Bóng Tối Và Xương Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Tôi dậy sớm sau một đêm thao thức và không tài nào ngủ lại được. Tôi đã quên kéo rèm cửa trước khi đi ngủ, và nắng sớm đang chiếu xuyên qua cửa sổ. Tôi những muốn đứng dậy đóng cửa và đi ngủ lại, nhưng không đủ sức. Không biết có phải lo lắng và hoảng sợ đã khiến tôi lăn trở suốt đêm hay không, hay là cảm giác xa xỉ lạ lẫm khi nằm trên một chiếc giường thật sự sau nhiều tháng liền nằm trên võng vải bạt lắc lư, hay chỉ mỗi tấm đệm gấp trải thẳng trên nền đất cứng lạnh lẽo.

Tôi vươn vai và đưa ngón tay lướt dọc những họa tiết chim và hoa chạm trổ phức tạp ở đầu giường. Tấm màn treo phía trên đầu tôi hé ra để lộ trần phòng được sơn sắc đậm cũng có họa tiết hoa lá và chim bay. Trong khi tôi đang nhìn chằm chằm vào nó để đếm hết lá trong một vòng hoa và bắt đầu mơ màng trở lại thì một tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Tôi hất tấm chăn dày ra và xỏ chân vào đôi dép viền lông đi trong nhà đặt dưới giường.

Khi tôi mở cửa, một người hầu đã chờ sẵn ở đó với một đống quần áo, một đôi giày, và một bộ kefta màu xanh sẫm vắt ngang cánh tay. Tôi chưa kịp cảm ơn thì cô ta đã nhún chân cúi chào rồi biến mất.

Tôi đóng cửa lại và để giày cùng quần áo lên trên giường. Bộ kefta mới thì được treo cẩn thận lên tấm bình phong.

Tôi mất một lúc lâu chỉ ngắm nó. Cả đời tôi chỉ được mặc những bộ quần áo cũ của những đứa trẻ mồ côi lớn tuổi hơn, rồi đến bộ quân phục kiểu mẫu được phát trong Thượng Quân. Tôi chắc chắn chưa bao giờ có một bộ trang phục may riêng nào cho mình. Và tôi chưa bao giờ mơ đến có ngày mình sẽ được mặc một bộ kefta của Grisha.

Tôi rửa mặt và chải tóc. Tôi không chắc Genya sẽ đến vào lúc nào nên tôi không biết có đủ thời gian để tắm hay không. Tôi vô cùng khao khát muốn uống trà, nhưng tôi không có can đảm để rung chuông gọi người hầu. Cuối cùng không còn gì cho tôi làm nữa.

Tôi bắt đầu với đống quần áo trên giường: một chiếc quần ống bó với loại vải tôi chưa từng thấy bao giờ, nó vừa vặn và bám vào người tôi như lớp da thứ hai, một tấm áo vải bông mỏng đi kèm với khăn thắt lưng màu xanh sẫm, và một đôi ủng. Nhưng gọi chúng là ủng có vẻ không đúng lắm. Tôi cũng có một đôi ủng. Nhưng đây lại là thứ gì đó hoàn toàn khác, chúng được làm từ vải da màu đen mịn nhất và ôm vừa bắp chân tôi. Tất cả đều là những phục trang kì lạ, gần giống với những gì dân thường và nông dân hay mặc. Nhưng loại vải thì lại tốt hơn và đắt tiền hơn bất cứ thứ gì mà một dân thường mong muốn có được.

Khi đã mặc đồ xong xuôi, tôi nhìn vào bộ kefta. Tôi thật sự sẽ mặc nó sao? Tôi thật sự sẽ trở thành một Grisha sao? Điều đó dường như không có khả năng.

Chỉ là một tấm áo choàng thôi mà, tôi tự trách mình.

Tôi hít thở sâu vào, kéo bộ kefta khỏi tấm bình phong và khoác nó lên mình. Nó nhẹ hơn vẻ ngoài nhiều, và, như những quần áo khác, hoàn toàn vừa vặn. Tôi cài lại những nút áo may giấu phía đằng trước và lùi lại để nhìn bản thân trong tấm gương trên bồn rửa. Bộ kefta mang màu xanh thẫm của bầu trời nửa đêm và dài gần mút chân. Sau đó tôi nhìn thấy họa tiết thêu trên tay áo. Như mọi Grisha khác, những Tiết Độ Sư đánh dấu nét riêng trong cách chọn màu thêu: Xanh nhạt cho Tiết Hải Sư, đỏ cho Tiết Hỏa Sư, và bạc cho Tiết Khí Sư. Tay áo của tôi được thêu màu vàng. Tôi lướt tay trên đường chỉ óng ánh đó và chợt cảm thấy một đợt sóng lo âu dâng lên, và tôi suýt nhảy dựng khi có tiếng gõ cửa.

“Đẹp đấy,” Genya nói khi tôi mở cửa. “Nhưng cô trông sẽ đẹp hơn nếu mặc màu đen.”

Tôi ra vẻ duyên dáng và lè lưỡi trêu cô ấy rồi nhanh chân theo sau cô ấy ra hành lang, đi xuống cầu thang. Genya dẫn tôi đến căn phòng có mái vòm dành cho những Grisha mà mọi người đã tập trung vào trưa hôm qua. Hôm nay thì không đông đúc đến thế, nhưng vẫn vang tiếng rì rầm tán chuyện sôi nổi. Những Grisha ngồi trên đi văng và họp lại quanh ấm samovar để sưởi ấm cạnh lò sưởi lát đá. Những người khác ngồi ăn sáng bên bốn chiếc bàn dài xếp lại thành hình vuông chính giữa căn phòng. Một lần nữa, bầu không khí im lặng thoáng xuất hiện khi chúng tôi bước vào, nhưng lần này ít nhất mọi người cũng giả vờ tiếp tục nói chuyện khi chúng tôi đi ngang qua.

Hai cô gái trong bộ áo Tiết Độ Sư sà xuống chỗ chúng tôi. Tôi nhận ra Marie, người đã cãi nhau với Sergei trước đó.

“Alina!” cô ấy lên tiếng. “Chúng ta chưa thật sự làm quen với nhau hôm qua nhỉ. Tôi là Marie, và đây là Nadia.” Cô ta đưa tay về phía cô gái có hai gò má ửng đỏ, người sau đó cười thân thiện với tôi. Marie ôm lấy cánh tay tôi và cố tình quay lưng lại với Genya. “Đến ngồi cùng chúng tôi nào!”

Tôi cau mày và mở miệng phản đối, nhưng Genya đơn giản chỉ lắc đầu và nói, “Đi đi. Cô thuộc về phía Tiết Độ Sư. Tôi sẽ đến đón cô sau bữa ăn sáng để dẫn cô đi tham quan.”

“Chúng tôi có thể dẫn cô ấy đi...” Marie bắt đầu nói. Nhưng Genya cắt lời cô ta mà nói tiếp. “Để dẫn cô đi tham quan theo lệnh của ngài Hắc Y.”

Marie đỏ mặt. “Cô là gì chứ, hầu gái của người ta à?”

“Gần giống như thế,” Genya trả lời và rời đi để rót trà uống.

“Quá sức kiêu ngạo,” Nadia khẽ khịt mũi nói. “Càng ngày càng tệ hơn,” Marie tán thành. Sau đó cô ta quay lại phía tôi và cười tươi: “Cô chắc đã đói meo rồi!” Cô ta dẫn tôi về phía một trong những chiếc bàn dài, và khi chúng tôi đến gần, hai người hầu tiến về phía trước để kéo ghế ra cho chúng tôi.

“Chúng ta ngồi đây, phía bên phải ngài Hắc Y,” Marie nói với giọng tự hào và đưa tay về phía dãy bàn có nhiều Grisha mặc áo xanh ngồi hơn. “Những Tâm Y thì ngồi đó,” cô ta nói cùng cái nhìn khinh khỉnh về phía bàn đối diện chúng tôi, nơi Sergei với khuôn mặt giận dữ đang ngồi ăn sáng cùng vài người mặc trang phục đỏ khác.

Tôi bất chợt nghĩ rằng nếu chúng tôi ngồi ngay bên phải Hắc Y thì những Tâm Y cũng ở vị trí ngang bằng về phía bên trái thôi, nhưng tôi không nói ra điều đó.

Chỗ của Hắc Y còn trống, dấu hiệu duy nhất cho thấy sự hiện diện của anh ta là một chiếc ghế gỗ mun lớn. Khi tôi hỏi anh ta có ăn sáng cùng với mọi người không thì Nadia lắc đầu nguầy nguậy.

“Ồ không! Ngài ấy hầu như không bao giờ dùng bữa cùng chúng ta cả,” cô ta trả lời.

Tôi nhướng mày. Mọi người xắng xít cả lên chỉ vì chuyện ai ngồi gần ngài Hắc Y nhất, còn nhân vật chính thì không buồn xuất hiện sao?

Những đĩa đựng bánh mì lúa mạch và cá trích muối được đặt trước mặt chúng tôi, và tôi phải ngăn mình không kêu lên. Tôi ghét cá trích. Nhưng may mắn thay, có rất nhiều bánh mì và, tôi kinh ngạc nhận ra, cả những quả mận hái từ nhà kính được cắt thành từng lát. Một người hầu đem đến cho chúng tôi trà nóng rót từ một trong số những ấm samovar lớn.

“Đường!” Tôi reo lên trong khi anh ta cúi đầu chào trước mặt.

Marie và Nadia đưa mắt nhìn nhau và tôi đỏ mặt. Đường ăn đã bị hạn chế ở Ravka trong vòng một trăm năm qua, nhưng rõ ràng nó không hề khan hiếm ở Tiểu Điện chút nào.

Một nhóm Tiết Độ Sư khác nhập bọn với chúng tôi, và sau màn giới thiệu chóng vánh, họ bắt đầu vây lấy tôi với vô số câu hỏi.

Tôi đến từ đâu? Phía Bắc (Mal và tôi chưa bao giờ nói dối về quê quán của mình. Chúng tôi chỉ không nói hết sự thật.)

Tôi có thật là một người vẽ bản đồ không? Đúng vậy.

Có phải tôi đã bị người Fjerda tấn công không? Đúng vậy.

Tôi đã giết bao nhiêu con volcra? Không con nào cả.

Họ đều có vẻ thất vọng vì câu trả lời cuối cùng, đặc biệt là cánh con trai.

“Nhưng tôi nghe đồn cô đã giết hàng trăm con khi đoàn tàu bị tấn công!” một thiếu niên tên Ivo với ngoại hình mập mạp giống một con chồn vizon phản đối.

“Chà, không phải tôi,” tôi trả lời, và sau đó cân nhắc lại. “Ít nhất thì tôi nghĩ là không phải tôi. Tôi... ừa...đã ngất xỉu.”

“Cô ngất xỉu sao?” Ivo trông có vẻ hoảng hồn.

Tôi cực kì biết ơn khi cảm thấy cú vỗ nhẹ trên vai và nhận ra Genya đã đến giải thoát mình.

“Chúng ta đi chứ?” cô ấy hỏi, lờ tịt những người khác.

Tôi lẩm bẩm chào tạm biệt và nhanh chóng trốn thoát, vẫn nhận thức được ánh nhìn chằm chằm của họ theo sau chúng tôi bên kia căn phòng.

“Bữa sáng thế nào?” Genya hỏi.

“Tệ hại.”

Genya hỏi, ra vẻ chán ghét. “Cá trích và bánh mì?”

Tôi nghĩ mấy câu lục vấn còn đáng ghét hơn, nhưng tôi chỉ gật đầu.

Cô ấy nhăn mũi. “Kinh khủng.”

Tôi nhìn cô ấy với vẻ ngờ vực. “Chứ cô đã ăn gì?”

Genya ngoái nhìn xung quanh để chắc rằng không có ai nghe được và thì thầm, “Một trong số những đầu bếp Hoàng gia có một cô con gái bị tàn nhang rất nặng. Tôi chữa khỏi cho cô ấy và giờ thì cô ấy gửi cho tôi loại bánh ngọt được dâng lên Đại Điện vào mỗi sáng. Ngon lắm đó.”

Tôi mỉm cười và khẽ lắc đầu. Những Grisha khác có thể coi thường Genya, nhưng cô ấy có năng lực và ảnh hưởng riêng của mình.

“Nhưng đừng để lộ việc này nhé,” Genya thêm vào. “Ngài Hắc Y vô cùng hứng thú với quan điểm rằng chúng ta đều ăn thứ thức ăn ngon lành của thường dân. Thánh thần cấm chúng ta quên rằng mình là người Ravka chính cống.”

Tôi cố nén không khịt mũi. Tòa Tiểu Điện này như một phiên bản cổ tích của đời sống thường dân, cũng khác xa Rakka ngoài đời thực y như cung điện hoàng gia hào nhoáng vàng son. Cánh Grisha dường như bị ám ảnh với chuyện noi theo lối sống của thường dân, ngay cả loại trang phục chúng tôi mặc bên dưới bộ kefta cũng vậy. Nhưng cũng hơi ngớ ngẩn khi ăn “thứ thức ăn ngon lành của thường dân” trên đĩa ăn bằng sứ bên dưới một mái vòm khảm vàng thật. Và thường dân nào lại không chọn ăn bánh mì thay vì cá trích chứ?

“Tôi sẽ không nói lời nào đâu,” tôi hứa.

“Tốt! Nếu cô đối xử tử tế với tôi, có khi tôi sẽ chia cho cô đấy,” Genya nháy mắt. “Giờ thì, những cánh cửa này dẫn đến thư viện và phòng làm việc.” Cô ấy đưa tay về phía một cánh cửa đôi rộng lớn trước mắt chúng tôi. “Hướng đó dẫn về phòng riêng của cô,” cô ấy nói và chỉ qua bên phải. “Và hướng này dẫn đến Đại Điện,” cô ấy chỉ về phía cánh cửa đôi bên trái. Genya bắt đầu dẫn tôi về phía thư viện.

“Nhưng còn hướng kia thì sao?” tôi hỏi và ra hiệu về phía cánh cửa đóng kín phía sau bàn của Hắc Y.

“Nếu phải qua cánh cửa đó thì cô phải chú ý đấy. Chúng dẫn đến phòng hội đồng của Hắc Y và nơi ở của ngài ấy.”

Khi tôi nhìn vào cánh cửa chạm khắc nặng nề kia kỹ hơn, tôi có thể nhận ra gia huy của Hắc Y khuất sau những họa tiết dây leo và động vật đan xen. Tôi dời mắt khỏi đó và nhanh chân theo sau Genya, cô đã dợm rời khỏi đại sảnh có mái vòm.

Tôi đi theo cô ấy qua một hành lang dẫn đến một đôi cửa lớn vô cùng. Đôi cửa này đã được chạm trổ sao cho giống với bìa một cuốn sách cũ, và khi Genya mở cửa, tôi lập tức hít hà ngạc nhiên.

Thư viện có hai tầng, các bức tường đầy sách kéo dài từ sàn nhà lên đến tận trần cao. Ban công nhô ra bọc quanh tầng thứ hai, và mái vòm thư viện được làm hoàn toàn bằng kính nên cả căn phòng như đang bừng sáng cùng nắng mai. Một vài bàn ghế đọc sách được đặt cạnh tường. Ở giữa phòng, ngay bên dưới mái vòng lấp lánh, là một chiếc bàn tròn được bao quanh bằng những chiếc ghế dài.

“Cô phải đến đây để học lịch sử và lý luận,” Genya nói, dẫn tôi đi quanh bàn và tiến về phía bên kia căn phòng. “Tôi đã học xong từ hàng mấy năm trước rồi. Thật vô vị.” Rồi cô ấy cười to. “Khép miệng lại đi. “Nhìn cô như con cá trê ấy.”

Tôi ngậm chặt miệng lại, nhưng điều đó cũng không thể ngăn tôi nhìn quanh kinh ngạc. Thư viện của Công tước đã quá vĩ đại với tôi rồi, nhưng so với nơi này thì nó chỉ như một túp lều xập xệ. Tất cả những gì thuộc về Keramzin đều có vẻ tồi tàn và mờ nhạt khi đặt cạnh sự hoàn mỹ của Tiểu Điện, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy buồn khi nghĩ đến đó. Tôi tự hỏi không biết Mal sẽ nhìn nhận những điều này thế nào.

Bước chân tôi dần chậm lại. Liệu Grisha có được tiếp khách không? Mal có thể đến thăm tôi ở Os Alta chứ? Cậu ấy còn phải làm nhiệm vụ trong trung đoàn, nhưng nếu cậu ấy được nghỉ phép...Ý nghĩ ấy vun đầy thích thú trong tôi. Tiểu Điện này dường như không còn đáng sợ nữa khi tôi nghĩ về chuyện tản bộ dọc hành lang cùng với bạn thân nhất của mình.

Chúng tôi rời khỏi thư viện qua một lần cửa nữa và băng qua một hành lang tối om. Genya rẽ trái, nhưng tôi nhìn về phía cuối hành lang bên phải và nhìn thấy hai Tâm Y bước ra từ một cánh cửa sơn đỏ. Họ nhìn chúng tôi với ánh mắt không mấy thiện cảm trước khi biến mất trong bóng tối.

“Đi nào,” Genya thì thầm và nắm lấy cánh tay kéo tôi về phía đối diện.

“Cánh cửa đó dẫn tới đâu vậy?” Tôi hỏi.

“Phòng giải phẫu.”

Cơn ớn lạnh chạy dọc khắp người tôi. Tâm Y. Thiện Tâm Y...và Độc Tâm Y. Họ hẳn phải có chỗ luyện tập ở đâu đó, nhưng tôi ghét phải nghĩ đến việc luyện tập ấy sẽ dẫn đến những gì.

Tôi nhanh chân đuổi theo để bắt kịp Genya. Tôi không muốn một mình lảng vảng gần những cánh cửa màu đỏ ấy.

Chúng tôi dừng lại phía cuối hành lang trước một cánh cửa làm từ gỗ sáng màu được chạm trổ tinh xảo với họa tiết chim muông và hoa nở. Nhụy hoa được đính kim cương màu vàng còn mắt của những con chim dường như được cẩn thạch anh tím. Hai bên tay cầm được rèn rất giống với hai bàn tay thật. Genya nắm lấy một bên tay cầm và đẩy cửa ra.

Xưởng làm việc của những Sáng Chế Gia được xây ở nơi thích hợp để tận dụng tối đa ánh sáng phương Đông rực rỡ, và những bức tường hầu hết là những khung cửa sổ ghép lại mà thành. Căn phòng sáng bừng khiến tôi nhớ về Lều cung cấp tư liệu một chút, nhưng thay vì những tấm bản đồ, hàng chồng giấy và vô số lọ mực thì bàn làm việc ở đây đầy những bó vải, những mảnh thủy tinh, những tấm vàng và thép rất mỏng, rồi đến những hòn đá hình thù méo mó. Ở một góc nhỏ là nhà kính với những loài hoa xinh đẹp, côn trùng và _ tôi rùng mình nhận ra _ rắn độc.

Những Sáng Chế Gia trong bộ kefta màu tím đậm ngồi khom người bên sản phẩm của mình, nhưng họ vẫn ngẩng lên để nhìn tôi chằm chằm khi chúng tôi đi qua. Ở bàn nọ, hai nữ Sáng Chế Gia đang nấu chảy một miếng kim loại mà tôi cho rằng sẽ trở thành loại thép của Grisha, bàn của họ rải rác những viên kim cương và lọ thủy tinh đựng đầy con tằm. Ở một bàn khác, một Sáng Chế Gia với một mảnh vải che kín mũi và miệng đang cân đo một chất lỏng đen đặc có mùi hắc ín. Genya dẫn tôi đi qua tất cả những người đó đến nơi một Sáng Chế Gia đang lom khom bên một đống mảnh thủy tinh nhỏ. Anh ta có màu da nhợt nhạt, dáng người gầy gò như cây sậy, và mái tóc chắc chắn cần phải được cắt tỉa.

“Chào David,” Genya cất tiếng.

David ngẩng lên, chớp mắt rồi gật đầu cái rụp, sau đó anh ta lại quay trở lại làm việc.

Genya thở dài. “David, đây là Alina.”

David càu nhàu gì đó.

“Tiết Dương Sư,” Genya thêm vào.

“Mấy cái này là của cô đấy,” anh ta nói mà không buồn ngẩng đầu lên.

Tôi nhìn mấy thứ đó. “Ồ... ừa... cảm ơn.”

Tôi không biết phải nói gì khác, nhưng khi tôi quay sang Genya, cô ấy chỉ nhún vai và đảo mắt.

“Tạm biệt, David,” cô ấy cố ý nhấn mạnh. David lại ậm ừ trong cổ họng. Genya nắm lấy cánh tay tôi và dẫn tôi ra một đường đi bộ có mái vòm bằng gỗ nhìn ra bãi cỏ xanh ngắt. “Đừng bận tâm quá,” cô ấy nói. “David là một người thợ rèn giỏi. Anh ấy có thể rèn một lưỡi gươm sắt đến mức chém người như chém nước. Nhưng nếu cô không phải làm từ kim loại hay thủy tinh thì anh ta không có hứng thú đâu.”

Giọng nói của Genya nghe rất bình thản, nhưng ẩn trong đó là chút gì vui vẻ, và khi tôi nhìn cô ấy, tôi nhận ra nét ửng hồng trên đôi gò má hoàn mỹ ấy. Tôi ngoái nhìn lại khung cửa sổ, nơi tôi có thể nhìn thấy bờ vai gầy giơ xương và mái tóc nâu rối bù của David. Tôi mỉm cười. Nếu một người xinh đẹp như Genya có thể phải lòng một Sáng Chế Gia mảnh khảnh và cuồng việc như David thì có thể tôi vẫn còn hy vọng.

“Gì đấy?” cô ấy nhận ra nụ cười của tôi và hỏi.

“Không không, có gì đâu.”

Genya ngờ vực nheo mắt nhìn tôi, nhưng tôi quyết không nói gì. Chúng tôi rảo bước trên đường đi bộ men theo dãy tường phía Đông của Tiểu Điện, đi qua nhiều khung cửa sổ nhìn vào xưởng làm việc của Sáng Chế Gia hơn nữa. Rồi chúng tôi quẹo vào một góc và không còn cửa sổ nào nữa. Genya vội nhanh chân hơn. “Tại sao không còn cửa sổ nữa?” tôi hỏi.

Genya lo lắng liếc nhìn những bức tường vững chắc. Tôi nhận ra chúng là phần duy nhất trong Tiểu Điện không được chạm khắc gì cả. “Chúng ta đang ở phía bên kia phòng giải phẫu của Tâm Y.”

“Họ không cần ánh sáng để...làm việc sao?”

“Chỉ ánh sáng mặt trời thôi,” cô ấy trả lời. “Từ trên trần, giống như thư viện. Họ thích như vậy. Nó bảo vệ họ và bí mật của họ được an toàn.”

“Nhưng họ làm gì ở trong ấy?” tôi hỏi dù không chắc rằng mình muốn nghe câu trả lời.

“Chỉ những Tâm Y biết thôi. Nhưng có tin đồn rằng họ đang hợp tác với những Sáng Chế Gia để làm những....thí nghiệm mới.”

Tôi rùng mình và thở phào nhẹ nhõm khi quẹo qua một góc khác và những khung cửa sổ lại xuất hiện trở lại. Tôi nhìn thấy những căn phòng ngủ giống phòng mình và nhận ra mình đang nhìn thấy tầng dưới kí túc xá. Tôi thầm cảm thấy biết ơn khi được xếp cho một căn phòng ở tầng ba. Tôi thật sự không thích phải leo ngần ấy bậc thang, nhưng khi đã có phòng riêng lần đầu tiên thì tôi mừng vì người khác không thể đi ngang qua và nhìn vào đó.

Genya chỉ về phía cái hồ tôi đã nhìn thấy từ trên phòng mình. “Đó là nơi chúng ta sẽ đến,” cô ấy nói và chỉ về phía những dãy nhà nhỏ màu trắng nằm rải rác bên bờ hồ. “Lều của những Tiết Độ Sư.”

“Phải ra tận nơi đó sao?”

“Đó là nơi an toàn nhất cho những người như cô luyện tập. Chỉ cần một Tiết Hỏa Sư hào hứng thái quá thì cả cung điện này sẽ bị thiêu rụi ngay lập tức.”

“À,” tôi nói. “Tôi chưa nghĩ đến chuyện đó.”

“Chuyện đó còn chưa là gì đâu. Những Sáng Chế Gia còn có cả một nơi bên ngoài thành phố để thử nghiệm thuốc nổ bộc phá của họ nữa là. Tôi có thể sắp xếp cho cô một chuyến tham quan ra đó nữa,” cô ấy nói cùng nụ cười tinh nghịch.

“Thôi tôi xin kiếu.”

Chúng tôi bước xuống bậc thang để đến một con đường lát sỏi và tiến về phía hồ nước. Một tòa nhà nữa xuất hiện phía bên kia bờ hồ khi chúng tôi đến gần hơn. Ngạc nhiên làm sao, tôi nhìn thấy một nhóm trẻ con chạy nhảy và la hét xung quanh đó. Những đứa trẻ mặc đồ đỏ, xanh và tím. Một tiếng chuông reng lên, chúng liền bỏ dở cuộc chơi và ùa vào trong.

“Một ngôi trường sao?” Tôi hỏi.

Genya gật đầu. “Khi năng lực của một Grisha được phát hiện thì đứa trẻ đó sẽ được đem đến đây tập huấn. Đây là nơi hầu hết chúng ta được học về thuật Điều Nhiên.”

Lần nữa tôi nghĩ đến ba dáng người ngồi trước mặt tôi trong phòng chờ ở Keramzin. Tại sao những Thẩm tra viên Grisha không nhận ra năng lực của tôi từ bao nhiêu năm trước? Thật khó để tưởng tượng cuộc đời tôi đã như thế nào nếu họ làm thế. Tôi có thể đã được hầu hạ bởi những người hầu thay vì làm việc nhà chung với họ. Tôi có thể đã không học vẽ và trở thành một người vẽ bản đồ. Và điều đó có nghĩa gì cho Ravka? Nếu tôi đã được học cách sử dụng năng lực của mình, vùng Vực Tối có thể đã trở thành quá khứ. Mal và tôi sẽ không bao giờ phải chiến đấu với lũ volcra. Hoặc nói trắng ra, Mal và tôi có thể đã quên nhau từ lâu rồi.

Tôi quay lại nhìn về phía ngôi trường bên kia bờ. “Lũ trẻ học xong thì sao nữa?”

“Chúng sẽ gia nhập vào Hạ Quân. Nhiều đứa trong số chúng sẽ được gửi đến những dòng họ vĩ đại để phục vụ các gia đình quý tộc, hoặc chúng sẽ được đưa đến Thượng Quân ở tiền tuyến phía Bắc hoặc Nam, hoặc ở gần Vực Tối. Những đứa ưu tú nhất được chọn ở lại Tiểu Điện để hoàn thành sự học của mình và tham gia vào lực lượng của ngài Hắc Y.”

“Còn gia đình của họ thì sao?” tôi hỏi “Họ được đền bù hậu hĩnh. Gia đình của Grisha không bao giờ thiếu thốn điều gì.”

“Ý tôi không phải thế. Cô không bao giờ về thăm nhà hay sao?”

Genya nhún vai. “Tôi chưa từng gặp lại cha mẹ mình từ khi lên năm. Đây là nhà của tôi.”

Tôi không thấy thuyết phục cho lắm khi nhìn Genya trong bộ kefta màu trắng và vàng của cô ấy. Tôi đã sống ở Keramzin gần như cả đời, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy mình thuộc về nơi đó. Và tôi cũng thấy thế khi ở trong Quân đội Hoàng gia sau một năm trời phục vụ. Nơi duy nhất tôi cảm thấy mình thuộc về là ở bên cạnh Mal, mà thậm chí chuyện đó còn không kéo dài được lâu. Nói cho cùng thì có thể Genya và tôi không quá khác biệt, dù cô ấy có xinh đẹp đến mức nào chăng nữa.

Trên đường tới bờ hồ, cả hai đi qua một căn lều bằng đá, nhưng Genya không ngừng lại mà thẳng tới một lối đi dẫn vào rừng cây.

“Đến nơi rồi,” cô thông báo.

Tôi phóng tầm nhìn theo lối đi ấy và lờ mờ thấy một căn nhà đá nhỏ sau những lùm cây. “Ở đó sao?”

“Tôi không thể đi với cô được. Mà tôi cũng không muốn nữa.”

Tôi nhìn lại lối đi và chợt cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Genya ném cho tôi cái nhìn thương cảm. “Khi cô đã quen với Baghra rồi thì sẽ thấy bà ấy cũng không tệ lắm đâu. Nhưng đừng đi trễ thì hơn.”

“Đúng rồi,” tôi vội nói và chạy nhanh theo lối mòn.

“Chúc may mắn!” Genya gọi với sau tôi.

Ngôi nhà bằng đá có dạng hình tròn và, tôi lo lắng nhận ra, hình như không có ô cửa sổ nào cả. Tôi bước lên bậc thềm và gõ cửa. Khi không có tiếng trả lời, tôi lại gõ lần nữa và chờ đợi. Không biết phải làm gì, tôi nhìn lại phía lối đi nhưng Genya đã biến mất từ lâu. Tôi gõ cửa lần nữa và gom hết can đảm của mình mà mở cửa.

Sức nóng ập vào tôi như một luồng gió, mồ hôi của tôi lập tức túa ra trong bộ quần áo mới. Khi mắt đã dần quen với bóng tối mịt mù, tôi chỉ có thể nhìn ra một chiếc giường nhỏ, một bồn rửa mặt, và một bếp lò với ấm nước ở trên đó. Chính giữa căn phòng là hai cái ghế, ánh lửa bừng cháy trong lò sưởi lớn lát đá.

“Cô đến trễ,” một giọng nghiêm khắc vang lên.

Tôi nhìn quanh nhưng không thấy ai trong căn phòng nhỏ ấy. Rồi một bóng đen chuyển động. Tôi suýt đã nhảy dựng lên.

“Đóng cửa lại, cô gái. Cô đang để hơi nóng thoát ra ngoài đấy.”

Tôi đóng cửa lại.

“Tốt, để ta nhìn cô nào.”

Tôi những muốn quay đi và chạy về phía khác, nhưng rồi tự dặn bảo bản thân hãy thôi làm trò ngu ngốc. Tôi miễn cưỡng tiến về phía đống lửa. Bóng đen ấy bước ra từ phía sau bếp lò để nhìn tôi trong ánh lửa.

Ấn tượng đầu tiên của tôi là người phụ nữ này già cỗi đến không thể tin được, nhưng khi nhìn kỹ hơn, tôi không biết vì sao mình lại nghĩ như thế. Làn da căng mịn của Baghra bao quanh những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt của bà ấy. Tấm lưng thẳng và cơ thể dẻo dai của bà giống như một nghệ sĩ nhào lộn người Suli, mái tóc đen mượt không có lấy một cọng tóc bạc. Vậy mà ánh lửa lại làm đường nét trên khuôn mặt bà ấy như một hộp sọ kì quái, hai má hóp lại và những cạnh xương nhô ra. Bà ấy mặc một bộ kefta cũ kỹ không rõ màu sắc, bàn tay xương xẩu đang nắm chặt một cây gậy dẹt đầu bạc màu nhìn như được đẽo từ gỗ hóa thạch.

“Vậy ra,” bà ấy nói với âm giọng trầm thấp phát ra từ yết hầu, “cô là Tiết Dương Sư đến để cứu rỗi chúng ta. Những người giống như cô ở đâu rồi?”

Tôi ngọ nguậy một cách bứt rứt.

“Sao nào cô gái, cô bị câm à?”

“Không phải,” tôi cuối cùng cũng cất tiếng.

“Vậy thì được, ta cho là thế. Tại sao cô không được kiểm tra khi còn nhỏ?”

“Tôi đã được kiểm tra rồi.”

“Hừmm,” bà lầm bầm. Rồi sắc mặt bà ấy đột nhiên thay đổi. Bà ấy nhìn tôi với đôi mắt ảm đạm khó dò khiến một cơn ớn lạnh dâng lên trong tôi kể cả khi căn phòng đang chứa đầy hơi nóng. “Ta mong rằng cô mạnh hơn vẻ ngoài nhiều, cô gái ạ,” bà ấy nói một cách dứt khoát.

Một bàn tay xương xẩu lộ ra từ bên dưới tay áo choàng của bà ấy và siết chặt lấy cổ tay tôi. “Giờ thì,” bà ấy tiếp tục, “để xem cô có thể làm được gì nào.”

ỐI VÀ XƯƠNG TRẮNG Nguyên tác: Shadow and bone ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.