Trên núi Việt Tú ở phía bắc thành Quảng Đông có một cao lâu cao năm tầng gọi là Trấn Hải lầu, kiến trúc từ năm Hồng Võ thập tam niên, triều đình Minh do Chu Lượng Tố xây nên, đời nào cũng bị tiêu hủy nhưng lại được tu sửa hay kiến trúc ngay. Lầu này là một trong những thắng cảnh của Lĩnh Nam, cứ đến ngày xuân và thu là có người lên đó du ngoạn đông như kiến. Lên trên lầu nhìn xuống có thể thấy hết cảnh đẹp của thành phố. Và đến đêm, trên sông Châu Giang đèn lửa huy hoàng trông lại càng đẹp mắt thêm.
Phong tục của Lĩnh Nam là thích uống trà, bất cứ sĩ, phu, công, thương người nào cũng đều uống trà hết. Hễ nhàn rỗi là đến trà lầu để uống trà ngay, vì vậy ở Lĩnh Nam đi đến đâu cũng thấy có trà lâu.
Người Trung Hoa có câu tục ngữ rằng: "Sống ở Tân Châu, Mặc ở Hàng Châu, Chết ở Liễu Châu, Ăn ở Quảng Châu." Cho nên người Quảng Đông không những hay ăn mà lại còn chế biến những món ăn rất ngon lành. Những trà lâu, tuy gọi là trà lâu nhưng lại có đủ các thức ăn uống, chứ không như ở trên miền bắc trà lâu là chỉ có uống nước mà thôi, còn tửu lâu thì mới có ăn. Góc lầu bên phải trên tầng thứ năm Trấn Hải lâu có phòng ăn nho nhỏ dùng bình phong ngăn cách nên người ta gọi là nhà tọa chứ không gọi là phòng. Trong nhà tọa đó, đang có sáu bảy người ngồi ăn, người nào người nấy đều ủ rũ rầu rĩ. Trong bọn người đó, có Từ Đông Bình với Linh Phi, còn năm sáu người kia đều lạ mặt không biết tên.
Lúc ấy, trời đã sâm sẩm tối, các nhà đều thắp đèn đóm lên. Khách lên xuống đông đúc, cứ phải chen vai thích cánh, tiếng nói chuyện cũng ồn ào như chợ. Linh Phi bỗng trông thấy Lạc Dương đang chen chúc trong đám đông, vội đứng dậy vẫy tay gọi, Lạc Dương vội tới gần, cúi mình vái chào và nói:
- Tiểu điệt bất tài nên không làm xong được việc của Linh bá bá trao cho, vì khi tiểu điệt tới nơi, thì không thấy Hạ Hầu Uyển Chân đâu hết.
Thôi Tiễn xua tay, xen lời nói:
- Hiền điệt, khỏi ân hận, lão tới nơi cũng hụt nốt. Không những thế mà còn suýt bị chết đuối vì nước lũ đổ xuống nữa.
Lạc Dương hơi ngẩn người ra giây lát rồi ngạc nhiên hỏi lại:
- Thôi sư bá, sào huyệt của Gia Hằng đã bị nước thác đổ xuống biến thành cái hồ rồi, có phải sư bá cùng mấy vị sư bá đây suýt chết đuối ở cái hồ đó không? Thôi Tiễn gật đầu, vẻ mặt u uất nói:
- Gia Hằng không phải là một tay tầm thường. Không ngờ năm năm sau y tái xuất giang hồ mưu kế còn tài ba hơn trước nhiều, võ công cũng tinh thâm khôn lường.
Nói xong, y đưa mắt liếc nhìn Đông Bình một cái rồi lại nhìn thẳng vào mặt Lạc Dương và nói tiếp:
- Từ sư bá của hiền điệt có tiếng là người đứng đầu Giang Nam Tứ Kiếm, kiếm thuật tinh ảo đã nổi danh trong võ lâm, thế mà đấu với Gia Hằng còn bị y dùng thế Phi Hoa Dương Tỷ (hoa bay rối tung lên) đâm cho bốn chỗ bị thương nhẹ và còn bị một chỉ vào Thùy Phong huyệt nữa. Độc môn thủ pháp này không sao giải được.
Lạc Dương nghe nói đưa mắt nhìn Đông Bình, thấy Đông Bình mặt nhợt nhạt, cả kinh và hỏi:
- Chẳng lẽ ngoài Gia Hằng ra trên thiên hạ không có ai có thể giải được huyệt ấy hay sao? Linh Phi lắc đầu, gượng cười đáp:
- Điều này khó nói lắm, lão chỉ biết có một người giải được độc môn thủ pháp này thôi.
Lạc Dương hỏi lại:
- Người đó là ai? Nếu có một võ lâm kỳ tài như vậy tại sao không đến tận nơi nhờ người đó chữa cho? Đông Bình bỗng lên tiếng gượng cười nói:
- Hiền điệt, người đó là lệnh sư Tạ Vân Nhạc, bây giờ cũng không biết ông ta sống chết ra sao, đi đâu mà tìm kiếm cho được.
Lạc Dương liền rầu rĩ nói tiếp:
- Chẳng lẽ sư bá lại thúc thủ chờ chết hay sao. Tiểu điệt không tin trên thiên hạ này lại không có người khác giải được thủ pháp độc môn điểm huyệt của Gia Hằng.
Đông Bình trợn ngược đôi lông mày lên một cái, rồi cười và nói tiếp:
- Tuy chưa giải được yếu huyệt đó, lão đợi ba năm cũng chưa đến nỗi chết. Lão tin số mạng lắm, chưa chắc Gia Hằng đã toại nguyện, hiền điệt tới đây chắc thế nào cũng có duyên cớ gì. Hiền điệt, thử nói rõ tình hình cho chúng ta nghe xem có tìm ra được manh mối gì không.
Lạc Dương suy nghĩ giây lát rồi cho biết tình cảnh mà mình đã trải qua nhưng lại giấu chuyện Mai nhi, vì không muốn lôi kéo Tố Lan vào trong cuộc.
Thôi Tiễn nghe xong, kinh ngạc và hoài nghi vô cùng:
- Hạ Hầu Uyển Chân mất tích hiển nhiên không phải bọn Gia Hằng giết hại hay di chuyển đi nơi khác, ngay cả cha con Hạ Hầu cũng vậy. Chắc thế nào cũng có một tay cao thủ cứu họ, bằng không thực là một chuyện kỳ lạ không sao tưởng tượng được.
Lạc Dương lại tiếp:
- Có lẽ đó là Hoành Nhất tên giặc sói đầu, ra tay cũng nên.
Linh Phi nhìn Lạc Dương lắc đầu đáp:
- Không đúng, vì tên giặc sói đầu Hoành Nhất đã bị Gia Hằng khoét hai mắt, chặt chân tay đi rồi thì làm gì nổi.
Quần hùng nghe nói lại càng thắc mắc thêm. Lúc ấy bỗng có một người tuổi trạc tứ tuần, ăn mặc như nhà buôn, từ từ đi tới khẽ hỏi:
- Không biết vị nào là họ Linh thế? Linh Phi ngạc nhiên vô cùng, liền đứng dậy, hỏi lại:
- Không dám, đệ họ Linh, không biết các hạ kiếm đệ có việc gì chỉ giáo? Người nọ tỏ vẻ cung kính đáp:
- Tôi là họ Châu, biệt hiệu Hải Minh, có người nhờ vả tại hạ đem lá thư tới đây, trao cho các hạ.
Linh Phi càng ngạc nhiên thêm, vội hỏi lại:
- Cảm phiền các hạ, nhưng không biết người nhờ các hạ là ai thế? Hải Minh móc túi lấy một lá thư đưa ra cho Linh Phi rồi vừa cười vừa nói tiếp:
- Ngài đọc lá thơ này xong thì sẽ biết người đó là ai. Tại hạ còn chút việc bận vậy xin cáo từ.
Nói xong, y chắp tay vái chào, rồi quay mình định đi luôn. Linh Phi vừa trông thấy bút tích trên lá thơ, đã giật mình thất kinh, liền lớn tiếng kêu gọi:
- Mời các hạ hãy ngưng bước đã, đệ có việc này muốn thưa cùng.
Đông Bình và Lạc Dương các người thấy Linh Phi thần sắc khác thường, chắc thế nào cũng có việc gì xảy ra, vội đứng cả dậy. Hải Minh từ từ quay người lại đáp:
- Người viết lá thơ ấy đã sớm rời khỏi tỉnh thành rồi. Chính tại hạ cũng không biết tên họ của ông ta là chi cả. Tại hạ chỉ biết thừa lệnh đem thư tới đây thôi. Các hạ có giữ tại hạ lại đây cũng vô ích thôi.
Linh Phi nghiêm nét mặt lại nói tiếp:
- Mời các hạ hãy ngồi xuống chơi giây lát, để đệ đọc xong lá thư này, rồi cho đệ hay những cái gì mà các hạ đã biết, có thế thôi. Và các hạ cũng phải cho phép đệ được mời một chén rượu nhạt chứ? Hải Minh tỏ vẻ khó xử, miễn cưỡng gật đầu đáp:
- Thịnh tình của các hạ như vậy, tại hạ còn biết từ chối sao được. Nhưng chỉ e tại hạ không giúp được gì cho các hạ thôi.
Nói xong, y liền ngồi xuống ngay. Linh Phi đưa mắt nhìn mọi người một cái, rồi gượng cười nói:
- Linh mỗ đã sớm biết y chưa chết. Quả thật Linh mỗ đoán không sai.
Mọi người đều kinh ngạc hỏi:
- Ai thế? Linh Phi nhìn Lạc Dương và đáp:
- Lệnh sư Tạ Vân Nhạc chứ còn ai nữa.