Bóng Tối Và Xương Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Ánh sáng của tôi giữ ấm cho cả hai trong chỗ trú bên dưới tảng đá lớn. Thỉnh thoảng tôi cũng gà gật một chút và Mal phải thúc tôi tỉnh giấc để triệu hồi mặt trời xuyên qua bóng đêm và khoảng trời đầy sao của Tsibeya nhằm sưởi ấm cả hai bên dưới lớp lông thú.

Khi chúng tôi bước ra vào sáng hôm sau, mặt trời đang tỏa sáng, cả một vùng bao la được phủ dưới tấm chăn trắng toát. Tuyết nơi phương Bắc xa xôi vốn dĩ rất quen thuộc vào đầu xuân, nhưng giờ trong mắt chúng tôi thời tiết là một vận xui khác nữa.

Mal nhìn về phía dải đất hoang sơ trên đồng cỏ và lắc đầu ngao ngán. Tôi không cần phải hỏi cũng biết cậu ấy đang nghĩ gì. Nếu bầy hươu có ở gần đây thì tất cả dấu vết bọn chúng để lại đều đã bị vùi lấp dưới tuyết. Nhưng chúng tôi sẽ để lại vô số dấu vết cho kẻ khác lần theo.

Chúng tôi giũ sạch tấm lông thú và xếp chúng lại gọn gàng mà không nói lời nào. Mal cột cung tên vào ba lô, và chúng tôi bắt đầu băng qua cao nguyên. Chúng tôi đi rất chậm. Mal cố hết sức để xóa dấu vết của cả hai, nhưng rõ ràng là chúng tôi đang gặp rắc rối lớn,

Tôi biết Mal đang tự đổ lỗi cho bản thân vì không tìm được con hươu đực, nhưng tôi không biết phải làm thế nào. Dường như Tsibeya rộng lớn hơn so với hôm qua. Hoặc là tôi cảm thấy mình bé lại.

Dần dà, đồng cỏ phải nhường chỗ cho những rừng cây bạch dương trắng xóa mỏng manh và cụm thông dày đặc với những nhánh cây tuyết phủ. Mal giảm tốc độ. Trông cậu ấy có vẻ kiệt sức, bên dưới đôi mắt xanh là hai quầng thâm mờ nhạt. Trong cơn bốc đồng, tôi liền đan tay mình vào tay cậu ấy. Tôi tưởng cậu ấy sẽ giật ra, nhưng thay vào đó, cậu ấy siết nhẹ ngón tay tôi. Chúng tôi tiếp tục đi như thế, tay trong tay vào lúc chiều muộn, những nhánh thông kết thành mái vòm cao vời trên đầu trong khi cả hai tiến sâu vào khu rừng tăm tối.

Khi hoàng hôn buông xuống, chúng tôi ra khỏi rừng cây để đi vào một bãi đất nhỏ, tuyết phủ dày đặc cùng những dải băng tan đang lấp lánh trong ánh nắng dần tàn. Chúng tôi bước vào khu vực yên ả đó, tiếng bước chân bị nén lại trong tuyết. Đã trễ rồi. Tôi biết đáng ra cả hai nên tìm chỗ trú và dựng trại. Thay vào đó, chúng tôi lặng lẽ đứng đó, tay xiết chặt và nhìn ngày dần trôi.

“Alina?” cậu ấy khẽ nói. “Mình xin lỗi. Vì những gì đã nói đêm đó ở Tiểu Điện.”

Tôi ngạc nhiên liếc nhìn cậu ấy. Không hiểu sau tất cả những chuyện đó nghe có vẻ đã quá cũ xưa. “Mình cũng xin lỗi,” tôi nói.

“Và mình xin lỗi vì tất cả.”

Tôi siết tay cậu ấy. “Mình biết chúng ta không có nhiều cơ may tìm ra con hươu đực.”

“Không,” cậu ấy nói và quay mặt đi. “Không, không phải chuyện đó. Mình...khi mình đuổi theo bồ, mình đã nghĩ rằng mình làm chuyện đó chỉ vì bồ đã cứu mình, vì mình nợ bồ điều gì đó.”

Tim tôi chợt nhói lên. Ý nghĩ về việc Mal đuổi theo tôi chỉ để trả một món nợ tưởng tượng nào đó đau hơn tôi đã tưởng. “Bây giờ thì sao?”

“Bây giờ mình chẳng biết phải nghĩ gì nữa. Mình chỉ biết mọi chuyện đã khác xa.”

Tim tôi lại quặn lên thêm một cơn đau nhói. “Mình biết mà,” tôi thì thầm.

“Thật sao? Đêm đó khi mình nhìn thấy bồ ở trên sân khấu với anh ta ở cung điện, bồ trông thật hạnh phúc. Tựa như bồ thuộc về anh ta. Mình không thể giũ bỏ hình ảnh ấy ra khỏi đầu.”

“Mình đã hạnh phúc,” tôi thú nhận. “Trong giây phút đó mình đã hạnh phúc. Mình không như bồ Mal à. Mình chưa bao giờ hòa hợp với mọi người như bồ đã từng. Mình chưa bao giờ thực sự thuộc về nơi đâu.”

“Bồ thuộc về nơi có mình hiện diện,” cậu ấy khẽ nói. “Không, Mal. Không hẳn. Không phải như thế từ lâu rồi.”

Rồi cậu ấy nhìn vào tôi, và đôi mắt hóa xanh thẫm trong ráng chiều dần tắt. “Bồ có nhớ mình không, Alina? Bồ có nhớ mình sau khi rời đi không?”

“Ngày nào cũng nhớ,” tôi thành thật nói.

“Mình nhớ đến bồ từng giờ. Và bồ biết điều tệ nhất là gì không? Mình thật sự sửng sốt vì điều đó. Mình nhận ra bản thân đi loanh quanh để tìm bồ, không vì lý do nào cả, đó đơn giản chỉ là một thói quen, vì mình đã thấy gì đó muốn kể với bồ hoặc vì mình muốn nghe giọng bồ. Và rồi mình chợt phát hiện bồ đã không còn ở đó nữa, và mỗi lần, mỗi một lần như thế, mình có cảm giác hơi thở đã rời khỏi mình. Mình đã liều mạng vì bồ. Mình đã đi qua phân nửa Ravka vì bồ, và mình sẽ làm thế lần nữa và lần nữa và lần nữa chỉ để ở cạnh bồ, chỉ để chịu đói cùng bồ, chịu rét cùng bồ và nghe bồ phàn nàn về phô mai khô mỗi ngày. Nên đừng nói với mình rằng chúng ta không thuộc về nhau,” cậu ấy cả quyết nói. Cậu ấy giờ ở rất gần, và tim tôi bỗng đập loạn trong lồng ngực. “Mình xin lỗi vì phải mất một thời gian dài mới có thể chú ý đến bồ. Nhưng giờ thì mình nhận ra rồi.”

Cậu ấy cúi đầu xuống, và môi cậu ấy áp vào môi tôi. giới dường như hóa thành thinh không và tất cả những gì tôi biết là cảm giác từ hai bàn tay siết chặt của chúng tôi và bờ môi nóng ấm của cậu ấy trong khi cậu ấy kéo tôi lại gần hơn.

Tôi tưởng rằng mình đã quên được Mal. Tôi tưởng rằng tình yêu mình dành cho cậu ấy đã thuộc về quá khứ, thuộc về đứa con gái ngu ngốc và cô độc mà bản thân không bao giờ muốn trở thành lần nữa. Tôi đã cố chôn giấu cô ta và cả mối tình xưa cũ ấy, giống như một thời tôi đã từng cố chôn giấu năng lực của mình. Nhưng khao khát cháy bỏng giữa chúng tôi cũng rực rỡ và vô phương cự tuyệt ngang bằng. Khoảnh khắc môi chúng tôi chạm nhau, với cảm giác kiên định thuần khiết và mạnh mẽ, tôi đã biết mình sẽ chờ cậu ấy cả đời.

Cậu ấy tách khỏi tôi, và mắt tôi hé mở. Cậu ấy đưa tay ôm lấy mặt tôi, hai ánh nhìn kiếm tìm lẫn nhau. Rồi từ khóe mắt, tôi bắt gặp một chuyển động nhấp nháy.

“Mal,” tôi khẽ thở ra và nhìn qua vai cậu ấy, “nhìn kìa.”

Vài ba chiếc bóng màu trắng xuất hiện từ trong lùm cây, cái cổ thanh tú của chúng cúi xuống để gặm cỏ ở phần rìa bãi đất nhỏ đầy tuyết. Ở chính giữa bầy Morozova là một con hươu đực lớn màu trắng. Nó nhìn về phía chúng tôi với đôi mắt u tối, đôi gạc màu bạc lóe sáng trong ánh nắng yếu ớt.

Một cách nhanh chóng, Mal lấy cung tên treo bên ba lô ra. “Mình sẽ bắn hạ nó. Bồ nhận phần giết nó nhé,” cậu ấy nói.

“Gượm đã,” tôi thì thầm và giữ tay cánh tay cậu ấy.

Con hươu đực chậm rãi đi về phía trước và dừng lại cách chỗ chúng tôi chỉ vài thước. Tôi có thể nhìn thấy hai bên hông của nó nhô lên và hạ xuống, lỗ mũi thở phập phồng và hơi thở mờ sương trong khí lạnh.

Nó quan sát chúng tôi bằng đôi mắt tối màu trong trẻo. Tôi tiến về phía nó.

“Alina!” Mal thì thầm.

Con hươu đực không nhúc nhích trong lúc tôi tiếp cận nó, kể cả khi tôi vươn tay ra chạm vào sóng mũi của nó. Đôi tai nó hơi lắc lư, bộ lông của nó sáng màu trắng tinh trong bóng tối dần buông. Tôi nghĩ đến những gì Mal và tôi phải từ bỏ, những mạo hiểm chúng tôi đã trải qua. Tôi nghĩ đến nhiều tuần liền chúng tôi bỏ ra theo dấu bầy hươu, những đêm đen lạnh giá, những ngày dài khổ sở rảo bước trong vô tận, và tôi mừng vì tất cả điều đó. Mừng vì đã sống sót đến tận buổi đêm rét cóng này. Mừng vì Mal đang ở bên cạnh. Tôi nhìn vào đôi mắt u tối của con hươu đực và nhận ra được cảm giác của mặt đất bên dưới móng guốc bình ổn của nó, kể cả mùi gỗ thông trong mũi và nhịp đập mạnh mẽ từ trái tim nó. Tôi biết tôi không thể là người kết liễu cuộc đời nó.

“Alina,” Mal lẩm bẩm thúc giục, “chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Bồ biết phải làm gì mà.”

Tôi lắc đầu. Tôi không thể dời mắt khỏi ánh nhìn u ám của con hươu đực. “Không, Mal. Chúng ta sẽ tìm cách khác.”

Âm thanh ấy như tiếng khẽ huýt sáo trong không trung, theo sau là tiếng “phập” đùng đục khi mũi tên bắn trúng đích. Con hươu rống lên và giận dữ đứng thẳng dậy với mũi tên cắm chặt trên ngực, rồi nó khuỵu xuống trên hai chân trước. Tôi lảo đảo ngã về phía sau và những con hươu còn lại trong đàn bỏ chạy tán loạn vào rừng. Mal đến bên cạnh tôi trong chớp mắt, cung tên giương lên sẵn sàng trong lúc bãi đất trống được lấp đầy bởi sự hiện diện của những oprichniki mặc trang phục màu than và những Grisha khoác trên người hai sắc xanh đỏ.

“Đáng ra cô nên nghe lời cậu ta, Alina à.” Giọng nói vang lên rõ ràng và lạnh lẽo từ trong bóng đêm, và Hắc Y bước ra bãi đất nhỏ, nụ cười cay nghiệt nở trên môi, bộ kefta màu đen phấp phới sau lưng anh ta như một vệt bẩn màu đen.

Con hươu đực đã ngã sang một bên và nằm trên nền tuyết, nó nặng nhọc thở dốc, hai mắt đen mở to đầy hoảng loạn.

Mal hành động trước khi tôi kịp nhìn ra. Cậu ấy giương tên về phía con hươu và buông tay, nhưng một Tiết Khí Sư mặc đồ xanh đã bước lên phía trước, tay vung vào không trung. Mũi tên lệch qua trái và rơi xuống nền tuyết một cách vô hại.

Mal với tay lấy thêm một mũi tên nữa ngay đúng lúc Hắc Y dang tay ra và triệu hồi một luồng bóng tối xé gió lao về phía chúng tôi. Tôi giơ tay lên, ánh sáng bắn ra từ ngón tay tôi đã phá vỡ màn đêm ấy một cách dễ dàng.

Nhưng đó chỉ là trò giải trí với anh ta. Hắc Y quay về phía con hươu đực, nâng tay lên bằng động thái đã quá quen thuộc với tôi. “Không!” Tôi hét lên và nhào đến chặn trước con hươu mà không kịp suy nghĩ thêm. Tôi nhắm mắt lại, sẵn sàng chấp nhận việc bị chẻ đôi bởi Vết Cắt, nhưng Hắc Y hẳn đã đổi hướng tấn công vào phút cuối cùng. Thân cây đằng sau tôi nứt ra với tiếng “rắc” inh tai, những tia đen tối hình xoắn ốc phun ra từ vết chém. Anh ta đã tha mạng tôi, nhưng anh ta cũng tha mạng con hươu đực.

Ý cười biến mất hoàn toàn khỏi khuôn mặt của Hắc Y khi anh ta chắp tay lại với nhau và một bức tường bóng tối gợn lên đổ nhào về phía trước để vây lấy chúng tôi cùng con hươu. Tôi không cần phải nghĩ. Ánh sáng bùng lên theo dạng một khối cầu chói lòa rực rỡ bao quanh tôi và Mal, cầm chân bóng tối và làm mù mắt những kẻ tấn công. Trong thoáng chốc, cả hai đã ở thế bí. Họ không thể thấy chúng tôi và chúng tôi cũng không thể thấy họ. Bóng tối xoáy quanh quả cầu ánh sáng, tìm đường đẩy vào.

“Thật đáng nể,” Hắc Y nói, giọng của anh ta vang vọng về phía chúng tôi tựa như đến từ nơi nào xa xăm lắm. “Baghra đã dạy dỗ cô quá tốt. Nhưng cô không đủ mạnh để chống lại điều này đâu, Alina ạ.”

Tôi biết anh ta đang cố phân tán tư tưởng của tôi và tôi quyết định lờ đi.

“Ngươi! Người dò đường! Ngươi sẵn sàng chết vì cô ta sao?” Hắc Y cất tiếng gọi. Biểu cảm của Mal không hề thay đổi. Cậu ấy đứng đó, cung tên giương lên sẵn sàng, mũi tên đã yên vị trên dây và chậm rãi đi vòng quanh để tìm ra giọng nói của Hắc Y. “Chúng ta đang chứng kiến một cảnh tượng rất cảm động,” anh ta cười khinh bỉ. “Cô có kể với cậu ta chưa, Alina? Chàng trai này có biết cô đã tự nguyện dâng hiến bản thân cho ta như thế nào không? Cô có kể với cậu ta những gì ta đã cho cô thấy trong bóng tối không?”

Nỗi hổ thẹn tràn ngập khắp người tôi và ánh sáng rực rỡ dần tan biến. Hắc Y cười to.

Tôi lén nhìn Mal. Hàm cậu ấy nghiến chặt. Xung quanh cậu ấy là luồng khí lạnh lẽo cùng giận dữ mà tôi đã thấy vào đêm đại tiệc mùa đông. Tôi có cảm giác luồng sáng trên tay mình dần trượt đi và tôi tuyệt vọng giành lại nó. Tôi cố tập trung năng lực của mình. Quả cầu sáng nhấp nháy với những tia nắng yếu ớt, nhưng tôi sớm nhận ra bản thân đã đạt tới cực hạn khả năng. Bóng đêm bắt đầu tràn vào khắp phía như vết mực tối đen.

“Làm đi, Mal,” tôi thì thầm. “Bồ biết phải làm gì mà.”

Mal nhìn tôi, nỗi hoảng loạn chợt lóe lên trong mắt. Cậu ấy lắc đầu. Bóng đêm đổ dồn về phía quả cầu. Tôi hơi lảo đảo.

“Nhanh lên, Mal! Trước khi mọi chuyện quá trễ.”

Trong nháy mắt, Mal buông cung tên và với tay cầm lấy con dao,

“Làm đi Mal! Làm ngay bây giờ đi!”

Bàn tay Mal run lên bần bật. Tôi nhận ra sức mạnh của mình đang suy sụp. “Mình không thể,” cậu ấy khổ sở thều thào. “Mình không thể.” Cậu ấy buông con dao xuống và để nó rơi trên nền tuyết trong thinh lặng. Bóng đêm ập đến với chúng tôi.

Mal biến mất. Bãi đất trống biến mất. Tôi bị ném vào bóng đêm nghẹt thở. Tôi nghe thấy tiếng thét của Mal và vươn tay về phía giọng nói của cậu ấy, nhưng đột nhiên, kẻ nào đó đã dùng vũ lực tóm lấy tôi từ hai bên. Tôi giãy giụa và đấm đá điên cuồng.

Bóng đêm biến mất, và thật nhanh chóng, tôi nhận ra mọi thứ đã kết thúc.

Hai người vệ sĩ của Hắc Y đã giữ chặt tôi, trong khi Mal cũng đang vùng vẫy giữa hai người khác.

“Đứng yên hoặc ta sẽ giết ngươi ngay tại chỗ,” Ivan gầm gừ với cậu ấy.

“Để cậu ấy yên!” Tôi la lên.

“Suỵt.” Hắc Y bước về phía tôi, ngón trỏ đặt trên đôi môi hiện đang cong lên thành nụ cười mai mỉa. “Im lặng nào, hoặc ta sẽ để Ivan giết cậu ta. Thật chậm rãi.” Nước mắt tràn ra hai má tôi và đông cứng lại trong trời đêm lạnh giá.

“Đuốc,” anh ta nói. Tôi nghe tiếng đá đánh lửa và hai ngọn đuốc cháy bùng lên, thắp sáng bãi đất trống, những binh sĩ, và con hươu đực đang nằm thở dốc trên đất. Hắc Y lôi một con dao nặng trĩu ra khỏi thắt lưng, và chất thép của Grisha lóe lên trong ánh lửa. “Chúng ta đã lãng phí đủ thời gian ở đây rồi.”

Anh ta sải bước về phía trước và cắt cổ con hươu không chút chần chừ.

Máu phun ra khắp nền tuyết trắng và chảy thành vũng xung quanh thân hình của con hươu. Tôi dõi theo sự sống dần rời khỏi đôi đồng tử tối màu của nó, bật ra tiếng nấc thổn thức từ lồng ngực.

“Lấy gạc của nó đi,” Hắc Y nói với một trong số oprichniki. “Mỗi bên cưa lấy một nhánh.”

Người oprichniki bước lên phía trước và cúi xuống chỗ con hươu, lưỡi cưa cầm chắc trong tay.

Tôi quay đi, dạ dày quặn đau khi tiếng lưỡi cưa lấp đầy thinh lặng của bãi đất trống. Chúng tôi lặng yên đứng tại chỗ, hơi thở lượn quanh trong khí trời băng giá trong lúc âm thanh đó tiếp tục vang lên. Kể cả khi nó đã dừng lại thì tôi vẫn có thể cảm thấy quai hàm nghiến chặt của mình tiếp tục rúng động vì âm vang còn quanh quất.

Người oprichniki băng qua bãi đất và dâng cho Hắc Y hai nhánh gạc hươu. Chúng gần như giống nhau y hệt, đều kết tại đoạn nhánh đôi cùng kích cỡ. Hắc Y siết chặt hai nhánh gạc trong tay, ngón tay cái xoa lên đoạn xương thô ráp màu bạc. Rồi anh ta ra hiệu, và tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy David xuất hiện từ phía bóng đêm trong bộ kefta màu tím của mình.

Tất nhiên rồi. Hắc Y sẽ phải muốn chiếc vòng cổ này được tạo hình bởi Sáng Chế Gia giỏi nhất của mình. David nhất quyết không nhìn vào mắt tôi. Tôi tự hỏi liệu Genya có biết anh ta đang ở đâu và đang làm gì hay không. Có lẽ cô ấy sẽ rất tự hào. Có lẽ cô ấy bây giờ cũng nghĩ rằng tôi là một kẻ phản bội.

“David,” tôi khẽ khàng nói, “đừng làm thế.”

David nhìn tôi và rồi nhanh chóng quay đi.

“David hiểu rõ tương lai,” Hắc Y nói, vẻ đe dọa ẩn trong giọng điệu của anh ta. “Và cậu ta biết mình không nên chống lại nó.”

David đến đứng ở phía sau vai phải của tôi. Hắc Y cẩn trọng quan sát tôi dưới ánh lửa từ ngọn đuốc. Trong chốc lát, mọi thứ đều im lặng. Hoàng hôn đã tắt, và trăng đã mọc, tròn vạnh và sáng ngời. Trảng đất dường như lơ lửng giữa thinh không.

“Cởi áo khoác ra,” Hắc Y cất giọng.

Tôi không nhúc nhích.

Hắc Y liếc nhìn Ivan và gật đầu. Mal thét lên, hai tay ôm lấy ngực trong lúc ngã khuỵu xuống đất.

“Không!” tôi gào khóc. Tôi cố chạy về phía Mal, nhưng vệ sĩ ở hai bên đã giữ chặt cánh tay tôi. “Xin làm ơn,” tôi van nài Hắc Y. “Bảo anh ta dừng lại đi!”

Một lần nữa, Hắc Y gật đầu, và Mal thôi không hét nữa. Cậu ấy nằm giữa tuyết, hơi thở nặng nề, ánh nhìn dán chặt vào nụ cười chế nhạo tự mãn của Ivan, đôi mắt tràn ngập hận thù.

Hắc Y nhìn tôi trong im lặng, khuôn mặt điềm tĩnh như thường lệ. Anh ta tỏ vẻ gần như chán chường. Tôi hất tay hai người oprichniki ra. Với đôi tay run rẩy, tôi lau khô nước mắt và cởi nút áo khoác, để nó trượt xuống vai.

Từ đâu đó xa xăm, tôi nhận ra giá lạnh đang luồn qua tấm áo chùng bằng len của mình, nhận ra ánh mắt theo dõi của những binh sĩ và Grisha. Thế giới của tôi đã bị thu hẹp thành hai mẩu xương uốn cong trong tay Hắc Y, và tôi nhận ra một cảm giác kinh sợ chợt lướt qua toàn thân.

“Vén tóc lên,” anh ta lẩm bẩm. Tôi vén tóc lên bằng hai tay.

Hắc Y bước lên phía trước và kéo tấm áo chùng của tôi qua một bên. Tôi rụt người lại khi đầu ngón tay của anh ta lướt trên da tôi. Tôi nhìn thấy thoáng giận dữ xuất hiện trên khuôn mặt anh ta.

Anh ta đặt hai nhánh gạc uốn cong quanh cổ tôi, mỗi bên một cái và để chúng chạm vào xương quai xanh của tôi một cách cẩn trọng vô cùng. Anh ta gật đầu với David, và người Sáng Chế Gia bèn cầm lấy hai nhánh gạc. Trong tâm trí của tôi, tôi nhìn thấy David đứng phía sau mình, trên khuôn mặt là biểu cảm tập trung như ngày đầu tiên tôi từng thấy trong xưởng làm việc của Tiểu Điện. Tôi nhìn thấy hai mẩu xương chuyển động và tan chảy thành một. Không móc khóa, không khớp nối. Tôi sẽ phải đeo chiếc vòng cổ này suốt đời.

“Xong rồi,” David thì thầm. Anh ta buông tay khỏi chiếc vòng cổ, và tôi nhận ra sức nặng của nó trên cổ mình. Tôi siết chặt nắm đấm tay và chờ đợi.

Không có gì xảy ra cả. Tôi chợt cảm thấy một tia hy vọng liều lĩnh đến kinh ngạc. Nếu Hắc Y đã tính sai thì sao? Nếu chiếc vòng cổ không giúp được gì hết thì sao?

Rồi Hắc Y siết chặt vai tôi và một mệnh lệnh thầm lặng dội lại trong tôi: Phát sáng. Tôi có cảm giác như một bàn tay vô hình đang tiến sâu vào ngực mình.

Ánh sáng vàng rực bừng lên khắp người tôi, nó nhấn chìm bãi đất trống. Tôi nhìn thấy Hắc Y nheo mắt bởi chói lòa, biểu cảm thản nhiên cùng thắng lợi và hân hoan.

Không, tôi thầm nghĩ trong lúc cố từ bỏ ánh sáng. Nhưng ngay khi ý nghĩ phản kháng xuất hiện thì bàn tay vô hình lúc trước đã loại bỏ nó một cách dễ dàng.

Một mệnh lệnh khác vang lên trong tôi: Nhiều hơn nữa. Một đợt sóng năng lực mới ùa vào khắp người tôi, hoang dại và mạnh mẽ hơi bất cứ thứ gì tôi từng cảm thấy. Không có kết thúc cho nó. Sự kiểm soát tôi đã học, sự thấu hiểu tôi đã nắm bắt đều sụp đổ trước nó - những căn nhà tôi đã dựng nên, mong manh và thiếu sót, nay đã vỡ tan thành mồi lửa trong cơn lũ trào dâng đến từ năng lượng của con hươu đực. Ánh sáng vỡ òa từ người tôi thành từng đợt sóng rực rỡ nối tiếp nhau, xóa tan bầu trời đêm bằng dòng lũ chói lòa chảy xiết. Tôi không còn cảm thấy thỏa nguyện hay vui mừng như mình đã mong muốn khi sử dụng năng lực của bản thân. Nó không còn là của tôi nữa, và tôi đang bị nhấn chìm, vô phương trốn thoát, bị xiềng xích bởi bàn tay tàn độc vô hình ấy.

Hắc Y giữ lấy tôi, thẩm định giới hạn mới của tôi " trong bao lâu tôi đã không thể nhớ. Nhận thức chỉ trở lại khi tôi nhận ra bàn tay vô hình ấy đã nới lỏng gông cùm của mình.

Bóng tối lại bao phủ bãi đất trống một lần nữa. Tôi hít vào hơi thở rời rạc, cố giữ lấy sức chịu đựng của mình để vực dậy bản thân. Ánh đuốc bập bùng phản chiếu lại biểu cảm kinh ngạc của những binh sĩ và Grisha, và Mal, người vẫn đang ngã gục trên nền đất, khuôn mặt khổ sở và ánh mắt tràn ngập nuối tiếc.

Khi tôi quay lại nhìn Hắc Y, anh ta đang cẩn thận quan sát tôi, hai mắt nheo lại. Anh ta hết nhìn tôi rồi lại đến Mal, sau đó anh ta quay sang thuộc hạ của mình. “Còng tay hắn ta lại.”

Tôi mở miệng phản đối, nhưng cái liếc mắt của Mal đã khiến tôi im lặng.

“Chúng ta sẽ dựng trại tối nay và đi đến vùng Vực vào rạng sáng,” Hắc Y ra lệnh. “Gửi người nhắn lão Tư tế chuẩn bị đi.” Anh ta quay sang tôi. “Nếu cô thử tự hại mình thì tên dò đường sẽ phải chịu đau đớn đấy.”

“Con hươu thì sao?” Ivan hỏi.

“Đốt nó đi.”

Một trong số những Tiết Hỏa Sư vươn tay đến gần ngọn đuốc, và ngọn lửa bắn về phía trước theo đường vòng cung, vây lấy thân thể vô hồn của con hươu đực.

Trong lúc cả đoàn được dẫn đi khỏi bãi đất trống, xung quanh không hề có âm thanh nào ngoại trừ tiếng bước chân của chúng tôi và tiếng lửa lách tách ở đằng sau. Rừng cây không một tiếng sột soạt, không cả tiếng vo ve của côn trùng hay chim đêm gọi bầy. Khu rừng hoàn toàn im lặng, mặc niệm tiếc thương.

ỐI VÀ XƯƠNG TRẮNG Nguyên tác: Shadow and bone ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.