Bóng Tối Và Xương Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Khi tôi nghĩ mọi chuyện sẽ không thể nào tệ hơn được nữa thì thực tế đã chứng minh ngược lại. Tôi đang ngồi ăn sáng trong đại sảnh thì cửa chính bật mở và một nhóm Grisha lạ mặt bước vào. Tôi không để ý mấy đến họ. Những Grisha trong quân đội của Hắc Y thường xuyên đến và đi ở Tiểu Điện, một đôi khi để nghỉ dưỡng thương sau một trận đánh ở tiền tuyến phía Bắc hoặc Nam, một đôi khi để nghỉ phép sau khi làm xong nhiệm vụ.

Rồi Nadia thở dốc.

“Ồ không,” Marie rên rỉ.

Tôi ngẩng lên và thấy bụng dạ rối bời khi nhận ra cô gái tóc đen từng tỏ ra hứng thú với Mal hồi còn ở Kribsirk.

“Ai vậy?” tôi thì thầm trong lúc nhìn cô ta lướt qua các Grisha khác và chào hỏi họ, giọng cười lảnh lót vang vọng khắp mái vòm bằng vàng.

“Zoya,” Marie lẩm bẩm. “Cô ta học trước chúng ta một năm và vô cùng đáng ghét.”

“Lúc nào cũng nghĩ rằng mình hơn người cả,” Nadia thêm vào.

Tôi nhướng mày. Nếu tội của Zoya chỉ là thói trưởng giả thì Marie và Nadia làm gì có quyền phán xét cô ta.

Marie thở dài. “Điều tệ nhất là cô ta khoe khoang cũng có cơ sở. Cô ta là một Tiết Khí Sư rất mạnh, một chiến binh cừ khôi, và nhìn cô ả đi.”

Tôi thu hết tất cả vào mắt, từ họa tiết thêu chỉ bạc trên tay áo của Zoya đến mái tóc đen óng ả và đôi mắt xanh to tròn bên dưới hàng mi tối màu huyền ảo. Cô ta đẹp đến nỗi gần như có thể sánh bằng Genya. Tôi nghĩ đến Mal và chợt cảm thấy cơn ghen chạy dọc khắp người. Rồi tôi sực nhớ Zoya đã đóng quân ở vùng Vực. Nếu cô ấy và Mal đã... chậc, cô ta có thể biết liệu Mal còn ở đó và cậu ấy có mạnh khỏe hay không. Tôi đẩy đĩa ăn ra xa. Chuyện phải hỏi Zoya về Mal khiến tôi hơi buồn nôn.

Dường như nhận ra ánh nhìn từ tôi, Zoya quay đi khỏi cuộc trò chuyện với những Tâm Y đang mê mẩn lắng nghe và lướt nhanh về phía bàn của Tiết Độ Sư.

“Marie! Nadia! Các cô khỏe không?”

Họ đứng dậy để ôm cô ta, khuôn mặt được trát lên những nụ cười tươi rói giả tạo.

“Trông cô thật tuyệt vời, Zoya! Cô mạnh giỏi chứ?” Marie nói liền một mạch.

“Chúng tôi nhớ cô quá!” Nadia reo lên.

“Tôi cũng nhớ hai cô lắm,” Zoya nói. “Thật tốt khi được trở lại Tiểu Điện. Các cô không tưởng tượng được ngài Hắc Y đã khiến tôi bận rộn đến mức nào đâu. Nhưng tôi đã vô lễ rồi. Tôi không nghĩ mình đã gặp qua bạn của hai cô đây.”

“Ồ!” Marie kêu lên. “Tôi xin lỗi. Đây là Alina Starkov. Tiết Dương Sư,” cô ta nói với chút tự hào.

Tôi lúng túng đứng dậy.

Zoya ôm chầm lấy tôi. “Được gặp Tiết Dương Sư thật là một vinh dự lớn với tôi,” cô ta nói to. Nhưng trong lúc ôm tôi cô ta thì thầm, “Người cô bốc mùi Keramzin đấy.”

Tôi cứng đờ người. Cô ta buông tôi ra với một nụ cười trên khuôn miệng hoàn hảo.

“Tôi sẽ gặp các cô sau,” cô ấy khẽ phẩy tay và từ biệt. “Tôi muốn đi tắm lắm rồi.” Và chỉ cần có thế cô ta liền rời khỏi đại sảnh, đi qua cánh cửa đôi rồi trở về kí túc xá.

Tôi đứng đó, sững sờ, mặt nóng rát. Tôi tưởng như mọi người sắp há hốc miệng nhìn tôi, nhưng dường như không có ai nghe thấy những gì Zoya đã nói cả.

Tôi nghĩ mãi về những gì cô ta đã nói suốt cả ngày, từ buổi học thất bại với Baghra cho đến buổi ăn trưa kéo dài vô tận mà Zoya chủ trì, về hành trình ở Kribsirk, về tình trạng của thị trấn giáp ranh với vùng Vực, về những bức tranh khắc gỗ lubok tinh tế mà cô ta đã nhìn thấy ở một trong những ngôi làng của thường dân. Không biết có phải tôi tưởng tượng hay không mà dường như mỗi lần nói “thường dân” cô ta đều nhìn thẳng vào tôi. Trong lúc Zoya nói, chiếc vòng bằng bạc đeo ở cổ tay cô ta lóe sáng. Nó được đính với những thứ trông giống như những mảnh xương ghép. Một bộ khuếch đại, tôi chợt nhận ra.

Mọi thứ chuyển từ tồi tệ sang hãi hùng khi Zoya xuất hiện tại buổi tập trận của chúng tôi. Botkin ôm lấy cô ta, hôn lên hai má, rồi cả hai chuyển sang nói chuyện phiếm với nhau bằng tiếng nước Shu. Có gì mà cô gái này không làm được không?

Cô ấy dẫn theo cô bạn tóc nâu xoăn của mình, người tôi nhận ra đã từng ở trong lều của Grisha. Họ quay sang thì thầm và cười khúc khích với nhau khi tôi chật vật vượt qua những bài luyện tập Botkin khởi đầu với từng lớp. Khi chúng tôi tách ra để đấu tay đôi, tôi thậm chí chẳng buồn ngạc nhiên khi Botkin bắt cặp tôi với Zoya.

“Học trò ưu tú đây,” ông ta nói và cười toe toét tự hào. “Sẽ giúp cô nhóc.”

“Ôi, Tiết Dương Sư chắc chắn chẳng cần em giúp sức đâu mà,” Zoya nói với nụ cười tự mãn.

Tôi thận trọng quan sát cô ta. Tôi không hiểu sao cô gái này lại ghét tôi đến thế, nhưng hôm nay tôi đã chịu đựng đủ rồi.

Chúng tôi đứng vào thế sẵn sàng, và Botkin ra hiệu bắt đầu.

Tôi thật sự đã đỡ được cú đánh đầu tiên của Zoya, nhưng đến lần thứ hai thì không. Cằm tôi bị đánh rất mạnh đến nỗi đầu tôi ngửa về phía sau. Tôi cố vượt qua cơn choáng váng.

Cô ta nhảy về phía trước và nhắm đánh vào xương sườn tôi. Nhưng một vài bài luyện tập của Botkin hẳn đã ngấm vào tôi trong vài tuần qua. Tôi né qua bên phải và cú đánh ấy giáng hụt.

Cô ta uốn vai và lượn quanh tôi. Từ khóe mắt của mình, tôi có thể nhìn thấy những Tiết Độ Sư khác đã bỏ dở việc tập luyện và đang quan sát chúng tôi.

Tôi đáng ra không nên mất tập trung như thế. Cú đấm tiếp theo của Zoya thúc mạnh vào bụng tôi. Trong khi tôi thở dốc vì thiếu khí, cô ta liền tiếp tục với cú húc chỏ. Tôi xoay trở để tránh được nó nhờ vào may mắn hơn là kỹ năng.

Cô ta nhân cơ hội nhào về phía trước. Đó chính là sơ suất của cô ta. Tôi có thể yếu ớt và chậm chạp, nhưng Botkin đã dạy tôi phải biết lợi dụng sức mạnh của kẻ địch.

Tôi né qua một bên khi cô ta đến gần và móc chân vòng qua mắt cá của cô ta. Zoya ngã mạnh xuống đất.

Những Tiết Độ Sư khác òa ra vỗ tay. Nhưng trước khi tôi kịp nhận ra chiến thắng của mình, Zoya đã ngồi dậy, vẻ mặt vô cùng giận dữ, tay chém vào không khí. Tôi thấy bản thân bị nhấc bổng lên và bị ném về phía sau xuyên qua khoảng không và đập mạnh vào bức tường gỗ của phòng tập huấn. Tôi nghe tiếng thứ gì kêu răng rắc, và mọi hơi thở biến mất khi tôi trượt xuống sàn đất.

“Zoya!” Botkin rống lên. “Trò không được dùng sức mạnh Điều Nhiên. Không phải trong phòng này. Không bao giờ trong phòng này!”

Tôi lờ mờ nhận ra những Tiết Độ Sư khác vây quanh tôi, và Botkin cho gọi một Thiện Tâm Y.

“Tôi ổn,” tôi cố gắng nói, nhưng không đủ hơi sức. Tôi nằm trên nền đất, thở từng hơi đứt quãng. Mỗi lần tôi cố hít sâu vào thì cơn đau như xé toạc phần thân bên trái. Một nhóm người hầu xuất hiện, nhưng khi họ nâng tôi lên đặt vào cáng, tôi đã ngất đi.

Marie và Nadia kể lại mọi chuyện khi họ đến thăm tôi ở bệnh thất. Một Thiện Tâm Y đã làm giảm nhịp tim của tôi cho đến khi tôi rơi vào giấc ngủ sâu rồi chữa lành xương sườn bị gãy và những vết bầm tím Zoya để lại trên người tôi.

“Botkin giận điên người!” Marie reo lên. “Tôi chưa bao giờ thấy thầy ấy tức đến vậy. Thầy ấy quăng Zoya ra khỏi phòng tập huấn. Tôi nghĩ có lẽ thầy ấy đã tự tay đánh cô ta đấy.”

“Ivo bảo rằng cậu ta thấy Ivan đưa cô ta đi qua đại sảnh để đến phòng họp hội đồng của ngài Hắc Y, và cô ta đã khóc khi đi ra.”

Tốt, tôi hài lòng tự nghĩ. Nhưng khi nhớ lại việc bản thân nằm một đống trên đất bùn, tôi lại cảm thấy ngọn lửa xấu hổ bừng cháy trong người.

“Tại sao cô ta làm thế?” tôi hỏi trong lúc cố gượng dậy. Đã có rất nhiều người thờ ơ hoặc xem thường tôi. Nhưng Zoya dường như thật sự ghét bỏ tôi.

“Vì cô ta ghen tị!” Nadia nói.

“Với tôi?” tôi hoài nghi hỏi lại.

Marie đảo mắt. “Cô ta không chịu được ý nghĩ có một người nào khác được Hắc Y yêu thích.”

Tôi cười to và nhăn mặt vì cơn đau dội lại ở bên hông. “Tôi chẳng phải người anh ta yêu thích đâu.”

“Tất nhiên là có rồi. Zoya rất mạnh, nhưng cô ta chỉ là một trong những Tiết Khí Sư. Cô là Tiết Dương Sư cơ mà.”

Gò má Nadia đỏ lên khi nói câu ấy, và tôi biết giọng nói đượm vẻ hờn ghen của cô ta không phải do tưởng tượng. Lòng ghen tuông ấy lớn đến mức nào? Marie và Nadia nói năng như thể họ ghét Zoya, nhưng họ đã mỉm cười khi đối mặt với cô ta. Họ đã nói sau lưng mình những gì? Tôi tự hỏi.

“Có thể ngài ấy sẽ giáng chức cô ả!” Marie reo lên.

“Hoặc có thể ngài ấy sẽ đày cô ta đến Tsibeya!” Nadia tíu tít thêm vào.

Một Thiện Tâm Y xuất hiện từ góc tối và bảo cả hai giữ im lặng rồi bắt họ rời đi. Họ hứa sẽ lại đến thăm vào ngày hôm sau.

Ắt hẳn tôi đã thiếp đi vì khi tôi tỉnh dậy một vài giờ sau đó, khắp bệnh thất đều tối om. Căn phòng im lặng một cách quái dị, những chiếc giường khác trống không và âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng kim đồng hồ khẽ kêu tích tắc.

Tôi chống tay ngồi dậy. Tôi vẫn còn hơi nhức mỏi, nhưng thật khó tin là một chiếc xương sườn của tôi đã bị gãy chỉ mới mấy giờ trước.

Cổ họng tôi khô ran, và tôi bắt đầu cảm thấy đau đầu. Tôi lê người ra khỏi giường và rót một ly nước từ bình thủy ở cạnh giường. Rồi tôi mở tung cửa sổ ra và hít một hơi sâu bầu không khí buổi đêm yên tĩnh.

“Alina Starkov.”

Tôi nhảy dựng lên và quay lại đằng sau.

“Ai đó?” tôi thở gấp.

Lão Tư Tế hiện ra từ bóng tối đổ dài ngay cánh cửa.

“Ta làm cô giật mình sao?” ông ta hỏi.

“Một chút thôi,” tôi thừa nhận. Ông ta đã đứng đó bao lâu rồi? Liệu ông ta có nhìn tôi ngủ không?

Dường như ông ta đã lặng lẽ lướt qua căn phòng để tiến về phía tôi, chiếc áo chùng tơi tả quét lên mặt sàn của bệnh thất. Tôi miễn cưỡng lùi về phía sau.

“Ta rất tiếc khi hay tin cô bị thương,” ông ta nói. “Ngài Hắc Y nên để ý đến thuộc hạ của mình hơn.”

“Tôi ổn mà.”

“Thật không?” ông ta nói và quan sát tôi kỹ lưỡng dưới ánh trăng. “Trông cô không được khỏe lắm, Alina Starkov. Việc giữ sức khỏe rất quan trọng đấy.”

“Tôi chỉ hơi mệt thôi.”

Ông ta tiến lại gần hơn. Thứ mùi kì dị ấy phả khắp người tôi, sự pha trộn quái lạ của nhang trầm và nấm mốc, và mùi của bùn đất. Tôi nghĩ đến nghĩa trang ở Keramzin, về những tấm bia nứt nẻ, những phụ nữ bình dân rền rĩ khóc than trên ngôi mộ mới đắp. Đột nhiên tôi nhận ra sự trống trải của bệnh thất. Người Thiện Tâm Y có còn ở gần đây không? Hay anh ta đã tìm đến một ly kvas và chiếc giường ấm cúng rồi?

“Cô có biết rằng ở những ngôi làng nằm ngay biên giới, người ta đang tạc tượng cô không?” người Tư Tế lẩm bẩm.

“Gì cơ?”

“Ồ đúng đấy. Dân chúng đang khao khát hy vọng, và những họa sĩ vẽ tượng đang ăn nên làm ra nhờ vào cô.”

“Nhưng tôi không phải là thánh!”

“Đó là sự chúc phúc, Alina Starkov. Là ơn trên ban xuống.” Ông ta lại tiến gần hơn. Tôi có thể nhìn thấy bộ râu rậm xỉn màu và những vết bẩn lẫn lộn trên răng của ông ta. “Cô đang trở nên nguy hiểm, và cô sẽ trở nên nguy hiểm hơn nữa.”

“Tôi sao?” tôi thì thầm. “Với ai kia chứ?”

“Có một thứ quyền năng hơn bất kì binh đoàn nào. Một thứ đủ mạnh để lật đổ vua chúa, và kể cả Hắc Y. Cô có biết thứ đó là gì không?”

Tôi lắc đầu và nhích người xa khỏi ông ta.

“Niềm tin,” ông ta thở hắt ra, đôi mắt u tối trở nên man dại. “Niềm tin.”

Ông ta vươn tay về phía tôi. Tôi dò dẫm mò tay lên bàn ở cạnh giường và hất đổ ly nước xuống sàn. Tiếng thủy tinh vỡ vang lên ầm ĩ. Tiếng bước chân dồn dập ở đại sảnh tiến gần về phía chúng tôi. Người Tư Tế lùi lại và hòa lẫn vào bóng đêm.

Cánh cửa bật mở và một Thiện Tâm Y bước vào, bộ kefta đỏ phấp phới phía sau. “Cô có sao không?”

“Tôi... tôi xin lỗi. Tôi làm vỡ ly nước rồi.”

Người Thiện Tâm Y gọi một đầy tớ đến dọn dẹp mảnh vỡ. Anh ta đưa tôi về giường và đề nghị tôi nên cố gắng nghỉ ngơi. Nhưng ngay khi anh ta vừa rời đi, tôi ngồi dậy và thắp đèn để bên giường.

Tay tôi đang run, tôi muốn cho rằng những lời lão già Tư Tế lải nhải khi nãy chỉ là nói nhảm, nhưng tôi không thể. Không thể nào, nếu người dân thật sự đang cầu nguyện với Tiết Dương Sư, nếu họ đang trông chờ tôi sẽ cứu rỗi bọn họ. Tôi nhớ đến câu tiên tri đáng sợ của Hắc Y bên dưới xà nhà gãy đổ của kho thóc đêm ấy. Triều đại của Grisha đã dần đến hồi kết rồi. Tôi nghĩ đến những con volcra, những sinh mạng đã mất ở vùng Vực Tối. Một Ravka bị chia cắt sẽ không thể sống sót qua kỉ nguyên mới. Tôi không chỉ làm Hắc Y hoặc Baghra thất vọng. Tôi đang phụ lòng tin của toàn dân nước Ravka.

***

Khi Genya đến vào sáng hôm sau, tôi kể cho cô ấy nghe về chuyến “thăm viếng” của lão già Tư Tế, nhưng cô ấy dường như chẳng để tâm mấy đến lời nói và biểu hiện kì lạ của ông ta.

“Lão ta quái dị,” cô ấy thừa nhận. “Nhưng vô hại.”

“Lão ta không vô hại đâu. Cô phải thấy kìa. Lão ta nhìn như phát rồ vậy.”

“Lão chỉ là một linh mục.”

“Nhưng nếu vậy tại sao lão ta ở đây?”

Genya nhún vai. “Có lẽ Đức vua yêu cầu lão ta cầu nguyện cho cô chẳng hạn.”

“Tôi không ở lại đây tối nay đâu. Tôi muốn được ngủ trong phòng mình. Với một cánh cửa có khóa.” Genya khịt mũi và nhìn quanh bệnh thất vắng người. “Chà, ít nhất về việc đó thì tôi đồng tình với cô. Nếu là tôi thì cũng chẳng muốn ở đây đâu.” Rồi cô ấy chăm chú nhìn tôi. “Nhìn cô tàn tạ quá,” cô ấy nói với vẻ thản nhiên như thường. “Sao cô không để tôi sửa sang lại mặt mũi cô một chút?”

“Không.”

“Để tôi xóa quầng thâm dưới mắt cô thôi.”

“Không!” tôi bướng bỉnh nói. “Nhưng tôi cần cô giúp một việc.”

“Tôi có nên đi lấy đồ nghề không?” Cô ấy hỏi một cách hào hứng.

Tôi cau mày. “Không phải việc đó. Một người bạn của tôi đã bị thương lúc ở vùng Vực. Tôi... tôi đã viết thư cho cậu ấy, nhưng tôi không chắc thư của mình đã đến nơi.” Tôi cảm thấy hai má nóng bừng và vội vã tiếp tục. “Cô có thể tìm ra nơi cậu ấy đang đóng quân và tình trạng sức khỏe của cậu ấy được không? Tôi không biết phải hỏi ai, và vì cô luôn ở trong Đại Điện nên tôi nghĩ có lẽ cô sẽ giúp được.”

“Tất nhiên rồi, nhưng... ừ thì, cô đã kiểm tra danh sách thương vong chưa?”

Tôi gật đầu, cảm giác nghẹn đắng dâng lên nơi cổ họng. Genya đi tìm giấy bút để tôi viết tên Mal cho cô ấy.

Tôi thở dài và dụi mắt. Tôi không biết mình nên hiểu sự im lặng của Mal theo cách nào đây. Tôi kiểm tra danh sách thương vong vào mỗi tuần, tim tôi đập mạnh và dạ dày quặn đau, hốt hoảng sợ rằng mình sẽ nhìn thấy tên cậu ấy. Và mỗi tuần trôi qua tôi đều cảm tạ chư vị thánh thần vì Mal vẫn an toàn sống sót, dù có thể cậu ấy chẳng buồn hồi âm.

Đó có phải là sự thật không? Tim tôi xoắn lại đau đớn. Có thể Mal vui mừng vì tôi đã rời đi, vui mừng vì được thoát khỏi tình bạn xưa cũ và bổn phận với tôi. Hoặc có thể cậu ấy đang nằm trên giường bệnh ở đâu đó và mày thì đang cư xử như một con bé nhỏ mọn, tôi tự trách bản thân.

Genya quay trở lại, và tôi viết tên của Mal, trung đoàn và số đơn vị của cậu ấy. Cô ấy gấp mảnh giấy lại và bỏ nó vào trong tay áo kefta.

“Cảm ơn,” tôi khàn giọng nói.

“Tôi chắc rằng cậu ta ổn thôi,” cô ấy nói và siết nhẹ tay tôi. “Giờ thì nằm xuống để tôi xóa đi vết thâm quầng đó nào.”

“Genya!”

“Nằm xuống hoặc cô có thể quên chuyện nhờ vả của mình.”

Tôi há hốc mồm. “Cô thật hết chịu nổi.”

“Tôi rất tuyệt vời mà.”

Tôi liếc cô ấy rồi ngã phịch xuống gối.

Sau khi Genya rời đi, tôi sắp xếp để trở về khu nhà ở của mình. Người Thiện Tâm Y không hài lòng về chuyện đó nhưng tôi vẫn kiên quyết. Tôi hầu như không còn nhức mỏi nữa, và không đời nào tôi chịu ở lại bệnh thất vắng vẻ này thêm lần nữa.

Khi tôi trở về phòng mình, tôi đi tắm và cố đọc một quyển sách lý thuyết. Tôi không thể tập trung. Tôi sợ phải quay lại lớp học vào ngày hôm sau, sợ phải trải qua một bài học vô ích nữa với Baghra.

Những ánh nhìn và những cuộc buôn chuyện về tôi đã giảm dần so với lúc tôi mới đến Tiểu Điện. Nhưng tôi chắc chắn rằng trận đấu giữa tôi với Zoya sẽ khiến mọi chuyện trở lại như cũ.

Trong lúc ngồi dậy và duỗi người, tôi thoáng nhìn thấy bóng mình trong chiếc gương ở trên bàn trang điểm. Tôi đi qua đó và săm soi khuôn mặt mình trong gương.

Quầng thâm dưới mắt tôi đã biến mất, nhưng tôi biết chúng sẽ xuất hiện lại chỉ sau vài ngày. Và làm thế hầu như cũng chẳng cải thiện được gì. Tôi nhìn không khác gì lúc xưa: mệt mỏi, gầy gò, ốm yếu. Không có gì giống với một Grisha thật sự. Năng lượng vẫn ở đó, ở đâu đó bên trong tôi, nhưng tôi không thể với tới nó, và tôi không biết tại sao. Tại sao tôi lại khác biệt? Tại sao phải mất một khoảng thời gian dài năng lượng của tôi mới xuất hiện? Và tại sao tôi không thể tự tiếp cận được nó.

Tôi có thể thấy những gì phản chiếu trong gương, rèm cửa dày màu vàng treo cửa sổ, những bức tường được trang hoàng đẹp đẽ, ánh lửa bập bùng trong lò sưởi bằng đá. Zoya rất xấu tính, nhưng cô ta cũng nói đúng. Tôi không thuộc về thế giới hoàn mỹ này, và nếu tôi không tìm ra cách sử dụng năng lực của bản thân thì điều đó sẽ mãi mãi nằm ngoài tầm với.

ỐI VÀ XƯƠNG TRẮNG Nguyên tác: Shadow and bone ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.