Nói tự điển là nói ngay đến một sự sắp xếp theo thứ tự các mẫu tự trong vần quốc ngữ. Về các chủ điểm trong sách nầy (như : ái tình – anh em – anh hùng – ăn nói…) chúng tôi sắp xếp theo lối vừa kể. Dưới mỗi chủ điểm là phần trích văn sắp theo nghĩa mà không sắp theo chữ như Ôn-như Nguyễn-văn-Ngọc đã làm trong bộ TỤC NGỮ PHONG DAO. Thí dụ câu « Ăn cây nào rào cây ấy » sắp xếp theo nghĩa BIẾT ƠN chứ không phải ĂN UỐNG.
Trong việc sắp xếp, chúng tôi có gặp một nỗi băn khoăn tuy nhỏ nhặt mà tưởng cũng cần phải trình ra đây. Như chữ méchanceté của Pháp chẳng hạn lại được Đào-duy-Anh dịch ra là : tính ác, tàn ác, hung ác, ác tâm, ác niệm. Và trong tiếng Việt, nhiều chữ nôm và Hán Việt, cùng diễn một ý bội ân, vong ân, quên ơn. Vậy thì phải sắp theo chữ B, chữ V hay chữ Q ? Chúng tôi đành phải độc đoán chịu một như Bội ân chẳng hạn (chữ B), nhưng không quên ghi kèm theo : vong ân, quên ơn. Muốn tìm một câu có một ý nghĩa nào đó, bạn đọc có thể xem qua các chủ điểm ở phần mục lục.
Những chủ điểm nào có nhiều trích văn như ĐỌC SÁCH, chúng tôi phân tiết theo ý nghĩa như :
- Đọc sách để làm gì ?
- Đọc sách như thế nào ?
- Đọc sách : lợi ích và hứng thú.
- Đọc sách có hại chăng ?
Sự phân chia nầy cũng chỉ có thể thực hiện được trong vòng tương đối mà thôi vì câu sau đây dưới chủ điểm GIÀ : « Người đàn bà già còn son phấn là một chiếc nhẫn đồng mạ vàng » (Thổ-nhĩ-kỳ) cũng vẫn sắp được vào chủ điểm ĐÀN BÀ. Cũng vì lẽ đó, thỉnh thoảng, độc giả có thể bắt gặp một câu đã có mặt ở một chủ điểm khác.
Trong phần chủ điểm nào có ít trích văn như ÂN TRẠCH, chúng tôi sẽ không phân tiết mà vẫn cố giữ cho những câu trích có ý nghĩa tương tợ đi liên tiếp với nhau :
- Làm ơn chớ nên nhớ, chịu ơn chớ nên quên. (Viên thị thế phạm)
- Ta giúp được việc gì cho ai, ta phải quên đi, để cho họ nhớ lấy. Boitard
Những câu có ý nghĩa tương tợ rất nhiều, ghi lại đủ thì sách quá dầy, nên chúng tôi đã tự ý chừa lại một số, bất luận là của ta hay của người.
Nói chung thì với mỗi chủ điểm, chúng tôi cố gắng trình bày – nếu có thể được – có thứ tự và ý nghĩa mạch lạc, như bắt đầu là định nghĩa, kế tiếp là khai triển và chót hết, khi là một lời kêu gọi dưới chủ điểm Ý-CHÍ :