- Tai vách mạch rừng. Tục-ngữ
- Ngày có mắt, đêm có tai. Ba-tư
- Một miệng kín, chín miệng hở. Tục-ngữ
- Giữ miệng lò, ai giữ được miệng họ hàng. Tục-ngữ
- Có tánh cẩn mật tức là việc gì ở đời cũng để ý nghe mà không bao giờ nói ra. St Prosper
- Giữ miệng kín như bình ; phòng ý vững như bức thành. Phú-Bật
- Thấy người nói riêng, chớ nên nghe trộm. (Kinh-viên Tiều-ngữ)
- Biết được sự bí mật mà không nói ra, biết dùng thì giờ cho có ích, bị người nhục mạ mà nhẫn nhịn được, tôi thiết tưởng đó là những điều khó nhứt cho đời người vậy. Chilon
- Tánh bất cẩn do thói đa ngôn mà ra. Bà Monmarsan
- Sa chân thì chết đuối, sẩy miệng thì chết oan. (Lễ-ký)
- Người nào biết giữ gìn lời nói của mình thì tránh được nhiều mối khổ tâm. Grimm
- Muốn đem việc kín đáo của người cùng chuyện xấu xa trong nhà người nói ra, ắt phải gặp tai biến phi thường. Sử-Điển
- Không nên mưu việc lớn với kẻ đa ngôn ; không nên ở chung lâu với người hiếu động. Văn Trung tử
- Người bất cẩn như bức thư đã mở ra thì ai cũng có thể đọc được. Chamfort
- Những câu hỏi không bao giờ bất cẩn. Nhưng lắm khi những câu trả lời lại bất cẩn. O. Wilde
- Một sự bất cẩn tạo nên nhiều người bất cẩn. C. Delavigne
- Người ta chữa lành một vết thương, và sau một sự nhục mạ, người ta hoà giải ; nhưng kẻ nào tiết lộ bí mật thì không còn hy vọng. (Cựu-ước kinh)
- Đương lúc thích chí, gặp người thích chí, nói chuyện thích chí, thì ngôn ngữ lại càng phải cẩn thận lắm. Lưu-trấp-Sơn