Bóng Tối Và Xương Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Tôi mơ về thuở còn ở Keramzin, chân mang bít tất dài chạy dọc suốt hành lang tối om, gắng sức tìm ra Mal. Tôi có thể nghe thấy cậu ấy gọi, nhưng giọng nói dường như không chút tiến gần hơn. Cuối cùng, tôi đến được tầng trên cùng, nơi có cánh cửa đi vào căn phòng ngủ sơn xanh cũ kỹ mà chúng tôi thích ngồi cạnh cửa sổ và từ đó nhìn xuống đồng cỏ của cả hai. Tôi nghe tiếng Mal cười, tôi mở tung cánh cửa... và hét to. Máu ở khắp nơi. Một con volcra đang đậu trên ghế cạnh cửa sổ, và khi nó quay lại nhìn rồi há rộng quai hàm ghê tởm ấy, tôi chợt nhận ra đôi mắt nó mang màu xám của đá thạch anh.

Tôi hốt hoảng bật dậy, tim đập thình thịch trong lồng ngực và sợ hãi nhìn quanh. Trong chốc lát tôi không thể nhớ được mình đang ở đâu. Rồi tôi rên rỉ và thả mình ngã xuống gối.

Ai đó đập cửa khi tôi vừa mới bắt đầu mơ màng trở lại.

“Đi đi,” tôi lầm bầm bên dưới tấm chăn. Nhưng tiếng đập cửa lại ngày càng lớn hơn. Tôi ngồi dậy, có cảm giác toàn thân đang kêu gào chống đối. Đầu tôi đau nhức dữ dội và đôi chân hoàn toàn không muốn hợp tác khi tôi cố gắng đứng dậy.

“Nghe rồi!” Tôi la lên. “Tới đây!” tiếng đập cửa dừng hẳn. Tôi lảo đảo đi về phía cửa và với lấy ổ khóa, nhưng rồi tôi khựng lại. “Ai đấy?”

“Tôi không có thời gian đâu,” một giọng nữ gắt lên từ phía sau cánh cửa. “Mở cửa ngay!”

Tôi nhún vai. Cứ để họ bắt cóc hay muốn làm gì tôi tùy thích. Tôi sẽ chẳng phàn nàn, miễn sao tôi không phải cưỡi ngựa hay leo cầu thang là được.

Tôi chỉ vừa kịp mở khóa thì cánh cửa bật tung ra và một cô gái cao lêu nghêu xô tôi sang một bên để dò xét căn phòng, rồi đến tôi, với ánh nhìn chỉ trích.

Rõ ràng cô ấy là người đẹp nhất tôi từng gặp. Mái tóc lượn sóng màu nâu đỏ sẫm, đôi đồng tử màu vàng to tròn; làn da mịn màng không chút tì vết đến mức tưởng chừng hai gò má của cô ấy đã được tạc nên từ cẩm thạch. Người con gái mặc một bộ kefta với họa tiết thêu màu vàng cùng viền lông cáo đỏ.

“Quỷ thần ơi,” cô ta nhìn tôi một lượt rồi nói. “Cô có tắm không vậy? Và mặt cô bị cái gì thế?”

Tôi đỏ bừng mặt, tay đưa lên chạm vào vết sưng trên má. Đã gần một tuần kể từ khi tôi rời trại, và thời gian tôi không chải tóc hay tắm rửa còn lâu hơn thế. Người tôi lấm lem bùn đất, máu me và bốc mùi của ngựa. “Tôi...”

Nhưng cô ấy sớm đã lớn tiếng ra lệnh cho những người hầu đã theo mình vào phòng. “Chuẩn bị bồn tắm. Nước phải nóng đấy. Ta cần đồ nghề của mình, và cởi đống quần áo đó khỏi người cô ta.”

Những người hầu đó liền hướng về phía tôi và cởi nút áo tôi ra.

“Nè!” Tôi la lên và hất tay họ đi.

Người Grisha đảo mắt. “Đè cô ta xuống nếu cần thiết.”

Những người hầu lại dùng sức gấp đôi.

“Dừng lại!” Tôi hét to và tránh ra xa. Họ lưỡng lự, hết nhìn tôi rồi lại đến cô gái kia.

Thành thật mà nói thì, không có gì tốt hơn một bồn tắm nước nóng và đồ sạch để thay cả, nhưng tôi sẽ không để một con nhỏ tóc đỏ bạo ngược ra lệnh cho mình như thế. “Chuyện gì đang diễn ra vậy? Cô là ai?”

“Tôi không có thời gian...”

“Thì kiếm ra thời gian đi!” Tôi gắt gỏng. “Tôi đã ngồi trên ngựa gần hai trăm dặm. Tôi đã không ngủ được trong một tuần, và tôi suýt bị giết hai lần. Nên trước khi tôi phải làm gì khác, cô phải nói cho tôi nghe cô là ai và tại sao chuyện lột đồ tôi ra lại quan trọng đến thế.”

Cô gái tóc đỏ hít một hơi sâu và nói thật chậm rãi, tựa như đang trò chuyện với một đứa nhỏ, “Tên tôi là Genya. Trong vòng chưa đến một giờ đồng hồ, cô sẽ phải diện kiến Đức vua và công việc của tôi là khiến cô trông vừa mắt ngài ấy.”

Cơn giận của tôi biến mất. Tôi sắp được gặp Đức vua. “Ờ,” tôi trả lời một cách ngoan ngoãn.

“Vâng, ‘ờ’ cơ đấy. Vậy giờ chúng ta vào việc chứ?” Tôi im lặng gật đầu, và Genya vỗ tay. Những người hầu bắt đầu hành động, họ cởi quần áo tôi và kéo tôi vào phòng tắm. Tối qua tôi quá mệt mỏi để chú ý tới căn phòng, nhưng bây giờ, kể cả khi đang run sợ và hoảng loạn vô cùng vì sắp được gặp nhà vua, tôi vẫn kịp kinh ngạc trước những viên gạch nhỏ bằng đồng lượn sóng trên sàn nhà và bồn tắm hình bầu dục bằng đồng mà mấy người hầu đang đổ đầy nước nóng. Bên cạnh bồn tắm là một bức tường được khảm vỏ sò và bào ngư lấp lánh.

“Vào mau! Vào mau!” một trong số người hầu thúc nhẹ tôi và nói.

Tôi trèo vào trong. Nước rất nóng, nhưng tôi thà chịu đựng nó còn hơn dềnh dàng thêm nữa. Cuộc sống quân đội từ lâu đã xóa bỏ gần hết tính e thẹn của tôi, nhưng việc phải là người duy nhất khỏa thân đứng giữa phòng lại là một chuyện khác, đặc biệt là khi mọi người cứ ném cho tôi những ánh mắt tò mò.

Tôi la lên khi một người hầu tóm lấy đầu tôi và khởi sự gội đầu một cách dữ dội. Một người khác vươn người qua thành bồn tắm để chà móng tay cho tôi.

Khi đã quen rồi thì nhiệt độ của nước tắm khiến cho cơ thể đau nhức của tôi có cảm giác rất thoải mái. Tôi đã không được tắm nước nóng hơn một năm trời và tôi thậm chí còn không dám mơ mình sẽ được ngồi trong bồn như thế này. Rõ ràng việc làm Grisha có lợi thế riêng của nó. Tôi có thể bỏ cả giờ chỉ để nghịch nước. Nhưng khi tôi đã được tắm táp và chà rửa kỹ càng xong thì một người hầu khác lại kéo tay tôi và ra lệnh, “Đi ra! Đi ra!”

Tôi miễn cưỡng trèo khỏi bồn tắm và để những phụ nữ xung quanh lau khô người một cách mạnh bạo bằng những chiếc khăn tắm dày. Một người hầu trẻ tuổi hơn tiến về phía trước với bộ áo khoác bằng nhung nặng trịch và dẫn tôi ra khỏi phòng tắm. Rồi cô ta và những người còn lại lùi ra khỏi cửa để tôi một mình với Genya.

Tôi thận trọng quan sát cô gái tóc đỏ. Cô ấy đã kéo rèm cửa ra và kéo bộ bàn ghế gỗ chạm trổ tinh vi đến chỗ cửa sổ.

“Ngồi xuống,” cô ấy ra lệnh. Tôi phát cáu vì giọng điệu ấy nhưng vẫn làm theo.

Cô ấy mở một chiếc rương nhỏ ra, những gì bên trong nó trải đầy trên mặt bàn: một lọ thủy tinh nhỏ đựng đầy những thứ trông giống như quả, lá cây và bột màu. Tôi không có cơ hội nhìn thêm vì Genya đã nắm lấy cằm tôi, nhìn sát mặt và xoay bên má bị sưng của tôi về phía ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ. Cô ấy hít thở sâu và để từng ngón tay lướt trên da tôi. Tôi có cảm giác tê dại giống như lúc được người Thiện Tâm Y chữa trị vết thương ở Vực Tối.

Một vài phút trôi qua trong lúc tôi siết chặt tay thành nắm đấm để ngăn mình khỏi gãi. Rồi Genya lùi về phía sau và cơn ngứa giảm dần. Cô ấy đưa cho tôi một chiếc gương tay bằng vàng. Vết sưng đã biến mất. Tôi ấn nhẹ lên da để thăm dò nhưng đã không còn đau nhức nữa.

“Cảm ơn,” tôi nói và đặt chiếc gương xuống để đứng lên. Nhưng Genya đã đẩy tôi ngồi xuống ghế lại.

“Cô nghĩ mình đang đi đâu vậy? Chúng ta chưa xong đâu.”

“Nhưng...”

“Nếu Hắc Y chỉ muốn cô lành lặn thì ngài ấy đã cho mời một Thiện Tâm Y rồi.”

“Cô không phải Thiện Tâm Y sao?”

“Tôi đâu có mặc đồ đỏ, đúng không?” Genya bắt bẻ, trong giọng nói có lẫn chút cay đắng. Cô ấy chỉ về phía mình. “Tôi là một Thợ may.”

Tôi bối rối. Tôi nhận ra mình chưa bao giờ nhìn thấy một Grisha mặc kefta trắng bao giờ. “Cô sẽ may áo cho tôi sao?”

Genya bực dọc thở dài. “Không phải trang phục! Là cái này,” cô ấy nói và huơ những ngón tay thon dài trước mặt mình. “Cô nghĩ rằng tôi được sinh ra với khuôn mặt này sao?”

Tôi nhìn chăm chăm vào đường nét hoàn hảo như tạc tượng của Genya và nhận thức liền ập đến, cùng với nó là một đợt sóng giận dữ. “Cô muốn thay đổi khuôn mặt tôi sao?”

“Không phải thay đổi. Chỉ là...làm mới cô một chút thôi.”

Tôi cau có. Tôi biết mình trông như thế nào. Đúng hơn là, tôi rất hiểu khuyết điểm của mình ở đâu. Nhưng tôi thật sự không cần một Grisa đẹp tuyệt trần chỉ ra cho tôi như thế này. Và tệ hơn nữa là chuyện Hắc Y đã sai cô ấy đến làm thế.

“Quên đi,” tôi nói và nhảy khỏi ghế. “Nếu Hắc Y không thích vẻ ngoài của tôi thì đó là vấn đề của anh ta.”

“Vậy cô có thích vẻ ngoài của mình không?” Genya hỏi lại với vẻ hiếu kì thấy rõ.

“Không hẳn,” tôi độp lại. “Nhưng không phải thấy mặt một người lạ trong gương thì đời tôi cũng đủ rắc rối rồi.”

“Không phải như thế,” Genya giải thích. “Tôi không thể tạo nên thay đổi lớn lao vậy đâu, chỉ vài thứ lặt vặt thôi. Làm đều màu da của cô hay cải thiện mái tóc xám xịt đó chẳng hạn. Tôi đúng là đã hoàn thiện bản thân mình, nhưng tôi phải mất cả đời để làm chuyện đó.”

Tôi rất muốn cãi lại, nhưng thật sự cô ấy quá hoàn hảo. “Đi ra ngoài.”

Genya nghiêng đầu về một bên và quan sát tôi. “Tại sao cô lại bận tâm về chuyện vẻ ngoài quá vậy”

“Cô không thế sao?”

“Tôi không biết. Tôi đã luôn xinh đẹp thế này rồi.”

“Và khiêm tốn nữa sao?”

Cô ấy nhún vai. “Thì tôi vẫn đẹp. Nhưng đó chẳng là gì với Grisha cả. Hắc Y không quan tâm cô trông như thế nào, mà là cô có thể làm gì.”

“Vậy thì tại sao anh ta lại gửi cô tới đây?”

“Vì Đức vua là người yêu cái đẹp và Hắc Y biết điều đó. Trong triều đình, ngoại hình là tất cả. Nếu cô là đấng cứu rỗi cho toàn Ravka thì...tốt hơn là nên trông thuận mắt một chút.”

Tôi khoanh tay nhìn ra ngoài cửa sổ. Ở bên ngoài vầng thái dương đang tỏa sáng trên bờ hồ, một hòn đảo tí hon ở giữa mặt hồ. Tôi không biết giờ là mấy giờ hoặc mình đã ngủ trong bao lâu.

Genya tiến về phía tôi. “Cô biết đấy, cô không xấu xí đâu.”

“Cảm ơn,” tôi đáp lại một cách khô khan, mắt nhìn chăm chú vào sàn gỗ.

“Cô chỉ nhìn hơi...”

“Mệt mỏi? Bệnh tật? Ốm yếu?”

“Ờ thì,” Genya bình thản nói, “cô cũng nói trước đó rồi, cô đã trải qua một chuyến hành trình vất vả trong nhiều ngày và...”

Tôi thở dài. “Tôi lúc nào chẳng vậy.” Tôi tựa đầu lên mặt kính mát lạnh, cảm giác cơn tức giận và nỗi xấu hổ dần rời khỏi người. Tôi chống lại để làm gì chứ? Nếu phải thành thật với bản thân thì viễn cảnh Genya đưa ra khá hấp dẫn đấy. “Được rồi,” tôi nói. “Làm đi.”

“Cảm ơn!” Genya reo lên và vỗ tay. Tôi quắc mắt nhìn, nhưng không có chút mỉa mai nào trong giọng nói hay biểu cảm của cô ấy cả. Cô ấy chỉ mừng thôi, tôi chợt nhận ra. Hắc Y đã giao nhiệm vụ cho Genya, và tôi tự hỏi không biết điều gì sẽ xảy ra cho cô ấy nếu tôi từ chối. Tôi để cô ấy dẫn mình trở lại ghế.

“Chỉ đừng làm quá đà thôi,” tôi căn dặn.

“Đừng lo,” cô gái tóc đỏ nói. “Cô vẫn nhìn như cũ, chỉ trông như được ngủ thêm vài giờ nữa thôi. Tôi thạo nghề lắm.”

“Tôi biết,” tôi nói và nhắm mắt lại.

“Không sao đâu,” cô ấy bảo. “Cô có thể nhìn mà.” Cô ấy đưa tôi chiếc gương bằng vàng. “Nhưng đừng nói nữa. Và ngồi yên đi.”

Tôi giơ gương lên và nhìn theo trong lúc từng đầu ngón tay của Genya hạ xuống chậm rãi trên trán mình. Da tôi có cảm giác tê dại và tôi quan sát với thích thú ngày một tăng khi tay của Genya lướt khắp da tôi. Mọi nhược điểm, mọi vết trầy xước hay rạn nứt dường như đều biến mất dưới tay cô ấy. Genya đặt ngón cái của mình bên dưới mắt tôi.

“Ồ!” Tôi reo lên ngạc nhiên khi quầng thâm đen đã đeo đuổi tôi từ nhỏ chợt tan biến.

“Đừng phấn khích quá,” Genya nói. “Chỉ là tạm thời thôi.” Cô ấy với tay lấy một bông hồng trên bàn và ngắt ra một cánh hoa rồi đặt nó lên má tôi, màu hồng của cánh hoa dần chuyển qua da tôi khiến hai gò má như đang ửng hồng. “Chỉ kéo dài một vài ngày thôi,” cô ấy thông báo. “Giờ đến mái tóc.”

Cô ấy lấy ra một chiếc lược làm từ xương từ trong rương của mình cùng một lọ thủy tinh đựng đầy thứ gì lấp lánh.

Tôi sững sờ hỏi, “Là vàng thật hả?”

“Tất nhiên,” Genya nói và nhấc một nhúm tóc nâu xỉn màu của tôi lên. Cô ấy rắc một chút vàng lá lên trên đỉnh đầu, và rồi trong lúc cô ấy chải tóc cho tôi, những mảnh vàng ấy dường như đã tan thành từng lọn tóc vàng óng ánh. Mỗi khi xong một phần tóc cô ấy liền xoắn nó lại quanh ngón tay của mình rồi để nó xõa ra thành từng gợn sóng.

Cuối cùng cô ấy lùi lại, trên mặt mang nụ cười tự mãn. “Tốt hơn rồi đúng không?”

Tôi kiểm tra mình trong gương. Mái tóc tôi tỏa sáng. Hai gò má hồng hào. Tôi vẫn không xinh đẹp, nhưng tôi không thể chối bỏ cải thiện này. Tôi tự hỏi

Mal sẽ nghĩ gì nếu thấy tôi bây giờ, nhưng rồi lại đẩy ý nghĩ đó ra xa. “Tốt hơn.” Tôi bất đắc dĩ nói.

Genya rầu rĩ thở dài. “Đây là điều tốt nhất tôi có thể làm hiện giờ.”

“Cảm ơn,” tôi chua chát đáp lời, nhưng rồi Genya nháy mắt và cười với tôi.

“Hơn nữa,” cô ấy bảo, “cô không muốn thu hút sự chú ý từ Đức vua quá nhiều đâu.” Giọng của cô ấy nghe có vẻ bình thản, nhưng tôi nhận ra thoáng u ám lướt qua trên khuôn mặt của Genya khi cô ấy sải chân về phía bên kia căn phòng và mở cửa để người hầu nhanh chân bước vào.

Họ đẩy tôi ra sau một tấm bình phong bằng gỗ mun, nó được khảm xà cừ hình ngôi sao để trông giống như bầu trời đêm. Trong chốc lát, tôi đã vận trên người áo chùng và quần dài, một đôi giày da mịn cùng áo khoác xám. Tôi nhận ra bộ đồ này chỉ là một phiên bản sạch sẽ hơn của đồng phục quân đội. Thậm chí còn có một miếng đắp nhỏ của người vẽ bản đồ bên tay phải với hình la bàn. Cảm giác của tôi hẳn phải hiện rõ trên mặt.

“Không như những gì cô mong đợi sao?” Genya hỏi với chút ngạc nhiên.

“Tôi chỉ nghĩ...” Nhưng tôi đã nghĩ gì? Chẳng lẽ tôi lại tin rằng mình nên mặc những bộ áo của Grisha sao?

“Đức vua mong được nhìn thấy một cô gái khiêm tốn bị kéo ra khỏi hàng ngũ quân đội của ngài, một báu vật chưa được khai phá. Nếu cô xuất hiện trong một bộ kefta, ngài ấy sẽ nghĩ Hắc Y đã giấu cô.”

“Tại sao Hắc Y phải giấu tôi chứ?”

Genya nhún vai. “Để làm bàn đạp. Để được lợi cho riêng mình. Ai biết được? Nhưng Đức vua thì... chà, rồi cô sẽ thấy ngài ấy là người như thế nào.”

Dạ dày tôi quặn lại. Tôi sắp được diện kiến nhà vua. Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng chân tôi lại run rẩy và nặng như đeo chì trong lúc Genya giục tôi ra khỏi cửa và đi xuống hành lang.

Lúc gần đến cuối cầu thang, cô ấy thì thầm, “Nếu có ai hỏi thì bảo là tôi chỉ giúp cô thay trang phục thôi. Vì đáng ra tôi không được làm đẹp cho Grisha đâu.”

“Tại sao?”

“Vì mụ Hoàng hậu lố bịch và những cận thần còn lố bịch hơn của bà ta cho rằng như thế là không công bằng.”

Tôi há hốc nhìn cô ta. Phỉ báng Hoàng hậu có thể bị khép vào tội mưu phản, nhưng Genya dường như chẳng quan tâm.

Khi chúng tôi tiến vào đại sảnh có mái vòm, đã có một số đông các Grisha trong bộ áo màu đỏ, tím và xanh thẫm ở đó từ sớm. Hầu hết đều nhìn trạc tuổi tôi, vài Grisha lớn tuổi hơn tập trung ở trong góc. Dù tóc đã nhuốm bạc và khuôn mặt hằn nếp nhăn thì họ vẫn rất hấp dẫn và nổi bật. Sự thật là, tất cả những người trong phòng đều xinh đẹp đến mức đáng ghen tị.

“Hoàng hậu có lẽ đã đúng,” tôi lầm bầm.

“Ồ, không phải là tôi làm đâu,” Genya trả lời.

Tôi cau mày. Nếu Genya đang nói thật thì đây sẽ là bằng chứng rõ ràng hơn cho việc tôi không thuộc về nơi này.

Ai đó đã nhìn thấy chúng tôi bước vào đại sảnh, và sự im lặng bao trùm khắp phòng khi mọi ánh mắt đổ dồn vào tôi.

Một Grisha cao to vạm vỡ mặc áo choàng đỏ tiến về phía trước. Anh ta có làn da màu rám nắng và trông tràn trề sức sống. Anh ta cúi đầu và tự giới thiệu, “Tôi là Sergei Beznikov.”

“Tôi...”

“Dĩ nhiên tôi biết cô là ai,” Sergei ngắt lời tôi, hàm răng trắng bóng lộ ra. “Lại đây, để tôi giới thiệu cô cho mọi người. Cô sẽ đi cùng chúng tôi.” Anh ta nắm lấy khuỷu tay tôi và bắt đầu dẫn tôi về phía một nhóm Tâm Y.

“Cô ấy là một Tiết Độ Sư, Sergei,” một cô gái mặc bộ kefta màu xanh với mái tóc nâu gợn sóng buông xõa. “Cô ấy sẽ đi với chúng tôi.” Có những tiếng thì thầm tán thành từ những Tiết Độ Sư ở phía sau cô ta.

“Marie,” Sergei nói cùng nụ cười giả tạo, “cô không phải đang có ý rằng cô ấy sẽ tiến vào đại sảnh với tư cách một Grisha cấp thấp chứ?”

Làn da trắng như thạch cao của Marie chợt tái xám, và một vài Tiết Độ Sư đã đứng hẳn dậy. “Tôi có cần nhắc anh rằng ngài Hắc Y cũng là một Tiết Độ Sư không nhỉ?”

“Vậy bây giờ cô đang đặt mình ngang hàng với ngài Hắc Y sao?”

Marie lắp bắp, và với thiện chí giảng hòa, tôi bèn xen vào, “Hay là tôi sẽ đi với Genya nhé?”

Một vài tiếng khúc khích khẽ vang lên.

“Với một Thợ may sao?” Sergei kinh ngạc hỏi.

Tôi liếc qua Genya, cô ta chỉ lắc đầu và cười.

“Cô ấy thuộc về chúng tôi,” Marie lên tiếng phản đối, và một cuộc tranh cãi nổ ra xung quanh tôi.

“Cô ấy sẽ đi với ta,” một giọng nói trầm thấp cất lời, và căn phòng trở nên im lặng.

ỐI VÀ XƯƠNG TRẮNG Nguyên tác: Shadow and bone ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.