Ngày mới trôi qua trong chóng vánh: ăn sáng, đi đến Lều cung cấp tư liệu để gói ghém giấy và mực dự trữ, và sau đó là hỗn loạn nơi bến cảng. Tôi cùng những người vẽ bản đồ khác đứng chờ đến lượt leo lên một tàu lướt cát cỡ nhỏ. Sau lưng chúng tôi, Kribsirk đang trở mình thức dậy và bắt đầu nhịp sống bận rộn mọi ngày. Đón chờ cả đoàn phía trước là bóng đêm mơ hồ lạ lẫm của Vực Tối.
Những con thú rất dễ hoảng sợ và bất kham khi vượt qua Hư Hải, nên chúng tôi quyết định dùng tàu đi trên cạn làm phương tiện di chuyển, đó vốn là những chiếc xe trượt đáy nông gắn những cánh buồm khổng lồ khiến chúng có thể lướt đi êm ru trên dải cát xám màu chết chóc. Tàu nặng trĩu những thóc gạo, cây gỗ và sợi bông, nhưng khi trở về chất đầy trên đó sẽ là đường ăn, súng ống và mọi loại hàng chế biến khác đổ vào qua hải cảng Tây Ravka. Tôi nhìn ra phía boong tàu, không thấy gì hơn ngoài cánh buồm giương cao và dãy lan can ọp ẹp, tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là chuyện mình không thể tìm được chỗ trốn an toàn nào nơi đây.
Đứng ở cột buồm chính của mỗi con tàu là hai Grisha thuộc cấp Tiết Độ Sư trong bộ kefta màu xanh thẫm, hộ vệ hai bên là những binh sĩ được trang bị vũ khí hạng nặng. Họa tiết thêu màu bạc ở cổ tay và viền áo khoác cho biết họ là Tiết Khí Sư, những Grisha với khả năng điều khiển áp suất không khí để căng buồm bằng sức gió và đưa chúng tôi vượt ngàn dặm xa qua vùng Vực hiểm trở.
Những binh sĩ được trang bị súng trường xếp thành hàng dọc lan can dưới sự giám sát của một viên sĩ quan dữ tợn. Đứng giữa họ là những Tiết Độ Sư khác, nhìn vào viền thêu đỏ trên tấm áo choàng xanh mới biết họ là những Tiết Hỏa Sư.
Nhận được dấu hiệu của thuyền trưởng, Trưởng đoàn Họa Sĩ liền giục tôi, Alexei và những trợ lý còn lại lên tàu cùng các hành khách khác. Sau đó ông bước đến đứng bên cạnh những Tiết Khí Sư nơi cột buồm chính, giúp họ tìm đường vượt qua bóng tối. Ông cầm một chiếc la bàn trong tay, nhưng khi chúng tôi vào Vực Tối thì nó cũng chẳng giúp được gì nhiều. Trong lúc đang chen chúc trên sàn tàu, tôi nhìn thấy Mal cùng với những người dò đường khác đứng ở phía đối diện. Bọn họ cũng được trang bị súng ống trên tay. Phía sau là một hàng cung thủ với bao đựng đầy cung tên được bọc nhọn đầu bằng thép rèn từ các Grisha. Tôi đưa tay vuốt nhẹ cán con dao quân đội giắt trong thắt lưng. Tiếc thay nó chẳng đem lại chút tự tin nào cả.
Tiếng thét của người quản lý bến cảng vang lên, và một nhóm đàn ông lực lưỡng bắt đầu đẩy mạnh những con tàu về phía dải cát vô sắc đánh dấu rìa xa nhất của vùng Vực. Họ mau chóng lùi lại phía sau ngay khi xong việc, như sợ bãi cát nhợt nhạt chết chóc dưới chân sẽ đốt cháy chân mình.
Đã đến lượt chúng tôi, và con tàu lao về phía trước với một cú giật mạnh tạo nên những tiếng kẽo kẹt trên mặt đất cùng với đà kéo của nhân công. Tôi bám lấy lan can để giữ thăng bằng, tim đập loạn xạ. Những Tiết Khí Sư giơ tay lên và cột buồm bên dưới căng ra cùng tiếng vút xé gió, đoàn tàu của chúng tôi tiến tới vùng Vực.
Ban đầu tôi có cảm giác như vừa trôi vào một đám khói dày đặc, nhưng không hề có sức nóng hay mùi khét gì cả. Thanh âm như dịu lại và thế giới chợt ngừng quay. Tôi dõi theo những con tàu trước mắt dần khuất bóng sau màn đêm, lần lượt từng chiếc một. Tôi nhận ra mình đã không còn nhìn thấy mũi tàu hay cánh tay của mình trên lan can nữa. Tôi ngoái đầu về phía sau. Thế giới sự sống đã hoàn toàn tan biến.
Tôi tưởng như mình đang đứng ở nơi tận cùng thế giới. Siết chặt lấy tay vịn lan can và cảm nhận mặt gỗ thô ráp áp sát tay mình, tôi chợt thấy biết ơn vì sự kiên cố của nó. Tôi tập trung vào đó và cảm giác mấy ngón chân ngọ nguậy trong giày, bám chặt vào boong tàu. Nghe rõ nhịp thở của Alexei từ phía bên trái tôi.
Tôi cố nghĩ đến những binh sĩ cầm súng trường và những Tiết Hỏa Sư mặc áo choàng xanh. Chúng tôi hy vọng có thể vượt qua Vực một cách an toàn và êm thấm trong chuyến hành trình lần này; không một phát súng bắn ra hay đạn lửa được triệu hồi.
Tôi không biết mọi người đã ở trong trạng thái đó bao lâu, đoàn tàu vẫn tiếp tục lướt về phía trước, âm thanh duy nhất nghe được là tiếng cát khẽ sượt qua thân tàu. Thời gian ngỡ như vài phút ngắn ngủi, nhưng cũng có thể là hàng giờ đã trôi qua. Chúng ta sẽ không sao hết, tôi nhủ thầm. Chúng ta sẽ không sao hết. Rồi tôi nhận ra tay của Alexei đang dò dẫm tìm đến tôi. Và cậu ta siết chặt cổ tay tôi.
“Nghe kìa!” cậu ta thì thầm, giọng khàn đục vì khiếp sợ. Trong thoáng chốc tất cả những gì tôi nghe thấy chỉ là nhịp thở hổn hển của cậu ta và tiếng rít đều đều của con tàu. Rồi thì, đâu đó trong bóng đêm, một âm thanh khác vang lên, khẽ khàng mà tàn nhẫn, những tiếng đập cánh nhịp nhàng.
Tôi dùng một tay siết chặt lấy cánh tay của Alexei và nắm lấy cán dao giắt trong người bằng tay còn lại, tim đập thình thịch trong lồng ngực, tôi cố căng mắt để thấy được gì đó, bất cứ thứ gì nơi bóng đêm bao phủ. Tôi nghe tiếng súng đã lên đạn và tiếng kéo căng dây cung ở xung quanh. Người nào đó khẽ nói, “Chuẩn bị đi.” Chúng tôi chờ đợi, lắng nghe tiếng vỗ cánh ngày càng lớn hơn khi chúng tiến lại gần, như hồi trống xung trận của một binh đoàn. Tôi tưởng chừng có một luồng gió cắt qua gò má khi vòng lượn của những cặp cánh ngày càng gần hơn, gần hơn.
“Phóng lửa!” Mệnh lệnh được ban ra, theo sau là tiếng đá lửa đánh vào nhau và tiếng vút nổ của những ngọn lửa Grisha phóng ra từ đoàn tàu xé toạc cả không gian.
Tôi nheo mắt lại vì nguồn sáng bất chợt và phải chờ một lúc lâu để điều chỉnh lại thị giác. Và trong khói lửa, tôi đã nhìn thấy chúng. volcra thường đi theo từng tốp nhỏ, nhưng ở đây... chúng không chỉ có hàng chục mà là hàng trăm con, chao liệng và nhào lộn trên vùng trời xung quanh đoàn tàu. Chúng đáng sợ hơn bất kì thứ gì tôi từng nhìn thấy trong sách, khủng khiếp hơn bất kì con quái vật nào tôi đã tưởng tượng. Một loạt đạn được bắn ra. Cung thủ phóng tên vun vút, tiếng rít đáng sợ và chói tai của những con volcra xé toạc cả không gian.
Chúng lao xuống. Tôi nghe thấy một tiếng thét inh tai và dõi theo trong kinh sợ khi một binh sĩ bị cắp đi và lôi lên cao, anh ta cố gắng đá chân và giãy giụa. Alexei và tôi chúi vào nhau xuống cạnh lan can, siết chặt lấy con dao mang theo mình và lẩm nhẩm cầu nguyện khi ngoài kia thế giới bỗng chốc hóa thành cơn ác mộng. Xung quanh chúng tôi là tiếng la hét và kêu gào của mọi người, những binh sĩ đang chiến đấu với thân hình đồ sộ và vặn vẹo của lũ quái thú có cánh, rồi bóng đêm quái dị của Vực Tối phút chốc được phá tan bởi những lưỡi lửa vàng rực phóng ra lần lượt từ các Grisha.
Một tiếng thét vang lên ngay bên cạnh tôi. Tôi thở dốc kinh ngạc khi cánh tay của Alexei bị kéo khỏi tay mình. Qua màn lửa rực cháy, tôi thấy cậu ta bám chặt tay vịn lan can bằng một tay. Tôi thấy khuôn miệng há rộng, đôi mắt mở to khiếp sợ của cậu ta, và con vật gớm ghiếc đang giữ lấy cậu ấy bằng đôi tay xám xịt lóe sáng, cánh của nó vỗ vào không khí khi nhấc cậu ấy lên cao, móng vuốt to kềnh sớm đã ướt đẫm máu cắm sâu vào lưng cậu ấy. Những ngón tay của Alexei trượt khỏi lan can. Tôi nhào về phía trước và giữ tay cậu ấy lại.
“Bám chặt lấy!” Tôi la to.
Rồi ngọn lửa dần tắt ngúm, và tôi cảm thấy từng ngón tay một của Alexei bị kéo tuột khỏi tay mình.
“Alexei!” Tôi thét lên.
Con volcra mang theo Alexei tiến vào bóng tối và tiếng kêu gào của cậu ấy lạc hẳn đi trong âm thanh náo loạn của trận chiến. Thêm một ngọn lửa bùng lên thắp sáng bầu trời, nhưng cậu ấy đã biến mất.
“Alexei!” Tôi nhoài người ra ban công và la hét. “Alexei!”
Một cơn gió mạnh thổi tới mang theo câu trả lời, một con volcra khác lao xuống chỗ tôi. Tôi nghiêng về phía sau, suýt chút nữa không tránh được móng vuốt của nó. Con volcra nhào tới trước, đôi mắt mờ đục mù lòa sáng lên trong ánh lửa rực cháy, cái miệng há to với hàm răng không đều, sắc nhọn và đen kịt. Tôi nhìn thấy một tia thuốc súng lóe lên qua khóe mắt, một tiếng đạn vang lên, con volcra lảo đảo rồi rống lên trong đau đớn và giận dữ.
“Tránh ra!” Đó là Mal, cậu ấy cầm súng trường trong tay, máu chảy thành từng vệt trên mặt. Cậu ấy nắm lấy cánh tay tôi và kéo tôi ra sau lưng.
Con volcra vẫn tiếp tục tấn công và cào nát boong tàu trên đường đi của mình, một bên cánh gãy lìa xiêu vẹo. Mal đang cố gắng lên đạn thêm lần nữa, nhưng tốc độ của con volcra quá nhanh. Nó xông về phía chúng tôi, móng vuốt giương lên cào nát ngực Mal. Cậu ấy gào lên đau đớn.
Tôi tóm lấy bên cánh đã gãy của con volcra và dùng dao đâm sâu vào hõm vai nó. Dưới tay tôi là da thịt nhầy nhụa. Nó rú lên và giãy khỏi tay tôi khiến tôi ngã về phía sau và đập mạnh xuống sàn tàu. Rồi nó lao vào tôi trong cơn thịnh nộ điên cuồng, quai hàm khổng lồ chực chờ cắn xé.
Một tiếng súng nữa vang lên. Con volcra trượt chân và ngã xuống thành một đống bầy nhầy xấu xí, máu đen chảy trào khỏi miệng. Dưới ánh sáng nhạt nhòa, tôi nhìn thấy Mal đang hạ súng xuống. Chiếc áo tả tơi trên người cậu ấy đẫm màu máu. Cây súng trường trượt khỏi tay khi cậu ấy lảo đảo khuỵu xuống rồi gục hẳn trên sàn tàu.
“Mal!” Tôi lao bên cậu ấy ngay lập tức, hai tay ấn lên miệng vết thương trên ngực cậu ấy một cách vô vọng, mong rằng có thể cầm được máu. “Mal!” Tôi thổn thức, nước mắt chảy dài trên má.
Không gian dày đặc mùi máu và thuốc súng. Xung quanh chúng tôi là tiếng nổ súng và tiếng khóc than... và cả âm thanh ghê rợn của thứ gì đó đang ăn mồi. Những ngọn lửa của Grisha dần trở nên yếu đi và rời rạc hơn, và tệ hơn cả, tôi chợt nhận ra đoàn tàu đã dừng lại. Thế là hết, tôi tuyệt vọng nghĩ. Tôi cúi xuống người Mal, tiếp tục ấn nhẹ lên vết thương.
Mal hít thở một cách nặng nhọc. “Chúng đang tới,” cậu ấy thở dốc.
Tôi nhìn lên và nhìn thấy hai con volcra đang lao xuống chỗ chúng tôi qua ánh sáng yếu ớt và lờ mờ từ ngọn lửa dần tắt của các Grisha.
Tôi nằm lên người Mal để che chắn cậu ấy bằng thân hình của mình. Tôi thừa biết như thế là vô ích, nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể làm lúc ấy. Tôi nhận ra nhiều luồng gió xoáy từ tiếng đập cánh của những con volcra, không khí xung quanh nồng mùi hôi thối tỏa ra từ chúng. Tôi áp sát trán mình và Mal vào nhau, rồi tôi nghe cậu ấy khẽ thì thầm: “Mình sẽ gặp bồ ở chỗ đồng cỏ.”
Thứ gì đó trong tôi chợt thức tỉnh, trong cuồng nộ, trong tuyệt vọng, trong cái chết trước mắt của bản thân. Máu của Mal chảy xuống lòng bàn tay tôi, và tôi nhìn thấy nét đau đớn trên khuôn mặt tôi hằng yêu thương. Một con volcra rú lên trong chiến thắng khi móng vuốt của nó cắm vào vai tôi. Cơn đau ập đến chạy khắp toàn thân.
Và thế giới biến thành bức màn trắng xóa.
Tôi nhắm chặt mắt lại khi một nguồn sáng rực rỡ xuất hiện rồi vỡ òa trước mắt. Dường như nó đang lấp đầy tâm trí tôi, biến tôi thành kẻ mù lòa và dìm tôi xuống hàng tầng sâu khác. Tôi nghe thấy một tiếng thét kinh hãi từ đâu đó trên kia. Tôi cảm thấy móng vuốt của con volcra dần buông lỏng, tôi nghe thấy tiếng “thịch” vang lên khi tôi ngã về phía trước và đập đầu lên sàn tàu, thế rồi tôi chẳng còn nhận thức được gì nữa.