- Mình về có nhớ ta chăng,
Ta về ta nhớ hàm răng mình cười. Ca-dao
- Nhớ ai nhớ mãi thế nầy,
Nhớ đêm quên ngủ, nhớ ngày quên ăn. Ca-dao
- Anh đi đằng ấy xa xa,
Để em ôm bóng trăng tà năm canh. Ca-dao
- Một chờ, hai đợi, ba trông
Bốn thương, năm nhớ, bảy tám chín mong, mười tìm. Ca-dao
- Dù ai cho bạc cho vàng,
Chẳng bằng trông thấy mặt chàng hôm nay. Ca-dao
- Yêu nhau chẳng quản gần xa,
Một ngày chẳng đến thì ba bốn ngày. Ca-dao
- Yêu nhau chẳng quản gần xa,
Mấy sông cũng lội mấy ngàn cũng qua. Ca-dao
- Gần thì chẳng hợp duyên cho,
Xa xôi cách mấy lần dò cũng theo. Ca-dao
- Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo, thất bát khe cũng lội, tứ cửu tam thập lục đèo cũng qua. Tục-ngữ
- Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,
Một người chín nhớ mười mong một người.
Gió mưa là bệnh của trời,
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng. Nguyễn Bính (Lỡ bước sang ngang, 1940)
- Xa nhau gió ít lạnh nhiều,
Lửa khuya tàn chậm, mưa chiều đổ nhanh. Trần huyền Trân
- Tìm nàng mà chẳng thấy nàng,
Bâng khuâng như mất lạng vàng trong tay. Ca-dao
- Người về chiếc bóng năm canh,
Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi.
Vừng trăng ai xẻ làm đôi,
Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường. Nguyễn-Du
- Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy
Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu
Ngàn dâu xanh ngắt một màu
Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai ? Đoàn thị Điểm (Chinh Phụ Ngâm)
- Trăng soi trước mặt ngờ chân bước
Gió thổi bên tai mở miệng chào,
Một nước một non người một ngả
Tương tư không biết cái làm sao. Nguyễn công Trứ (Tương-tư)
- Sầu ai lấp cả vòng trời,
Biết chăng chẳng biết hỡi người tình chung !
Xuân sầu mang mang tắc thiên địa !
Giống ở đâu vô ảnh vô hình ?
Cứ tò mò quanh quẩn bên mình,
Khiến ngẩn ngẩn ngơ ngơ đủ chứng ! Nguyễn-công-Trứ (Sầu tình)
- Quái lạ ! làm sao cứ nhớ nhau
Nhớ nhau đằng đẳng suốt đêm thâu,
Bốn phương mây nước trời đôi ngả
Hai chữ tương tư một gánh sầu. Tản-Đà (Tương-tư)
- Phố xưa nước mắt đong đầy,
Đường Qui-nhơn đó giờ đây lạnh lùng.
Em còn đếm bước cô đơn,
Đêm khuya bóng nhỏ lối mòn chia ly. Tôn-Nữ Hoàng-Hoa (Trích Nguyễn-đình-Tuyến, s đ d)
- Rừng hương hoa gấm mong manh,
Trời mưa ngâu nhỏ ngại anh dặm buồn. Cao thị Vạn-Giả (Trích Nguyễn đình Tuyến, s đ d)
- Tiễn anh một chén rượu tàn,
Một bàn tay nắm. Một hàng lệ mau.
Cuộc cờ thế sự binh đao,
Phút giây tái ngộ ngàn sau biết còn. Cao thị Vạn-Giả (Trích Nguyễn-đình-Tuyến, s đ d)