Người con trai và người con gái đứng cạnh lan can của con tàu, một con tàu thật sự nhấp nhô lướt đi trên những ngọn sóng của Chân Hải.
“Goed morgen, fentomen!” một thủy thủ boong hét lên chào bọn họ khi đi ngang qua, trên tay đầy những cuộn dây thừng.
Tất cả thuyền viên đều gọi họ là fentomen. Từ nước Kerch để chỉ hồn ma.
Khi người con gái hỏi thuyền trưởng lý do tại sao, ông ấy cười và nói rằng bởi vì trông họ trắng bệch và bởi vì họ yên lặng đứng nhìn chằm chặp về phía đại dương hàng giờ liền, tựa như họ chưa bao giờ thấy biển trước đó. Cô gái cười và không nói ra sự thật:rằng họ phải quan sát đường chân trời. Họ đang dè chừng một con tàu với những cánh buồm đen.
Chiếc Verloren của Baghra đã rời đi từ lâu, nên cả hai đã trốn trong những khu ổ chuột của Os Kervo cho đến khi người con trai có thể dùng những chiếc kẹp tóc bằng vàng của cô gái để đăng kí vé hành khách trên một con tàu khác. Cả thành phố lao xao về những việc đã xảy ra ở Novokribirsk. Một số người đổ lỗi cho Hắc Y. Số khác lại đổ lỗi cho người Shu Han hoặc Fjerda. Một nhóm thiểu số thậm chí còn cho rằng đó là phán xét công bằng từ cơn cuồng nộ của thánh thần.
Họ bắt đầu nghe được những tin đồn lan xa về những sự kiện kì lạ ở Ravka. Họ nghe đâu rằng lão Tư Tế đã biến mất, rằng những quân lính ngoại bang đang bao vây ngoài biên giới, rằng Thượng Quân và Hạ Quân đang đe dọa gây chiến với nhau, rằng Tiết Dương Sư đã chết. Họ chờ để nghe về cái chết của Hắc Y trên Vực Tối, nhưng tin ấy chưa bao giờ đến.
Vào buổi đêm, người con trai và người con gái cuộn mình vào nhau giữa khoang tàu. Cậu sẽ ôm cô thật chặt khi cô tỉnh giấc khỏi một cơn ác mộng, hàm răng lập cập đập vào nhau, đôi tai vang vọng những tiếng gào thét của những đàn ông và phụ nữ cô đã bỏ rơi trên đoàn tàu vỡ nát, chân tay cô run rẩy với năng lực còn lưu giữ.
“Không sao đâu,” cậu ấy thì thầm trong bóng tối. “Không sao đâu.”
Cô muốn tin vào cậu ấy, nhưng cô rất sợ phải nhắm mắt.
Gió lướt qua những cánh buồm kêu cọt kẹt. Tiếng thở dài của con tàu vang lên xung quanh. Họ lại cô độc một lần nữa, giống như khi xưa cả hai còn thơ bé, trốn khỏi những đứa trẻ lớn hơn, khỏi cơn thịnh nộ của Ana Kuya, khỏi những thứ dường như đang chuyển động và trườn bò trong bóng tối.
Họ lại trở về làm hai đứa trẻ mồ côi, không có lấy một mái ấm thật sự ngoài bản thân đối phương và cuộc sống sắp tới họ có thể tạo dựng ở phía bên kia biển khơi.