Tôi quay lại và nhìn thấy Hắc Y đang đứng chỗ một cánh cửa hình vòng cung. Hai bên anh ta là Ivan và một vài Grisha khác, tôi nhận ra họ là những người đã cùng đi trong chuyến hành trình trước đó. Marie và Sergei nhanh chóng lùi lại. Hắc Y quan sát đám đông và nói, “Đức vua đang đợi chúng ta.”
Ngay lập tức căn phòng vỡ òa ra với những hoạt động chuẩn bị khi những Grisha đứng lên và bắt đầu phóng như bay qua đôi cửa lớn dẫn ra ngoài. Họ tự xếp theo một hàng dài. Ban đầu là Sáng Chế Gia, sau đó là Tiết Độ sư, và cuối cùng là Tâm Y, sao cho những Grisha cấp cao nhất sẽ tiến vào phòng thiết triều cuối cùng.
Tôi đứng yên tại chỗ dõi theo đám đông vì không biết phải làm gì. Tôi nhìn quanh để tìm Genya, nhưng dường như cô ấy đã biến mất. Một lát sau, Hắc Y tiến đến bên cạnh tôi. Tôi ngước lên nhìn nét mặt nhợt nhạt của anh ta, từ chiếc cằm góc cạnh đến đôi mắt màu thạch anh.
“Trông cô khỏe đấy,” anh ta nói.
Tôi nổi giận. Tôi không hề thoải mái với những gì Genya đã làm chút nào, nhưng đứng trong một căn phòng toàn những Grisha xinh đẹp thế này thì tôi phải thú nhận rằng mình biết ơn vì việc đó. Tôi trông vẫn lạc lõng so với những người khác, nhưng nếu không có sự giúp đỡ của Genya thì hẳn tôi nhìn còn tệ hại hơn nhiều.
“Còn có những Thợ may khác không?” Tôi hỏi.
“Genya rất đặc biệt,” anh ta đáp và liếc nhìn tôi. “Như chúng ta.”
Tôi lờ đi thoáng thích thú với từ chúng ta trong tâm trí và nói tiếp, “Vậy tại sao cô ấy không đi cùng với những Grisha khác?”
“Genya phải phục vụ Hoàng hậu.”
“Tại sao?”
“Khi năng lực của Genya bắt đầu xuất hiện, ta có thể để cô ấy chọn giữa chuyện trở thành một Sáng Chế Gia hay một Tâm Y. Nhưng thay vào đó, ta đã trau dồi thêm khả năng đặc biệt ấy và tặng cô ấy cho Hoàng hậu như một món quà.”
“Một món quà? Vậy Grisha cũng không hơn gì đầy tớ sao?”
“Chúng ta đều phục vụ một ai đó,” anh ta trả lời, và tôi ngạc nhiên vì âm giọng sắc lẻm trong câu nói đó. Rồi anh ta thêm vào, “Đức vua sẽ cần nhìn thấy bằng chứng.”
Tôi có cảm giác như mình vừa bị quăng vào một thùng nước lạnh. “Nhưng thần không biết...”
“Ta không cần cô phải biết,” anh ta bình thản nói và tiến về phía trước sau khi người Tâm Y mặc đồ đỏ cuối cùng đã biến mất sau cánh cửa.
Chúng tôi bước trên mặt đường lát sỏi và tiến về phía chút nắng còn sót lại của buổi ban trưa. Tôi cảm thấy khó thở. Tôi tưởng như mình đang đi đến chỗ hành hình. Hoặc có thể đúng là vậy, tôi thầm nghĩ với nỗi kinh sợ.
“Điều này thật không công bằng,” tôi giận dữ thì thầm. “Thần không biết Đức vua nghĩ thần có thể làm gì, nhưng lại quăng thần ra trận và mong rằng thần sẽ... làm được gì đó, thật không công bằng.”
“Ta mong rằng cô không trông chờ sự công bằng nơi ta, Alina. Đó không phải một trong những năng lực của ta.”
Tôi nhìn chằm chằm anh ta. Tôi nên hiểu câu nói vừa rồi như thế nào đây?
Hắc Y nhìn xuống phía tôi. “Cô thật sự tin rằng ta mang cô đến tận đây chỉ để khiến cô mất mặt sao? Khiến cả hai chúng ta mất mặt sao?”
“Không,” tôi thú nhận.
“Và điều đó bây giờ đã nằm ngoài tầm tay cô rồi, phải không?” anh ta nói trong khi chúng tôi đi xuyên qua đường hầm u ám tạo nên từ những nhánh cây. Điều đó cũng đúng, nếu không muốn nói là vừa đủ yên lòng. Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin rằng anh ta biết mình đang làm gì. Bỗng nhiên một ý nghĩ khó chịu ập đến với tôi.
“Ngài sẽ cắt tay thần lần nữa sao?” Tôi hỏi.
“Ta không chắc mình sẽ phải làm thế, nhưng tất cả đều tùy vào cô thôi.”
Tôi vẫn không yên tâm chút nào.
Tôi cố giữ bình tĩnh và ổn định lại nhịp tim đập loạn của mình, nhưng trước khi tôi nhận ra thì chúng tôi đã ra khỏi đường hầm và đang trèo lên từng bậc thang cẩm thạch để tiến về Đại Điện. Trong lúc chúng tôi đi qua một sảnh tiếp khách rộng lớn để tiến vào hành lang dài được trang hoàng bằng vàng với những tấm gương treo dọc hai bên tường, tôi đã nghĩ rằng nơi này thật khác với Tiểu Điện làm sao. Nhìn đâu cũng thấy cẩm thạch và vàng, những bức tường cao vời màu trắng và xanh nhạt, những chiếc đèn chùm lóe sáng, những người hầu mặc chế phục và sàn gỗ bóng loáng trải dài theo thiết kế hình học công phu. Không phải nơi đây không hoàn mỹ, nhưng có gì đó kiệt quệ ẩn sau sự vương giả này. Tôi luôn cho rằng nguyên nhân dân chúng Ravka đói khổ và quân đội thiếu thốn đồ tiếp tế là do Vực Tối gây ra. Nhưng sau khi đi ngang qua một cái cây làm từ ngọc bích với những tầng lá kim cương thì tôi lại không dám khẳng định như thế nữa.
Phòng thiết triều có những ba tầng lầu. Mỗi khung cửa sổ lấp lánh đôi chim đại bàng bằng vàng. Một tấm thảm dài màu xanh nhạt trải khắp phòng đến chỗ các triều thần đang đứng, cách ngai vàng một quãng dài. Nhiều người đàn ông mặc quân phục cùng quần dài màu đen và áo khoác màu trắng đính đầy huy hiệu và huân chương đang đứng ở đó. Cánh phụ nữ thì tỏa sáng trong bộ áo dài bằng lụa thướt tha cùng tay áo phồng và cổ áo khoét sâu. Đứng chầu hai bên lối đi trải thảm là các Grisha xếp theo hàng ngũ riêng biệt của họ.
Bầu không khí im lặng chợt bao trùm cả căn phòng khi mọi khuôn mặt đều quay về phía tôi và Hắc Y. Chúng tôi chậm rãi tiến về ngai vàng. Đức vua ngồi thẳng dậy và cứng người vì thích thú trong lúc chúng tôi đến gần hơn. Ngài nhìn khoảng bốn mươi tuổi, dáng người mảnh khảnh, lưng hơi khọm, đôi mắt ướt to tròn và bộ râu bạc trắng. Ngài mặc một bộ quân phục đầy đủ đai kiện, cây kiếm mảnh giắt bên hông, lồng ngực nhỏ đính đầy huân chương. Đứng bên cạnh ngài trên bệ cao là một người đàn ông với bộ râu dài màu đen. Ông ta mặc áo chùng tu sĩ, nhưng ngực áo lại được trang trí bằng hình đôi chim đại bàng màu vàng.
Hắc Y siết nhẹ cánh tay giữ tôi dừng lại.
“Moi tsar,”[1] anh ta nói bằng âm giọng rõ ràng. “Alina Starkov, Tiết Dương Sư.” Tiếng thì thầm bắt đầu phát ra từ đám đông. Tôi không biết mình phải cúi chào hay khụy gối mới hợp lẽ. Ana Kuya đã khăng khăng bắt cả lũ cô nhi chúng tôi học cách chào hỏi mấy vị khách quý tộc của ngài Công tước, nhưng không hiểu sao, khụy gối cúi chào có vẻ không đúng lắm trong khi đang mặc quần dài quân đội thế này. Đức vua đã cứu tôi khỏi sai lầm sắp tới ấy khi vẫy tay ra hiệu chúng tôi đến gần hơn một cách vội vã.
“Lại đây, lại đây. Đem cô ấy lại chỗ ta.”
Hắc Y và tôi tiến đến trước bục ngai vàng.
Đức vua quan sát tôi kỹ lưỡng. Ngài cau mày rồi hơi bĩu môi. “Nhìn cô ta bình thường quá.”
Tôi đỏ mặt và cố giữ im lặng. Đức vua cũng chẳng có ngoại hình bắt mắt là bao. Trên thực tế, cằm của ngài ta bị lẹm, và nếu nhìn gần hơn nữa tôi có thể thấy những mao mạch vỡ dưới lớp da mũi ngài.
“Cho ta thấy đi,” Đức vua ra lệnh.
Dạ dày tôi quặn lại. Tôi nhìn về phía Hắc Y. Tới lúc rồi. Anh ta gật đầu với tôi và dang tay ra. Không khí im lặng căng thẳng ập xuống khi từ tay anh ta phóng ra những cụm khói tối màu của bóng đêm và lan dần ra không trung. Anh ta chắp tay lại với một tiếng rắc lớn. Những tiếng la hét lo âu vang lên từ phía đám đông trong khi bóng tối bao trùm khắp phòng.
Lần này tôi đã chuẩn bị kỹ càng hơn cho màn đêm đang vây lấy mình, nhưng nó vẫn rất đáng sợ. Theo bản năng tôi vươn tay về phía trước tìm kiếm thứ gì để bám vào. Hắc Y bắt lấy tay tôi và bàn tay trần của anh ta đan vào tay tôi. Tôi nhận ra cùng một sự kiên định mạnh mẽ xuyên khắp người, và lời kêu gọi của Hắc Y, trong suốt và đầy thuyết phục, nó đòi hỏi một câu trả lời. Tôi nhận ra có gì đó đang dâng lên trong người với hoảng hốt và nhẹ nhõm đan xen. Lần này tôi không cố chống cự nữa, tôi để mặc nó thỏa sức tung hoành.
Ánh sáng tràn ngập phòng thiết triều, nhấn chìm chúng tôi với hơi ấm của nó và đánh tan bóng tối xung quanh như thủy tinh vỡ nát. Triều thần vỡ òa ra với tiếng vỗ tay tán thưởng. Mọi người xung quanh khóc lóc và ôm lấy nhau. Một người phụ nữ ngất xỉu. Đức vua là người vỗ tay to nhất, ngài đứng hẳn dậy khỏi ngai vàng và vỗ tay kịch liệt, vẻ mặt vô cùng đắc chí.
Hắc Y buông tay tôi ra và ánh sáng dần tan biến.
“Tuyệt vời!” Đức vua la lên. “Quả là một phép màu!” Ngài bước khỏi bậc thang ngai vàng, người tu sĩ với chòm râu dài lặng lẽ theo sát sau lưng, Đức vua nắm lấy tay tôi và nâng nó lên ngang tầm đôi môi nhòe nhoẹt của ngài. “Cô gái yêu quý của ta,” ngài nói. “Cô gái vô cùng yêu quý của ta.” Tôi nghĩ đến những gì Genya đã nói về sự chú ý của nhà vua và có cảm giác nổi da gà, nhưng tôi không dám rút tay ra. Mặc dù ngay sau đó ngài đã buông tha tôi và quay sang vỗ lưng Hắc Y.
“Thần kì, thật quá thần kì,” ngài thổ lộ. “Lại đây, chúng ta phải vạch ra kế hoạch ngay lập tức.”
Trong khi Đức vua và Hắc Y rời đi để bàn chuyện, người tu sĩ lướt lên phía trước. “Đúng là một phép màu,” ông ta nói và nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ dữ tợn đáng ngại. Đôi mắt ông ta có màu nâu đậm gần như đen, và trên người ông ta có mùi hương trầm và ẩm mốc thoang thoảng. Như một ngôi mộ, tôi rùng mình nghĩ. Tôi thầm thấy biết ơn khi ông ta rời đi để đến bên cạnh Đức vua.
Ngay sau đó tôi liền bị bao vây bởi những người đàn ông và phụ nữ ăn mặc đẹp đẽ, tất cả đều muốn làm quen và đụng vào tay hoặc tay áo tôi. Genya chợt xuất hiện bên cạnh tôi khi tôi bắt đầu cảm thấy một nỗi sợ mới ập đến. Nhưng tôi không được nhẹ nhõm trong bao lâu.
“Hoàng hậu muốn gặp cô,” cô ấy thì thầm vào tai tôi. Genya dẫn tôi qua khỏi đám đông và đi về phía một cánh cửa hông chật hẹp để tiến về phía hành lang, sau đó chúng tôi bước vào một căn phòng chờ sang trọng, nơi Hoàng hậu đang ngồi trên đi văng, một con chó mặt bẹt đang khụt khịt mũi nằm trên lòng bà.
Hoàng hậu rất xinh đẹp, với mái tóc vàng óng ả được vấn lên thành một kiểu tóc hoàn hảo, đường nét của bà trông lạnh lùng và mỹ miều. Nhưng có chút gì đó khá quái dị về khuôn mặt của bà ta. Đồng tử của bà quá xanh, mái tóc quá vàng và làn da quá mịn. Tôi tự hỏi không biết Genya đã tác động lên bà ta nhiều đến mức nào.
Vây quanh Hoàng hậu là những quý bà trong bộ áo dài phớt hồng hay xanh nhạt thanh tú, viền cổ áo trễ xuống được thêu bằng chỉ mạ vàng và đính những viên ngọc trai tí hon. Vậy mà nhìn họ đều mờ nhạt hơn so với Genya trong bộ kefta len màu kem đơn giản, và mái tóc đỏ rực của cô như một ngọn lửa cháy bừng.
“Moya tsaritsa,”[2] Genya nói và khụy gối thấp xuống một cách duyên dáng. “Tiết Dương Sư đã đến ạ.”
Lần này tôi buộc phải lựa chọn. Tôi khẽ cúi chào và nghe thấy vài tiếng cười khúc khích phát ra từ những quý bà quanh đó.
“Thật đáng yêu,” Hoàng hậu nói. “Ta ghét sự giả tạo.” Phải cố gắng lắm tôi mới không khịt mũi vì câu nói này. “Ngươi xuất thân từ một gia đình Grisha sao?” bà ta hỏi.
Tôi lo lắng liếc nhìn Genya, người gật đầu khuyến khích tôi trả lời.
“Không phải,” tôi nói, và nhanh chóng thêm vào, “moya tsaritsa.”
“Vậy là, một thường dân?”
Tôi gật đầu.
“Chúng ta thật may mắn bởi thần dân của mình,” Hoàng hậu nói và những quý bà thầm lẩm nhẩm tán thành. “Gia đình của ngươi phải được biết về địa vị mới của ngươi. Genya sẽ cử một người đưa tin.” Genya gật đầu và hơi khụy gối lần nữa. Tôi đã nghĩ về chuyện gật đầu đồng tình với cô ấy, nhưng tôi không muốn dối gạt những người thuộc Hoàng gia lâu hơn.
“Tâu Hoàng hậu, thật ra, thần được nuôi dưỡng ở tư dinh của Công tước Keramsov.”
Các quý bà rì rầm ngạc nhiên, và kể cả Genya cũng tò mò.
“Một đứa trẻ mồ côi!” Hoàng hậu reo lên, nghe có vẻ thích thú. “Kì diệu làm sao!”
Tôi không chắc mình nên đồng tình chuyện cha mẹ qua đời là “kì diệu”, nhưng vì không biết nói gì hơn, tôi đành lẩm bẩm, “Cảm ơn ngài, moya tsaritsa.”
“Tất cả những điều này có thể còn lạ lẫm với ngươi. Cẩn thận đừng để cuộc sống nơi cung điện làm ngươi hư hỏng như những kẻ khác,” bà ta nói, đôi mắt màu xanh cẩm thạch liếc về phía Genya. Hàm ý sỉ nhục không nhầm đi đâu được, nhưng biểu cảm của Genya vẫn thờ ơ, điều dường như không làm Hoàng hậu hài lòng. Bà ta giải tán chúng tôi với một cái phất nhẹ bằng bàn tay đeo đầy nhẫn vàng của mình. “Đi đi.” Trong lúc Genya dẫn tôi trở lại hành lang, tôi nghĩ mình đã nghe cô ấy lẩm bẩm, “Mụ bò cái già.” Nhưng trước khi tôi kịp quyết định liệu mình có nên hỏi thêm cô ấy về những gì Hoàng hậu đã nói hay không thì Hắc Y đã xuất hiện, anh ta đưa chúng tôi đi xuống một hành lang vắng vẻ.
“Cuộc diện kiến của cô với Hoàng hậu như thế nào?” anh ta hỏi.
“Thần không biết,” tôi thành thật nói. “Mọi thứ bà ta nói đều vô cùng lịch sự, nhưng cách bà ta nhìn thần suốt lúc đó cứ như thể thần là bãi nước bọt mà con chó của bà ta khạc ra vậy.”
Genya cười to, và khóe môi của Hắc Y khẽ nhếch lên gần giống một nụ cười.
“Chào mừng đến với cung đình,” anh ta nói. “Thần không chắc là mình thích nó lắm.”
“Chẳng ai thích cả,” anh ta thú thật. “Nhưng chúng ta đều diễn trò rất tốt đấy chứ.”
“Đức vua có vẻ hài lòng,” tôi gợi chuyện.
“Đức vua chỉ là một đứa trẻ.”
Miệng tôi há hốc vì ngạc nhiên và tôi dáo dác nhìn quanh, sợ rằng ai đó sẽ nghe thấy. Dường như đối với hai người này chuyện nói những điều phạm thượng dễ dàng như hít thở vậy. Genya chẳng tỏ vẻ phiền lòng vì câu nói của Hắc Y chút nào.
Hắc Y hẳn đã nhận thấy nỗi băn khoăn của tôi, vì sau đó anh ta nói, “Nhưng hôm nay cô đã làm ngài trở thành một đứa trẻ vô cùng hạnh phúc.”
“Người đàn ông râu dài đứng cùng Đức vua là ai vậy?” Tôi hỏi và tha thiết muốn chuyển chủ đề.
“Tên Tư Tế?”
“Ông ta là tu sĩ phải không?”
“Gần như thế. Một vài người nói lão ta là người cuồng tín. Số khác lại bảo lão ta là kẻ giả mạo.”
“Còn ngài?”
“Ta cho rằng hắn ta khá có ích.” Hắc Y quay sang Genya. “Ta nghĩ rằng chúng ta đã đòi hỏi Alina quá đủ cho ngày hôm nay rồi,” anh ta bảo. “Đưa cô ấy về phòng của mình và may cho cô ấy một bộ kefta mới. Cô ấy sẽ được hướng dẫn từ ngày mai.”
Genya khẽ cúi chào và kéo cánh tay tôi để dẫn tôi rời đi. Cả người tôi bị xâm chiếm bởi sự thích thú và yên tâm. Năng lực của tôi (Năng lực của tôi, giờ tôi vẫn chưa tin nó là sự thật) đã xuất hiện lần nữa và tránh cho tôi việc bị làm trò hề cho thiên hạ. Tôi đã vượt qua màn giới thiệu với Đức vua và cuộc tiếp chuyện với Hoàng hậu. Và tôi sẽ được trao tặng một bộ kefta của Grisha.
“Genya,” Hắc Y nói với theo chúng tôi, “bộ kefta ấy sẽ có màu đen.”
Genya giật mình hít sâu vào. Tôi nhìn khuôn mặt sững sờ của cô ấy rồi đến Hắc Y vốn đã quay lưng để rời đi.
“Khoan đã!” Tôi cất tiếng gọi trước khi kịp ngăn bản thân. Hắc Y khựng lại rồi hướng đôi mắt màu xám đen về phía tôi. “Nếu...nếu có thể, thần thích được mặc màu xanh hơn, màu xanh của Tiết Độ Sư ấy.”
“Alina!” Genya la lên, trông hoảng hốt thấy rõ.
Nhưng Hắc Y giơ một tay lên để ra hiệu cô ấy giữ im lặng. “Tại sao?” anh ta hỏi cùng một biểu cảm khó đoán trên mặt.
“Thần vốn đã cảm thấy mình không thuộc về nơi đây rồi. Thần nghĩ mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nếu thần không quá...nổi bật.”
“Cô khao khát được giống với những người khác lắm sao?”
Tôi hất cằm. Rõ ràng anh ta không đồng ý, nhưng tôi sẽ không lùi bước. “Thần chỉ không muốn gây sự chú ý hơn trước nữa thôi.”
Hắc Y nhìn tôi một lúc lâu. Tôi không biết là anh ta đang nghĩ về những gì tôi đã nói hay đang cố đe dọa tôi nữa, nhưng tôi nghiến răng và bướng bỉnh nhìn lại.
Đột nhiên anh ta gật đầu. “Được rồi, như cô muốn vậy,” anh ta nói. “Bộ kefta của cô sẽ có màu xanh.” Rồi anh ta quay lưng đi và biến mất phía cuối hành lang mà không nói thêm lời nào.
Genya kinh ngạc nhìn chằm chằm vào tôi.
“Cái gì?” Tôi hỏi lại như một cách biện hộ bản thân. “Alina,” Genya chậm rãi nói, “chưa từng có một Grisha nào được phép mặc trang phục có màu giống trang phục của ngài Hắc Y đâu.”
“Cô có nghĩ anh ta giận tôi không?”
“Đó không phải là vấn đề! Điều này sẽ là cột mốc đánh dấu địa vị của cô, người được đặc ân của ngài Hắc Y. Nó sẽ đưa cô lên đỉnh cao hơn hẳn những người khác.”
“Ờ, tôi lại không muốn được đưa lên đỉnh cao hơn hẳn những người khác đâu.”
Genya giơ tay lên cao với vẻ bực dọc và nắm lấy khuỷu tay tôi kéo đi, cô ấy dẫn tôi trở lại cung điện rồi đến chỗ cổng chính. Hai người hầu mặc chế phục mở rộng cánh cửa bằng vàng cho chúng tôi. Tôi giật mình nhận ra đồ họ đang mặc có màu trắng và vàng giống như bộ kefta của Genya, màu của người hầu. Chẳng trách cô ấy lại nghĩ tôi điên vì từ chối đề nghị của Hắc Y. Và có lẽ cô ấy đã đúng.
Ý nghĩ ấy vờn quanh trong trí tôi suốt quãng đường đi bộ qua đường hầm về đến Tiểu Điện. Trời bắt đầu sụp tối và người hầu đang thắp đèn chiếu sáng con đường lát sỏi. Đến khi cả hai leo lên cầu thang để đến phòng của tôi thì bụng dạ tôi đã rối bời.
Tôi ngồi bên cạnh cửa sổ và nhìn xuống mặt đất. Trong khi tôi đang suy tư thì Genya đã rung chuông gọi một người hầu để đi tìm một cô thợ may và gọi thức ăn. Nhưng cô ấy quay sang tôi trước khi bảo người hầu nữ ấy rời đi. “Hay cô muốn chờ và ăn tối cùng những Grisha khác tối nay?” cô ấy hỏi.
Tôi lắc đầu. Tôi đã quá mệt mỏi và kiệt sức khi nghĩ về chuyện ở cùng một đám đông khác. “Nhưng cô sẽ ở lại chứ?” tôi hỏi cô ấy.
Cô ấy ngần ngại.
“Tất nhiên là tôi không bắt buộc cô đâu,” tôi vội nói. “Tôi chắc rằng cô muốn ăn với những người khác hơn.”
“Không hề. Vậy thì làm một bữa ăn cho hai người đi,” cô ấy ra lệnh một cách khá hống hách, và người hầu nữ vội vã rời đi. Genya đóng cửa lại và tiến về phía bàn trang điểm nhỏ, nơi cô ấy khởi sự sắp xếp lại những vật dụng trên mặt bàn: Một chiếc lược, một bàn chải, một cây bút và lọ mực. Tôi đã không nhận ra chúng nằm ở đó, hẳn đã có ai đem chúng vào phòng cho tôi.
Vẫn quay lưng lại với tôi, Genya cất lời, “Alina, cô phải hiểu rằng, khi cô bắt đầu tập huấn vào ngày mai thì...Tâm Y không ăn cùng Tiết Độ Sư, Tiết Độ Sư lại không ăn cùng với Sáng Chế Gia, và...”
Ngay lập tức tôi liền có cảm giác chống đối. “Nghe này, nếu cô không muốn ở lại ăn tối thì tôi hứa sẽ không khóc khi ăn súp đâu.”
“Không!” cô ấy phân bua. “Hoàn toàn không phải vậy! Tôi chỉ đang cố gắng giải thích luật lệ ở đây thôi.”
“Thôi quên đi.”
Genya não nề thở hắt ra. “Cô không hiểu. Được mời ăn tối chung với cô là một vinh dự, nhưng những Grisha khác có thể sẽ không cho phép.”
“Tại sao?”
Genya thở dài và ngồi xuống một trong những chiếc ghế được chạm khắc. “Vì tôi là thú cưng của Hoàng hậu. Vì họ cho rằng những gì tôi làm chẳng có gì đáng giá. Vì rất nhiều lý do.”
Tôi thắc mắc những lý do khác có thể là gì và chúng có liên quan gì đến Đức vua hay không. Tôi nghĩ đến những người hầu mặc chế phục đứng ở mỗi cửa ra vào trong Đại Điện, tất cả đều mặc trang phục màu trắng và vàng. Genya đã phải chịu đựng những gì khi bị cô lập khỏi những người cùng đẳng cấp với mình nhưng lại không phải một triều thần chính thức?
“Thật buồn cười,” tôi lên tiếng sau một lúc lâu. “Tôi vẫn luôn nghĩ rằng làm một người xinh đẹp sẽ khiến cuộc sống trở nên dễ dàng hơn.”
“Ồ có đấy chứ,” Genya đáp lại và cười to. Tôi không ngăn được mình và cũng cùng cười với cô ấy.
Chúng tôi bị gián đoạn bởi tiếng gõ cửa, một nữ thợ may ngay lập tức đã khiến cả hai bận bịu với việc lấy số đo. Khi cô ấy đã xong việc và đang gom vải và đinh ghim lại thì Genya thì thầm, “Vẫn chưa muộn đâu, cô biết đấy. Cô vẫn có thể...”
Nhưng tôi cắt lời cô ấy. “Màu xanh,” tôi kiên quyết nói, dù dạ dày tôi lại quặn lên lần nữa.
Người thợ may rời đi, và chúng tôi hướng sự chú ý của mình về phía bữa tối. Món ăn không kì lạ như tôi nghĩ, cũng là loại thức ăn chúng tôi từng ăn trong những ngày lễ hội ở Keramzin: cháo yến mạch ngọt, chim cút nướng mật ong và quả sung tươi. Tôi nhận ra mình đói bụng hơn đã tưởng và phải kiềm chế để không phải cầm đĩa liếm sạch.
Genya vẫn đều đặn tán chuyện với tôi suốt buổi tối, hầu hết là những chuyện ngồi lê đôi mách của Grisha. Tôi không biết về bất kì ai trong số những người cô ấy nói đến, nhưng tôi cảm thấy biết ơn vì không phải nói chuyện, thế nên tôi chỉ gật đầu và cười khi cần thiết. Khi người hầu cuối cùng rời đi cùng chén dĩa của chúng tôi, tôi đã không ngăn được cơn ngáp, và Genya đứng dậy.
“Tôi sẽ đến đón cô đi ăn sáng vào hôm sau. Cũng phải mất một thời gian để cô quen đường đi nước bước ở đây. Tiểu Điện cũng hơi giống mê cung đấy.” Rồi đôi môi mỹ miều của cô ấy nhếch lên thành nụ cười tinh quái. “Cô nên nghỉ ngơi đi. Ngày mai cô sẽ gặp Baghra đấy.”
“Baghra?”
Genya cười khoái trá. “Ồ đúng rồi. Bà ấy thật sự rất đáo để đó.”
Trước khi tôi kịp hỏi điều đó có nghĩa là gì, cô ấy đã vội phẩy tay và bước ra khỏi cửa. Tôi cắn môi. Chính xác thì điều gì đang chờ đợi tôi vào ngày mai vậy?
Toàn thân tôi chợt cảm thấy kiệt sức ngay sau khi cánh cửa đóng lại sau lưng Genya. Nỗi vui sướng khi biết rằng năng lực của tôi có thể là thật, sự háo hức khi gặp mặt Đức vua và Hoàng hậu, những tuyệt tác kì công của Đại Điện và Tiểu Điện, tất cả những thứ đó đã khiến tôi quên đi mỏi mệt, nhưng giờ thì nó đã quay trở lại, và cùng với nó là một nỗi cô quạnh đến vô cùng.
Tôi cởi quần áo và treo đồng phục của mình gọn gàng trên một cái móc sau tấm bình phong lốm đốm hình ngôi sao rồi đặt đôi giày mới toanh bên dưới. Tôi xoa xoa phần len của tấm áo khoác, mong tìm được phần nào cảm giác thân quen, nhưng lớp vải lại vô cùng lạ lẫm với tôi, quá thẳng thớm, quá mới mẻ. Đột nhiên tôi nhớ chiếc áo cũ kỹ bám bẩn của mình ghê gớm.
Tôi thay một bộ váy ngủ bằng vải cotton trắng mềm mại và rửa mặt. Trong lúc lau khô mặt, tôi thoáng nhìn thấy đường nét của bản thân nơi tấm kính phía trên bồn rửa. Có thể là do ánh đèn, nhưng tôi đã nghĩ rằng mình trông còn đẹp hơn lúc Genya vừa mới hoàn thành công cuộc cải tạo khuôn mặt. Một lát sau, tôi nhận ra mình đang trố mắt nhìn bản thân trong gương và bất giác mỉm cười. Với một đứa con gái ngày thường ghét soi gương thì xem ra tôi đang có nguy cơ trở nên tự mãn.
Tôi leo lên chiếc giường cao và trườn xuống dưới đống vải lụa và lông thú dày cộm rồi thổi tắt đèn. Ở phía xa là tiếng những cánh cửa khép lại, những tiếng nói chúc ngủ ngon, thanh âm của tòa Tiểu Điện đang tiến vào giấc ngủ. Tôi nhìn vào bóng tối. Tôi chưa bao giờ có phòng riêng trước đây. Hồi còn ở Keramzin, phòng ngủ của tôi là một hành lang treo tranh cũ được cải tạo thành kí túc xá, xung quanh là vô số đứa con gái khác. Lúc ở trong quân đội tôi phải ngủ trong doanh trại hay lều cùng với những người vẽ bản đồ khác. Căn phòng mới của tôi đem lại cảm giác rộng lớn và trống trải. Tất cả những sự kiện trong ngày ùa về với tôi trong đêm đen tĩnh mịch, và nước mắt tôi chực trào ra.
Có thể ngày mai tôi sẽ thức dậy và phát hiện ra tất cả chỉ là mơ, rằng Alexei vẫn còn sống và Mal không hề bị thương, rằng không có ai cố truy giết tôi, rằng tôi chưa bao giờ diện kiến Đức Vua và Hoàng hậu hay nhìn thấy thấy Tư Tế, hoặc thậm chí là bàn tay của Hắc Y sau gáy tôi. Có thể tôi sẽ thức dậy và ngửi thấy mùi lửa trại bừng cháy, an toàn trong trang phục quen thuộc, trên chiếc giường nhỏ hẹp, và tôi có thể kể cho Mal nghe tất cả về giấc mơ kì lạ và kinh hoàng nhưng đồng thời cũng rất đẹp đẽ này.
Tôi xoa ngón lên vết sẹo trên lòng bàn tay và nghe giọng nói của Mal cất lên, “Chúng ta sẽ ổn thôi, Alina. Chúng ta lúc nào cũng thế.”
“Mình cũng mong vậy, Mal à,” Tôi thì thầm vào chiếc gối của mình và để nước mắt mang tôi vào giấc ngủ.
❀ ❀ ❀
[1] Tâu bệ hạ.
[2] Tâu hoàng hậu.