Khi ông bạn đó viết bài kỷ niệm Nguyễn Du, lại nhắc trở lại một lần nữa hai câu thơ trên trong tờ ĐẠI VIỆT TẠP CHÍ của Hồ Biểu-Chánh ở Sài-gòn khoảng năm 1943. Hai câu ấy của danh nhơn nào ? và có mấy ai biết mà gọi là danh ngôn ? cho nên hai chữ danh ngôn nghĩ không ổn, mà hai chữ tư tưởng cũng có phần gượng ép vì, như đã thấy, cũng khi câu đó có hàm súc một tư tưởng nào đâu ? Mà tình cảm thì thắm thiết tràn đầy, cho nên hai chữ danh ngôn có được chọn ở đây cũng là được dùng tạm vậy thôi :