- Những điều ưu muộn của ta, thống khổ của ta, tư lự của ta, thường thường toàn là tại ta mà sanh ra cả. J. J. Rousseau
- Bể thảm lấp mấy cho vừa
Thành sầu biết phá bao giờ cho tan. (Khuyến-Giới Toàn-Thư)
- Có một sự thích thú đó trong cái buồn, Métrodore de Chi
- Giết nhau chẳng cái lưu cầu
Giết nhau bằng cái ưu sầu độc chưa. Ôn-như hầu (Cung Oán Ngâm Khúc)
- Khi vui non nước cũng vui
Khi buồn sao thổi kèn đôi cũng buồn. Ca-dao
- Khi vui thì muốn sống dai
Khi buồn thì muốn thác mai cho rồi. Ca-dao
- Lạc bất khả cực, lạc cực sinh ai. Trình-thị (Minh Đạo Gia Huấn)
- Bộc bạch được nỗi ưu phiền của mình, tức là làm cho nỗi ưu phiền nhẹ bớt. Bonin
- Muốn xử với đời cho lúc nào cũng thích nghi, thiết tưởng nỗi buồn đừng ngỏ với ai, khi vui ta hãy gọi người đến chia. Như thế mới khỏi phải chứng kiến những vẻ thương người miễn cưỡng, nó còn dơ dáng hơn lòng độc ác bất nhân. Lãng-nhân (Trước đèn, 1939)
- Bớt lo, bớt sầu, đừng phiền, đừng não, là một cách cho tâm hồn ta bớt được nhiều bịnh. Nguyện-thề-tập
- Cùng mầy (rượu) giải vạn kiếp buồn. (Dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu) Lý-Bạch
- Dục phá sầu thành tu dụng tửu
Tuý tự tuý đảo sầu tự sầu.
Rượu với sầu như gió mã ngưu,
Trong lai láng biết tránh đâu cho khỏi. Nguyễn-công-Trứ
- Ngồi buồn mà trách ông xanh
Khi vui muốn khóc buồn tênh lại cười.
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo. Nguyễn-công-Trứ
- Kiếp sau xin chớ làm người
Làm đôi chim nhạn tung trời mà bay. Tản-đà
- Vui buồn ai cũng có khi
Có hoan lạc, có sầu bi lẽ thường.
Trăm năm một giấc mơ màng
Nghĩ chi cho bận gan vàng hỡi ai !... Tản-đà
- Tận tâm lo giải sự ưu phiền của người khác, thì quên được cái ưu của mình. George Sand