Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Lạc Dương nhảy qua bờ đầm bên kia, đã thấy ông già ngồi ở trên tấm ván, đang câu cá rồi. Thấy chàng đến ông già vẫn nhìn xuống mặt nước như thường, Rồi ông cười hà hà và nói:

- Không có gì tiếp khách, nên lão phải câu cá để thết lão đệ nhậu nhẹt. Lão đệ chớ có chê cười không có gì ăn nhậu nhé.

Nói xong, ông ta tung mình nhảy lên, lướt ngay vào trong nhà, Lạc Dương liền đáp:

- Lão tiền bối khiêm tốn qua, tiểu bối đến quấy nhiễu như thế này đã là quá lắm rồi.

Nói xong, chàng cũng vào trong nhà luôn. Ông già ở trong bếp nói vọng ra:

- Mời lão đệ hãy ngồi chơi bên ngoài, lão ra ngay tức thì.

Lạc Dương vừa cười vừa đáp:

- Lão tiền bối hà tất phải phiền phức như thế làm chi.

Ông già chỉ cười chứ không trả lời gì cả, một lát sau, ông ta đã bưng một đĩa hồng súi ra (cá rán có sốt). Hai người ngồi đối ẩm; ông già vừa ăn nhậu, vừa giảng giải dịch số Kim Tiền. Ông ta giảng giải rất kỹ lưỡng mà Lạc Dương lại rất thông minh nên chàng chỉ nghe một lượt đã hiểu biết được sáu bảy thành ngay. Ông già lại nói tiếp:

- Lão nghiên cứu dịch số này, càng hiểu biết bao nhiêu càng thấy khó bấy nhiêu. Việc tạo hóa của trời đất quả thực huyền ảo, đời người không sao mà hiểu biết hết được, nên lão đệ chớ coi nó là một bàng môn tả đạo. Sau này, lão đệ hành hiệp giang hồ, nó sẽ giúp ích cho nhiều, và lão đệ có thể tránh được những hung hiểm, đề phòng kẻ gian đánh lén, nhưng còn một điều này, lão đệ phải nhớ kỹ, khi nào gặp việc gì rất khó khăn mới đem ra bói toán thì linh nghiệm vô cùng, bằng không hơi một chút cũng đem ra sử dụng sẽ bị trời kỵ cũng nên.

Lạc Dương nghiêm nghị cảm ơn ông già luôn mồm, ông già bỗng rầu rĩ và thở dài một tiếng và nói tiếp:

- Lão chẳng sống được bao lâu đâu, mà số của nghiệt đồ Phi Long cũng không chết ở trong tay của lão, nên lão phải đành phó thác cho lão đệ, mong lão đệ đừng có từ chối.

Lạc Dương cả kinh vội đứng dậy hỏi:

- Sao tiền bối lại nói như vậy?

- Đó là số trời không thể nào trái được, lão năm nay đã ngoài chín mươi tuổi, chết cũng không còn oán hận nữa, nhưng tiếc thay, lão không được chính tay giết chết nghiệt đồ ấy.

Lạc Dương không biết trả lời ra sao, chỉ ngẩn người ra nhìn ông già. Đột nhiên có một tiếng rú rất dài và đinh tai vọng tới. Ông già liền biến sắc mặt và nói:

- Người này đã gần tới đây rồi, lão đi một chút sẽ trở lại ngay.

Ông vừa nói dứt, đã ra nhà ngoài đi luôn. Lạc Dương ngẩn người ra, rồi cũng phi vượt qua cái đầm lên trên đỉnh một hòn đá xem sao, nhưng chàng không trông thấy hình bóng của ông già đâu cả và tiếng rú nọ cũng ngưng rồi. Chàng không biết đi về phía nào tìm kiếm nữa, bất đắc dĩ phải nhảy xuống bên dưới, nhưng chàng tìm kiếm một hồi cũng không thấy gì cả, ngạc nhiên nghĩ thầm: "Sao không có một tiếng động nào mà sắc mặt của ông già lại kinh hoảng đến thế. Chắc người tới đây phải là một tên thâm thù đại nghịch, hay là một tên ma đầu tái thế, gặp ông già tất phải có một trận đấu kịch liệt, nhưng sao bây giờ không có một tí tiếng động nào cả..." Nhưng chàng đột nhiên thất thanh kêu ủa một tiếng như gặp phải rắn rết, vội lui về phía sau lia lịa, vẻ mặt kinh hoảng vô cùng, thì ra chàng thấy xác ông già đã nằm ở bên lề đường.

Hai chiếc tay sắt của ông ta hình như bị bảo kiếm chặt đứt, vứt ở cạnh xác không xa, ngực của ông ta bị thủng một lổ lớn, máu tươi đang vọt ra như suối. Chàng đoán chắc ông già mới bị giết hại chứ không lâu, và người giết hại ông già nếu không phải là Vệ Phi Long, thì cũng là một tên yêu tà cự phách nào đã quen thuộc ông già. Chàng chỉ ân hận là không kịp hỏi ông già. Chàng nghĩ đến ông già thâu nhầm đồ đệ bị phản lại đến chết một cách thảm khốc như vậy, chàng liền ứa nước mắt ra và nghĩ thầm: "Không thể nào để xác của lão tiền bối này bị phơi xương ở đây được, chi bằng ta đem về chỗ ở của ông ta chôn cất, coi là tạm đền ơn ông ta." Nghĩ đoạn, chàng liền cặp xác ông già đi luôn. Chàng về tới trong nhà của ông già, thì đã thấy trên bàn có một tờ giấy, chàng vội đặt xác của ông ta xuống, cầm tờ giấy lên xem mới hay là tờ giấy đó là của ông già viết, đại khái như sau: "Hôm nọ, lão bói quẻ Kim Tiền biết đại hạn đã tới, không còn sống được bao lâu nữa, mà số của lão phải chết đường. Đó là số trời không thể nào nghịch lại được. Lão biết lão đệ thể nào cũng theo dõi và nhặt xác cho lão, nên lão mới lẻn về viết mấy chữ này để cảm ơn lão đệ. Lão biết người tới đó là một tên ma đầu có võ công trác tuyệt và nghiệt đồ Phi Long thể nào cũng có ở bên trong. Biết là hung hiểm mà vẫn đi để tên nghiệt đồ nhận thấy đã nhổ được gai trước mắt đi rồi, nhờ đó sau này lão mới dễ diệt y. Hai cái tay của lão bên trong có đạo độc khí vô hình, kẻ thù giết lão xong thể nào cũng chặt cái tay của lão, nhưng chúng vô hình đã nhiễm đạo khí đó rồi mà không hay. Chất độc đó sẽ chạy vào trong người y, công lực của y cứ yếu dần đi, chờ tới khi chúng phát giác được, tuy có kịp thời xua đuổi độc khí ra ngoài được, nhưng công lực đã mất dần thì không thể nào lấy lại được. Sau này lão đệ có gặp những tên nào mặt có điểm những lấm chấm đỏ tía tức là những tên đã tàn sát lão phu ngày nay đó..." Dưới có ký tên Tàn Tú kính bút.

Lạc Dương đọc xong tờ giấy đó không sao nhịn được nước mắt cứ nhỏ dòng, chàng liền đào ngay một cái hố cạnh đó và chôn xác ông già xuống và lấp đất lên. Chàng lập một tấm bia dùng tay viết Tàn Tú chi mộ. Xong đâu đó, chàng vái ba lạy rồi mới ra đi. Trời vừa sáng tỏ, Lạc Dương đã đi tới huyện thành Bình Lạc. Chàng đứng ở trên tường thành nhìn xuống không thấy một tên lính nào canh gác cả. Xem ra chúng đã lười biếng hoặc đi nhậu nhẹt, hoặc đi đánh bài. Chàng bước chân vào trong thành lầu thấy bên trong tối om và hình như thấy một người đang nằm ở chỗ bên chân vách. Chàng nhận ra người đó là Ngụy Thừa Yến, lại tưởng Thừa Yến đã ngủ say, vội lên tiếng gọi:

- Ngụy huynh...

Ngờ đâu Thừa Yến vẫn như thường, chàng vội chạy lại xem mới hay bụng và ngực của y đã bị bắn bẩy mũi tên ngắn, mặt lộ vẻ đau đớn. Chàng kinh hãi vô cùng, bỗng thấy tay phải rũ thẳng xuống mặt ván, nơi đó hình như có chữ, chàng vội nhìn kỹ xem thì thấy mấy chữ viết như sau: "Giết ta là..." Có lẽ vì vết thương quá nặng nên y chưa viết xong đã tắt thở chàng đoán chắc Thừa Yến giữa đường bị đánh lén, trúng phải ám khí rồi cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy vào trong thành lầu này, tưởng là mình kịp thời về đến cứu viện. Ngờ đâu, mình lại gặp Tàn Tú nên mới trì hoãn như thế, vì vết thương của y quá nặng, y chịu đựng không nổi, còn chữ cuối cùng này hình như là chữ Đổng, chẳng lẽ y đã gặp nghĩa đệ Đổng Phi Hồng rồi chăng? Nhưng tại sao Đổng Phi Hồng lại giết chết y như vậy, hay là Phi Hồng sợ y thổ lộ bí ẩn của mình chăng? Ngụy Thừa Yến không quản ngại mệt nhọc đi tìm kiếm tông tích của Phi Hồng, ngờ đâu, tên bất nhân, bất nghĩa này lại lấy oán báo ân. Chàng càng nghĩ, càng ăn năn hối hận, tự trách mình bỗng dưng bị Tàn Tú giữ lại nên mới chậm vì thế Thừa Yến mới bị toi mạng. Chàng nhìn cái xác của Thừa Yến một hồi, rồi nghĩ thầm: "Ta muốn đem xác y đi chôn, nhưng ban ngày, ban mặt như thế này, lại là chỗ người đi lại đông đúc, nếu đem xác của y ra thế nào cũng bị người ta hiểu lầm mà vu khống cho mình thì thật là phiền phức." Chàng đang phân vân, thì ngoài lầu đã có tiếng cười khẽ và có một bóng người rớt vào liền, Lạc Dương giật mình kinh hãi, vội tắt ngọn đuốc đi, giơ tả chưởng lên bảo vệ trước ngực, trầm giọng quát hỏi:

- Ai đó? Tiếp theo, liền có tiếng cười lanh lảnh và người đó đáp lời luôn:

- Là tôi đây, sao mà công tử kinh hoảng và gay cấn như gặp phải kẻ đại thù đại nghịch vậy.

Lạc Dương đã nhận ra giọng nói, biết ngay người đó là thiếu nữ áo đỏ mà mình đã gặp gỡ ở trong rừng đá. Chàng ngẩn người ra hỏi:

- Là cô nương đấy à? Cô nương tới đây định chỉ giáo gì? Thiếu nữ áo đỏ khẽ cười một tiếng và đáp:

- Chẳng lẽ muốn gặp mặt công tử cũng không được hay sao? Công tử châm lại bó đuốc đi, tối om như thế này, sợ lắm.

Lạc Dương nghe nói, mặt đỏ bừng, vội châm ngay đuốc lên, thấy nàng nọ cũng hổ thẹn và trông càng xinh đẹp. Nàng đưa mắt nhìn cái xác của Thừa Yến, bỗng kinh hoảng lui về sau một bước và chỉ tay hỏi:

- Thế này là nghĩa lý gì? Lạc Dương rầu rĩ đáp:

- Kẻ chết này là bạn chí thân của tại hạ, nhưng khi tại hạ đến đây thì y đã chết rồi, không hiểu ai đã giết y.

Thiếu nữ lại hỏi:

- Ai hạ độc thủ, công tử có biết không? Lạc Dương lắc đầu đáp:

- Chỉ hơi biết một chút manh mối thôi, nhưng không dám quả quyết. Tại hạ định đi Quế Lâm điều tra sự thực hư ra sao, nhưng bây giờ không có cách gì chôn cất cái xác này.

Thiếu nữ vừa cười vừa đỡ lời:

- Có khó khăn gì đâu, tướng công không dám xách thì tôi mang dùm đi cho, đem đến một chỗ vắng vẻ ở ngoài thành này chôn cất là xong.

Nói xong, nàng định xách cái xác của Thừa Yến lên, Lạc Dương vội xua tay:

- Không được, người đi lại đông đảo như thế này và cô nương lại cắp một cái xác chết, thể nào người ta cũng hiểu lầm.

Chàng chưa nói dứt, ngoài lầu có ba cái bóng lướt vào, thiếu nữ liền quát hỏi:

- Ai đó? Nàng vừa nói, vừa giơ chưởng lên tấn công luôn, ba người nọ vừa lui, vừa lên tiếng:

- Hạ thuộc thừa lệnh tới đây nghênh đón tiểu thư.

Lạc Dương đứng cạnh, thấy chưởng công của đối phương lạnh buốt xương, liền rùng mình nghĩ thẩm: "Chưởng lực cô bé này âm độc lắm".

Thiếu nữ vội thâu hữu chưởng lại, vừa cười nói tiếp:

- Các người đến thật là đúng lúc, mau đem cái xác này ra ngoại ô chôn cất, có việc gì lát nữa hãy nói sau.

Ba người nọ nhìn nhau một cái, rồi cúi đầu vái chào và đáp:

- Thuộc hạ xin tuân lệnh.

Một đại hán áo đen nhảy đến ôm xác Thừa Yến lên, rồi cùng hai người kia đi luôn.

Thiếu nữ nói với Lạc Dương rằng:

- Chúng ta cũng đi thôi.

Hai người đi ra ngoài thành lầu, tiến thẳng về phía ngoại ô theo sau ba người nọ. Lạc Dương thấy ba tên đại hán đó đi đến chỗ vắng người, đào một cái hố rồi chôn xác của Thừa Yến vào đó. Lạc Dương ứa nước mắt ra khấn thầm: "Ngụy huynh linh thiêng phù hộ cho tiểu đệ bắt được hung thủ, thế nào cũng đem tới đây xé xác tế huynh".

Thiếu nữ đưa mắt nhìn, thấy chàng khóc như vậy khiến nàng phải tủi lòng theo. Lúc ấy một tên đại hán đi tới, buông xuôi tay xuống và thưa rằng:

- Giáo chủ sai thuộc hạ đến truyền lệnh mời tiểu thư mau đi Tượng Tị Sơn ở Quế Lâm vì...

Nói tới đó, y đưa mắt nhìn Lạc Dương không nói tiếp nữa, Lạc Dương thấy vậy, mỉm cười nói:

- Tại hạ là người ngoại cuộc, không cần nghe những chuyện bí mật của quý môn.

Nói xong, chàng chạy ra ngoài xa hơn mười trượng, đứng ngắm cảnh chung quanh, nhưng chàng làm gì còn có tâm trí mà thưởng thức, trong lòng chỉ nghĩ đến cái chết của Thừa Yến. Chàng đang rầu rĩ, bỗng nghe thấy phía sau có tiếng gió động và một giọng thỏ thẻ nói:

- Có phải công tử định đi Quế Lâm đấy không? Tôi cũng định đi Quế Lâm đây, chúng ta có bạn đi với nhau để suốt dọc đường khỏi buồn bã.

Lạc Dương quay mặt lại thấy nàng đang nhìn thẳng vào mặt mình, mặt đầy tình tứ, chàng xấu hổ đến mặt đỏ bừng vội đáp:

- Nam nữ dị biệt, chỉ sợ người ngoài dị nghị bất tiện cho cô nương thôi, huống hồ cô nương lại đang có việc bận, tại hạ đi cùng e ảnh hưởng...

Thiếu nữ trợn trừng mắt lên nhìn chàng và nói tiếp:

- Quý hồ chúng ta đứng đắn thì sợ gì ai dị nghị, sao công tử cổ hủ như thế. Như thế mà cũng đòi đi lại trên giang hồ.

Lạc Dương thấy nàng ta nói như vậy liền nghĩ thầm: "Nàng ta đi Quế Lâm thể nào cũng có liên quan đến Điền Thu Giả. Sao ta không nhân dịp này để tìm kiếm Đổng Phi Hồng hỏi xem có phải y đã giết chết Thừa Yến không." Nghĩ đoạn, chàng làm như bất đắc dĩ lắm, rồi mới nói:

- Nếu cô nương muốn như vậy, tại hạ đành phải tuân mệnh theo cùng. Nếu có điều gì sơ suất xin cô nương đừng có trách cứ tại hạ.

Thiếu nữ tủm tỉm cười đáp:

- Được rồi, bổn cô nương không trách cứ công tử đâu, vậy chúng ta đi thôi.

Hai người liền rảo bước đi luôn, trong khi đi đường, chàng mới biết thiếu nữ họ Vệ, tên Ánh Hà. Nàng Ánh Hà vừa gặp Lạc Dương đã đem lòng yêu đương ngay. Lạc Dương ngấm ngầm đề phòng và làm như nửa nạc, nửa mỡ và không hiểu tại sao chàng không yêu Ánh Hà chút nào. Ánh Hà lại tưởng chàng là người đứng đắn nên không nghi ngờ gì hết, nàng bỗng vừa cười vừa hỏi:

- Công tử có biết tôi đi Tượng Tị Sơn ở Quế Lâm để làm chi không? Lạc Dương lắc đầu đáp:

- Không biết, chẳng hay cô nương có cho tại hạ hay không? Ánh Hà đáp:

- Tôi cũng không rõ lắm, gia phụ chỉ dặn tôi đi tới đó bắt giữ mấy người thôi, không được để cho bốn người đó lọt lưới, nhưng tối hôm nay, tôi phong thanh trên núi Tượng Tị Sơn đã có khá nhiều những tay hảo thủ tới. Tôi đoán chắc không thể nào tránh khỏi một cuộc kịch chiến, công tử nên ẩn một nơi để được rộng kiến thức thêm.

Lạc Dương hỏi lại:

- Những cao thủ đó cũng muốn bắt những người mà cô nương định bắt hay sao? Ánh Hà gật đầu, Lạc Dương tỏ vẻ ngạc nhiên và hỏi tiếp:

- Chắc người đó ác độc lắm nên mới kết thù, kết oán với nhiều người như vậy, chẳng hay người đó là ai thế? Ánh Hà lắc đầu đáp:

- Tôi cũng không biết, chỉ biết hình dáng của người đó khác lạ và y không phải đi một mình, còn có mấy cao thủ khác đi cùng. Chúng tôi đã điều tra rõ đêm nay thể nào y cũng lên núi Tượng Tị để thăm một người bạn.

Lạc Dương nhìn Ánh Hà một cái, rồi nói tiếp:

- Tại hạ có chút lo âu, vì tại hạ thấy võ công của cô nương, tuy cao siêu thật nhưng một thân một mình như thế...

Ánh Hà cười khúc khích đáp:

- Cò mổ trai, có ngờ đâu phía sau lại có ngư ông rình rập, chúng thể nào cũng có một trận đấu với nhau rất kịch liệt, chờ tới khi chúng mỏi mệt, lúc ấy mới ra tay thu lợi như ngư ông vậy. Gia huynh đã phái rất nhiều tay cao thủ tới nơi đó trước rồi.

Lạc Dương biết nàng ta giấu hết sự thật bên trong không cho mình biết nên chàng cũng không hỏi thêm, hai người bèn tiếp tục đi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.