Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Lạc Dương tỉnh dậy thấy chân tay mình đã bị trói chặt, đang nằm trong một đại sảnh, bốn bên treo rất nhiều cung đăng làm hai mắt chàng chói vô cùng. Chàng vội ngồi dậy thì thấy người ngồi chính giữa là một ông già trạc ngũ tuần, mặc áo dài, hai mắt to, râu dài đang ngắm nhìn, hai bên có mười mấy người, ai nấy đều nghiêm nghị nhìn chàng. Chàng nhìn ông già áo dài cười nhạt và hỏi:

- Cách đối đãi với khách như thế này hay sao, người hẹp lượng như vậy thì làm sao mà làm được việc lớn.

Ông già đó cười nhạt và đáp:

- Lão là Viên Công Kiếm Gia Hằng...

Lạc Dương vội ngắt lời đối phương:

- Tại hạ biết rồi, không cần nói với tại hạ nữa.

Gia Hằng mặt hơi biến sắc nhưng cố nén lửa giận xuống, vội ho một tiếng và nói:

- Các hạ tới đây một cách khả nghi nên bắt buộc phải giở hạ sách này. Xin hỏi các hạ sao trong người lại có tín vật của Phi Vân, lấy ở đâu ra vậy? Lạc Dương biết Gia Hằng hỏi tín bài của Phi Vân, liền ngẩn người ra giây lát rồi hỏi:

- Thế vừa rồi lão tiền bối không thấy thủ hạ bẩm báo hay sao? Gia Hằng bỗng ngẩn người ra, nhìn hai người ngồi cạnh, mặt tỏ vẻ nghi ngờ rồi đáp:

- Chưa, xin các hạ cho biết.

- Tại hạ là kẻ thù ở dưới thềm, còn có lời gì biết nói nữa.

Gia Hằng mặt đỏ bừng, bỗng có một đạo sĩ mặt đỏ như chu sa ngồi ở phía bên tay trái, vừa cười vừa nói:

- Gia huynh cứ việc buông tha y, chẳng lẽ y bay được lên trời hay sao.

Gia Hằng ngẫm nghĩ giây lát rồi khẳng khái đáp:

- Được.

Nói xong, y ngẩng mặt lên, lớn tiếng ra lệnh:

- Người đâu, cởi trói cho y.

Ngoài sảnh liền có một đại hán áo đen, tay cầm dao tiến đến trước mặt Lạc Dương, múa đao lên chém xuống sợi dây đang trói Lạc Dương. Lạc Dương xoa bóp chân mấy cái rồi mỉm cười nói:

- Trước khi tại hạ vào đây đã nói rõ ý định cho người thông báo rồi. Sao người đó không vào thưa cùng đương gia, bên trong thế nào cũng có sự bí ẩn gì đây. Nơi đây tuy bí mật thực, nhưng nội bộ đã có trạng thái không ổn định như thế, chỉ sợ tai họa sẽ xảy ra đến nơi.

Gia Hằng nghe nói, mặt biến sắc trầm giọng nói:

- Các hạ nói khôn nói khéo để dọa nạt lão phu đủ thấy các hạ thế nào cũng có âm mưu gì đây? Lão phu không phải là người không có định kiến đâu.

- Gia đương gia tin cũng được, không tin cũng không sao. Tại hạ là người ngoài cuộc, gửi lại tin tức xong là đi khỏi nơi đây ngay. Việc này không liên can gì đến mà sao tại hạ lại cứ làm điều như thế làm chi.

Nói xong, Lạc Dương đổi sắc mặt ra vẻ trịnh trọng và nói tiếp:

- Phi Vân đã chết ở Mai Lãnh trên núi Tây Sơn tại Nam Xương. Tại hạ vừa đi qua đó thấy Phi Vân đang thoi thóp sắp chết, tại hạ liền đỡ y vào nhà một nông phu và thấy nội tạng của y đã bị nát không sao cứu được. Trước khi chết, y có nhờ tại hạ đến đây chuyển lời cho Gia đương gia bảo tất cả thủ hạ của y đều bị giết chết hết. Cung Hoán bị người bắt cóc, chỉ sợ y chịu không nổi cực hình sẽ tiết lộ hết bí mật của bổn môn nên mới van nài tại hạ mau tới nơi đây báo cho đương gia biết.

Gia Hằng nghe nói mặt liền biến sắc và vội hỏi:

- Thế thì lạ thực, nửa tháng trước đây Chu mỗ đã sai truyền bồ câu cho chúng trở về La Phù. Chẳng lẽ chúng không nhận được thủ lệnh của lão phu hay sao? Gia Hằng lại hỏi tiếp:

- Phi Vân có nói rõ đối phương là nhân vật nào hay không? Lạc Dương đáp:

- Tại hạ có hỏi Phi Vân, y chỉ nói trúng phải kế điệu hổ ly sơn, các thủ hạ đều bị giết sạch, y đuổi theo hai bóng trắng cắp Cung Hoán, tới Tây Sơn Lãnh quả bất địch chúng, bị thương nặng ngã lăn ra đất, trông thấy đối phương đem Cung Hoán đi mà không làm gì được.

Y thấy những người đó đều bịt khăn đen, không biết chúng là ai.

Gia Hằng nét mặt nghiêm nghị, ngẫm nghĩ hồi lâu bỗng cung kính:

- Cám ơn các hạ đã không quản ngại đường xá xa xôi, đến đây báo cáo cho hay, lão rất cảm động. Chẳng hay các hạ quý danh là gì, xin cho biết?

- Tại hạ là Mục Thanh Phong, rất hổ thẹn không giúp được lão đương gia việc gì, nên không dám nhận lời cám ơn đó.

Gia Hằng liền cả cười đáp:

- Lão nghe lầm thủ hạ, khiến các hạ bị bắt trói như thế, lão rất lấy làm hổ thẹn. Để lát nữa, lão xin chuốc rượu tạ lỗi vậy.

Tối hôm đó, Lạc Dương đứng trong một phòng khách rất lịch sự, đang ngắm nhìn ra cửa sổ, bỗng nghe thấy trong nhà có người lớn tiếng nói:

- Đương gia tới.

Lạc Dương quay đầu lại nhìn, đã thấy Gia Hằng lẻn mình vào, hai người hàn huyên một hồi rồi ngồi đối diện nhau. Tiếp theo đó có đại hán hai tay bưng hai cái hộp đựng thức ăn vào và đặt những thức ăn ấy lên trên mặt bàn. Gia Hằng rót rượu cho Lạc Dương rồi lại rót cho mình, hai người cùng nâng chén uống. Uống cạn chén rượu đó, Lạc Dương mới lên tiếng:

- Việc Phi Vân tại hạ chỉ biết có thế thôi. Nhưng khi tại hạ tới đây, ngẫu nhiên phát hiện một việc, sợ có liên quan đến Gia đương gia.

Gia Hằng kinh ngạc vội hỏi, Lạc Dương liền đem việc mình vào chùa và lúc ra nghe lõm Hoành Nhất nói với Ngộ Duyên như thế nào, sau ở dưới núi lại đánh nhau với Hoành Nhất như thế nào kể hết cho Gia Hằng nghe.

Gia Hằng mặt biến sắc và cười nhạt đỡ lời:

- Tên giặc sói đầu ấy bậy thật. Gia mỗ đối đãi với y hậu hĩ như thế, không ngờ y lại lấy oán báo đức. Chắc đa số thủ hạ của Gia mỗ đã bị tên đầu sói ấy mua chuộc rồi.

Một lát, y ngẩng đầu lên nhìn Lạc Dương và nói tiếp:

- Mục thiếu hiệp, chúng ta mới gặp nhau lần đầu nhưng đã coi như bạn thân rồi. Việc này mỗ cần phải nhờ thiếu hiệp giúp đỡ cho một tay mới được.

Nói xong, y rỉ tai chàng nói khẽ một hồi. Chàng gật đầu nhận lời. Gia Hằng liền đứng dậy, vừa cười vừa nói tiếp:

- Xin thiếu hiệp cứ tự tiện mà ăn uống. Xin thứ lỗi cho lão, lão không thể tiếp được.

Nói xong, y quay người ra đi luôn, nhưng khi y đi ra tới cửa, hình như nghĩ ra một việc gì quan trọng, lại quay trở lại phía Lạc Dương tiếp:

- Lão thất lễ quá, chưa hỏi sư phụ thiếu hiệp là ai? Lạc Dương biết rằng Gia Hằng vẫn còn nghi ngờ mình, mỉm cười đáp:

- Tiên sư là Thẩm Thương Cừu.

Gia Hằng ngẩn người ra, thở dài một tiếng rồi nói tiếp:

- Ồ, thế ra là cao thúc của Thẩm sư gia, tên tuổi đã lừng danh chín thành đấy. Lão thật thất kính quá.

Y vừa nói dứt đã quay người đi ra khỏi cửa liền.

Lạc Dương bỗng nghe thấy ngoài nhà có rất nhiều tiếng động nổi lên, nghe đinh tai và chàng còn thấy ngoài cửa thấp thoáng bóng người, chân đi nặng chình chịch. Chàng ngạc nhiên nghĩ thầm: "Chẳng lẽ thủ hạ của tên giặc sói đầu Hoành Nhất đã thành công rồi hay sao." Chàng đang nghĩ thì đột nhiên đại hán áo đen bước vào và nói:

- Mục thiếu hiệp xin đừng có nhòm ngó gì hết, đây là Gia đương gia có ý sắp đặt như vậy để lấy lòng Hoành Nhất đại sư.

Nói xong, y lại lui ra ngoài phòng ngay.

Nửa tiếng đồng hồ sau, tiếng sáo đều ngừng và hoàn toàn trở lại như trước. Một lát sau, đại hán áo đen lại vội quay vào, khẽ nói với chàng rằng:

- Tiểu nhân thừa lệnh đương gia tiễn thiếu hiệp ra khỏi núi.

Lạc Dương vừa cười vừa đáp:

- Nếu vậy cảm phiền huynh đài.

Nói xong, chàng theo đại hán đó đi ngay.

Hai người đi lên trên một vách núi cao chót vót thì thấy có một cái hang động tối om, ngoài cửa động có bốn đại hán canh gác, trông thấy hai người đến họ cứ để cho hai người tới.

Đi được mười trượng, ra đến chỗ tận cùng, trên vách có treo một cái đèn, ánh sáng lờ mờ và thấy có bốn sợi dây thép và thấy có treo một tấm ván sắt. Đại hán áo đen bỗng khẽ nói:

- Xin thứ lỗi, tiểu nhân chỉ có thể tiễn thiếu hiệp tới đây được thôi. Xin thiếu hiệp cứ việc leo lên tấm ván sắt ở trong động thế nào cũng gặp những nội gian đã bị Hoành Nhất mua chuộc, thiếu hiệp nên cẩn thận đối phó thì hơn.

Lạc Dương mỉm cười cám ơn và liền leo lên tấm ván sắt, bỗng chàng thấy rung động một cái, tấm ván liền từ từ kéo chàng lên trên. Khi tấm ván ngừng lại, chàng liền lấy quạt che lấy trước ngực rồi theo con đường hang động mà tiến thẳng vào bên trong. Chàng thấy vách động bóng nhoáng như gương, tựa như được nhân công mãi giữa kỹ lưỡng vậy. Chàng thấy lối đi quanh co khúc khuỷu, càng đi càng sâu, rất ngạc nhiên đi bấy nhiêu lâu mà không hề gặp tên giặc nào canh gác hết. Đột nhiên chàng thất kinh la lớn một tiếng và ngừng chân lại, hai mắt tỏ vẻ kinh ngạc và nghi ngờ.

Thì ra chàng thấy chỗ cách mình ba thước có bảy cái xác, người nào cũng bị thủng ngục gãy xương, chân tay rời rã, máu me đầm đìa trông rất thảm khốc. Chàng không muốn nhìn lâu và cũng không muốn trì hoãn vội rảo cẳng đi luôn, nhưng cứ cách hơn mười trượng lại thấy một cái xác như vậy. Xác nào máu cũng dính đầy máu.

Bỗng có một luồng gió mạnh thổi tới làm tắt bó đuốc của chàng, chàng vội nhảy chéo sang một bên, bước nhanh như điện chớp, giơ chiếc quạt ra tấn công luôn. Trong bóng tối chàng chỉ nghe thấy có tiếng cười nhạt và hình như người kia bị đẩy lùi một bước. Chàng không chịu để cho người đó có dịp phản công lại nên cứ múa quạt tiến lên tấn công tới tấp.

Lối đi trong hang động rất khúc khuỷu, có mấy lần Lạc Dương suýt va đập phải vách động, nếu không có sức ngầm của cái quạt đưa đi trước để dò đường thì đầu óc chàng đã bị sứt mẻ rồi. Hình như người ở trước mặt chàng rất thuộc đường cho nên đi nhanh hơn Lạc Dương và đã chạy ra khỏi động rồi. Y nhanh như con vượn leo lên cây thông ẩn núp vào một cành lớn.

Lạc Dương vén mây và gai ở cửa động sang hai bên, ló đầu ra ngoài chỉ thấy ngoài mấy cây thông mọc ngoài cửa động ra không có động tĩnh gì hết. Chàng liền nghĩ thầm: "Chẳng lẽ người đó không phải là đảng giặc canh gác trong động hay sao? Tại sao y lại đào tẩu mất tích như thế." Nghĩ đoạn, chàng giơ hai cánh tay ra, nhún một cái, thân hình tà tà phi lên một cành cây ngang, rồi mượn thế lên trên cành cây liền. Chàng chưa kịp đứng vững đã nghe trên đỉnh đầu có tiếng cười nhạt rất rùng rợn khiến chàng phải rùng mình toát mồ hôi lạnh. Tiếp theo đó chàng lại nghe thấy tiếng ám khí ở trên cao liên tiếp vọng xuống. Chàng kinh hãi, người lảo đảo ở trên cành cây để tránh né. Chỉ nghe ba tiếng coong, coong, coong, ba mũi ám khí đó đều bị chàng gạt rớt xuống đất.

Chàng đã gạt được ám khí của địch rồi, không do dự gì hết tung mình lên cao, tiến thẳng vào chỗ địch đang ẩn nấp. Người nọ cười nhạt và nói:

- Ngươi muốn chết phải không? Lạc Dương bỗng thấy trên đầu có một luồng gió rất mạnh đè xuống, chàng hoảng sợ đến mất hết hồn vía, nghĩ thầm: "Nếu bị sức mạnh này đánh trúng, thế nào mình cũng bị nát thịt tan xương và rơi xuống vực thẳm." Nghĩ đoạn, chàng liền nhảy chéo sang bên, người nhanh như một mũi tên, phi cao lên hai trượng, hai tay giơ ra nắm lấy cành cây đó. Chàng biết nếu cành cây đó mà bị đối phương đánh gãy thì mình cũng sẽ chết ngay, vì vậy chàng vừa nắm tới cành cây đó đã tung mình nhảy sang cành cây khác ngay khiến người đó không sao biết được thân hình của chàng ở đâu mà tấn công. Ngờ đâu chàng vừa nắm tới cành cây đó và định thay hơi đổi sức thì thấy đối phương tấn công luôn một chưởng liền. Lúc ấy rất nguy hiểm, chàng yên trí thế nào chưởng lực của đối phương cũng đánh gãy cành cây chàng đang đứng, mình sẽ ngã xuống vực thẳm chết ngay. Ngờ đâu cứu tinh của chàng ở trên trời chợt giáng xuống và trên không bỗng có tiếng chim ưng kêu. Người đó quát lớn một tiếng:

- Nghiệt súc giỏi thực.

Lạc Dương liền thấy luồng sức mạnh đang ở bên trên đè xuống đã mất hẳn. Nhân dịp đó chàng vội nhảy sang một cành cây khác lớn hơn, tay vẫn đưa lên trước ngực bảo vệ.

Chàng ngẩng đầu nhìn lên thấy một con chim ưng lớn đang bay lượn và đang tấn công kẻ địch mình tới tấp. Người nọ nổi giận, quát tháo lia lịa nhưng không làm gì nổi con chim ưng ấy. Lúc nầy chàng mới biết con chim ưng ấy là của Thôi Tiễn. Không cần phải nói chàng cũng biết Thôi Tiễn đã lên tới núi La Phù rồi.

Chàng thấy con chim ưng đấu với kẻ địch rất hăng chàng đoán con chim ưng quây quần lấy kẻ đó để mình leo lên được tới đỉnh núi. Lúc này chàng mới tự khiển trách là mình ngu xuẩn. Nghĩ đoạn chàng liền leo lên đỉnh núi ngay. Vừa lên tới nơi chàng đã nghe thấy bên cạnh bụi lau có người khẽ bảo:

- Hiền diệt mau vào đây ẩn núp với lão phu.

Lạc Dương đã nghe ra tiếng nói ấy là của Thôi Tiễn rồi. Chàng vội chui ngay vào trong bụi lau. Chàng vừa ngồi xuống thì đã thấy Thôi Tiễn đưa mắt nhìn ra ngoài, vẻ mặt rất nghiêm nghị, chàng không dám hỏi mà cũng nhìn ra theo. Thì ra bên ngoài đã có tiếng người rậm rạp đi tới và thấy năm người mặc áo đen đang đứng bên sườn núi, một người trong bọn lớn tiếng kêu gọi:

- La hiền đệ.

Đêm khuya canh vắng, tiếng gọi đó lại càng rõ thêm. Bỗng nghe thấy có tiếng chim vỗ bành bạch, con chim ưng vỗ cánh bay tung lên và thoáng chốc đã mất dạng. Một lát sau có một người leo lên đỉnh núi, Lạc Dương thấy người đó gầy gò như một bộ xương, hai mắt có tia sáng xanh tia ra trông hung ác khôn tả. Người vừa lên tiếng gọi hồi nãy liền trách người đó rằng:

- La hiền đệ, tại sao làm bậy như thế, chưa đợi tín hiệu mật của Hoành Nhất đại sư truyền tới mà đã mạo hiểm. Sao hiền đệ lại lỗ mãng như vậy? Người gầy gò như cái que cười nhạt đáp:

- Viên Công Kiếm Gia Hằng đâu phải là người ba đầu sáu tay, mỗ La Bá đây sợ gì y, nên mỗ chỉ so tài với y xem y có tài ba như thế nào.

Lại một người khác vừa cười vừa tranh lời nói:

- Thiếu gì cơ hội để cho La huynh ra tay, chúng ta tạm về chùa Hoa Thủ để thương lượng trước rồi hãy quyết định sau.

Sáu thân hình tựa như sáu cái bóng ma, chỉ lướt một cái đã đi mất dạng liền.

Thôi Tiễn đột nhiên đứng dậy và nói:

- La Bá bị con chim ưng của lão đánh cho bị thương suýt tí nữa thì rơi xuống vực thẳm mà không thấy y nói gì, nhưng dù sao lão cũng phải cho y chết dưới vuốt của chim ưng mới được.

Lạc Dương liền đứng dậy, mồm định nói thì Thôi Tiễn xua tay ngăn cản và nói:

- Hiền điệt đấu với Hoành Nhất ra sao, lão đứng sau đã trông thấy rõ hết, lời bàn tán của Hoành Nhất với Ngộ Duyên ra sao lão cũng hay hết rồi, nên lão mới đợi chúng ở đây.

Còn hiền điệt đã gặp Gia Hằng chưa? Lạc Dương liền kể hết chuyện mình vào hang động như thế nào, gặp gỡ Gia Hằng ra sao nói rõ hết cho Thôi Tiễn. Thôi Tiễn ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói tiếp:

- Linh đại hiệp và các người đã tới núi La Phù cả rồi, hiện giờ đang ẩn núp quanh đây chỉ đợi thời cơ tốt là ra tay hành động liền. Hiền điệt dùng kế quả thực thông minh, nhờ thế chúng mới nghi kỵ lẫn nhau và việc của chúng ta cũng đỡ tốn công một nửa. Hiền điệt cứ theo lời Gia Hằng mà hành sự nhưng cần phải diệt trừ Hoành Nhất trước để y khỏi nhận ra hiền điệt. Lão với con chim ưng sẽ giúp hiền điệt một tay.

Nói xong, lão anh hùng bỗng quát "Đi", thế là cả hai giở khinh công ra đi luôn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.