Bóng Tối Và Xương Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Tôi đứng bên lề một con đường đông đúc, nhìn xuống những đồng ruộng bạt ngàn cùng nông trại bỏ hoang ở thung lũng Tula và thoáng trông thấy Vực Tối lần đầu tiên. Cuộc hành quân của trung đoàn chúng tôi đã kéo dài được hai tuần kể từ buổi cắm trại quân đội ở Poliznaya, người tôi run lên trong tấm áo choàng khi quan sát lớp sương mù phủ lấp đường chân trời như một vệt bẩn, dù rằng trên đỉnh đầu lúc ấy là vầng mặt trời mùa thu ấm áp. Một bờ vai nặng nề thúc vào tôi từ phía sau. Tôi loạng choạng trượt chân và suýt nữa thì ngã đập mặt xuống con đường đầy bùn đất.

“Ê!” người lính vừa va vào tôi la lên. “Coi chừng chứ!”

“Sao ông không coi chừng đôi chân bị thịt của ông đi?” Tôi gắt lên và cảm thấy hài lòng đôi chút khi nhìn thấy vẻ sửng sốt xuất hiện trên khuôn mặt to bè của ông ta. Nói chung mọi người, đặc biệt là những gã đàn ông cao to mang theo những cây súng trường cỡ đại, thường không ngờ đến chuyện một con bé gầy gò như tôi sẽ cãi lại họ bao giờ. nên họ luôn có chút ngạc nhiên khi bị tôi trả đũa.

Người lính nọ nhanh chóng quên đi sự kiện mới lạ này và ném cho tôi cái nhìn bất thiện trong lúc chỉnh lại ba lô đeo sau lưng, rồi ông ta biến mất sau đoàn bộ hành gồm những người, ngựa và xe chở hàng đang lũ lượt băng qua đỉnh đồi để tiến về phía thung lũng bên dưới.

Tôi cất bước nhanh hơn, cố gắng nhìn xung quanh đám đông. Tôi đã không còn thấy lá cờ màu vàng cắm trên chiếc xe chở những người vẽ bản đồ từ hàng giờ trước, và tôi thừa biết mình đã bị bỏ xa.

Trong lúc đi, tôi mặc sức tận hưởng hương thơm ngào ngạt và tươi mới của cây gỗ mùa thu cùng làn gió mát lạnh đang mơn trớn sau lưng mình. Chúng tôi đang ở Vy, con đường lớn khi xưa từng nối liền Os Alta đến phố cảng giàu có ở bờ Tây Ravka. Nhưng đó là trước khi Vực Tối xuất hiện.

Lẫn trong đám đông là tiếng hát của ai đó. Hát? Thằng ngốc nào lại có hứng hát hò trên đường đến Vực chứ? Tôi liếc nhìn vệt bẩn phía chân trời lần nữa và phải nén lại cơn rùng mình. Tôi đã nhìn thấy Vực Tối trên nhiều tấm bản đồ, một vết cắt màu đen đã tách Ravka ra khỏi đường bờ biển duy nhất khiến nó chỉ còn lại đất đai khô cằn. Thi thoảng nó trông như vết mực đổ trên giấy, lúc khác lại là một cụm mây lạnh lẽo không rõ hình thù. Và rồi lại có những tấm bản đồ vẽ Vực Tối thành một bờ sông dài và hẹp với một cái tên khác, “Hư Hải”, cái tên được dự kiến sẽ làm an lòng và khuyến khích những binh lính cũng như thương gia vượt qua lộ trình xa xôi ấy.

Tôi khịt mũi. Cái tên đó có thể gạt được vài ba con buôn ngu dốt đấy, nhưng tuyệt nhiên không đem đến cho tôi một chút an lòng.

Tôi dời sự chú ý của mình khỏi đám sương mù nhuốm màu nguy hiểm ở phía xa và nhìn xuống những nông trại đổ nát ở thung lũng Tula. Nơi này đã từng có những điền trang giàu có nhất xứ Ravka. Nông dân ngày trước vẫn thường chăm sóc vụ mùa và xén lông cừu trên những ruộng đồng xanh ngát. Nhưng rồi sau đó một vết cắt đen tối đã xuất hiện, vết cắt mang theo bóng đêm chừng như không thể xuyên qua, ngày càng lớn dần qua năm tháng cùng nỗi khiếp sợ hoành hành bao phủ vùng đất này. Những người nông dân cùng vật nuôi, nhà ở và gia đình của họ đã đi đâu, không một ai hay biết.

Tôi đi, tôi tự nhủ một cách kiên quyết. Mày chỉ đang làm mọi việc tệ hơn mà thôi. Người ta đã vượt qua Vực Tối hàng năm nay rồi... dù luôn đi kèm thương vong nghiêm trọng thì cũng chẳng sao cả. Tôi hít một hơi sâu để tự trấn an bản thân.

“Không được ngất giữa đường đâu đấy cô nương,” một giọng nói vang lên ngay bên tai tôi cùng với cánh tay rắn chắc quàng qua vai và siết nhẹ. Tôi ngẩng đầu lên và nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Mal, ý cười hiện rõ trong đôi mắt xanh sáng màu trời trong lúc cậu ấy chậm rãi đi sau tôi. “Coi nào,” Mal nói. “Chân này đặt trước chân kia là ổn. Bồ biết phải làm thế nào mà.”

“Bồ đang cản trở kế hoạch của mình đó.”

“Hở, thiệt sao?”

“Ờ. Bất tỉnh, bị người ta đạp lên và bị thương nặng toàn thân.”

“Nghe thiệt là hoành tráng nha.”

“À, nhưng nếu mình bị thương tật nghiêm trọng thì sẽ không thể đi qua Vực Tối được đâu.”

Mal từ tốn gật đầu. “Mình hiểu rồi. Mình có thể xô bồ xuống gầm một cái xe chở hàng nếu điều đó giúp bồ toại nguyện.”

“Mình sẽ cân nhắc việc đó,” tôi cằn nhằn nhưng đồng thời cũng thấy tâm trạng khá lên rất nhiều. Dù cố tự chủ thế nào thì Mal vẫn có ảnh hưởng lớn đến tôi như thế đấy. Và tôi không phải người duy nhất. Một cô gái tóc vàng bước ngang qua, vẫy tay rồi ngoái đầu ném cho Mal ánh nhìn ve vãn.

“Hey, Ruby,” cậu ấy gọi. “Gặp lại em sau nhé?”

Ruby cười khúc khích và chạy vụt vào đám đông. Mal cười toe toét cho đến khi cậu ấy nhìn thấy tôi đảo mắt chán chường.

“Sao nào? Mình tưởng bồ thích Ruby mà.”

“Tình cờ là tụi mình không có gì nhiều để nói với nhau cả,” tôi nói một cách khô khan. Thật ra tôi từng có cảm tình với Ruby - vào lúc đầu. Khi tôi và Mal phải rời khỏi cô nhi viện ở Keramzin để tập huấn quân sự ở Poliznaya, tôi đã rất lo lắng về chuyện gặp mặt những người mới. Nhưng nhiều đứa con gái ở đó lại tỏ ra hào hứng muốn kết bạn với tôi, và Ruby là một trong những người năng nổ nhất. Những quan hệ bạn bè ấy chỉ kéo dài cho đến khi tôi nhận ra họ quan tâm tới tôi chỉ vì sự thân thiết giữa tôi và Mal mà thôi.

Giờ tôi đang nhìn cậu ấy vươn vai hết cỡ và ngẩng đầu hướng lên bầu trời thu với vẻ mặt mãn nguyện hết sức. Thậm chí, tôi nhận ra với chút chán ghét, dường như cậu ta còn vừa đi vừa nhún nhảy nữa kìa. “Có chuyện gì với bồ vậy?” Tôi tức giận thì thầm. “Không có gì,” cậu ấy đáp, có chút ngạc nhiên. “Mình cảm thấy rất tuyệt.”

“Nhưng làm sao mà bồ có thể... có thể khoái chí như vậy?”

“Khoái chí? Mình có khoái chí bao giờ đâu. Mình còn chẳng mong được khoái chí bao giờ nữa là.”

“Ồ, vậy thì cái gì đây?” Tôi hỏi, huơ tay về phía cậu ấy. “Bồ trông như mình đang trên đường tới dự bữa tối ngon miệng chứ không phải là cái chết khả dĩ và hình phạt chặt tay chân ấy.”

Mal cười to. “Bồ lo hơi quá rồi. Đức vua đã gửi đến một nhóm Tiết Hỏa Sư để yểm hộ tàu rồi, chưa kể đến mấy tên Độc Tâm Y đáng sợ kia nữa. Chúng ta còn có súng trường,” cậu ấy nói và vỗ nhẹ khẩu súng sau lưng mình. “Sẽ ổn thôi.”

“Một cây súng sẽ chẳng làm nên khác biệt gì nếu chúng ta bị tấn công ác liệt.”

Mal thoáng nhìn tôi sửng sốt. “Dạo này bồ bị sao vậy? Bồ thậm chí còn cau có hơn bình thường nữa. Và nhìn bồ tệ quá.”

“Cảm ơn,” tôi làu bàu. “Dạo này mình không ngủ được.”

“Còn gì mới hơn không?”

Tất nhiên là cậu ấy đúng. Tôi chưa bao giờ ngủ ngon cả. Nhưng mấy ngày gần đây tình trạng đó ngày càng tệ hơn. Thánh thần biết tôi có hàng ngàn lý do xác đáng để sợ hãi trước chuyện tiến vào Vực, những lý do chung mà người nào trong trung đoàn cũng biết, những người xui xẻo đã bị chọn cho chuyến vượt đường lần này. Nhưng có một thứ gì khác, một cảm giác e ngại sâu sắc hơn mà tôi không thể gọi tên.

Tôi liếc nhìn Mal. Đã từng có một thời tôi có thể nói cho cậu ấy nghe tất cả mọi chuyện, “Mình chỉ có chút... linh cảm.”

“Bồ đừng lo lắng nữa. Có thể họ sẽ đưa Mikhael lên tàu. Mấy con volcra chỉ cần nhìn thấy vòng bụng béo tròn ngon lành của cậu ta thì sẽ chẳng thèm bọn mình nữa đâu.”

Thốt nhiên, một hồi ức chợt ùa về: Mal và tôi, hai đứa ngồi cạnh nhau trên ghế trong thư viện của ngài Công tước, lật giở từng trang trong một quyển sách lớn được bọc bằng da thuộc. Tình cờ chúng tôi bắt gặp hình minh họa cho một con volcra: Những bộ móng dài ngoằng dơ bẩn; đôi cánh trụi lông chỉ còn da; và hàm răng sắc nhọn như dao cạo dùng để ăn thịt người. Chúng bị mù bẩm sinh vì phải sinh sống và săn bắt ở vùng Vực Tối qua nhiều thế hệ, nhưng tương truyền chúng có thể đánh hơi mùi máu người cách hàng ngàn dặm. Tôi chỉ vào hình vẽ và hỏi: “Nó đang ngậm gì vậy?”

Đến giờ tôi vẫn còn nghe được tiếng thì thầm bên tai của Mal lúc ấy. “Mình nghĩ... mình nghĩ đó là một cái chân người.” Chúng tôi vội đóng sách lại và kêu thét lên trong khi chạy về nơi có ánh nắng an toàn...

Trong vô thức, tôi dừng bước và đứng sững tại chỗ, không tài nào giũ bỏ được kí ức hiển hiện trong tâm trí. Khi Mal nhận ra tôi không còn đi bên cạnh, cậu ấy bèn thở dài ngao ngán rồi quay lại chỗ tôi đang đứng. Cậu ta đặt tay lên vai tôi và lay nhẹ.

“Mình chỉ đùa thôi. Sẽ chẳng ai ăn thịt Mikhael cả.”

“Mình biết,” tôi nói trong lúc nhìn xuống đôi giày của mình. “Bồ thiệt là hài hước.”

“Thôi mà, Alina. Chúng ta sẽ ổn thôi.”

“Bồ đâu biết chắc vậy được.”

“Nhìn mình này.” Tôi ép bản thân phải ngẩng lên và nhìn vào mắt cậu ấy. “Mình biết là bồ đang sợ. Mình cũng vậy. Nhưng chúng ta phải làm việc này và chúng ta sẽ không sao hết. Lúc nào cũng vậy mà. Được chứ?” Cậu ấy mỉm cười, và tim tôi đánh thịch một tiếng rõ to trong lồng ngực.

Tôi xoa ngón tay cái của mình lên vết sẹo chạy ngang lòng bàn tay phải và run rẩy hít một hơi sâu. “Được rồi.” Tôi nói một cách miễn cưỡng, và nhận ra mình thật sự đang mỉm cười đáp lại.

“Tinh thần của quý cô đây đã được hồi phục!” Mal la lên. “Mặt trời rồi sẽ chiếu sáng lần nữa thôi!”

“Ôi bồ có im đi được không?”

Tôi quay sang định sẽ cho cậu ta một đấm, nhưng trước khi tôi kịp làm thế thì cậu ấy đã ôm chặt tôi và nhấc bổng lên. Tiếng móng ngựa vang rền và tiếng người la hét ầm ĩ như xé tan cả không gian. Mal kéo tôi về phía vệ đường ngay khi một cỗ xe lớn màu đen chạy ào qua và phân tán đám đông đang chạy tán loạn trước mặt hòng tránh móng guốc nặng trịch của bốn con ngựa ô. Ngồi bên cạnh người đánh xe đang cầm roi còn có hai binh sĩ trong bộ áo choàng màu than.

Ngài Hắc Y. Không thể nhầm đi đâu được với cỗ xe bốn bánh màu đen cùng kiểu đồng phục của vệ sĩ riêng tháp tùng.

Một cỗ xe nữa, lần này được sơn đỏ, chạy ngang qua chúng tôi với tốc độ thong dong hơn.

Tôi ngẩng đầu nhìn Mal, tim đập liên hồi vì sự việc vừa rồi. “Cảm ơn,” tôi khẽ nói. Dường như Mal chợt nhận ra cậu ấy vẫn còn ôm lấy tôi nên nhanh chóng buông tay và lùi lại. Tôi phủi bụi trên áo khoác, thầm mong cậu ấy sẽ không chú ý đến hai gò má ửng hồng của mình.

Một cỗ xe thứ ba được sơn xanh chạy đến, và một cô gái nhoài người ra cửa sổ. Cô ta có mái tóc xoăn đen tuyền và đội một chiếc mũ lông cáo màu bạc. Người con gái nhìn qua đám đông một lượt và, không ngoài dự kiến, ánh nhìn của cô ta nán lại nơi Mal.

Mày cũng vừa mới mơ mộng về cậu ta mà, tôi tự trách bản thân. Tại sao một Grisha xinh đẹp lại không thể làm thế?

Khóe môi cô ta khẽ cong lên thành một nụ cười khi bắt gặp ánh mắt của Mal và tiếp tục ngoái đầu nhìn về phía cậu ấy cho đến khi cỗ xe khuất bóng. Mal hơi hé miệng và giương mắt dõi theo cô ta trong im lặng.

“Ngậm miệng bồ lại, có con gì bay vào bây giờ,” Tôi gắt lên.

Mal chớp mắt trong khi vẫn còn chút ngỡ ngàng.

“Mấy cậu có thấy không?” Có tiếng lao xao từ phía sau. Tôi quay lại và nhìn thấy Mikhael đang nhảy cẫng về phía chúng tôi với biểu cảm hào hứng khá tức cười. Mikhael là một anh chàng tóc đỏ với khuôn mặt to bè và cái cổ còn vĩ đại hơn. Theo sau cậu ta là Dubrov, da ngăm đen và dáng người gầy gò, đang nhanh chân đuổi theo. Bọn họ đều là người dò đường trong đơn vị của Mal và không bao giờ rời xa cậu ấy.

“Tất nhiên là tớ thấy rồi,” Mal nói, vẻ mặt trì độn trước đó lập tức trở thành nụ cười ngạo nghễ. Tôi đảo mắt.

“Nàng nhìn cậu đó nha!” Mikhael la lên và vỗ vào lưng Mal.

Mal nhún vai ra ý bất cần nhưng cười tươi hơn thấy rõ. “Chứ sao,” cậu ấy đắc ý đáp.

Dubrov lo lắng cất tiếng, “Tớ nghe nói nữ Grisha có thể ếm bùa người khác đấy.”

Tôi khịt mũi.

Mikhael nhìn tôi như thể không biết rằng tôi cũng có mặt ở đó từ nãy giờ. “Ê, Que Tăm,” cậu ta chào và thúc nhẹ vào tay tôi. Tôi nhăn mặt trước cái biệt danh, nhưng cậu ta đã quay lại phía Mal. “Cậu biết là cô ấy cũng sẽ ở chỗ cắm trại mà,” cậu ta nói cùng cái liếc mắt đầy ẩn ý.

“Tớ nghe nói lều của những Grisha to như cái điện thờ vậy,” Dubrov thêm vào.

“Với rất nhiều góc tối hấp dẫn nữa,” Mikhael hứng chí nhướng mày.

Mal hú lên hùa theo. Rồi cả ba rời đi trong lúc la hét và xô đẩy lẫn nhau, không thèm liếc mắt đến tôi thêm lần nào.

“Rất vui được gặp mấy cậu.” Tôi khẽ làu bàu rồi chỉnh lại dây túi đeo vai và quay trở lại đường cái, đi xuống đồi để nhập với vài người bị bỏ lại phía sau cùng đi về hướng Kribirsk. Tôi chẳng buồn vội vã làm gì. Thể nào tôi cũng bị khiển trách khi đến được Lều cung cấp tư liệu, đành chịu thôi.

Tôi xoa nhẹ chỗ cánh tay mà Mikhael đã thúc vào. Que Tăm, tôi ghét cái tên đó. Hồi cố ý sàm sỡ tôi bên hội lửa trại mùa xuân sau khi nốc một đống kvas và say mèm, cậu đâu có kêu tôi là Que Tăm chứ, đồ đần độn đáng thương, tôi hằn học thầm nghĩ.

Kribsirk không có gì nhiều để tham quan. Theo như Trưởng đoàn Họa sĩ, ngày xưa nó chỉ là một khu phố buôn bán vắng vẻ trước khi Vực Tối xuất hiện, vỏn vẹn một quảng trường bụi bặm và nhà trọ cho những lữ khách kiệt sức trên đường Vy. Nhưng bây giờ nó gần như đã trở thành một phố cảng, dù xiêu vẹo, cùng phát triển với những lều trại quân đội thường trực xung quanh, những xưởng tàu và những chiếc xuồng lướt đi trên cát đưa hành khách vượt qua bóng tối đến với Tây Ravka. Tôi đi qua những tiệm rượu, quán trọ và một chỗ mà tôi chắc chắn là nhà thổ dùng để mua vui cho quân đội Hoàng gia. Có những cửa hàng bán súng trường và súng bắn tên, đèn và đuốc, mọi vật dụng cần thiết cho chuyến hành trình băng qua Vực. Nhà thờ nhỏ với những bức tường sơn trắng và mái vòm củ hành sáng bóng được tu sửa hoàn thiện một cách đáng ngạc nhiên. Hoặc cũng chẳng có gì ngạc nhiên cả, tôi nghĩ kĩ lại. Bất cứ ai dự tính làm một chuyến đi qua Vực Tối cũng sẽ biết liệu mà dừng chân ở đây để cầu nguyện thôi.

Tôi tìm được đường đến nơi nghỉ chân của những người vẽ bản đồ, đặt hành lý của mình lên một chiếc giường nhỏ rồi nhanh chân đi đến Lều cung cấp tư liệu. May mắn làm sao, Trưởng đoàn vẫn chưa có mặt và tôi có thể lẻn vào trong mà không bị ai bắt gặp.

Sau khi đặt chân vào chiếc lều màu trắng, lần đầu tiên tôi thấy mình được thư thái hoàn toàn kể từ khi nhìn thấy vùng Vực Tối. Lều cung cấp tư liệu trong các khu trại tôi từng thấy về cơ bản đều giống hệt nhau, những bàn vẽ kĩ thuật được xếp thành nhiều hàng cùng những họa sĩ và người vẽ bản đồ cặm cụi làm việc dưới ánh sáng chói lòa.

Tôi lấy tập phác thảo từ trong túi áo khoác ra và ngồi lên ghế dài bên cạnh Alexei, cậu ta liền quay sang tôi thì thầm một cách giận dữ: “Cậu đã ở đâu vậy hả?”

“Suýt chút nữa bị xe của Hắc Y đụng phải,” Tôi đáp lời rồi với lấy một tờ giấy trắng, lật giở từng trang trong tập bản thảo của mình tìm một hình thích hợp để chép lại. Alexei và tôi đều là trợ lý cho những người vẽ bản đồ cấp thấp và, như một phần của việc huấn luyện, chúng tôi phải nộp lại hai bản phác thảo hoặc bản dịch hoàn thiện vào cuối mỗi ngày.

Alexei đột ngột hít sâu vào. “Thật sao? Cậu có thật sự thấy ngài không?”

“Thật sự là khi đó tớ còn bận thoát chết.”

“Còn nhiều thứ tệ hơn nữa đấy.” Cậu ta nhìn thấy hình vẽ một thung lũng toàn đá mà tôi đang dự định sao chép. “Ê, không phải cái đó,” cậu ta lật qua tập bản thảo của tôi đến trang vẽ một chóp núi cao và lấy tay gõ lên đó. “Đây này.”

Tôi chỉ vừa mới cầm bút ướm lên mặt giấy thì Trưởng đoàn Họa Sĩ tiến vào lều và bước xuống lối đi chính giữa các dãy bàn, vừa đi vừa quan sát tác phẩm của chúng tôi.

“Ta mong là cô đang bắt đầu bản vẽ thứ hai của mình rồi, Alina Starkov à.”

“Vâng,” Tôi nói dối. “Vâng, đúng thế.”

Ngay sau khi Trưởng đoàn vừa đi qua, Alexei liền thì thầm: “Kể cho tớ nghe về cỗ xe đó đi.”

“Tớ phải hoàn thành bản thảo.”

“Nè,” cậu ta bực dọc nói và đẩy một tờ bản thảo của mình về phía tôi.

“Ông ấy sẽ biết là cậu vẽ đó.”

“Không đẹp đến vậy đâu. Cậu có thể nộp nó như bài của mình mà.”

“Đây mới là Alexei tớ biết và phải chịu đựng đây,” tôi cằn nhằn nhưng không trả lại bản phác thảo. Alexei là một trong những trợ lý tài năng nhất và cậu ta biết rõ điều đó.

Alexei tra hỏi tôi từng chi tiết một về ba cỗ xe của những Grisha. Tôi rất biết ơn vì bản phác thảo nên cũng đã cố hết sức để thỏa mãn sự tò mò của cậu ta trong lúc hoàn thành phần chóp núi và dùng ngón tay cái để đo lường mấy đỉnh cao khác.

Khi chúng tôi xong việc thì trời cũng đã nhá nhem tối. Cả hai đem nộp tác phẩm của mình rồi đi bộ đến lều ăn, nơi chúng tôi phải xếp hàng để được phát món thịt hầm nhão như bùn từ một tay đầu bếp người đầy mồ hôi và sau đó đi tìm ghế ngồi chung với những người vẽ bản đồ khác.

Tôi ăn trong im lặng, lắng nghe Alexei và những người khác bàn mấy chuyện tầm phào trong doanh trại và nỗi lo sợ về việc vượt qua hẻm núi ngày mai. Alexei khăng khăng bắt tôi kể lại câu chuyện về ba cỗ xe của những người Grisha, và nó được đón nhận bằng sự mê đắm thường lệ lẫn với nỗi khiếp đảm mỗi lần Hắc Y được nhắc đến.

“Ngài không phải người thường,” Eva, một trợ lý khác, lên tiếng; cô có đôi mắt màu lục tuyệt đẹp, dù nó chẳng gỡ gạc được mấy cho cái mũi heo của cô nàng. “Không ai trong bọn họ bình thường hết.”

Alexei khụt khịt mũi. “Tha cho bọn anh mấy trò mê tín dị đoan của em đi, Eva à.”

“Ngay từ đầu chính Hắc Y là người đã tạo ra vùng Vực Tối mà.”

“Chuyện đó xảy ra hàng trăm năm trước rồi!” Alexei phản đối. “Và vị Hắc Y đó đã phát điên.”

“Người này cũng không khá khẩm hơn đâu.”

“Ôi, thường dân à,” Alexei nói và phẩy tay đuổi Eva đi. Cô ấy ném cho cậu ta cái nhìn khinh khỉnh rồi cố tình lờ đi và quay sang nói chuyện với bạn mình.

Tôi vẫn giữ im lặng. Dù Eva có hơi mê tín thì tôi vẫn là đứa giống thường dân hơn cô ấy. Nhờ vào ơn huệ của ngài Công tước mà tôi mới có thể đọc và viết, nhưng theo một thỏa thuận ngầm, Mal và tôi luôn tránh nhắc đến Keramzin.

Như là tình cờ, một giọng cười khàn đặc vang lên đã kéo tôi ra khỏi dòng suy tưởng. Tôi ngoái đầu nhìn ra phía sau. Mal ra sức hòa giải bàn ăn của cánh dò đường đang ồn ào tranh cãi.

Alexei dõi theo ánh nhìn của tôi. “Làm sao mà hai người trở thành bạn được vậy?”

“Chúng tớ lớn lên cùng nhau.”

“Hai cậu dường như không có nhiều điểm chung cho lắm.”

Tôi nhún vai. “Tớ cho rằng khi còn nhỏ thì dễ tìm điểm chung hơn.” Như nỗi cô đơn và kí ức về cha mẹ mà chúng tôi đáng ra phải quên đi, cả niềm vui thích khi trốn việc nhà để chơi cút bắt trên đồng cỏ.

Alexei nhìn hoài nghi đến mức tôi phải phì cười. “Không phải lúc nào cậu ấy cũng là quý ngài Mal Hoàn Hảo, người dò đường lão luyện và kẻ quyến rũ những nữ Grisha đâu.”

Alexei há hốc mồm. “Cậu ta dụ dỗ một nữ Grisha sao?”

“Không, nhưng tớ chắc là cậu ta sẽ làm thế,” tôi lầm bầm.

“Vậy, ngày xưa cậu ấy như thế nào?”

“Cậu ấy lùn và mập, và sợ tắm nữa chứ.” Tôi trả lời với đôi chút hài lòng.

Alexei liếc nhìn Mal. “Vậy là ai rồi cũng sẽ thay đổi.”

Tôi xoa ngón tay cái của mình lên vết sẹo trên lòng bàn tay. “Chắc thế.”

Chúng tôi dọn chén đĩa của mình rồi rời khỏi lều phát thức ăn, dấn vào màn đêm lạnh lẽo. Chúng tôi chọn đường vòng trên đường trở về doanh trại để đi ngang qua nơi hạ trại của những Grisha. Lều của Grisha đúng là có cỡ như một điện thờ nhỏ, chúng được bao phủ bởi vải lụa màu đen cùng dây móc màu xanh, đỏ và tím bay phấp phới trên cao. Đâu đó ẩn sau chúng là lều của Hắc Y, được canh gác bởi vệ sĩ riêng của anh ta và những Độc Tâm Y.

Khi Alexei đã nhìn ngắm thỏa thích, chúng tôi liền quay về chỗ ngủ của cả bọn. Alexei trở nên im lặng và bắt đầu bẻ khớp tay của mình, tôi biết cả hai đều đang nghĩ về chuyến đi ngày mai. Xét theo không khí ảm đạm trong khu trại thì dường như chúng tôi không phải là cá nhân duy nhất. Một số người đã nằm trên giường ngủ - hoặc đang cố ru mình vào giấc ngủ - trong khi những kẻ khác họp lại xung quanh ánh đèn, thì thầm với nhau. Một số ít chỉ lặng lẽ siết chặt lấy tượng thánh và ngồi cầu nguyện cùng Đấng bề trên của họ.

Tôi mở tấm đệm gấp của mình trải lên chiếc giường nhỏ hẹp, treo áo khoác và cởi giày. Sau đó tôi rúc vào tấm chăn viền lông nhìn chằm chằm lên trần, chờ giấc ngủ kéo tới. Tôi nằm như thế một lúc lâu, cho đến khi đèn đều được tắt hết và thanh âm của những cuộc chuyện trò trở thành tiếng ngáy khẽ và tiếng sột soạt cựa mình khi say giấc.

Ngày mai, nếu mọi chuyện diễn ra như dự kiến, chúng tôi sẽ vượt đường an toàn để đến với Tây Ravka, và tôi sẽ được nhìn thấy Chân Hải lần đầu tiên. Tại đó, Mal và những người dò đường khác sẽ đi săn những con Sói Lửa và Cáo Biển và những sinh vật biến dị khác chỉ có thể được tìm thấy ở phía Tây. Tôi sẽ ở cùng với những người vẽ bản đồ tại Os Kervo để hoàn thành phần huấn luyện của mình và giúp phác họa bất cứ thông tin nào mà mọi người xoay xở thu nhặt được ở vùng Vực. Và rồi, tất nhiên, tôi sẽ phải vượt Vực lần nữa để trở về nhà. Nhưng hiện giờ để nghĩ xa đến thế quả thật rất khó khăn.

Tôi vẫn còn tỉnh táo khi nghe được tiếng động ấy. Cộp cộp. Ngừng. Cộp. Rồi lại lần nữa: Cộp cộp. Ngừng. Cộp.

“Có chuyện gì vậy?” Alexei thì thầm một cách uể oải từ chiếc giường bên cạnh.

“Không có gì đâu,” tôi khẽ đáp lại khi trườn ra khỏi nệm và xỏ chân vào giày.

Với tay lấy áo khoác của mình, tôi cố lẻn ra khỏi doanh trại khẽ khàng hết mức có thể. Chợt tôi nghe thấy tiếng cười khúc khích lúc mở cửa ra, và một giọng nữ vang lên từ đâu đó trong căn phòng tối, “Nếu đó là anh chàng dẫn đường kia thì bảo anh ấy vào đây sưởi ấm cho tôi nhé.”

“Nếu cậu ta muốn bị mắc bệnh lậu thì chắc chắn cô sẽ là lựa chọn đầu tiên đấy,” tôi ngọt giọng nói và bước ra ngoài đón chào màn đêm.

Giá lạnh buổi đêm khiến hai má tôi rát buốt, tôi vùi mặt vào sâu trong cổ áo, ước gì mình chậm lại một chút để đem theo khăn choàng cổ và găng tay. Mal đang ngồi quay lưng trên bậc cầu thang ọp ẹp. Ở phía xa, đối diện cậu ta là Mikhael và Dubrov đang chuyền nhau một chai rượu bên dưới những ngọn đèn rực sáng trên đường đi bộ.

Tôi cằn nhằn, “Đừng nói là bồ thức mình dậy chỉ để báo rằng bồ sắp đi tới lều của Grisha nha. Bồ muốn gì đây, một lời khuyên hả?”

“Bồ đâu có ngủ. Bồ đang nằm trằn trọc lo xa mà.”

“Sai rồi. Mình đang tính kế lẻn vào lều của Grisha và cưa đổ một anh chàng Tâm Y dễ thương đấy.” Mal cười to. Tôi ngần ngại đứng yên bên cửa. Khó khăn lớn nhất mỗi khi ở bên cạnh cậu ấy là đây - ngoài việc cậu ấy luôn làm tim tôi chạy loạn nhịp. Tôi ghét phải giấu chuyện mình bị tổn thương đến thế nào vì những thứ ngu ngốc cậu ấy làm, nhưng tôi lại càng khó chịu nếu bị cậu ấy phát hiện. Tôi cân nhắc hay là quay lưng trở vào trong. Nhưng thay vào đó, tôi cố dằn lại nỗi ghen tức và ngồi xuống bên cạnh cậu ấy.

“Mình mong là thứ bồ đưa tới có giá trị một chút,” Tôi nói. “Bí quyết tán tỉnh của Alina không rẻ đâu đấy.”

Cậu ấy cười toe. “Bồ cho mình nợ được không?”

“Chắc là được. Nhưng đó là vì mình biết bồ sẽ trả đó nha.”

Tôi nhìn về phía màn đêm và quan sát Dubrov nhấp thêm một ngụm từ chai rượu rồi ngã nhào về phía trước. Mikhael phải đưa tay giữ lấy cậu ta, và tiếng cười vang của họ vọng về phía chúng tôi trong đêm đen tĩnh mịch.

Mal khẽ lắc đầu và thở dài. “Cậu ấy lúc nào cũng cố đua theo Mikhael. nào cậu ta cũng nôn lên giày của mình cho xem.”

“Đáng đời bồ,” tôi nói. “Mà, bồ làm gì ở đây vậy?”

Một năm trước, khi chúng tôi mới bắt đầu nghĩa vụ quân sự của mình, Mal đến thăm tôi gần như mỗi đêm. Nhưng cậu ấy đã không còn ghé qua hàng tháng nay rồi.

Cậu ấy nhún vai. “Mình không biết. Lúc ăn bữa tối nhìn bồ khổ sở quá.”

Tôi ngạc nhiên vì cậu ấy nhận ra. “Mình chỉ đang nghĩ về chuyến đi ngày mai thôi,” tôi thận trọng đáp lời. Đó không hẳn là một lời nói dối. Tôi đã rất sợ về chuyện phải tiến vào vùng Vực tối, và Mal chắc chắn không cần biết Alexei và tôi đã nói những gì về cậu ta. “Nhưng mình cảm ơn vì bồ đã quan tâm.”

“Nè,” cậu ấy nói cùng nụ cười rộng đến mang tai. “Mình lo cho bồ đấy.”

“Nếu bồ may mắn thì ngày mai một con volcra sẽ lấy mình làm bữa sáng, rồi bồ sẽ không còn bị phiền hà gì nữa.”

“Bồ biết là mình sẽ lạc lối nếu không có bồ mà.”

“Đó giờ bồ có bao giờ bị lạc đường đâu,” tôi giễu lại. Tôi là người vẽ bản đồ, nhưng Mal có thể vừa bịt mắt vừa trồng cây chuối mà vẫn có thể tìm ra hướng Bắc ở đâu.

Cậu ấy thúc vai vào tôi. “Bồ biết mình muốn nói gì mà.”

“Chắc rồi,” tôi nói. Nhưng không. Tôi thật sự không hiểu lắm.

Chúng tôi ngồi cạnh nhau trong im lặng, ngắm nhìn hơi thở của cả hai tạo thành những làn khói vờn bay trong tiết trời lạnh lẽo.

Mal chăm chú nhìn mũi giày của mình. “Mình cho là mình cũng có chút lo lắng.”

Tôi dùng khuỷu tay huých cậu ấy và lên tiếng với một sự tự tin mà bản thân không hề cảm thấy: “Nếu chúng ta có thể chống lại Ana Kuya thì một vài con volcra không thành vấn đề đâu.”

“Nếu mình nhớ không lầm thì lần cuối cùng chúng ta đụng mặt Ana Kuya, bồ đã bị bạt tai và cuối cùng cả hai đứa phải đi dọn chuồng ngựa.”

Tôi nhăn mặt. “Mình đang cố vững dạ đây. Chí ít bồ cũng phải giả vờ là mình làm được chứ.”

“Bồ biết điều buồn cười nhất là gì không?” cậu ấy hỏi. “Lâu lâu mình cũng nhớ bà ấy lắm.”

Tôi cố hết sức để giấu đi sự ngạc nhiên của mình. Chúng tôi đã trải qua hơn mười năm cuộc đời ở Keramzin, nhưng Mal thường gây cho tôi cảm tưởng cậu ấy muốn quên hết mọi thứ liên quan đến nơi đó, kể cả tôi. Ở đó cậu ấy chỉ là một trẻ tị nạn, một cô nhi được dạy phải biết ơn về lương thực được phát mỗi tháng và những đôi giày cũ được cho. Trong quân đội thì khác, Mal đã tạo dựng một chỗ đứng thật sự cho bản thân, nơi không ai biết rằng ngày xưa cậu ấy đã từng là một đứa trẻ không ai cần đến.

“Mình cũng vậy,” tôi thú thật. “Chúng ta có thể viết thư cho bà ấy.”

“Có thể,” Mal nói.

Bỗng nhiên, cậu ấy vươn tay nắm lấy tay tôi. Và tôi cố hết sức để lờ đi luồng điện chạy dọc qua người lúc ấy. “Giờ này ngày mai, chúng ta sẽ ngồi trên bến cảng ở Os Kervo, ngắm nhìn đại dương và uống kvas rồi.” Tôi liếc nhìn Dubrov đang ngả nghiêng đằng xa và mỉm cười.

“Dubrov mua sẵn kvas rồi hả?”

“Chỉ mình với bồ thôi,” Mal trả lời.

“Thật không?”

“Lúc nào cũng chỉ có mình với bồ thôi, Alina à.”

Trong thoáng chốc dường như điều đó là sự thật. Bậc thang này là cả thế giới, và chúng tôi ngồi đó, lửng lơ trong bóng tối cùng ánh đèn rực sáng vây bọc xung quanh.

“Nhanh lên!” Tiếng Mikhael vang lên từ bên dưới đường đi.

Mal chợt giật mình như người vừa tỉnh giấc mộng. Cậu ấy siết chặt tay tôi lần cuối trước khi thả ra. “Mình phải đi rồi,” cậu ấy nói và cái cười toe toét lại xuất hiện trên môi. “Bồ ráng ngủ một chút đi.”

Cậu ấy nhảy khỏi bậc thang và chạy về phía bạn của mình. “Chúc mình may mắn đi!” cậu ấy nói với lại đằng sau.

“Chúc may mắn,” tôi cất tiếng theo phản xạ, và sau đó liền muốn đá bản thân một cái. Chúc may mắn? Vui vẻ nhé Mal. Mong rằng bồ tìm được một nữ Grisha xinh đẹp, yêu cô ta say đắm và cùng nhau sinh thật nhiều đứa trẻ vô cùng hoàn mỹ và tài năng nhé.

Tôi ngồi sững trên bậc thang, nhìn cả ba người dần khuất bóng phía cuối đường, tay vẫn còn cảm giác ấm nóng từ Mal khi nãy. Ồ thôi, tôi vừa đứng lên vừa nghĩ. Có khi cậu ta lại rơi vào cái mương nào trên đường đến đó thì sao.

Tôi lẻn về phía doanh trại, đóng cửa thật chặt và ngoan ngoãn chui vào chăn.

Liệu người nữ Grisha tóc đen ấy có trốn khỏi lều để gặp Mal không? Tôi cố đẩy lùi suy nghĩ ấy khỏi tâm trí. Chẳng phải việc của tôi, và thật lòng tôi không hề muốn biết. Mal chưa bao giờ nhìn tôi như cách cậu ấy nhìn cô ta, hoặc thậm chí là cách cậu ấy nhìn Ruby, và cậu ấy sẽ chẳng bao giờ làm thế. Nhưng dù sao chuyện chúng tôi là bạn vẫn quan trọng hơn tất thảy.

Cho đến bao giờ? Một giọng rầy la vang lên trong đầu tôi. Alexei nói đúng: Ai rồi cũng phải thay đổi. Mal đã thay đổi để trở thành con người tốt hơn. Cậu ấy đẹp trai hơn, dũng cảm hơn, ngạo mạn hơn. Còn tôi chỉ... cao hơn. Tôi thở dài và trở mình sang bên. Tôi muốn tin rằng Mal và tôi sẽ mãi mãi là bạn thân, nhưng tôi phải đối diện sự thật rằng chúng tôi đang đi trên hai con đường khác biệt. Trong lúc nằm yên trong bóng tối chờ giấc ngủ kéo đến, tôi tự hỏi liệu những con đường ấy có ngày càng khiến chúng tôi xa cách hơn không, và lỡ đâu ngày nào đó chúng tôi sẽ phải nhìn nhau như hai người xa lạ thì mọi chuyện sẽ thế nào.

ỐI VÀ XƯƠNG TRẮNG Nguyên tác: Shadow and bone ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.