Bóng Tối Và Xương Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau không tệ hại như tôi đã tưởng. Khi tôi bước vào đại sảnh thì Zoya đã ở đó từ sớm rồi. Cô ta ngồi một mình ở cuối bàn của Tiết Độ Sư và ăn sáng trong im lặng. Cô ta chẳng buồn ngẩng lên khi Marie và Nadie cất tiếng chào tôi, và tôi cũng cố hết sức để lờ mặt cô ta.

Tôi trân trọng từng bước chân trên đường đến bờ hồ. Vầng thái dương đang tỏa sáng và tiết trời lành lạnh lướt trên má tôi, và tôi không hề mong mỏi đến căn nhà bằng đá chật chội và kín mít như ngục tù của Baghra chút nào. Nhưng khi tôi trèo lên bậc thangtrước cửa nhà bà ấy, tôi nghe thấy những giọng nói lớn tiếng.

Tôi chần chừ một chốc rồi khẽ gõ cửa. Tiếng nói đột nhiên ngưng bặt, một lát sau, tôi đẩy cửa ra rồi hé nhìn vào trong. Hắc Y đang đứng cạnh lò sưởi đá của Baghra với khuôn mặt giận dữ.

“Xin lỗi,” tôi nói và bắt đầu lùi ra khỏi cửa.

Nhưng Baghra chỉ gắt lên, “Cô gái, vào trong ngay. Đừng để hơi nóng thoát ra ngoài.”

Khi tôi bước vào và đóng cửa lại, Hắc Y khẽ cúi chào tôi. “Cô thế nào, Alina?”

“Tôi vẫn ổn,” tôi đáp lời.

“Cô ta ổn!” Bahgra rít lên. “Cô ta ổn! Cô ta thắp sáng một đại sảnh cũng không xong, nhưng cô ta ổn.”

Tôi nhăn mặt và ước gì mình có thể biến vào trong đôi giày đang mang.

Nhưng ngạc nhiên thay, Hắc Y chỉ nói, “Để mặc cô ấy.

Baghra nheo mắt lại. “Ngài sẽ thích thế, đúng không?”

Hắc Y thở dài và bực dọc vò tóc. Khi anh ta nhìn tôi, trên miệng là một nụ cười buồn và mái tóc rối bù chĩa tứ tung. “Baghra có cách làm riêng của mình,” anh ta nói.

“Đừng tỏ giọng kẻ cả với ta, thằng nhóc này!” Giọng của bà như vụt ra tựa dây roi quất vào không trung. Kinh ngạc làm sao, tôi lại thấy Hắc Y đứng thẳng người hơn và cau mày như thể bản thân anh ta vừa bị bắt ở lại.

“Không được mắng ta, mụ già,” anh ta nói bằng âm giọng trầm thấp và nguy hiểm.

Cơn thịnh nộ xé tan không trung. Tôi đã rơi vào hoàn cảnh nào thế này? Tôi tính đường lẻn ra khỏi cửa và để mặc họ tiếp tục cuộc cãi vã đã bị tôi gián đoạn thì giọng của Baghra lại vang lên lần nữa.

“Tên nhóc này muốn đem cho cô một bộ khuếch đại,” bà ấy nói. “Cô nghĩ sao hả cô gái?”

Việc nghe thấy Hắc Y bị gọi là “tên nhóc” lạ lẫm đến mức khiến tôi phải mất một thời gian mới hiểu được điều bà ấy muốn nói. Nhưng khi đã hiểu ra thì niềm hy vọng và nhẹ nhõm ngập tràn trong tôi. Một bộ khuếch đại! Tại sao trước đây tôi không nghĩ đến nó? Tại sao trước đây họ không nghĩ đến nó? Baghra và Hắc Y có thể giúp tôi kêu gọi năng lực của mình vì họ là những bộ khuếch đại sống, vậy thì tại sao không phải là một bộ khuếch đại của riêng tôi như móng vuốt gấu của Ivan hay chiếc răng hải cẩu mà Marie đeo trên cổ?

“Tôi nghĩ ý kiến đó thật sáng suốt!” Tôi reo to hơn mình dự tính.

Baghra “xì” một tiếng đầy chán ghét.

Hắc Y liếc nhìn bà ta bằng ánh mắt sắc lẻm, nhưng rồi anh ta quay lại phía tôi. “Alina, cô đã bao giờ nghe về bầy Morozova chưa?”

“Tất nhiên là rồi. Cô ta cũng đã nghe về ngựa một sừng lẫn rồng của nước Shu Han,” Baghra nói móc mỉa.

Cơn giận chợt xuất hiện trên mặt Hắc Y, nhưng rồi có vẻ như anh ta đã kiềm lại được. “Ta có thể nói chuyện riêng với cô không, Alina?” anh ta lịch sự yêu cầu.

“Tất... tất nhiên rồi,” tôi lắp bắp.

Baghra khịt mũi lần nữa, nhưng Hắc Y mặc kệ bà ấy và nắm lấy khuỷu tay tôi dẫn ra khỏi căn nhà đá, cánh cửa được đóng chặt phía sau lưng. Khi chúng tôi đã đi được một khoảng ngắn trên lối đi nhỏ, anh ta thở dài thườn thượt và vò rối tóc lần nữa. “Bà già đó,” anh ta lẩm bẩm.

Thật khó mà nhịn cười.

“Gì đấy?” anh ta thận trọng hỏi dò.

“Thần chỉ chưa bao giờ thấy ngài...mất bình tĩnh đến vậy.”

“Baghra có ảnh hưởng đến người khác như thế đấy.”

“Bà ấy cũng là sư phụ của ngài sao?”

Thoáng u ám vụt qua trên khuôn mặt anh ta. “Đúng vậy,” anh ta trả lời. “Vậy cô biết gì về bầy Morozova nào?”

Tôi cắn môi. “Chỉ là, chà, ngài biết đấy...”

Anh ta thở dài. “Chỉ là chuyện cổ tích trẻ con?” Tôi nhún vai tỏ vẻ biết lỗi.

“Không sao đâu,” anh ta bảo. “Cô nhớ được gì từ những câu chuyện ấy?”

Tôi hồi tưởng lại, nhớ đến giọng của Ana Kuya trong kí túc xá vào đêm khuya. “Chúng là loài hươu màu trắng, sinh vật thần thoại chỉ xuất hiện lúc hoàng hôn.”

“Chúng chẳng thần thoại hơn chúng ta đâu. Nhưng chúng đã tồn tại từ rất xưa và vô cùng quyền năng.”

“Chúng có thật sao?” Tôi hoài nghi hỏi lại. Không nói thêm rằng dạo gần đây bản thân không cảm thấy được chút thần thông hay quyền năng gì hết.

“Ta nghĩ vậy.”

“Nhưng Baghra thì không?”

“Bà ta luôn cho rằng những ý kiến của ta thật nực cười. Cô còn nhớ gì nữa?”

“Chậc,” tôi cười và nói. “Trong chuyện kể của Ana Kuya thì chúng có thể nói chuyện, và nếu một thợ săn bắt được rồi tha mạng cho chúng thì chúng sẽ ban cho người ấy những điều ước.”

Rồi anh ta cười to. Đó là lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng cười của anh ta, một thanh âm trầm trầm dễ nghe khiến cả không gian lay động. “À, phần đó thì chắc chắn không đúng rồi.”

“Nhưng những phần còn lại thì sao?”

“Những đời vua và Hắc Y trước đây đã tìm kiếm bầy Morozova suốt hàng trăm thế kỷ. Những thợ săn dưới quyền ta bảo rằng họ đã tìm thấy dấu vết của chúng, dù chưa bao giờ được nhìn thấy tận mắt.”

“Và ngài tin họ?”

Ánh mắt xám màu đá của anh ta lạnh lùng và bình thản. “Thuộc hạ của ta không bao giờ dám dối gạt ta.” Tôi cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Tôi cũng chẳng thích thú gì việc nói dối Hắc Y khi biết được anh ta có thể làm những gì. “Được rồi,” tôi trả lời một cách bứt rứt.

“Nếu một con Morozova đực bị bắt, gạc của nó có thể làm thành một bộ khuếch đại.” Anh ta vươn sang và gõ nhẹ lên xương quai xanh của tôi __ chỉ một thoáng đụng chạm ấy thôi đã đủ để truyền qua người tôi một luồng điện mang theo sự kiên định ẩn giấu.

“Một chiếc vòng đeo cổ?” tôi hỏi và cố gắng mường tượng nó trong khi vẫn còn cảm thấy ngón tay của anh ta gần cổ họng.

Anh ta gật đầu. “Bộ khuếch đại mạnh nhất từ trước đến nay.”

Tôi há hốc mồm. “Và ngài muốn trao nó cho thần?”

Anh ta gật đầu lần nữa.

“Không phải sẽ dễ hơn nếu ngài tìm cho thần một cái móng vuốt hay răng nanh hay, thần không biết nữa, bất kì cái gì khác sao?”

Anh ta lắc đầu. “Nếu chúng ta có chút hy vọng nào về việc phá hủy vùng Vực Tối, chúng ta phải cần đến năng lượng từ con hươu đực.”

“Nhưng có lẽ nếu thần có một cái gì để luyện tập cùng...”

“Cô biết việc đó là không thể mà.”

“Thần có biết sao?”

Anh ta cau mày. “Không phải cô đã đọc qua sách lý thuyết sao?”

Tôi nhìn anh ta và nói. “Có rất nhiều lý thuyết.”

Anh ta khiến tôi ngạc nhiên khi mỉm cười. “Ta quên rằng cô vẫn còn lạ lẫm với mọi chuyện.”

“Thần thì không quên đâu,” tôi lẩm bẩm.

“Tệ đến thế sao?”

Xấu hổ thay, tôi cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Và tôi nuốt xuống. “Chắc Baghra đã nói với ngài về việc thần không thể tự mình triệu hồi dù chỉ một tia sáng.”

“Nó sẽ xảy đến thôi, Alina. Ta không lo lắm đâu.”

“Ngài không lo sao?”

“Không. Và cho dù có đi nữa thì mọi chuyện sẽ ổn khi chúng ta bắt được con hươu đực.”

Tôi chợt cảm thấy một đợt sóng thất vọng dâng lên trong người. Nếu một bộ khuếch đại có thể làm tôi trở thành một Grisha thật sự, thì tôi không muốn chờ đợi một nhánh gạc hoang đường nào cả. Tôi muốn một bộ khuếch đại có thật. Ngay bây giờ.

“Nếu không ai có thể tìm thấy bầy Morozova sau bao nhiêu năm nay, điều gì khiến ngài nghĩ rằng ngài có thể tìm thấy chúng lúc này?” tôi hỏi.

“Vì đó là chuyện đương nhiên. Con hươu đực ấy được định sẵn cho cô, Alina. Ta có thể cảm thấy điều đó.” Anh ta nhìn thẳng vào tôi. Mái tóc vẫn còn rối bù, và trong nắng sáng rực rỡ, anh ta nhìn đẹp trai và giống người thường hơn những lần tôi thấy trước đó. “Ta cho là, ta đang yêu cầu cô phải tin ta,” anh ta nói tiếp.

Tôi phải nói gì đây? Thật sự tôi không có lựa chọn nào khác. Nếu Hắc Y muốn tôi kiên nhẫn thì tôi phải kiên nhẫn thôi. “Được rồi,” cuối cùng tôi cũng nói. “Nhưng nhanh lên nhé.”

Anh ta cười lần nữa, và tôi cảm thấy hai má chợt đỏ bừng trong vui thích. Rồi biểu cảm của anh ta trở nên nghiêm túc. “Ta đã đợi cô từ rất lâu, Alina,” anh ta bảo. “Cô và ta sẽ thay đổi thế giới.”

Tôi lo lắng cười to. “Thần không phải kiểu người có thể thay đổi thế giới đâu.”

“Cứ chờ mà xem,” anh ta nhẹ nhàng nói, và khi anh ta nhìn thẳng vào tôi bằng đôi mắt xám màu đá thạch anh ấy, tim tôi chợt đánh khẽ một nhịp. Tôi tưởng rằng anh ta sẽ nói thêm gì nữa, nhưng đột nhiên anh ta lùi lại, trên mặt là biểu cảm phiền muộn. “Chúc may mắn với bài học của cô,” anh ta nói. Anh ta khẽ cúi chào tôi rồi quay bước tiến về lối đi dẫn ra bờ hồ. Nhưng anh ta chỉ đi được vài bước trước khi quay lại về phía tôi. “Alina,” anh ta nói. “Về chuyện con hươu đực...”

“Vâng?”

“Làm ơn hãy giữ kín chuyện đó cho riêng cô. Hầu hết những người khác đều nghĩ rằng đó chỉ là chuyện cổ tích cho bọn trẻ, và ta ghét bị nhìn như một thằng ngốc.”

“Thần sẽ không nói gì đâu,” tôi hứa.

Anh ta gật đầu và rời đi mà không nói thêm lời nào. Tôi dõi theo dáng lưng anh ta. Tôi cảm thấy có chút chóng mặt mà không hiểu vì sao.

Khi tôi ngẩng lên, Baghra đang đứng ngay cửa vào của căn nhà đá và quan sát tôi. Tôi đỏ mặt mà chẳng vì lý do gì.

“Hừm,” bà ta khịt mũi, và rồi quay lưng lại với cả tôi.

***

Sau cuộc nói chuyện với Hắc y , tôi đã chủ động ghé thăm thư viện lần đầu tiên. Những con hươu đực không hề được nhắc đến trong bất kì quyển sách lý thuyết nào của tôi, nhưng tôi đã tìm được một đoạn tham khảo về Ilya Morozova, một trong những Grisha đầu tiên có quyền năng mạnh nhất.

Những chi tiết về bộ khuếch đại cũng được viết rất nhiều. Những cuốn sách cũng viết rất rõ về việc một Grisha chỉ có thể sở hữu một bộ khuếch đại duy nhất trong đời, và một khi Grisha đó đã làm chủ bộ khuếch đại ấy thì không ai có thể chiếm đoạt nó được nữa: “Grisha sở hữu bộ khuếch đại, nhưng đồng thời bộ khuếch đại cũng sở hữu Grisha. Khi mọi chuyện đã hoàn tất, sẽ không còn đường lui khác. Tương đồng kêu gọi tương đồng, và liên kết được thiết lập.”

Tôi không hiểu lắm về lý do cho chuyện đó, nhưng dường như nó có liên quan đến sự kiểm soát năng lực của Grisha.

“Loài ngựa có tốc độ. Loài gấu có sức mạnh. Loài chim có cánh bay. Không một sinh vật nào có đủ hết những thiên phú ấy, và vì thế mà thế giới được gìn giữ trong cân bằng. Bộ khuếch đại cũng là một phần của sự cân bằng ấy, chúng không phải phương tiện để phá vỡ nó, và mỗi Grisha phải cố gắng để ghi nhớ điều này hoặc mạo hiểm gánh nhận hậu quả.”

Một triết gia khác lại viết, “Tại sao một Grisha chỉ có thể sở hữu một bộ khuếch đại? Thay vào đó ta sẽ trả lời câu hỏi này: Thế nào là vô hạn? Chính là vũ trụ và lòng tham của con người.”

Ngồi bên dưới mái vòm thủy tinh của thư viện, tôi lại nghĩ đến Hắc Giáo Chủ. Hắc Y đã từng nói vùng Vực Tối là kết cuộc từ lòng tham của tổ tiên anh ta. Có phải đó là hậu quả mà những triết gia muốn nói? Lần đầu tiên, tôi chợt nhận ra Vực Tối là nơi duy nhất khiến Hắc Y phải lực bất tòng tâm, nơi duy nhất khiến năng lực của anh ta trở thành vô dụng. Con cháu của Hắc Giáo Chủ đã phải chịu đựng khổ sở vì tham vọng của ông ta. Dù vậy, tôi vẫn không thể ngăn mình nghĩ rằng Ravka mới là nơi phải trả nợ bằng máu.

***

Thu chuyển sang đông, và từng đợt gió lạnh thổi trần những nhánh cây trong cung điện. Bàn ăn của chúng tôi vẫn được bày trái cây và hoa tươi được thu hoạch từ nhà kính của Grisha, nơi họ tạo nên thời tiết của riêng mình. Nhưng kể cả những quả đào mọng nước vào những chùm nho tím ngắt cũng không giúp tôi cải thiện khẩu vị của mình là bao.

Không hiểu sao tôi nghĩ rằng cuộc đối thoại với Hắc Y đã thay đổi thứ gì đó trong tôi. Tôi muốn tin vào những gì anh ta đã nói, và khi đứng bên bờ hồ hôm ấy, tôi suýt đã làm thế. Nhưng không có gì thay đổi cả. Tôi vẫn không thể triệu hồi năng lực nếu không có sự giúp đỡ của Baghra. Tôi vẫn chưa phải là một Grisha thực thụ.

Dù là thế, tôi cũng cảm thấy đỡ buồn tủi hơn. Hắc Y đã yêu cầu tôi tin vào anh ta, và nếu anh ta tin rằng con hươu đực thần thoại kia chính là câu trả lời, thì tất cả những gì tôi có thể làm là mong rằng anh ta đã đúng. Tôi vẫn tránh luyện tập chung với những Tiết Độ Sư khác, nhưng tôi chịu để Marie và Nadia lôi kéo mình đến banya một vài lần và tham dự một buổi kịch múa ở Đại Điện. Tôi thậm chí còn để Genya điểm lên gò má mình chút màu sắc.

Thái độ mới của tôi khiến Baghra tức điên lên.

“Cô thậm chí còn chẳng buồn cố gắng nữa!” bà ấy hét lên. “Cô đang chờ một con hươu thần thoại nào đó để cứu rỗi cô sao? Chờ chiếc vòng đeo cổ tuyệt đẹp hả? Cô nên chờ một con ngựa một sừng đến gối đầu nó lên lòng cô luôn đi, đồ ngu ngốc.”

Khi bà ấy bắt đầu mắng nhiếc tôi, tôi chỉ nhún vai. Bà ấy nói đúng. Tôi đã mệt mỏi khi cứ phải cố gắng rồi thất bại. Tôi không giống như những Grisha khác, và đã đến lúc tôi chấp nhận điều đó. Ngoài ra, cái phần nổi loạn trong tôi cảm thấy thích thú khi chọc bà ấy kích động như thế.

Tôi không biết Zoya đã lãnh hình phạt như thế nào, nhưng cô ta vẫn tiếp tục lờ tôi đi. Cô ta đã bị cấm bước vào phòng tập huấn, và tôi nghe đâu cô ta sẽ quay lại Kribsirk sau đại tiệc mùa đông. Thi thoảng tôi bắt gặp cô ta liếc nhìn tôi hoặc che miệng cười khúc khích cùng với nhóm bạn Tiết Độ Sư của mình, nhưng tôi cố không để điều đó làm mình bận lòng.

Nhưng mà tôi vẫn không thể giũ bỏ nhận thức về thất bại của mình. Khi tuyết đầu mùa đổ xuống, tôi tỉnh giấc và phát hiện một bộ kefta mới đang chờ tôi ở ngay cửa. Nó được làm từ len cừu dày màu xanh nửa đêm và có mũ phía sau được viền bằng lông dày màu vàng. Tôi khoác nó lên người, thật khó để không cảm thấy bản thân là một kẻ giả mạo.

Sau khi ăn sáng xong, tôi lại tiếp tục hành trình quen thuộc đến căn nhà đá của Baghra. Lối đi lát sỏi đã được dọn sạch tuyết bởi những Tiết Hỏa Sư nay lấp lánh bên dưới ánh nắng yếu ớt của mặt trời mùa đông. Tôi đã gần đến được bờ hồ thì một người hầu đuổi kịp tôi.

Cô ấy trao cho tôi một mẩu giấy được gấp lại và nhún chân cúi chào trước khi chạy về lại. Tôi nhận ra nét chữ của Genya.

<Đội của Malyen Oretsev đã đóng quân tại tiền đồn Chernast ở Bắc Tsibeya được sáu tuần. Cậu ta được ghi vào danh sách những người khỏe mạnh. Cô có thể viết cho cậu ta và gửi qua trung đoànĐại sứ nước Kerch đang tới tấp tặng quà cho Hoàng hậu. Hàu và chim dẽ cát được được đóng băng trong đá khô (nghe ghê thiệt) và kẹo quả hạnh! Tôi sẽ đem một ít cho cô tối nay. - G

Mal đang ở Tsibeya. Cậu ấy vẫn còn sống, an toàn, tránh xa chiến trận, có lẽ đang tham gia trò săn bắn mùa đông.

Tôi nên cảm thấy biết ơn. Tôi nên cảm thấy vui mừng.

Cô có thể viết cho cậu ta và gửi qua trung đoàn. Tôi đã viết cho cậu ấy và gửi qua trung đoàn hàng tháng nay.

Tôi nghĩ đến lá thư cuối cùng mình đã gửi.

Mal thân mến, tôi viết. mình vẫn không nghe tin gì từ bồ, nên cho là bồ đã gặp và kết hôn với một con volcra đang sống hạnh phúc ở vùng vực tối, nơi có cả giấy bút lẫn ánh sáng để hồi âm. hoặc, khả dĩ hơn, cô dâu mới ăn hết tay của bồ.

Tôi viết đầy lá thư những dòng miêu tả Botkin, về con chó khụt khịt mũi của Hoàng hậu, về niềm say mê tò mò của Grisha với những phong tục của thường dân. Tôi kể cậu ấy nghe về Genya xinh đẹp và dãy nhà ở bên hồ và mái vòm bằng thủy tinh tuyệt diệu trong thư viện. Tôi kể cậu ấy nghe về Baghra bí ẩn và hoa lan trong nhà kính và những chú chim được vẽ trên đầu giường của mình. Nhưng tôi chưa kể cho cậu ấy nghe về con hươu đực Morozova hoặc về chuyện tôi là một thảm họa với tư cách một Grisha hoặc chuyện tôi vẫn nhớ về cậu ấy mỗi ngày.

Sau khi viết xong, tôi ngần ngại và rồi nhanh chóng nguệch ngoạc mấy dòng ở cuối tờ giấy, Mình không biết liệu bồ có nhận được những lá thư trước đó không. nơi này đẹp đến mức mình thể dùng ngôn từ để diễn tả, nhưng chịu đổi lấy tất cả một buổi trưa chơi thảy đá hồ cùng ở trivka. làm ơn hãy hồi âm cho mình.

Nhưng cậu ấy hẳn đã nhận được thư của tôi. Cậu ấy đã làm gì với chúng? Liệu cậu ấy có buồn mở thư ra đọc không? Liệu cậu ấy có thở dài xấu hổ khi lá thư thứ năm và thứ sáu và thứ bảy đến nơi?

Tôi rụt người. Làm ơn hãy hồi âm, Mal. Làm ơn đừng quên mình, Mal.

Thật thảm hại, tôi nghĩ và quệt đi những giọt nước mắt giận dữ.

Tôi nhìn ra bờ hồ. Mặt nước bắt đầu đóng băng. Tôi nghĩ đến con lạch chảy ngang qua tư dinh của Công tước Keramsov. Vào mỗi mùa đông, Mal và tôi cùng đợi cho con lạch ấy đóng băng để có thể trượt trên đó.

Tôi vò nát mẩu giấy của Genya trong tay. Tôi không muốn nghĩ về Mal thêm nữa. Tôi ước gì mình có thể xóa sạch những kí ức về Keramzin. Trên hết, tôi ước gì mình có thể chạy trở về phòng và khóc cho thỏa thích. Nhưng tôi không thể. Tôi phải trải qua thêm một buổi sáng khổ sở và vô vọng với Baghra.

Tôi chậm rãi bước xuống lối đi từ bờ hồ, rồi dậm chân mạnh bạo lên bậc thang dẫn đến căn nhà đá của Baghra và đẩy tung cửa.

Bà ấy đang ngồi bên đống lửa như thường lệ để sưởi ấm thân hình xương xẩu của mình. Tôi ngồi phịch xuống ghế đối diện bà và chờ đợi.

Baghra để thoát ra một tràng cười ngắn. “Vậy ra hôm nay cô giận dữ sao, cô gái? Cô có gì để bực mình nào? Cô đã phát ốm vì chờ đợi con hươu trắng thần thoại của mình rồi sao?”

Tôi khoanh tay và không nói gì.

“Trả lời đi, cô gái.”

Vào một ngày nào khác, tôi có thể đã nói dối, đã nói với bà ấy rằng tôi vẫn ổn, rằng tôi chỉ hơi mệt thôi. Nhưng tôi đoán mình đã đạt đến cực hạn chịu đựng của mình rồi, vì tôi đã gắt lên. “Tôi phát ốm với tất cả chuyện này,” tôi giận dữ nói. “Tôi phát ốm với việc ăn cá trích và ăn bánh mì lúa mạch vào buổi sáng. Tôi phát ốm với việc mặc bộ kefta ngu ngốc này. Tôi phát ốm với việc bị Botkin thụi liên tục vào người, và tôi phát ốm với bà.”

Tôi tưởng bà ấy sẽ giận điên người, nhưng thay vào đó bà ấy chỉ nhìn tôi. Với ánh mắt sáng lóe màu đen trong ánh lửa và đầu nghiêng sang một bên, bà ấy trông rất giống với một con chim sẻ xấu tính.

“Không,” bà ấy chậm rãi nói. “Không. Không phải thế. Có gì đó khác. Chuyện gì vậy? Cô gái bé nhỏ tội nghiệp nhớ nhà sao?”

Tôi khịt mũi. “Nhớ nhà vì điều gì chứ?”

“Nói ta nghe nào, cô gái. Cuộc sống của cô ở đây có gì tệ hại chứ? Quần áo mới, một chiếc giường êm ái, thức ăn nóng hổi vào mỗi bữa, cơ hội được trở thành thú cưng của Hắc Y.”

“Tôi không phải thú cưng của anh ta.”

“Nhưng cô cũng muốn thế,” bà ta chế giễu. “Đừng mắc công nói dối ta làm gì. Cô cũng như những kẻ khác mà thôi. Ta đã nhìn thấy cách cô nhìn thằng nhóc ấy.

Má của tôi nóng lên, và tôi nghĩ đến chuyện đánh vào đầu Baghra bằng chính cây gậy của bà ấy.

“Hàng ngàn cô gái sẽ bán đứng mẹ của mình chỉ để được như cô, và giờ cô ở đây, khổ sở và giận dỗi như một đứa trẻ. Vậy nói ta nghe đi, cô gái. Trái tim bé nhỏ u buồn của cô héo hắt vì điều gì?”

Bà ấy nói đúng, tất nhiên. Tôi thừa biết mình đang nhớ nhà vì cậu bạn thân của mình. Nhưng tôi sẽ không nói cho bà ấy biết điều đó.

Tôi đứng dậy, nóng nảy đập tay lên lưng ghế. “Chuyện này thật lãng phí thời gian.”

“Vậy sao? Cô còn gì để làm với một ngày của mình nào? Vẽ bản đồ? Lấy mực cho vài ba lão họa sĩ già khác?”

“Là một người vẽ bản đồ chẳng có gì sai cả.”

“Ôi tất nhiên. Và làm một con thằn lằn cũng chẳng có gì sai cả. Trừ khi cô được sinh ra là một con diều hâu.”

“Tôi chịu đựng đủ rồi,” tôi càu nhàu và quay lưng lại với bà ấy. Nước mắt tôi chực rơi nhưng đừng hòng tôi bật khóc trước mặt bà ấy.

“Cô đi đâu đấy?” bà ấy gọi với sau tôi, giọng nói móc mỉa. “Có gì chờ cô ở ngoài đó nào?”

“Không gì cả!” Tôi hét vào mặt bà ta. “Không ai cả!”

Ngay sau khi nói câu đó, sự thật trần trụi của ngôn từ như cú đánh trực diện khiến tôi ngưng thở. Tôi siết chặt nấm đấm cửa, bỗng nhiên cảm thấy chóng mặt.

Trong giây phút đó, kí ức về những Thẩm tra viên Grisha ùa về với tôi.

Tôi đang ở trong phòng chờ tại keramzin. một ngọn lửa cháy lò sưởi. người đàn ông mặc đồ xanh trông có vẻ nặng nề đã tóm lấy tôi và kéo rời khỏi mal.

Tôi cảm thấy từng ngón tay của Mal trượt dần đi khi tay chúng tôi bị giật khỏi nhau.

Thiếu niên mặc đồ tím đỡ Mal dậy và kéo cậu ấy vào trong thư viện, đóng chặt cửa lại phía sau lưng anh ta. Tôi đấm và đá. Tôi có thể nghe thấy Mal la hét tên mình.

Người đàn ông nọ giữ lấy tôi. Người phụ nữ mặt áo đỏ nắm chặt lấy cổ tay tôi. Tôi cảm thấy một dòng chảy kiên định thuần khiết đột nhiên chảy khắp người.

Tôi thôi không giãy giụa. Một tiếng gọi vang lên trong tôi. nứ gì đó trong tôi trỗi dậy đáp lời.

Tôi không thể thở. Phổi tôi nhức nhối vì thiếu khí, tựa hồ như mình đang vẫy vùng bên dưới đáy hồ, chỉ chút nữa là đập tan được bề mặt.

Người phụ nữ mặt đồ đỏ cẩn thận quan sát tôi, hai mắt bà ta nheo lại.

Tôi nghe tiếng của Mal vọng qua cửa thư viện. Alina, Alina.

Lúc ấy tôi đã biết. Tôi biết rằng chúng tôi khác xa nhau. Khác nhau vô cùng và vô phương thay đổi.

Alina. Alina!

Tôi đã lựa chọn. Tôi tóm lấy thứ gì bên trong mình và dìm nó xuống.

“Mal!” Tôi hét lên, và bắt đầu giãy giụa lần nữa.

Người phụ nữ áo đỏ cố giữ chặt cổ tay tôi, nhưng tôi tiếp tục vặn vẹo và rên rỉ cho đến khi bà ta thả tôi ra.

Tôi tựa vào cửa nhà của Baghra và run rẩy. Người phụ nữ áo đỏ ấy là một bộ khuếch đại sống. Đó là lý do vì sao tiếng gọi của Hắc Y lại quen thuộc đến vậy.

Nhưng bằng cách nào đó mà tôi đã chống lại được bà ấy.

Cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra.

Trước khi Mal đến, Keramzin chỉ là nơi chốn kinh sợ, là những đêm dài khóc than trong bóng tối, là những đứa trẻ lớn tuổi luôn lờ tôi đi, là những căn phòng trống trải và lạnh lẽo. Nhưng rồi Mal xuất hiện và tất cả mọi thứ đều thay đổi. Cánh rừng cô độc trở thành nơi thám hiểm. Keramzin trở thành cung điện, thành vương quốc của cả hai, và tôi không còn sợ hãi nữa.

Nhưng những Thẩm tra viên Grisha có thể đã đem tôi đi khỏi Keramzin. Họ có thể đã tách rời tôi và Mal, và cậu ấy là điều tốt lành duy nhất trong thế giới của tôi. Nên tôi đã chọn. Tôi đã nhấn chìm năng lực của mình và kiềm hãm nó mỗi ngày với tất cả sức mạnh và ý chí mà không hề nhận ra. Tôi cố gắng vô cùng để giữ kín bí mật ấy.

Tôi nhớ mình đã đứng cùng Mal cạnh cửa sổ để dõi theo những Grisha rời đi trên cỗ xe tam mã của họ, và tôi đã mệt mỏi đến thế nào. Sáng ngày hôm sau, tôi thức dậy và nhìn thấy quầng thâm dưới hai mắt. Chúng túc trực trên mặt tôi kể từ đó.

Và giờ thì sao? Tôi tự hỏi bản thân trong lúc áp sát trán mình lên mặt gỗ mát lạnh của cánh cửa, toàn thân run lẩy bẩy.

Giờ thì Mal đã bỏ tôi lại phía sau.

Người duy nhất trên thế giới hiểu rõ tôi đã quyết định rằng tôi còn chẳng đáng đổi lấy một vài dòng hồi âm. Nhưng tôi vẫn chờ. Mặc kệ tất cả xa hoa của Tiểu Điện, mặc kệ năng lực vừa được phát hiện của mình, mặc kệ sự im lặng của Mal. Tôi vẫn chờ cậu ấy.

Baghra đã đúng. Tôi đã nghĩ rằng mình vẫn đang cố gắng, nhưng tận thâm tâm, phần nào đó trong tôi chỉ muốn trở về nhà với Mal. Phần nào đó trong tôi đã mong rằng tất cả những chuyện này chỉ là một lầm lỗi, rằng Hắc Y sẽ nhận ra sơ sót của mình và gửi tôi trở về trung đoàn, rằng Mal sẽ nhận ra cậu ấy nhớ tôi đến thế nào, rằng chúng tôi sẽ cùng già đi trên bãi cỏ của cả hai. Mal đã tiếp tục cất bước, nhưng tôi vẫn giậm chân tại chỗ, vẫn siết chặt tay cậu ấy trong nỗi kinh sợ khi đứng trước ba dáng người bí ẩn ngày xưa.

Đã đến lúc từ bỏ rồi. Ngày hôm ấy trên vùng Vực Tối, Mal đã cứu mạng tôi, và tôi đã cứu mạng cậu ấy. Có lẽ điều đó đã được sắp đặt để trở thành kết thúc của chúng tôi.

Ý nghĩ ấy nhấn chìm tôi với nỗi tiếc thương, tiếc thương cho giấc mơ cả hai đã chia sẻ, cho tình yêu tôi đã chôn giấu, cho cô gái lạc quan mà tôi sẽ không bao giờ trở thành một lần nữa. Nỗi buồn ấy tràn ngập khắp người tôi, nó tháo gỡ một khúc mắc mà tôi thậm chí còn không ý thức là có tồn tại. Tôi nhắm mắt lại, nhận thấy nước mắt chảy dài trên má, và tôi vươn tay tìm lấy thứ ngự trị trong tôi đã bị che giấu bấy lâu nay. , tôi thì thầm với nó. Tao xin lỗi vì đã bỏ rơi mày trong bóng tối quá lâu. Tao xin lỗi, nhưng giờ tao sẵn sàng rồi.

Tôi kêu gọi và nguồn sáng ấy trả lời. Tôi nhận thấy nó đang lao về phía tôi từ khắp phía, nó lướt trên mặt hồ, nhảy lách tách trên mái vòm bằng vàng của Tiểu Điện, nấp bên dưới cửa và xuyên qua những bức tường trong căn nhà của Baghra. Tôi cảm nhận được nó ở khắp nơi. Tôi xòe tay ra và ánh sáng vỡ òa trong tôi, nó tràn ngập khắp phòng, rọi sáng những bức tường và bếp lò cũ kỹ bằng đá cùng mọi góc cạnh trên khuôn mặt kì dị của Baghra. Nó vây lấy tôi cùng sức nóng mãnh liệt, quyền năng và thuần khiết hơn bao giờ bởi tất cả đều là của tôi. Tôi muốn cười, muốn hát, muốn hét lên. Cuối cùng cũng đã có thứ gì đó thuộc về tôi một cách toàn vẹn.

“Tốt,” Baghra nói, và nheo mắt trước ánh sáng. “Giờ chúng ta vào việc thôi.”

ỐI VÀ XƯƠNG TRẮNG Nguyên tác: Shadow and bone ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.