Tôi giật mình tỉnh giấc. Một luồng khí mát lạnh lướt dọc trên da, rồi tôi mở mắt và nhìn thấy thứ gì như một cụm mây tối màu. Tôi đang nằm ngửa trên sàn tàu. Chỉ mất một vài giây để tôi nhận ra cụm mây đang dần tan để nhường chỗ cho những làn khói u ám, và, ở giữa chúng là mặt trời mùa thu rực sáng. Tôi nhắm mắt lại lần nữa, cảm thấy nhẹ nhõm biết bao. Chúng tôi đang trên đường rời khỏi vùng Vực, tôi nghĩ. Bằng cách nào đó mà chúng tôi đã vượt qua. Là thật sao? Kí ức về cuộc tấn công của những con volcra ùa về với tôi trong kinh sợ đột ngột. Mal đâu rồi?
Tôi cố gượng dậy và cơn đau kéo tới chạy dọc khắp vai. Tôi lờ đi và nhấc người lên. Dưới mắt tôi là một nòng súng trường.
“Đưa nó đi khuất mắt tôi,” Tôi gắt lên và hất nó ra.
Người binh sĩ lại hướng họng súng trở về vị trí cũ và thúc mạnh nó vào người tôi theo kiểu đe dọa. “Ở yên đó,” ông ta ra lệnh.
Tôi sững cả người và nhìn chằm chằm vào người lính đó. “Chuyện quái gì với ông vậy?”
“Cô ta tỉnh rồi!” Ông ta ngoái đầu ra sau và la to. Sau đó có hai binh sĩ khác được trang bị vũ khí cũng đến nhập bọn, là thuyền trưởng và một nữ Tâm Y. Trong thoáng hoảng loạn, tôi đã nhìn thấy họa tiết thêu màu đen nơi viền áo kefta màu đỏ của cô ta. Một Độc Tâm Y muốn gì ở tôi chứ?
Tôi nhìn xung quanh. Một Tiết Khí Sư vẫn đứng cạnh cột buồm chính, hai cánh tay giơ cao và lèo lái chúng tôi đi theo một cơn gió mạnh, đứng bên cạnh anh ta là một binh sĩ hộ vệ. Boong tàu trơn trượt vì máu ở khắp nơi. Dạ dày tôi quặn lại khi nhớ đến trận chiến kinh hoàng vừa nãy. Một Thiện Tâm Y đang chữa trị cho những người bị thương. Mal đâu rồi?
Binh lính và Grisha đứng cạnh lan can, người bỏng rát và bê bết máu, số lượng thưa thớt hẳn so với khi chúng tôi nhổ neo. Họ đều quan sát tôi một cách cảnh giác. Với nỗi sợ ngày càng lớn dần, tôi chợt nhận ra những người lính và Tâm Y xung quanh thật ra đang canh gác tôi. Như một tù nhân.
Tôi lên tiếng: “Mal Oretsev. Cậu ấy là một người dò đường. Cậu ấy đã bị thương trong cuộc tấn công. Cậu ấy đâu rồi?” Không ai nói gì cả. “Làm ơn,” tôi van nài. Cậu ay đâu rồi?
Con thuyền giật mạnh khi đã cập bến. Thuyền trưởng ra hiệu cho tôi bằng súng của mình. “Đứng lên.”
Tôi nghĩ hay là tỏ ra bất hợp tác cho đến khi họ chịu kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra với Mal, nhưng nhìn nữ Độc Tâm Y kia, tôi nghĩ lại. Tôi đứng lên và nhăn mặt bởi cơn đau nơi vai, rồi lảo đảo khi con tàu bắt đầu lại được kéo về phía trước bởi những nhân công trên đất liền. Theo phản xạ, tôi với tay ra để giữ lấy thăng bằng, nhưng người binh sĩ bị tôi chạm vào rụt tránh tôi như bị bỏng. Tôi xoay xở tìm được cách đứng vững, nhưng trí óc vẫn quay cuồng.
Con tàu dừng thêm lần nữa.
“Đi đi,” thuyền trưởng ra lệnh.
Người binh sĩ dẫn độ tôi đi từ điểm phát xạ trên tàu. Tôi đi ngang qua những người sống sót khác, nhận thức được ánh nhìn tò mò và sợ hãi của họ một cách rõ ràng, rồi tôi nhìn thấy Trưởng đoàn Họa Sĩ đang hào hứng huyên thuyên với một người lính. Tôi muốn dừng lại để nói với ông những gì đã xảy ra với Alexei, nhưng tôi không dám làm thế.
Vừa bước lên bến cảng, tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy cả đoàn đã trở lại Kribirsk. Chúng tôi thậm chí còn không thể vượt qua khỏi Vực. Tôi rùng mình. Dù sao thì hành quân qua doanh trại với họng súng chĩa sau lưng vẫn tốt hơn ở trên Hư Hải nhiều.
Không, cũng không tốt hơn bao nhiêu, tôi lo lắng thầm nghĩ.
Mọi người dừng việc mình đang làm lại để trố mắt nhìn theo người binh sĩ dẫn độ tôi về phía đường cái. Tâm trí tôi xoay vòng, cố lục tìm câu trả lời nhưng không nghĩ ra thứ gì khả thi. Tôi đã làm gì sai lúc ở Vực Tối sao? Phá luật gì của quân đội chăng? Mà rốt cuộc thì chúng tôi đã rời khỏi Vực bằng cách nào? Vết thương gần bả vai của tôi chợt nhói lên. Điều cuối cùng tôi nhớ là cơn đau khủng khiếp từ móng vuốt sắc nhọn của con volcra xé nát lưng tôi và luồng sáng chói lòa rực rỡ. Chúng tôi đã sống sót như thế nào?
Những ý nghĩ ấy được đẩy lùi khỏi tâm trí khi chúng tôi đến gần Lều chỉ huy. Thuyền trưởng ra hiệu cho lính gác tạm nghỉ và tiến về phía lối vào.
Người Độc Tâm Y vươn tay ra để ngăn ông lại. “Đây thật là một sự phí phạm thời gian. Chúng ta nên hành động ngay lập tức để...”
“Bỏ tay ngươi ra khỏi ta, đồ hút máu người,” thuyền trưởng gắt lên và hất tay ra.
Trong chốc lát, nữ Độc Tâm Y ấy chỉ nhìn chằm chằm vào ông ta, ánh mắt toát vẻ nguy hiểm, rồi cô ta hờ hững mỉm cười và cúi đầu. “Da, kapitan.”[1] Từng cọng lông sau gáy tôi dựng đứng lên. Thuyền trưởng biến mất sau chiếc lều. Chúng tôi đứng chờ ở ngoài. Tôi lo lắng nhìn về phía nữ Độc Tâm Y, người dường như đã quên mất mối thù của mình với thuyền trưởng và đang dò xét tôi lần nữa. Cô ta còn rất trẻ, có thể còn nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng điều đó chẳng ngăn cản cô đối đầu với một sĩ quan cấp cao. Nhưng làm sao chứ? Cô ta có thể giết chết thuyền trưởng ngay tại chỗ mà không cần vũ khí trên tay. Tôi xoa xoa hai cánh tay, cố giũ bỏ cơn rùng mình vừa phủ khắp toàn thân.
Cửa lều bật mở, và tôi kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy Đại tá Raevsky nghiêm khắc theo sau thuyền trưởng. Tôi đã làm gì mà lại cần đến một chỉ huy cấp trên nhúng tay vào thế này?
Đại tá chăm chú nhìn tôi, khuôn mặt từng trải của ông đanh lại. “Ngươi là ai?”
“Trợ lý vẽ bản đồ Alina Starkov. Thuộc Hội đồng Họa Sĩ Hoàng Gia...”
Ông ngắt lời tôi. “Ngươi là ai?”
Tôi chớp mắt. “Tôi... tôi là một người vẽ bản đồ, thưa ngài.”
Raevsky nhăn mặt. Ông ta kéo một người lính lại gần và nói thầm điều gì đó khiến anh ta phải gấp rút chạy về phía bến cảng. “Đi nào,” ông nói cụt lủn.
Họng súng phía sau thúc mạnh vào lưng tôi và đẩy về phía trước. Tôi có một linh cảm rất xấu về nơi mình đang được đưa đến. Không thể nào, tôi tuyệt vọng nghĩ. Không có nghĩa lý gì hết. Nhưng với hình dáng của chiếc lều lớn màu đen ngày càng hiện rõ trước mắt, chẳng còn nghi ngờ gì về nơi mọi người đang hướng về.
Cổng vào lều của Grisha được canh gác bởi rất nhiều Độc Tâm Y và những oprichniki mặc quần áo màu than, vốn là những chiến binh ưu tú được chọn làm vệ sĩ riêng của ngài Hắc Y. Oprichiniki không phải là Grisha, nhưng họ cũng đáng sợ y như thế.
Nữ Độc Tâm Y từ đoàn tàu hội ý với lính canh trước cửa lều, sau đó cô ấy và Đại tá Raevsky biến mất bên trong. Tôi lại tiếp tục chờ đợi, tim đập nhanh hơn, nỗi lo lắng trong tôi càng dâng cao trước những tiếng thì thầm và ánh nhìn dò xét sau lưng.
Ở phía trên là bốn lá cờ bay phất phới trong gió: màu xanh dương, đỏ, tím, và, cao hơn hẳn những cái còn lại, màu đen. Chỉ mới tối qua thôi, Mal và bạn của mình vẫn còn cười đùa về chuyện lẻn vào chiếc lều này, tự hỏi không biết họ sẽ tìm thấy những gì ở bên trong. Mal đâu rồi? Ý nghĩ ấy tiếp tục quay về, ý nghĩ rõ ràng nhất có thể hình thành trong tôi.
Sau một khoảng thời gian tưởng chừng dài vô tận, người Độc Tâm Y quay trở ra và gật đầu với thuyền trưởng, sau đó ông đưa tôi vào lều của những Grisha.
Trong thoáng chốc nỗi sợ của tôi hoàn toàn tan biến nhờ vào vẻ đẹp xung quanh. Nội thất bên trong chiếc lều được phủ bằng hàng tầng vải lụa màu đồng đang phản chiếu ánh nến chập chờn từ chiếc đèn chùm lấp lánh trên cao. Sàn nhà được lót thảm lông thú đắt tiền. Dọc các bức tường là những tấm lụa lộng lẫy thế cho vách ngăn tách biệt từng gian một, đó là nơi các Grisha tụ họp trong những bộ kefta bắt mắt của mình. Một vài người đang đứng nói chuyện, một số khác lại ngồi trên đệm uống trà. Có hai người đang chăm chú chơi cờ. Tôi nghe thấy tiếng đàn balalaika từ phía xa. Tư dinh của ngài Công tước quả thật rất đẹp, nhưng đó là vẻ đẹp u sầu của những căn phòng bám bụi và những bức họa bị bong tróc, tiếng vang của một thời oanh liệt. Lều của Grisha không giống với bất kì thứ gì tôi đã từng thấy trước đây, một nơi chốn sống động với quyền lực và giàu sang.
Binh lính áp giải tôi xuống một lối đi dài được trải thảm, ở phía cuối là căn lều màu đen trên bệ cao. Những tiếng thì thầm tò mò vang lên khắp lều khi chúng tôi đi qua, những nam và nữ Grisha dừng cuộc trò chuyện mà nhìn tôi kinh ngạc, một số người thậm chí còn đứng lên để nhìn rõ hơn.
Khi chúng tôi đến được bệ cao, căn phòng trở nên ồn ào và tôi chắc rằng mọi người đều nghe được tiếng tim tôi đập liên hồi trong lồng ngực. Phía trước căn lều màu đen là những vị Bộ trưởng ăn mặc sang trọng đính gia huy hoàng gia có hình đôi chim đại bàng và một nhóm các Tâm Y họp lại bên chiếc bàn dài trải đầy bản đồ. Ở đầu bàn là một chiếc ghế gỗ mun đen lưng cao được chạm khắc tinh xảo, và ngự trên đó là một người đàn ông khoác trên mình bộ kefta đen, bàn tay nhợt nhạt đưa lên đỡ lấy cằm.
Chỉ một Grisha mặc trang phục màu đen, được phép mặc trang phục màu đen. Đại tá Raevsky đứng phía sau anh ta, nói bằng âm giọng rất nhỏ để tôi không thể nghe.
Tôi đứng nhìn, tâm trí bị giằng xé giữa sợ hãi và say mê. Anh ta còn trẻ quá, tôi nghĩ. Vị Hắc Y này đã chỉ huy tất cả Grisha từ trước khi tôi sinh ra, nhưng người đàn ông ngồi trên bệ cao trước mắt tôi đây nhìn chẳng lớn tuổi hơn tôi là bao. Anh ta có khuôn mặt góc cạnh và điển trai, mái tóc đen dày phủ lòa xòa cùng đôi mắt xám sáng trong tựa đá thạch anh. Tôi biết rằng năng lực càng mạnh thì Grisha sẽ sống càng lâu, và Hắc Y là người mạnh nhất trong số họ. Nhưng tôi cảm thấy có gì vô lý ở đây, và tôi nhớ đến những lời Eva đã nói: Anh ta không phải người thường. Không ai trong bọn họ bình thường hết.
Một tiếng cười ngân vang như chuông phát ra từ đám đông đang đứng gần tôi ở phía dưới bệ cao. Tôi nhận ra cô gái xinh đẹp mặc đồ xanh, cô gái trong cỗ xe của Tiết Độ Sư đã để ý đến Mal. Cô ta quay sang thì thầm gì đó với người bạn tóc màu hạt dẻ của mình, và họ cùng cười thêm lần nữa. Hai má tôi nóng lên khi tôi tưởng tượng mình trông như thế nào trong chiếc áo choàng cũ kỹ và rách nát, sau chuyến hành trình tiến vào Vực Tối cùng trận chiến với một đàn volcra đói mồi. Nhưng tôi hất cằm lên và nhìn thẳng vào mặt cô nàng xinh đẹp đó. Cứ cười thoải mái, tôi kiên quyết thầm nghĩ. Dù các người có đang nói gì thì tôi cũng đã nghe qua nhiều điều tệ hơn rồi. Cô ta chỉ nhìn tôi thêm chốc lát rồi quay đi. Và tôi được tận hưởng cảm giác hài lòng trong chốc lát trước khi giọng nói của Đại tá Raevasky lôi tôi về thực tại phũ phàng.
“Đưa họ lại đây,” ông ta nói. Tôi quay lại và nhìn thấy binh lính dẫn theo một nhóm người nữa với vẻ hoang mang và kiệt sức đi vào lều để đến chỗ lối đi. Trong số họ có cả người lính đã ở bên cạnh tôi khi đàn volcra tấn công và Trưởng đoàn Họa Sĩ, tấm áo choàng chỉn chu thường khi giờ rách nát và dơ bẩn, khuôn mặt của ông đậm nét kinh hoàng. Lo lắng của tôi lớn dần thêm khi tôi nhận ra họ là những người sống sót từ đoàn tàu và được đem đến trước Hắc Y với vai trò nhân chứng. Đã có chuyện gì xảy ra ở Vực Tối vậy? Họ nghĩ là tôi đã làm gì chứ?
Tôi chợt ngưng thở khi nhận ra những người dò đường trong nhóm. Mikhael là người đầu tiên, lẫn trong đám đông là mái tóc đỏ rối bù của cậu ta nhấp nhô lên xuống trên cái cổ to bè, và đang dựa lên người cậu ta chính là Mal, cậu ấy trông có vẻ mệt mỏi, làn da tái nhợt và băng gạc nhô ra dưới áo sơ mi đẫm máu. Chân tôi khuỵu xuống và tôi đưa tay lên miệng để nén tiếng khóc nấc của mình.
Mal vẫn còn sống. Tôi rất muốn chen qua đám đông để vòng tay ôm lấy cậu ấy, nhưng những gì tôi có thể làm là đứng yên tại chỗ và cảm thấy yên lòng. Dù ở đây có xảy ra chuyện gì thì chúng tôi sẽ ổn thôi. Chúng tôi đã sống sót qua vùng Vực và chúng tôi cũng sẽ vượt qua những chuyện điên rồ này.
Nhưng niềm vui của tôi chợt tan biến khi quay về phía bệ cao. Hắc Y đang nhìn thẳng vào tôi. Anh ta vẫn lắng nghe Đại tá Raevsky với phong thái thư giãn như trước đó, nhưng ánh nhìn thì rất chuyên tâm và tính toán. Anh ta hướng sự chú ý về phía Đại tá trở lại, và tôi nhận ra mình đã nín thở từ nãy giờ.
Khi nhóm người sống sót bị kéo lê đến bục của bệ cao, Đại tá Raevsky ra lệnh: “Kapitan, báo cáo đi.” Thuyền trưởng đứng nghiêm và trả lời bằng giọng vô cảm. “Khoảng chừng ba mươi phút sau khi tiến vào vùng Vực, chúng thần đã bị bao vây bởi một bầy volcra. Chúng thần bị kiềm kẹp và chịu đựng thương vong nặng nề. Thần đang chiến đấu ở phía mạn phải con thuyền. Và rồi, thần nhìn thấy...” Người quân nhân khựng lại, và khi ông ta nói tiếp, giọng nói đã không còn chắc chắn như trước. “Thần không biết chính xác mình đã thấy gì. Một luồng sáng rực rỡ. Chói lòa như buổi ban trưa, không, còn hơn thế nữa. Như đang nhìn thẳng về phía mặt trời.”
Đám đông vỡ òa ra thành những tiếng xì xào. Những người sống sót trên tàu gật đầu lia lịa, và tôi nhận ra mình cũng đang tán thành với họ. Tôi cũng đã nhìn thấy luồng sáng rực rỡ ấy mà.
Thuyền trưởng tiếp tục, “Những con volcra bỏ chạy tán loạn và luồng sáng ấy biến mất. Thần ra lệnh cho mọi người trở lại bến cảng ngay lập tức.”
“Còn cô gái thì?” Hắc Y hỏi.
Tôi nhận ra anh ta đang nói về mình, và nỗi sợ xuyên qua người tôi như mũi dao lạnh giá.
“Thần không thấy cô ta, moi soverenyi [2]”
Hắc Y nhướn một bên mày và quay sang những người sống sót còn lại. “Ai là người tận mắt nhìn thấy những gì đã xảy ra?” Âm giọng của anh ta lạnh lùng và xa xăm, gần như hờ hững.
Những người đó bèn quay sang thì thầm bàn luận với nhau. Rồi Trưởng đoàn Họa Sĩ tiến về phía trước, chậm chạp và rụt rè. Tôi có hơi thương hại ông. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ông ta ăn mặc nhếch nhác như vậy. Mái tóc nâu thưa thớt chĩa lung tung trên đầu và ngón tay mân mê tấm áo choàng tả tơi một cách lo lắng.
“Hãy kể lại những gì ngươi đã thấy,” Raevsky lên tiếng.
Trưởng đoàn liếm môi. “Chúng thần... chúng thần bị tấn công,” ông ta run rẩy nói. “Ẩu đả ở khắp nơi. Rất ồn ào. Và máu lênh láng... Một cậu trai, Alexei, bị bắt mất. Khủng khiếp, vô cùng khủng khiếp.” Đôi tay ông ta vung vẩy như hai chú chim đang bay tán loạn.
Tôi cau mày. Nếu Trưởng đoàn đã nhìn thấy Alexei bị tấn công, vậy thì tại sao ông ta không đến giúp cậu ấy?
Người đàn ông lớn tuổi hắng giọng. “Chúng ở khắp mọi nơi. Thần thấy một con đuổi theo cô ta...”
“Ai?” Raevsky hỏi.
“Alina... Alina Starkov, một trong số những trợ lý của thần”
Cô gái xinh đẹp mặc đồ xanh nhếch mép cười và nhoài người về phía bạn mình thì thầm. Tôi nghiến răng. Thật hay làm sao khi biết rằng Grisha vẫn có thể giữ được tính trưởng giả của họ trong lúc đang nghe về một cuộc tấn công của volcra.
“Tiếp tục đi,” Raevsky thúc giục.
“Thần thấy một con đuổi theo cô ta và người dò đường kia,” Trưởng đoàn tiếp lời và chỉ về phía Mal.
“Vậy ông đã ở đâu hả?” Tôi hỏi một cách giận dữ. Lời nói đã thoát khỏi miệng tôi trước khi tôi kịp suy xét lại. Mọi khuôn mặt đều hướng về phía tôi, nhưng tôi chẳng quan tâm. “Ông đã thấy bọn volcra tấn công chúng tôi. Ông thấy con quái thú đó bắt Alexei đi. Tại sao ông không đến giúp?”
“Ta không thể làm gì cả,” ông ta bào chữa, hai tay dang ra. “Chúng ở khắp nơi. Mọi thứ đều hỗn loạn!”
“Alexei có thể vẫn còn sống nếu ông chịu lê cặp mông xương xẩu đó đến giúp chúng tôi!”
Có tiếng hổn hển và một tràng cười khẽ từ phía đám đông. Trưởng đoàn đỏ mặt giận dữ và tôi cảm thấy hối hận ngay lập tức. Nếu tôi thoát khỏi đống lộn xộn này, tôi chắc chắn sẽ gặp rắc rối to.
“Đủ rồi!” Raevsky quát. “Kể lại những gì ngươi đã thấy, Trưởng đoàn.”
Đám đông im lặng và Trưởng đoàn lại liếm môi. “Người dò đường ngã xuống. Cô ta ở bên cạnh cậu ấy. Con quái thú ấy, con volcra, đang lao về phía họ. Thần nhìn thấy nó đè lên người cô ta và rồi... cô ta phát sáng.”
Những người Grisha vỡ òa ra trong hoài nghi và chế nhạo. Một vài người còn cười phá lên. Nếu tôi không đang sợ hãi và bối rối, có khi tôi cũng đã nhập bọn cùng họ. Có lẽ mình không nên quá đáng với ông ta, tôi thầm nghĩ khi nhìn về phía Trưởng đoàn trong tình trạng rối bời. Ông già tội nghiệp hẳn đã bị đập đầu vào đâu đó trong cuộc tấn công rồi.
“Thần đã thấy mà!” Ông ta gào lên giữa tiếng ồn ào. “Ánh sáng phát ra từ người cô ta!”
Một vài Grisha giờ đang công khai chế giễu ông ta, nhưng số khác lại đang la hét. “Để ông ta nói!” Trưởng đoàn nhìn về phía những người đồng đội sống sót của mình trong tuyệt vọng, và ngạc nhiên thay, tôi thấy một số người cũng gật đầu. Chẳng lẽ tất cả đã hóa điên sao? Họ thật sự nghĩ tôi đã đuổi được bọn volcra à?
“Thật là lố bịch!” Một giọng nói vang lên từ phía đám đông. Đó là cô gái xinh đẹp vận đồ xanh. “Ông đang có ý gì, lão già? Rằng ông đã tìm ra cho chúng ta một Tiết Dương Sư?”
“Tôi chẳng có ý gì cả,” ông ta phản bác lại. “Tôi chỉ kể lại những gì mình đã thấy thôi!”
“Điều đó không phải là không có khả năng,” một Grisha trong trang phục nặng nề cất tiếng. Anh ta khoác trên mình bộ kefta màu tím, một thành viên của Sáng Chế Gia. “Đã có truyền thuyết...”
“Đừng đùa chứ,” cô ta cười vang, giọng nói đầy vẻ miệt thị. “Ông ta bị lũ volcra làm mất trí rồi!”
Đám đông bắt đầu ồn ào tranh luận.
Bỗng nhiên tôi thấy rất mệt mỏi. Chỗ vai bị con volcra cắm móng vuốt vào chợt nhói lên. Tôi không biết Trưởng đoàn hay bất cứ người nào trên đoàn tàu đã thấy những gì. Tôi chỉ biết rằng tất cả đều là một sai lầm tệ hại, và cuối buổi hài kịch này tôi sẽ là tên hề để người ta chê cười. Tôi co rúm người khi nghĩ đến những lời trêu chọc mà mình sẽ nhận khi chuyện này kết thúc. Và mong rằng nó sẽ kết thúc sớm thôi.
“Trật tự.” Hắc Y không hề lớn tiếng, nhưng mệnh lệnh ấy xuyên thẳng qua đám đông và tất cả đều im lặng.
Tôi cố nén cơn rùng mình. Có thể anh ta không thấy trò đùa này vui vẻ gì cho lắm. Tôi chỉ mong anh ta sẽ không đổ lỗi cho tôi mà thôi. Hắc Y có tiếng là người tàn nhẫn. Lẽ ra tôi nên lo về chuyện bị đày ra Tsibeya hơn là việc bị trêu chọc. Hoặc tệ hại hơn. Eva kể rằng có một lần Hắc Y đã ra lệnh cho một Thiện Tâm Y khâu miệng một tên phản bội đến suốt đời. Môi của người đàn ông ấy bị dán chặt vào nhau và ông ta đã chết đói. Lúc đó cả Alexei và tôi đều cười nhạo chuyện đó và xem nó như một câu chuyện mua vui điên rồ khác của Eva. Giờ nghĩ lại tôi không dám chắc vậy nữa.
“Người dò đường,” Hắc Y khẽ nói, “ngươi đã thấy gì?”
Đám đông đồng loạt quay về phía Mal, người đang băn khoăn nhìn về phía tôi và rồi quay lại với Hắc Y. “Không có. Thần không hề thấy gì cả.”
“Cô gái đã ở ngay bên cạnh ngươi.”
Mal gật đầu.
“Người hẳn phải thấy gì đó.”
Mal liếc nhìn tôi lần nữa, ánh nhìn nặng trĩu lo âu và mệt mỏi. Tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy tái nhợt như thế, và tôi tự hỏi không biết cậu ấy đã mất bao nhiêu máu. Tôi cảm thấy một cơn sóng giận dữ vô lực trào dâng trong lòng. Cậu ấy đang bị thương nặng, cậu ấy cần được nghỉ ngơi thay vì phải đứng đây trả lời mấy câu hỏi lố bịch này.
“Chỉ cần nói cho chúng ta nghe những gì ngươi nhớ thôi, người dò đường,” Raevsky ra lệnh.
Mai khẽ nhún vai và nhăn mặt vì vết thương hành hạ. “Thần nằm ngửa trên sàn tàu. Alina ở bên cạnh. Thần nhìn thấy con volcra lao xuống, và thần biết nó đang nhắm về phía chúng thần. Thần nói gì đó và...”
“Ngươi đã nói gì?” Giọng nói lạnh lẽo của Hắc Y vang khắp phòng.
“Thần không nhớ,” Mal nói. Tôi nhận ra quai hàm cậu ấy nghiến chặt một cách bướng bỉnh và biết rằng Mal đang nói dối. Cậu ấy còn nhớ. “Thần ngửi thấy mùi của con volcra, thấy nó nhào xuống chỗ chúng thần. Alina hét lên và rồi thần không thể thấy gì được nữa. Cả thế giới chỉ... tỏa sáng.”
“Vậy là ngươi không biết nguồn sáng ấy từ đâu?” Raevsky lại hỏi.
“Alina không phải... Cậu ấy không thể...” Mal lắc đầu. “Chúng thần ở cùng... làng.” Tôi nhận ra thoáng ngập ngừng ấy, thoáng ngập ngừng khi nhắc đến trại
mồ côi. “Nếu cậu ấy có thể làm được gì tương tự thế thì thần đã biết rồi.”
Hắc Y nhìn Mal một lúc lâu rồi liếc về phía tôi.
“Chúng ta đều có những bí mật riêng,” anh ta nói.
Mal mở miệng như muốn nói thêm gì, nhưng bàn tay đưa lên của Hắc Y đã ngăn cậu ấy lại. Cơn giận dữ lướt qua trên mặt của cậu ấy nhưng Mal vẫn im lặng, cậu ấy mím chặt môi..
Hắc Y đứng lên khỏi ghế. Anh ta ra hiệu và những binh lính xung quanh lùi lại, để mặc tôi đối diện anh ta một mình. Cả lều trở nên im lặng một cách kì quái. Một cách chậm rãi, anh ta bước xuống bậc thang.
Tôi phải cố chống lại mong muốn được tránh xa khi anh ta dừng lại trước mặt mình.
“Giờ thì, cô phải nói gì đây, Alina Starkov?” Anh ta dịu giọng hỏi.
Tôi nuốt khan. Cổ họng tôi khô rát và tim đang đập loạn xạ, nhưng tôi biết mình phải lên tiếng. Tôi phải khiến anh ta hiểu rằng mình không dính dáng gì đến chuyện này cả. “Đây chỉ là hiểu lầm thôi,” tôi khàn giọng nói. “Thần chẳng làm gì cả. Thần không biết tại sao cả đoàn lại sống sót.”
Hắc Y có vẻ cân nhắc điều ấy. Rồi anh ta khoanh tay lại và nghiêng đầu về một bên. “Chà,” anh ta nói, chút ngạc nhiên trong giọng nói. “Ta luôn nghĩ rằng mình biết hết những gì xảy ra ở Ravka, và nếu có một Tiết Dương Sư sống ở đất nước này thì ta hẳn phải nhận thức được chứ.” Những tiếng thì thầm tán thành khẽ phát ra từ đám đông, nhưng anh ta lờ họ đi và quan sát tôi kĩ lưỡng. “Nhưng có thứ gì đó quyền năng đã ngăn chặn bọn volcra và cứu sống đoàn tàu của Đức vua.”
Anh ta dừng lại và chờ đợi, như mong rằng tôi sẽ giải được câu đố hóc búa này cho anh ta.
Tôi bướng bỉnh hất cằm. “Thần không làm gì cả,” tôi nói. “Một chút cũng không.”
Khóe miệng của Hắc Y khẽ nhếch lên, như thể anh ta đang nén cười. Ánh mắt của anh ta lướt từ đầu đến chân tôi rồi lại quay trở lại. Tôi cảm thấy thứ gì đó lạ lẫm lóe sáng, tựa hồ tính hiếu kì đã trôi giạt vào bãi biển và anh ta có thể dùng chân đá nó đi bất cứ lúc nào.
“Trí nhớ của cô có tệ như bạn mình không?” anh ta hỏi và hất đầu về phía Mal.
“Thần không...” Tôi ấp úng. Tôi nhớ được những gì? Nỗi kinh hoàng. Bóng tối. Đau đớn. Máu của Mal. Sự sống dần trôi khỏi người cậu ấy dưới tay tôi. Cơn cuồng nộ đã lấp đầy bản thân vì ý nghĩ mình hoàn toàn bất lực.
“Đưa tay ra,” Hắc Y cất giọng.
“Cái gì?”
“Chúng ta phí thời gian đủ rồi. Đưa tay ra.”
Nỗi sợ hãi lạnh giá tràn ngập khắp người tôi. Tôi hoảng loạn nhìn xung quanh, nhưng không có sự trợ giúp nào cả. Binh lính nhìn về phía trước, khuôn mặt trơ như gỗ đá. Những người sống sót trên tàu có vẻ khiếp sợ và mệt mỏi. Những Grisha ném cho tôi ánh nhìn hiếu kì. Cô gái mặc đồ xanh đang nhếch mép cười. Khuôn mặt của Mal càng tới nhạt, nhưng không hề có câu trả lời trong đôi mắt của cậu ấy.
Tôi run rẩy đưa tay trái ra.
“Kéo tay áo lên.”
“Thần không làm gì cả.” Tôi dự tính nói to để khẳng định điều đó, nhưng giọng nói của tôi chỉ nghe yếu ớt và hoảng sợ.
Hắc Y nhìn tôi chờ đợi. Tôi xắn tay áo lên.
Anh ta xòe tay ra và nỗi kinh hoàng vây lấy tôi khi tôi nhìn thấy thứ gì màu đen xoay vòng trong không khí như mực viết tràn ra từ lòng bàn tay anh ta.
“Bây giờ,” anh ta nói với cùng giọng điệu nhẹ nhàng dùng để trò chuyện, như thể chúng tôi đang ngồi uống trà cùng nhau, như thể tôi không phải đang run rẩy đứng trước anh ta, “hãy xem cô có thể làm được gì.”
Anh ta chắp tay lại và có tiếng gì như sấm chớp vang lên. Tôi thở dốc khi màn đêm gợn sóng dần lan rộng từ đôi tay ấy và tuôn ra quấn lấy tôi lẫn đám đông như những đợt sóng màu đen.
Tôi đã bị mù. Cả căn phòng biến mất. Mọi thứ đều biến mất. Tôi gào thét trong kinh sợ khi nhận ra từng ngón tay siết chặt của Hắc Y trên cổ tay mình. Bỗng nhiên, nỗi sợ của tôi dần tan đi. Nó vẫn còn đó, rúm ró như một con thú bên trong tôi, nhưng nó đã bị đẩy lùi bởi thứ gì an tĩnh, kiên định và quyền năng, thứ gì đó mơ hồ quen thuộc.
Thứ đó đang kêu gọi tôi và, ngạc nhiên thay, tôi nhận ra đâu đó bên trong tôi đã đáp lại nó. Tôi đẩy nó ra xa, cố gắng nhấn chìm nó. Không hiểu sao tôi lại biết rằng nếu thứ đó được tự do thì nó sẽ phá hủy tôi.
“Không có gì ở đấy sao?” Hắc Y lẩm nhẩm. Trong bóng tối tôi nhận ra anh ta đang đứng gần mình như thế nào. Tâm trí hoảng loạn của tôi bấu víu lấy những lời anh ta nói. Không có gì ở đó hết. Đúng rồi, không có gì cả. Hoàn toàn không. Giờ hãy để tôi yên!
Và nhẹ nhõm làm sao khi thứ đang vùng vẫy trong tôi dường như đã rút lui, khiến lời kêu gọi của Hắc Y khuyết câu trả lời.
“Không nhanh thế đâu,” anh ta thì thầm. Thứ gì lạnh lẽo chợt áp sát cánh tay tôi. Và nó cắt lên da tôi một vết sâu ngay khi tôi vừa nhận ra đó là một lưỡi dao.
Đau đớn và sợ hãi chạy khắp người tôi. Tôi hét lên. Thứ đó trong tôi liền quay lại, gào thét và lao nhanh về phía lời kêu gọi của Hắc Y. Bản thân tôi cũng không thể kiểm soát được chính mình thêm nữa. Tôi đáp lại. Và thế giới bỗng hóa thành một luồng sáng trắng rực rỡ.
Màn đêm vây quanh chúng tôi dần tan tác như thủy tinh vỡ. Trong thoáng chốc, tôi nhìn thấy khuôn mặt của đám đông, miệng họ há hốc vì sốc khi căn lều ngập tràn ánh nắng chói chang, không khí lấp lánh cùng sức nóng. Sau đó Hắc Y buông tay ra, và cảm giác đặc biệt chắc chắn đã xâm chiếm lấy tôi cũng theo đó rời đi. Ánh sáng chói lòa khi nãy đã biến mất, chỉ còn những ánh nến bình thường như lúc nãy, nhưng tôi vẫn có thể nhận ra hơi ấm và tia sáng lạ kì ấy trên da mình.
Chân tôi khuỵu xuống, Hắc Y ôm đỡ lấy tôi bằng cánh tay rắn chắc của mình.
“Ta đoán cô chỉ có bề ngoài là giống một chú chuột nhắt thôi,” anh ta thì thầm vào tai tôi, và vẫy tay ra hiệu cho một cận vệ riêng. “Đem cô ta đi,” Anh ta nói và đẩy tôi qua cho một oprichniki, anh vươn tay ra để giúp tôi đứng vững. Tôi thấy xấu hổ vì bị sỉ nhục khi người ta cứ trao tôi qua lại như một bao khoai tây thế này, nhưng tôi vẫn còn quá run sợ và bối rối để bác bỏ điều gì. Máu đang chảy dọc xuống cánh tay tôi từ vết cắt do Hắc Y gây ra.
“Ivan!” Hắc Y gọi to. Một Độc Tâm Y cao to liền chạy đến ngay bên cạnh anh ta chỗ bệ cao. “Đem cô gái này vào xe của ta. Ta muốn một binh sĩ phải túc trực bảo vệ cô ấy cả ngày lẫn đêm. Đem cô ấy đến Tiểu Điện và không được dừng lại bằng bất cứ giá nào.” Ivan gật đầu. “Và đưa một Thiện Tâm Y đến chữa trị vết thương cho cô ấy.”
“Chờ đã!” Tôi phản đối, nhưng Hắc Y đã sớm quay đi. Tôi nắm lấy tay anh ta, lờ đi tiếng hít sâu kinh sợ từ những Grisha đang đứng nhìn. “Tất cả chỉ là hiểu lầm. Thần không...Thần không phải...” Tôi bỏ dở câu nói khi Hắc Y chậm rãi quay lại, đôi mắt tối màu liếc xuống chỗ cánh tay bị tôi nắm lấy. Tôi buông ra nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc. “Thần không phải những gì ngài nghĩ đâu,” tôi thì thào trong vô vọng.
Hắc Y tiến đến gần hơn và nói bằng giọng nhỏ đến mức chỉ mình tôi nghe được, “Ta không nghĩ cô biết được mình là ai đâu.” Rồi anh ta gật đầu với Ivan. “Đi đi!”
Hắc Y quay lưng đi và nhanh chân tiến về phía bệ đài, nơi anh ta bị vây quanh bởi những quân sư và bộ trưởng, tất cả đều bàn tán ồn ào và gấp gáp.
Ivan kéo tay tôi một cách mạnh bạo. “Đi nào.”
“Ivan,” Hắc Y gọi, “cẩn thận lời nói của mình đấy. Cô ấy giờ đã là một Grisha rồi.”
Ivan hơi đỏ mặt và khẽ cúi chào, nhưng cái siết chặt của anh ta trên tay tôi vẫn không chút nới lỏng khi kéo tôi về phía đường đi.
“Anh phải nghe tôi,” tôi thở gấp khi cố đuổi kịp những sải chân dài của anh ta.
“Tôi không phải Grisha. Tôi chỉ là một người vẽ bản đồ thôi. Tôi còn không phải là một người vẽ bản đồ xuất sắc nữa là.”
Ivan lờ tôi đi.
Tôi ngoái đầu nhìn ra sau và tìm kiếm trong đám đông. Mal đang tranh cãi với thuyền trưởng. Rồi tựa hồ nhận ra tôi đang dõi theo, cậu ấy ngẩng lên và bắt gặp ánh nhìn của tôi. Tôi có thể nhận thấy sự hoảng loạn và bối rối của mình phản chiếu trên khuôn mặt trắng bệch của cậu ấy. Tôi muốn khóc thét với cậu ấy, muốn chạy về phía cậu ấy, nhưng giây lát sau Mal đã bị đám đông che lấp, và cậu ấy khuất dần khỏi tầm mắt tôi.
❀ ❀ ❀
[1] Vâng, thưa thuyền trưởng.
[2] Thưa ngài.