Trên ngọn núi cao chót vót ở cách chỗ Lạc Dương, Tốt Tiếu Nham chừng mười mấy dặm, có một ông lão áo xanh đang khoanh tay về phía sau thưởng thức cảnh kỳ lạ ở xung quanh mặt ông tỏ vẻ lo âu. Ông già ấy ngắm nhìn cảnh sắc hồi lâu, rồi thở dài lên tiếng lầm bầm nói:
- Đã trải qua cuộc đời, bây giờ ta không còn muốn bước chân vào giang hồ nữa.
Mọi sự đã qua đều hiện lên trước mắt ông ta, khiến ông ta lại ứa hai hàng lệ lẩm bẩm nói:
- Năm năm nay, ta ẩn dật trong rừng núi, định quên hết những chuyện xưa đi, nhưng linh đài của ta chưa được trong sạch, nên lúc nào cũng cảm thấy trong lòng ăn năn hối lỗi.
Trong suốt đời, ta không lúc nào thảnh thơi cũng nên.
Không cần phải nói rõ ai cũng biết người đó là Quái Thủ Thư Sinh Tạ Vân Nhạc rồi.
Chàng ngẩng đầu nhìn đám mây trắng, nước mắt cứ nhỏ dòng xuống hai má, nghĩ lại chuyện xưa, tất cả dần hiện ra trong đầu óc chàng...
Chàng nghĩ lại lúc chàng trông thấy Ngọc Chung Đảo bị chìm xuống đáy bể mà ngọn lửa ở trên đỉnh đảo cứ tiếp tục phun. Cho tới khi hòn đảo đó chìm lỉm hết, thì trời mưa to gió lớn, sóng trên mặt bể cuồn cuộn nổi lên, tiếng kêu ùm ùm ở bên tai không ngớt. Chàng và Tốt Hiếu Lâm cùng Hoa Đà Nhị Ác cùng bơi thuyền đi tới đảo Ngọc Chung, nhưng thấy hòn đảo bị chìm, biết không thể nào cứu vãn được nữa. Tuy vậy chàng vì nóng lòng mất trí, như một con hổ điên tiếp tục bơi chèo tiến thẳng về phía trước. Đột nhiên dưới đáy thuyền có một cột nước phun đẩy thuyền lên trên cao, rồi bốn người ở trên thuyền bắn tung ra và rớt xuống bể, Vân Nhạc nghĩ thầm: "Thế là hết, không ngờ cuộc đời của mình lại kết cuộc một cách bi thảm như thế." Chàng bị rớt xuống bể người chìm lỉm xuống dưới đáy nước, rồi lại nổi lên ngay, chàng chỉ cảm thấy bể mát dịu, ngạc nhiên vô cùng, nhưng không hiểu ra sao tay chàng vẫn cầm một cái mái chèo, chàng vội ôm chặt lấy cái bơi chèo đó để mặc cho nước đưa mình đi đâu thì đi.
Nước bể tứ phía sôi sục, tiếng nổ lốp bốp, lúc ấy trời đã sâm sẩm tối, trên trời lại có ánh sáng đỏ thấp thoáng. Ngọc Chung Đảo từ từ chìm hẳn. Vân Nhạc thấy vậy đau đớn vô cùng, mấy lần suýt chết giấc, chàng khóc ngất và than rằng: "Sao trời không có mắt để cho Vân Nhạc tôi phải chịu đựng những sự đau khổ thế này." Trời càng ngày càng tối, chàng cứ lênh đênh ở trên mặt nước, mặc cho nước đưa mình đi. Chàng ở trên mặt bể trong ba bốn tiếng đồng hồ, sóng càng đánh càng mạng hơn trước, đẩy chàng như mũi tên. Đột nhiên chàng thấy mái chèo đụng mặt đất, biết mình đã trôi dạt vào bờ, nhưng chàng không hiểu mình trôi dạt vào một hòn đảo hay là vào cố thổ Thần Châu? Chàng vội bò dậy, đi vào phía trước mười mấy dặm, đã thấy chân tay rời rã, mình mẩy mỏi mệt, liền ngồi phịch xuống mặt đất.
Chàng đoán chắc Tốt Hiếu Lâm với Hoa Đà Nhị Ác ba người chôn xác dưới đáy bể rồi, những người ở trên Ngọc Chung Đảo đợi mình tới cứu, cũng thành tro hết. Nhưng chàng không hiểu tại sao chỉ có mình lại không việc gì cho tới giờ phút này, chàng vẫn thắc mắc không hiểu.
Gió bể đưa theo những ngọn sóng cứ nhằm mặt chàng đánh tới, dần dần chàng thấy thần trí tỉnh táo lại như xưa, bỗng lấy ra viên ngọc Phong Thúy Lục của vua Càn Long tặng cho, một hạt minh châu. Hạt châu ấy trị giá vô cùng, còn có tác dụng tị hỏa tị thủy, vì vậy chàng mới thoát chết.
Chàng ứa lệ lẩm bẩm tự nói: "Tuy ta một mình thoát chết, nhưng ta còn mặt mũi nào sống ở trên thế gian này nữa. Bấy nhiêu cao thủ và mấy người vợ chưa cưới đều vì ta mà thiệt mạng. Tuy ta không giết họ nhưng họ vì ta mà chết." Chàng càng nghĩ càng cảm thấy nản chí định cắt tóc đi tu. Trời sáng dần, bên phía đông bể với chân trời liền nhau, trông như không có bờ bến. Chàng cảm thấy rầu rĩ khôn tả, thần thái như ngủ mê. Một lát sau chàng mới chán nản đứng dậy, lê đôi chân nặng chình chịch bước từng bước một đi theo bờ biển.
Một tháng sau, trên một ngọn núi cao chót vót dãy núi Thiên Sơn quanh năm phủ tuyết, gió lạng thấu sương, bỗng có hình bóng Vân Nhạc xuất hiện. Chàng đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh, rồi giở khinh công ra nhảy lên cao, chỉ thấy người chàng đi nhanh như mũi tên. Không bao lâu chàng đã lên tới trên tuyệt đỉnh. Cất bước vào trong hang động liền thấy ân sư Minh Lương đại sư đang ngồi xếp bằng nhắm mắt nhập định. Phía sau động đã bịt kín.
Vân Nhạc không dám kinh động đến sư phụ, chỉ đứng yên ở cạnh đó. Một tháng nay vết thương lòng của chàng vẫn chưa lành hẳn, lại còn đau thêm là đằng khác, lúc nào chàng cũng thở ngắn than dài, thảm kịch Ngọc Chung đảo chìm xuống đáy bể không sao làm chàng yên tâm được. Hễ chàng nhắm mắt là thấy vô số bóng hình hiện lên ngay, như Liên Châu, Nguyệt Nga, Cố Yên Văn, Uyển Uyển, Dao Hồng, Lôi Tiếu Thiên, Thương Tỷ... Ngày nghĩ sao đêm mơ như vậy, người chàng anh tuấn biết mấy, chỉ vì lo nghĩ quá độ bây gờ đã gầy hóp.
Một lát sau, Minh Lương đại sư mở mắt nhìn thấy Vân Nhạc ở cạnh như si như mê, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa động, liền thở dài một tiếng và hỏi:
- Vân nhi con mới về đấy à? Vân Nhạc nghe nói quay người lại, thấy ân sư đang cười cười nhìn mình. Chàng vội quỳ xuống vái lạy và gọi:
- Ân sư.
Minh Lương đại sư giơ tay trái ra đỡ chàng dậy, tay phải vuốt tóc chàng, nói:
- Vân Nhi sao con tiều tụy đến thế này? Vân Nhạc nghe nói không sao cầm được nước mắt vội sà vào lòng Minh Lương đại sư lớn tiếng khóc ròng. Minh Lương đại sư là đức độ cao tăng, biết lần này Vân Nhạc về đây thế nào cũng gặp một chuyện đau lòng gì đây, bằng không thì khi nào chàng ta lại tiều tụy và khóc lóc như thế. Đại sư không tiện hỏi tiếp, cứ để cho Vân Nhạc khóc lóc một lát sau đại sư mới mỉm cười hỏi tiếp:
- Vân nhi, lo âu có thể cho người ta đau ốm, con gặp phải chuyện gì thất bại như thế nào mà đến nỗi phải phân tâm như thế? Mau kể cho sư phụ nghe đi.
Vân Nhạc mới nín khóc và ngồi xuống, hai mắt đỏ ngầu, từ từ kể lại chuyện Ngọc Chung Đảo cho ân sư nghe. Minh Lương đại sư nghe nói, tâm thần cũng phải chấn động, ngẩn người ra trong giây lát và nghĩ thầm: "Nếu quả thật như vậy, những người chết đó đều khó thoát khỏi tai kiếp. Số trời đã định người tục làm sao mà đảo ngược lại số trời được, nhưng lão tăng vẫn không tin là sự thực. Trời sinh thế nào cũng phù hộ cho, thiện ác rút cục sẽ phân minh, Vân nhi trải qua tai kiếp thoát chết, sao những người nọ lại không được may mắn như vậy?" Nghĩ tới đó, Đại sư lại nghĩ tiếp: "Vân nhi hãy còn ít tuổi mà gặp sự thảm biến như vậy, thế nào y cũng nhiễm thành một tính nết cố chấp, coi kẻ ác như kẻ thù. Nhân dịp này, ta nên dẹp bớt tính nóng nảy của y để cho y trở thành đệ nhất kỳ tài đương thời mới được." Nghĩ đoạn đại sư liền thở dài một tiếng và nói:
- Nhất âm, nhất trác, giai do tiền định, con khỏi cần phải đau lòng như thế làm chi. Việc trước đã qua rồi, ta đợi chờ việc sau tới. Từ giờ trở đi, con nên thể theo lòng trời, làm việc gì cũng phải nên tha thứ cho người thì trong lòng mới yên tâm.
Vân Nhạc nức nở đáp:
- Đồ đệ đã chán sự đời, xin ân sư xuống tóc cho đồ đệ, bây giờ đồ đệ nguyện ở trên đỉnh núi này không xuống dưới phàm trần nữa.
Minh Lương đại sư sầm nét mặt lại quát mắng:
- Bậy nào, lúc cha con hấp hối nhờ sư phụ trông nom và dạy bảo con có dặn sư phụ phải lấy vợ cho cho con để sinh con đẻ cái cho khỏi tuyệt tự dòng họ Tạ. Con chỉ bị đả kích nho nhỏ như thế mà đã chán nản đòi đi tu để làm người có tội thiên cổ với họ Tạ, không riêng gì sư phụ không bằng lòng mà cả linh hồn cha mẹ con ở dưới suối vàng nhắm mắt không yên.
Vân Nhạc nghe nói như sét đánh ngang tai, giật mình hai cái rồi đáp:
- Đồ đệ biết lầm lỗi rồi, nhưng đồ đệ hãy còn trẻ, việc lấy vợ xin thong thả hãy bàn tới, nhưng việc đồ đệ không dám trái lệnh mà không tái nhập giang hồ.
Minh Lương đại sư bớt giận và nói tiếp:
- Sư phụ có bảo con ra tay đả thương người đâu, như lần trước con rời khỏi Thác Vân Nhai, đã nhận lời sư thúc tu tích mười vạn công tích cho ông ta. Hiện giờ sư thúc tổ đang bế quan thiền tu, chỉ đợi chờ mười vạn công đức của con làm xong, là ông ta thành chính quả.
Người làm việc gì cũng phải có chữ tín, chẳng lẽ con đã quên những việc đó rồi hay sao? Vân Nhạc hoảng sợ đáp:
- Đồ đệ đâu dám quên.
Minh Lương đại sư nói tiếp:
- Con đã học được hết y học chân truyền của ta, nên đem nghề đó ra mà tích tu công đức. Sư phụ nay cần bế quan tham thiền, con ở đây chỉ làm loạn tâm thần của sư phụ thôi.
Chín năm sau, con hãy trở về đây gặp lại.
Vân Nhạc tỏ vẻ quyến luyến và hỏi:
- Ân sư không cho phép đồ đệ ở lại đây đôi ba ngày hay sao?
- Đại trượng phu không nên có những thái độ đàn bà như thế. Chín năm trời nhanh chóng lắm, chỉ thoáng là đã tới liền, thầy trò mình sẽ gặp nhau ngay, hà tất cứ phải thế này.
Vân Nhạc thấy ý định của ân sư cương quyết như vậy liền quỳ xuống lạy chín lạy nức nở nói:
- Ân sư, đồ đệ đi đây.
Nói xong, chàng giậm chân một cái quay mình đi ra ngoài động nay. Vừa ra khỏi phòng, chàng đeo mặt nạ lên liền, rồi chàng chỉ đi lại những nơi thôn quê ít người lui tới, đem y học tuyệt luân của mình ra cứu chữa các người nghèo khổ, nhưng chàng dặn những người đó đừng tiết lộ chân tướng của mình và chàng cũng không nhận tiền của một người nào hết.
Ngoài những việc đó ra, chàng chán nản không muốn giao thiệp với ai hết, chỉ ẩn núp ở trong những thâm sơn cùng cốc hay trên những đỉnh núi cao để đi hái thuốc. Năm năm rồi, năm nào chàng cũng về thăm cha mẹ một lần, ở đó lưu luyến nửa tháng rồi mới đi nơi khác.
Lần này chàng đi núi La Phù hái mấy vị thuốc, giữa đường ngẫu nhiên gặp Chu Hải Minh ở một khách sạn, thấy Hải Minh cho biết có người con bị bệnh lâu năm không chữa khỏi.
Chàng liền về nhà chữa khỏi cho con y rồi mới đi núi La Phù hái thuốc. Chàng ở lại La Phù chín ngày, hái được mấy vị thuốc, trong khi đang định rời khỏi núi La Phù thì đột nhiên phát hiện một võ lâm cao thủ tay cầm một cái xách đồ ăn, đi nhanh như điện chớp lẫn vào trong bụi cây. Lúc ấy là canh hai, dù người đó đi nhanh đến đâu cũng không thoát khỏi được tầm mắt của chàng. Lòng hiếu kỳ thúc đẩy, chàng liền theo dõi người đó làm gì. Chàng thấy người đó đi tới một nơi địa thế tuyệt hiểm và vắng người, nơi có một nhà đá rất thấp, bốn phía xung quanh đều có cây cối bao trùm, không thể nào trông thấy ánh sáng trời.
Nhà đá có hai cánh cửa bằng sắt khóa kỹ, bên trái cửa có một cái cửa sổ nho nhỏ, trên cửa sổ có hai cái bát không, người nọ mở cái rổ đựng thức ăn ra lấy một cái bát cơm lớn và một bát rau để vào cái cửa tròn nho nhỏ ấy, rồi lấy hai bát không đi. Y không lên tiếng và không ngó vào bên trong, cứ thế đi luôn. Vân Nhạc ẩn núp bên ngoài, thấy hai cái bát cơm và rau liền động lòng nghĩ thầm: "Nhà này chắc là nhà tù, xem như vậy không riêng gì nơi đây mà thể nào cũng còn nơi khác nữa. Không ngờ trên núi La Phù này lại có nhân vật hắc đạo hoặc bang phái nào ẩn tích?" Nghĩ đoạn, chàng liền theo dõi người đó đi. Mấy năm nay chàng đã tuyệt duyên với giang hồ, làm như không nghe không trông thấy gì hết, dù có thấy chàng cũng làm lơ mà tránh né. Ngày hôm nay, không hiểu tại sao hình như có thần phật run rủi, chàng mới để ý mà theo dõi như thế. Quả đúng như chàng tiên đoán, còn hai nơi nữa cũng có người bị giam giữ như vậy. Chờ người đó đi khỏi rồi, chàng liền nhảy xổ tới sau nhà, vận Di Lạc Thần Công vào bàn tay phải, chặt luôn vào vách đá.
Di Lạc Thần Công của chàng oai lực biết bao chẳng khác gì một con dao chặt thẳng vào vách đá. Không đầy một tiếng đồng hồ, tường đá đã bị chàng khoét thành một cái lỗ vuông, chàng liền chui qua lỗ hổng đó bước vào trong thạch ốc. Trong nhà tối om nhưng mắt của chàng cũng có thể trông thấy rõ mọi vật. Chàng thấy chỗ xó nhà có một ông già râu tóc rối bù, mặt gầy gò, đang kinh ngạc ngước mắt lên nhìn chàng.
Vân Nhạc thấy ông già có vẻ quen, nhưng nhất thời không nghĩ ra là ai. Ngắm nhìn một hồi hỏi:
- Ông là ai thế? Ông già gầy gò đáp:
- Tôi là Hạ Hầu Hàm.
Vân Nhạc nghe nói, bỗng ngẩn người ra, chàng lại nghe thấy Hạ Hầu Hàm nói tiếp:
- Được huynh đài cứu viện tại hạ rất cảm ơn, nhưng tại hạ bị Viên Công Kiếm Gia Hằng điểm trúng yếu huyệt không thể nào bái lạy để cảm ơn huynh đài được. Xin huynh đài cho biết quý danh là chi? Vân Nhạc nghe thấy cái tên Gia Hằng, liền nghĩ đến cái chết của mẹ Cố Yến Văn ở Vân Vụ Sơn Trang, Gia Hằng đã bị mình đánh bại và chịu nhục, không ngờ y vô sỉ hèn mạt, bắt cha con Hạ Hầu Hàm để trả thù như vậy. Nghĩ tới đó sát khí lại nổi lên đùng đùng.
Chàng lại nghĩ đến lời thề ở trên Thác Vân Nhai, nếu chàng làm tròn mười vạn công đức không được ra tay giết người, hiện giờ còn một số ít chưa hoàn thành, vậy không sao trái lời hứa đó. Nghĩ như vậy lửa giận của chàng lại hạ xuống liền. Chàng vội giở môn Hồi Nguyên Lưu Huyệt trong Hiên Viên Thập Bát Giải ra giải huyệt cho Hạ Hầu Hàm.
Hạ Hầu Hàm cảm thấy ở mạch môn huyệt có một luồng hơi nóng dồn vào trong người rồi tỏa đi khắp nơi. Y thấy mình mẩy và chân tay khoan khoái vô cùng, chân lực cũng hồi phục lại ngay và còn khỏe trước là khác. Y biết ngay người này là một dị nhân. Y muốn dò hỏi lai lịch của người đó, nhưng thấy vân Nhạc vẻ mặt nghiêm nghị và lạnh lùng nên không dám hỏi. Nhưng y có biết đâu Vân Nhạc mang bộ mặt nạ da người, đổi cả giọng nói, nên y mới không biết chàng là ai. Vân Nhạc xoa bóp cho Hạ Hầu Hàm xong liền nói:
- Nội thương của huynh đài đã khỏi được năm thành, chắc không việc gì nữa, mau đi cứu lệnh lang và lệnh ái đi.
Hạ Hầu Hàm mừng rỡ vô cùng liền hỏi lại:
- Sao? Thế ra huynh đài cũng biết chỗ giam giữ tiểu nhi và tiểu nữ đấy à? Vân Nhạc gật đầu, nhưng chàng bỗng nhìn cái lỗ hổng để cơm và thức ăn rồi mới suy nghĩ giây lát, hỏi tiếp:
- Thủ hạ của Gia Hằng đem cơm tới đây mỗi ngày mấy lần.
Hạ Hầu Hàm ngẩn người ra giây lát rồi lát:
- Đêm nào cũng vậy, cứ đến giờ tý là chúng đưa lại một lần, và lần nào cũng chỉ có một người đó đưa lại thôi. Vì Gia Hằng không để cho người khác biết ba nơi giam giữ của cha con chúng tôi.
Vân Nhạc dùng giọng mũi kêu hừ một tiếng, rồi phi thân nhảy lên trên mái cửa sổ, lấy cơm và thức ăn xuống, đổ vào trong nồi đất, rồi để lại cái bát không vào đó. Hạ Hầu Hàm thấy vật liền khen ngợi chàng là người rất chu đáo, không để cho đối phương nghi ngờ một chút nào hết. Thật hiếm có, Vân Nhạc vẫy tay gọi Hạ Hầu Hàm, hai người cùng lướt ra khỏi thạch thất. Sau đó, chàng lại lấy đá lấp lỗ hổng xong mới đi.
Một tiếng đồng hồ sau, ở trên eo núi La Phù, dưới ánh trăng lờ mờ, người ta thấy Vân Nhạc, Hạ Hầu Hàm và hai người con đang giở khinh công chạy thẳng về phía tỉnh thành. Vân Nhạc đến chỗ Chu Hải Minh, nhờ y kiếm một nơi kín đáo để cho ba cha con Hạ Hầu Hàm dưỡng thương. Hải Minh liền dẫn ba người đi xuống một chiếc thuyền lớn ở sông Châu Giang.
Tối hôm đó ở trong chiếc thuyền Vân Nhạc đưa ba cha con Hạ Hầu Hàm uống một viên Trường Xuân Đơn, và trịnh trọng nói cho Hạ Hầu Hàm hay rằng phép điểm huyệt của Gia Hằng rất ác độc, nếu không tĩnh dưỡng nửa tháng thì sau này sẽ bị tê liệt mà chết. Vân Nhạc khuyên ba người hãy cẩn thận, đừng đi đâu cả, chờ chàng đi núi La Phù về rồi sẽ đưa ba người về nhà sau.
Hầu Hàm cảm động vô cùng liền đáp:
- Lần này huynh đài cứu viện ba cha con chúng tôi, ơn này nặng như núi Thái Sơn, nhưng huynh không cho biết tên tuổi là chi, khiến tại hạ suốt đời không yên tâm, vì vậy...
Vân Nhạc mỉm cười đáp:
- Kẻ này đã quên cả tên họ từ lâu, nhưng hai ta cùng là người sơn dã với nhau, thì thấy nguy hiểm phải ra tay cứu viện, đó là trách nhiệm của giới giang hồ. Mong Hạ Hầu lão sư đừng có thắc mắc điều đó.
Hạ Hầu Uyển Chân bỗng cười và hỏi:
- Lão tiền bối giống hệt Tạ lão sư của hậu bối. Võ công rất cao siêu mà cũng không chịu cho ai hay biết tên họ của mình. Hành sự lạ lùng giống như thần long, thấy đầu mà lại không thấy đuôi. Sao trên thiên hạ lại có người giống nhau đến thế.
Hầu Hàm trầm giọng quát lớn:
- Uyển Chân sao con lại nói bậy như thế.
Vân Nhạc nghe nói rùng mình một cái rồi nhìn thẳng vào người Uyển Chân mỉm cười hỏi:
- Lão sư của cô nương tên họ là chi? Hiện giờ ở đâu? Uyển Chân vừa cười vừa đáp:
- Lão sư của tiểu bối tên gọi là Vân Nhạc. Năm năm trước đã oai trấn thiên hạ, tiếng tăm lừng lẫy nhất thời. Quái Thủ Thư Sinh Dư Vân cũng là ông ta, nhưng tiếc thay ông ta đi Ngọc Chung Đảo gặp núi lửa, hòn đảo đó nổ và chìm xuống đáy bể giờ không biết sống hay chết! Nói xong, nàng ta nước mắt ứa ra liền. Hạ Hầu Nghị đứng cạnh đó hai mắt cũng đỏ ngầu, cố ngăn không để cho nước mắt ứa ra. Vân Nhạc thấy vậy trong lòng cũng xúc động khôn cùng, liền thở dài một tiếng và nói:
- Lão đã được nghe danh của lệnh sư đã lâu nhưng vì xưa nay lão lười không thích đi lại giang hồ, nên không có duyên được gặp mặt lệnh sư. Không ngờ lệnh sư...
Nói tới đây chàng không tiện nói tiếp, liền đổi giọng:
- Lệnh sư là một kỳ tài, trời sinh ra thế nào cũng phải hữu dụng không thể chết như thế đây. Sau này thầy trò thể nào cũng được gặp nhau.
Uyển Chân đáp:
- Nhưng năm năm nay không có tin tức gì cả, không biết ông ta sống chết ra sao? Và cũng không thấy ông ta hiện thân ra nữa.
Giọng nói của nàng rất u oán. Khi Vân Nhạc ở Trấn Thái tiêu cục, năm ấy Uyển Chân mới lên chín, nhưng rất thông minh và rất được Vân Nhạc cưng. Vì vậy bây giờ trông thấy nàng ta, Vân Nhạc không sao cầm lòng, suýt tí nữa, chàng nhận mình là Vân Nhạc, nhưng sau chàng nghĩ lại và nói tiếp:
- Lão cũng biết đôi ba sự tích của lệnh sư, những người đi Ngọc Chung đảo trước ông ta, không phải là bạn thân thì cũng là vợ chưa cưới. Những người đó đều ngộ tai họa mà toi mạng. Chắc vì thế mà lệnh sư chán nản sự đời, ẩn núp ở trong rừng rú không chịu ló mặt ra đó thôi.
Uyển Chân lắc đầu đáp:
- Hậu bối không tin ân sư lại tuyệt tình như thế. Tai họa đó là do trời khiến, việc gì mà phải tự oán tự trách như vậy. Trên đời này biết bao người đang nhớ nhung và hoài tưởng ông ta. Huống hồ ông ta là người rất rộng lượng, sao bỗng dưng lại nản chí và tuyệt tình với giang hồ như vậy.
Vân Nhạc lớn tiếng cười và nói tiếp:
- Nhưng cô có biết đâu tính tình của lệnh sư, ông ta cho như thế thì mới giảm bớt được đau lòng phần nào. Vì người ta sống trên đời không gì đau đớn bằng tử biệt sinh ly. Lão đoán chắc khi nào lệnh sư tái xuất thì những bạn và hôn thê của ông ta ở Ngọc Chung đảo phải sống trở lại mà về tới Trung Nguyên.
Chàng vừa nói dứt, người đã rời khỏi thuyền và chạy thẳng luôn về phía núi La Phù tức thì. Mấy ngày liền, chàng đã phát hiện tung tích của Gia Hằng đồng thời lại biết Từ Đông Bình, Linh Phi các người tới núi La Phù để cứu cha con Hạ Hầu Hàm. Chàng liền giở võ khinh công thần diệu ra theo dõi, nên cử chỉ đôi bên như thế nào, chàng đều biết rõ hết.
Chàng thấy Lạc Dương một mình mạo hiểm vào trong sào huyệt của Gia Hằng, trong lòng cũng phải khen ngợi tên đồ đệ của mình can đảm hơn người. Vì vậy chàng mới ngấm ngầm theo dõi Lạc Dương đi tới Tổng đàn, nhưng chàng thấy Gia Hằng y không có giết hại Lạc Dương, liền rời khỏi nơi đó ngay. Chàng vừa gặp Tiếu Diện Vô Thường Hoành Nhất đại sư, chàng liền ngấm ngầm điểm ba nơi âm huyệt mà tên giặc sói đầu đó không hay biết một tí gì.
Khi y một mình trở về gặp Gia Hằng, Gia Hằng giở mặt ra tay tấn công, y liền cảm thấy chân khí cản trở không sao lưu chuyển được, nên đấu không đầy mấy hiệp đã bị Gia Hằng giết luôn.
Vân Nhạc vội đi dò thám để biết hành động của Từ Đông Bình các người, biết trước khi nhập xuất, bọn Đông Bình đã đấu với đồng đảng của Gia Hằng để đòi người. Chàng chỉ sợ Đông Bình các người ngộ hiểm, nên chàng quay lại sào huyệt của Gia Hằng, cố làm ra trò thần kỳ, giở Di Lạc Thần Công ra chặt gãy luôn bảy cây cao chọc trời và đánh đổ luôn một căn nhà, rồi lại điểm luôn yếu huyệt ngủ của hơn hai mươi tên bộ hạ của Gia Hằng ngủ say hết.
Tới khi Gia Hằng phát giác, ngạc nhiên vô cùng, mới biết chỗ ở của y không còn bí mật gì nữa, phải dọn đi nơi khác mới được. Thế rồi y mở đường cho nước thác chảy vào. Giữa lúc ấy, Mai nhi và một thiếu niên khác tới nơi truyền lệnh cho Gia Hằng các người, trước khi rút lui ra khỏi núi La Phù phải đánh thắng bọn Từ Đông Bình. Lại nói Vân Nhạc theo dõi ngầm bọn Đông Bình đến lầu Trần Hải, chàng viết một lá thư nhờ Hải Minh đem đến cho Linh Phi rồi lại lẳng lặng rút lui luôn. Chàng thấy Trường Xuân Hoàn sắp hết, mới định chế thêm một liều nữa, nhưng liều thuốc đó cần có hai đặc sản ở núi Vân Vụ, cho nên chàng mới quay đi ngay núi Vân Vụ là thế. Khi tới nơi, chàng đang nghĩ lại chuyện xưa bỗng nghe thấy một tiếng rú theo gió vọng tới liền nghĩ thầm: "Chẳng lẽ trong núi Vân Vụ này lại có cuộc đấu tranh của võ lâm sao. Ta thử vào trong đó xem sao." Nghĩ đoạn, chàng liền tiến vào trong núi nhanh như điện chớp. Chàng vừa tới nơi, đã thấy một thiếu niên mặt đỏ răng trắng, trông rất tuấn tú mà kiếm pháp lại cao siêu khôn tả.
Kiếm thế của chàng ta vừa che chở cho Lạc Dương, vừa đủ sức chống cự bọn Tiếu Nham chín người đang vây đánh. Vân Nhạc trông thấy thiếu niên ấy có vẻ quen lắm, hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải. Chàng liền chú ý đến kiếm thế của thiếu niên ấy, đã nhận ra lai lịch của thiếu niên ấy liền. Nhưng chàng không hiểu tại sao Lạc Dương lại hiện thân ở trong núi Vân Vụ này? Kiếm thế của thiếu niên nọ đúng là Thái Cực Kiếm Pháp thuộc nội gia chính tông, dù một thế kiếm nho nhỏ cũng tinh luyện thần hóa, oai lực kỳ lạ. Hiển nhiên, thiếu niên đó đã được người rất cao minh truyền thụ cho. Đột nhiên trong rừng bên đối diện, có một ông già áo vàng lướt ra, hai mắt tía ra ánh sáng lóng lánh, mồm tủm tỉm cười, thân hình của ông già đó chỉ khẽ rung động một cái đã nhanh như điện chớp, bước tới giữa vòng chiến, liền giơ năm ngón tay ra nhằm trường kiếm của thiếu niên chộp luôn.
Thiếu niên thấy ông già áo vàng lướt ra nhanh như điện chớp, định chộp lấy kiếm của mình. Chàng thấy tay của đối phương chưa chộp tới kiếm của mình mà đã có một luống sức mạnh lấn át tới khiến hổ khẩu tay của chàng đau nhức khôn tả, liền nghĩ thầm: "Nguy tai!" Thì năm ngón tay của ông già đụng vào ngọn kiếm của chàng rồi. Đột nhiên, phía đằng xa có một thân mình nhanh như điện chớp, nhằm ông già nhảy xổ tới, khiến ông già chỉ kêu hự một tiếng thân mình bắn ra ngoài xa. Khi vừa rớt xuống đất, ông ta đã nhanh nhẹn chạy vào trong rừng biến mất. Tiếu Nham các người thấy vậy cả kinh vội quay người chạy luôn vào trong rừng. Hình bóng của người nọ vừa xuống đất, mọi người mới nhận ra đó là một ông già áo đen, mặt lạnh lùng và nghiêm nghị, mắt không chớp nhìn thẳng vào thiếu niên sử dụng kiếm kia.