Mal thức canh cả đêm và để tôi ngủ thoải mái. Sáng hôm sau, cậu ấy đưa tôi miếng thịt sấy khô rồi đơn giản nói, “Kể đi.”
Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu, nên tôi khởi đầu bằng chuyện tệ nhất. “Hắc Y dự định sẽ dùng Vực Tối như một thứ vũ khí.”
Mal thậm chí còn chẳng chớp mắt. “Bằng cách nào?”
“Anh ta sẽ mở rộng nó, trải dài khắp Ravka và Fjerda và bất kì nơi nào chống đối. Nhưng anh ta sẽ không thể làm thế nếu không có mình để kiềm giữ những con volcra. Bồ biết gì về con hươu đực Morozova?”
“Không nhiều lắm. Chỉ biết là nó rất quý giá thôi.” Cậu ấy nhìn về phía thung lũng. “Và nó sẽ được đem tặng bồ. Chúng mình chỉ có nhiệm vụ xác định nơi ở của bầy hươu và bắt giữ hoặc vây lấy con hươu đực mà không làm hại nó thôi.”
Tôi gật đầu và cố giải thích chút kiến thức ít ỏi mình biết về cách bộ khuếch đại vận hành, về chuyện Ivan phải giết con gấu Sherborn và Marie phải giết con hải cẩu ở phía Bắc như thế nào. “Một Grisha phải tìm được một bộ khuếch đại,” tôi kết thúc phần diễn thuyết. “Con hươu đực kia cũng vậy, nhưng nó chưa bao giờ dành cho mình.”
“Đi thôi,” Mal đột ngột nói. “Bồ có thể kể hết cho mình khi chúng ta đang đi, mình muốn chúng ta phải đi sâu vào vùng núi hơn.”
Cậu ấy nhét tấm chăn vào ba lô trở lại và cố hết sức để xóa hết dấu vết cắm trại trước đó của cả hai. Rồi cậu ấy dẫn tôi đến một lối đi dốc và đầy sỏi đá. Cậu ấy cột cung tên vào ba lô nhưng súng trường vẫn sẵn sàng trong tay.
Chân tôi phản kháng lại từng bước đi, nhưng tôi vẫn theo sau và cố gắng kể hết câu chuyện. Tôi kể cho cậu ấy tất cả những gì Baghra đã nói với tôi, về nguồn gốc của vùng Vực, về chiếc vòng cổ mà Hắc Y dự định tạo nên để có thể lợi dụng năng lực của tôi, và cuối cùng là về con thuyền đang chờ ở Os Kervo.
Khi tôi kể xong, Mal liền nói, “Đáng ra bồ không nên nghe theo Baghra.”
“Sao bồ lại nói thế?” tôi gặng hỏi.
Mal đột nhiên quay lại khiến tôi suýt nữa đâm sầm vào người cậu ấy. “Bồ nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu bồ đến được Vực Tối? Nếu bồ lên được con tàu đó? Bồ nghĩ quyền năng của anh ta chỉ dừng lại ở bờ Chân Hải thôi sao?”
“Không, nhưng mà...”
“Vấn đề chỉ là thời gian trước khi anh ta tìm thấy bồ và siết vào cổ bồ cái vòng cổ đó thôi.”
Cậu ấy quay bước và nhanh chân tiến về phía trước, để mặc tôi đứng đó sững sờ phía sau. Tôi buộc chân mình di chuyển và mau chóng đuổi theo.
Có lẽ kế hoạch của Baghra không được hoàn hảo, nhưng chúng tôi còn lựa chọn nào khác? Tôi nhớ đến cái siết tay mạnh bạo và nỗi sợ trong đôi mắt rực cháy của bà. Bà ấy không bao giờ có thể ngờ rằng Hắc Y thật sự có thể tìm thấy nơi ở của bầy Morozova. Vào đêm tổ chức đại tiệc mùa đông ấy, bà ấy đã thật sự hốt hoảng, nhưng bà ấy đã cố giúp tôi. Nếu bà ấy tàn nhẫn như con trai mình thì có lẽ bà đã xóa bỏ rủi ro bằng cách cắt cổ tôi cho nhanh. Và có lẽ tất cả mọi người đã sống tốt hơn, tôi rầu rĩ thầm nghĩ.
Chúng tôi đi trong im lặng một lúc lâu, chậm chạp leo lên núi theo đường ray xe lửa. Ở một số chỗ, lối đi hẹp đến mức tôi chỉ có thể bám vào sườn núi, lê lết từng bước nhỏ và mong thánh thần bao dung. Khoảng tầm trưa, chúng tôi đi xuống con dốc thứ nhất và khởi sự leo lên con dốc thứ hai, khốn khổ thân tôi, nó thậm chí còn cao và dốc hơn lúc đầu.
Tôi nhìn chằm chằm vào đường đi trước mặt, chân này đi trước chân kia, cố gắng giũ bỏ cảm giác vô vọng của mình. Càng nghĩ về nó tôi càng lo rằng Mal có thể đã nói đúng. Tôi không thể xóa bỏ cảm giác mình đã làm hại cả hai. Hắc Y cần bắt sống tôi, nhưng anh ta có thể làm gì Mal? Tôi đã quá chú tâm vào nỗi sợ và tương lai của bản thân đến mức không thèm đoái hoài mấy đến những gì Mal đã làm hoặc những gì cậu ấy đã quyết định từ bỏ. Cậu ấy không còn có thể trở lại quân đội, trở lại với bạn bè của mình, trở lại với việc làm một người dò đường tiêu biểu. Tệ hơn là, cậu ấy đã mắc tội đào ngũ, hoặc mưu phản, và án phạt cho tội danh đó chính là tử hình.
Khi trời bắt đầu nhá nhem tối, chúng tôi đã trèo đủ cao để không còn nhìn thấy những cây thông mọc không đều và sương giá mùa đông đã phủ lấp mặt đất. Chúng tôi ăn một bữa tối ít ỏi gồm phô mát cứng và thịt bò sấy khô. Mal vẫn nghĩ đốt lửa trại sẽ không an toàn, nên chúng tôi rúc vào bên dưới tấm chăn trong im lặng và run rẩy trong gió gào, hai vai gần như không đụng chạm.
Tôi gần như sắp thiếp đi khi Mal đột ngột nói, “Ngày mai hai tụi mình sẽ đi về phía Bắc.”
Mắt tôi mở to. “Phía Bắc?”
“Đến Tsibeya.”
“Bồ muốn đi tìm con hươu đực sao?” tôi ngạc nhiên hỏi.
“Mình biết là mình có thể làm được.”
“Đó là nếu Hắc Y vẫn chưa tìm thấy nó!”
“Không,” cậu ấy đáp lại, và tôi có cảm giác cậu ấy đang lắc đầu. “Nó vẫn còn tự do. Mình có thể cảm thấy điều đó.”
Những lời cậu ấy nói, lạ thay lại nhắc tôi nhớ đến những gì Hắc Y đã nói trên lối đi đến căn nhà bằng đá của Baghra. Con hươu đực ấy được định sẵn cho cô, Alina. Ta có thể cảm thấy điều đó.
“Và nếu Hắc Y tìm thấy chúng ta trước thì sao?” tôi hỏi.
“Bồ không thể dành cả đời đển chạy trốn được, Alina. Bồ đã nói con hươu đực có thể giúp bồ trở nên mạnh hơn. Đủ mạnh để đánh lại anh ta?”
“Có thể.”
“Vậy thì chúng ta phải tìm nó thôi.”
“Nếu anh ta bắt được chúng ta, anh ta sẽ giết bồ.”
“Mình biết.”
“Thánh thần ơi, Mal. Tại sao bồ lại đuổi theo mình? Bồ đã nghĩ gì vậy hả?”
Cậu ấy thở dài và gãi đầu. “Mình không nghĩ gì hết. Bọn mình đã đi được nửa đường đến Tsibeya thì nhận được lệnh quay trở lại và tìm bắt bồ. Và đó là những gì mình đã làm. Phần khó nhất là dẫn những người khác rời xa chỗ bồ, đặc biệt là ngay sau khi bồ gần như la lên rằng mình đang ở Ryevost.”
“Và giờ bồ là một kẻ đào ngũ.”
“Ừ.”
“Vì mình.”
“Ừ.”
Nước mắt dâng lên cổ họng tôi nghẹn đắng, nhưng tôi cố giữ cho giọng mình không run rẩy. “Mình không hề muốn để xảy ra những chuyện này.”
“Mình không sợ chết, Alina,” cậu ấy nói bằng giọng điệu lạnh lùng và bình thản mà tôi nghe lạ lẫm vô cùng. “Nhưng mình muốn cho hai chúng ta một cơ hội chiến đấu. Chúng mình phải đi tìm con hươu đực.”
Tôi nghĩ về những gì cậu ấy đã nói một lúc lâu. Cuối cùng, tôi thì thầm, “Được rồi.”
Đáp lại lời tôi là một tiếng ngáy. Mal đã ngủ rồi.
***
Chúng tôi đi với tốc độ hối hả vào những ngày tiếp theo, nhưng lòng tự trọng, và có lẽ là cả nỗi sợ, đã ngăn tôi không yêu cầu cậu ấy dừng lại. Thi thoảng chúng tôi nhìn thấy một chú dê đang gặm cỏ ở con dốc trên đầu và dành một đêm dựng trại bên bờ hồ xanh trong cạnh dãy núi, nhưng đó chỉ là những dịp nghỉ chân hiếm hoi trong nỗi buồn tẻ của những tảng đá xám màu chì và bầu trời đượm niềm u uẩn.
Sự im lặng nghiêm khắc của Mal cũng không giúp ích được gì. Tôi muốn biết làm thế nào cậu ấy lại trở thành người đi tìm con hươu đực cho Hắc Y và cậu ấy đã sống như thế nào trong năm tháng vừa qua, nhưng những câu hỏi của tôi chỉ được đáp lại bằng những câu trả lời một chữ ngắn gọn, và thi thoảng cậu ấy chỉ lờ tịt tôi đi. Khi tôi cảm thấy đặc biệt mệt mỏi hoặc đói bụng, tôi sẽ nhìn trừng sau lưng cậu ấy không ngớt và nghĩ về chuyện đánh thật mạnh vào đầu cậu ấy để được chú ý. Nhưng phần lớn thời gian tôi chỉ lo lắng. Tôi lo rằng Mal đã hối hận về quyết định đi tìm tôi. Tôi lo rằng chúng tôi sẽ không tìm được con hươu đực nơi Tsibeya rộng lớn. Nhưng trên hết, tôi lo rằng không biết Hắc Y sẽ làm gì với Mal nếu cả hai chúng tôi bị bắt.
Khi cuối cùng chúng tôi cũng bắt đầu hướng về phía Tây Bắc để rời khỏi Petrazoi, tôi rất vui sướng từ bỏ đồi núi và những cơn gió cắt da lại phía sau. Tâm can tôi nhẹ hẫng khi đi xuống chỗ hàng cây và tiến vào cánh rừng đang chào đón. Thật hạnh phúc khi được đi trên lớp đệm mềm mại của lá thông, được nghe tiếng sột soạt của thú rừng trong những bụi cây và hít thở bầu không khí đượm mùi nhựa cây sau nhiều ngày loạng choạng trên đất đá.
Chúng tôi dựng trại kế bên một con lạch lăn tăn, và khi Mal bắt đầu thu lượm cành con để nhóm lửa, tôi gần như hát vang lên, tôi tập trung triệu hồi một đốm lửa nhỏ để đốt củi, nhưng Mal dường như chẳng lấy làm ngạc nhiên. Cậu ấy biến mất sau khu rừng và đem về một con thỏ để nướng lên ăn tối. Với nét mặt thích thú, cậu ấy quan sát tôi nhai ngấu nghiến phần của mình rồi thở dài vì vẫn còn đói bụng.
“Nếu bồ không ăn nhiều thế thì nuôi bồ dễ hơn nhiều,” cậu ấy càu nhàu, ăn hết phần của mình rồi nằm xuống duỗi thẳng lưng ra, tay gác sau đầu làm gối.
Tôi mặc kệ cậu ấy. Lần đầu tiên tôi cảm thấy ấm áp từ khi rời khỏi Tiểu Điện, và không gì có thể phá hỏng niềm vui ấy. Kể cả tiếng ngáy của Mal.
***
Chúng tôi cần phải bổ sung lương thực dự trữ của mình trước khi tiến xa hơn về phía bắc để đi đến Tsibeya, nhưng phải mất một ngày rưỡi nữa mới tìm thấy một lối đi của thợ săn dẫn đến một trong những ngôi làng nằm ở phía tây bắc của Petrazoi. Càng tới gần khu dân cư Mal càng lo sợ hơn. Cậu ấy biến mất một lúc lâu, đi trước để trinh sát và giữ cho lộ trình của chúng tôi song song với đường cái của thị trấn. Vào đầu giờ chiều, cậu ấy xuất hiện trong bộ trang phục gồm một cái áo khoác màu nâu xấu xí và một chiếc mũ lông sóc cùng màu.
“Bồ kiếm những thứ này ở đâu vậy?” Tôi hỏi. “Mình lấy nó từ một căn nhà không khóa cửa,” cậu ấy nói một cách tội lỗi. “Nhưng mình đã để lại vài đồng rồi. Mà cũng thật quái lạ - nhà nào cũng vắng người hết. Mình cũng không thấy ai đi trên đường cả.”
“Có lẽ hôm nay là Chủ nhật,” tôi nói. Tôi đã quên mất ngày tháng kể từ khi rời khỏi Tiểu Điện. “Có lẽ mọi người đang ở nhà thờ.”
“Có lẽ vậy,” cậu ấy tán thành. Nhưng trông cậu ấy có vẻ buồn phiền khi chôn áo choàng quân đội và chiếc nón cũ của mình cạnh một gốc cây.
Chúng tôi nghe thấy tiếng trống khi chỉ còn cách làng chừng nửa dặm. Cả hai càng đến gần đường cái thì âm thanh ấy lại càng to hơn, sau đó chúng tôi nghe thấy tiếng chuông và tiếng đàn violin cùng tiếng vỗ tay reo hò. Mal leo lên cây để nhìn rõ hơn, rồi khi trèo xuống vẻ phiền muộn trên mặt cậu ấy đã phần nào biến mất.
“Người ở khắp mọi nơi. Chắc phải đến hàng trăm người đang diễu hành trên đường, và mình có thể thấy những cỗ xe bánh kẹo nữa.”
“Đúng rồi, là tuần lễ Bơ!” tôi reo lên.
Một tuần trước lễ ăn chay mùa xuân, tất cả quý tộc đều ngồi trên một cỗ xe bánh kẹo để diễu hành trên đường, đó là một cỗ xe chất đầy đồ ngọt và phô mai và bánh mì nướng. Buổi diễu hành xuất phát từ nhà thờ trong làng rồi lại quay trở về tư dinh của chính người quý tộc ấy, nơi những thường dân và người hầu sẽ được mời uống trà và ăn blini trong phòng khách. Những cô gái địa phương mặc sarafan truyền thống và cài hoa lên tóc để đón mừng mùa xuân.
Tuần lễ Bơ là thời điểm tuyệt vời nhất hồi còn ở cô nhi viện, khi giờ học được rút ngắn để chúng tôi có thể dọn dẹp nhà cửa và giúp làm bánh. Công tước Keramsov luôn lên lịch trở về từ Os Alta sao cho đúng dịp với ngày lễ. Chúng tôi sẽ ngồi cùng ông trên cỗ xe bánh kẹo, và ông sẽ dừng lại ở mỗi trang trại để uống kvas và chia bánh kẹo cho mọi người. Chúng tôi cảm thấy mình gần giống một quý tộc khi được ngồi cùng Công tước và vẫy tay với những dân làng đang reo vui.
“Tụi mình đến xem được không, Mal?” tôi hào hứng hỏi.
Cậu ấy cau mày, tôi biết sự thận trọng của cậu ấy đang vật lộn với những kỷ niệm hạnh phúc thời còn ở Keramzin. Rồi một nụ cười khẽ xuất hiện trên môi cậu ấy. “Được rồi. Cũng khá đông người, đủ để tụi mình nhập bọn đấy.”
Chúng tôi hòa vào đám đông đang xuống đường diễu hành, lẻn vào hội những người chơi violin và trống cùng những cô bé thắt bím với những dải ruy băng sặc sỡ. Những người chủ tiệm đứng ở cửa rung chuông và vỗ tay với những nhạc công khi chúng tôi đi ngang qua đường cái trong làng. Mal dừng lại để mua lông thú và lương thực dự trữ, nhưng tôi lè lưỡi khi nhìn thấy cậu ấy nhét một miếng phô mai khô vào ba lô. Phải mất một thời gian nữa trước khi tôi vĩnh biệt được những mẩu phô mai ấy.
Tôi lao vào trong đám đông trước khi Mal kịp cấm đoán, tôi luồn vào giữa dòng người đang đi thành hàng phía sau cỗ xe bánh kẹo, nơi có một người đàn ông với đôi má ửng hồng ngồi cầm chai kvas bằng bàn tay phốp pháp đang quay cuồng tứ phía, hát hò và ném bánh mì cho những người dân xung quanh cỗ xe. Tôi vươn tay ra và giật lấy một ổ bánh vàng ươm đương còn ấm.
“Tặng cô đấy, cô gái xinh đẹp!” người đàn ông ấy la lên, suýt ngã nhào ra đường.
Ổ bánh ngọt có mùi thơm tuyệt trần, tôi cảm ơn ông ấy rồi quay trở về với Mal, cảm thấy khá hài lòng với bản thân.
Cậu ấy tóm lấy tay tôi rồi kéo tới một lối đi đầy bùn đất ở giữa hai căn nhà. “Bồ nghĩ là mình đang làm gì vậy?”
“Không ai thấy mình hết. Ông ấy chỉ nghĩ mình là một con bé nông dân thôi.”
“Chúng mình không thể mạo hiểm như thế được.”
“Vậy bồ không muốn ăn hả?”
Cậu ấy ngần ngại. “Mình không nói thế.”
“Mình tính chia cho bồ một miếng, nhưng vì bồ không muốn nên mình sẽ ăn hết một mình vậy.” Mal với tay giật lấy ổ bánh, nhưng tôi nhảy khỏi tầm tay cậu ấy, hết né sang trái rồi phải để giữ tay cậu ấy không tới gần. Tôi có thể thấy vẻ ngạc nhiên của cậu ấy, và tôi thích nó. Tôi không còn là con bé vụng về mà cậu ấy từng biết nữa.
“Bồ là một con nhóc,” cậu ấy càu nhàu rồi huơ tay lần nữa.
“Á à, nhưng mình là một con nhóc với ổ bánh ngọt ngào nha.”
Tôi không biết ai trong chúng tôi đã nghe thấy trước, nhưng cả hai đều đứng thẳng dậy vì chợt nhận ra có người đang theo đuôi mình.
Hai gã đàn ông đã lẻn theo sau chúng tôi đến con hẻm vắng người. Trước khi Mal có thể quay lại, một gã đã kề con dao trông có vẻ nhơ nhuốc vào cổ cậu ấy, và gã còn lại đã bịt miệng tôi bằng bàn tay bẩn thỉu của mình.
“Câm miệng,” gã cầm dao khò khè nói. “Không tao sẽ cắt cổ cả hai đứa.” Gã ta có mái tóc nhớp nháp và khuôn mặt dài thượt đến buồn cười.
Tôi nhìn mũi dao kề ngay cổ Mal và khẽ gật. Gã còn lại buông tay khỏi miệng tôi nhưng vẫn nắm chặt cánh tay tôi.
“Tiền,” Mặt-dài-thượt nói.
“Hai người muốn cướp tiền của chúng tôi?” Tôi thốt lên.
“Đúng vậy,” gã đang giữ lấy tôi rít lên và lay mạnh người tôi.
Tôi không kiềm được nữa. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm và ngạc nhiên rằng không phải chúng tôi đang bị bắt lại, đến nỗi khẽ bật cười.
Hai tên cướp và Mal cùng nhìn về phía tôi như thể tôi đã mất trí.
“Con bé hơi ngây ngô nhỉ?” gã đang giữ tôi hỏi.
“Đúng vậy,” Mal nói và liếc nhìn tôi với ánh mắt rõ ràng muốn nói bồ im đi. “Một chút.”
“Tiền,” mặt-dài-thượt nói. “Ngay bây giờ.”
Mal cẩn thận đút tay vào áo khoác và lấy ra túi tiền của cậu ấy rồi đưa cho tên mặt-dài-thượt, gã cau có cằn nhằn vì nó nhẹ bẫng.
“Thế thôi hả? Trong ba lô có gì đấy?”
“Không nhiều đâu, lông thú và thức ăn,” Mal đáp lại.
“Cho tao xem.”
Mal dỡ ba lô xuống và mở nó ra một cách chậm rãi. Súng trường được quấn trong tấm chăn bằng len của cậu ấy được đặt trên cùng rất dễ nhìn.
“À,” mặt-dài-thượt nói. “Súng trường đẹp đấy. Phải không, Lev?”
Gã đang giữ lấy tôi siết chặt cổ tay tôi bằng một tay trong khi tay còn lại với tới trước để cầm lấy cây súng. Chuẩn rồi, gã lẩm bẩm. Và ba lô này nhìn như đồ được phát trong quân đội.” Tim tôi chùng xuống.
“Thì?” mặt-dài-thượt hỏi.
“Thì thằng Rikov có kể lại là một binh sĩ ở tiền đồn Chernast đã mất tích. Nghe đồn hắn đã đi về phía nam và không bao giờ quay lại. Có vẻ hai ta đã bắt được một kẻ đào ngũ đấy.”
Mặt-dài-thượt quan sát Mal một cách cẩn thận, và tôi biết gã đang nghĩ đến món tiền thưởng đang chờ gã. Gã không biết gì cả.
“Mày muốn nói gì không, nhóc? Không phải mày đang chạy trốn đấy chứ?”
“Ba lô này là của anh trai tôi,” Mal thản nhiên nói.
“Có lẽ. Và có lẽ tụi tao sẽ để ngài chỉ huy ở Chernast kiểm tra nó và kiểm tra cả mày.”
Mal nhún vai. “Được tôi. Tôi rất vui lòng cho ông ấy biết hai người muốn cướp tiền của chúng tôi.”
Lev có vẻ không thích ý kiến đó. “Thôi lấy tiền rồi đi đi mày.”
“Không,” mặt-dài-thượt đáp lại, vẫn tiếp tục nheo mắt nhìn Mal. “Nó đã đào ngũ hoặc cướp được cái ba lô từ một gã nào đó. Dù sao thì ngài chỉ huy cũng sẽ trả một món hời để nghe về điều này.”
“Con bé thì sao?” Lev lay người tôi lần nữa.
“Nó đi với thằng nhãi này thì hẳn cũng không phải phường tốt đẹp gì. Có thể nó cũng đang chạy trốn. Còn không thì tao với mày có thể chơi đùa với nó một chút. Phải không cưng?”
“Đừng đụng vào cô ấy,” Mal la lên và nhào về phía trước.
Bằng một cử động chớp nhoáng, gã mặt dài nện mạnh cán dao xuống đầu Mal. Mal lảo đảo khuỵu xuống, máu chảy xuống từ hai bên thái dương.
“Không!” tôi hét lên. Gã đang giữ tôi bèn bịt miệng tôi lại và cánh tay tôi được tự do. Đó là tất cả những gì tôi cần. Tôi hất cổ tay và mảnh gương trượt vào giữa hai ngón.
Mặt-dài-thượt đứng che hết người Mal, con dao cầm chặt trong tay. “Có lẽ ngài chỉ huy sẽ vẫn trả tiền dù nó sống hay chết.”
Gã ta đâm xuống. Tôi xoay mảnh gương lại, và ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào mắt Mặt-dài-thượt. Gã khựng lại, giơ tay lên để che nguồn sáng. Mal nắm lấy cơ hội đó. Cậu ấy đứng dậy tóm lấy Mặt-dài-thượt và xô mạnh gã vào tường.
Lev buông tôi ra để chộp súng của Mal, nhưng tôi kịp quay lại và giơ gương lên để làm mù mắt gã.
“Cái quái gì...” gã nheo mắt lại gào lên. Trước khi gã kịp định thần lại, tôi lên gối thụi vào vùng bụng dưới của gã. Trong lúc gã gập người lại, tôi đặt tay ra sau đầu gã và lên gối thật mạnh. Một tiếng rắc kinh hoàng vang lên, tôi lùi lại trong khi gã ngã ôm lấy mũi ngã xuống đường, máu trào ra giữa kẽ tay.
“Mình làm được rồi!” Tôi reo lên. Ồ, nếu Botkin có thể thấy tôi lúc này.
“Đi mau!” Mal nói làm tôi lãng đi khỏi nỗi hân hoan. Tôi quay lại và thấy gã Mặt-dài-thượt nằm sóng soài trên đất.
Mal tóm lấy ba lô của mình và chạy về phía đối diện con hẻm, xa khỏi tiếng ồn của buổi diễu hành. Lev đang rên rỉ, nhưng gã vẫn đang cầm chặt cây súng. Tôi đá mạnh vào bụng gã rồi chạy đuổi theo Mal.
Chúng tôi chạy băng qua những cửa hiệu và căn nhà trống trơn rồi trở lại bên kia đường chính đầy bùn đất, sau đó cả hai lao vào trong rừng với sự an toàn bảo bọc của cây cối. Mal đi hối hả, cậu ấy dẫn tôi qua một con lạch nhỏ và leo lên đỉnh đồi cao, cứ tiếp tục như vậy, tưởng chừng như chúng tôi đã băng qua hàng ngàn dặm. Cá nhân tôi không nghĩ hai tên cướp kia có đủ sức để đuổi theo chúng tôi, nhưng tôi cũng đã hết hơi để tranh cãi. Cuối cùng Mal giảm tốc độ và dừng lại, cậu ấy cúi xuống, chống tay lên đầu gối và thở dốc.
Tôi ngã xuống mặt đất. Tim dộng thình thịch vào lồng ngực. Tôi nằm đó, máu chảy rần rật trong tai, tắm mình trong nắng chiều rực rỡ đang chiếu xuyên qua tàng cây và cố ổn định nhịp thở. Khi tôi cảm thấy mình có thể nói chuyện trở lại, tôi chống khuỷu tay ngồi dậy và hỏi, “Bồ có sao không?”
Mal thận trọng chạm vào vết thương trên đầu. Máu đã ngừng chảy, nhưng cậu ấy nhăn mặt. “Ổn.”
“Bồ nghĩ hai tên đó sẽ đi báo cáo chứ?”
“Tất nhiên rồi. Chúng phải xem mình có được thưởng gì cho việc báo tin hay không.”
“Quỷ thần ơi,” tôi bật ra.
“Bây giờ chúng mình cũng chẳng làm gì được cả.” Và rồi, ngạc nhiên thay, cậu ấy mỉm cười. “Bồ học chiến đấu như thế ở đâu đấy?”
“Buổi tập huấn của Grisha,” tôi trang trọng thì thầm. “Bí mật cổ xưa của cú đá vào bụng dưới.”
“Cái gì có ích là được.”
Tôi cười to. “Đó là những gì Botkin luôn nói. ‘Không cần đẹp mắt, chỉ cần đau đớn,’” tôi nói, cố bắt chước ngữ âm nặng nề của người lính đánh thuê.
“Sáng suốt đấy.”
“Hắc Y cũng nghĩ rằng Grisha không nên dùng năng lực của mình để tự vệ.” Nụ cười của Mal biến mất. Và tôi lập tức cảm thấy hối hận vì đã nói ra.
“Lại một người sáng suốt nữa,” cậu ấy lạnh lùng nói, mắt nhìn về phía khu rừng. Sau một phút, cậu ấy tiếp lời, “Anh ta sẽ biết bồ không đi thẳng về phía vùng Vực. Anh ta sẽ biết chúng ta đang săn lùng con hươu đực.” Cậu ấy nặng nề ngồi xuống bên cạnh tôi với biể’u cảm khó chịu. Chúng tôi có rất ít lợi thế trong cuộc chiến này, và giờ chúng tôi đã đánh mất một trong số đó.
“Đáng ra mình không nên dẫn bồ vào thị trấn,” cậu ấy nói một cách chán chường.
Tôi đấm nhẹ vào cánh tay cậu ấy. “Tụi mình đâu biết là sẽ gặp cướp đâu. Ý mình là, ai mà lại xui đến thế?”
“Đó là sự liều mình ngu xuẩn. Mình nên suy xét cẩn thận hơn.” Cậu ấy nhặt lấy một nhánh cây dưới mặt đất và giận dữ quăng nó ra xa.
“Mình vẫn còn ổ bánh này,” tôi xấu hổ đề nghị và lôi từ trong túi ra đống bột nát bét quấn trong vải xơ. Ban đầu ổ bánh được nướng thành hình một con chim, ra ý mừng đón đàn chim quay về vào mùa xuân, nhưng giờ trông nó giống như chiếc vớ xoắn xít.
Mal gục đầu xuống, lấy hai tay ôm mặt, khuỷu tay chống lên đầu gối. Bờ vai cậu ấy run run, và trong thoáng kinh sợ, tôi đã tưởng cậu ấy đang khóc, nhưng rồi tôi nhận ra cậu ấy đang nén cười. Cả người cậu ấy run lên, hơi thở đứt quãng và nước mắt bắt đầu trào ra. “Ổ bánh hẳn phải ngon cực kì hả,” cậu ấy thở hắt ra.
Tôi nhìn chằm chằm cậu ấy trong chốc lát vì sợ rằng Mal đã mất trí, rồi tôi cũng bắt đầu cười to. Tôi che miệng lại để nén tiếng cười, nhưng điều đó lại càng khiến tôi buồn cười hơn nữa. Giống như mọi sự căng thẳng từ những ngày qua đã trở thành quá tải.
Mal đặt một ngón tay lên môi và khẽ suỵt một cách cường điệu “Suỵt!” và tôi vỡ òa ra một tràng cười mới.
“Mình nghĩ chắc bồ đá gãy mũi tên đó rồi,” cậu ấy khịt mũi.
“Không đâu. Mình không tốt vậy đâu.”
“Không, dĩ nhiên rồi,” cậu ấy tán thành, và rồi chúng tôi lại cùng cười.
“Bồ có nhớ lúc ở Keramzin từng có một thằng con nhà nông dân đã đấm gãy mũi bồ không?” tôi thở dốc giữa những tràng cười. “Và bồ không kể với ai cả, và bồ chảy máu khắp tấm khăn trải bàn yêu thích của Ana Kuya?”
“Bồ đang bịa chuyện.”
“Mình không có!”
“Có! Bồ đá gãy mũi người khác, lại còn nói dối nữa.”
Chúng tôi cười cho đến khi không còn thở được, cho đến khi hai bên sườn đau nhức và đầu quay mòng mòng. Tôi không nhớ được lần cuối mình cười được như thế này là khi nào.
Chúng tôi cuối cùng cũng ăn ổ bánh. Nó được phủ đường và có vị như ổ bánh ngọt chúng tôi đã từng ăn lúc nhỏ. Khi cả hai ăn xong, Mal nói, “Đó thật là một ổ bánh ngon tuyệt,” và chúng tôi lại vỡ ra một tràng cười khác.
Cuối cùng, cậu ấy thở dài và đứng dậy rồi đưa tay ra giúp tôi đứng lên.
Chúng tôi đi bộ đến khi trời tối và dựng trại ở bên cạnh một căn nhà đổ nát. Mal nghĩ chúng tôi không nên mạo hiểm nhóm lửa với chuyện vừa xảy ra, nên chúng tôi ăn tối bằng lương thực đã mua ở trong làng. Trong lúc nhai thịt bò sấy khô và loại phô mai khô còng dở tệ ấy, cậu ấy hỏi tôi về Botkin và những giáo viên khác ở Tiểu Điện. Khi bắt đầu kể chuyện, tôi nhận ra mình đã khao khát muốn chia sẻ với cậu ấy đến thế nào. Cậu ấy không hay cười như khi nãy nhưng vẻ lạnh lùng cay nghiệt lúc trước đã biến mất và cậu ấy trông giống với Mal của quá khứ mà tôi đã từng biết hơn. Điều đó cho tôi hy vọng rằng có lẽ mình vẫn chưa đánh mất cậu ấy mãi mãi.
Rồi cũng đến lúc đi ngủ, Mal đi vòng quanh chỗ chúng tôi dựng trại để chắc chắn rằng mọi sự đều an toàn, trong khi tôi gói ghém đồ ăn. Trong ba lô bây giờ còn rất nhiều chỗ trống vì chúng tôi đã đánh mất súng trường của Mal và tấm chăn bằng len. Tôi cảm thấy biết ơn vì cung tên của cậu ấy vẫn còn.
Tôi nhét chiếc mũ lông sóc bên dưới đầu và để ba lô cho Mal dùng làm gối. Rồi tôi kéo áo khoác đắp lên mình và rúc vào bên dưới lớp lông thú mới. Tôi đang gà gật thiếp đi khi Mal quay trở lại và nằm xuống bên cạnh, lưng cậu ấy áp sát vào tôi tạo nên cảm giác dễ chịu.
Trong lúc dần thiếp đi, tôi tưởng như vị ngọt của ổ bánh vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi, và cảm giác thoải mái từ tràng cười lúc nãy tràn ngập khắp người. Chúng tôi đã bị đánh cướp. Chúng tôi suýt nữa thì bị giết. Chúng tôi đang bị săn lùng bởi người đàn ông quyền năng nhất Ravka. Nhưng chúng tôi đã trở lại thành bạn, và giấc ngủ kéo đến với tôi dễ dàng hơn sau một thời gian dài.
Tôi tỉnh giấc giữa đêm vì tiếng ngáy của Mal. Tôi dùng khuỷu tay thúc vào lưng cậu ấy. Cậu ấy quay người lại, lẩm bẩm nói mớ gì đó, rồi vung tay ôm lấy tôi. Một phút sau cậu ấy bắt đầu ngáy tiếp, và lần này tôi không đánh thức cậu ấy nữa.