Bóng Tối Và Xương Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Chỉ khi về đến phòng và đóng cửa lại thật chặt phía sau lưng thì tôi mới cho phép mình bật khóc. Tôi trượt xuống sàn, lưng tựa vào giường, hai tay ôm lấy đầu gối và cố kiềm nén nỗi đau.

Giờ này chắc Mal đã rời cung điện và trở về Tsibeya để nhập bọn cùng những người dò đường khác trong chuyến đi săn bầy Morozova. Khoảng cách ngày càng rộng ra giữ chúng tôi tựa như một thực thể hữu hình. Tôi cảm thấy xa cách với cậu ấy hơn cả những tháng ngày cô đơn đã trải qua trước đó.

Tôi xoa ngón cái lên vết sẹo trên lòng bàn tay. “Quay lại đi,” tôi thì thầm, toàn thân run lên với những tiếng nấc nghẹn. “Quay lại đi mà.” Nhưng cậu ấy sẽ không bao giờ làm thế. Tôi gần như đã ép cậu ấy rời đi. Tôi biết mình có thể sẽ không bao giờ gặp lại cậu ấy nữa, và lòng tôi quặn đau vì điều đó.

Tôi không biết mình đã ngồi trong bóng tối bao lâu. Một lúc sau tôi nhận ra có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Tôi ngồi thẳng dậy, cố nén lại tiếng nấc của mình. Nếu người đó là Hắc Y thì sao? Tôi không thể gặp anh ta bây giờ được, không thể giải thích những giọt nước mắt này cho anh ta được, nhưng tôi phải làm gì đó. Tôi lê từng bước nặng nhọc đến mở cửa.

Một bàn tay xương xẩu nắm lấy cổ tay tôi và siết chặt nó.

“Baghra?” Tôi hỏi và nhìn kỹ người phụ nữ đứng trước cửa phòng mình.

“Đi nào,” bà ấy kéo tay tôi và nói trong lúc ngoái đầu nhìn ra sau vai.

“Để tôi yên, Baghra.” Tôi cố giật tay ra, nhưng bà ấy khỏe đến ngạc nhiên.

“Cô phải đi với ta ngay bây giờ, cô nhóc ạ,” bà ấy ra lệnh. “Ngay bây giờ!”

Cuối cùng tôi cũng theo bà ấy ra khỏi cửa, có lẽ là vì sự căng thẳng trong ánh nhìn của bà hay cơn sốc vì nhìn thấy nỗi sợ trong đôi mắt già nua ấy, hoặc có lẽ vì tôi đã quen với việc nghe theo những gì Baghra nói rồi.

Bà ấy đóng cửa lại phía sau lưng cả hai và tiếp tục giữ chặt cổ tay tôi.

“Chuyện gì vậy? Chúng ta đang đi đâu đây?”

“Im lặng.”

Thay vì quẹo phải và hướng thẳng về phía cầu thang chính, bà ấy kéo tôi ngược lại về phía cuối hành lang bên kia. Bà ấy nhấn vào một ô gạch trên tường, và một cánh cửa bí mật bật mở. Bà ấy đẩy tôi vào trong. Vì không có đủ nghị lực để phản kháng nên tôi loạng choạng bước xuống một cầu thang xoắn ốc chật hẹp. Mỗi lần tôi quay lại nhìn, bà ấy liền xô tôi thêm cái nữa. Khi chúng tôi đến cuối cầu thang, Baghra bước lên phía trước và dẫn tôi đi theo một hành lang chật chội với sàn nhà lát đá và tường ốp gỗ thô. Trông nó thật trần trụi khi so với những nơi còn lại trong Tiểu Điện, và tôi nghĩ có thể chúng tôi đang ở trong khu nhà của những người hầu. Đồ nội thất trong phòng chỉ thưa thớt vài ba món: một chiếc giường nhỏ, ghế gỗ thường và một bồn rửa mặt.

“Đây,” bà ấy nói và quăng vào mặt tôi một đống quần áo. “Mặc nó vào.”

“Tôi quá mệt rồi, tập thêm không nổi nữa đâu, Baghra à.”

“Không học hành gì cả. Cô phải rời khỏi đây. Ngay đêm nay.”

Tôi chớp mắt. “Bà đang nói gì vậy?”

“Ta đang cố cứu cô khỏi việc làm nô lệ ở đây cả đời đấy. Giờ thì thay đồ đi.”

“Chuyện gì đang xảy ra vậy, Baghra? Tại sao bà lại đem tôi xuống đây?”

“Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Hắc Y gần tìm ra bầy Morozova rồi. Nó sẽ sớm có con hươu đực thôi.”

“Tôi biết rồi,” tôi nói và nghĩ về Mal. Tim tôi đau nhói, nhưng tôi cũng không khỏi cảm thấy tự mãn. “Tôi tưởng bà không tin bầy Morozova có thật chứ.” Bà ấy phất tay như thể lờ đi lời nói của tôi.

“Đó là những gì ta nói với nó. Ta mong rằng nó sẽ từ bỏ ý định tìm kiếm con hươu đực khi nghĩ rằng đó chỉ là câu chuyện truyền miệng của thường dân. Nhưng khi nó có được con hươu ấy, không gì có thể cản đường nó nữa.” Tôi giận dữ vung tay lên. “Cản đường anh ta làm cái gì chứ?”

“Sử dụng Vực Tối như một loại vũ khí.”

“Tôi hiểu rồi,” tôi nói. “Anh ta có tính xây dinh thự mùa hè ở đó không?”

Baghra nắm chặt cánh tay tôi, “Đây không phải trò đùa đâu!”

Có một nỗi tuyệt vọng lạ lùng trong giọng nói của bà, và bà siết cánh tay tôi đến phát đau. Có chuyện gì với bà ấy vậy?

“Baghra à, có lẽ chúng ta nên đến bệnh thất...”

“Ta không ốm và cũng không điên,” bà ấy gắt gỏng. “Cô phải nghe ta.”

“Vậy thì giải thích đi,” tôi vặn lại. “Làm thế nào mà một người có thể sử dùng Vực Tối như vũ khí được?” Bà ấy nghiêng người về phía tôi, từng đầu ngón tay đâm mạnh vào da thịt. “Bằng cách mở rộng nó.”

“Phải rồi,” tôi chậm rãi nói, cố thoát ra khỏi kiềm giữ của bà.

“Vùng đất mà Hư Hải phủ lên đã từng rất xanh tươi và tuyệt đẹp, màu mỡ và trù phú. Giờ nơi ấy chỉ còn là chết chóc và cằn cỗi cùng những dị vật nhung nhúc. Hắc Y sẽ mở rộng biên giới phía Bắc về phía Fjerda, phía Nam về phía Shu Han. Những kẻ không chịu khuất phục trước nó sẽ phải chứng kiến vương quốc của mình bị biến thành vùng đất khô cằn đổ nát, và dân chúng thì bị ngấu nghiến bởi loài volcra đói khát.” Tôi kinh hoàng trố mắt nhìn bà ta, sốc tột độ vì hình ảnh bà đã vẽ nên. Bà lão này rõ ràng đã mất trí rồi.

“Baghra,” tôi dịu dàng nói, “Tôi nghĩ chắc là bà đang sốt cao.” Hoặc đã già quá hóa quẫn rồi. “Tìm được con hươu đực là điều tốt chứ sao. Nó có nghĩa là tôi có thể giúp Hắc Y phá hủy vùng Vực.”

“Không!” Bà ấy thét lên, và giọng bà gần giống một tiếng rú. “Nó chưa bao giờ có ý định phá hủy nơi đó. Vực Tối là sản phẩm của nó mà.”

Tôi thở dài. Tại sao Baghra lại chọn đêm nay để xa rời thực tại nhỉ? “Vùng Tối được tạo ra hàng trăm năm trước bởi Hắc Giáo Chủ. Hắc Y...”

“Nó là Hắc Giáo Chủ,” bà ấy điên tiết đáp lại, khuôn mặt sát lại gần chỉ cách tôi một khoảng nhỏ.

“Tất nhiên rồi.” Với chút sức lực sót lại, tôi tháo lỏng cái siết tay của bà ấy và đi ngang qua chỗ bà đang đứng để hướng về phía cửa. “Tôi sẽ tìm một Thiện Tâm Y cho bà rồi đi ngủ.”

“Nhìn ta này cô gái.”

Tôi hít một hơi sâu và quay lại, lòng kiên nhẫn đã đến cực hạn. Tôi cảm thấy thương cảm cho bà ấy, nhưng điều này thật quá đáng. “Baghra...”

Và ngôn từ giãy chết nơi đầu môi.

Bóng tối đang tỏa ra từ lòng bàn tay của Baghra, những cuộn len màu mực tối lơ lửng trong không trung.

“Cô không biết gì về nó cả, Alina.” Đó là lần đầu tiên bà ấy gọi tên tôi. “Nhưng ta thì có.”

Tôi chôn chân tại chỗ để nhìn những luồng xoắn ốc màu đen giương ra xung quanh bà ấy, cố gắng lĩnh hội những gì mình đang thấy. Trong lúc quan sát khuôn mặt kì lạ của Baghra, tôi đã tìm thấy câu trả lời được viết rõ ràng trên đó.

Tôi nhìn thấy bóng ma của một người phụ nữ hẳn phải rất xinh đẹp, một người phụ nữ xinh đẹp đã sinh ra một người con trai hoàn mỹ.

“Bà là mẹ của anh ta,” tôi lặng người thì thầm.

Bà ấy gật đầu. “Ta không hề mất trí. Ta là người duy nhất biết nó thật sự là người như thế nào, nó thật sự mưu cầu những gì. Và ta đang bảo rằng cô phải chạy trốn đi.”

Hắc Y đã nói rằng anh ta không biết năng lực của Baghra là gì. Anh ta đã nói dối tôi sao?

Tôi lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng làm rõ mọi ý nghĩ, cố gắng giải thích tất cả những gì Baghra đang nói với mình. “Không thể nào,” tôi nói. “Hắc Giáo Chủ sống cách đây hàng trăm năm trước rồi.”

“Nó đã phục vụ vô số vua chúa, làm giả vô số cái chết để chờ đợi thời cơ, chờ đợi cô. Một khi nó nắm được quyền kiểm soát vùng Vực thì sẽ không ai có thể đứng lên chống lại nó.”

Một cơn rùng mình bỗng chạy dọc khắp người tôi. “Không,” tôi lên tiếng. “Anh ta nói với tôi vùng Vực là một sai lầm. Anh ấy nói Hắc Giáo Chủ rất xấu xa.”

“Vùng Vực chẳng là sai lầm gì cả.” Baghra thả tay xuống và bóng tối xoay quanh bà ấy dần tan biến. “Sai lầm duy nhất là lũ volcra. Chúng nằm ngoài dự đoán của nó, nó đã không nghĩ đến việc sức mạnh của tử địa ấy đã thay đổi người thường như thế nào.”

Dạ dày tôi quặn lại. “Lũ volcra là người thường sao?”

“Ồ, đúng vậy. Vào nhiều thế hệ trước. Nông dân và vợ con của họ. Ta đã cảnh báo rằng nó sẽ phải trả giá, nhưng nó chẳng thèm nghe. Nó trở nên mù quáng vì khát khao quyền lực. Giống như bây giờ vậy.”

“Bà sai rồi,” Tôi nói và xoa xoa tay, cố gắng giũ bỏ cơn ớn lạnh thấu xương đang chạy rần rật trong người. “Bà đang nói dối.”

“Những con volcra là thứ duy nhất ngăn Hắc Y sử dụng Vực Tối chống lại kẻ thù của nó. Chúng là án phạt của nó, là bằng chứng sống cho sự ngạo mạn của nó. Nhưng cô sẽ thay đổi tất cả. Lũ quái thú không thể chịu được ánh sáng. Khi Hắc Y lợi dụng được năng lực của cô để đẩy lùi bọn volcra, nó sẽ có thể an toàn bước vào vùng Vực. Và cuối cùng nó đã có thể sở hữu những gì mình muốn. Sẽ không có giới hạn nào cho năng lực của nó nữa.”

Tôi lắc đầu. “Anh ta sẽ không làm thế. Anh ta sẽ không bao giờ làm thế.” Tôi nhớ đến cái đêm anh ta đã nói với tôi bên ánh lửa, bên dưới trần nhà gãy nát, nỗi hổ thẹn và đớn đau trong giọng nói. Ta đã dành cả đời để tìm ra con đường cứu rỗi tất cả. Cô là tia hy họng đầu tiên ta có được trong một thời gian dài. “Anh ta đã nói rằng mình muốn làm cho Ravka toàn vẹn trở lại. Anh ta đã nói...”

“Đừng kể với ta những gì nó đã nói!” bà ấy càu nhàu. “Tuổi đời của nó rất lớn. Nó có vô khối thời gian để thuần thục kỹ năng nói dối một cô gái ngây thơ và cô độc.” Bà ấy tiến về phía tôi, đôi mắt đen ngòm như bùng cháy. “Nghĩ đi, Alina. Nếu Ravka được toàn vẹn trở lại, Hạ Quân sẽ không còn cần thiết để tồn tại nữa. Quý ngài Hắc Y sẽ không còn là gì ngoài một tên hầu trong đám tay sai của Đức vua. Đó có phải là ước mơ tương lai của nó không?”

Tôi bắt đầu run rẩy. “Làm ơn ngừng lại đi.”

“Nhưng với vùng Vực trong tay, nó sẽ mở rộng vùng tiêu diệt của mình trước mắt. Nó sẽ khiến cho cả thế giới ngập tràn đất hoang, và nó sẽ không bao giờ phải quỳ gối trước bất kì vua chúa nào nữa.”

“Không.”

“Tất cả là vì cô.”

“Không!” tôi hét vào mặt bà ấy. “Tôi sẽ không làm thế! Cho dù những gì bà nói là sự thật, tôi cũng sẽ không bao giờ giúp anh ta làm thế.”

“Cô không có lựa chọn nào khác. Sức mạnh của con hươu đực thuộc về người đã giết nó.”

“Nhưng anh ta không thể sử dụng một bộ khuếch đại,” tôi yếu ớt phản bác.

“Nó có thể sử dụng cô,” Baghra nhẹ nhàng nói. “Hươu đực Morozova không phải là một bộ khuếch đại bình thường. Nó sẽ săn tìm chúng. Sẽ giết hại chúng. Nó sẽ lấy nhánh gạc của chúng, và khi nó đeo nhánh gạc ấy vào cổ cô, cô sẽ hoàn toàn thuộc về nó. Cô sẽ là Grisha quyền năng nhất từng tồn tại. Cô sẽ bị gắn kết với nó mãi mãi, và cô sẽ vô phương kháng cự.”

Sự thương hại trong giọng nói của bà ấy khiến tôi bừng tỉnh. Sự thương hại của một người đàn bà chưa bao giờ cho phép tôi một giây phút yếu lòng, một thoáng chốc nghỉ ngơi.

Hai chân tôi khuỵu xuống, và tôi ngồi bệt xuống sàn. Tôi dùng tay ôm lấy đầu, cố chặn lại giọng nói của Baghra. Nhưng tôi không thể dừng được tiếng vang vọng trong tâm trí từ những câu nói của Hắc Y.

Chúng ta đều phục vụ một ai đó.

Đức vua là một đứa trẻ.

Cô và ta sẽ thay đổi thế giới.

Anh ta đã nói dối tôi về Baghra. Anh ta đã nói dối tôi về Hắc Giáo Chủ. Có phải anh ta cũng nói dối tôi về con hươu đực hay không?

Ta đang yêu cầu cô phải tin ta.

Baghra đã van nài anh ta đưa cho tôi một bộ khuếch đại khác, nhưng anh ta khăng khăng bảo rằng nó phải là nhánh gạc của con hươu đực. Một sợi dây chuyền, không, một chiếc vòng cổ bằng xương. Và rồi khi tôi thúc giục anh ta, anh ta đã hôn tôi và tôi đã quên hết tất cả mọi chuyện về con hươu đực và bộ khuếch đại và những thứ khác. Tôi nhớ đến khuôn mặt hoàn mỹ của anh ta dưới ánh đèn, biểu cảm ngạc nhiên, mái tóc rối bời.

Tất cả là cố ý hay sao? Nụ hôn bên bờ hồ, thoáng đau thương trên khuôn mặt vào đêm trong kho thóc, những hành động như người bình thường, những lời thì thầm kiên định, kể cả những gì đã xảy ra giữa chúng tôi đêm nay?

Tôi rụt người lại vì ý nghĩ ấy. Tôi vẫn còn có thể cảm thấy hơi thở ấm nóng của anh ta trên cổ, nghe thấy lời thì thầm bên tai. Vấn đề với khát khao chính là việc nó khiến chúng ta trở nên yếu đuối.

Anh ta nói đúng làm sao. Tôi đã thiết tha muốn thuộc về một nơi nào đó, bất kì nơi nào. Tôi đã hăm hở làm vừa lòng anh ta, đã tự hào giữ kín bí mật của anh ta. Nhưng tôi chưa bao giờ buồn hỏi anh ta thật sự muốn gì, động cơ thật sự của anh ta là sao. Tôi đã quá bận rộn để tưởng tượng về viễn cảnh chung vai sát cánh với anh ta, đấng cứu rỗi của Ravka, người được trân quý nhất, đáng khao khát nhất, tựa như một bà hoàng. Tôi đã khiến mọi việc trở nên dễ dàng với anh ta.

Cô và ta sẽ thay đổi thế giới. Cứ chờ mà xem.

Khoác trên người những trang phục đẹp đẽ của ngài và mong chờ nụ hôn cùng những lời dịu dàng kế tiếp. Chờ đợi con hươu đực. Chờ đợi chiếc vòng cổ. Chờ đợi để bị biến thành một kẻ sát nhân và một tên nô lệ. Anh ta đã cảnh báo tôi rằng triều đại của Grisha đã dần đến hồi kết. Tôi nên biết rằng anh ta sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra.

Tôi yếu ớt hít một hơi sâu và cố kiềm nén cơn run rẩy của mình. Tôi nghĩ đến Alexei tội nghiệp và tất cả những người đã bỏ mạng trong bóng tối của vùng Vực. Tôi nghĩ đến những dải cát xám màu tàn tro đã từng là đất trồng nâu xốp. Tôi nghĩ đến những con volcra, những nạn nhân đầu tiên của lòng tham của Hắc Giáo Chủ.

Cô thật sự nghĩ rằng ta đã xong việc với cô sao?

Hắc Y muốn lợi dụng tôi. Anh ta muốn lấy đi thứ duy nhất từ trước đến giờ thật sự thuộc về tôi, năng lực duy nhất tôi từng sở hữu.

Tôi đứng lên. Tôi sẽ không để cho anh ta dễ dàng đạt được điều đó nữa.

“Được rồi,” tôi nói và vươn tay cầm lấy đống quần áo Baghra đã đưa cho. “Tôi phải làm gì đây?”

ỐI VÀ XƯƠNG TRẮNG Nguyên tác: Shadow and bone ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.