biết tự biết tu tâm tích đức, càng ngày càng đắm đuối vào chốn tội lỗi. Nay được quý vị đã tha chết còn bảo cho như vậy, tại hạ thể nào cũng ghi sâu trong đáy lòng. Chẳng hay ba vị lão tiền bối có thể cho tại hạ biết quý danh, để tại hạ sống thờ, chết giỗ chăng?
Vân Nhạc mỉm cười đáp:
- Chúng tôi sinh sống trong sơn lâm đã lâu, quên cả tên họ. Mong Lâu đương gia thượng lộ bình an, thứ cho chúng tôi không tiễn chân nữa.
Lâu Kính Đức vẫn ẵm thằng nhỏ vái chào và nói tiếp:
- Lâu mỗ xin cáo biệt từ đây.
Nói xong, y liền đi ra khỏi đình, nhưng hình như y quên một việc gì, nên quay ngay trở lại.
Vân Nhạc vội hỏi:
- Chẳng hay Lâu đương gia còn việc gì muốn nói.
Lâu Kính Đức ngẫm nghĩ giây lát mới đáp:
- Có một việc này, chắc ba vị vẫn chưa rõ thật tình bên trong. Lần này, Tuyết Sơn Nhân Ma với Lăng Tiêu Tử tới đây không phải do tại hạ mời họ tới để thị oai. Số là đầu năm nay, quần ma trong hắc đạo bị giết ở lầu Hoàng Hạc và trong đầm Vân Mộng quá nhiều, tất cả võ lâm đều chấn động, bọn tà ma mới phải ẩn núp mà không dám ló mặt tác quai tác quái như trước nữa, nhưng chúng rất căm hờn người chủ mưu hai vụ tàn sát ấy…
Vân Nhạc làm ra vẻ không quan tâm, hỏi tiếp:
- Việc này lão cũng được nghe nói, nhưng không biết người chủ trì là ai vậy?
Kính Đức đáp:
- Theo kết luận ước đoán của Tuyết Sơn Nhân Ma với Lăng Tiêu Tử, thì người đó nhất định là Quái Thủ Thư Sinh Dư Vân chứ không còn ai vào đây nữa. Theo lời đồn đại của võ lâm, Dư Vân là người có võ học cái thế, kỳ lạ khôn lường, tung tích lại thần bí hết sức cho nên Tuyết Sơn Nhân Ma với Lăng Tiêu Tử đều xác nhận Dư Vân chính là nguyên hung thủ của vụ đó. Nhưng họ hãi sợ Dư Vân, vì thế cả hai ẩn phục hơn nửa năm trời, không dám hiện ra ngoài. Lần này họ tới Hùng Nhĩ Sơn là có mưu kế thâm độc…
Hiểu Lam và Linh Phi lắng tai nghe, không nói một lời, Vân Nhạc cười nhạt và tiếp lời:
- Lâu đương gia vừa cho nghe chuyện đó, thật thú vị quá. Chẳng hay Tuyết Sơn Nhân Ma và Lăng Tiêu Tử có mưu kế gì thế? Lâu đương gia có được rõ không? Lâu đương gia hãy ngồi xuống kể cho anh em lão hay đi.
Kính Đức liền bước vào trong đình, vái chào một cái rồi mới ngồi xuống và nói:
- Bọn quần tà của Tuyết Sơn Nhân Ma e ngại nhất là Dư Vân, cho nên chúng nghĩ ra một kế, gọi là tằm ăn dâu.
- Cái gì là kế tằm ăn dâu?
- Chúng thầm lén cho người đi dò xét xem, những người nào đã dự vào vụ Hoàng Hạc lâu và đầm Vân Mộng, rồi chúng mới lập hầm hố để dụ những người đó, sa vào đó. Khi nào quét sạch hết những người đó rồi, chỉ còn một mình Dư Vân thôi, chúng mới họp hết quần tà lại để vây đánh. Như vậy Dư Vân dù có giỏi đến đâu cũng không thoát khỏi độc thủ của chúng, nhưng đó chỉ là dự tính thôi, chứ sự thật chúng chưa thực hành.
- Với sức lực của Tuyết Sơn Nhân Ma với Lăng tiêu Tử mà muốn thắng được Dư Vân thì thật là nằm mơ.
- Nghe Tuyết Sơn Nhân Ma nói, chúng đã mời được một tay yêu tà của Hắc Đạo ẩn dật đã lâu ra trợ giúp. Nhưng tại hạ vẫn chưa biết rõ người đó là ai. Bây giờ Tuyết Sơn Nhân Ma với Lăng Tiêu Tử, một người bị thương, một người đã chết, tất nhiên mưu quỷ của chúng không sao thi hành được. Nhưng sau Tuyết Sơn Nhân Ma mạnh rồi thể nào y cũng phải điều tra hành tung của ba vị. Chưa biết chừng lúc ấy trong võ lâm lại có sự biến đổi rất lớn. Bây giờ, Lâu mỗ trở về núi giải tán bang chúng Hùng Nhĩ, rồi cắt tóc đi tu. Chắc Tuyết Sơn Nhân Ma cũng không hạ độc thủ đối với các tiêu cục để trả thù đâu, ba vị cứ việc yên trí. Từ nay tại hạ cáo biệt ba vị chắc sau này cũng không còn dịp tái kiến nữa. Đại đức của ba vị, tại hạ cũng ghi sâu tận đáy lòng.
Nói xong, y vội vàng đứng dậy vái chào, dẫn sáu thủ hạ đi luôn.
Chờ Lâu Kính Đức đi khỏi, Linh Phi liền lớn tiếng nói:
- Kính Đức nói vậy, tuy không đáng tin lắm nhưng chúng ta cũng nên đề phòng tốt hơn.
Vân Nhạc nghĩ ngợi giây lát rồi nói:
- Trong võ lâm, ngày nào cũng có phong ba bão táp, nếu trên giang hồ vẫn còn kẻ gian, thì tai kiếp không bao giờ hết được. Tại hạ đã chán sự đời, vì thấy lòng người giang hồ hiểm trá lắm. Dù không có tại hạ thì cũng có người khác kế tiếp mà càn quét những kẻ gian trá. Hai vị lão sư, chúng ta đi thôi.
Thế rồi ba người giở khinh công ra, phi nhanh, lát sau đã mất dạng liền…
Trong lúc đi đường, Vân Nhạc cảm thấy trong người khó chịu, mới hay mình đã nhiễm phải hàn độc khí của Tuyết Sơn Nhân Ma, liền nói cho hai người kia rõ. Hai người nghe nói đều kinh hãi thất sắc.
Linh Phi vội nói:
- Cửa Nam quan của phủ Từ Châu, cách đây không xa chúng ta hãy tới đó trước, thiếu hiệp giỏi về y học, chẳng hay dùng thuốc thường có thể chữa được những khí độc ấy không?
Vân Nhạc đáp:
- Đi tới Nam Quan thành Từ Châu, vừa xa vừa mất thì giờ, chi bằng ở lại nơi đây, tại hạ dùng Thiền Công xua đuổi khí độc đó, chỉ cần hai vị hộ pháp cho là được rồi.
Nói đoạn, chàng liền vào trong bụi cây ở cạnh đường, ngồi xuống, dùng Bồ Đề Bối Diệp Thiền Công đẻ xua đuổi khí độc đó. Nhưng chàng thấy khí độc chạy ngược chạy xuôi, hễ tới một yếu huyệt nào là thấy đau nhức vô cùng.
Chàng kinh hãi và ngẫm nghĩ:
- Linh Phi nói không sai chút nào, cũng may ta có Bồ Đề Bối Diệp Thiền Công cứu chữa, bằng không máu sẽ bị khô, gân héo mà chết cũng nên.
Chàng dùng Bồ Đề Thiền Công dồn độc khí vào ba nơi không huyệt, rồi lớn tiếng cười và nói:
- Bây giờ đã gần khỏi rồi, chúng ta hãy ra đến Tử Châu trước, tới đó tại hạ sẽ chữa nốt.
Linh Phi thở dài và đỡ lời:
- Cũng may thiếu hiệp có Thiền Công đó, bằng không đi tới Từ Châu mới cứu chữa, chắc không còn kịp nữa!
Vân Nhạc chỉ cười chứ không trả lời, chàng rảo bước đi thẳng. Hiểu Lam và Linh Phi cũng bước theo sau. Không bao lâu, ba người tới Từ Châu. Lúc đi qua đài treo kiếm của Quý Trát, thấy nơi đây chỉ còn lại những vách tường đổ nát thôi.
Ba người đang đi, bỗng nghe tiếng kêu “bộp” tựa như có người té từ trên cao vậy. Tốt Hiểu Lam liền nhảy qua bức tường đổ, vào bên trong xem, Vân Nhạc và Linh Phi cũng tung mình nhảy theo.
Hiểu Lam đi tới chân tường, thấy trong bụi lao cao tới đầu gối có một thiếu niên, tuổi trạc hai mươi bốn, hai mươi lăm, máu me ướt đẫm, trên người có rất nhiều vết thương đang nằm tại đó. Thiếu niên đó vừa thấy Hiểu Lam đi tới, liền trợn trừng đôi mắt lên nhìn và nói:
- Ngươi định nối giáo cho giặc phải không? Muốn giết muốn chém thì cứ ra tay đi, ta không sợ đâu.
Nói xong, y nhắm nghiền hai mắt lại. Hiểu Lam ngạc nhiên vô cùng. Vân Nhạc với Linh Phi vừa chạy tới, thấy mặt người nọ, Vân Nhạc đã thất thanh la lớn:
- Có phải Cát thiếu hiệp đấy không? Tại sao bị thương như thế này?
Thiếu niên nọ nghe Vân Nhạc hỏi, vội mở mắt ra nhìn ba người, tỏ vẻ kinh ngạc và mừng rỡ, đáp:
- Có phải ba vị cải trang không? Tôi nghe giọng vị vừa nói hình như quen thuộc lắm…
- Thiếu hiệp mất nhiều máu lắm, đừng nói nữa.
Chàng móc túi lấy viên Trường Xuân Đơn ra và bỏ vào mồm thiếu niên nọ. Thiếu niên ấy chính là Cát Thiên Hào, một đệ tử tuấn tú mới nổi lên của phái Côn Luân.
Lúc này chàng đã biết ông già nọ chính là Vân Nhạc mà mình đã gặp ở lầu Hoàng Hạc, trong lòng mừng rỡ vô cùng…