Ngày nọ Linh Công hỏi việc binh.
Khổng Tử nói:
- Về chuyện cái trở, cái đậu, (tế, lễ) thì tôi thường nghe, còn về chuyện binh thì tôi chưa học.
Ngày sau, cùng chuyện trò với Khổng Tử, thấy con chim Hồng, liền ngửng mặt nhìn, không hề chú ý đến Khổng Tử.
Khổng Tử liền ra đi, và lại qua nước Trần.
Mùa Hạ, Vệ Linh Công mất, lập cháu là Triếp, đó là Vệ Xuất Công.
Tháng 6, Triệu Ưởng đem thái tử Khoái Hội vào đất Thích, khiến thái tử để tang và 8 người mặc sô gai, giả vờ như rước từ nước Vệ về khóc mà vào rồi ở luôn.
Mùa Đông, nước Thái dời sang Châu Lai.
Năm ấy, nhằm năm thứ 3 Lỗ Ai Công, Khổng Tử được 60 tuổi, Tề giúp Vệ vây đánh Thích, vì sự có mặt của thái tử nước Vệ là Khoái Hội đang ở đó.
*
Miếu thờ của Lỗ Hoàn Ly bị cháy, Nam cung Kỉnh Thúc đến cứu hoả, lúc đó Khổng Tử đang ở nước Trần, nghe chuyện đó, liền bảo:
- Tai nạn xảy ra ở miếu thờ Hoàn ly phải không?
Quả nhiên là như thế.
Quí Hoàn Tử bịnh, đi xe đến nhìn, thành nước Lỗ và than rằng:
- Ngày trước nước nầy sắp hưng lên nhưng vì ta đắc tội với Khổng Tử, cho nên không hưng được.
Liền quay lại bảo người nối nghiệp là Khương Tử:
- Nếu ta chết, thì người tất làm tướng nước Lỗ, và làm tướng nước Lỗ thì phải triệu Trọng Ni.
Sau đó mấy ngày, Hoàn Tử chết, Khương Tử lên ngôi. Chôn cất xong, muốn triệu Khổng Tử.
Công Chi Ngư nói:
- Ngày xưa tiên quân ta dùng người ấy không trọn, làm cho chư hầu cười... Ngày nay lại dùng nữa, nếu không trọn, thì lại bị chư hầu cười nữa.
Khương Tử nói:
- Như vậy thì triệu ai được?
Đáp:
- Nên triệu Nhiễm Cầu...
Liền sai sứ triệu Nhiễm Cầu.
Nhiễm Cầu sắp sửa đi, Khổng Tử nói:
- Người nước Lỗ triệu Cầu, không phải dùng vào chức vụ nhỏ đâu. Tất là phải giao cho trách nhiệm nặng nề.
Ngày ấy, Khổng Tử nói:
- Về vậy... về vậy... bọn tiểu tử của chúng ta điên cuồng bây giờ đã văn vẻ sáng láng, ta không biết phải lấy gì để giúp đỡ!
Tử Cống biết Khổng Tử có ý nghĩ trở về, nên trong khi đưa Nhiễm Cầu liền căn dặn:
- Nếu ngươi được dùng, là nhờ Khổng Tử làm tiếng tăm đó.
(Nhiễm Cầu đã đi)
Năm sau, Khổng Tử từ Trần qua Thái, Thái Chiêu Công sắp sửa qua Ngô, vì nước Ngô triệu ông.
Trước kia, Chiêu Công dối bầy tôi, dời qua Châu Lai, nên khi sắp sửa đi, quan Đại phu lại sợ ông rồi sẽ đi nữa...
Công Tôn Phiên bắn, giết chết Chiêu Công, nước Sở xâm lăng Thái, mùa Thu năm sau, Tề Cảnh Công mất.
(Câu "Nhiễm Cầu đã đi" nằm trong 2 dấu ngoặc, không liên hệ đến đoạn nầy, nên bỏ).
*
Năm sau, Khổng Tử từ Thái qua đất Diệp. Diệp Công hỏi về việc chánh, Khổng Tử đáp:
- Việc chánh ở chỗ làm cho kẻ xa đến và nương tựa với kẻ gần...
Ngày khác, Diệp Công lại hỏi về chuyện Khổng Tử với Tử Lộ. Tử Lộ không trả lời...
Khổng Tử bảo Tử Lộ:
- Sao ngươi không trả lời... là con người của ta học đạo chẳng mệt mỏi, dạy người không nản, có chuyện gì bứt rứt là quên ăn, lấy cái vui để quên điều lo buồn... chẳng hay cái già đã gần đến nơi.
(Bỏ đất Diệp, trở qua Thái).
(Những câu nằm trong dấu ngoặc lầm lẫn nên bỏ).
Trường Thư, Kiệt Nịch cày đôi.
Khổng Tử (cho rằng những người ấy là ẩn sĩ) khiến Tử Lộ đến hỏi đường...
Trường Thư nói:
- Ai đang ngồi trên xe đó?
Tử Lộ đáp:
- Đó là Khổng Khâu.
Nói:
- Phải Khổng Khâu ở nước Lỗ không?
Đáp:
- Phải.
Nói:
- Người ấy tất là phải biết đường...
Kiệt Nịch hỏi Tử Lộ:
- Còn ông là ai?
Đáp:
- Tôi là Trọng Do.
Nói:
- Ông phải là học trò Khổng Khâu không?
Đáp:
- Phải.
Kiệt Nịch nói:
- Chuyện lo lắng, trong thiên hạ ai cũng đều như vậy... nhưng ai thay đổi được? Nếu theo kẻ sĩ lánh người thì thà là kẻ sĩ lánh đời còn hơn...
Rồi tiếp tục cày như trước.
Tử Lộ đem việc ấy thưa lại với Khổng Tử.
Khổng Tử bùi ngùi nói rằng:
- Điểu thú không thể đồng bầy... trong thiên hạ có đạo, Khâu nầy cực nhọc để thay đổi làm gì...
Ngày nọ Tử Lộ đi, gặp người vác bồ cào, chống gậy...
Tử Lộ hỏi:
- Ông có thấy Phu Tử không?
Người chống gậy hỏi:
- Tay chân không siêng năng, không phân biệt được loài ngũ cốc, mà làm thầy ai?
Rồi cầm gậy mà bừa...
Tử Lộ đem việc ấy thưa lại với Khổng Tử.
Khổng Tử nói:
- Đó là kẻ ở ẩn.
Trở lại tìm thì không còn tìm thấy người ấy nữa.
(Hai chuyện kể trên có chép trong thiên Vi Tử sách Luận Ngữ, Trường Thư và Kiệt Nịch không phải là tên người, Trường và Kiệt là chỉ người diện mạo khôi ngô, còn Thư và Nịch là muốn nói chân dẫm trong bùn.
Ngẫu nhiên mà gặp để hỏi đường thì làm sao mà biết tên được... cũng y như trên, người vác giỏ và vác bồ cào.
Trong sách Luận Ngữ đoạn nầy viết rất rõ).
Khổng Tử dời qua Thái, ở 3 năm, Ngô đánh Trần... Sở đến cứu Trần đóng quân ở Thành Phủ (nghe) Khổng Tử đang ở giữa 2 nuớc Trần, Thái (Sở sai người đến mời Khổng Tử... Khổng Tử sắp đến đáp lễ, Đại phu của Trần và Thái liền bàn:
- Khổng Tử là người hiền, những lời phê phán của ông đều đúng với lịnh của chư hầu... bây giờ ông đã ở bên giữa Trần và Thái, mà những lời nói, việc làm của các Đại phu đều không đúng với ý của Khổng Tử.
Nước Sở là nước lớn, đến rước Khổng Tử, nếu Khổng Tử đắc dụng ở Sở thì các Đại phu đang làm việc ở Trần, Thái đều nguy.
Liền sai bọn tay chân đến vây Khổng Tử ở giữa đồng, làm cho ông không đi được).
Tuyệt lương, những người đi theo đều bịnh không ai dậy được. Khổng Tử vẫn cứ dạy học, đàn hát không ngưng.
Tử Lộ tức giận ra mắt và nói:
- Người quân tử cũng có lúc cùng sao?
Khổng Tử đáp:
- Người quân tử cầm chắc cái cùng, còn kẻ tiểu nhân gặp cùng là bị lạm vậy.
Tử Cống nghiêm sắc mặt.
Khổng Tử:
- Tứ à... ngươi nghĩ rằng ta học nhiều mà nhớ chăng?
Thưa:
- Chẳng phải như vậy sao?
Khổng Tử đáp:
- Không phải như vậy, ta chỉ "nhứt dĩ quán chi" mà thôi (nắm điều mấu chốt mà thông tất cả).
Khổng Tử biết đệ tử có lòng lo lắng, (liền triệu Tử Lộ) nói:
- Kinh Thi có nói rằng: "loài thú dữ, hãy đuổi nó ra đồng vắng".
Đạo của ta sai quấy chăng? Tại sao ta lại đến mức nầy?
Tử Lộ nói:
- Hay là chúng ta chưa đủ "nhơn" chăng? Vì thế người ta không tin ta. Hay là chúng ta chưa đủ trí chăng, Vì thế người ta không làm theo ta?
Khổng Tử nói:
[- Đâu có lẽ như thế![ Do ơi! Ví như người nhơn tất phải có người tin theo thì đâu có Bá Di, Thúc Tề. Ví như người trí, tất phải có người làm theo, thì đâu có Vương Tử, Tỷ Can?
(Tử Lộ ra, Tử Cống vào ra mắt)
Khổng Tử nói:
- Tứ ơi! Kinh Thi có nói: loài thú dữ, đuổi mầy ra đồng trống... Đạo của ta sai chăng? Tại sao ta lại đến mức nầy?
Tử Cống thưa:
- Đạo của Phu Tử rất lớn... cho nên trong thiên hạ không một ai có thể dung chứa Phu Tử được! Tại sao Phu Tử xem thường mình?
Khổng Tử nói:
- Tứ ơi! Người làm ruộng giỏi có cấy trồng mà không gặt hái, người thợ giỏi làm khéo léo mà không có người thuận, người quân tử trau dồi được giềng mối lớn mà gom lại rồi sắp xếp có qui tắc, mà không có người dung chứa mình được... Bây giờ ngươi không lo trau dồi đạo của ngươi mà cứ cầu cho được người dung chứa... như thế thì Tứ ơi! Chí của nhà ngươi không rộng!
(Tử Cống ra, Nhan Hồi vào ra mắt)
Khổng Tử nói:
- Hồi ơi! Trong Kinh Thi có nói: loài vật dữ đuổi mầy ra đồng trống... Đạo của ta sai lầm chăng? tại sao ta lại đến mức nầy?
Nhan Hồi thưa:
- Đạo của Phu Tử rất lớn, cho nên trong thiên hạ không ai dung chứa được. Tuy nhiên, Phu Tử cứ tiến tới mà làm, dù cho không dung chứa được, thì cũng chẳng hại gì.
Chẳng dung được... mà sau đó mới thấy được người quân tử. Nếu đạo mà không trau dồi, đó là điều xấu hổ của chúng ta.
Nếu đạo đã được trau dồi nhiều, mà không được dùng, thì đó là điều xấu hổ của kẻ cầm vận mạng nước...
Không dung được... có hại gì đâu! Không dung được, sau đó mới thấy được người quân tử!
Khổng Tử vui vẻ cười mà nói rằng:
- Có như thế chớ! Như Nhan Hồi, nếu mà ngươi nhiều của, thì ta làm quan Tể cho ngươi!
(Liền sai Tử Cống qua Sở, Sở Chiêu Vương hưng binh rước Khổng Tử, mà sau đó mới khỏi bị vây).
(Chuyện nầy có chép trong sách Luận Ngữ, thiên Vệ Linh Công.
Những đoạn nằm trong dấu ngoặc đều sai lầm nên bỏ.
Về đoạn nầy học giả Tưởng Bá Tiềm có nhận xét: câu chuyện Khổng Tử bị tuyệt lương do các quan Đại phu của hai nước Trần, Thái âm mưu vây khổn, Châu Tử đã phân tích là sai lầm rồi... Nhưng Châu Tử lại nói lúc đó Trần và Thái đều thần phục nước Sở, đó là điều lầm lẫn.
Thật ra lúc ấy nước Trần thần phục Sở, Thái thì thần phục Ngô, cho nên Sở bức nước Thái, Ngô mới dời nước ấy đến Châu Lai, Ngô mà đánh Trần, thì Sở cứu.
Hai nước Trần, Thái, một thì theo Sở, một theo Ngô, găng nhau như nước với lửa, hơn nữa, Thái đã dời đến Châu Lai, cách Trần rất xa, Đại phu của hai nước ấy làm sao hợp nhau để bàn mưu vây Khổng Tử được?
Nếu như hưng binh hai nước ấy để vây Khổng Tử, thì số thầy trò của Khổng Tử không đông bao nhiêu, nếu bắt và giết là một việc rất dễ dàng, tại sao lại để cho những người ấy ở giữa vòng vây giảng đạo... đàn, hát như thế?
Hơn nữa, nước Sở vì cứu Trần mà đến, nếu Trần nghe Sở định rước Khổng Tử, thì có bao giờ dám vây những người ấy? Nước Sở cứ ra lịnh, là Trần tất nhiên phải thả thầy trò Khổng Tử... đâu có cần phải hưng binh để đi rước...
Một điều khác, nước Sở đến là để cứu Trần, chớ chẳng phải chỉ có việc cứu Khổng Tử... Cũng có thể Sở đến rước mấy thầy trò Trọng Ni, nhưng theo sử sách thì mùa Thu năm ấy, Sở Chiêu Vương mất ở Thành phủ, đâu có về Sở, nếu Khổng Tử đến thăm Chiêu Vương thì tất nhiên cũng đang ở Thành phủ.
Câu chuyện kể trên không có bằng chứng gì xác đáng để tin.
Mặc Tử, trong thiên Phi Nho đã viết: "Khổng Tử bị cùng ở vùng Trần Thái, canh rau không đủ... 10 ngày đã qua, Tử Lộ nấu thịt heo, Khổng Tử không hỏi thịt từ đâu có mà cứ ăn... Có người dưng rượu, Khổng Tử không hỏi rượu từ đâu đến mà cứ uống.
Tất nhiên, đây là những lời phỉ báng của phái Mặc, nhưng sự tuyệt lương của Khổng Tử là có thật.
Mạnh Tử có nói: Khổng Tử bị tai nạn ở vùng Trần, Thái vì trên dưới không giao thiệp nhau, nhưng lại nói Khổng Tử là tôi Trần Hầu, nếu đã là tôi thì tại sao trên dưới không có giao thiệp nhau?
Nếu lúc đó đã làm tôi nước Trần, tại sao lại lưu liên ở giữa hai vùng Trần, Thái, để gặp Ngô, Sở đánh nhau rồi bị tuyệt lương.
Trong sách Luận Ngữ tập giải, thiên Vệ Linh Công ở chương Tại Trần tuyệt lương có ghi lời chú: theo Khổng an Quốc thì Ngô đánh Trần, nước Trần bị loạn, cho nên thiếu ăn.
Theo lời chú nầy có lẽ gần với sự thật hơn hết).
(Chiêu Vương sắp đem đất thơ xã 700 dặm phong cho Khổng Tử.
Sở Lịnh Doãn là Tử Tây nói:
- Sứ của vua, đi sứ ở chư hầu, có ai bằng Tử Cống không?
Đáp:
- Không có.
- Phụ tướng của vua, có ai bằng Nhan Hồi không?
Đáp:
- Không có.
- Tướng quân của vua có ai bằng Tử Lộ không?
Đáp:
- Không có.
-Thỉ tổ của Sở là bắt đầu từ nhà Châu, hể là Tử, Nam thì có 50 dặm đất, bây giờ Khổng Tử noi theo phép của ba đời vương tước, làm sáng tỏ sự nghiệp của Châu, Chiêu, nếu vua mà phong chức cho y thì nước Sở nầy đâu có thể đời đời có được mãi mấy ngàn dặm đất đai...
Trước kia Văn Vương ở đất Phong, Võ Vương ở đất Sào, làm vua trên đất 100 dặm, mà sau cùng nên nghiệp vương trong thiên hạ.
Ngày nay Khổng Khâu được đất đai, được đệ tử giỏi phụ giúp đó không phải là điều phước cho nước Sở vậy!
Chiêu Vương bèn thôi.)
Mùa thu năm ấy, Sở Chiêu Vương mất ở Thành phủ.
(Đoạn nầy giống như đoạn trên về việc Án Anh ngăn Tề Cảnh Công phong đất cho Khổng Tử, đó chỉ là ức thuyết của hậu nho muốn đề cao Khổng Tử mà thôi, trong sách Sử Ký Chí Nghi có dẫn chứng sự kiện rất rõ chứng minh là chuyện nầy không có thật, vì thế, đoạn nầy nên cắt bỏ cho hợp lý).