Tôi ăn tối rồi nằm lại lên giường, nghĩ ngợi về những gì Genya đã nói. Genya gần như đã trải qua cả một đời biệt lập ở Os Alta, mơ hồ tồn tại giữa thế giới của Grisha và những mưu đồ hiểm độc trong triều đình. Hắc Y đã đặt cô ấy vào vị trí đó vì lợi ích của riêng mình, giờ thì anh ta đã giải thoát cô ấy khỏi đó. Cô ấy sẽ không bao giờ phải cúi đầu trước những ý thích bất chợt của Đức vua và Hoàng hậu hay phải khoác trên người trang phục của người hầu nữa. Nhưng David đã hối hận. Và nếu anh ta cảm thấy vậy, có lẽ những người khác cũng giống như thế. Có lẽ sẽ còn nhiều hơn sau khi Hắc Y phóng thích toàn bộ năng lượng của vùng Vực Tối. Dù đến lúc đó có lẽ đã quá trễ.
Dòng suy tưởng trong tôi bị cắt ngang bởi sự có mặt của Ivan ở cửa lều.
“Đứng dậy,” anh ta ra lệnh. “Ngài ấy muốn gặp cô.”
Dạ dày tôi xoắn lại vì lo âu, nhưng tôi đứng dậy và theo sau anh ta. Ngay sau khi bước ra khỏi lều, chúng tôi được hộ tống bởi những người cận vệ trên quãng đường ngắn ngủi đến doanh trại của Hắc Y.
Khi họ nhìn thấy Ivan, những oprichniki đứng gác ở lối vào liền tránh sang một bên. Ivan hướng về phía căn lều rồi gật đầu.
“Vào đi,” anh ta nhếch mép và nói. Tôi tha thiết muốn đánh rớt ánh nhìn biết tuốt đó khỏi khuôn mặt anh ta. Thay vào đó, tôi hất cằm lên và sải bước về phía trước.
Tấm màn lụa nặng trịch rũ khép lại phía sau lưng, tôi bước vài bước về phía trước rồi dừng lại để xác định phương hướng. Căn lều rộng được thắp sáng bởi những ánh đèn lờ mờ. Sàn nhà được phủ bằng thảm và lông thú, ở giữa lều là một ngọn lửa cháy bừng đang kêu lách tách trong một chiếc đĩa bằng bạc cỡ lớn. Phía trên đỉnh lều là một lỗ hở để khói có thể thoát ra và hé lộ phần nào bầu trời đêm.
Hắc Y ngồi trên một chiếc ghế bành, đôi chân dài duỗi ra trước mặt, ánh mắt hướng về phía ngọn lửa, trên tay cầm một ly rượu và một chai kvas được đặt trên chiếc bàn bên cạnh chỗ anh ta ngồi.
Anh ta đưa tay chỉ về phía chiếc ghế đối diện mà chẳng buồn nhìn tôi. Tôi tiến về chỗ đám lửa, nhưng tôi không ngồi xuống. Anh ta liếc tôi với vẻ bực dọc mơ hồ rồi lại nhìn về phía đám lửa.
“Ngồi xuống đi, Alina.”
Tôi ngồi trên mép ghế, thận trọng quan sát anh ta. “Nói đi,” anh ta yêu cầu. Tôi bắt đầu cảm thấy bản thân giống như một con chó.
“Tôi không có gì để nói cả.”
“Ta lại nghĩ là cô có rất nhiều chuyện để nói đấy.”
“Nếu tôi bảo ngài dừng lại, ngài sẽ không dừng. Nếu tôi bảo ngài mất trí rồi, ngài sẽ không tin tôi. Sao tôi phải mất công làm thế?”
“Có lẽ là vì cô muốn tên nhóc ấy được sống.”
Mọi hơi sức đột ngột rời khỏi người tôi và tôi phải nén tiếng nấc lại. Mal vẫn còn sống. Hắc Y có thể đang lừa tôi, nhưng tôi không nghĩ thế. Anh ta yêu thích quyền lực, và mạng sống của Mal cho anh ta quyền lực để sai khiến tôi.
“Ngài hãy cho tôi biết những gì tôi phải nói để cứu lấy cậu ấy,” tôi khẽ nói và ngả người về phía trước. “Ngài hãy cho tôi biết đi, và tôi sẽ nói như thế.”
“Hắn là một kẻ phản bội và một tên đào ngũ.”
“Cậu ấy là người dò đường giỏi nhất ngài đang và sẽ có.”
“Có thể,” Hắc Y đáp lại với cái nhún vai bình thản. Nhưng giờ tôi đã hiểu rõ anh ta hơn, và tôi nhìn thấy một thoáng tham vọng trong mắt khi anh ta ngửa cổ uống cạn ly kvas của mình. Tôi biết anh ta nghĩ gì về việc phá hủy những thứ mà mình có thể sẽ cần sử dụng đến. Thế nên tôi sẽ tận dụng lợi thế nhỏ nhoi này.
“Ngài có thể đày cậu ấy đến vùng đất phía bắc băng giá đến khi có việc cần thiết.”
“Cô chấp nhận để cậu ta sống hết đời ở trong tù hay làm việc ở doanh trại sao?”
Tôi nuốt xuống cơn nghẹn ngào trong cổ họng. “Vâng.”
“Cô nghĩ rằng mình sẽ tìm được đường đến với cậu ta, đúng không?” anh ta hỏi, giọng nói có vẻ hứng thú. “Cô nghĩ rằng bằng cách nào đó, chỉ cần cậu ta còn sống thì cô sẽ tìm ra cách giải quyết.” anh ta lắc đầu và cười to. “Ta đã cho cô quyền năng hơn cả những gì cô từng ao ước, và cô chỉ muốn mau chóng rời đi để giữ nhà cho tên dò đường của mình.”
Tôi biết đáng ra mình nên im lặng, nên giữ vai trò của một nhà ngoại giao, nhưng tôi không thể ngừng được. “Ngài chẳng cho tôi thứ gì cả. Ngài đã biến tôi thành một tên nô lệ.”
“Đó không phải những gì ta đã dự tính, Alina.” Anh ta đưa tay xoa cằm, biểu cảm mang vẻ mệt mỏi, uất ức, giống một người bình thường. Nhưng bao nhiêu phần trăm là thật và bao nhiêu phần trăm là giả vờ? “Ta không thể mạo hiểm,” anh ta tiếp lời. “Không thể mạo hiểm với sức mạnh từ con hươu đực, với tương lai của Ravka đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.”
“Đừng giả vờ ra vẻ chuyện này là về an nguy của Ravka. Ngài đã nói dối tôi. Ngài đã nói dối tôi từ khi chúng ta mới gặp nhau.”
Những ngón tay thon dài của anh ta siết chặt quanh ly rượu. “Cô có xứng đáng với lòng tin của ta không?” anh ta gặng hỏi, và chỉ duy nhất một lần, giọng nói của anh ta không còn bình thản và lạnh lùng nữa. “Baghra thì thầm vào tai cô một vài lời buộc tội, và thế là cô chạy trốn. Cô có bao giờ nghĩ đến chuyện đó sẽ ảnh hưởng như thế nào đến ta, đến toàn bộ Ravka, nếu cô biến mất không?”
“Ngài không cho tôi nhiều lựa chọn.”
“Tất nhiên cô có nhiều lựa chọn. Và cô chọn cách quay lưng lại với chính đất nước và bản thân mình.”
“Điều đó không công bằng.”
“Công bằng!” anh ta cười to. “Giờ này mà cô ấy vẫn nói về sự công bằng. Công bằng thì có liên quan gì đến tất cả chuyện này? Dân chúng nguyền rủa tên ta và cầu nguyện cho cô, nhưng cô là người sẵn sàng bởi rơi bọn họ. Ta là người sẽ cho họ sức mạnh để chống lại kẻ thù. Ta là người sẽ giải phóng họ khỏi bạo ngược của Đức vua.”
“Và đưa họ vào xiềng xích bạo ngược của ngài để thay thế.”
“Người nào đó phải dẫn đầu, Alina ạ. Người nào đó phải kết thúc chuyện này. Tin ta đi, ta ước gì mình còn cách nào khác.”
Anh ta nói nghe thật chân thành, thật hợp lý, không phải như một kẻ có tham vọng cay nghiệt mà là một người đàn ông với niềm tin rằng mình đang làm điều đúng đắn cho dân chúng. Sau tất cả những gì anh ta đã làm và mưu toan, tôi suýt nữa đã tin tưởng anh ta. Suýt nữa.
Tôi lắc đầu.
Anh ta ngồi ngả ra ghế trở lại. “Được thôi,” anh ta nhún vai mệt mỏi. “Cứ để ta trở thành kẻ phản diện đối với cô.” Anh ta đặt ly rượu rỗng không xuống bàn và đứng dậy. “Đến đây.”
Nỗi sợ xuyên khắp người tôi, nhưng tôi gượng đứng dậy và thu hẹp khoảng cách giữa cả hai. Anh ta quan sát tôi dưới ánh lửa. Anh ta vươn tay ra và chạm lên chiếc vòng cổ từ con hươu Morozova, để từng ngón tay thon dài rải khắp mẩu xương thô ráp, rồi lướt lên cổ tôi để ôm lấy khuôn mặt bằng một tay. Tôi cảm thấy một luồng điện chạy qua đột ngột, nhưng đồng thời cũng nhận ra sức ép kiên định và mê hoặc của anh ta. Tôi ghét thấy mình vẫn còn bị ảnh hưởng bởi nó.
“Cô đã phản bội ta,” anh ta dịu dàng nói.
Tôi rất muốn cười váng lên. Tôi đã phản bội anh ta? Anh ta đã lợi dụng tôi, quyến rũ tôi, và giờ thì bắt tôi làm nô lệ, vậy mà tôi lại là kẻ phản bội sao? Nhưng tôi nghĩ đến Mal và đè nén cơn giận cùng lòng tự trọng của mình. “Vâng,” tôi nói. “Tôi rất hối hận vì đã làm thế.”
Anh ta cười. “Cô chẳng hối hận gì cả. Điều duy nhất cô nghĩ đến là tên nhóc ấy cùng cuộc sống khổ sở của cậu ta.”
Tôi không nói gì.
“Nói ta nghe xem,” anh ta nói, bàn tay siết chặt đau đớn vô cùng, đầu ngón tay đâm sâu vào da thịt tôi. Dưới ánh lửa, đôi mắt anh ta nhìn có vẻ lạnh lẽo khó dò. “Nói ta nghe cô yêu hắn ta đến mức nào. Cầu xin sự sống cho hắn ta đi.”
“Làm ơn,” tôi thì thầm, cố nén lại những giọt nước mắt đang chực trào ra. “Làm ơn hãy tha mạng cho cậu ấy.”
“Tại sao?”
“Vì chiếc vòng cổ không thể cho ngài những gì mong muốn,” tôi liều nói. Tôi chỉ có một thứ duy nhất để ngã giá và nó thật nhỏ nhoi làm sao, nhưng tôi tiếp tục nhấn mạnh. “Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài phục tùng ngài, nhưng nếu Mal có mệnh hệ gì, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ngài. Tôi sẽ chống lại ngài bằng bất cứ cách nào có thể. Tôi sẽ dành từng phút giây để nghĩ đến việc tự sát, và dần dần tôi cũng sẽ thành công. Nhưng hãy rủ lòng thương, hãy để cậu ấy sống, và tôi sẽ vui lòng phục vụ ngài. Tôi sẽ dành phần đời còn lại để tỏ lòng biết ơn.” Tôi gần như nghẹn lại vì câu nói cuối cùng.
Anh ta nghiêng đầu qua một bên, một nụ cười đa nghi thoáng qua xuất hiện trên môi. Rồi nụ cười ấy biến mất, thay thế bằng thứ gì đó tôi không thể nhận ra, thứ gì đó gần giống như khao khát.
“Lòng thương.” Anh ta thốt ra từ đó như thế đang nếm thử thứ gì xa lạ. “Ta có thể rủ lòng thương.” Anh ta đưa bàn tay còn lại lên để ôm lấy mặt tôi và hôn tôi một cách dịu dàng, nhẹ nhàng, và dù mọi thứ bên trong đang lên tiếng phản kháng thì tôi vẫn để mặc anh ta. Tôi hận anh ta. Tôi sợ anh ta. Nhưng tôi vẫn cảm thấy sức hút kì lạ từ năng lượng của anh ta, và tôi không thể ngăn lại phản hồi tham lam từ con tim phản bội của mình.
Anh ta rời ra và nhìn tôi chăm chú. Và rồi, vẫn tiếp tục nhìn vào mắt tôi, anh ta gọi Ivan đến.
“Dẫn cô ấy đến nhà giam,” Hắc Y ra lệnh khi Ivan xuất hiện ở cửa lều. “Để cô ấy nhìn thấy tên dò đường của mình.”
Một tia hy vọng chợt xuất hiện trong lòng tôi.
“Đúng vậy, Alina,” anh ta nói và vuốt má tôi. “Ta có thể rủ lòng thương.” Anh ta nghiêng người về phía trước, kéo tôi lại gần, môi kề sát bên tai tôi. “Ngày mai, chúng ta sẽ tiến vào Vực Tối,” anh ta thì thầm, lời nói như cử chỉ mơn trớn. “Và khi đến đó, ta sẽ đem bạn của cô làm mồi cho bọn volcra, và cô sẽ được chứng kiến cái chết của hắn ta.”
“Không!” tôi gào lên, giật nảy vì kinh hoàng. Tôi cố sức giãy khỏi anh ta, nhưng bàn tay ấy xiết chặt tựa sắt thép, đầu ngón tay như muốn đâm vào sọ tôi. “Ngài đã nói...”
“Cô có thể nói lời từ biệt tối nay. Đó là tất cả lòng thương mà tên phản bội ấy được nhận.”
Thứ gì đó vỡ òa trong tôi. Tôi bổ nhào vào người anh ta, cào cấu và gào thét nỗi căm hận của mình. Ivan chạy đến ngăn tôi lại trong tích tắc, anh ta giữ chặt lấy tôi trong lúc tôi đấm đá và vẫy vùng trong tay.
“Đồ sát nhân!” tôi gào lên. “Đồ ác quỷ!”
“Tất cả đều đúng.”
“Ta ghét ngươi,” tôi phun nước bọt.
Anh ta nhún vai. “Rồi cô sẽ mệt mỏi vì thù hận sớm thôi. Cô sẽ mệt mỏi vì tất cả mọi thứ.” Rồi anh ta mỉm cười, và ẩn sau ánh mắt ấy là một vực sâu rộng lớn ảm đạm mà tôi đã thấy trong ánh nhìn xưa cũ của Baghra. “Cô sẽ đeo chiếc vòng cổ ấy suốt quãng đời rất, rất dài còn lại của mình, Alina. Chống lại ta chừng nào còn có thể. Cô sẽ nhận ra ta có kinh nghiệm với vĩnh hằng nhiều hơn cô đấy.”
Anh ta phẩy tay để ra hiệu rời đi, và Ivan kéo tôi ra khỏi lều rồi đi xuống đường trong lúc tôi vẫn đang giãy giụa. Một tiếng nấc vang lên từ cổ họng tôi. Những giọt nước mắt tôi đã cố nén lại trong lúc nói chuyện với Hắc Y trào ra và chảy dài xuống hai bên má.
“Thôi đi,” Ivan giận dữ nói khẽ. “Người khác thấy bây giờ.”
“Tôi không quan tâm.”
Đằng nào thì Hắc Y cũng sẽ giết Mal. Nào có khác gì nếu có ai nhìn thấy vẻ khổ sở của tôi bây giờ chứ? Sự thật hiển hiện về cái chết của Mal và sự tàn độc của Hắc Y đang đối diện trực tiếp với tôi, và tôi đã nhìn thấy tương lai tàn nhẫn sắp tới.
Ivan kéo mạnh tôi vào lều của mình và lay người tôi một cách thô bạo. “Cô có muốn gặp tên dò đường hay không? Ta sẽ không dẫn theo một con nhỏ khóc lóc đi qua doanh trại đâu.”
Tôi ấn tay lên mắt và nén tiếng nức nở lại.
“Ổn hơn rồi,” anh ta nói. “Mặc cái này vào đi.” Anh ta quăng cho tôi một chiếc áo choàng màu nâu. Tôi khoác nó lên bộ kefta của mình, và anh ta kéo mũ trùm đầu lên. “Cúi đầu xuống và giữ yên lặng, không thì ta thề sẽ lôi cô về lại ngay đây và cô có thể nói lời từ biệt của mình ở Vực Tối. Hiểu chưa?”
Tôi gật đầu.
Chúng tôi lần theo một con đường tối om bao quanh vòng ngoài khu trại. Những người cận vệ giữ khoảng cách với tôi, họ đi cách xa về phía trước hoặc phía sau chúng tôi, và tôi nhanh chóng hiểu rằng Ivan không muốn ai nhận ra tôi hoặc biết được rằng tôi đang đi thăm tù nhân.
Trong lúc chúng tôi đi ngang qua doanh trại và những căn lều, tôi có thể cảm thấy một bầu không khí căng thẳng rạn vỡ khắp nơi. Những binh sĩ chúng tôi đi ngang qua đều có vẻ bồn chồn, và một số họ liếc về phía Ivan với vẻ thù địch hiện rõ trên mặt. Tôi tự hỏi không biết Thượng Quân cảm thấy thế nào về quyền lực đột nhiên tăng cao của lão Tư Tế.
Nhà giam được xây ở xa khu hạ trại. Nó là một tòa nhà cũ kỹ, rõ ràng đã có từ trước khi doanh trại xung quanh được dựng nên. Canh gác nơi đó là những binh sĩ với vẻ chán chường.
“Tù nhân mới hả?” một trong số họ hỏi Ivan.
“Khách thăm tù.”
“Từ lúc nào anh lại hộ tống khách thăm tù đến đây vậy?”
“Từ đêm nay,” Ivan nói, âm giọng sắc lẻm đầy nguy hiểm.
Những người lính lo lắng đưa mắt nhìn nhau rồi đứng qua một bên. “Đừng căng thẳng thế chứ.”
Ivan dẫn tôi xuống một hành lang dọc theo một dãy xà lim hầu hết là rỗng. Tôi nhìn thấy một vài gã rách rưới, một tên say xỉn nằm ngáy khò khò trên sàn trong xà lim của mình. Khi đến cuối hành lang, Ivan mở khóa một cánh cổng, và chúng tôi đi xuống một cầu thang ọp ẹp đế đến một căn phòng tối đen, không cửa sổ được thắp sáng bằng một cây đèn dầu. Trong bóng tối u ám ấy, tôi có thể nhận ra những song sắt nặng nề của xà lim duy nhất trong đó và, người đang ngồi gục tựa vào bức tường xa nhất chính là tù nhân duy nhất trong đó.
“Mal?” tôi khẽ gọi.
Cậu ấy đứng phắt dậy và chúng tôi ôm nhau qua những song sắt, hai đôi bàn tay đan chặt lấy nhau. Tôi không thể ngăn lại những tiếng thổn thức đang run rẩy khắp mình.
“Suỵt. Không sao đâu, Alina. Không sao đâu.”
“Cô có tối nay để nói chuyện,” Ivan nói, đi lên cầu thang rồi biến mất. Khi chúng tôi nghe thấy tiếng cánh cổng ở xa đóng lại, Mal liền quay sang tôi.
Cậu ấy nhìn khắp mặt tôi. “Mình không thể tin là anh ta để bồ đến.”
Nước mắt lại tiếp tục chảy dài trên má tôi. “Mal, anh ta để mình đến là vì...”
“Khi nào?” cậu ấy khàn giọng hỏi.
“Ngày mai. Ở Vực Tối.”
Cậu ấy nuốt nước bọt, và tôi có thể nhận ra cậu ấy đang đấu tranh để tiếp nhận sự thật, nhưng chỉ nói, “Được rồi.”
Tôi nửa cười nửa khóc. “Bồ là người duy nhất chờ cái chết kéo đến mà chỉ nói ‘được rồi'.”
Cậu ấy mỉm cười với tôi và vén tóc tôi khỏi khuôn mặt đẫm nước mắt. “Thế còn ‘ồ không’ thì sao?”
“Mal, nếu mình mạnh mẽ hơn...”
“Nếu mình mạnh mẽ hơn, mình đã đâm con dao ấy vào ngực bồ.”
“Mình ước gì bồ đã làm thế,” tôi lẩm bẩm.
“Chà, mình thì không.”
Tôi nhìn xuống đôi bàn tay siết chặt của chúng tôi. “Mal, những gì Hắc Y nói ở bãi đất trống về... về anh ta và mình. Mình không... mình không bao giờ...”
“Không sao đâu.”
Tôi ngẩng lên nhìn cậu ấy. “Không sao?”
“Không,” cậu ấy nói một cách kiên quyết thái quá. “Mình không nghĩ là mình tin bồ được.”
“Có lẽ mình cũng không thể tin bản thân được, không hẳn, nhưng đó là sự thật.” Cậu ấy siết chặt tay tôi hơn và đưa chúng lại gần nơi trái tim cậu ấy. “Mình không quan tâm cho dù bồ từng khỏa thân và nhảy múa với anh ta trên nóc Tiểu Điện. Mình yêu bồ, Alina, kể cả cái phần trong bồ có tình cảm với anh ta.”
Tôi muốn từ chối nó, muốn xóa bỏ nó, nhưng tôi không thể. Một tiếng nấc nữa vang lên. “Mình ghét việc mình đã nghĩ rằng...rằng mình đã...”
“Bồ có đổ lỗi cho mình vì những sai lầm mình đã phạm không? Vì những cô gái mà mình đã hẹn hò? Vì những điều ngu ngốc mà mình đã nói ra? Vì nếu chúng ta bắt đầu kiểm điểm về sự ngu xuẩn của bản thân thì bồ thừa biết ai sẽ thắng cuộc mà.”
“Không, mình không đổ lỗi cho bồ.” tôi gượng cười. “Không nhiều lắm.”
Cậu ấy cười toe và tim tôi lại chơi vơi như trước đây vẫn luôn thế. “Chúng ta đã tìm về được với nhau, Alina. Đó là tất cả những gì mình cần quan tâm.” Cậu ấy hôn tôi qua những chấn song, lớp sắt lạnh lẽo áp lên má khi môi chúng tôi chạm vào nhau.
Chúng tôi ở cùng nhau vào cái đêm cuối cùng ấy. Chúng tôi nói chuyện về cô nhi viện, về chất giọng the thé đầy giận dữ của Ana Kuya, mùi vị của rượu cherry, hương thơm của cỏ xanh vừa được cắt trên đồng, về chuyện chúng tôi đã chịu đựng cái nóng mùa hè và tìm đến cái lạnh an ủi của sàn nhà bằng cẩm thạch trong phòng nhạc, về hành trình chúng tôi đã đi cùng nhau trên đường thực hiện nghĩa vụ quân sự của mình, tiếng đàn violin nước Suli chúng tôi đã từng nghe vào đêm đầu tiên rời khỏi nhà mà cả hai đã không còn nhớ rõ.
Tôi kể cho cậu ấy nghe về việc mình đã ghép lại đồ gốm bị vỡ trong bếp ở Keramzin cùng với một người hầu gái, đợi cậu ấy trở về từ một trong những chuyến đi săn đã khiến cậu ấy xa nhà ngày càng thường xuyên hơn. Tôi khi ấy mười lăm tuổi, đứng ở quầy bếp để cố gắng dán lại những mảnh vỡ lởm chởm của chiếc cốc màu xanh trong vô vọng. Khi tôi nhìn thấy cậu ấy băng qua cánh đồng, tôi chạy đến bậc cửa và vẫy tay. Cậu ấy nhận ra tôi và nhanh chân tiến về phía trước.
Tôi băng qua sân một cách chậm rãi, cố ổn định trái tim đang đập loạn lên của mình khi chờ cậu ấy đến gần. Rồi cậu ấy bế tôi lên và xoay một vòng, và tôi ôm cậu ấy thật chặt, hít hà mùi hương ngọt ngào và quen thuộc ấy, ngạc nhiên vì mình đã nhớ cậu ấy nhiều đến thế nào. Tôi lờ mờ nhận ra mình vẫn còn cầm một mảnh vỡ của chiếc cốc xanh trong tay, rằng nó đang đâm sâu vào lòng bàn tay tôi, nhưng tôi không muốn buông ra.
Khi cậu ấy cuối cùng cũng thả tôi xuống và thong thả đi vào nhà bếp để tìm đồ ăn trưa, tôi vẫn còn đứng đó, lòng bàn tay rỉ máu, đầu óc tiếp tục quay cuồng vì biết rằng tất cả đã đổi thay.
Ana Kuya quở trách tôi vì đã làm sàn nhà bếp sạch boong bị vấy máu. Bà ấy băng tay tôi lại và bảo rằng rồi nó sẽ lành thôi. Nhưng tôi biết thương tổn ấy sẽ mãi mãi nhói đau.
Trong thinh lặng vắng vẻ của xà lim, Mal đã hôn lên vết sẹo trong lòng bàn tay tôi, vết thương được tạo nên từ rất lâu về trước vì một mảnh cốc vỡ, một đồ vật mỏng manh mà tôi nghĩ là đã vô phương cứu chữa.
Chúng tôi nằm ngủ trên sàn nhà, hai má áp vào nhau qua những chấn song, hai bàn tay đan chặt. Tôi không muốn ngủ, tôi muốn trân trọng từng phút giây cuối cùng với cậu ấy. Nhưng hẳn là tôi đã thiếp đi, vì tôi đã mơ thấy con hươu đực lần nữa. Lần này, Mal ở bên cạnh tôi trên trảng cỏ, và máu của cậu ấy mới là thứ chảy tràn trên tuyết.
Điều tiếp theo tôi nhận ra là mình đang bị đánh thức bởi tiếng cửa mở ở phía trên đầu và tiếng bước chân của Ivan đi xuống cầu thang.
Mal đã bắt tôi phải hứa là sẽ không khóc. Cậu ấy nói làm thế sẽ chỉ khiến cậu ấy khổ tâm hơn. Nên tôi cố nuốt nước mắt vào trong. Tôi hôn cậu ấy lần cuối và để Ivan dẫn mình rời đi.