Tản-Đà
Những câu trích dẫn không phải toàn là của danh nhơn trong và ngoài nước. Cứ gì phải là danh nhơn mới nói lên được những lời hay với những lời đẹp. Thỉnh thoảng, trong một tiểu thuyết, một bài thơ, một vở kịch, ta bắt gặp được một đôi câu hàm súc một chân lý phổ biến, một tư tưởng thâm viễn hoặc một tình cảm thiết tha chơn thành. Và cứ gì phải là người ngoại quốc mới nói ra những câu nghe được và đáng ghi. Văn nhơn, thi sĩ của chúng ta cũng đáng được góp mặt lắm lắm. Nhưng trong các sách quốc ngữ và ngoại ngữ cùng một loại như sách nầy, văn nhơn, thi sĩ của chúng ta hầu như bị bỏ quên hẳn. Chúng tôi, chúng ta phải nhớ đến họ. Mà trước khi có văn chương thành văn, đã có văn chương truyền khẩu. Văn chương truyền khẩu của ta đâu có nghèo nàn. Trái lại là khác : « Nước Việt-nam có nhiều ngạn ngữ lắm » (Délétie và Nguyễn Xán : ĐÔNG TÂY NGẠN NGỮ CÁCH NGÔN, Huế 1931). Thế mà trong quyển DICTIONNAIRE DES PROVERBES DU MONDE của Elian – JFinbert (Paris, 1965), chỉ có vài ba câu gọi là, thật nghèo nàn làm sao bên cạnh cái vốn của châu Phi đen được ghi lại trong sách ấy. Chúng tôi sẽ cố gắng sửa chữa lại chỗ thiếu sót đó.
Những tác giả có trích văn xưa cũng như nay chưa hẳn là những danh nhơn mà phần đóng góp vào sự tiến hóa của dân tộc hay nhơn loại được coi là quan trọng. Những câu trích văn cũng chưa hẳn là những câu danh ngôn. Y sĩ N. Q. L, hai mươi mấy năm trước xem xong một tuồng hát, ra về xuýt xoa tỏ vẻ thích thú nhứt có hai câu xuất phát từ một diễn viên :