- Danh dự là cái lòng yêu, quí, trọng, phục của xã hội đối với một người vì người ấy có những đức tính, tài năng, công danh, sự nghiệp mà xã hội lấy làm đáng phục, đáng khen. Phạm-Quỳnh
- Lòng danh dự là biết giữ mình và sửa mình, giữ mình cho khỏi làm sự xấu, sửa mình để được tốt thêm lên. Phạm-Quỳnh
- Cứ bình tĩnh mà nói, có lẽ giá trị người danh dự còn cao quý hơn giá trị kẻ anh hào, vì kẻ anh hào chỉ vẫy vùng một lần mà người danh dự phải khắc khổ một đời. Phạm-Quỳnh
- Danh dự giống như con mắt, nó không thể chịu đựng được một chút bợn nhơ nào mà không tự huỷ hoại luôn. Chevalier Oxenstiern
- Một kho tàng danh dự quí hơn vàng. Pháp (Thủ bản thế kỷ XV)
- Danh dự là viên kim cương mà đức hạnh đeo nơi tay. Voltaire
- Người ta có thể bắt tôi sống không hạnh phúc nhưng không thể bắt tôi sống không danh dự. Corneille
- Người bị ô danh coi như đã chết hết một nửa. J. Heywood
- Danh dự quá sự thật, người quân tử lấy làm xấu hổ. Mạnh-tử
- Thà chết hơn là mất danh dự. Aldous Huxley
- Khi người ta cướp danh dự của kẻ khác, người ta mất danh dự của chính mình. Publilius Syrus
- Danh dự là mũi dùi kích thích cho đức hạnh chớ không phải là bàn đạp cho lòng kiêu hãnh. Ch. Cahier
- Khi người thực khách được mời mà nói về danh dự của mình thì người chủ nhà phải đếm lại những cái muỗng nhỏ trong nhà. R. W. Emerson
- Danh dự là gì ? Một chữ. Chữ ấy là gì ? Danh dự ? Chỉ là hư không. Shakespeare
- Không tiền, danh dự chỉ là một chứng bịnh. Racine
- Ai đã mất danh dự thì không còn cái gì để mất nữa. Publilius Syrus