- Vắng em trời đất đìu hiu,
Vắng em một buổi sao nhiều nhớ nhung. Lamertine (Trích Lam-giang, Vũ-Tiến-Phúc, Hồn thơ nước Việt Thế-kỷ XX, 1967)
- Không có em vũ trụ sẽ tiêu điều
Câm hết sinh ca, tắt rồi ánh sáng. Ngũ-hà-Miên
- Em là mặt trời thì ở trên đường xích đạo tôi sẽ muôn đời làm một kiếp hướng dương. Nguyên-Sa (Thơ)
- Tôi không biết rằng lạ hay quen
Chỉ biết em mang theo nghê thường
Cho nên cặp mắt mờ hư ảo
Cả bốn chân trời chỉ có em. Nguyên-Sa (Sđđ)
- Lỡ một ngày mai hai đứa có chia xa
Em sẽ gục đầu em trên gối mộ
Hoa tím cỏ gà…
Buổi đêm về em tan thành hơi gió
Và đời đời dõi bước anh đi
Em muốn vào sâu trong đáy mộ
Nhập tim anh hỏi tình được bao nhiêu
Mà trong em tình yêu nầy bất diệt
Như sao trời ngàn kiếp vẫn yêu trăng… Tôn nữ Hoàng-Hoa (Trích Nguyễn đình Tuyến, Sđđ)
- Yêu anh tâm trí hao mòn,
Yêu anh đến thác cũng còn yêu anh. Ca-dao
- Tôi vẫn luân hồi muôn kiếp nhớ,
Cho dẫu ngày mai ai lãng quên. Hoài-Phương