Sách Hán chí ghi sách của Đạo gia có tất cả 37 bổn, cho đến ngày nay, chỉ còn có 9 bổn ở phần trên, trong số ấy đặc biệt quyển Lão Tử có đến 4 loại, còn lại 25 bổn sách khác thì đã bị mất.
Các sách bị mất kể như sau:
— Y Doãn
51 thiên, với lời chú: "Làm tướng cho vua Thang". Vương Ứng Lân viết: Sách Thuyết Uyển, Lã Lãm đều có dẫn lời Y Doãn trả lời cho vua Thang, và sách Châu thơ cũng có viết: Y Doãn chầu nhà Thương dâng sách.
Mạnh Tử cũng có dẫn lời Y Doãn, nhưng chữ Đạo của Y Doãn cũng chưa chắc là đã giống nghĩa chữ Đạo của Lão Tử.
Sách Hán chí, đã đem sách của Y Doãn, Thái Công từ phái Binh quyền mưu gia qua phái Đạo gia, là vì dưới thời Chiến Quốc kẻ sĩ quyền mưu đã viết sách và mượn danh Y Doãn, là vì Y Doãn làm tướng cho vua Thang, công nghiệp được truyền tụng, nhưng niên đại xưa, truyền thuyết có nhiều, kẻ háo sự viết sách mượn danh ông, luôn luôn gom góp những lời truyền thuyết và nương theo sách vở xưa để làm tài liệu, làm cho người đời sau dễ bị lầm.
— Sách Tân Giáp
29 thiên, với lời chú: "Làm tôi vua Trụ, 75 lần can rồi đi. Nhà Châu phong chức cho ông...".
Vương Ứng Lân viết: "Sách Biệt lục của Lưu Hướng có viết: Tân Giáp có đến nhà Châu, Thiệu Công bàn chuyện và khen... rồi tâu lại với Văn Vương, Văn Vương thân tự đi rước ông, cho làm công khanh và phong làm Trưởng tử."
Sách Tả truyện viết: "Tân Giáp làm Thái sử...". Trầm Khâm Hàn có viết: "Hàn Phi thì gọi là Tân Giáp Công...". Như thế Tân Giáp là danh thần thời Châu sơ cho nên sách Hán chí sắp quyển sách của ông trong lớp Thái Công và Bật Tử... nhưng thật ra đó chỉ là cuốn sách được viết dưới thời Chiến Quốc.
— Sách Quyên Tử
13 thiên, lời chú viết: "Ông tên là Uyên, người nước Sở, đệ tử Lão Tử...". Nhan Sư Cổ viết: Quyên là họ. Sách Sử ký viết: "Hoàn Uyên, người nước Sở, học thuật Đạo đức của Hoàng Lão, viết sách 2 thiên..."
Có thuyết cho rằng Quyên Uyên tức là phần Điền Kỉnh Trọng thế gia và Mạnh Tuân liệt truyện trong sách Sử ký nói là Hoàn Uyên trong nhóm Tắc Hạ.
— Khảo Thành Tử
18 thiên, Trầm Khâm Hàn viết: Thiên Châu Mục vương sách Liệt Tử có viết: Lão Thành Tử học thuật kỳ ảo với Doãn văn tiên sinh. Sách Thích văn của Âu Kỉnh Thuận thì viết là Khảo Thành Tử... chữ Lão và Khảo hình và âm giống nhau nên dùng chung.
— Trường Lư Tử
9 thiên, Tiền Đại Chiêu viết: Người nước Sở... Sách Ngự lãm dẫn lời Lã Thị Xuân Thu viết: "Trường Lư Tử có nói: Núi non, sông biển, kim thạch, hỏa mộc, chất chứa mà hình thành ra đất...".
— Vương Địch Tử
1 thiên, Tiền đại Chiêu chép: Có chỗ gọi là Chánh địch Tử, chữ Chánh và Vương hình giống nhau, nhưng chưa biết ai đúng.
— Công Tử Mâu
4 thiên, lời chú viết: Công tử nước Ngụy, người thời trước Trang Tử, Trang Tử rất khâm phục ông. Các sách khác như Lã thị Xuân Thu, Liệt Tử cũng đều chép là 4 thiên,
— Điền Tử
25 thiên, lời chú viết: Tên Biền, người nước Tề, có ở Tắc hạ, hiện Thiên khẩu Biền.
— Lão Lai Tử
16 thiên, người nước Sở, đồng thời với Khồng Tử. Thi Tử có dẫn lời Lão Lai Tử viết: Con người sanh trong trời đất là gởi tạm vậy, gởi tạm thì phải về. Người đời xưa gọi người chết là đi về... sống là còn đó... mà chết là mất.
Sách Sử ký, Lão Tử truyện có viết : Có kẻ nói, Lão Tử cũng là người nước Sở, viết sách 15 thiên, nói về cái dụng của Đạo Đức.
— Kiềm Lụ Tử
4 thiên. Ẩn sĩ nước Тề, giữ đạo rất chặt, Tề Uy vương rất tôn kính ông. Có chỗ lại chép là Cống lụ Tử, nhưng Kiềm và Cống không biết ai đúng.
Kiềm lụ là biệt hiệu, không phải tên họ, nhưng ông tên họ là gì, người nước Tề hay Lỗ, sách ông viết 4 hay 5 thiên, không có tài liệu gì để tra cứu được cả.
— Cung Tôn Tử
2 thiên, Nhan Sư Cổ viết: Cung Tôn là họ, không biết tên là gì.
Thời xưa có họ Công Tôn, nhưng chưa hề nghe có học Cung Tôn.
— Châu Huấn
14 thiên, cũng là loại sách của Nho gia như Châu chánh, Châu pháp, Châu chế, nhưng các sách trên luận về chế độ chánh trị, còn sách nầy ghi chép những lời cổ huấn.
— Hoàng Đế Tứ Kinh
4 thiên, sách Lã Lãm thiên Khứ tư có viết: Thinh cấm trọng, sắc cấm trọng, áo quần cấm trọng, hương cấm trọng, vị cấm trọng.
Giả Tử, thiên Tu chánh thượng có chép: Hoàng đế nói: Đạo như nước chảy qua khe đá, cứ chảy ra không ngừng, và vận hành không thôi...
Các sách Chư Tử dẫn lời của Hoàng đế rất nhiều, nhưng có phải trích từ pho Hoàng đế tứ kinh nầy hay không, thì không có tài liệu nào để tìm hiểu được cả.
Người nhà Hán, hễ nói đến Đạo gia là nói đến Hoàng Lão, Chư Tử cũng thường dẫn lời Hoàng đế, có lẽ đó chỉ là ức thuyết vì không một ai nhìn thấy pho sách của Hoàng đế cả.
Hoàng đế hiệu Hiên Viên thị, hay đó chỉ là người phát minh ra xe rồi được người tôn sùng chăng? Giả sử như hồi xưa mà có Hoàng đế thật, thì việc văn hóa phát minh, đâu phải do một người mà nên.
Tương truyền thời xưa các sự vật phát minh hết 9 phần 10 đều do Hoàng đế, điều đó không có bằng chứng gì để cho chúng ta tin chăc được. Các nhà Đạo gia như Trang Tử, Lão Tử thường mường tượng đến các cảnh xã hội chí thiện, chí đức của thời Thượng cổ, đó chỉ là lối mượn thời xưa để mong cải tạo thời nay mà thôi. Mặc Tử mượn danh Hạ, Võ, Hứa Hành mượn danh Thần Nông cũng cùng một trường hợp như thế, cho nên sách Hán chí ghi những sách của Hoàng đế, đó chỉ là những pho sách của phái Đạo gia thời Chiến Quốc mượn danh người xưa để viết ra mà thôi.
— Hoàng Đế Minh
6 thiên, vua Hoàng đế muốn răn người cho nên làm người vàng, 3 lần bịt miệng gọi rằng người xưa cẩn thận lời nói là như thế... Trong Hoàng đế minh 6 thiên, có Kim nhơn minh...
Đến thời Khổng Tử, Kim nhơn nầy vẫn còn ở miếu nhà Châu, đó cũng là loại "lời hay ghi lên bảng vàng..." chớ không phải nhứt định là người vàng ở dưới thời Hoàng đế, mà chỉ ghi những lời của Hoàng đế thôi.
Ngoài ra những thuyết khác về Hoàng đế minh đều là những lời truyền văn, không có gì làm bằng chứng cả.
— Hoàng Đế Quân Thần
10 thiên, bắt đầu có từ thời Lục Quốc tương tợ như pho Lão Tử.
— Tạp Hoàng Đế
58 thiên, lời chú viết: "Người hiền thời Lục Quốc soạn". Quyển sách nầy dường như là gom góp những lời truyền thuyết của Hoàng đế dưới thời Lục Quốc mà viết ra, chưa chắc là do một người soạn ra trong một thời gian nào ...
— Lực Mục
22 thiên, lời chú viết: Viết dưới thời Lục Quốc nhưng mượn tên người xưa, Lực Mục là tướng của Hoàng đế.
Trở lên mấy quyển: Hoàng đế tứ kinh, Hoàng đế minh, Hoàng đế quân thần, Tạp Hoàng đế, Lực Mục là do người đời sau viết mà mượn danh Hoàng đế hay danh thần của ông, và sách Hán chí đã sắp những sách kể trên phía sau Lão Tử là vì biết rõ đó chỉ là những tác phẩm của những người thời Lục Quốc
— Tôn Tử
16 thiên, sách của thời Lục Quốc. Đây không phải là quyển Tôn Tử binh pháp của Tôn Võ Tử Tôn Tẩn.
— Tiệp Tử
2 thiên, người nước Tề, dưới thời Lục Quốc. Trong sách Sử ký phần Mạnh Tuân liệt truyện có nhắc Tiệp Vũ tức ông nầy.
— Tào Vũ
2 thiên, người nước Sở, dưới thời Võ đế, đi du thuyết với Tề vương.
— Lang Trung Anh Tề
12 thiên, người dưới thời Võ đế.
— Thần Quân Tử
2 thiên, người đất Thục.
— Trịnh Trưởng Giả
1 thiên, người thời Lục Quốc, trước Hàn Phi, Hàn Phi xưng tụng ông. Nhan Sư Cổ viết: Người nước Trịnh, không biết tánh danh là gì.
Sách Phong tục thông viết: Cuối đời Xuân Thu, nước Trịnh có người hiền, viết sách một thiên, tên là Trịnh trưởng giả, vì tuổi lớn, đức cao nên mới tôn là trưởng giả.
— Sở Tử
3 thiên.
— Đạo Gia Ngôn
2 thiên, ra đời gần đây hơn hết nhưng không biết tác giả là ai. Sách nầy sắp sau chót, y như phần Nho gia sau chót có pho Nho gia ngôn.
*
Trở lên tất cả 25 quyển, là số sách của phái Đạo gia đã bị mất, còn số sách còn lại cho đến ngày nay là 9 quyển, cọng 34 quyển, riêng quyển Lão Tử có đến 4 quyển khác nhau, nên tổng cọng là 37 quyển.