Núi La Phù là núi được tiếng có phong cảnh đẹp nhất tỉnh Quảng Đông, dài dọc chừng năm trăm dặm, cây cối um tùm, trên có bốn trăm ba mươi hai ngọn núi to nhỏ, mỗi ngọn núi đều có một vị thần làm chủ.
Hôm đó ánh sáng mặt trời chiếu xuống như thiêu như đốt, cửa đông huyện Tăng Thành chỉ có vài người đi lại thưa thớt nhưng ai nấy đều mồ hôi đổ ra như tắm.
Lúc ấy đang là giờ ngọ. Ở cửa thành bỗng có một thiếu niên tuấn tú, mình mặc áo lụa trắng tay cầm một cái quạt lụa, vừa đi vừa phe phẩy trông rất tao nhã. Thiếu niên đó chính là Lạc Dương, bề ngoài trông rất ung dung thư thái, nhưng trong lòng thì nóng như thiêu như đốt. Chàng ra khỏi cửa thành không xa, bỗng trong thành có năm người chạy ra trông nhanh nhẹn vô cùng. Người đi đầu là một ông già, vai đeo trường kiếm, thân hình đi nhanh như điện chớp.
Khi họ lướt qua cạnh Lạc Dương khẽ nói:
- Chúng ta gặp nhau trên đỉnh núi La Phù.
Chưa nói dứt, ông già đó đã đi xa hơn trượng và chỉ thoáng cái nhóm người đó đã mất dạng. Họ đi nhanh như thế mà dưới chân không có tí cát bụi nào tung bay cả. Trên một cây cổ thụ cao chọc trời ở phía bên trái chỗ cách Lạc Dương độ mười trượng đột nhiên có một con chim bồ câu vỗ cánh lên một vòng rồi bay thẳng về núi La Phù. Lạc Dương hơi ngẩn người ra giây lát, rồi nghĩ thầm: "Nguy tai, không ngờ trên cây lại có người ẩn núp. Phen này sư bá đi tiếp thể nào cũng lâm nguy. Biết làm sao bây giờ? " Lạc Dương lại thấy trên cành cây có tiếng kêu soạt, một thân ảnh từ trên cây bay xuống, đưa mắt liếc nhìn chàng một cái, cười khỉnh một tiếng rồi nói:
- Tiểu tử có trông thấy gì không? Lạc Dương hơi cau mày lại nghĩ thầm: "Ta không kiếm ngươi thì thôi mà ngươi cứ tìm vào chỗ chết".
Nghĩ đoạn, chàng gật đầu đáp:
- Tại hạ trông thấy một con chim bồ câu trắng vừa bay lên, không biết có phải con chim bồ câu đó là của các hạ nuôi không? Người nọ nhếch mép cười một tiếng rồi đáp:
- Nếu vậy thì hay lắm. Nó có một cái biệt hiệu là Thôi Mệnh Câu, nghĩa là chim bồ câu thúc mạng, ai trông thấy nó là phải chết chứ không sai.
Nói xong, y đột nhiên xoay tay lại giơ chưởng lên định bổ vào mặt Lạc Dương.
Lúc ấy trên cây cổ thụ bỗng có tiếng cười rất lớn, tiếng cười ấy chưa dứt thì có một bóng người nhanh như điện chớp nhảy bổ xuống vồ luôn vào người nọ. Người nọ nghe tiếng động đã biết có người đánh lén, vội vung hai cánh tay lên một cái, rồi nhảy lùi về phía sau luôn tám bước. Bóng người nhảy xuống đó là một ông già lùn bé nhỏ gầy gò, tay cầm một ống tiêu, hai mắt sáng như điện, giận dữ quát tháo:
- Có phải Gia Hằng sai mi hạ độc thủ giết hại những người không liên quan phải không? Những người đầy tội ác như ngươi, nếu để cho ngươi sống sót thì làm gì còn thiên lý nữa...
Ông ta chưa nói dứt lời, thì người nọ đã lớn tiếng quát tháo trở lại:
- Lão thất phu câm mồm đi, mỗ họ Chu đây không bao giờ giết những kẻ vô danh. Tên họ ngươi là chi? Nói mau rồi hãy chịu chết cũng không muộn.
Nói xong, y lật trái tay móc một cái ống đồng vàng chóe ở trong vạt áo ra, chỉ thấy y dùng một tay rút chiếc Phán quan bút trên nhọn dưới to ra liền. Thì ra chiếc Phán quan bút ấy do mấy khúc úp lên nhau, khi kéo dài ra thì thành cây Phán quan bút, nếu không dùng, thì thâu nó lại chỉ là một cái ống đồng thôi, thực là tiện lợi vô cùng.
Ông già lùn hai mắt híp lại xua tay, vừa cười vừa nói tiếp:
- Hãy khoan, ta hãy hỏi ngươi câu này, ngươi thả bồ câu trắng như vậy có phải là muốn báo cho Gia Hằng, biết để bắt giữ bạn của lão phu phải không? Nói tới đó ông ta liền đổi sắc mặt, xếch ngược đôi lông mày lên, trầm giọng nói tiếp:
- Lão phu là Thôi Tiễn, xưa nay vẫn ở trên núi Thái Sơn, cứ xem khí giới của ngươi, lão cũng đủ biết ngươi thể nào cũng có liên can đến Đại Lực Thủy Vương Chu Bách Bái mà năm xưa vẫn xưng là Lan Thương Song Sát. Chưa biết chừng ngươi là di nghiệp của Chu Bách Bái cũng nên.
Người nọ nghe nói liền biến sắc mặt, trông mặt y khó coi khôn tả, hai mắt lộ sát khí, rồi nói tiếp:
- Phải, thiếu gia đây chính là Chu Úc Tú, dòng dõi của Chu Bách Bái đây. Bây giờ ngươi đã tới đây, thiếu gia đỡ phải đi tìm kiếm ở đâu nữa.
Thôi Tiễn cười lớn, rồi nói tiếp:
- Chu Úc Tú ư? Hì hì, thực là tên phù hợp với người lắm, trông mặt ngươi cũng giống như cha ngươi xưa kia vậy. Ngươi gầy gò, mặt ngựa, trán đầy những gân xanh, hai con mắt ba góc nho nhỏ, môi dày và khô. Trông thực...
Lạc Dương không sao nhịn được cười. Úc Tú nổi giận không đợi Thôi Tiễn nói xong, đã múa Phán quan bút xông lại tấn công luôn.
Thôi Tiễn nhảy sang bên trái tránh né và vội nói:
- Ngươi chớ nóng nảy như thế vội, con báo thù cho cha như vậy là rất hợp lý, nhưng lão phu hãy để ngươi xem vật này đã.
Úc Tú mới đánh một thế, nghe nói ngẩng đầu nhìn lên, thấy phía tay chỉ của Thôi Tiễn có một con chim ưng bay tới. Con chim ưng đó lượn một vòng, rồi trân mình xuống đậu trên vai phải của Thôi Tiễn, chân trái của nó quặp một con bồ câu trắng đã chết. Úc Tú nhìn kỹ mới hay con chim đó chính là con chim mà mình vừa thả hồi nãy.
Thôi Tiễn lạnh lùng nói tiếp:
- Cái ống tre cột ở chân con bồ câu trong có một lá thư, lá thư ấy hiện giờ đã lọt vào tay của lão sư rồi. Độc kế của ngươi đã tan rã hết, ngươi biết chưa? Úc Tú thoạt tiên kinh hãi, nhưng sau đó liền cất tiếng cả cười và quát lớn:
- Lão thất phu, ngươi đã lầm rồi, núi La Phù này đều có mai phục, mỗi bước đi là một bước nguy hiểm. Dù Chu mỗ không thả bồ câu truyền tin thì ngươi với đồng bọn cũng không bước chân vào núi La Phù được.
Thôi Tiễn vẫn tủm tỉm cười và đáp:
- Ngươi khỏi cần lên tiếng dọa nạt lão phu làm chi, bình sinh lão phu không bao giờ tin cái trò ấy đâu.
Nói xong ông già đó múa cái ống tiêu nhanh như điện chớp tấn công Úc Tú liền. Úc Tú biến sắc mặt, múa Phán quan bút lên chống đỡ, trong vài thế y lại có một chiêu rất kỳ lạ nhằm những yếu huyệt của Thôi Tiễn điểm tới.
Con chim ưng đậu ở trên vai Thôi Tiễn bỗng vỗ cánh bay lên đậu ở trên một cành ngang, hai mắt cứ trợn tròn nhìn xuống để xem hai người kịch chiến.
Lạc Dương rất ưa thích con chim ưng đó.
Chàng trầm ngâm suy nghĩ: "Không biết tên Úc Tú này có biết chỗ giam giữ con cái của Hạ Hầu Hàm không? Nếu y biết, bức y tra hỏi, chúng ta sẽ đỡ phải mệt xác".
Nghĩ đoạn chàng cứ đứng yên ở đó đề phòng Úc Tú tẩu thoát. Chàng thấy hai người càng đấu càng kịch liệt. Thôi Tiễn lão luyện và giàu kiến thức hơn, đấu được một lúc lâu, y đã nhận xét và thuộc hết thế bút của đối phương rồi, nên y không dám đánh xáp lá cà như trước nữa, liền xoay ra lối đánh dùng nhanh đánh nhanh, để cho đối phương không có thì giờ nghĩ ngợi. Càng đấu Úc Tú càng nóng ruột, y liền giở luôn ba tuyệt kỹ tấn công thật nhanh.
Thôi Tiễn bị đối phương tấn công như mưa như bão đành phải lui về phía sau nửa bước.
Úc Tú cười như điên như cuồng một hồi và tung mình nhảy lên cao rồi khom lưng hạ bút xuống nhắm mắt phải của đối phương, chỉ nghe tiếng kêu xoẹt một tiếng, bút của y dài thêm ba tấc, đầu ngọn bút có mấy chục mũi tên tẩm độc bắn ra.
Thế công của y đã quái dị, lại có những mũi kim độc như thế nữa, theo đúng lý ra thì Thôi Tiễn thấy đối phương đang đấu bỗng ngưng lại suy nghĩ thì biết ngay kẻ địch sử dụng vũ khí ác độc ra đối phó với mình, nên khi Úc Tú nhảy lên lão anh hùng đã nghĩ ra được cách đối phó, vội ngửa người về phía sau, tay phải cầm ống tiêu giở thế Phong Uyên Châu Liêu (gió cuốn mành mành) nhằm Phán quan bút gạt luôn. Đồng thời tay trái của y đã dùng mười hai thành chân lực đánh ra, mạnh như bài sơn đảo hải.
Lúc ấy người của Úc Tú đang lơ lửng ở trên không, Phán quan bút chỉ xuống và kim ở bên trong phun ra như mưa, y yên chí phen này Thôi Tiễn không bị chết thì cũng bị thương nặng, trong lòng đang mừng rỡ thì ngờ đâu ống tiêu của đối phương đã nhanh như điện chớp gạt luôn bút phán quan sang bên, chỉ nghe thấy coong một tiếng hổ khẩu bị đau nhức không sao cầm nổi cây bút và để bị hất bắn tung lên trời.
Phách không chưởng lực của Thôi Tiễn đã đánh tan đám kim độc của đối thủ, tiếp theo đó còn đánh vào mặt của Úc Tú một cái kêu ùm, Úc Tú liền la lên một tiếng thảm khốc, người như chiếc diều đứt dây bắn ra ngoài xa, mồm hộc máy tươi, chỉ thoáng cái dưới mặt đất đã có một vũng máu rồi.
Bị thương nặng như thế, Úc Tú cũng cố tìm cách đào tẩu. Y nhún chân một cái nhảy luôn về phía bên cạnh, ngờ đâu chỗ đó lại có Lạc Dương đang đứng. Lạc Dương liền giơ cái quạt lên, điểm luôn vào yếu huyệt ở trước ngực của Úc Tú, y chỉ kêu hự một tiếng người đã ngã lăn ra đất. Y biết không làm sao sống được nên liền giơ chưởng lên đánh mạnh vào đầu một cái. Thế là sọ vỡ, óc phọt ra ngã lăn ra chết liền.