Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Trong thiền phòng, phương trượng với Ngộ Duyên đang nói chuyện với nhau, đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng chân người đi, hơi thở hừng hực tiếp theo đó lại có vật gì rớt xuống đất kêu đánh bộp một tiếng, rồi có tiếng nói run run kêu la cầu cứu:

- Đại sư.

Rồi phương trượng với Ngộ Duyên ngạc nhiên vô cùng, vội chạy ra ngoài phòng thì thấy có một người đang nằm lăn trước hàng hiên. Ngộ Duyên chạy lại đỡ người đó dậy, định thần nhìn kỹ, kinh ngạc hỏi:

- Y chả là Mục thí chủ là gì, sao đến giờ còn chưa ra khỏi núi La Phù như vậy? Người phương trượng cau mày lại đáp:

- Ngộ Duyên, con hãy đỡ Mục thí chủ vào trong vân phòng trước, hiện giờ y đang kinh hoảng quá độ, chờ y trấn tĩnh đã rồi hỏi cũng chưa muộn.

Ngộ Duyên liền đỡ chàng vào trong phòng và dìu chàng ngồi xuống, thấy mặt chàng nhợt nhạt môi thâm mắt lờ đờ trống ngực đập rất mạnh, mồ hôi lạnh toát ra như mưa nên y vội rót ngay một chén nước nóng cho chàng ta uống.

Quý vị có biết tại sao Lạc Dương lại giả bộ một cách khéo léo đến như thế không? Thì ra Thôi Tiễn vì phòng chàng lộ cơ mưu gian của mình nên đặc biệt cho chàng uống một viên thuốc cường lực sa trứng. Thuốc viên này dùng để cứu chữa những người bị ban sa và trứng khử mồ hôi không sao toát ra được, uống viên thuốc này là khỏi liền. Sức của viên thuốc này mạnh vô cùng, nếu không bị bệnh nặng thì không thể uống được. Hễ uống phải là môi thâm da xám, mồ hôi lạnh toát ra như mưa, trống ngực đập mạnh tai ù người co quắp, nhưng không đến nỗi chết. Thôi Tiễn sợ Lạc Dương làm giả kinh hoảng không giống nên mới nghĩ ra kế cho chàng uống viên thuốc này.

Lạc Dương chưa bước vào đến cửa chùa, đã thấy hai chân mềm nhũn không sao cầm cự nổi, chỉ đi loạng choạng được vài bước đã ngã lăn ra. Cử chỉ của chàng trông giống như thực mới tránh khỏi đôi mắt lão luyện và gian giảo của vị phương trượng này.

Lạc Dương uống xong chén nước nóng, thấy mặt không còn nhợt nhạt như trước.

Chàng đưa mắt nhìn phương trượng với Ngộ Duyên một cái rồi đưa tay lên xoa ngực, phương trượng mỉm cười hỏi:

- Có phải Mục thí chủ bị rắn rết hay sài lang ở trong động cắn phải không? Lạc Dương lắc đầu rồi đáp:

- Vì tại hạ mãi ngắm phong cảnh của La Phù, rồi đi lạc lối lúc nào không hay. Mãi mới tìm đường xuống núi được, nhưng lúc ấy trời đã tối, chỉ mong làm thế nào về được Tăng Thành ngay nên đi qua quý chùa không vào cáo từ đã vội xuống núi. Trong lúc tối om lỡ chân vướng phải một vật nên bị té ngã, lúc ấy mới phát giác đó là hai cái xác chết dính đầy máu và có một vật gì quái lạ bay thẳng lên trời. Tại hạ hoảng sợ đến mất hết hồn vía nên mới phải quay lại Bảo Sát như vậy.

Phương trượng với Ngộ Duyên nghe nói vội nhìn nhau rồi nghiêm nghị nói:

- Ngộ Duyên, tính mạng của người ta rất quan trọng. Không ngờ trên núi La Phù này, lại xảy ra những chuyện giết người cướp của như thế. Con mau đi xem xét thử, nếu cần, lập tức thông báo cho quan địa phương hay.

Đó là lão hòa thượng muốn che mắt Lạc Dương, nhưng ngờ đâu Lạc Dương đã biết rõ hết. Ngộ Duyên vội vàng đi ra ngoài. Phương trượng bỗng mỉm cười nói tiếp:

- Mục thí chủ hãy nằm trên giường của lão tăng nghỉ ngơi, đợi chờ tinh thần hồi phục hãy nói chuyện sau.

Lạc Dương không từ chối, liền uể oải leo lên trên giường. Phương trượng an ủi chàng mấy câu rồi liền cáo từ đi ra bên ngoài.

Hãy nói Ngộ Duyên đi ra khỏi phòng, liền thẳng tới đồi chè, và đến trước một căn nhà khá lịch sự. Ngộ Duyên vén mành lên đã thấy bên trong có ánh sáng đèn và bóng người, vội bước vào ngay. Giây lát sau, trong kinh xá đó, bỗng có mười mấy cái bóng người nhanh như chớp chạy ra, vượt qua cạnh tường của chùa, tiến thẳng lên con đường nhỏ rồi chạy tới chỗ có hai cái xác chết. Quả nhiên chúng thấy có hai cái xác nằm ở đó thực. Bảy tám người trong bọn liền chạy đến gần thì đột nhiên từ bên dưới cái xác có một con chim nhỏ lao vút lên trên không. Một người trong bọn nhanh mắt, thấy thế vội ném luôn ba mũi ám khí. Bỗng thấy có một luồng gió lạ đánh phủ vào mặt và ba mũi ám khí đó đều bắn trở lại. Y vội ngồi thụp xuống khiến ba mũi ám khí có ánh sáng xanh đó đều cắm cả vào trong búi tóc. Nếu y không tránh né nhanh nhẹn thì đôi mắt đã mù ngay rồi, khiến y hoảng sợ đến toát mồ hôi lạnh. Y ngẩng đầu lên nhìn, con chim ưng lúc nãy đã bay đi mất.

Một người khác châm bó đuốc lên và dưới ánh lửa, mọi người đều thất thanh kêu la vì thấy hai xác chết đã bị móc hết mắt, mình mẩy đầm đìa máu me trông rất kinh khủng.

Lúc này, một người trầm giọng hỏi:

- Trong võ lâm này có ai là người nuôi chim ưng như thế? Một người khác ho một tiếng đáp:

- Chúng ta không nên thảo luận vào lúc này, hãy mau mau chôn họ trước rồi về chùa tính toán sau.

Bọn người nọ liền đem chôn hai cái xác vào một chỗ không người lui tới rồi quay trở về chùa Hoa Thủ. Khi vào đến trong kinh xá, đã thấy một đại hán áo đen đang ngồi trong phòng. Ai nấy đều kinh hoảng vô cùng. Đại hán áo đen đó vội đứng dậy, tay cầm chuỗi hạt châu trầm hương và nói:

- Tại hạ thừa lệnh Hoành Nhất đại sư tới đây phiền quý vị chia làm ba nhóm, canh tư đêm nay đi giết con cái của Hạ Hầu Hàm, để trừ diệt hậu hoạn. Làm xong công việc mau rút lui tới trấn Hải Lâu ở núi Việt Tú. Nơi giam giữ con cái của Hạ Hầu Hàm thì hỏi Ngộ Duyên đại sư là biết liền. Hoành Nhất đại sư còn nói, sợ các vị hoài nghi tại hạ, nên mới trao cho tại hạ chuỗi hạt châu này để làm tín vật.

Nói xong, y chỉ chắp tay vái chào và nói tiếp:

- Tại hạ phải đi trả lời cho đại sư hay ngay, không dám trì hoãn. Chúng ta sẽ tái kiến.

Nói xong, chỉ thấy y nhún vai một cái, người đã nhảy ra ngoài phòng, phi thân trên không đi mất.

Chưa đầy canh tư, bốn cái bóng đen ở trong kinh xá đã lần lượt nhảy qua bờ tường của chùa và thoáng cái đã mất dạng. Chỉ có một mình Ngộ Duyên đi sau, cúi đầu nhắm mắt, lẳng lặng suy nghĩ về cái chết của hai người. Y cảm thấy có nhiều điều không hiểu và trong lòng tựa như có triệu chứng không hên, chỉ sợ chùa Hoa Thủ đẩy đưa vào. Chùa Hoa Thủ xưa nay không phải là nơi thanh tĩnh, thường cấu kết với những nhân vật hắc đạo làm bậy, tránh sao khỏi nhân vật của chánh phái điều tra biết.

Y càng nghĩ như thế càng kinh hoảng...

Đột nhiên y nghe thấy phía đằng trước có tiếng cười nhạt rất trái tai vọng tới. Ngộ Duyên rùng mình kinh hãi, ngẩng đầu nhìn lên thấy có một ông già vừa gầy vừa cao đứng ở phía trước ngăn cản lối đi, hai mắt có hai luồng ánh sáng lạnh lùng tỏa ra, vội quát lớn:

- Ngươi là ai? Nói xong y giơ tay phải ra tấn công luôn. Ông già cười nhạt một tiếng, giở chưởng lên chống đỡ. Hai luồng sức va đụng nhau, Ngộ Duyên bị chưởng lực của đối phương đẩy cho loạng choạng, lui về phía sau một bước và cảm thấy ngực cùng hai bên hông đau nhức, khí huyết rạo rực, hiển nhiên là nội tạng bị thương không nhẹ. Y vội nhảy chéo sang bên tránh né, muốn đào tẩu ngay, nhưng định thực hành thì gáy của y đã bị tay của đối phương chộp lấy, móng tay của địch sắc bén vô cùng. Y thấy cổ đau nhức như bị phóng hỏa, liền há hốc mồm ra kêu rú. Ông già lạnh lùng nói:

- Ngươi tưởng kêu rú như thế là có người đến cứu viện phải không? Ngươi đừng có mơ ước hão huyền nữa. Tất cả người trong chùa từ trên chí dưới đều bị lão phu chế ngự hết.

Ngươi khôn hồn thì ngoan ngoãn ở lại đây lão phu hỏi một câu, phải trả lời một câu.

Ngộ Duyên ngẩn người ra rồi đáp:

- Bần tăng không biết gì đâu.

Ông già lại trầm giọng quát hỏi tiếp:

- Hạ Hầu Hàm với hai người con gái hiện bị giam giữ ở đâu nói mau? Ngộ Duyên liền phấn khởi tinh thần từ từ đáp:

- Họ chia làm ba nơi giam cầm, dù bần tăng có nói rõ ba nơi đó cho lão thí chủ hay, thì một mình lão thí chủ cũng không sao cứu nổi họ ra đâu. Huống hồ bên trong còn có nhiều hiểm trở...

- Việc này lão phu đã biết rồi, người đừng có hòng lừa để khiến lão phu đi vào đường hầm. Nếu ngươi nói thực, lão phu sẽ tha cho ngươi khỏi chết.

Ngộ Duyên đảo đôi ngươi một vòng rồi đáp:

- Tại sao thí chủ lại biết được bần tăng nói thực hay nói dối? Bần tăng muốn yêu cầu thí chủ đảm bảo cho bần tăng khỏi bị dây dưa vào việc đó thì bần tăng mới chịu nói rõ cho thí chủ thế nhưng...

Ông già dùng giọng mũi kêu hừ một tiếng, rồi cũng dùng giọng mũi nói tiếp:

- Ngươi đừng có hòng lão phu mặc cả giá, ngươi nói thực thì tính mạng của ngươi sẽ còn. Lão phu trước hết hãy điểm chín nơi âm huyệt của ngươi trước, để cho ngươi nếm mùi đau khổ đã rồi như lão phu cứu được ba người kia ra xong, mới giải huyệt cho ngươi.

Ngộ Duyên bỗng cảm thấy mạch môn huyệt ở phía sau lưng trúng ngay một chỉ, y kinh hoảng đến mất hết hồn vía. Y định lập mưu kế trước hết làm cho ông già không tin lời nói của mình, rồi bắt buộc ông phải nhờ y đưa đường, rồi giữa đường y sẽ lập mưu dẫn ông già vào đường chết. Nhưng có ngờ đâu, ông già đã biết rõ mưu kế của y cho nên mới giở thủ đoạn ác độc đối phó với y trước. Kết quả là y lại bị đau đớn như thế, nên hối hận vô cùng, không nói cũng không được nữa...

Chờ Ngộ Duyên nói xong, ông già nọ nhanh tay điểm một chỉ nữa, thế là tên hòa thượng đó liền ngã lăn ra đất. Ông già lạnh lùng nói:

- Nếu lời nói của ngươi mà sai sự thực thì ngươi sẽ chịu đựng những sự đau khổ không thể tưởng tượng được, không ai có thể cứu mi thoát nạn đâu.

Đột nhiên có một cái bóng đen nhanh như gió lướt tới. Ông già nhanh miệng hỏi:

- Có phải Linh đại hiệp đó không? Người vừa nhảy xuống đó chính là Táng Môn Kiếm Khách Linh Phi. Vừa xuống tới mặt đất, Linh Phi đã nói:

- Thôi lão sư, lời nói của Ngộ Duyên có đúng như của Bạch Cốt Cửu Hung nói không? Thôi Tiễn đáp:

- Giống nhau như hệt. Biết vậy chúng ta hà tất phải như thế này làm chi. Chúng ta không nên chậm trễ, mau mau chia người đi cứu ngay mới được. Thôi mỗ đoán chắc Bạch Cốt Cửu Hung thế nào cũng bị Gia Hằng chặn đường đón bắt được. Chúng ta phải theo đường vòng mà đi, vượt qua chúng mà tới chỗ giam giữ trước. Chẳng hay Lạc Dương đã thông báo cho đại hiệp biết chưa? Linh Phi gật đầu đáp:

- Lạc Dương đã đi trước rồi, chúng ta đi thôi.

Y vừa nói xong, đã cùng Thôi Tiễn tung mình nhảy lên trên cao và đi mất dạng ngay.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.