Ivan kéo tôi ra khỏi căn lều để tiến về phía ánh mặt trời ban trưa, và tôi rơm rớm nước mắt vì tuyệt vọng. Anh ta lôi tôi xuống một triền đồi thấp dẫn ra đường lớn, nơi cỗ xe màu đen của Hắc Y đã đậu sẵn từ trước, xung quanh là những Grisha cưỡi trên lưng ngựa và một đoàn kỵ binh có vũ khí bảo vệ hai bên. Hai trong số những vệ sĩ mặc áo choàng xám của Hắc Y đang đứng chờ nơi cửa xe với một người phụ nữ và một người đàn ông tóc vàng hoe, cả hai đều khoác trên mình trang phục màu đỏ của Tâm Y.
“Lên xe đi,” Ivan ra lệnh. Và rồi, dường như nhớ lại lời Hắc Y đã nói, anh ta thêm vào, “quý cô cảm phiền.”
“Không.” Tôi đáp trả.
“Gì chứ?” Ivan hình như rất ngạc nhiên. Những Tâm Y còn lại trông khá sốc.
“Không!” Tôi lặp lại. “Tôi sẽ không đi đâu hết. Đây chỉ là một sự hiểu lầm. Tôi...”
Ivan cắt lời tôi bằng cách siết chặt tay hơn. “Ngài Hắc Y không bao giờ nhầm cả,” anh ta nghiến răng. “Đi vào xe.”
“Tôi không muốn...”
Ivan cúi đầu xuống cho đến khi mũi anh ta gần chạm mũi tôi và gắt to, “Cô nghĩ rằng tôi quan tâm đến những gì cô muốn sao? Chỉ vài giờ nữa thôi lũ gián điệp Fjerda cùng sát thủ Shu Han sẽ biết về chuyện đã xảy ra ở Vực Tối, rồi chúng sẽ đến tìm cô. Cơ hội duy nhất của chúng ta là đem cô đến Os Alta và giấu kĩ cô sau những bức tường cung điện trước khi ai đó nhận ra thân phận thật của cô. Giờ thì, đi vào xe.”
Anh ta xô tôi lên xe và theo vào trong rồi ngồi phịch xuống trên ghế đối diện một cách chán ghét. Những Tâm Y khác cũng nhập bọn cùng anh ta, kế đến là hai vệ sĩ oprichniki ngồi ở hai bên tôi.
“Vậy tôi là tù nhân của Hắc Y sao?”
“Cô được ngài ấy bảo vệ.”
“Có gì khác nhau sao?”
Biểu cảm trên mặt Ivan rất khó đoán. “Cô nên cầu cho không bao giờ biết thì hơn.”
Tôi cau mặt ngả người ra sau ghế rồi rít lên vì đau. Tôi đã quên mất vết thương của mình.
“Khám vết thương cho cô ta,” Ivan nói với người nữ Tâm Y. Cổ tay áo của cô ta được thêu họa tiết màu xám của Thiện Tâm Y.
Người phụ nữ ấy đổi chỗ với một trong hai oprichniki để ngồi cạnh tôi.
Một người lính ló đầu vào trong. “Chúng thần đã sẵn sàng,” anh ta nói.
“Tốt,” Ivan đáp lời. “Giữ cảnh giác và tiếp tục đi đi.”
“Chúng thần sẽ chỉ dừng lại để đổi ngựa. Nếu chúng thần dừng lại trước đó thì ngài sẽ biết là đã có chuyện xảy ra.”
Người lính đó đóng cửa lại và biến mất. Gã đánh xe không hề chần chừ ngay sau đó. Cỗ xe lập tức lao về phía trước với tiếng thét lớn cùng nhát roi vung lên. Cơn hoảng loạn chợt ập đến trong tôi. Chuyện gì đang xảy ra với tôi vậy? Tôi nghĩ đến chuyện đẩy cửa ra và chạy trốn. Nhưng tôi chạy đi đâu được? Tôi đang bị vây bởi những binh lính được trang bị vũ khí, ngay giữa một doanh trại quân đội. Và cho dù chạy được thì tôi cũng nào biết dung thân ở đâu?
“Vui lòng cởi áo khoác ra,” người phụ nữ bên cạnh tôi nói.
“Cái gì?”
“Tôi cần khám vết thương của cô.”
Tôi thoáng định từ chối, nhưng nào có nghĩa lý gì? Tôi kéo áo khoác xuống một cách vụng về và để người Thiện Tâm Y kéo áo sơ mi qua khỏi vai. Tâm Y - Tâm Y là những người điều khiển Sự sống và Cái chết. Tôi cố tập trung vào phần “Sự sống”, nhưng tôi chưa bao giờ được một Grisha chữa vết thương cả, từng thớ thịt trong người tôi căng lên vì sợ hãi.
Cô ấy lấy thứ gì đó ra khỏi chiếc túi nhỏ của mình và một mùi hóa chất nồng nặc lấp đầy cả xe. Tôi rụt người lại khi được cô ấy lau sạch vết thương, đầu ngón tay bấu chặt vào đầu gối. Khi cô ấy xong việc, hõm vai tôi bỗng xuất hiện cảm giác bỏng rát và tê dại như kiến bò. Tôi cắn chặt môi mình và suýt không thể cưỡng lại mong muốn được gãi sau lưng. Cuối cùng cô ta cũng dừng lại và kéo áo tôi lên. Tôi thận trọng xoay vai và nhận ra cơn đau đã biến mất.
“Giờ đến cánh tay,” cô ấy nói.
Tôi suýt đã quên đi vết cắt từ con dao của Hắc Y, nhưng cổ tay và bàn tay tôi vẫn còn nhớp nháp máu. Cô ấy lau sạch vết cắt và nâng tay tôi lên chỗ có ánh sáng. “Cố ngồi yên nhé,” người phụ nữ nói, “không sẽ để lại sẹo đấy.”
Tôi đã cố hết sức nhưng từng cú giật nảy của cỗ xe khiến điều đó trở nên khó khăn hơn. Người Thiện Tâm Y dùng tay chạm lên vết thương một cách chậm rãi. Tôi thấy da mình nhói lên nóng hổi. Cánh tay tôi bắt đầu ngứa khủng khiếp, và, tôi quan sát cùng thích thú, da thịt tôi dường như đang tỏa sáng và chuyển động, miệng vết cắt ở hai bên khép lại với nhau và lành lặn như mới.
Cơn ngứa chấm dứt và Thiện Tâm Y đó ngồi xuống. Tôi vươn ra chạm lên cánh tay mình. Có một vết sẹo nhô lên ở chỗ vết cắt trước đó, nhưng tất cả chỉ có vậy.
“Cảm ơn,” Tôi nói trong kinh ngạc.
Người Thiện Tâm Y gật đầu.
“Đưa bộ kefta của cô cho cô ta,” Ivan bảo cô ấy.
Người phụ nữ khẽ chau mày nhưng chỉ ngần ngại trong chốc lát trước khi cởi bộ kefta màu đỏ của mình ra và đưa nó cho tôi.
“Sao tôi phải cần cái này?” Tôi hỏi.
“Cứ lấy đi,” Ivan gầm gừ.
Tôi nhận bộ kefta từ tay người Thiện Tâm Y. Cô ấy vẫn giữ biểu cảm thờ ơ trên khuôn mặt, nhưng tôi biết cô rất đau lòng khi phải rời xa nó.
Trước khi tôi kịp quyết định xem mình có nên đưa cho cô ấy tấm áo choàng đẫm máu của mình hay không thì Ivan đã gõ lên trần và cỗ xe bắt đầu giảm tốc độ. Người Thiện Tâm Y thậm chí chẳng cần đợi xe dừng hẳn đã mở cửa và bước ra ngoài.
Ivan đóng cửa lại. Người oprichniki quay lại ghế ngồi bên cạnh tôi, và chúng tôi tiếp tục lên đường.
“Cô ấy đi đâu vậy?” Tôi hỏi.
“Trở về Kribsirsk,” Ivan đáp. “Càng ít người xe càng đi nhanh hơn.”
“Nhìn anh còn nặng hơn cô ta đó,” tôi lẩm bẩm.
“Mặc bộ kefta vào đi,” anh ta nói.
“Tại sao?”
“Vì nó được dệt từ vải lót của Sáng Chế Gia và có thể chống đạn lửa.”
Tôi nhìn chằm chằm anh ta. Chuyện đó là thật sao? Đã có những câu chuyện về Grisha chống lại đạn bắn trực tiếp và vượt qua những vết thương đáng ra là chí tử. Tôi chưa bao giờ tin vào chúng, nhưng có lẽ những sản phẩm thủ công của Sáng Chế Gia chính là sự thật đằng sau những truyền thuyết ấy.
“Mọi người đều mặc những thứ này sao?” Tôi hỏi trong khi mặc bộ kefta vào.
“Khi chúng tôi ở trên chiến trường,” một người oprichniki trả lời. Tôi suýt nhảy dựng lên. Đó là lần đầu tiên một trong số những vệ sĩ lên tiếng.
“Đừng để bị bắn vào đầu thôi,” Ivan thêm vào với nụ cười nhã nhặn.
Tôi mặc kệ anh ta. Bộ kefta quá rộng với tôi. Nó mềm mại mà lạ lẫm, viền áo lông thú ấm áp phủ trên da tôi. Tôi cắn môi. Thật không công bằng khi oprinichniki và Grisha được mặc áo chống đạn trong khi những người lính bình thường lại không có. Cấp trên của chúng tôi có được mặc như vậy không?
Cỗ xe tăng tốc. Trong lúc người Thiện Tâm Y làm việc của mình, ngày đã dần tàn và chúng tôi đã bỏ lại Kribsirsk phía sau. Tôi nghiêng về phía trước và nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng thế giới ngoài xa chỉ là khoảng tranh tối tranh sáng nhạt nhòa. Vài giờ trước thôi, tôi chỉ là một cô gái sợ sệt đang trên đường tiến vào cõi vô danh, nhưng chí ít tôi vẫn biết được tên tuổi và thân phận của mình. Tôi nghĩ về Lều cung cấp tư liệu với cõi lòng quặn đau. Bây giờ chắc những người vẽ bản đồ khác đang làm việc của họ. Liệu họ có tiếc thương cho Alexei? Liệu họ có bàn về tôi và những gì đã xảy ra ở vùng Vực?
Tôi siết chặt tấm áo choàng quân đội nhàu nhĩ đã được gom lại thành một đống trên đùi mình. Chắc chắn tất cả chuyện này chỉ là một giấc mơ, một thứ ảo giác điên khùng nào đó bởi kinh hoàng nơi Vực Tối đem lại. Chẳng lẽ nào chính tôi lại khoác trên người một bộ kefta và ngồi trên cỗ xe của Hắc Y - chính là cỗ xe mới hôm qua đã suýt nghiền nát tôi.
Người nào đó thắp đèn lên, và trong ánh sáng chập chờn tôi có thể thấy rõ nội thất óng ánh trong xe. Ghế ngồi được bọc bằng vải nhung đen dày. Trên cửa sổ là gia huy của Hắc Y được khắc vào mặt kính: hai hình tròn chồng lên nhau, mặt trời khi nhật thực.
Phía đối diện là hai người Grisha đang chăm chú nhìn tôi một cách tò mò. Áo kefta màu đỏ của họ được làm từ loại len thượng hạng, họa tiết thêu dày đặc cùng viền áo lông đều mang sắc đen. Người Độc Tâm Y tóc vàng hoe có dáng người gầy gò, lêu nghêu và khuôn mặt dài đượm vẻ u buồn. Ivan thì cao hơn, vạm vỡ hơn với mái tóc nâu gợn sóng và làn da rám nắng màu đồng. Sau khi đã nhìn kỹ rồi, tôi phải công nhận anh ta rất đẹp trai. Và cũng hiểu rất rõ: Đây là một tên cao to đẹp trai hay bắt nạt người khác.
Tôi trở mình liên tục trên ghế, cảm thấy không thoải mái trước ánh mắt của họ. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng không có gì để xem ngoài bóng tối dần bao phủ và hình dáng nhợt nhạt của bản thân phản chiếu qua gương. Tôi quay lại nhìn hai người Grisha và cố dập tắt nỗi bực dọc của mình. Họ vẫn tiếp tục trố mắt nhìn tôi. Tôi tự nhắc mình rằng những người này có thể khiến tim tôi nổ tung trong lòng ngực, nhưng cuối cùng tôi cũng không thể chịu nổi.
“Này mấy anh, tôi không biết làm trò đâu,” Tôi gắt lên.
Hai người Grisha đưa mắt nhìn nhau.
“Trò cô đã làm ở trong lều khá đấy chứ.” Ivan cất giọng.
Tôi đảo mắt. “Ờ, tôi hứa sẽ báo trước nếu mình sắp làm trò gì thú vị, cho nên...cứ chợp mắt hay làm gì khác đi.”
Ivan trông như thể vừa bị xúc phạm. Tôi chợt cảm thấy hơi sợ, nhưng người Tâm Y tóc vàng hoe lại phát ra một tràng cười vang.
“Tôi là Fedyor,” anh ta nói. “Và đây là Ivan.”
“Tôi biết rồi,” tôi đáp lại. Và rồi, tưởng tượng ra cái trừng mắt không hài lòng của Ana Kuya, tôi liền thêm vào, “Rất vui được gặp mặt.”
Họ nhìn nhau ngạc nhiên. Tôi lờ cả hai và ngả người ra sau ghế của mình, cố gắng cảm thấy thoải mái. Thật chẳng dễ dàng gì khi ngồi cạnh hai người lính được trang bị vũ khí hạng nặng chiếm gần hết chỗ.
Cỗ xe xóc lên một cái rồi nhào về phía trước.
“Có an toàn không?” Tôi hỏi. “Đi vào buổi đêm như thế này?”
“Không,” Fedyor nói. “Nhưng sẽ còn nguy hiểm hơn nếu chúng ta dừng lại.”
“Vì bây giờ người ta đang tìm bắt tôi?” Tôi nói mỉa mai.
“Không phải bây giờ thì cũng sớm thôi.”
Tôi khịt mũi. Fedyor nhướng mày và tiếp lời, “Hàng trăm năm nay, vùng Vực Tối đã làm thế phần việc của kẻ thù chúng ta, phong bế hải cảng, vây hãm và khiến cả quốc gia suy yếu. Nếu cô thật sự là một Tiết Dương Sư thì năng lực của cô có thể là chìa khóa mở ra cánh cửa vượt qua Vực - hoặc thậm chí phá hủy nó. Nước Fjerda và Shu Han sẽ không đứng nhìn và để yên cho việc đó xảy ra đâu.”
Tôi há hốc miệng nhìn anh ta. Những người này trông chờ gì ở tôi chứ? Và sau khi nhận ra tôi không có khả năng thì họ sẽ làm gì tôi? “Điều này thật lố bịch,” tôi làu bàu.
Fedyor nhìn tôi từ trên xuống dưới và khẽ cười. “Có thể,” anh ta nói.
Tôi cau mày. Anh ta đang đồng tình với tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy bị sỉ nhục.
“Cô đã giấu nó như thế nào vậy?” Ivan đột nhiên hỏi.
“Cái gì?”
“Năng lực của cô,” Ivan nôn nóng bổ sung. “Cô đã giấu nó như thế nào?”
“Tôi chẳng giấu giếm gì cả. Tôi còn chẳng biết là mình có nó.”
“Điều đó là không thể.”
“Ờ, và giờ chúng ta ở đây,” Tôi cay đắng đáp lời.
“Chẳng phải cô đã được kiểm tra sao?”
Một hồi ức nhạt nhòa chợt xẹt qua trong tâm trí tôi: Ba người mặc áo choàng ngồi trong phòng chờ ở Keramzin, đôi mày kiêu kì của một người phụ nữ.
“Tất nhiên là có.”
“Khi nào?”
“Hồi tôi tám tuổi.”
“Thế thì trễ quá,” Ivan nhận xét. “Sao cha mẹ không cho cô kiểm tra sớm hơn?”
Vì họ chết cả rồi. Tôi nghĩ nhưng không nói ra. Và chẳng ai thèm để ý đến những đứa mồ côi ở tư dinh của Công tước Keramsov cả. Tôi nhún vai.
“Chẳng có nghĩa lý nào hết,” Ivan cằn nhằn.
“Đó là những gì tôi cố nói với anh nãy giờ!” Tôi nghiêng về phía trước, nhìn hết Ivan đến Fedyor một cách tuyệt vọng. “Tôi không phải những gì các anh nghĩ đâu. Tôi không phải là Grisha. Những gì xảy ra ở vùng Vực... tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng đó không phải do tôi làm.”
“Và chuyện ở trong lều của Grisha thì sao?” Fedyor bình thản chất vấn.
“Tôi không thể giải thích được. Nhưng không phải là tôi. Hắc Y đã làm gì đó khi anh ta chạm vào tôi.”
Ivan cười to. “Ngài ấy chẳng làm gì cả. Ngài ấy là một bộ khuếch đại mà.”
“Là cái gì?”
Fedyor và Ivan lại nhìn nhau lần nữa.
“Thôi quên đi,” tôi gắt. “Tôi không quan tâm.”
Ivan luồn tay vào trong cổ áo và tháo thứ gì đó ra khỏi sợi dây đeo cổ màu bạc của mình. Anh ta giơ nó ra cho tôi thấy.
Trí tò mò đã đánh thắng tôi, và tôi rướn người về phía trước để nhìn rõ hơn. Nó nhìn như một chùm móng vuốt sắc nhọn màu đen.
“Cái gì vậy?”
“Bộ khuếch đại của tôi,” Ivan nói một cách tự hào. “Móng vuốt từ chân trước của một con gấu Sherborn. Tôi đã tự tay giết nó khi rời khỏi trường và đến phục vụ ngài Hắc Y.” Anh ta dựa ra sau ghế và nhét sợi dây vào cổ trở lại.
“Một bộ khuếch đại sẽ làm tăng sức mạnh của Grisha,” Fedyor thêm vào. “Nhưng trước tiên người đó phải có năng lực thật sự đã.”
“Tất cả Grisha đều có nó sao?” Tôi hỏi.
Fedyor cứng đờ người. “Không,” anh ta nói. “Bộ khuếch đại rất hiếm và rất khó để lấy được.”
“Chỉ những Grisha được yêu thích nhất của ngài Hắc Y mới có thôi,” Ivan lên giọng tự mãn. Tôi cảm thấy hối tiếc vì đã hỏi.
“Ngài Hắc Y là một bộ khuếch đại đang sống,” Fedyor tiếp tục. “Đó là những gì cô cảm thấy.”
“Như bộ móng vuốt đó sao? Năng lực của anh ta là vậy à?”
“Một trong những năng lực của ngài ấy,” Ivan sửa lại.
Bỗng nhiên tôi cảm thấy lạnh và cuốn sát bộ kefta vào người mình hơn. Tôi nhớ đến sự quả quyết đã chảy trong người mình cùng với cái chạm tay của Hắc Y, và cảm giác một tiếng gọi thân quen vang vọng trong tâm trí, tiếng gọi đòi hỏi một câu trả lời. Nó mang theo nỗi kinh hoàng nhưng đồng thời vô cùng kích thích, vào thời khắc đó, mọi hoài nghi và nỗi sợ của tôi đều được thay thế bởi một sự chắc chắn tuyệt đối.
Tôi không là gì cả, một trẻ tị nạn đến từ ngôi làng vô danh, một con bé gầy gò vụng về một mình vùng vẫy trong bóng tối vây hãm. Nhưng khi Hắc Y siết chặt tay mình quanh cổ tay tôi, tôi đã cảm thấy khác hẳn, như tôi là ai đó còn hơn thế. Tôi nhắm mắt lại và cố tập trung, cố nhớ lại cảm giác chắc chắn ấy, để sự kiên định và năng lực hoàn hảo ấy rực sáng và xuất hiện. Nhưng không có gì xảy ra cả.
Tôi thở dài và mở mắt ra. Ivan nhìn có vẻ rất hứng khởi. Và tôi thật lòng rất muốn đá anh ta thật đau.
“Mấy người rồi sẽ thất vọng tràn trề cho xem,” tôi lẩm bẩm.
“Vì lợi ích của cô, tôi mong rằng điều đó là sai,” Ivan nói.
“Vì lợi ích của tất cả chúng ta,” Fedyor lên tiếng.
***
Tôi quên cả giờ giấc. Ngày và đêm lần lượt trôi qua ngoài khung cửa sổ của cỗ xe. Tôi dành hầu hết thời gian để nhìn ra ngoài khung cảnh, tìm kiếm một cột mốc nào đem lại cho mình cảm giác thân quen. Tôi tưởng rằng xe sẽ đi theo lối nhỏ, thay vào đó chúng tôi lại gắn chặt với đường Vy, và Fedyor bảo rằng ngài Hắc Y đã ưu tiên chọn nhanh chóng thay vì giấu mình. Anh ta mong rằng tôi sẽ được an toàn sau những bức tường đôi của cung điện trước khi tin đồn về năng lực của tôi đến tai những điệp viên và sát thủ nằm vùng ở biên giới Ravka.
Chúng tôi đi với nhịp độ gấp gáp. Thi thoảng cỗ xe sẽ dừng lại để đổi ngựa và tôi được phép duỗi thẳng chân ra. Những khi tôi có thể ngủ thì giấc mơ của tôi đều bị ám ảnh bởi những con quái vật.
Có lần tôi giật mình tỉnh giấc, tim đập mạnh và nhìn thấy Fedyor đang quan sát tôi. Ivan đang say ngủ ngay bên cạnh, anh ta ngáy rất to.
“Mal là ai?” Anh ta hỏi.
Tôi nhận ra mình hẳn đã nói mớ trong khi ngủ. Cảm thấy xấu hổ, tôi nhìn sang những oprichniki đang canh gác hai bên. Một người đăm đăm nhìn về phía trước. Người còn lại đang gà gật. Bên ngoài, mặt trời ban trưa đang tỏa sáng qua lùm cây bạch dương khi chúng tôi chạy ngang qua.
“Không ai cả,” tôi nói. “Một người bạn thôi.”
“Người dò đường?”
Tôi gật đầu. “Cậu ấy ở cùng tôi trong Vực Tối. Cậu ấy đã cứu mạng tôi.”
“Và cô đã cứu mạng cậu ấy.”
Tôi mở miệng để phản đối nhưng liền khựng lại. Tôi đã cứu mạng Mal sao? Ý nghĩ ấy khiến tôi dừng lại.
“Cứu được một người,” Fedyor nói tiếp. “Là một vinh dự rất lớn. Cô lại cứu được rất nhiều người.”
“Không đủ nhiều,” tôi lẩm nhẩm và nhớ lại vẻ kinh hoàng trên khuôn mặt Alexei khi cậu ấy bị lôi vào vùng bóng tối. Nếu tôi có thứ năng lực này thì tại sao tôi lại không thể cứu được cậu ấy? Hoặc bất kì ai khác đang bỏ mạng ở vùng Vực? Tôi nhìn về phía Fedyor.
“Nếu anh thật sự tin rằng cứu người là một vinh dự, tại sao lại không trở thành một Thiện Tâm Y thay vì Độc Tâm Y?”
Fedyor quan sát khung cảnh đang lướt qua trước mắt. “Trong tất cả các Grisha, Tâm Y phải đi theo con đường khó khăn nhất. Chúng tôi bắt buộc phải luyện tập và nghiên cứu nhiều nhất. Và sau tất cả quá trình đó, tôi cảm thấy mình có thể cứu được nhiều người hơn với tư cách một Độc Tâm Y.”
“Với tư cách một sát nhân?” Tôi ngạc nhiên hỏi.
“Với tư cách một quân nhân,” Fedyor chỉnh lại. Anh ta nhún vai. “Giết chóc hay cứu chữa?” anh ta nói cùng nụ cười buồn. “Chúng ta đều có tài năng của riêng mình.” Đột nhiên, biểu cảm của anh ta thay đổi. Anh ta đứng thẳng dậy và thúc vào hông Ivan. “Dậy đi!”
Cỗ xe dừng lại và một người lính ló đầu vào.
“Có một thân cây ngã trên đường,” anh ta nói. “Nhưng cũng có thể là một cái bẫy. Giữ cảnh giác và...” Nhưng anh ta không còn có thể nói hết câu. Một tiếng súng vang lên và người lính ấy ngã về phía trước, vết đạn bắn ghim sau lưng. Đột nhiên không gian tràn ngập tiếng la hét thất thanh và thanh âm lách cách của tiếng súng trường xả đạn ngay khi cỗ xe bị tấn công bằng một loạt đạn.
“Cúi xuống!” người vệ sĩ kế bên tôi la lên và che chắn tôi bằng thân hình của mình trong khi Ivan đá xác của người lính đã chết ra khỏi xe rồi đóng chặt cửa lại.
“Lũ Fjerda,” người vệ sĩ nhìn ra ngoài và nói.
Ivan quay sang Fedyor và người vệ sĩ bên cạnh tôi. “Fedyor, đi với anh ta. Anh đi hướng này. Chúng tôi sẽ đi hướng kia. Bảo vệ cỗ xe bằng mọi giá.”
Fedyor lôi từ trong thắt lưng ra một con dao lớn và đưa nó cho tôi. “Nằm sát xuống sàn và giữ im lặng.” Người Grisha và hai vệ sĩ cúi sát người bên cửa sổ và chờ đợi, và rồi ngay khi Ivan ra hiệu họ liền nhảy ra khỏi xe từ phía hai bên rồi đóng sập cửa lại sau lưng. Tôi nằm xuống sàn và siết chặt lấy cán dao nặng trịch, ôm sát hai đầu gối vào ngực và áp lưng vào chân ghế ngồi. Ở ngoài kia, tôi có thể nghe được tiếng đánh nhau, tiếng kim loại va chạm, tiếng gầm gừ la hét và tiếng ngựa hí. Cỗ xe giật nảy lên khi một thân người đập vào kính cửa sổ. Tôi nhìn theo với nỗi kinh hoàng khi nhận ra đó là một trong hai vệ sĩ của mình. Thân thể của anh ta dần trượt khỏi tầm mắt, để lại vệt máu đỏ chảy dài trên kính.
Cửa xe bật mở và một người đàn ông với bộ râu lởm chởm màu vàng xuất hiện. Tôi bò về phía đối diện, mũi dao trong tay lăm lăm trước mặt. Ông ta quát tháo gì đó với đồng đội của mình bằng ngôn ngữ Fjerda lạ lẫm và túm lấy chân tôi. Trong khi tôi đang đá đạp vùng vẫy thì cánh cửa phía sau mở ra khiến tôi gần như ngã vào lòng một người đàn ông râu ria khác. Ông tay xốc nách tôi lên rồi kéo ra khỏi xe một cách mạnh bạo, mặc tôi la hét và vung dao loạn xạ.
Hẳn tôi đã đâm trúng đâu đó vì ông ta liền chửi thề và nới lỏng tay khỏi người tôi. Tôi vùng đứng dậy và bỏ chạy. Chúng tôi đang ở trên một thung lũng hẹp với cây cối um tùm, nơi đường Vy thu nhỏ lại để đi qua hai triền đồi dốc. Xung quanh tôi, binh lính và Grisha đang chiến đấu với những gã đàn ông râu quai nón. Rừng cây bốc cháy vì lửa phóng ra từ các Grisha. Tôi thấy Fedyor vung tay ra và tên sát thủ trước mặt anh ta ngã khuỵu xuống đất, tay ôm lấy ngực, máu tuôn ồng ộc khỏi miệng.
Tôi bỏ chạy mà không cần biết phương hướng, gắng sức leo lên khu đồi gần nhất, chân tôi trượt ngã vì đám lá cây phủ lấp bề mặt khu rừng và hô hấp dần trở nên gấp gáp. Tôi đang đi được nửa đường thì bị tóm lấy từ phía sau. Tôi vật lộn và quẫy đạp, nhưng gã Fjerda ấy quá mạnh. Hắn đè lên người tôi, dùng đầu gối khóa chặt hai bên cánh tay tôi và với tay lấy dao của mình.
“Tao sẽ moi ruột mày ngay tại đây, đồ phù thủy,” hắn gầm gừ với trọng âm Fjerda rõ ràng.
Ngay lúc đó, tôi nghe thấy tiếng vó ngựa nện thình thịch trên nền đất. Kẻ tấn công tôi quay đầu nhìn về phía con đường.
Một nhóm người cưỡi ngựa lao về phía rừng cây, bộ kefta của họ mang sắc đỏ và xanh bắt mắt, ánh lửa và tia chớp bừng lên từ tay. Dẫn đầu là một kỵ sĩ mặc trang phục màu đen.
Hắc Y trượt xuống yên ngựa, vung tay ra rồi chắp lại cùng tiếng nổ vang rền. Từng luồng khói màu đen bắn ra từ đôi tay đan vào nhau ấy, chúng luồn qua những ngọn cây và tìm đến những sát thủ người Fjerda, trườn lên người và quấn lấy mặt họ bằng bóng đêm nóng chảy.
Họ la lên. Một vài người buông kiếm xuống, số khác huơ tay trong mù mịt.
Tôi nhìn theo trong ngạc nhiên và nỗi sợ đan xen khi những chiến binh Ravka chớp lấy thời cơ chém chết những chiến binh mù lòa vô dụng một cách dễ dàng.
Gã đàn ông râu ria ngồi trên người tôi lẩm bẩm điều gì đó mà tôi không thể hiểu. Tôi nghĩ có thể nó là một lời cầu nguyện. Hắn ta sững người nhìn chằm chằm về phía Hắc Y, kinh hoàng hiện rõ trong mắt. Tôi nắm lấy cơ hội.
“Thần ở đây!” Tôi gọi với xuống triền đồi.
Hắc Y quay đầu lại. Anh ta giơ tay lên.
“Nej!” Người Fjerda kêu toáng lên, con dao vung lên cao. “Tao chẳng cần phải nhìn để đâm xuyên qua tim ả đâu!”
Tôi nín thở. Bầu không khí im lặng bao trùm khắp khu rừng, chỉ sót lại tiếng rên rỉ của những người đàn ông đang hấp hối. Hắc Y hạ tay xuống.
“Ngươi chắc phải nhận ra mình đã bị bao vây,” anh ta bình thản cất lời, giọng nói xuyên qua những tàn cây.
Tên sát thủ đảo mắt qua hai bên trái phải, rồi hắn nhìn lên trên đỉnh đồi, nơi binh sĩ Ravka đang dần xuất hiện, súng trường sẵn sàng trong tay. Trong lúc tên Fjerda ấy nhìn xung quanh một cách điên cuồng, Hắc Y đã nhích lên một vài bước về phía đồi dốc.
“Đừng tới gần đây!” hắn rít lên.
Hắc Y dừng lại. “Đưa cô ấy cho ta,” anh ta nói, “và ta sẽ để người chạy về với đức vua của mình.”
Tên sát thủ khẽ cười khùng khục như điên dại. “Ồ không, không. Tao không nghĩ vậy,” hắn lắc đầu và nói, con dao giơ cao ngay phía trên trái tim đang đập loạn nhịp của tôi, lưỡi nhọn ác độc của nó lóe lên trong nắng. “Ngài Hắc Y đây không tha chết cho ai cả.” Hắn cúi xuống nhìn tôi. Lông mi hắn ta có màu vàng nhạt gần như vô hình. “Hắn sẽ không có được mày,” tên sát thủ khẽ ngân nga. “Hắn sẽ không có được con phù thủy. Hắn cũng sẽ không có được quyền năng này.” Rồi hắn ta giơ tay cao hơn và rống lên: “Skirden Fjerda!”
Mũi dao đâm xuống thành một vòng cung sáng chói. Tôi quay đầu đi và nhắm nghiền mắt lại trong khiếp sợ, và ngay lúc ấy tôi đã thoáng thấy được Hắc Y, cánh tay anh ta chém về phía trước mặt. Tôi nghe thêm một tiếng rạn vỡ như sấm chớp, và rồi... không gì cả.
Một cách chậm rãi, tôi mở mắt ra và thu hết cảnh tượng kinh hoàng trước mặt vào tâm trí. Tôi há miệng la hét nhưng không âm thanh nào phát ra cả. Người đàn ông ở trên tôi đã bị cắt làm đôi. Đầu, vai phải và một cánh tay của hắn ngã xuống nền đất, bàn tay trắng bệch vẫn còn nắm chặt cán dao. Những bộ phận còn lại xoay tròn trên đầu tôi trong chốc lát, một cụm khói màu đen dần tan rã trong không khí bên cạnh vết cắt dài bằng thân trên đã đứt đôi của hắn ta. Rồi những gì còn lại của tên sát thủ đổ xuống phía trước.
Tôi tìm lại được giọng nói của mình và hét to. Tôi bò ngược về phía sau, gắng sức tránh xa thân người bị chém nát ấy, người tôi run lên bần bật, vô phương đứng dậy cũng như rời mắt khỏi cảnh tượng ghê tởm vừa rồi.
Hắc Y nhanh chân chạy lên đồi và quỳ xuống cạnh tôi, che mắt tôi khỏi cái xác. “Nhìn ta đi,” anh ta yêu cầu.
Tôi cố tập trung vào khuôn mặt của anh ta, nhưng tất cả những gì tôi có thể thấy là thân thể nát bét của tên sát thủ, máu của hắn chảy thành vũng trên nền lá ẩm ướt. “Ngà... ngài đã làm gì hắn ta?” Tôi hỏi bằng giọng run run.
“Những gì ta phải làm. Cô đứng lên được không?”
Tôi run rẩy gật đầu. Anh ta nắm lấy tay tôi và đỡ tôi dậy. Khi ánh nhìn của tôi quay về phía cái xác lần nữa, anh ta nâng cằm tôi lên và hướng đôi mắt tôi về phía mình. “Nhìn ta,” anh ta ra lệnh.
Tôi gật đầu và cố gắng chỉ nhìn Hắc Y trong lúc anh ta dẫn tôi xuống đồi và chỉ huy người của mình.
“Dọn đường đi. Ta cần hai mươi kỵ sĩ.”
“Còn cô gái?” Ivan hỏi.
“Đi cùng ta,” Hắc Y trả lời.
Anh ta để tôi đứng cạnh ngựa của mình rồi đi đến chỗ Ivan và đội trưởng của từng nhóm để bàn bạc. Tôi cảm thấy yên lòng khi nhìn thấy Fedyor đang ở cùng họ, vẫn còn lành lặn dù đang ôm chặt một bên tay. Tôi vỗ về một bên sườn đầm đìa mồ hôi của con ngựa và hít hà mùi dây da tươi mới của yên cương, cố gắng ổn định nhịp tim và gạt đi những gì tôi biết đã nằm lại phía sau trên triền đồi.
Chốc lát sau, tôi nhìn thấy binh sĩ và Grisha lên ngựa trở lại. Một vài người đã hoàn thành công cuộc dọn dẹp cây cối trên đường, những người khác đang rời đi trên những cỗ xe tổn hại nặng nề.
“Một mục tiêu giả,” Hắc Y tiến lên từ phía sau tôi và nói. “Chúng ta sẽ đi theo đường phía Nam. Đáng ra nên làm thế ngay từ đầu.”
“Vậy ra ngài cũng phạm sai lầm,” Tôi nói mà không kịp nghĩ.
Anh ta khựng lại trong lúc đang đeo găng tay, và tôi mím chặt môi lo lắng. “Thần không có ý...”
“Dĩ nhiên ta cũng phạm sai lầm,” anh ta đáp lời. Khóe môi nhếch lên thành nụ cười nửa miệng. “Chỉ là không thường xuyên thôi.”
Anh ta kéo mũ trùm đầu và đưa tay ra để giúp tôi leo lên ngựa. Tôi ngần ngại trong giây lát. Anh ta đang đứng trước mặt tôi, một kỵ sĩ bóng tối mặc áo đen, khuôn mặt khuất sau màn đêm u ám. Hình ảnh tên sát thủ bị cắt nát chợt hiện ra trong tâm trí, và dạ dày tôi quặn lên.
Dường như đọc được ý nghĩ của tôi, anh ta lặp lại, “Ta phải làm những gì cần thiết, Alina.”
Tôi biết điều đó. Anh ta đã cứu sống tôi. Và tôi đâu có lựa chọn nào khác? Tôi đặt tay mình lên tay Hắc Y và để anh ta giúp tôi leo lên yên. Anh ta trèo lên ngồi sau tôi và thúc ngựa phi nước kiệu.
Sau khi rời khỏi khu rừng, thực tại của những gì đã xảy ra mới dần ngấm vào tôi.
“Cô đang run,” anh ta nói.
“Thần không quen với việc bị người khác truy giết.”
“Vậy sao? Ta thì không còn để ý tới nữa.”
Tôi quay lại nhìn anh ta. Nét cười vẫn còn đó, nhưng tôi không dám chắc là anh ta đang đùa. Tôi quay trở về phía trước và nói, “Và thần cũng vừa mới phải chứng kiến một người đàn ông bị chẻ làm đôi.” Tôi cố giữ giọng nghe bình thản, nhưng vẫn không thể giấu được sự thật rằng mình đang run sợ.
Hắc Y nắm lấy dây cương bằng một tay và tháo một bên găng ra. Tôi cứng đờ người khi nhận ra anh ta đã luồn tay vào tóc và áp sát bàn tay trần của mình lên gáy tôi. Sự ngạc nhiên hóa thành yên tâm khi cảm giác quyền năng và chắc chắn ấy tràn khắp người tôi. Với một tay đặt sau đầu tôi, anh ta thúc ngựa lao về phía trước, và ngay sau đó, bất chấp chuyển động của con ngựa lẫn nỗi kinh hoàng trước đó, tôi liền rơi vào một giấc ngủ bất an.