- Ăn trái nhớ kẻ trồng cây. Tục-ngữ
- Ơn ai một chút chớ quên,
Oán ai một chút để bên dạ nầy.Ca-dao
- Làm ơn đừng nhớ làm chi,
Chịu ơn nên chớ quên đi mới là. Trung-hoa
- Kẻ nào mang ơn người mà không nỡ phụ thì làm con ắt có hiếu, làm tôi ắt được trung. Tư-mã Quang
- Nên biết ơn kẻ ân nhân lúc họ vắng mặt, vì nếu có mặt họ mà biết ơn, thì thành ra như bó buộc mà phải biết ơn vậy. Ménandre
- Lúa gạo và lòng biết ơn chỉ mọc nơi đất tốt. Đức
- Vì lẽ gì mà người ta làm ơn mặc lòng, kẻ biết ơn không nên dò xét làm chi. De Lévis
- Lòng biết ơn là ký tính của trái tim. J. B. Massieu
- Lòng biết ơn sanh ra tình yêu mến, tình yêu mến lại sanh ra lòng biết ơn. Laténe
- Có lòng ghi tạc công ơn thì cái vui thú đã thọ ơn lại càng thêm lâu dài. J. Droz
- Kẻ biết ơn thì trong lòng được thỏa thích, mà kẻ làm ơn thì trong lòng lại được thỏa thích nghìn phần. De Jussieu
- Lòng nhớ ơn có ba hình thức : một tình cảm sâu xa, một lời cảm tạ, một quà tặng trở lại. Ả-rập
- Người đạo đức thì bao giờ cũng biết ơn. Mably
- Nếu thú vật còn biết nhớ ơn, con người há lại không được như thế hay sao ? Thổ-nhĩ-kỳ
- Ở trên đời, không có sự thái quá nào tốt đẹp cho bằng sự thái quá của lòng biết ơn. La Bruyère
- Làm ơn thì nín, thọ ơn thì nói. Tây-ban-nha
- Người mang ơn phải nên nhớ mãi, người làm ơn thì phải quên ngay. Boiste
- Kẻ bội bạc thì chỉ thọ ơn một lần mà thôi, người nhớ ơn thì hưởng ơn được lâu dài. Sénèque
- Sự biết ơn của phần đông chỉ là một ước muốn kín đáo được thọ ơn nhiều hơn nữa. La Rochefoucauld
- Cảm ơn nhiều có nghĩa là kín đáo hỏi thêm nữa. Anh
- Kẻ tiểu nhơn chỉ chăm mong người ta làm ơn cho, nhưng khi đã chịu ơn rồi, thì không cần nhớ ơn nữa. Người quân tử không khinh dị chịu ơn ai, nếu khi có chịu ơn thì không bao giờ quên. Khoáng-Thức
- Lòng nhớ ơn là một gánh nặng, mà gánh nặng nào cũng cần cất xuống. Diderot