Bóng Tối Và Xương Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, toàn thân tôi nhức mỏi đến mức hầu như không thể lôi mình ra khỏi giường được. Nhưng tôi phải thức dậy và lặp lại mọi công đoạn một lần nữa. Và lần nữa. Và lần nữa. Từng ngày qua lại tệ hại và nản lòng hơn hôm trước, nhưng tôi không hề dừng bước. Tôi không thể. Tôi không còn là một người vẽ bản đồ nữa, và nếu tôi không thể xoay xở để trở thành một Grisha thì cuối cùng tôi sẽ còn lại gì?

Tôi nghĩ về những lời Hắc Y đã nói vào cái đêm ở bên dưới trần nhà gãy nát trong kho khóc. Cô là tia hy vọng đầu tiên ta có được trong một thời gian dài.

Anh ta tin rằng tôi là Tiết Dương Sư. Anh ta tin rằng tôi có thể giúp anh ta phá hủy Vực Tối. Và nếu tôi có thể, không một binh sĩ, một thương gia, một người dò đường nào phải vượt qua Hư Hải lần nữa.

Nhưng ngày qua ngày, ý tưởng đó dần trở nên lố bịch hơn.

Tôi dành hàng giờ liền trong căn nhà bằng đá của Baghra để học những bài tập hít thở trong những tư thế gây đau nhức mà đúng ra sẽ giúp tôi tập trung. Bà ấy đưa tôi sách để đọc, trà để uống và những đòn roi lặp lại bằng gậy của mình, nhưng không gì cải thiện hơn. “Ta có nên chém cô không, cô gái?” bà ấy thường bức xúc thét lên. “Ta có nên cho một Tiết Hỏa Sư thiêu sống cô không? Ta có nên bảo chúng quăng cô trở lại vùng Vực để làm mồi cho lũ quái thai kia không?”

Đi kèm với những thất bại thường nhật với Baghra chỉ có duy nhất sự tra tấn mà Botkin bắt tôi phải trải qua. Ông ta bảo tôi chạy khắp cung điện, băng qua khu rừng, lên và xuống những ngọn đồi cho đến khi tôi tưởng mình sắp khuỵu ngã. Ông ta ép tôi trải qua những bài luyện tập đấu tay đôi và vật ngã cho đến khi toàn thân tôi đầy vết thâm tím và hai tai nhức nhối vì những lời cằn nhằn luôn miệng: quá chậm, quá yếu, quá gầy.

“Botkin không thể xây nhà với những cành con nhỏ bé thế này!” Ông ta hét vào mặt tôi và siết chặt bắp tay tôi. “Ăn gì đi chứ!”

Nhưng tôi không đói. Cảm giác ngon miệng sau lần chạm mặt với Tử thần trong Vực Tối đã hoàn toàn biến mất và thức ăn đã mất hết vị ngon. Tôi bị thiếu ngủ dù được nằm trên chiếc giường xa hoa của mình và tưởng như bản thân đang lê lết qua từng ngày tháng. Công cuộc cải tạo Genya làm cho tôi dần tan biến, và hai gò má tôi lại tái xám, đôi mắt lại thâm quầng, mái tóc xỉn màu và rũ rượi.

Baghra tin rằng chuyện ăn không ngon ngủ không yên có liên quan đến thất bại trong việc kêu gọi năng lực của tôi. “Bước đi với gông cùm trên chân khó đến mức nào hả? Hay nói mà một tay lại che miệng mình lại thì sao?” bà quở trách tôi. “Tại sao cô cứ lãng phí hết sức lực chỉ để chống lại bản chất thật của mình như vậy?” Tôi không hề làm thế. Hoặc tôi không nghĩ mình đã làm thế. Tôi không dám chắc được bất kì điều gì nữa. Tôi đã yếu đuối và nhu nhược thế này cả đời rồi. Mỗi ngày trôi qua như một cuộc đấu tranh sinh tồn. Nếu Baghra nói đúng thì tất cả sẽ thay đổi khi tôi cuối cùng cũng hoàn thiện được năng lực Grisha của mình. Đó là nếu như tôi có thể làm được. Trước lúc đó thì tôi vẫn bị kẹt cứng.

Tôi biết những Grisha khác đang thì thầm về tôi. Những Tiết Độ Sư thích tụ tập bên bờ hồ và thử nghiệm những cách điều khiển gió, nước và lửa mới. Tôi không thể mạo hiểm để họ biết được mình thậm chí không thể kêu gọi năng lượng của bản thân, nên tôi thoái thác từ chối tham gia, và dần dà họ không còn rủ rê tôi nữa.

Vào buổi tối, họ ngồi quanh đại sảnh có mái vòm, nhấp trà hay kvas và lên kế hoạch du ngoạn cuối tuần ở Balakirev hay một trong số những ngôi làng gần Os Alta. Nhưng vì Hắc Y vẫn còn lo lắng về những vụ mưu sát nên tôi phải ở lại. Tôi cảm thấy mừng vì lý do đó. Tôi càng ở bên những Tiết Độ Sư lâu thì nguy cơ bị phát hiện khả năng thật sẽ càng lớn.

Tôi hầu như không gặp được Hắc Y, và mỗi lần tôi nhìn thấy anh ta đều từ phía đằng xa, đến hoặc đi, chú tâm bàn luận với Ivan hoặc quân sư chiến thuật của Đức vua. Những Grisha khác nói với tôi rằng anh ta thường không ở Tiểu Điện mà dành phần lớn thời gian qua lại giữa Vực Tối và biên giới phía Bắc, hay phía Nam nơi nước Shu Han đang tổ chức đánh phá các khu định cư trước khi mùa đông đến. Có hàng trăm Grisha đóng quân khắp Ravka, và anh ta chịu trách nhiệm chỉ huy tất cả bọn họ.

Anh ta không bao giờ nói gì với tôi, thậm chí hiếm khi nhìn về phía tôi. Tôi chắc đó là vì anh ta biết rằng tôi không có có chút tiến bộ nào cả, rằng sau cùng Tiết Dương Sư của anh ta có thể chỉ là một kẻ thảm bại không hơn.

Khi tôi không phải chịu đựng tra tấn dưới bàn tay của Baghra hoặc Botkin, tôi sẽ ngồi trong thư viện và chật vật đọc qua những quyển sách lý thuyết của Grisha. Tôi nghĩ rằng mình đã hiểu được những thành tựu căn bản của những Grisha. (Hoặc của chúng tôi, tôi sửa lại). Tất cả mọi thứ trên thế giới đều có thể bị vỡ ra thành nhiều mảnh nhỏ. Những gì trông như phép thuật thật ra là việc Grisha thao túng vật chất ở cấp cơ bản nhất của nó.

Marie không tạo ra lửa. Cô ấy triệu tập những nguyên tố dễ cháy trong không khí xung quanh, và cô ấy vẫn cần đến một viên đá lửa để tạo nên tia sáng đốt cháy nhiên liệu ấy. Thép của Grisha không phải được hỗ trợ bởi phép thuật mà nhờ vào kỹ năng của các Sáng Chế Gia, những người không cần sức nóng hoặc những công cụ thô sơ để rèn giũa kim loại.

Nhưng nếu tôi hiểu về những gì mọi người đã làm, tôi lại càng không chắc về việc chúng tôi đã làm điều đó như thế nào. Nền tảng của thuật Điều Nhiên chính là “tương đồng kêu gọi tương đồng,” nhưng sau đó mọi chuyện trở nên phức tạp hơn. Odinakovoss chính là “đồng bản” của một vật khiến nó giống với tất cả những thứ còn lại. Etovost lại là “dị bản” của một vật khiến nó khác biệt so với những vật ngoài nó.

Odinakovost liên kết Grisha với thế giới, nhưng chính etovost lại đem đến cho họ hấp lực với những thứ như không khí, máu, hoặc trong trường hợp của tôi, ánh sáng. Đầu tôi bắt đầu xoay mòng mòng khi đọc đến đó.

Nhưng tôi vẫn hiểu được một thứ: từ mà những triết gia thường dùng để gọi người không có thiên phú của Grisha khi sinh ra, otkazat’sya, “kẻ bị ruồng bỏ”. Đó là một từ khác để gọi trẻ mồ côi.

***

Vào buổi trưa muộn nọ. Tôi đang lần mò đọc một đoạn văn miêu tả sự hỗ trợ của Grisha với những tuyến đường thương mại thì chợt cảm thấy sự hiện diện của ai đó ngay bên cạnh. Tôi ngẩng đầu lên và rụt người sâu vào ghế. Lão Tư Tế đang lù lù trước mặt tôi, đồng tử màu đen dèn dẹt lóe lên vẻ căng thẳng khác thường.

Tôi nhìn quanh thư viện. Không có ai ngoài chúng tôi cả, và tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng dù cho ánh nắng đang tỏa sáng qua trần nhà bằng kính trong suốt.

Ông ta ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh tôi, mùi mốc meo của tấm áo chùng và mùi ẩm ướt của mộ địa vây lấy tôi. Tôi cố hít thở bằng đường miệng.

“Cô có thích học không, Alina Starkov?”

“Rất thích,” tôi nói dối.

“Ta rất vui,” ông ta nói. “Nhưng ta mong rằng cô sẽ nhớ nuôi dưỡng tâm hồn cũng như trí óc. Ta là cố vấn tâm linh cho tất cả những người trong cung điện. Nếu cô cảm thấy lo âu hoặc phiền muộn, ta hy vọng cô sẽ không ngần ngại mà tìm đến ta.”

“Tôi sẽ làm thế,” tôi đáp lại. “Chắc chắn rồi.”

“Tốt, tốt lắm.” Ông ta mỉm cười, để lộ hàm răng vàng khè và nướu răng đen xì như hàm sói. “Ta muốn chúng ta trở thành bạn. Chuyện chúng ta là bạn thật sự rất quan trọng đấy.”

“Tất nhiên rồi.”

“Ta sẽ rất hài lòng nếu cô nhận lấy một món quà từ ta,” ông ta nói và đưa tay vào trong nếp gấp trên áo chùng màu nâu và lấy ra một quyển sách nhỏ được bọc bằng da thuộc màu đỏ.

Làm sao tôi được nhận quà mà lại thấy kinh dị như thế?

Tôi miễn cưỡng vươn ra phía trước và nhận lấy cuốn sách từ bàn tay dài ngoằng nổi gân xanh của ông ta. Tựa đề ở bìa trước được rập nổi bằng vàng: Istorii Sanktya.

“Lịch sử của thánh thần?”

Ông ta gật đầu. “Đã có một thời tất cả những đứa trẻ Grisha đều được trao tặng cuốn sách này khi đến học ở Tiểu Điện.”

“Cảm ơn,” tôi túng túng nói.

“Dân chúng rất yêu quý những vị Thánh của họ. Họ khao khát phép màu. Vậy mà họ không hề yêu quý Grisha. Cô nghĩ là vì sao?”

“Tôi vẫn chưa nghĩ đến điều đó,” tôi trả lời và mở sách ra. Ai đó đã ghi tên tôi ở bìa trong. Tôi lật qua một vài trang. Thánh Petyr vùng Brevno. Thánh Ilya giữa gông cùm. Thánh nữ Lizabeta. Mỗi chương được bắt đầu với một trang hình minh họa được miêu tả bởi những nét mực sáng màu đẹp đẽ.

“Ta nghĩ đó là vì Grisha không trải qua khổ nạn như những vị Thánh hay người dân đã từng.”

“Có lẽ.” Tôi lơ đễnh nói.

“Nhưng cô đã phải chịu đựng, đúng không, Alina Starkov? Và ta nghĩ rằng...đúng đấy. Ta nghĩ rằng cô sẽ phải chịu đựng nhiều hơn.”

Tôi giật mình ngẩng đầu lên. Tôi tưởng ông ta có thể đang đe dọa mình, nhưng ánh mắt ông ta lại ngập tràn một sự thương cảm kì lạ trông càng khủng khiếp.

Tôi nhìn lại quyển sách trong lòng mình. Ngón tay của tôi đã dừng ở một hình minh họa Thánh nữ Lizabeta khi bà ấy chết, bị phanh thây và kéo lê trên một cánh đồng hoa hồng. Máu của bà chảy thành sông ướt đẫm những cánh hoa. Tôi đóng vội quyển sách lại và nhảy khỏi ghế. “Tôi nên đi thôi.”

Người Tư Tế nhỏm dậy, và trong thoáng chốc tôi tưởng ông ta sẽ ngăn tôi lại. “Cô không thích món quà của mình.”

“Không không, nó rất đẹp. Cảm ơn ông. Tôi không muốn trễ giờ,” tôi lảm nhảm.

Tôi chạy vụt qua ông ta đến chỗ cửa thư viện và nín thở cho đến khi trở lại phòng. Tôi quăng cuốn sách về thánh thần vào trong ngăn cuối cùng của chiếc bàn trang điểm và đóng chặt nó lại.

Lão già Tư Tế đó muốn gì ở tôi? Có phải những lời ông ta nói có hàm ý đe dọa không? Hay đó là một lời cảnh báo?

Tôi hít một hơi sâu, một đợt sóng mệt mỏi và bối rối xuyên khắp người tôi. Tôi nhớ nhịp sống đơn giản ở Lều cung cấp tư liệu, sự đơn điệu đầy an ủi của một người vẽ bản đồ, khi không ai mong chờ gì hơn từ tôi ngoài một vài bản vẽ và một chiếc bàn làm việc ngăn nắp. Tôi nhớ mùi hương quen thuộc của giấy mực. Và hơn hết là, tôi nhớ Mal.

Tôi viết thư cho cậu ấy mỗi tuần, gửi đến trung đoàn của chúng tôi, nhưng tôi vẫn chưa thấy hồi âm. Tôi biết là bưu điện có thể không đáng tin cậy cho lắm và trung đoàn của cậu ấy có thể đã rời đi khỏi vùng Vực hoặc thậm chí có thể đang ở Tây Ravka, nhưng tôi vẫn mong có thể nghe tin cậu ấy sớm hơn. Tôi đã từ bỏ ý nghĩ được cậu ấy đến thăm ở Tiểu Điện rồi. Dù tôi có nhớ cậu ấy đến nhường nào đi nữa thì tôi cũng không thể chịu được chuyện để cậu ấy biết rằng cuộc sống mới của tôi cũng chẳng khác gì khi xưa.

Mỗi đêm, trong lúc trèo lên từng bậc thang để về phòng của mình sau một ngày dài đau thương và vô nghĩa, tôi lại tưởng tượng đến cảnh một lá thư có thể đang nằm đợi trên bàn trang điểm, nhờ vậy bước chân tôi sẽ nhanh hơn. Nhưng ngày dần trôi và Mal vẫn bặt vô âm tín.

Hôm nay cũng không khác. Tôi lướt tay mình trên mặt bàn trống trải.

“Bồ đang ở đâu vậy Mal?” Tôi thì thầm. Nhưng không có ai cất tiếng trả lời.

ỐI VÀ XƯƠNG TRẮNG Nguyên tác: Shadow and bone ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.