Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi 2 - -Ooo-

❊ ❊ ❊

Lục tà thấy ông già đó xuất hiện liền quỳ xuống vái lạy và đồng thanh nói rằng:

- Thuộc hạ nghênh đón Phó đảo chủ giá lâm.

Lục tà vừa nói dứt, mấy chục người áo trắng kia liền phi thân tới bao vây lục tà, Mộ Siêu và ông già.

Ông già nọ liền gằn giọng kêu lên một tiếng, nhưng không thèm đếm xỉa gì đến lục tà, chỉ đưa mắt nhìn mấy người áo trắng kia một lượt, rồi mới lên tiếng nói:

- Các ngươi phái mười người vào trong động khám xét, nếu phát hiện người thiếu niên mà lão phu đang cần đến thì vác lại đây, còn ngoài ra, gặp bất kỳ một ai khác thì cứ ra tay giết hết, khỏi cần bẩm báo gì nữa.

Ông già nói xong, liền có mười người áo trắng chia ra bốn ngã đi luôn.

Lạc Dương nghe thấy ông già bảo người đi khám xét, vội quay mình phi thân xuống dưới sơn cốc liền.

Ông già vừa nói dứt, Phẩm Nhi cũng ở sườn núi nhảy lên chạy tới trước mặt ông ta vẻ lo âu, ông già nhìn chàng ta một cái rồi hỏi:

- Con đã tìm thấy người em của con chưa? Phẩm Nhi với giọng nghẹn ngào đáp:

- Chưa!...

Ông già lại nói tiếp:

- Con khỏi lo ngại, thế nào cha cũng kiếm được người em đó cho con! Nói xong, ông già quay đầu lại nói với lục tà rằng:

- Đứng dậy! Lục tà như vừa được đại xá vội đứng ngay dậy, cúi đầu xuôi tay, tỏ vẻ cung kính, không dám nhìn thẳng vào mặt ông già.

Ông già lại lên tiếng hỏi:

- Các ngươi có thấy người anh em của nghĩa tử của lão phu không? Hình dáng, quần áo, mình mẩy của thằng nhỏ đó cũng giống như nghĩa tử của ta đây, không sai một chút nào cả.

Nếu các người trông thấy thì cứ nói thật đi, đừng có lừa dối lão phu! Ông già vừa nói vừa chỉ tay vào mặt Phẩm Nhi, lục tà đồng quay lại nhìn Phẩm Nhi, rồi cùng đồng thanh lên tiếng đáp:

- Thuộc hạ đâu dám lừa dối Phó đảo chủ, quả thật chúng tôi chưa hề trông thấy thiếu niên như vậy bao giờ? Ông già đưa mắt nhìn lục tà một hồi rồi bỗng sa sầm nét mặt lại từ từ hỏi tiếp:

- Những vật của các ngươi đã lấy trộm, sao không mang ra đây nộp ngay cho lão phu? Lục tà liền biến sắc mặt tỏ vẻ hoảng sợ và đáp:

- Thuộc hạ chỉ không muốn chết già ở trong đảo nên trốn sang ở Trung Nguyên đây, định làm một việc kinh thiên động địa chứ đâu dám lấy trộm bảo vật của bổn đảo, xin Phó đảo chủ minh xét cho! Phẩm Nhi thấy lục tà nói như vậy liền ngẩn người ra nghĩ ngợi, chàng là người rất thông minh, chỉ suy nghĩ giây lát đã đoán ra được Hách Liên Yến Hầu là Phó chủ đảo Ngọc Chung Đảo liền! Chàng lại nghe thấy Mộ Siêu cười nhạt lên tiếng nói:

- Cự Khuyết và Thanh Hồng, hai bảo kiếm đó các người không lấy trộm ở Ngọc Chung Đảo ra là gì, chẳng lẽ hai thanh kiếm đó ở trên trời rơi xuống hay sao? Lục tà thấy Mộ Siêu tố giác bí mật của mình đều hối hận là khi nãy đã không giết chết Mộ Siêu đi cho rảnh, nên bây giờ mới bị tên nọ tố giác như thế, nhưng bây giờ có hối cũng đã muộn, nên cả sáu tên chỉ biết cúi đầu yên lặng không dám nói gì cả.

Hách Liên Yến Hầu cười nhạt một tiếng, đưa mắt nhìn Mộ Siêu một cái và quát bảo:

- Khỏi cần ngươi phải nói ra như thế, không việc gì có thể giấu nổi đôi mắt ta? Nói xong, y lại âm thầm cười nhạt một tiếng rồi giơ tay phải lên vẫy một cái, trên sườn núi liền có hai người mặc áo xám nhạt nhảy xuống, lướt mình trước mặt Hách Liên Yến Hầu, mỗi người ôm một thanh bảo kiếm.

Hách Liên Yến Hầu giơ tay đỡ lấy hai thanh bảo kiếm đó, một người áo trắng trong bọn móc túi lấy một cuốn sách cũ kỹ đưa ra cho Hách Liên Yến Hầu.

Phẩm Nhi đứng cạnh Hách Liên Yến Hầu trông thấy ngoài bìa cuốn sách đó có viết bốn chữ Phong Lôi Chân Kinh tuy chữ đã phai màu nhưng vẫn thấy rõ.

Hách Liên Yến Hầu liền vui tươi ngay, vội bỏ cuốn chân kinh vào túi, rồi cười nhạt nói tiếp:

- Các ngươi nói khôn nói khéo, lừa dối bề trên, tội của các ngươi mỗi người phải tự chặt ba ngón tay trái đi! Liền có người áo trắng tiến tới trước mặt lục tà, một tay chộp lấy cổ tay trái của Quỷ Ảnh Tử Kiều Kỳ, một tay rút đao sáng quắc ra. Phẩm Nhi chỉ thấy ánh sáng đao thấp thoáng một cái đã có máu tươi vọt ra và ba ngón của Kiều Kỳ đã rớt xuống dưới mặt đất liền.

Kiều Kỳ không dám kêu rên nửa lời, chỉ cắn răng mím môi cố chịu đựng mà thôi.

Chàng thấy vậy càng giật mình kinh hãi thêm. Chàng lại thấy người mặc áo trắng ra tay nhanh vô cùng, chỉ thoáng cái đã chặt tay của lục tà, mỗi tên bị đứt ba ngón tay liền! Rồi lại đứng trở về chỗ cũ ngay! Hách Liên Yến Hầu lại nói tiếp:

- Nếu không phải lão phu đang cần người thì sáu người đã bị cắt lưỡi và phân thây rồi.

Nói xong y lại dặn bảo một người áo trắng:

- Triệu Tinh! Ngươi cho mỗi người uống một viên đơn dược đi! Người áo trắng trung niên ra tay đấu với Phẩm Nhi hồi nãy liền phi thân ra, tay cầm một cái lọ sứ nhỏ một viên thuốc to bằng hạt đậu màu xanh biếc để vào tay Kiều Kỳ và quát bảo:

- Lệnh chủ cho phép, sao không mở mồm ra mà uống? Kiều Kỳ trông thấy viên thuốc như trông thấy rắn độc, sợ hãi vô cùng, nhưng không dám trái lệnh, đành phải miễn cưỡng há mồm ra, chỉ nghe một tiếng vù, Triệu Tinh đã nhanh tay ném viên thuốc vào trong mồm y liền. Tiếp theo đó y lại cho ngũ tà kia lần lượt uống như thế! Phẩm Nhi thấy vậy nghĩ thầm: "Không hiểu viên thuốc này có công dụng gì mà lục tà lại có vẻ sợ hãi như rắn rết thế. Chắc thế nào cũng là thuốc độc!" Lúc ấy lục tà vẫn buông xuôi tay, cung kính đứng trước, nhưng trên trán của tên nào cũng có mồ hôi rớt như mưa xuống mặt tuyết.

Hách Liên Yến Hầu đã nhanh tay điểm luôn hai ngón vào trước mặt của Mộ Siêu, tên nọ ngã lăn ra đất tức thì! Hách Liên Yến Hầu liền ra lệnh cho bọn người áo trắng kia:

- Mang người này về cho ta! Triệu Tinh vâng lời nhảy lại kẹp luôn Mộ Siêu vào nách. Mười người áo trắng thừa lệnh đi tìm kiếm em của Phẩm Nhi cũng về tới nơi, một trong bọn chúng tiến tới trước mặt Hách Liên Yến Hầu thưa rằng:

- Thưa lệnh chủ, chúng con tìm mãi cũng không thấy người em của Thiếu lệnh chủ đâu cả! Hách Liên Yến Hầu ngẩn người giây lát rồi nhìn Phẩm Nhi nói:

- Em con chắc đi xa rồi nhưng con khỏi lo, thế nào cũng có ngày gặp nhau. Bây giờ hãy đi thôi.

Nói xong, y phẩy tay một cái, mấy chục người áo trắng liền dẫn lục tà theo Hách Liên Yến Hầu và Phẩm Nhi phi thân xuống dưới sơn cốc.

Phẩm Nhi định nói nhưng lại thôi, đành phải theo Hách Liên Yến Hầu mà đi vậy.

Gió bấc thổi hiu hiu, tuyết bay khắp vùng trời, chỉ trong giây lát thân hình của Hách Liên Yến Hầu mất dạng, trên sườn núi không còn lại một bóng người nào hết.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.