***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Núi Tượng Tị Nhai ở phía đông nam thành phố Quế Lâm, cách tỉnh thành hơn dặm đường, ở cạnh sông Quế Giang, nơi đây có hang động, và có thác nước, cảnh trí rất đẹp nên mới được liệt vào một trong bát cảnh của Quế Lâm.

Tối hôm ấy, trống vừa điểm canh hai trên sông có một chiếc thuyền ở phía đằng xa bơi thẳng tơi chân núi khi tới nơi bốn người ở trong khoang thuyền đi ra, dưới ánh trăng người ta trông thấy rõ bốn người đó có râu dài bay phất phơ mặc áo dài đen vai đeo khí giới, vừa lên bờ cả bốn người đều tung mình nhảy lên trên cao, rồi tiến thẳng lên trên núi tức thì. Khinh công của bốn người đó rất cao siêu, nên đi nhanh như điện chớp, chỉ thoáng cái đã mất dạng trong bóng đêm liền. Sau đó bốn người chạy thẳng tới một căn nhà nhỏ thấp thoáng ở trên lòng núi. Căn nhà này chung quanh đều có cây cối um tùm, nếu không lên tới nơi, không ai biết nơi đây lại có một căn nhà như thế. Bốn người nọ vừa đi tới gần, đột nhiên trong nhà có một người phi ra tiến tới gần bốn người kia, miệng thì lớn tiếng hỏi:

- Bốn vị giá lâm tệ xá, chắc đã hoàn thành câu chuyện nọ, thật đáng kính mừng.

Một trong bọn bốn người kia đáp:

- Cát lão sư không chịu nhúng tay vào, bốn chúng tôi tốn biết bao nhiêu mệt nhọc và nguy hiểm mới thành công, tuy được vật đó, nhưng không sao mở ra được, cũng tựa như phế vật thôi. Cát lão sư biết rõ vật báu này, chắc ông thể nào cũng nghĩ cách mở nó ra, cho nên chúng tôi mới dám đường đột tới đây quấy nhiễu.

Người họ Cát đó tuổi ngoài tam tuần, mặt mũi tuấn tú, dưới cằm có để chút râu, vai đeo trường kiếm nghe thấy người nọ nói như vậy liền vừa cười vừa đáp:

- Tại hạ chỉ biết đôi chút thôi, chứ có biết được hết đâu. Bốn vị tới đây hỏi tại hạ có khác gì hỏi kẻ mù chỉ đường cho không.

Y vừa nói tới đó bỗng nhiên biến sắc mặt quay đầu về phía bụi cây ở cạnh đó quát lớn:

- Ai ở trong bụi cây nhòm ngó đó? Nếu là bạn thân hà tất phải ẩn núp như thế làm chi.

Bốn người kia đều thất kinh nhìn nhau, cùng chú ý vào trong bụi cây nọ và tay phải đưa lên trên đầu vai định rút khí giới ra. Đột nhiên trong bụi cây có tiếng rất đinh tai, và có người lên tiếng nói:

- Cát Thiên Hào, ngài không hổ thẹn là cao thủ mới nổi bật của phái Côn Luân, chỉ riêng điểm tai thính này cũng đủ thấy lời đồn không ngoa.

Tiếng nói đó vừa dứt, đã có ba cái bóng người một trước hai sau nhanh như gió lướt ra.

Người đi đầu mặt dài như mặt ngựa, má hóp không râu, hai tai đặc biệt lớn, đôi mắt nhỏ tí, mặc quần áo võ trang, chỗ ngực và bên hông hình như có vật gì dấu ở bên trong nên hai nơi đó gồ lên. Hai người đi sau, một cao lớn vạm vỡ, một lùn béo, nhưng mặt của cả hai đều hung ác vô cùng. Khi chúng vừa tới gần mắt cứ nhìn vào bốn ông già nọ hoài. Thiên Hào vừa thấy người nọ tới, ngẩn người ra đáp:

- Tại hạ hậu sinh không đáng nhắc nhở tới. Xin thứ lỗi, tại hạ mắt kém chưa được biết quý vị là ai, xin các hạ cho biết xưng hô như thế nào khỏi thất lễ với khách.

Người nọ coi vẻ dữ tợn, cười nhạt một tiếng và đáp:

- Lão là Đường Tam Điệp, chắc thiếu hiệp đã nghe thấy người ta nói tới lão rồi.

Cát Thiên Hào nghe nói liền rùng mình một cái và nghĩ thầm: "Sao tên ma đầu này bỗng dưng hiện thân ở nơi đây? Tam Điệp là một tay cao thủ thượng thặng của Tây Xuyên Đường gia môn, ám khí và sử dụng chất độc, thiên hạ vô song. Thuốc độc của y rất lợi hại, chỉ có thuốc giải độc môn của Đường gia mới có thể chữa được thôi. Về võ công Đường Tam Điệp cũng cao siêu khôn tả, được người giang hồ gọi là Thiên Thủ Độc Tôn (Độc tôn giả nghìn tay). Ông già béo là Bách Bộ Câu Hồn Đường Thái, còn một người nữa không cần hỏi rõ cũng đủ biết là một tay cao thủ sử dụng các thứ chất độc rồi. Xem như vậy chúng tới đây là cố cướp được vật báu mới thôi, nhưng không ai hiểu ai đã cho chúng hay chuyện bí ẩn này thế?" Nghĩ tới đó, y tỏ vẻ hoài nghi nhìn bốn người kia một cái rồi mới quay lại nhìn Tam Điệp hỏi tiếp:

- Đường lão sư danh lừng bốn bể, tại hạ ngưỡng mộ đã lâu, nhưng không hiểu tối nay, lão sư giáng lâm có chuyện gì chỉ giáo thế? Tam Điệp lại cười giọng gian giảo, nhưng không trả lời Thiên Hào, chỉ quay lại nhìn bốn người kia và nói:

- Bốn vị có phải là tục gia của phái Thanh Thành là Đoan Mộc Cương, Vũ Cương Húc, Tiêu Kỳ và Thi Thiệu Quang lão sư đấy không? Hiện giờ trong võ lâm đã có triệu chứng rối loạn, các đại môn phái đều nghi ngờ nhau, không sao liền tay lại để dẹp loạn được, nên ai ai cũng nóng lòng hết sức...

Đoan Mộc Cương liền quát hỏi lại:

- Bạn nói như thế là có ý gì? Tam Điệp lại cười nhạt một tiếng rồi đáp:

- Đoan Mộc lão sư nóng nảy như thế làm chi, hãy để lão nói nốt đã. Bây giờ các đại môn phái đều công khai cho là họa lớn do ở Nga Mi, vì kỳ túc của phái đó năm xưa bị Quái Thủ Thư Sinh làm cho nhục nhà, nên vị kỳ túc đó truyền thụ cho Kim Đỉnh thượng nhân bảy tám thành võ công của mình. Kim Đỉnh thượng nhân là người rất hẹp lượng và lại hay bênh vực bề dưới, vì thế các môn phái khác rất bất mãn, Thanh Thành với phái Nga Mi lại ở gần nhau, nên các phái cứ nơm nớp hoảng sợ...

Tiêu Kỳ quát lớn:

- Đường Tam Điệp ngươi đừng có nói lôi thôi như thế nữa, chúng ta xưa nay không có thù oán gì cả, bỗng dưng ngươi đến đây phá bỉnh chúng ta làm chi.

Tam Điệp hai mắt càng lộ hung ác thêm, cười nhạt đáp:

- Cũng vì chúng ta không có thù oán gì cả, lão mới lễ phép như thế. Bây giờ các người muốn lão nói trắng ra không? Lão chẳng cần nói quanh nói co gì nữa. Lão hỏi các ngươi câu này, các ngươi đã lấy được Quảng Thành nhị báu mà không mở được nắp hộp, và cũng không biết cách dùng nốt. Quý tiểu môn muốn dùng hai vật báu này để đè nén Kim Đỉnh lão tặc, như vậy có khác gì là đang thức tỉnh mà lại nói mơ không? Không những không hạ nỗi lão tặc đó còn mang họa vào thân là khác. Nếu bốn vị bằng lòng tặng cho lão, lão thể nào cũng báo đền quý vị.

Thanh Thành Tứ Kiệt nghe nói kinh hoảng đến biến sắc mặt, vì họ không hiểu tin bí mật này ai đã tiết lộ cho chúng như vậy? Tam Điệp lại cười nhạt và nói tiếp:

- Là bạn hay là địch, cái đó tùy ở sự sáng suốt của bốn vị, xưa nay lão ít khi ra tay, không ra tay thì thôi, đã ra tay thì thế nào cũng phải đạt được mục đích mới về núi.

Thiên Hào đột nhiên lớn tiếng cả cười và xen lời nói:

- Đường lão sư, dù Thanh Thành Tứ Kiệt có tặng hai vật báu đó cho lão sư đi chăng nữa, chưa chắc lão sư đã bảo toàn nổi.

Tam Điệp lại cười nhạt và nói tiếp:

- Hiện giờ chỉ có nhóm lão ba người thôi, quý hồ năm vị giữ kín cho, chắc không ai biết...

Y vừa nói tới đó đột nhiên đằng xa có tiếng nói vọng tới, và cũng một người lên tiếng đỡ lời:

- Chưa chắc.

Tiếng nói đó vừa dứt, bốn xung quanh có mười mấy người xông ra liền. Một người thân hình cao lớn, mặt đỏ mũi sư tử, râu tóc bạc phơ, thân pháp rất nhẹ, chỉ thoáng đã tới trước mặt mấy người liền, chân chưa đứng vững ông già đó đã lớn tiếng cười và nói luôn:

- Từ khi cách biệt đến giờ, Đường lão sư vẫn mạnh giỏi đấy chứ.

Tam Điệp trông thấy ông già áo đỏ, vẻ mặt vẫn thản nhiên lạnh lùng đáp:

- Thế ra là Sơn chủ của núi Dã Nhân cũng định tới đây chen một chân vào ư? Dã Nhân Sơn chủ Thái Phúc cười nhạt một tiếng rồi tiếp:

- Đường Môn Tam Độc không phải là những tay khét tiếng trên giang hồ, và cũng không phải là lãnh tụ của võ lâm, có cái gì mà không dám, huống hồ hai vật báu này đã lâu ở trong núi Dã Nhân. Như vậy, ngươi cũng hơi kiêu ngạo và ngông cuồng một chút.

Đường Tam Điệp đảo lộn đôi ngươi một vòng, không nổi giận thì chớ, trái lại còn cười và đáp:

- Thái Sơn chủ, Đường mỗ là người rất rộng lượng, nếu cứ cãi vã như thế này thì chỉ tổn thương hòa khí một cách vô ích. Hiển nhiên, theo lời Thái Sơn chủ thì Quảng Thành nhị báu là bốn vị này...

Y vừa nói vừa chỉ vào Đoan Mộc Cương bốn người, nói tiếp:

- Sơn chủ cứ việc lấy đi, nếu Sơn chủ địch không nổi, bị thất bại, thì lúc ấy Đường mỗ cùng ba người mới ra tay. Lúc ấy, tất nhiên Sơn chủ không có quyền hỏi tới việc này nữa.

Thái Phúc không nghĩ ngợi gì hết, vội trả lời ngay:

- Tất nhiên rồi, nếu Thái mỗ mà lấy được, thì Đường võ sư cũng đừng nghĩ đến chuyện cướp giật đấy nhé.

Cát Thiên Hào lớn tiếng cười, xen lời nói:

- Đây chẳng qua chỉ là hỏi hổ mượn da đấy thôi. Trận đấu kịch liệt tất nhiên không thể nào tránh khỏi được. Tứ Xuyên Đường môn Tam Độc có phải là người biết chữ tín không, chờ chúng ta mỏi mệt, chúng mới nhân dịp đó mà ra tay cướp lại, không ngờ Thái sơn chủ vì lợi lộc, mê man tâm trí nên mới ngu xuẩn, khiến ai nghe thấy cũng phải lắc đầu thở dài.

Thái Phúc nghe nói ngẩn người ra nghĩ thầm: "Lời nói này rất phải, sao lão lại ngu muội đến thế?" Nghĩ đoạn, y do dự, không biết quyết định ra sao cho phải. Đường Thái đột nhiên chế nhạo, vừa cười vừa nói:

- Cứ sợ sệt như vậy mà cũng nhận là hảo hán, buồn cười quá.

Thái Phúc giận dữ, trợn ngược đôi mắt lên, nhìn Đường Thái, rồi cười nhạt đáp:

- Năm xưa, ở Vân Mộng Tiểu Trạch, nếu Quái Thủ Thư Sinh không nương tay thì dù Đường Thái ngươi có ác độc đến thế nào cũng toi mạng rồi.

Đường Thái ngẩng mặt lên trời và đáp:

- Bây giờ, Quái Thủ Thư Sinh đâu, anh hùng chả theo nước biển mà trôi đi rồi ư? Chỉ còn để hận thiên cổ ở trong võ lâm. Việc quá khứ, Sơn chủ còn nói làm chi nữa, cứ nói ngay chuyện trước mắt đây, các ngươi sắp hồn du địa phủ rồi.

Dã Nhân Sơn chủ nghe nói, run lẩy bẩy quát lớn:

- Thái mỗ không tin, nói suông vô ích, có giỏi cứ giở tài ba ra mà thi thố.

Đường Thái cười hì hì mấy tiếng, rồi đưa tay lên trên vai ấn một cái, rút ra một môn khí giới quái dị, hình bánh xe, bên trong, bên ngoài đều có răng cưa. Khi y vừa rút ra, bánh xe đó cứ quay tít, có ánh sáng lấp lánh.

Đường Thái ở Vân Mộng Tiểu Trạch về tới Tây Xuyên, tự biết võ công còn kém các tay cao thủ thượng thặng rất xa nên mới cố hết sức suy nghĩ ra được môn khí giới này, lấy tên là Cẩu Hồn Thái Dương Lâu, thế võ của bánh xe này vừa kỳ ảo, bên trong lại giấu rất nhiều ám khí tẩm độc. Chỉ cần bấm cái then chốt ở chỗ cán là lập tức bên trong có những mũi kim bắn ra như mưa liền. Kẻ địch đứng trong vòng hai trượng không thể thoát chết được, đủ thấy khí giới đó lợi hại như thế nào.

Lúc ấy, Cát Thiên Hào đã cùng Thanh Thành Tứ Kiệt tụ lại một nơi, thì thầm bàn tán với nhau. Đường Tam Điệp khẽ dùng giọng mũi kêu hừ một tiếng và nói tiếp:

- Cát lão sư chớ có hòng đào tẩu, dưới tay của lão không ai có thể thoát khỏi được đâu.

Thiên Hào lớn tiếng cười và đáp:

- Tại hạ còn muốn đích mắt trông thấy Đường Môn Tam Độc tối hôm nay chết ở trên núi Tượng Tị này như thế nào, lẽ nào tại hạ lại bỏ đi cơ chứ. Huống hồ, tối nay tại hạ có mời nhiều bạn ở đây, nhưng chưa đến lúc lộ diện, nên các bạn ấy chưa hiện thân ra đấy thôi.

Đường Tam Điệp nghe nói rùng mình một cái, và bỗng nghe đàng sau có luồng gió mạnh lấn át tới, y vội nhảy về phía trước rồi quay lại, nhìn thấy ba tên đồng đảng của Thái Phúc đã múa đao xông lại tấn công lén rồi. Y liền cười nhạt một tiếng, múa song chưởng nhanh như chớp phản công luôn.

Bên này bắt đầu đánh nhau bên kia hai đại hán ở phía Đường Thái đã đấu với bốn tên thủ hạ của Thái Phúc rồi. Thái Phúc cùng sáu tên cao thủ xông lại tấn công Thiên Hào năm người. Thái Phúc quả thật là người khôn ngoan, để cho thủ hạ đấu với Đường Môn Tam Độc, còn mình thì đấu với Thiên Hào năm người để cướp Quảng Thành nhị báu rồi chuồn lẹ.

Thiên Hào thấy vậy biết Thái Phúc có mưu tính gì rồi, liền rút khí giới ra phản công luôn. Thái Phúc nhảy lại tấn công, chưởng của y mạnh khôn tả. Đột nhiên, Thiên Hào rút trường kiếm ra, chỉ thấy ánh sáng thấp thoáng, nhằm ba nơi yếu huyệt trước ngực Thái Phúc mà đâm luôn. Thái Phúc thấy chưởng lực của mình phong tỏa không nổi kiếm thế của đối phương liền giật mình kinh hãi. Y vội nhảy sang trái múa chưởng tấn công.

Quý vị nên rõ Cát Thiên Hào là một nhân tài mới nổi lên ở phái Côn Luân từ khi ở Hán Giang được Vân Nhạc cho biết võ công của mình hãy còn kém, nên y căn cứ vào lời chỉ bảo của Vân Nhạc chỉ điểm cho mà luyện tập, nhưng y biết không phải một thời gian ngắn ngủi mà hiểu thấu được hết. Cho nên, y theo Táng Môn Kiếm Khách Linh Phi đi ra Sơn Tây, giải hết nguy nan của Trấn Thái tiêu cục rồi, liền đi tới một chỗ vắng để luyện tập kiếm pháp thượng thừa. Sau y nghe nói Vân Nhạc ngộ hiểm liền cùng Linh Phi đi thuyền ra bể tìm kiếm chỉ thấy bể với trời thôi, chứ không thấy Ngọc Chung Đảo đâu cả. Hai người liền gạt lệ rầu rĩ trở về. Y tuân theo lệnh của Linh Phi đi báo tin cho Thanh Thanh rồi liền tới núi Tượng Tị này luyện kiếm pháp. Trong năm năm trời, y đã hiểu thấu được những bí quyết ở trong môn Táng Môn Kiếm Pháp. Vì thế Thái Phúc không ngờ Cát Thiên Hào lại tiến bộ đến thế. Hai người đấu được vài hiệp, Thái Phúc bị kiếm thế của Thiên Hào tấn công cho chỉ có chống chứ không sao phản công lại được.

Đột nhiên, phía đàng kia có tiếng kêu la rất thảm thiết, vọng lại, thì ra Đường Thái đã dùng môn võ khí quái dị tấn công vào má bên phải của đại hán áo xám nọ, tên đó bị hất bắn lên trên không và kêu rú như thế. Răng cưa của bánh xe đã làm cho đại hán nọ vỡ óc, máu phun như mưa, chết một cách thảm khốc khôn tả.

Đường Thái đã đánh chết được một người, áp lực đã giảm bớt, y lại tấn công người thứ hai, y bấm chốt cái cán một cái, trong bánh xe có một chùm kim bắn ra, một đại hán áo xám, chưa trông rõ mặt, tê tái không kịp kêu, lăn ngã ra chết tốt.

Đường Thái không thèm nhìn y, lại múa bánh xe xông lại giúp các đồng đảng cao lớn kia. Người nọ đưa mắt nhìn Đường Thái một cái và nói:

- Đường Nhất Hạc này sắp giết chết y đến nơi, khỏi cần hiền đệ trợ giúp nữa, mau đi mà kiềm chế Thiên Hào với Thái Phúc trước.

Đường Thái liền đáp:

- Cũng được.

Y liền tung mình nhảy lại tấn công sau lưng Thiên Hào. Thiên Hào nghe thấy tiếng gió, biết ngay có người tấn công lén, liền giở thế Can Thiên Vô Cực ra. Kiếm thế bao vây xung quanh khiến Thái Phúc và Đường Thái không sao tiến gần được.

Trong trận đấu, quần hùng liền giở hết tài ba của mình ra đấu chí mạng, kiếm quang, bóng đao, chưởng phong xoay tít làm cho cát bụi bay tung, cây cỏ ở quanh đó đều rụng lá thật là kinh người.

Hãy nói Ánh Hà với Lạc Dương hai ngươi ẩn núp ở đằng xa, nín thở ngó nhìn trận đấu của đôi bên.

Lạc Dương biết Cát Thiên Hào với Thanh Thành Tứ Kiệt vốn là bạn cũ của ân sư mình, nhưng đối với Quảng Thành nhị báu thì chàng không biết gì hết, chàng phải ra tay giúp đỡ Thiên Hào cùng các người mới được. Nhưng vì vướng có Ánh Hà ở bên cạnh không sao thoát thân đươc, chàng càng nóng lòng sốt ruột. Chàng bỗng nghĩ ra được một kế, khẽ bảo Ánh Hà rằng:

- Cô nương thử xem ba bên đấu với nhau, bên nào sẽ thắng? Ánh Hà tủm tỉm cười và đáp:

- Cả ba đều bị bại hết, không ai thoát thân cả.

Lạc Dương vội hỏi lại:

- Có phải cô nương bảo chờ chúng mỏi mệt hết, cả bọn cùng bị thương cả, lúc ấy cô nương mới lật mặt bắt gọn phải không? Cô nương nên nhớ rõ con rết tuy chết nhưng tuy cứng đờ vẫn còn có thể đốt người được, cô nương phải thận trọng lắm mới được.

Ánh Hà thấy Lạc Dương quan tâm đến mình như vậy trong lòng vui vẻ vô cùng, liền đưa mắt liếc nhìn chàng một cái và đáp:

- Ai nói chỉ có một mình tôi tới nào, hiện giờ những cao thủ của Tuyết Liên Giáo tới nhiều lắm rồi, nhưng công tử với tôi chưa trông thấy họ đấy thôi.

Nàng vừa nói tới đó, bỗng nghe thấy cách đó không xa, trong bụi cỏ có tiếng vỗ tay rất khẽ. Lạc Dương ngẩn người, Ánh Hà lại nói tiếp:

- Đó là ám hiệu của Tuyết Liên Giáo chúng tôi đấy, tiếng truyền thanh đó báo hiệu là sắp sửa tấn công. Cha tôi chắc ở nơi không xa, có lẽ chính ông ta ra lệnh cũng nên.

Lạc Dương nghe nói, giật mình kinh hãi và hỏi tiếp:

- Sao cô nương lại biết lệnh tôn đã tới? Ánh Hà ngẫm nghĩ giây lát đáp:

- Hừ, có lẽ không phải là cha tôi, nếu cha tôi thân hành tới nơi tất nhiên không khi nào còn sai tôi tới nữa, có lẽ là Đặng tam thúc.

Lạc Dương vội hỏi:

- Ai là Đặng tam thúc chứ? Ánh Hà tủm tỉm cười rồi đáp:

- Nhất thời làm sao mà nói cho công tử hay được, chi bằng công tử cùng đi yết kiến tam thúc đi.

Lạc Dương lắc đầu đáp:

- Tại hạ đã nói cho cô nương biết trước kia rồi, tại hạ đã quyết định không dây dưa chuyện này, nếu không phải do cô nương cương quyết mời tại hạ đi, thì không bao giờ tại hạ lại theo tới đây. Cô nương đi gặp vị tam thúc đó đi, tại hạ cứ ngồi ở đây ẩn núp chứ không ra đâu.

Ánh Hồng liền vừa cười, vừa mắng yêu Lạc Dương:

- Thật là đồ hủ...

Bỗng trong bụi cỏ lại có hai tiếng vỗ tay rất khẽ. Ánh Hà liền nói tiếp:

- Tôi đi một chút rồi sẽ quay trở lại đây, công tử đừng có đi đâu nhé.

Nàng nói chưa dứt lời đã nhanh như sao sa biến mất. Lạc Dương cười thầm, liền nằm phục xuống bãi cỏ, lấy cái mặt nạ của Linh Phi trao cho đeo lên rồi từ từ bò sang phía khác.

Trên đấu trường lại có mấy tiếng kêu la thảm khốc vọng lên. Đường Tam Điệp, Đường Nhất Hạc mỗi người đã giở ám khí âm độc ra giết chết ba người. Đoan Mộc Cương cũng múa đao chém vào vai một tên thủy tặc, tiếp theo đó, y giở tả chưởng ra đánh một thế. Tên phỉ đồ ấy bị chưởng lực của y đánh tung lên cao bảy tám trượng, vừa rớt ngay vào chỗ cách Lạc Dương chừng ba bước, tên đó vẫn chưa tắt thở, còn đang giãy giụa. Chàng nhanh tay giơ chỉ ra điểm luôn tử huyệt cho tên đó chết tốt, chàng vội cởi bỏ áo của gã đó ra mặc luôn vào người, rồi bò ra ngoài đấu trường xem xét tình hình của trận đấu.

Lúc ấy, Đường Tam Điệp, Đường Nhất Hạc toàn giở ám khí ác độc ra tiêu diệt đối thủ.

Xác kẻ địch chỉ trong thoáng cái đã thành nước vàng tan ra hết. Đường Tam Điệp cười nhạt một tiếng và nói:

- Thái Phúc, người thức thời mới là tuấn kiệt, chỉ cần ngươi gia nhập Tây Xuyên Đường Môn của chúng ta, như vậy có phải là khỏi chết không.

Ý của y muốn bảo Thái Phúc nhập bọn, để cùng liên thủ đánh bọn Thiên Hào năm người. Thái Phúc đã thấy tình hình bất lợi cho bên mình, nhưng y đã bị kiếm pháp lợi hại của Thiên Hào kiềm chế, hơn nữa, tuy Đường Thái tấn công Thiên Hào, nhưng ngấm ngầm đánh lén mình, vì vậy y không làm sao mà thoát thân ra được.

Lúc này Đoan Mộc Cương các người giữ thế, thủ thế thức rất nghiêm mật vì phải đề phòng Đường Môn Tam Độc ném ám khí vào. Bọn phỉ đồ của Thái Phúc đối địch với Đoan Mộc Cương các người cứ kêu khổ thầm hoài vì Thái Phúc chưa truyền lệnh cho chúng rút lui nên chúng cứ phải đấu thí mạng. Vả lại, chúng cũng biết ám khí độc của nhà họ Đường này lợi hại lắm, nhất định không chịu để cho chúng được thoát thân và rút lui, vì vậy, chúng càng hoảng sợ bao nhiêu thì công phu của chúng lại càng kém sút bấy nhiêu.

Thái Phúc bực tức vô cùng, không trả lời Đường Tam Điệp, cứ nghĩ cách đào tẩu, nên chưởng pháp của y càng lanh lẹ nhanh tay hơn trước.

Đường Tam Điệp thấy vậy, liền vẫy tay gọi Đường Thái. Đường Thái liền tiến tới gần y, y khẽ dặn Đường Thái mấy câu, rồi cả ba tên họ Đường thò tay vào trong túi. Đường Tam Điệp liền cười nhạt mấy tiếng và nói:

- Các người chấp nê không chịu giác ngộ, bắt buộc lão phải khai sát giới đây.

Nói xong, cả ba tên giơ tay lên định ném, Cát Thiên Hào, Thái Phúc các người thấy vậy, đều giật mình kinh hãi, đôi bên cùng tránh cả ra, dùng chưởng phong để bảo vệ lấy thân trước. Đột nhiên, bốn bên có tiếng quát lớn vọng tới, dưới trăng đã có mấy chục thân hình nhảy xổ vào trong đấu trường.

Đường Môn Tam Độc đã cùng giơ tay lên ném đinh độc, kim độc và gai độc vào đối phương, không khác gì một trận mưa ám khí vậy. Bọn người nhảy xổ đó không cần phỉ nói rõ, quý vị cũng biết là bọn phỉ đồ của Tuyết Liên Giáo rồi. Bốn tên phỉ đồ trông thấy ám khí bắn vào người mình, không kịp ngừng chân lại, đã bị ám khí bắn trúng ngay, liền ngã ra đất, hai tay cứ ôm mặt lăn lộn và kêu rú hoài.

Đường Gia Tam Độc thấy đột nhiên có năm cái bóng đen nhảy tới trước mặt, năm người cũng giơ chưởng tấn công một lúc, liền có năm luồng gió âm hàn lấn át tới. Lúc này, Đường Tam Điệp mới biết mưu đồ của mình đêm nay đã tan rã hết, y liền không nghĩ ngợi gì hết, bảo ngay hai tên kia đào tẩu luôn. Thế rồi, cả ba liền tung mình chạy thẳng về phía đông bắc mất dạng.

Những ám khí của Tam Độc ném ra, tuy bị Cát Thiên Hào đẩy bắn trở lại, nhưng các tay cao thủ của Tuyết Liên Giáo đã xông lại bao vây các người rất nhanh nhẹn, mồm thì quát bảo:

- Mau đưa Quảng Thành Nhị Báu ra ngay.

Ánh Hà cũng xuất hiện, đón đánh Thái Phúc. Lạc Dương liền ngẩn người ra vì cảm thấy mình có ra tay cũng vô ích thôi. Người của Tuyết Liên Giáo đến đông như vậy, song quyền làm sao địch nổi cả bốn tay, nhưng không biết Quảng Thành nhị báu đó có ở trong người của Thanh Thành Tứ Kiệt không. Nếu chàng ra tay giúp được cho người này mà không giúp được cho người khác, cũng vô ích mà thôi.

Trận đấu kịch liệt vô cùng, khiến ai trông thấy cũng phải tối tăm mặt mũi lại, chứ không sao thấy rõ hình bóng của một người nào hết.

Lạc Dương thấy một người trong nhóm tứ kiệt bị một tay cao thủ của Tuyết Liên Giáo đánh trúng một chưởng kêu đến bộp một tiếng, y loạng choạng mấy bước lui về phía sau, rồi bỗng quay người, tung mình nhảy lên, lướt qua phía sau Thiên Hào mà đi luôn. Hai tay cao thủ của Tuyết Liên Giáo đồng thanh cười nhạt, rồi như bóng theo hình đuổi theo ngay.

Lạc Dương bỗng nghĩ ra một kế, liền nghĩ thầm: "Chẳng lẽ Quảng Thành nhị báu ở trong người đó chăng?" Chưa nghĩ xong, chàng đã tung mình đuổi theo luôn.

Người bị thương của nhóm Thanh Thành Tứ Kiệt đã chạy xuống dưới chân núi Tượng Tị, mặt lộ vẻ đau đớn, hình như xương ở bên vai phải của y đã bị kẻ địch đánh gãy vụn, cánh tay đã bị phế hẳn, người run lẩy bẩy mà hai phỉ đồ kia lại sắp sửa đuổi theo tới. Y rầu rĩ thở dài một tiếng và nói:

- Không ngờ Tiêu Kỳ ta hôm nay không bảo tồn được Quảng Thành nhị báu.

Y vừa nói tới đó, bỗng thấy trên đỉnh đầu có một luồng gió mạnh thổi tới, và bên tai có một tiếng cười nhạt và nghe rất rùng rợn. Tiếp theo đó, y đã thấy hai người mặc áo đen, râu dài đứng ở trước mặt.

Tiêu Kỳ cười nhạt hỏi:

- Hai bạn đuổi theo Tiêu mỗ làm chi? Một người áo đen trầm giọng đáp:

- Bạn họ Tiêu kia, mau đưa Quảng Thành nhị báu ở trong người ra, bằng không bạn cũng không được sống sót và các bạn kia cũng bị nguy hiểm nốt, như vậy thật không đáng hy sinh chút nào.

Tiêu Kỳ cười như điên như cuồng một hồi rồi trả lời:

- Hai bạn sao lại cho Quảng Thành nhị báu ở trong người của Tiêu mỗ như thế? Thôi được, Tiêu mỗ không còn sức nào phản kháng nữa, nếu hai vị nhận định như vậy thì cứ xin tới đây mà khám người của mỗ đi.

Hai người áo đen nghe thấy y nói như vậy đều ngẩn người ra nhìn nhau, mặt lộ vẻ kinh hãi và hoài nghi. Đột nhiên, có một tiếng cười rất lớn và kèm theo một luồng gió mạnh ở trên không lấn áp tới. Hai người áo đen râu dài giật mình kinh hãi, nhảy sang hai bên, ngửng đầu nhìn lên, liền thấy một người có bộ mặt lạnh lùng nhảy ngay vào giữa chúng. Người đó ngắm nhìn hai tên nọ không nói nửa lời. Một người áo đen râu dài, liền lớn tiếng quát hỏi:

- Các hạ dám can thiệp vào chuyện thị phi của Tuyết Liên Giáo sao? Người mặt lạnh lùng liền đáp:

- Mỗ đi qua đây, thấy sự bất bình ra tay trợ giúp, ngay Kim Tý Nhân Vệ Phi Long tới đây, lão cũng ra tay can thiệp như thường.

Nói xong, y giơ tả chưởng lên nhanh như điện chớp, vỗ ngay vào người kia, thủ pháp thật là kỳ ảo khôn lường, chỉ thấy năm ngón tay của y chộp ngay vào Khúc Trì huyệt của người áo đen kia, rồi bóp chặt một cái. Người áo đen liền thấy xương cốt đau nhức như gãy, đồng thời y bị người nọ đẩy một cái, người đã bắn về phía trước, đụng ngay vào tên đồng đảng của y tức thì.

Người áo đen thấy người lạ mặt này có thủ pháp kỳ ảo khôn lường, đúng là một quái kiệt trong võ lâm, võ công đã luyện tới mức thượng thặng rồi, lại thấy người đồng bọn của mình bị hất bắn đi, liền quát lớn, giơ tay trái ra chộp luôn tay của người đồng bọn đó. Ngờ đâu, người có bộ mặt lạnh lùng kia ra tay lại nhanh như điện, tay trái của y chỉ giơ lên một cái, đã có luồng gió mềm mại tới liền. Người áo đen rùng mình kinh hãi vội nhảy sang bên để tránh né, tay phải đổi thế thức khác chống đỡ, không cho người đồng bọn bắn vào người mình. Chỉ nghe thấy kêu ùm một tiếng, người áo đen ấy cũng kêu hự một tiếng, thân hình bị đẩy lui về phía sau, cổ tay phải bị gãy luôn, năm ngón tay vụn ra từng khúc, máu tươi đầm đìa và đau nhức đến tận xương tủy, nhưng y vẫn cố nhịn không chịu hé miệng kêu rên một tiếng. Hai người áo đen râu dài đó đều là nhưng tay cao thủ của Tuyết Liên Giáo. Chúng biết ngày hôm nay khó mà thoát chết được, nên thà chết một cách oanh liệt còn hơn là chịu nhục nhã với đối thủ. Thế rồi, cả hai cùng giơ chưởng lên tự đánh mạnh vào đầu ót một cái, vỡ sọ, phọt óc ra, ngã gục xuống chết tốt. Người nọ đưa mắt nhìn hai người áo đen đó chết xong, liền từ từ đi tới cạnh Tiêu Kỳ. Tiêu Kỳ thấy vậy cả kinh, liền lớn tiếng hỏi:

- Các hạ đến đây có phải là vì Quảng Thành nhị báu không? Người nọ lắc đầu, chìa tay ra, giơ một viên thuốc và nói:

- Xương ở trên bả vai của các hạ đã vỡ vụn, nội thương rất nặng, mau uống viên thuốc này, trong nửa tháng có thể lành mạnh được liền.

Người đó chỉ nói thế thôi, chứ không đề cập đến Quảng Thành nhị báu gì cả. Tiêu Kỳ nhìn người đó một cái, rồi giơ tay nhận lấy viên thuốc đó luôn, tiếp theo đó, y thọc tay vào túi, lấy hộp bằng đá màu, to như bàn tay ra, thở dài một tiếng và nói:

- Tiêu mỗ không đủ sức lực bảo tồn vật này, mang vật báu cũng là một cái tội, chỉ sợ kẻ gian cướp mất thôi. Các hạ là người võ công trác tuyệt...

Y chưa nói dứt, thì trên núi Tượng Tị đã có mấy tiếng hú rất dài theo gió vọng tới, và tiếp theo có mấy cái bóng người phi thân xuống núi. Người mặt lạnh lùng kia vội đỡ lấy cái hộp đá đó và nói:

- Chớ có nói là tôi lấy đi nhé.

Chỉ thoáng cái là y đã đi mất dạng liền.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.