Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Sơn Hải quan là một nơi thiên nhiên hiểm trở, núi non trùng điệp, cao trọc trời, khí thế thật là hùng vĩ. Ngọn đèn treo ở trước cửa Liên Thắng khách sạn lắc lư trước gió.

Tên phổ kỵ đang ngồi ở cạnh cửa ngủ gật, trên đường phố người đi lại rất thưa thớt.

Lúc ấy bỗng có một bóng người thấp thoáng lướt tới trước cửa điếm, nhẹ như tàu lá rụng. Tên phổ kỵ không hay biết gì cả vẫn cứ ngủ gật như thường, người đó khẽ vỗ vai tên phổ kỵ một cái và hỏi:

- Này, chú phổ kỵ, tôi muốn hỏi thăm chú một việc.

Tên phổ kỵ giật mình nhảy phắt lên, mở mắt ra nhìn và trách cứ rằng:

- Khách quan này lạ thật, người ta đang ngủ say...

Y bỗng thấy người trước mặt là một ông già, mặt lạnh lùng đôi mắt sáng quắc trông rất kinh người, y liền giật mình đánh thót một cái, liền đổi giọng cười và nói tiếp:

- Cụ có phải đến ở trọ không, có phòng...

Ông già nói tiếp:

- Lão muốn vào ở trọ thật nhưng lão muốn hỏi thăm chú điều này đã. Trong khách điếm có khách trọ nào là đạo sĩ và người thường dân, cả hai cùng đeo kiếm không? Tên phổ kỵ nghe nói liền biến sắc mặt, đảo ngược mắt mấy vòng, rồi hỏi lại:

- Không biết cụ hỏi ai, vì tệ khách sạn mỗi năm có biết bao nhiều người võ lâm ra vào, cụ hỏi như thế thì cháu biết làm sao trả lời được.

Ông già lạnh lùng hỏi tiếp:

- Hai người đó, một tên là Kiều Kỳ, một là Đông Dương chân nhân, đều là bạn cũ của lão cả.

Tên phổ kỵ liền tươi cười đáp:

- Tưởng cụ hỏi ai, chứ cụ hỏi thăm Kiều lão gia với Đông Dương chân nhân phải không? Tiếc thay hai vị đó đã rời khỏi đây vào trong quan nội rồi. Nghe nói chuyến đi này ít nhất cũng phải nửa năm mới trở về được.

- Hai người đó bảo cho chú biết là nửa năm sau mới quay lại hay sao?

- Tiểu nhân làm gì được hân hạnh như thế, vì trong điếm còn có một người dưỡng thương, chính người dưỡng thương đó nói cho tiểu nhân hay đấy.

- Chú mau đưa lão đi gặp y.

Ông già trầm giọng quát bảo như vậy. Tên phổ kỵ sợ thần oai của ông già, vâng vâng dạ dạ quay trở vào khách điếm ngay. Ông già theo y đi liền, một cái vườn hoa nho nhỏ, phía sau vườn hoa có ba căn phòng giữa, cửa khép hở ánh đèn ở bên trong lóe ra.

Tên phổ kỵ liền đẩy cửa căn phòng đó đi vào bên trong, ông già đứng chờ ở bên ngoài.

Bên trong có tiếng khàn khàn hỏi:

- Việc gì thế? Tên phổ kỵ đáp:

- Có người muốn gặp Kiều lão gia và bảo là bạn của ông ta, vì thế tiểu nhân mới dẫn ông ta vào gặp lão gia chứ không có việc gì khác hết...

Tên phổ kỵ vừa nói đến đó, thì ông già đã lẻn vào. Ông ta trông thấy người nằm dưỡng bệnh ở trên giường là người trạc sáu mươi tuổi, đầu tóc bù rối, mặt gầy gò.

Ông già trông thấy người nằm trên giường đã thất thanh gọi:

- Tang quan chủ...

Ông ta bỗng thấy người nằm trên giường có vẻ lo âu, liền quay lại bảo tên phổ kỵ rằng:

- Cụ này cũng là người quen, chú cứ việc đi ra đi.

Tên phổ kỵ vừa cười vừa đáp:

- Thế ra hai vị quen biết nhau đấy, như vậy tiểu nhân mới yên tâm, để tiểu nhân pha nước hai vị xơi.

Nói xong, y vội đi ra bên ngoài liền. Ông già ra tay như điện chớp, chộp luôn vào cổ tay của người nằm trên giường, người nằm trên giường ngạc nhiên vô cùng; bỗng mở mắt ra, mặt vẻ mừng rỡ với giọng khàn khàn hỏi:

- Có phải bạn là Quái Thủ Thư Sinh đấy không? Ông già mỉm cười gật đầu, buông ngón tay ra và lẹ làng điểm luôn vào chín nơi yếu huyệt ở trước ngực rồi mới trả lời:

- Tang quan chủ cải trang làm người tục khiến suýt nữa mỗ không sao nhận ra được.

Người nằm trên giường đó chính là Sát Mệnh Bát Tang Lộc Quan chủ của Toàn Chân Quang núi Âm Sơn. Sau khi Tang Lộc được Tạ Vân Nhạc điểm cho chín nơi yếu huyệt, thì Tạ Vân Nhạc đã lấy một viên trường xuân đưa ra, xua tay bảo Tang Lộc đừng nói:

- Tang quan chủ không nên nói vội, hãy uống viên thuốc này của tại hạ đã.

Tang Lộc đỡ lấy viên thuốc bỏ vào mồm nuốt luôn, rồi vận khí cho sức thuốc chạy khắp quanh người một vòng, vết thương liền lành lặn ngay, vội xuống giường cả cười nói:

- Quả thật thiếu hiệp chưa chết, ai bảo là trời không có mắt nào.

Vân Nhạc mỉm cười hỏi lại Tang Lộc:

- Sao Tang lão sư lại bị thương nặng như thế? Tang Lộc liền hạ thấp giọng đáp:

- Có phải thiếu hiệp muốn tìm kiếm Kiều Kỳ và Đông Dương chân nhân để hỏi lai lịch Thái A Kiếm và Linh Phi Kiếm phải không? Bần đạo cũng vì vấn đề đó mà phải tù nhân của tên Kiều Kỳ, chuyện này nói ra thì dài lắm, để bần đạo thủng thẳng kể cho thiếu hiệp nghe.

Lúc ấy tên phổ kỵ mới đem nước vào, Tang Lộc liền nói:

- Chú phổ kỵ mau đem thức ăn vào đây cho lão, vết thương của lão đã lành lặn lại rồi.

Tên phổ kỵ vâng vâng dạ dạ, để ấm nước xuống rồi đi xuống bếp sửa soạn bữa ăn.

Tang Lộc liền kể chuyện cho Vân Nhạc nghe như sau: "Thì ra Tang Lộc về Toàn Chân Quan núi Âm Sơn rồi thấy Bán Tú đã chết, Hồng Kỳ tử đàn với Vân Nhạc cũng tan rã hết, y chán đời ở lại núi Âm Sơn tu luyện võ công không can thiệp đến việc giang hồ nữa.

Tang Lộc đã thâu một đệ tử, dạy tên đó học võ và giới thiệu vào tiêu cục làm tiêu sư.

Một hôm đồ đệ của y đến Âm Sơn bái kiến y, và nói đến chuyện võ lâm mới biết Tạ Vân Nhạc đã bị mất tích bởi vụ động đất của đảo Ngọc Chung rồi. Cho đến khi tên đệ tử của y đã rời núi đi nơi khác, y vẫn nhớ nhung Tạ Vân Nhạc hoài. Tháng mùa xuân năm nay, núi Âm Sơn bỗng thấy phát hiện luôn luôn tung tích của nhân vật giang hồ. Y biết có kẻ địch định ám hại mình, nên trốn vào hậu sơn ở. Bỗng đâu y ngó thấy thuộc hạ cũ của Bán Tú đang họp kín với Quỷ Ảnh Tử Kiều Kỳ cùng Đông Dương chân nhân ở trong sào huyệt cũ của Bán Tú, chúng định ra tay đối phó với Khấu Nguyên, một tướng giặc vẫn ngồi nguyên một chỗ luôn được chia tiền của những tụi giặc cỏ ở quan ngoại.

Mục đích của chúng là cướp gia tài bạc triệu của Khấu Nguyên gom góp bấy lâu nay.

Tang Lộc thấy Kiều Kỳ với Đông Dương chân nhân mang mỗi người đeo một thanh bảo kiếm rất quý, nên y chú ý luôn, lại thấy môn hạ của Bán Tú nói, trong nhà của Khấu Nguyên thủ hạ có rất nhiều tài ba cao cường thượng thặng, nhưng Kiều Kỳ chỉ cười nhạt và nói rằng: "Với thanh Linh Phi Kiếm của Kiều mỗ cùng thanh Thái A Kiếm của Đông Dương chân nhân thì dù chúng võ công trác tuyệt đến đâu, mỗ với Đông Dương đạo trưởng cũng bất chấp." Tang Lộc lại nghĩ đến vụ đánh nhau ở Dã Áp Thang, trong khi đi đường Giang Dao Hồng có nói cho y biết Phó Uyển với Cố Yến Văn mỗi người có một thanh bảo kiếm, thanh của Phó Uyển là Thái A, thanh của Cố Yến Vân là Linh Phi.

Hai nàng bị bắt giam ở Ngọc Chung Đảo, hai thanh kiếm đó cũng bị mất. Kiều Kỳ và Đông Dương chân nhân ắt là thủ hạ của Ngọc Chung Đảo chủ. Tang Lộc liền nghĩ thầm: "Người ta sống ở trên đời ít khi kiếm được một người bạn tri kỷ, hiện giờ Vân Nhạc tuy mất tích, nhưng ta cũng phải tận tâm làm một người bạn giúp y mới được." Vì thế y mới nghĩ ra kế dò xem bọn kia lúc nào ra tay liền đến nhà Khấu Nguyên giả dạng người thường dân đợi trước nửa giờ, bọn Kiều Kỳ, liền lẻn vào trong nhà của Khấu Nguyên đánh chết ba người và lên án Khấu Nguyên giả mạo người lương thiện ngấm ngầm làm những trò giết người cướp của.

Khấu Nguyên cả giận sai thủ hạ vây đánh và ra lệnh phải giết Tang Lộc mới hả dạ, đang lúc nguy hiểm đó thì bọn Kiều Kỳ và Đông Dương chân nhân các người vừa tới nơi.

Một trận huyết chiến xảy ra tất cả mọi người bên Khấu Nguyên đều bị giết chết riêng có một mình Khấu Nguyên là tẩu thoát thôi. Tang Lộc liền kết giao luôn với bọn Kiều Kỳ, ngờ đâu Khấu Nguyên lại có liên can mật thiết với phái Nga Mi, vì vậy việc chém mười tám võ lâm hảo thủ ở Huyền Dương Cốc mới lan tràn đi các nơi, ai ai cũng biết là vậy.

Tang Lộc muốn lấy lòng tin của Kiều Kỳ và tỏ vẻ mình là người trung kiên, bất cứ việc gì cũng liều mạng nên rất được Kiều Kỳ tín nhiệm.

Tang Lộc nói tới đó đã nghe thấy tiếng chân của tên phổ kỵ đi vào, liền ngắt lời ngay.

Tên phổ kỵ đưa vào bảy tám món ăn rất tinh vi và một hũ rượu cũ. Chờ tên phổ kỵ đi khỏi, hai người vừa nhậu nhẹt vừa trò chuyện.

Tang Lộc lại nói tiếp:

- Quỷ Ảnh Tử với Đông Dương chân nhân đều là người đa mưu túc trí, lại lịch của chúng ta ra sao, chúng giữ bí mật lắm và người đỡ đầu cho chúng là ai, chúng cũng không cần cho bần đạo hay nốt.

Nhưng việc thiên hạ không thể nào giấu kín mãi được, tuy chúng không nói nhưng nghe những lời trò chuyện hàng ngày của chúng, bần đạo cũng dò biết được cả hai tên đều xuất thân ở Ngọc Chung Đảo, và người đỡ đầu của chúng cũng là tay cao thủ số một, số hai ở Ngọc Chung Đảo, nhưng không phải là Lương Khấu Cư Sĩ.

Vân Nhạc tủm tỉm cười và xen lời nói:

- Xem như vậy chắc tên béo mập họ La kia cũng là người của Ngọc Chung Đảo cũng nên.

Tang Lộc ngạc nhiên hỏi:

- Sao, thiếu hiệp đã gặp tên béo mập họ La ấy à? Vân Nhạc gượng cười và đáp:

- Nếu không phải y thì tại hạ làm sao mà tìm kiếm được tới Liên Thắng khách sạn này.

- Nếu vậy tên họ La ấy thế nào cũng bị thiếu hiệp giết chết rồi phải không? Vân Nhạc gật đầu.

Tang Lộc lại nói tiếp:

- Theo sự ước đoán của bần đạo thì các vị võ lâm tiền bối bị giữ lại ở Ngọc Chung Đảo năm xưa chưa bị tai nạn đâu. Bây giờ họ bị giam giữ ở hai ngọn đảo nhỏ, cạnh Ngọc Chung Đảo.

Vân Nhạc thở dài một tiếng rồi đáp:

- Việc này tại hạ đã biết rồi. Tại hạ muốn thuê thuyền ra hai hòn đảo nhỏ cứu mọi người để chuộc lỗi xưa, nhưng khi tại hạ rời khỏi nơi đây rồi, có mấy việc muốn nhờ Tang quan chủ giúp cho.

Tang Lộc thành khẩn đáp:

- Xin thiếu hiệp cứ nói, dù phải nhảy qua núi lửa bần đạo cũng không từ chối.

- Năm năm nay vì hổ thẹn với lương tâm, tại hạ ẩn núp ở trong rừng núi, lúc nào trong lòng cũng bứt rứt khôn tả. Giờ đây ngẫu nhiên ở miền nam được tin nói là những người bạn cũ năm xưa bị giam giữ ở trên Ngọc Chung Đảo vẫn còn sống nên tại hạ mới vội lên trên miền bắc này.

Trong khi đi đường tại hạ xem xét tình thế võ lâm, hình như sắp có một tai biến lớn sẽ bùng nổ vào một ngày gần đây. Hai dòng nước chảy ngược đều ngấm ngầm chảy mạnh và to dần...

Tang Lộc giật mình kinh hãi vội hỏi:

- Hai dòng nước ngược nào thế?

- Một là Kim Đỉnh thượng nhân, Chưởng môn của phái Nga Mi với Thế Vân thiền sư, kỳ lão của phái đó, cả hai vẫn muốn rửa mối hận bị tại hạ đánh bại ở trên Thiên Phật Đỉnh năm xưa. Chúng định gây sóng gió ở trong võ lâm, người nào kết giao với tại hạ năm xưa đều là kẻ thù của họ hết.

- Phái Nga Mi có khá nhiều cao thủ ngưỡng mộ và kết giao với thiếu hiệp, chả lẽ những người đó không khuyên răn để mặc cho Thế Vân thiền sư với Kim Đỉnh thượng nhân làm những việc trái lý như vậy hay sao?

- Người trong võ lâm ai dám mang tội phản môn, như vừa rồi quan chủ chả có liên quan mật thiết với phái Nga Mi là gì. Nếu phái Nga Mi không định làm những việc đảo ngược đạo lý như thế thì tại sao chúng ta lại kết giao với cường đạo làm chi.

Tang Lộc gật đầu không nói năng gì. Vân Nhạc lại tiếp:

- Theo sự nhận xét của tại hạ thì phái Nga Mi chỉ đứng vào thứ yếu mà thôi. Người đỡ đầu cho bọn Kiều Kỳ mới là quan trọng, chúng bỏ hải đảo trở vào Trung Nguyên, tất thể nào cũng phải có chuyện lớn. Vậy Quan Chủ làm ơn điều tra hộ chúng là những nhân vật nào, rồi chúng ta ở giữa khiêu khích làm cho chúng gây thù gây hấn với phái Nga Mi. Nếu làm được như thế mới giảm bớt được tai kiếp cho võ lâm Trung Nguyên chúng ta...

Nói tới đó, chàng lại hạ thấp giọng xuống, nhờ Tang Lộc làm hộ mấy việc quan trọng nữa. Tang Lộc cứ lắng tai nghe, thỉnh thoảng gật đầu. Vân Nhạc nói xong lại tiếp:

- Chuyến đi này của tại hạ lâu thì nửa năm chóng thì ba tháng, thể nào cũng trở về Trung Nguyên ngay. Nếu Tang quan chủ gặp những bạn cũ năm xưa nhớ hỏi thăm hộ.

Nói xong người chàng chỉ rung động một cái, đã biến dạng liền, Tang Lộc vội gọi:

- Thiếu hiệp hãy khoan, bần đạo còn...

Nhưng khi y ra tới cửa phòng đã không thấy hình bóng của Tạ Vân Nhạc đâu hết. Y biết võ công của Vân Nhạc vốn trác tuyệt khinh công lại cao siêu khôn lường, có đuổi theo cũng vô ích.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.