- Tiếng nói là hơi thở của tâm hồn. Pythagore
- Tiếng nói là gương mặt của tinh thần. Sénèque
- Nói mà không nghĩ cũng như bắn mà không nhắm. Cervantès
- Ăn có nhai, nói có nghĩ. Tục-ngữ
- Nói hay hơn hay nói. Tục-ngữ
- Ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo, làm như mèo mửa. Tục-ngữ
- Người có đức ắt nói hay, nhưng kẻ nói hay vị tất đã có đức. Khổng-tử
- Tạo hóa phú cho ta hai tai mà một miệng là có ý dạy ta nên nghe nhiều mà nói ít vậy. Zénon
- Các tiểu khê réo rắc ồn ào, vì là dòng nước cạn, các sông cái thì lại êm đềm. Gustave Guyard
- Ai nói là người vãi ra, kẻ nghe là người lặt lấy. Plutarque
- Người ta sở dĩ hơn loài vật là vì tiếng nói, song ăn nói vô nghĩa lý thì thà như loài vật không biết nói còn hơn. Đông phương
- Ăn bớt bát, nói bớt lời. Tục-ngữ
- Chớ nói lắm, nói lắm thì lỗi nhiều. (Vô đa ngôn, đa ngôn đa quá). Khổng-tử
- Nói nhiều và nói đúng lúc là hai điều khác nhau. Sophocle
- Loạn sinh ra bởi lời nói. (Dịch kinh)
- Người hay ít nói, người nông nổi, lắm lời. (Dịch kinh)
- Không nên mưu việc lớn với kẻ đa ngôn ; Không nên ở chung lâu với người hiếu động. Văn-trung-Tử
- Đương khi vui mừng chớ có nói nhiều ; đương khi đắc chí chớ có thay đổi công việc. Châu-Hy
- Ăn lắm thì hết miếng ngon
Nói lắm thì hết lời khôn hóa rồ. Ca-dao
- Rượu lạt uống lắm cũng say,
Người khôn nói lắm dẫu hay cũng nhàm. Ca-dao
- Ai xui ai khiến trong lòng,
Mau chân nhạy miệng mắc vòng gian nan. Ca-dao
- Miệng thường làm cho người ta xấu hổ. (Thư-kinh)
- Sa chân thì chết đuối, sẩy miệng thì chết oan. (Lễ-ký)
- Lỡ chân gượng được, lỡ miệng không gượng được. Tục-ngữ
- Câu nói như tên, không nên bắn bậy, đã lọt vào tai ai, không tài nào rút ra được nữa. Lục-tài-Tử
- Ngọc khuê trắng có vết còn mài đi được, chớ lời nói càn không thể chữa lại được. (Thi-kinh)
- Vàng sa xuống giấy khôn tìm,
Người sa lời nói như chim sổ lồng. Ca-dao
- Điều dưỡng cái khí lúc đang giận ; đề phòng câu nói lúc sướng mồm ; lưu tâm sự nhầm lúc bối rối ; biết dùng đồng tiền lúc sẵn sàng. Uông – thụ - Chi
- Nói đương sướng hả mà nín ngay được ; ý đương hớn hở mà thu hẳn được ; tức giận, ham mê đương sôi nổi nồng nàn mà tiểu trừ biến mất được ; không phải là người rất kiên nhẫn thì không tài nào được như thế. Vương-dương-Minh
- Người nào biết giữ gìn lời nói của mình thì tránh được nhiều mối khổ tâm. Grimm
- Miệng là cái cửa họa phúc. Quách-Yên
- Bịnh do miệng ăn, họa do miệng nói. (Bịnh tùng khẩu nhập, họa tùng khẩu xuất). (Tô-Thư)
- Tâm không bình, khí không hòa, thì nói hay nhầm lỗi. Hứa Hành
- Đương lúc thích chí, gặp người thích chí, nói chuyện thích chí, thì ngôn ngữ lại càng phải cẩn thận lắm. Lưu-trấp-Sơn
- Chim không kêu tiếng rảnh rang
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe. Ca-da
- Ngôn ngữ phải cho lịch sự cũng như y phục phải giữ cho chỉnh tề. Fénelon
- Tiếng nói là một điều thiên sinh, nhưng nói cách nầy hay cách khác, đó là phần tạo hóa giao cho con người, tùy sở thích của chúng ta. Dante
- Lời nói chẳng mất tiền mua,
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Ca-dao
- Chẳng được miếng thịt miếng xôi,
Cũng lựa lời nói cho nguôi tấm lòng. Ca-dao
- Người thanh nói tiếng cũng thanh,
Chuông kêu sẽ đánh bên thành cũng kêu. Ca-dao
- Mai mưa trưa nắng chiều nồm
Trời còn luân chuyển huống mồm thế gian. Ca-dao
- Vai mang túi bạc kè kè
Nói quấy nói quá chúng nghe rầm rầm. Ca-dao
- Khi ăn thì phải lựa mùi
Khi nói thì phải lựa lời chớ sai. Ca-dao
- Chim khôn tránh bẫy tránh dò,
Người khôn tránh tiếng hồ đồ mới khôn. Ca-dao
- Một câu nói ngay bằng làm chay cả tháng. Tục-ngữ
- Một lời nói dối sám hối bảy ngày. Tục-ngữ
- Ăn một đọi, nói một lời. Tục-ngữ
- Ăn ngay nói thật, mọi tật mọi lành. Tục-ngữ
- Nghìn lời nói, muôn câu chuyện cốt ở sự thật. Tiết-Huyên
- Lời nói hay giúp người ấm hơn vải lụa ; lời nói dở hại người đau như gươm giáo. (Tuân-tử)
- Mở lời nói như chém đá. (Thí khẩu như phá thạch). (Lễ-kinh)
- Người quân tử chẳng nuốt lời. (Quân tử bất thực ngôn). (Công-dương truyện)
- Bạn ngồi xéo cũng được, nếu bạn muốn như vậy, nhưng nói, phải nói cho chính. Thổ-nhĩ-kỳ
- Ngoài miệng nói ngọt ngào, trong long chứa cay đắng. (Ngô chi cam kỳ trung tất khổ). Tấn-Thư
- Lọ là thét mắng mới nên
Một lời siết cạnh bằng nghìn roi song.
Roi song đánh đoạn thì thôi,
Một lời siết cạnh muôn đời chẳng quên. Ca-dao
- Lời nói đáng tin thì giọng không đẹp, lời nói giọng đẹp thì không đáng tin. (Tín ngôn bất mỹ, mỹ ngôn bất tín). Lão-tử
- Nói chuyện chớ châm chọc để người ta buốt ; nói đùa chớ cạnh khóe để người ta đau. Lục-lũng-Kỳ
- Nói là bạc, im lặng là vàng. (Le Talmuld)
- Miêng ngậm, tai mở. Anh
- Người ta hối hận vì đã thốt lời chớ không bao giờ vì lặng thinh. Simonide d'Amorgos
- Biết nhiều nói ít. Anh
- Lời nói chỉ trở nên phong phú khi người ta biết giữ yên lặng. R. Guardini
- Lúc đáng nói mới nói thì người nghe không chán. (Luận-ngữ)
- Người đáng nói với, mà mình không nói là bỏ hoài người ; người không đáng nói với, mà mình nói là phí mất lời. (Luận- ngữ)
- Không biết mà nói là ngu, biết mà không nói là hiểm. (Chiến-quốc-sách)
- Lời nói của đứa khùng, ông thánh cũng chọn. (Cuồng phu chi ngôn, thánh nhơn trạch yêu). Liệt-tử
- Nếu tim bạn là một hoa hường, miệng bạn sẽ thốt ra những lời thơm tho. Nga