Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Tư Mã Trọng Minh chủ nhân của Thiên Mã tiêu cục đang hớn hở đón tiếp Vân Nhạc, Hiếu Lam và Linh Phi. Con trai của Trọng Minh là Tư Mã Trường Thọ và vợ là Sở Minh Ý từ trong bước ra, mồm cảm ơn Vân Nhạc không ngớt. Minh Ý đang ẵm một đôi trẻ sinh đôi. Vân Nhạc thấy vậy cả cười và nói:

- Lão tiêu đầu có đôi cháu xinh đẹp như vậy, chắc hài lòng lắm?

Trọng Minh cả cười đáp:

- Nếu không nhờ lão đệ thì hai đứa trẻ này ra đời sao được? Ngu huynh đang hận không biết lấy gì để báo đáp.

Hiểu Lam nghe Trọng Minh nói vậy, ngạc nhiên vô cùng liền lên tiếng hỏi. Trọng Minh liền kể lại đầu đuôi cho lão anh hùng họ Tốt rõ, Hiểu Lam vừa kinh ngạc vừa thán phục, nhìn Vân Nhạc giây lát và nói:

- Thiếu hiệp còn biết chữa bệnh nữa sao?

Tạ Vân Nhạc mỉm cười khiêm tốn đáp:

- Tại hạ chỉ hơi biết chút đỉnh thôi, nhưng nếu không gặp vận may thì cũng không mát tay chữa bệnh được.

Hiểu Lam vừa tắc lưỡi khen vừa tiếp:

- Thiếu hiệp quả là người kỳ tài bác học, nhưng phải cái tánh hay khiêm tốn thôi.

Hiểu Lam vừa nói xong, mọi người liền cười “ồ”, trong đại sảnh không khí vui nhộn vô cùng. Lúc ấy bỗng có một tên gia tốt hấp tấp chạy vào kề tay Trọng Minh nói một hồi.

Lão tiêu đầu cau mày lại, xua tay và nói:

- Ta biết rồi.

Tên gia tốt vội cúi chào rồi thối lui, lão tiêu đầu ra vẻ như không có chuyện gì, tiếp tục nâng chén mời mọi người cạn chén. Vân Nhạc thấy vậy, biết ngay có chuyện gì lên tiếng hỏi nguyên nhân.

Lão tiêu đầu vừa cười vừa đáp:

- Lão đệ hãy cứ vui vẻ nhậu cho hết bữa đã, rồi lát nữa sẽ kể cho lão đệ biết.

Vân Nhạc nhất định đòi lão tiêu đầu cho hay trước. Bất đắc dĩ lão tiêu đầu thở dài một tiếng và nói:

- Việc này do Lâu Kính Đức mà ra.

Vân Nhạc trợn mắt có vẻ tức giận và hỏi:

- Chính y đấy à?

Trọng Minh mỉm cười đáp:

- Lão đệ đừng nên tức giận, sự thật việc này cũng không thể hoàn toàn trách Kính Đức được, vì oai vọng của y ở Hà Lạc đã lừng lẫy ba mươi năm trời. Từ khi bị lão đệ đánh bại, y không còn hung hăng như trước nữa, nhưng trong lòng hậm hực hoài. Đồng thời y lại thấy các tiêu mục ở Hà Lạc không cung kính y như trước nữa, cho nên y vô cùng đau lòng. Sau đó lão huynh phong thanh Kính Đức đã xúi giục Lăng Tiêu Tử, người chưởng giáo của phái Hoa Sơn, với Tuyết Sơn Nhân Ma tới Hùng Nhĩ Sơn, giúp y gây lại thanh thế cũ. Ngờ đâu tin đó đã lọt tới tay các tổng tiêu đầu của các đại tiêu cục. Họ đều rất hoảng sợ, đã tụ họp tìm cách đối phó. Lão huynh có tới dự bữa hôm ấy, nhưng theo ý lão thì cẩn thận vẫn hơn.

Vân Nhạc nghe nói Lăng Tiêu Tử và Tuyết Sơn Nhân Ma lại xuất hiện chốn giang hồ tức giận vô cùng bèn hỏi:

- Chẳng hay lời đồn đại ấy có đúng không?

Trọng Minh gật đầu đáp:

- Tin đó không sai đâu. Vừa rồi tên gia tốt vào báo cho ngu huynh rõ là Lăng Tiêu Tử và Tuyết Sơn Nhân Ma đã tới Hùng Nhĩ được ba ngày rồi. Tối hôm qua, hai tên đó thấy người của Vạn Thắng tiêu cục tải hàng qua núi liền cùng Kính Đức xuống núi cướp hết tiêu hàng. Chúng còn cho người đưa thư hẹn các đại tiêu cục trưởng bảy ngày phải lên núi chào chúng.

Vân Nhạc cười nhạt và nói tiếp:

- Nếu vậy thì dễ xử lắm.

Chàng liền kề tai nói với lão tiêu đầu một hồi, chỉ thấy Trọng Minh hớn hở cười và đáp lại:

- Lão phải phiền tới thiếu hiệp một phen nữa. Để lão đi báo cho các đại tiêu cục hay. Quý vị hãy thư thả dùng cơm nước, lão đi một lát sẽ trở về ngay.

Nói xong, lão tiêu đầu bỏ đi…

Linh Phi liền kề vai Vân Nhạc khẽ hỏi:

- Thiếu hiệp không sợ lỡ việc Ngọc Chung Đảo sao?

Vân Nhạc khẽ đáp:

- Tại hạ cũng nghĩ kỹ lắm rồi. Mấy người ấy là kẻ thù của tại hạ nên tại hạ muốn nhân cơ hội này kết liễn chúng cho xong. Còn việc Ngọc Chung Đảo đã có Thương Tỷ và Tiếu Thiên thì chúng ta có đến chậm vài ngày cũng không sao.

Linh Phi không dám khuyên nữa. Vân Nhạc bỗng đứng dậy bước ra ngoài cửa sảnh đi ngay. Lư Khôn cũng đứng dậy theo liền. Hai người một trước một sau, ra tới cổng ngoài. Lư Khôn vội dắt một con ngựa đến cạnh Vân Nhạc và nói:

- Thiếu hiệp, con ngựa quý hãn huyết (mồ hôi đỏ như máu) này có thể đi ngàn dặm. Mong thiếu hiệp cỡi nó suốt dọc đường được thuận gió thêm.

Vân Nhạc cám ơn, rồi tung mình nhảy lên trên lưng ngựa, phóng thẳng ra ngoài cửu thành, đi nhanh như gió, chỉ trong thoáng cái đã mất dạng…

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.