Chúng tôi cất bước trong im lặng khoảng hơn một giờ đồng hồ. Tôi đờ đẫn nhìn xuống dưới chân, quan sát từng bước của mình giẫm trên nền tuyết trắng, tôi nghĩ về con hươu đực cùng cái giá phải trả cho sự yếu đuối của mình. Dần dà, tôi nhìn thấy ánh lửa bập bùng xuyên qua rừng cây, và chúng tôi tiến vào một khu rừng thưa thớt, nơi một doanh trại đã được dựng lên xung quanh đống lửa rực cháy. Tôi nhận ra vài chiếc lều nhỏ và một bầy ngựa được buộc giữa những thân cây. Hai oprichniki đang ăn tối bên cạnh đống lửa.
Người lính canh giữ Mal đưa cậu ấy tới một trong những chiếc lều, đẩy cậu ấy vào trong rồi theo sau. Tôi cố dõi tìm ánh mắt cậu, nhưng Mal đã biến mất quá nhanh.
Ivan lôi tôi về phía một căn lều khác ở phía bên kia khu trại và đẩy tôi vào đó. Ở trong lều, tôi nhìn thấy vài chiếc giường xếp đã được kê sẵn. Anh ta xô tôi về phía trước rồi ra hiệu về phía cây cột ở giữa lều. “Ngồi xuống,” anh ta ra lệnh. Tôi ngồi đấu lưng lại với cây cột, và anh ta trói tôi vào nó, buộc hai tay tôi ở sau lưng và cột hai chân tôi lại.
“Thoải mái chứ?”
“Anh biết Hắc Y muốn làm gì mà, Ivan.”
“Ngài ấy muốn đem lại hòa bình cho chúng ta.”
“Với cái giá như thế nào?” Tôi tuyệt vọng chất vấn. “Anh thừa biết đây là chuyện điên rồ.”
“Cô có biết ta đã từng có hai đứa em trai không?” Ivan đột nhiên hỏi. Nụ cười ngạo nghễ thường khi đã biến mất khỏi khuôn mặt điển trai của anh ta. “Tất nhiên là không rồi. Chúng bẩm sinh không phải là Grisha. Chúng là những binh sĩ, và cả hai đều hy sinh để đấu tranh cho trận chiến của Đức vua. Cũng như cha của ta. Cũng như chú của ta.”
“Tôi rất tiếc.”
“Đúng, ai cũng rất tiếc. Đức vua rất tiếc. Hoàng hậu rất tiếc. Ta rất tiếc. Nhưng ngài Hắc Y là người duy nhất thể hiện bằng hành động.”
“Không nhất thiết phải là cách này, Ivan à. Sức mạnh của tôi có thể dùng để phá hủy vùng Vực Tối.” Ivan lắc đầu. “Ngài Hắc Y biết phải làm gì.”
“Anh ta sẽ không bao giờ dừng lại! Anh biết điều đó mà. Anh ta sẽ không dừng lại một khi đã nếm trải mùi vị của quyền lực. Bây giờ tôi là người phải đeo vòng cổ. Nhưng dần dần tất cả mọi người đều sẽ bị như thế. Và sẽ không còn ai hay cái gì đủ mạnh để ngáng đường anh ta nữa.”
Quai hàm Ivan khẽ giật. “Còn nói những lời phản bội đó nữa thì ta sẽ bịt miệng cô,” anh ta đe dọa, rồi anh ta sải bước ra khỏi lều mà không nói thêm gì nữa.
Một lát sau, một Tiết Độ Sư và một Độc Tâm Y bước vào trong. Tôi không nhận ra ai trong hai người bọn họ. Họ tránh ánh mắt của tôi và lặng lẽ nằm xuống đệm lông thú của mình rồi thổi tắt đèn.
Tôi thao thức ngồi trong bóng tối, ngắm nhìn ánh lửa trại lập lòe hắt lên bức tường bằng vải của chiếc lều. Tôi có thể cảm thấy chiếc vòng nặng trĩu trên cổ, và hai tay bị trói của tôi ngứa ngáy muốn giằng xé nó. Tôi nghĩ đến Mal hiện ở trong một căn lều chỉ cách tôi vài thước.
Tôi đã khiến cả hai lâm vào tình cảnh này. Nếu tôi giết con hươu thì sức mạnh của nó đã thuộc về tôi. Tôi biết rõ lòng thương hại sẽ phải trả giá bằng những gì. Tự do của tôi. Mạng sống của Mal. Mạng sống của vô số người khác. Vậy mà tôi vẫn yếu lòng khi bắt buộc phải làm những gì cần thiết.
Đêm đó, tôi mơ về con hươu đực. Tôi nhìn thấy Hắc Y cắt cổ nó hết lần này đến lần khác. Tôi nhìn thấy sự sống dần thoát ly khỏi đôi mắt u ám của nó. Nhưng khi tôi nhìn xuống, máu của tôi lại là thứ chảy tràn trên tuyết.
Tôi tỉnh giấc giữa âm thanh chào ngày mới của doanh trại với một tiếng thở dốc. Cửa lều phất lên và một Độc Tâm Y xuất hiện. Cô ta cởi trói cho tôi và lôi tôi đi xềnh xệch. Toàn thân tôi kêu răng rắc phản kháng, cả người tê cứng sau một đêm ngồi trong tư thế bị trói.
Người Độc Tâm Y dẫn tôi đến chỗ bầy ngựa đang được thắng yên và Hắc Y đang đứng nói chuyện riêng với Ivan và những Grisha khác. Tôi nhìn quanh tìm Mal và đột ngột cảm thấy hoảng loạn khi không thể tìm thấy cậu ấy, nhưng rồi tôi nhìn thấy một oprichniki lôi cậu ấy đi từ một căn lều khác.
“Chúng thần phải làm gì với hắn đây?” người vệ sĩ hỏi ý Ivan.
“Để tên phản bội ấy tự đi,” Ivan đáp lời. “Và khi hắn kiệt sức thì để bầy ngựa kéo đi.”
Tôi mở miệng phản đối, nhưng trước khi tôi kịp nói lời nào, Hắc Y đã chen ngang.
“Không,” anh ta nói trong lúc leo lên ngựa một cách tao nhã. “Ta cần hắn còn sống cho đến khi tiếp cận Vực Tối.”
Người vệ sĩ nhún vai và giúp Mal leo lên ngựa, rồi hắn trói hai tay bị xích của cậu ấy vào núm yên ngựa. Tôi cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, theo sau là nỗi sợ hãi chợt nhói lên. Không lẽ Hắc Y muốn Mal phải chịu đựng hay sao? Hay anh ta còn dự định nào tàn độc hơn cho cậu ấy nữa? Cậu ấy vẫn còn sống, tôi tự nhủ, và nghĩa là cơ hội cứu thoát cậu ấy vẫn còn.
“Ngồi chung ngựa với cô ta,” Hắc Y ra lệnh cho Ivan. “Phải đảm bảo rằng cô ta không làm điều gì ngu ngốc.” Anh ta không buồn liếc nhìn tôi một lần trước khi thúc ngựa phi nước kiệu.
Chúng tôi cưỡi ngựa xuyên qua khu rừng trong hàng giờ liền, vượt cả cao nguyên mà Mal và tôi đã chờ bầy hươu tới. Tôi có thể nhìn thấy tảng đá mòn nơi cả hai đã nghỉ qua đêm, và tôi tự hỏi liệu có phải nguồn sáng đã cứu sống chúng tôi qua cơn bão tuyết cũng chính là thứ đã dẫn đường cho Hắc Y hay không.
Tôi biết anh ta đang dẫn cả đoàn về Kribirsk, nhưng tôi ghét phải nghĩ đến những gì có thể đang chờ đợi tôi ở đó. Hắc Y sẽ chống lại nước nào đầu tiên? Anh ta sẽ cử một đoàn tàu đi trên cát về phía Bắc để tấn công Fjerda chứ? Hay anh ta dự định hành quân về phía Nam để đưa Vực Tối vào nước Shu Han? Mạng sống của những người dân nào sẽ nằm trong tay tôi?
Mất thêm một ngày đêm đi đường nữa trước khi chúng tôi đến được đường cái rộng lớn dẫn về phía bắc để đến Vy. Chúng tôi được một đoàn những binh sĩ vũ trang đón đường ở giao lộ, đa số đều mặc trang phục màu xám của oprichniki. Họ đem đến bầy ngựa mới cùng cỗ xe của Hắc Y. Ivan thô bạo ném tôi lên đống đệm ngồi bằng nhung rồi trèo vào ngồi cạnh tôi. Sau đó, với một tiếng vút roi, chúng tôi bắt đầu di chuyển trở lại.
Ivan nhất quyết muốn kéo màn lại, nhưng tôi lén hé nhìn ra ngoài và nhận ra chúng tôi đang được hộ tống bởi những kị sĩ được trang bị vũ khí hạng nặng. Thật khó mà không nhớ về chuyến đi đầu tiên cùng với Ivan của tôi trong chính chiếc xe này.
Binh lính dựng trại vào buổi tối, nhưng tôi bị cách ly, bị giam hãm trong cỗ xe của Hắc Y. Ivan đem thức ăn đến cho tôi, anh ta tỏ vẻ khó chịu ra mặt khi phải làm bảo mẫu. Anh ta từ chối tiếp chuyện trong lúc đi và dọa sẽ làm giảm nhịp tim của tôi đủ để khiến tôi bất tỉnh nếu cứ khăng khăng hỏi về Mal. Nhưng đằng nào tôi cũng đã hỏi về cậu ấy hằng ngày rồi, và tôi tiếp tục căng mắt nhìn qua khe hở nhỏ xíu trên cửa sổ giữa cỗ xe và tấm màn, mong được thoáng nhìn thấy cậu ấy.
Tôi trằn trọc không say giấc. Đêm nào cũng vậy, tôi mơ về trảng đất ngập tuyết, và đôi mắt u ám của con hươu đực nhìn chằm chằm vào tôi trong thinh không. Đó là lời nhắc nhở mỗi đêm về thất bại của tôi và nỗi đau thương phải trả giá cho lòng thương hại. Dù sao thì con hươu cũng đã chết, và giờ đến lượt Mal và tôi tới số. Mỗi sáng, tôi thức dậy với một cảm giác tội lỗi và hổ thẹn mới, nhưng đồng thời cũng là cảm giác ức chế vì dường như bản thân đang quên lãng một điều gì đó, một thông điệp rõ ràng và rành mạch trong giấc mơ, nhưng nó chỉ lửng lơ ở phần rìa của tiềm thức khi tôi tỉnh giấc.
Tôi không gặp Hắc Y thêm lần nào cho tới khi chúng tôi đến vùng ngoại ô của Kribirsk, khi cửa xe bỗng nhiên bật mở và anh ta leo vào ngồi trên ghế đối diện tôi, Ivan liền lặng lẽ biến mất.
“Mal đâu rồi?” tôi hỏi ngay khi cánh cửa vừa đóng lại.
Tôi nhìn thấy đầu ngón tay đeo găng của anh ta siết chặt lại, nhưng khi anh ta cất tiếng, giọng nói vẫn lạnh lùng và hòa nhã như thường lệ. “Chúng ta đang tiến vào Kribirsk,” anh ta nói. “Khi những Grisha khác đến chào hỏi, cô tuyệt đối không được hé môi về chuyến du ngoạn ngắn ngày của mình.”
Hàm tôi như muốn rớt ra. “Họ không biết sao?”
“Tất cả những gì họ biết là cô đã bị cách ly để chuẩn bị cho chuyến đi vượt vùng Vực, thời gian nghỉ ngơi và cầu nguyện.”
Một tiếng cười khàn đặc thoát ra khỏi miệng tôi. “Hẳn là tôi trông có vẻ đã nghỉ ngơi thoải mái lắm.”
“Ta sẽ nói rằng cô đang ăn chay.”
“Đó là lý do vì sao không binh sĩ nào trong Ryevost đi tìm tôi,” tôi chợt nhận ra. “Ngài đã không nói với Đức vua.”
“Nếu tin cô mất tích bị lộ ra ngoài, cô đã bị săn đuổi và giết chết bởi những sát thủ Fjerda trong vòng vài ngày rồi.”
“Và ngài sẽ phải chịu trách nhiệm cho việc để mất Tiết Dương Sư duy nhất của vương quốc.”
Hắc Y quan sát tôi một lúc lâu. “Cô nghĩ mình sẽ sống với cậu ta như thế nào, Alina? Cậu ta là một otkazat’sya. Cậu ta không bao giờ có thể hiểu được năng lực của cô, và nếu có, thì cậu ta sẽ chỉ khiếp sợ cô. Không có một cuộc sống bình thường cho những người như cô và ta.”
“Tôi hoàn toàn không giống ngài,” tôi thẳng thừng trả lời.
Môi anh ta cong lại thành nụ cười lạnh băng và cay đắng. “Tất nhiên là không.” Anh ta cất giọng nhã nhặn. Rồi anh ta gõ lên trần và cỗ xe dừng lại. “Khi đến nơi, cô sẽ nói lời chào, rồi lấy cớ kiệt sức và trở về nghỉ ngơi trong lều của mình. Và nếu cô làm điều gì dại dột, ta sẽ tra tấn tên dò đường cho đến khi hắn phải van xin được giết chết.”
Và anh ta biến mất.
Tôi ngồi trên xe một mình suốt quãng đường còn lại đến Kribirsk, cố gắng ngừng run rẩy. Mal còn sống, tôi tự nhủ. Đó là điều quan trọng. Nhưng một ý nghĩ nữa len lỏi vào đầu tôi. Có lẽ Hắc Y đang để mày tin rằng cậu ấy còn sống để cầm giữ mày. Tôi tự ôm lấy người mình, thầm cầu nguyện điều đó không phải là sự thật.
Tôi kéo màn ra trong lúc cả đoàn đi qua Kribirsk và chợt nhận thấy một nỗi đau nhói lên khi nhớ lại mình đã đi trên con đường này cách đây nhiều tháng trước. Tôi suýt đã bị cán phải bởi chính cỗ xe mình đang ngồi. Mal đã cứu tôi, và Zoya đã nhìn cậu ấy từ cửa sổ trên cỗ xe của những Tiết Độ Sư. Tôi đã ước được giống như cô ta, một người con gái xinh đẹp trong bộ kefta màu xanh.
Khi chúng tôi cuối cùng cũng đến được căn lều rộng lớn giăng bằng vải lụa đen, một nhóm đông Grisha liền ùa đến vây quanh cỗ xe. Marie và Ivo và Sergei lao về phía trước để chào tôi. Tôi ngạc nhiên khi nhận ra việc gặp lại họ vui đến nhường nào.
Sự hào hứng của họ liền tan biến sau khi nhìn thấy tôi, thay vào đó là lo lắng và quan tâm. Họ đã mong đợi một Tiết Dương Sư rạng ngời, mang trên mình bộ khuếch đại tuyệt diệu nhất từ trước đến giờ, tỏa sáng cùng quyền lực và đặc ân của ngài Hắc Y. Thay vào đó, họ nhìn thấy một cô gái nhợt nhạt, kiệt sức và rã rời vì khổ cực.
“Cô không sao chứ?” Marie thì thầm lúc ôm lấy tôi.
“Ừ,” tôi đảm bảo. “Chỉ mệt mỏi vì chuyến đi thôi.”
Tôi cố hết sức để mỉm cười một cách thuyết phục và trấn an họ. Tôi vờ tỏ ra hào hứng trong lúc bọn họ trầm trồ trước chiếc vòng cổ từ con hươu Morozova và vươn tay ra chạm vào nó.
Hắc Y không hề rời khỏi tầm mắt, lời cảnh báo hiện rõ trong mắt anh ta, và tôi tiếp tục đi xuyên qua đám đông, cười toe toét cho đến khi hai má mỏi nhừ.
Trong lúc đi ngang qua dãy lều của Grisha, tôi bắt gặp Zoya đang ngồi giận dỗi trên một đệm ghế. Cô ta nhìn chằm chằm vào chiếc vòng cổ một cách thèm muốn khi tôi đi qua. Muốn thì cô cứ lấy đi, tôi cay đắng thầm nghĩ và cất bước nhanh hơn.
Ivan dẫn tôi đến một căn lều biệt lập trong doanh trại của Hắc Y. Quần áo sạch được để sẵn trên chiếc giường trại nhỏ cùng với một bồn tắm nước nóng và bộ kefta màu xanh của tôi. Chỉ mới vài tuần trôi qua thôi, nhưng việc khoác trên mình màu sắc của Tiết Độ Sư lần nữa đối với tôi thật lạ lẫm.
Tất cả cận vệ của Hắc Y đều đóng quân bao quanh vòng ngoài khu vực lều của tôi. Tôi là người duy nhất biết rằng họ ở đó là để giám sát đồng thời bảo vệ tôi. Căn lều được trang trí xa hoa với nhiều lớp lông thú, một chiếc bàn cùng nhiều chiếc ghế được sơn vẽ, và một tấm gương của Sáng Chế Gia, trong veo như mặt nước và được dát vàng. Tôi sẵn sàng đổi lấy tất cả ngay lập tức chỉ để được run rẩy bên cạnh Mal trên một tấm chăn xơ xác.
Không có ai đến thăm tôi, và tôi dành cả ngày đi qua đi lại chẳng vì mục đích gì ngoài lo lắng và hình dung đến đoạn kết tệ hại nhất. Tôi không biết tại sao Hắc Y lại chần chừ chưa tiến vào vùng Vực Tối hoặc anh ta đang suy tính những gì, và vệ sĩ của tôi hoàn toàn không có hứng thú bàn luận về chuyện đó.
Vào đêm thứ tư, khi cửa lều bật tung ra, tôi suýt nữa đã rơi khỏi giường. Genya đứng đó, cầm trên tay khay thức ăn của tôi và trông cô ấy hoàn mỹ vô cùng. Tôi ngồi dậy, không biết phải nói gì.
Cô ấy bước vào và đặt khay thức ăn xuống, ngần ngại lảng vảng quanh chiếc bàn. “Tôi không nên ở đây,” cô ấy nói.
“Hẳn rồi,” tôi thú thật. “Tôi không chắc mình được phép tiếp khách hay không.”
“Không, ý tôi là, tôi không nên ở đây. Nơi này nhếch nhác đến không tưởng.”
Tôi cười to, đột nhiên cảm thấy vô cùng phấn khởi khi gặp lại cô ấy. Cô ấy khẽ cười và duyên dáng ngồi xuống một bên mép chiếc ghế được sơn vẽ.
“Họ nói rằng cô bị cách ly để chuẩn bị cho thử thách sắp tới,” cô ấy nói.
Tôi dò xét nét mặt của Genya, cố gắng đoán xem cô ấy biết được bao nhiêu. “Tôi không có cơ hội để nói lời tạm biệt trước khi... tôi đi khỏi,” tôi thận trọng trả lời. “Nếu cô làm thế, hẳn tôi đã ngăn cô lại.”
Vậy là cô ấy biết tôi đã chạy trốn. “Baghra sao rồi?”
“Không ai nhìn thấy bà ấy kể từ khi cô đi. Hình như bà ấy cũng đã bị cách ly rồi.”
Tôi rùng mình. Tôi mong rằng Baghra đã trốn thoát, nhưng tôi biết điều đó là không thể. Hắc Y đã bắt bà ấy phải trả cái giá nào cho sự phản bội ấy?
Tôi cắn môi, ngần ngại, và rồi quyết định nắm lấy cơ hội có thể là duy nhất của mình. “Genya, nếu tôi có thể báo lại với Đức vua. Tôi chắc rằng ngài ấy không biết Hắc Y đang mưu tính gì. Anh ta...”
“Alina,” Genya cắt ngang lời tôi, “Đức vua đã ngã bệnh. Lão Tư Tế hiện đang thay mặt ngài ấy cai trị.” Tim tôi chùng xuống. Tôi nhớ đến những gì Hắc Y đã nói vào ngày tôi gặp lão Tư Tế lần đầu tiên: Hắn ta khá có ích.
Vây là, lão linh mục ấy không chỉ nói về chuyện lật đổ Đức vua mà còn cả Hắc Y nữa. Có phải ông ta đã cố cảnh báo tôi không? Giá như tôi ít sợ sệt hơn. Giá như tôi sẵn lòng lắng nghe hơn. Lại thêm nhiều điều đáng tiếc để thêm vào danh sách vốn đã dài dằng dặc của tôi. Tôi không biết liệu lão Tư Tế có thật sự trung thành với Hắc Y hay thật ra ông ta còn có âm mưu nào thâm độc hơn không. Và giờ thì không còn cách nào để tìm ra sự thật nữa.
Niềm hy vọng rằng Đức vua có thể sở hữu khao khát hay quyết tâm để chống lại Hắc Y thật ra rất mong manh, nhưng nó đã cho tôi một niềm tin để bấu víu vào những ngày qua. Nhưng giờ đây hy vọng ấy cũng đã tiêu tan. “Hoàng hậu thì sao?” tôi hỏi tiếp với niềm lạc quan nhỏ nhoi.
Một nụ cười khẽ hả hê thoáng xuất hiện trên môi Genya. “Hoàng hậu bị giam lỏng ở cung điện của mình. Vì sự an toàn của bà ta, tất nhiên. Cô biết đấy, sợ ảnh hưởng xấu ấy mà.”
Đó là lúc tôi nhận ra trang phục Genya đang mặc. Tôi đã quá ngạc nhiên khi gặp lại cô ấy, quá tập trung vào suy tư của riêng mình đến nỗi không để ý đến nó. Genya đang mặc màu đỏ. Màu đỏ của Tâm Y. Tay áo của cô ấy được thêu màu xanh dương, một sự kết hợp tôi chưa từng thấy bao giờ.
Cơn rùng mình chợt chạy dọc sống lưng của tôi. Genya đóng vai trò gì trong việc Đức vua đột nhiên ngã bệnh? Cô ấy đã đánh đổi những gì để được mang trên người màu sắc toàn vẹn của Grisha?
“Tôi hiểu rồi,” tôi khẽ nói.
“Tôi đã cố cảnh báo cô,” cô ấy đáp lại cùng chút buồn thương.
“Và cô biết Hắc Y dự định làm gì?”
“Có những lời đồn về nó,” cô ấy ngượng ngập phân bua.
“Chúng đều là sự thật.”
“Vậy thì điều đó phải xảy ra.”
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy. Một lúc sau, cô ấy cúi xuống nhìn vào lòng mình. Từng đầu ngón tay hết gấp vào lại mở ra những nếp nhăn trên bộ kefta.
“David cảm thấy rất tệ hại,” cô ấy thì thầm. “Anh ấy nghĩ rằng mình đã phá hủy toàn bộ Ravka.”
“Không phải lỗi của anh ta đâu,” tôi nói cùng nụ cười vô hồn. “Chúng ta đều có phần trong việc tạo dựng ngày tận thế mà.”
Genya đột ngột ngẩng lên. “Cô không tin chắc vào điều đó mà.” Nỗi đau được viết rõ trên mặt cô ấy. Không biết liệu có cả lời cảnh báo nào nữa không?
Tôi nghĩ đến Mal và lời đe dọa của Hắc Y. “Phải,” tôi giả lả đáp lời. “Tất nhiên là không rồi.”
Tôi biết cô ấy không tin tôi, nhưng đôi mày của cô đã thôi không còn chau lại, và cô ấy nở nụ cười dịu dàng, xinh đẹp ấy với tôi. Cô ấy trông như một hình mẫu thánh thần được vẽ nên, mái tóc của cô ấy như vòng hào quang bằng đồng sáng lòa. Cô ấy đứng dậy, và trong lúc tôi tiễn cô ấy đến cửa lều, đôi mắt u ám của con hươu đực lại nhảy vọt vào tâm trí, đôi mắt tôi đã nhìn thấy vào giấc mơ mỗi đêm.
“Dù sao đi nữa thì,” tôi nói, “nhắn với David rằng tôi tha thứ cho anh ta.” Và tôi tha thứ cho cô nữa, tôi thầm thêm vào. Thật sự đấy. Tôi hiểu rõ khao khát được thuộc về một nơi là như thế nào mà.
“Tôi sẽ làm thế,” cô ấy khẽ nói. Rồi cô ấy quay đi và biến mất trong màn đêm, nhưng trước đó tôi đã kịp nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp ấy ướt đẫm lệ tuôn.