Bóng Tối Và Xương Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Những ngày sau đó lãng đãng trôi qua trong hoang mang và kiệt sức. Chúng tôi tránh khỏi đường Vy và đi theo những con đường mòn hay những lối đi nhỏ hẹp được dùng cho việc săn bắn, di chuyển nhanh chóng hết mức có thể trên địa hình lên dốc xuống ghềnh hoặc thi thoảng cả những đoạn nguy hiểm. Tôi không còn nhận thức được mình đang ở đâu hay đã đi xa đến mức nào.

Sau ngày đầu tiên, Hắc Y và tôi không còn cưỡi chung ngựa nữa, nhưng tôi luôn nhận ra anh ta đang ở đâu trong hàng kị sĩ. Anh ta không nói gì với tôi,rồi khi từng giờ trôi qua và ngày mới lại đến, tôi bắt đầu lo lắng rằng có khi mình đã làm anh ta phật lòng. (Dù tôi không dám chắc làm sao mình có thể làm được chuyện đó, xét tới tần suất nói chuyện vô cùng ít ỏi của cả hai) Một đôi khi, tôi bắt gặp anh ta đang nhìn về phía mình, ánh mắt lạnh lùng và khó đoán.

Tôi chưa bao giờ là một kị sĩ giỏi. Và tốc độ cưỡi ngựa mà Hắc Y chọn cho cả đoàn đang dần làm tôi kiệt sức. Dù có xoay trở trên yên thế nào đi nữa thì nhiều chỗ trên cơ thể của tôi cũng đau nhức vô cùng. Tôi dõi theo đôi tai đang vung vẩy của con ngựa mình đang cưỡi một cách thờ ơ, cố không nghĩ đến đôi chân bỏng rát hay phần thắt lưng nhức nhối. Vào đêm thứ năm, khi chúng tôi dừng lại để dựng trại ở một đồn điền bỏ hoang, tôi đã muốn nhảy khỏi ngựa trong hân hoan. Nhưng người tôi tê dại đến nỗi chỉ có thể trượt xuống đất một cách vụng về. Tôi cảm ơn người lính đã đến chăm sóc ngựa của tôi và lạch bạch đi xuống một khu đồi nhỏ - nơi tôi có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.

Tôi quỳ xuống cạnh bờ hồ trên đôi chân run rẩy rồi rửa mặt và tay bằng nước lạnh. Không khí đã đổi thay trong vòng vài ngày qua, và bầu trời mùa thu rực sáng đang dần nhường chỗ cho sắc xám u buồn. Những người lính dường như nghĩ rằng chúng tôi sẽ đến được Os Alta trước khi thời tiết chuyển xấu. Rồi thì sao? Chuyện gì sẽ xảy ra với tôi khi cả đoàn về đến Tiểu Điện? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi không thể làm được những gì họ mong đợi? Thật chẳng sáng suốt chút nào khi làm nhà vua hoặc Hắc Y thất vọng. Tôi ngờ rằng họ sẽ chẳng gửi tôi về với trung đoàn với một cái vỗ lưng đơn giản trong trường hợp đó đâu. Tôi tự hỏi không biết Mal có còn ở Kribsirk hay không. Nếu vết thương đã lành thì có thể cậu ấy đã bị điều về bên kia vùng Vực hoặc phải đi làm vài ba nhiệm vụ khác rồi. Tôi nghĩ đến khuôn mặt cậu ấy khuất hẳn sau đám đông trong căn lều của Grisha. Tôi thậm chí còn không có cơ hội nói lời tạm biệt.

Trong ánh chiều nhập nhoạng, tôi duỗi thẳng tay và lưng, cố giũ bỏ cảm giác sầu thảm vừa kéo đến trong đầu. Hẳn như thế là tốt nhất, tôi tự nhủ. Không thì tôi phải chia tay với Mal theo cách nào mới ổn? Cảm ơn vì đã luôn làm bạn thân nhất của mình và khiến cuộc đời mình dễ chịu hơn. Ồ, và xin lỗi vì mình đã thầm yêu bồ khá lâu rồi. Nhớ phải viết thư đấy!

“Cô đang cười gì vậy?”

Tôi xoay người lại nhìn về phía màn đêm. Giọng nói của Hắc Y tựa hồ đang lơ lửng trong bóng tối. Anh ta bước đến chỗ dòng nước, cúi người xuống dấp nước lên mặt và mái tóc tối màu.

“Sao?” anh ta ngẩng lên nhìn tôi và hỏi lại.

“Bản thân tôi,” Tôi thú nhận.

“Cô buồn cười đến thế sao?”

“Vô cùng hài hước.”

Hắc Y chăm chú nhìn tôi trong chút chiều tà còn sót lại của hoàng hôn. Tôi chợt có cảm giác không an lòng rằng mình đang bị dò xét. Hành trình của chúng tôi dường như không ảnh hưởng mấy đến anh ta ngoại trừ chút bụi bặm bám trên bộ kefta màu đen. Tôi cảm thấy gai người vì xấu hổ khi nghĩ đến bộ kefta quá khổ và rách rưới của mình, cộng thêm một bên má sưng vù do tên sát thủ Fjerda gây ra. Liệu có phải anh ta đang nhìn tôi và hối hận vì quyết định đem tôi theo đến tận đây? Liệu có phải anh ta đang nghĩ rằng mình đã phạm phải một trong những sai lầm không thường xuyên của bản thân?

“Thần không phải Grisha,” tôi buột miệng.

“Bằng chứng lại cho thấy khác,” anh ta đáp không do dự. “Điều gì khiến cô chắc chắn thế?”

“Nhìn thần đi!”

“Ta đang nhìn đây.”

“Thần trông có giống một Grisha không?” Grisha phải rất xinh đẹp. Họ chẳng hề có làn da không đều màu và mái tóc nâu xỉn cùng đôi cánh tay khẳng khiu.

Anh ta lắc đầu và nhỏm dậy. “Cô không hiểu gì cả,” anh ta nói và bắt đầu quay trở lại triền đồi.

“Ngài không định giải thích cho thần sao?”

“Không, không phải bây giờ.”

Tôi điên tiết đến mức muốn đánh vào đầu anh ta một phát. Và nếu không phải tôi đã thấy anh ta cắt đôi thân thể một người đàn ông thì hẳn tôi đã làm thế rồi. Cuối cùng tôi chỉ có thể liếc nhìn sau vai Hắc Y trong lúc theo sau anh ta trở lên đồi.

Cấp dưới của Hắc Y đã dọn sẵn một khoảng trống và nhóm lửa trên sàn nhà bằng đất nung bên trong kho thóc tồi tàn của trang trại. Một trong số họ bắt được một con gà gô và đang nướng nó trên lửa. Chúng tôi phải chia sẻ một bữa ăn đạm bạc như thế, Hắc Y không muốn sai người của mình lùng sục khắp rừng chỉ để săn bắn.

Tôi ngồi bên đống lửa và ăn bữa tối ít ỏi của mình trong im lặng. Sau khi ăn xong, tôi ngần ngại một chút trước khi chùi tay lên tấm áo kefta vốn đã rất bẩn của mình. Nó có thể là trang phục tốt nhất tôi đã hoặc sẽ được mặc, và có điều gì đó khiến tôi cảm thấy thấp hèn khi nhìn nó bị nhuốm bẩn và rách nát.

Tôi quan sát những oprichniki ngồi bên cạnh các Grisha trong ánh lửa. Một vài người đã rời khỏi đống lửa để đi ngủ. Số khác được phân công gác phiên đầu tiên.

Những người còn lại đang trò chuyện cùng nhau khi ánh lửa dần tàn, lóe sáng qua lại một vài tia lập lòe. Hắc Y ngồi cùng họTôi nhận ra anh ta đã không ăn thêm chút gì ngoài phần thịt gà được chia. Và giờ anh ta ngồi cạnh những người lính của mình trên sàn đất lạnh lẽo, người đàn ông có quyền lực nhất nhì chỉ sau mỗi Đức vua.

Hẳn anh ta đã biết tôi đang nhìn, vì sau đó anh ta quay lại nhìn tôi, đôi mắt màu đá quý sáng lên trong ánh lửa bập bùng. Tôi đỏ mặt. Và điều khiến tôi mất tinh thần hơn chính là, anh ta đứng dậy và đến bên cạnh đưa cho tôi một túi đựng rượu. Tôi đắn đo chốc lát rồi nhấp thử một ngụm và phải nhăn mặt vì vị của nó. Tôi chưa bao giờ thích kvas, nhưng những giáo viên ở Keramzin lại uống chúng như nước lọc. Lần nọ tôi và Mal đã lén lấy cắp một chai rượu. Trận đòn roi chúng tôi phải chịu khi bị phát hiện chẳng là gì so với cơn say lử hai đứa phải trải qua.

Tuy nhiên, mùi vị thiêu đốt cổ họng ấy dần tan đi, thay vào đó là cảm giác ấm người. Tôi nhấp thêm ngụm nữa và trả túi rượu lại cho anh ta. “Cảm ơn,” tôi nói và ho khẽ.

Anh ta uống tiếp, nhìn chăm chăm vào đống lửa, và rồi cất lời, “Được rồi. Hỏi ta đi.”

Tôi chớp mắt ngạc nhiên. Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu. Tâm trí mỏi mệt của tôi đầy ắp những nghi vấn, kể từ khi rời khỏi Kribsirk nó cứ xoay vòng trong trạng thái hoảng loạn, kiệt sức và nghi hoặc đan xen. Tôi không chắc mình có đủ năng lượng để nghĩ ra ý gì, và khi tôi mở miệng thì câu hỏi thoát ra khi ấy khiến tôi phải kinh ngạc.

“Ngài bao nhiêu tuổi?”

Anh ta sững sờ nhìn tôi.

“Ta không chắc.”

“Sao ngài có thể không biết được?”

Hắc Y nhún vai. “Vậy thật ra cô bao nhiêu tuổi?” Tôi ném cho anh ta một cái nhìn chua chát. Tôi không biết ngày sinh của mình. Tất cả trẻ mồ côi ở Keramzin đều được mang sinh nhật của Công tước để vinh danh ông ấy. “Vậy thì, ngài khoảng bao nhiêu tuổi?”

“Tại sao cô muốn biết?”

“Vì thần đã được nghe nhiều câu chuyện về ngài kể từ khi còn là một đứa trẻ, nhưng ngài nhìn không lớn hơn thần là bao,” tôi thành thật nói.

“Những câu chuyện như thế nào?”

“Những thứ thường được kể,” tôi đáp lại với chút bực dọc. “Nếu ngài không muốn trả lời thần thì cứ nói thẳng.”

“Ta không muốn trả lời cô.”

“Ồ.”

Rồi anh ta thở dài và nói, “Một trăm hai mươi tuổi. Khoảng chừng đó.”

“Cái gì?” Tôi hét toáng lên. Những người lính ngồi đối diện liền liếc qua. “Không thể thế được,” tôi nói tiếp với âm lượng nhỏ hơn.

Anh ta nhìn vào đám lửa. “Khi lửa cháy, nó sẽ thiêu rụi gỗ cây. Phá hủy hoàn toàn và chỉ để lại tàn tro. Năng lực của Grisha không như thế.”

“Vậy thì nó hoạt động ra sao?”

“Sử dụng năng lực của mình sẽ khiến chúng ta mạnh hơn. Nó nuôi dưỡng thay vì ăn mòn chúng ta. Hầu hết các Grisha đều sống rất lâu.”

“Nhưng không đến một trăm hai mươi tuổi.”

“Quả có thế,” anh ta thú thật. “Thọ mệnh của một Grisha tỉ lệ thuận với năng lực. Năng lực càng mạnh thì tuổi thọ càng cao. Và khi sức mạnh đó được khuếch đại...” anh ta bỏ dở câu với một cái nhún vai.

“Và ngài là một bộ khuếch đại sống. Giống như con gấu của Ivan.”

Ý cười thoáng hiện nơi khóe miệng anh ta. “Giống như con gấu của Ivan.”

Một ý nghĩ không mấy dễ chịu ập đến với tôi. “Nhưng đó có nghĩa là...”

“Xương hoặc một vài chiếc răng của ta sẽ khiến một Grisha khác trở nên mạnh hơn.”

“Chậc, điều đó thật kinh khủng. Ngài không lo lắng chút nào sao?”

“Không,” anh ta đơn giản đáp lời. “Giờ thì trả lời đi. Cô đã nghe những câu chuyện như thế nào về ta?” Tôi trở mình một cách khó khăn. “À thì...giáo viên của chúng tôi bảo rằng ngài đã củng cố Hạ Quân bằng cách tập trung các Grisha ngoài địa phận Ravka.”

“Ta không cần phải kêu gọi họ. Họ tự tìm đến với ta. Những quốc gia khác không đối xử tốt với Grisha bằng Ravka,” anh ta nói với vẻ dứt khoát. “Người Fjerda hỏa thiêu chúng ta như phù thủy, và người Kerch mua bán chúng ta như nô lệ. Nước Shu Han lại mổ xẻ chúng ta hòng tìm được nguồn gốc năng lượng. Còn gì khác nữa?”

“Họ nói ngài là vị Hắc Y mạnh nhất trong các thế hệ.”

“Ta không hỏi cô để được khen ngợi.”

Tôi mân mê đường chỉ đã gần sút trên viền tay áo bộ kefta của mình. Anh ta chăm chú nhìn tôi chờ đợi.

“À,” tôi nói, “hồi đó ở dinh thự có một lão người hầu...”

“Tiếp tục đi,” anh ta bảo. “Kể ta nghe xem.”

“Lão...lão nói Hắc Y là những kẻ sinh ra đã không có linh hồn. Rằng chỉ có ác quỷ mới có thể tạo nên Vực Tối.” Tôi lén nhìn khuôn mặt lạnh băng của anh ta và vội thêm vào, “Nhưng Ana Kuya đã đuổi ông ta đi và bảo chúng tôi đó chỉ là mê tín dị đoan của thường dân.” Hắc Y thở dài. “Ta đoán lão già đó không phải là người duy nhất tin vào chuyện đó.”

Tôi không nói gì cả. Không phải ai cũng có suy nghĩ như Eva hay lão người hầu nọ, nhưng tôi đã ở trong Thượng Quân đủ lâu để biết những quân lính bình thường nhất cũng không hề tin tưởng Grisha hay trung thành với Hắc Y một chút nào.

Một lúc sau, Hắc Y tiếp lời, “Tổ tiên của ta là Hắc Giáo Chủ, vị Hắc Y đã tạo ra vùng Vực Tối. Đó là một sai lầm, một thử nghiệm sinh ra từ lòng tham, hoặc có thể là ác ý, của ông ấy. Nhưng tất cả Hắc Y đời sau đều đã cố gắng cải thiện những tổn hại ông ấy gây nên cho đất nước, và ta cũng không ngoại lệ.” Rồi anh ta quay sang tôi với biểu cảm nghiêm túc, ánh lửa chập chờn trên khuôn mặt hoàn mĩ. “Ta đã dành cả đời để tìm ra con đường cứu rỗi tất cả. Cô là tia hy vọng đầu tiên ta có được trong một thời gian dài.”

“Thần sao?”

“Thế giới đang thay đổi, Alina. Súng hỏa mai hay súng trường mới chỉ là khởi đầu. Ta đã thấy những vũ khí đang được nâng cấp ở Kerch và Fjerda. Triều đại của Grisha đã dần đến hồi kết rồi.”

Đó thật là một ý nghĩ khủng khiếp. “Nhưng...nhưng còn Thượng Quân thì sao? Họ có súng trường. Họ có vũ khí.”

“Cô nghĩ súng của họ đến từ đâu? Cả đạn dược nữa? Mỗi lần chúng ta băng qua Vực Tối đều có người tử vong. Một Ravka bị chia cắt sẽ không thể sống sót qua kỉ nguyên mới. Chúng ta cần hải cảng. Chúng ta cần bến tàu. Và chỉ có cô là người có thể khôi phục những điều đó.”

“Bằng cách nào?” tôi phản đối. “Thần làm điều đó bằng cách nào chứ?”

“Bằng cách giúp ta hủy diệt Vực Tối.”

Tôi lắc đầu. “Ngài điên rồi. Tất cả mọi chuyện thật điên rồ.”

Tôi nhìn lên bầu trời đêm qua những cột xà đã gãy nát trên trần nhà của kho thóc. Hàng ngàn vì sao đang tỏa sáng, nhưng tôi chỉ có thể thấy bóng tối kéo dài vô tận ở giữa chúng. Tôi tưởng tượng đến cảnh mình đứng giữa câm lặng chết chóc của Vực Tối, mù lòa, khiếp sợ, không gì bảo vệ ngoại trừ năng lực của bản thân. Tôi nghĩ đến Hắc Giáo Chủ. Ông ta đã tạo ra vùng Vực, một Hắc Y, cũng như người hiện giờ đang nhìn tôi chăm chú bên ánh lửa.

“Vậy chuyện ngài đã làm thì sao?” Tôi hỏi trước khi mình mất can đảm. “Với tên Fjerda đó?”

Anh ta quay trở lại nhìn vào đống lửa. “Nó được gọi là Vết Cắt. Đòi hỏi năng lượng rất lớn cùng sức tập trung cao độ; rất ít Grisha có thể làm được điều đó.”

Tôi xoa xoa cánh tay, cố xóa bỏ cơn ớn lạnh bao phủ khắp người.

Anh ta liếc nhìn tôi rồi trở lại với đống lửa. “Nếu ta chém hắn bằng kiếm thì có tốt hơn không?”

Tốt hơn không? Tôi đã chứng kiến vô vàn cảnh tượng kinh dị trong mấy ngày qua. Nhưng kể cả sau cơn ác mộng về vùng Vực thì hình ảnh đã hằn sâu vào tâm trí và xuất hiện trong giấc mơ mỗi đêm khiến tôi thức giấc lại chính là thân thể nát bét của người đàn ông râu quai nón ấy, là thứ đã xoay vòng trên nền trời loang lổ trước khi rơi trên người tôi.

“Thần không biết,” tôi khẽ nói.

Thứ gì đó thoáng hiện lên khuôn mặt anh ta, thứ gì đó trông như giận dữ hoặc thậm chí là đau đớn. Anh ta đứng dậy và rời khỏi chỗ tôi mà không nói lấy một lời.

Tôi nhìn theo dáng lưng anh ta biến vào bóng tối và đột nhiên cảm thấy tội lỗi. Đừng có điên, tôi dứt khoát. Anh ta là ngài Hắc Y. Là người đàn ông quyền lực thứ hai ở Ravka. Anh ta một trăm hai mươi tuổi rồi! Không phải mày đã làm tổn thương anh ta đâu. Nhưng tôi lại nghĩ đến ánh nhìn đã vụt qua trên mặt anh ta, nỗi hổ thẹn trong giọng nói khi anh ta nói về Hắc Giáo Chủ, và tôi không thể giũ bỏ cảm giác rằng mình vừa thất bại trong một cuộc kiểm tra.

***

Hai ngày sau đó, khi hừng đông vừa đến, chúng tôi đã vượt qua một cánh cổng lớn và dãy tường đôi vĩ đại của Os Alta.

Mal và tôi đã từng tập huấn gần đây, tại thành lũy của quân đội ở Poliznaya, nhưng chúng tôi chưa bao giờ thật sự tiến vào thành phố. Os Alta chỉ dành cho những người cực kì giàu có, cho tổng hành dinh của quân đội, nội các chính thức và gia đình, tình nhân hoặc tất cả những phi vụ làm ăn có liên quan của họ.

Tôi có chút thất vọng khi cả đoàn đi ngang qua những cửa hiệu đóng kín, một khu chợ lớn cùng một vài người bán đang chuẩn bị gian hàng của mình và những dãy nhà chật hẹp sát rạt nhau. Os

Alta được gọi là thành phố trong mơ. Nó là thủ đô của Ravka, nơi ở của những Grisha và Đại Điện của Đức vua. Nhưng nếu phải miêu tả thì, nó trông y hệt một phiên bản lớn hơn, dơ bẩn hơn của khu phố chợ Keramzin.

Tất cả đều thay đổi khi chúng tôi đến chỗ cây cầu. Nó nối dài qua một con kênh rộng lớn, ở bên dưới là những con thuyền nhỏ dập dềnh trên nước. Ở phía bên kia, ló ra sau làn sương, là một Os Alta khác, tinh khôi và lộng lẫy. Trong lúc băng qua cầu, tôi nhận ra nó có thể nâng lên để biến con kênh thành một chiến hào vĩ đại để ngăn cách thành phố trong mơ trước mắt chúng tôi khỏi những hỗn loạn tầm thường của khu phố chợ phía sau.

Khi chúng tôi đến được bờ bên kia của con kênh, tựa hồ như cả đoàn đã lạc vào một thế giới khác. Mỗi lần quay nhìn, tôi đều bắt gặp những đài phun nước và khu mua sắm, những công viên xanh mát cùng đại lộ thẳng tắp với những hàng cây. Đây đó là những ánh đèn phát ra từ những tầng thấp của biệt thự, nơi bếp lửa được thắp sáng và ngày mới đang bắt đầu.

Đường bắt đầu dốc hơn, và càng trèo cao những ngôi nhà càng trở nên lớn hơn và rõ nét hơn, rồi đến một bức tường khác và một dãy cổng nữa, dát vàng lấp lánh và chạm hình đôi chim đại bàng, gia huy của nhà vua. Dọc bức tường là những quân lính được trang bị vũ khí hạng nặng đang đứng gác, một lời nhắc nhở nghiêm khắc rằng dù có vẻ đẹp mĩ miều đến thế nào đi nữa thì Os Alta vẫn là thủ phủ của một đất nước trong vòng chiến trận từ lâu.

Cánh cổng bật mở.

Chúng tôi cưỡi ngựa trên một con đường lớn lát sỏi, hai bên đường là những hàng cây thanh lịch. Bên trái và phải là những khu vườn dài thăm thẳm được chăm chút cẩn thận, chúng ngập tràn sắc xanh và lờ mờ trong sương sớm. Và ngự trên tất cả, trên những tầng thượng lát đá cẩm thạch và đài phun nước bằng vàng, là Đại Điện huyền ảo phía xa, cung điện mùa đông của Đức vua Ravka.

Khi chúng tôi cuối cùng cũng đến được đài phun nước hình đôi chim đại bàng, Hắc Y cho ngựa chạy về phía tôi.

“Cô nghĩ thế nào về nó?” anh ta hỏi.

Tôi nhìn anh ta, rồi quay trở lại vẻ ngoài đẹp mã của cung điện. Nó lớn hơn bất kì tòa nhà nào tôi đã từng thấy, tầng thượng được đặt đầy tượng điêu khắc, từng hàng cửa sổ vô tận lấp lánh trên ba tầng lầu, mỗi khung cửa đều được trang trí dư dả bằng thứ tôi nghi ngờ là vàng thật.

“Nó rất...kì vĩ?” Tôi thận trọng nói.

Anh ta nhìn tôi, trên môi là nụ cười mỉm. “Ta nghĩ đó là tòa nhà xấu nhất mình từng thấy,” anh ta nói và thúc ngựa tiến lên phía trước.

Chúng tôi đi theo một lối đi vòng ra sau cung điện và dẫn sâu vào lòng đất, đi qua một mê cung hàng rào, một bãi cỏ bằng phẳng với một ngôi đền ở chính giữa và một nhà kính lớn, cửa sổ của nó mờ đục vì hơi nước ngưng tụ. Rồi chúng tôi đi vào một lùm cây rậm rạp, lớn đến mức khiến tôi có cảm giác mình đang ở trong một khu rừng nhỏ, sau đó cả đoàn đi qua một hành lang dài và tối om, nơi những cành cây quấn quặt lấy nhau thành tầng dày đặc trên đầu.

Lông tay tôi dựng đứng cả lên. Tôi có cùng một cảm giác như lúc băng qua cầu, cảm giác mình vừa vượt qua đường biên của hai thế giới.

Khi chúng tôi ra khỏi đường hầm để đón chào những tia sáng yếu ớt, tôi nhìn xuống con dốc thoai thoải và nhìn thấy một tòa nhà mình chưa từng gặp qua bao giờ.

“Chào mừng đến Tiểu Điện,” Hắc Y nói.

Đó là một cái tên kì lạ, vì dù có nhỏ hơn Đại Điện một chút thì “Tiểu” Điện vẫn rất vĩ đại. Nó nhô lên khỏi hàng cây xung quanh như một tác phẩm điêu khắc bằng gỗ từ khu rừng ma thuật. Khi chúng tôi đến gần hơn, tôi nhận ra từng millimet của tòa nhà đều được phủ đầy những họa tiết chạm trổ phức tạp như hoa cỏ, chim chóc, dây leo uốn lượn và những sinh vật thần thoại.

Một nhóm người hầu mặc trang phục màu đen đã đợi sẵn ở bậc thang, tôi xuống ngựa và một trong số họ nhanh chóng đi đến để dẫn ngựa của tôi đi trong khi những người khác mở rộng hai cánh cửa lớn. Trong lúc đi ngang qua họ, tôi đã không thể ngăn mình vươn tay chạm vào những họa tiết gỗ tinh tế. Chúng được khảm xà cừ bắt sáng lấp lánh. Phải mất bao nhiêu lâu và bằng bao nhiêu bàn tay con người mới có thể tạo nên một nơi như thế này?

Chúng tôi đi qua phòng tiếp khách rồi đến một phòng lục giác rộng rãi với bốn chiếc bàn dài được kê thành hình vuông ngay chính giữa. Tiếng bước chân vọng lại trên nền đá và một mái vòm bằng vàng lớn dường như đang lơ lửng trên đầu chúng tôi ở một chiều cao vô thực.

Hắc Y kéo một trong số những người hầu sang một bên, một người phụ nữ lớn tuổi trong bộ váy màu than và nói với bà ta bằng âm giọng rất nhỏ. Sau đó anh ta hơi gật đầu chào tôi và đi về phía bên kia hành lang, theo sau là người của mình.

Tôi cảm thấy có chút bực bội. Hắc Y hiếm khi nói chuyện với tôi kể từ cái đêm ở trong kho thóc hôm ấy, và anh ta chẳng nói gì với tôi về chuyện tôi sẽ phải làm gì khi cả đoàn đến nơi cả. Nhưng tôi không đủ can đảm hay sức lực để đuổi theo anh ta, nên tôi chỉ ngoan ngoãn theo sau người phụ nữ đi qua một cánh cửa đôi nữa để đến chỗ tòa tháp nhỏ hơn.

Khi tôi nhìn thấy những bậc thang, tôi suýt nữa đã òa khóc nức nở. Có lẽ mình sẽ hỏi xem có được ngủ luôn giữa hành lang hay không, tôi tuyệt vọng nghĩ. Nhưng thay vào đó, tôi đặt tay lên thành cầu thang chạm trổ và cố lê xác đi lên, thân người nhức mỏi phản kháng lại mọi cử động. Khi lên đến nơi, tôi đã rất muốn ăn mừng bằng cách nằm xuống và ngủ ngay lập tức, nhưng người hầu nọ đã đi đến tận cuối hành lang. Chúng tôi qua hết cửa này đến cửa khác cho đến khi đến được một căn phòng, nơi có một người hầu gái mặc đồng phục khác đang đứng đợi ở cửa.

Tôi lờ mờ nhận ra một căn phòng rộng có rèm cửa màu vàng sẫm, bên trong là lò sưởi lát đá với ánh lửa cháy bừng, nhưng chỉ quan tâm chiếc giường lớn có màn che mà thôi.

“Tôi có thể đem cho cô thứ gì đó không? Chút đồ ăn chẳng hạn?” người phụ nữ gợi ý. Tôi lắc đầu. Tôi chỉ muốn ngủ.

“Thế tốt rồi,” bà ấy nói, và gật đầu ra hiệu với người hầu gái, cô ấy hơi khuỵu gối để cúi chào rồi biến mất cuối hành lang. “Vậy thì tôi sẽ để cô nghỉ ngơi. Nhớ phải khóa cửa đấy.”

Tôi chớp mắt.

“Để phòng ngừa thôi,” người phụ nữ thêm vào rồi cũng rời đi, khép cửa nhẹ nhàng phía sau lưng bà ấy.

Phòng ngừa cái gì chứ? Tôi tự hỏi. Nhưng tôi đã quá mệt mỏi để nghĩ về điều đó. Tôi khóa cửa, cởi áo kefta và giày ra rồi nằm lăn ra giường.

ỐI VÀ XƯƠNG TRẮNG Nguyên tác: Shadow and bone ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.