BÓNG TỐI VÀ XƯƠNG TRẮNG

Bóng Tối Và Xương Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mở Đầu

❊ ❊ ❊

Malenchki, lũ tiểu quỷ, bọn người hầu trong nhà vẫn thường gọi chúng như thế, bởi ngoài thân hình nhỏ bé và tuổi đời non nớt thì chúng còn hay phá phách tư dinh của Công tước như những bóng ma với tiếng cười khúc khích - chạy nháo nhào từ phòng này sang phòng khác rồi trốn trong tủ búp phê để nghe trộm, thậm chí chúng còn lẻn vào bếp rồi cuỗm đi những quả đào mùa hè cuối cùng.

Thằng bé và con bé đến đây chỉ cách nhau vài tuần, thêm hai trẻ mồ côi từ chiến tranh biên giới, hai đứa tị nạn mặt mũi lấm lem được kéo ra khỏi đống đổ nát từ những trị trấn xa xôi và đưa đến cơ ngơi của ngài Công tước để học đọc, viết và học nghề. Thằng bé có vóc người nhỏ nhắn và chắc nịch, nhút nhát nhưng rất hay cười. Con bé lại hoàn toàn khác biệt, và nó biết điều đó.

Trong lúc rúc vào chạn bếp nghe lén người lớn nói chuyện phiếm, nó nghe thấy bà quản gia Ana Kuya nói rằng: “Con bé thật xấu xí. Một đứa trẻ không nên có vẻ ngoài như thế. Nhợt nhạt và bốc mùi, chẳng khác nào một ly sữa thiu”.

“Và gầy giơ xương nữa!” Người đầu bếp đáp: “Nó không bao giờ chịu nuốt hết phần ăn tối cả.”

Thằng bé đang co người ngồi cạnh liền quay sang thì thầm với con bé: “Sao bồ không chịu ăn vậy?”

“Bởi vì mọi thứ bà ấy nấu có vị như bùn ấy.”

“Mình ăn thấy ngon mà.”

“Bồ thì cái gì chẳng ăn được.”

Chúng lại áp sát tai mình vào khe nứt trên cửa tủ. Giây lát sau thằng bé lại thì thầm, “Mình không thấy bồ xấu một chút nào.”

“Suỵt!” con bé khẽ suỵt. Nhưng ẩn sau lớp màn bóng tối trong chạn bếp ấy, nó mỉm cười.

***

Vào mùa hè, bọn chúng phải trải qua hàng giờ làm việc nhà dài đằng đẵng, nối tiếp bằng những tiết học còn đằng đẵng hơn trong căn phòng ngột ngạt. Khi cơn nóng lên tới đỉnh điểm, chúng sẽ trốn vào rừng để săn tìm tổ chim hay đi bơi chỗ con lạch nước đùng đục, hoặc đơn giản là nằm dài trên bãi cỏ, ngắm mặt trời dần trôi qua trên đầu, mơ màng nghĩ xem chúng sẽ dựng trang trại bơ sữa của mình ở đâu và nên nuôi hai hay ba con bò ở đấy.

Vào mùa đông ngài Công tước sẽ đi nghỉ ở tư gia của mình tại Os Alta, rồi khi ngày trở nên ngắn và lạnh hơn, dàn giáo viên cũng phần nào lơi là nhiệm vụ, họ ưa ngồi bên đống lửa để chơi bài hay uống kvas [1] hơn. Chán chường và cuồng chân trong nhà kín, những đứa lớn bắt đầu ban phát đòn roi cho bọn nhỏ thường xuyên hơn. Nên thằng bé và con bé trốn biệt trong những căn phòng trống của dinh thự, diễn trò cho lũ chuột xem và cố giữ ấm cơ thể cùng nhau.

Ngày những người thẩm tra Grisha đến, hai đứa đang ngồi ngay dãy ghế cạnh cửa sổ trong căn phòng ngủ bụi bặm trên lầu, háo hức mong được thấy cỗ xe ngựa đưa thư dù chỉ thoáng qua. Nhưng thay vào đó chúng lại thấy một chiếc xe trượt tuyết được kéo bởi ba con ngựa ô chạy băng qua cổng chính lát sỏi rồi tiến vào dinh thự. Chúng dõi theo lộ trình lặng lẽ của cỗ xe xuyên qua màn tuyết đến tận cửa trước nhà Công tước.

Ba người bước ra trong mũ lông thú tao nhã và những bộ kefta [2] bằng len dày: Một đỏ thẫm, một xanh đen và một tím đậm.

“Grisha!” con bé thì thầm.

“Nhanh lên!” thằng bé giục.

Trong chốc lát chúng đã tháo giày ra và chạy xuống đại sảnh trong im lặng, băng qua phòng chơi nhạc vắng tanh và lao đến nấp sau một cột nhà trong hành lang - nơi mà cả hai có thể nhìn thấy phòng chờ mà Ana Kuya thường dùng để tiếp khách.

Ana Kuya đã ở đó từ sớm, trang phục tuyền màu đen trông như một con quạ, chùm chìa khóa lớn giắt ngay hông va vào nhau xủng xoảng khi bà rót trà từ ấm samovar cho khách.

“Vậy, năm nay chỉ có hai đứa thôi sao?” Tiếng nói khẽ của một người phụ nữ vang lên.

Chúng ló đầu qua các lan can ban công để nhìn xuống căn phòng bên dưới. Hai Grisha đang ngồi bên lò sưởi: Một người đàn ông điển trai mặc đồ xanh cùng một người phụ nữ khoác áo choàng đỏ với dáng vẻ thanh tao và kiêu kì. Người thứ ba là một thiếu niên tóc vàng đang sải dài từng bước dạo quanh phòng.

“Đúng thế,” Ana Kuya nói. “Một trai một gái, hai đứa nhỏ tuổi nhất ở đây. Khoảng chừng tám tuổi, chúng tôi nghĩ vậy.”

“Các người nghĩ vậy?” người đàn ông mặc đồ xanh hỏi.

“Vì cha mẹ chúng đã qua đời...”

“Chúng tôi hiể’u mà,” người phụ nữ lên tiếng. “Chúng tôi đương nhiên rất khâm phục học viện này và chỉ mong rằng sẽ có thêm nhiều quý tộc tỏ ý quan tâm đến thường dân hơn nữa.”

“Ngài Công tước là một người vĩ đại,” Ana Kuya đồng tình.

Trên ban công, thằng bé và con bé gật đầu với nhau tỏ vẻ đồng tình. Ân nhân của chúng, Công tước Keramsov, là một người hùng chiến trận và bạn hiền của chúng dân. Sau khi trở về từ tiền tuyến, ông đã cải tổ cơ ngơi của mình thành một cô nhi viện và mái ấm cho những góa phụ chiến tranh. Họ được căn dặn phải cầu nguyện cho Công tước vào mỗi đêm.

“Và hai đứa trẻ này, chúng như thế nào?” người phụ nữ hỏi.

“Con bé có chút năng khiếu vẽ vời. Thằng bé thì thoải mái nhất khi ở ngoài đồng cỏ và khu rừng.”

“Nhưng chúng như thế nào mới được?” người phụ nữ lặp lại.

Ana Kuya mím chặt đôi môi khô khốc của bà. “Chúng như thế nào sao? Cả hai đều vô kỷ luật và ngang bướng, đã thế còn dính với nhau như hình với bóng. Chúng...”

“Chúng đang nghe ta nói chuyện,” thiếu niên mặc đồ tím chợt cắt ngang.

Thằng bé và con bé nhảy dựng lên vì ngạc nhiên. Anh ta đang nhìn chằm chằm vào chỗ chúng đang nấp. Cả hai rụt người vào sau cột nhưng đã quá trễ.

Chất giọng gay gắt của Ana Kuya như xuyên thẳng qua tai chúng. “Alina Starkov! Malyen Oretsev! Xuống đây ngay!”

Alina và Mal miễn cưỡng lê bước đến cầu thang hẹp hình xoắn ốc ở cuối hành lang. Khi chúng xuống đến nơi, người phụ nữ mặc đồ đỏ liền nhỏm dậy và ra hiệu cho chúng tiến lại gần.

“Hai đứa có biết chúng ta là ai không?” người phụ nữ đó hỏi. Tóc bà ta màu xám đậm, khuôn mặt nhăn nheo nhưng xinh đẹp.

“Mấy người là phù thủy!” Mal buột miệng.

“Phù thủy?” Bà ta rít lên, đoạn quay sang Ana Kuya. “Các người dạy về những thứ mê tín, dối trá ấy ở cái trường này sao?”

Ana Kuya đỏ mặt vì xấu hổ. Người phụ nữ áo đỏ quay lại với Mal và Alina, đôi mắt tối màu chợt sáng lên.

“Chúng ta không phải phù thủy. Chúng ta là những chuyên gia về thuật Điều Nhiên. Chúng ta bảo vệ cho quốc gia và vương triều này được an toàn.”

“Giống như Thượng Quân,” Ana Kuya khẽ nói, giọng sắc lẻm.

Người phụ nữ áo đỏ sững lại, nhưng giây lát sau bà ta vẫn thừa nhận, “Giống như Quân đội Hoàng gia.”

Chàng thiếu niên áo tím mỉm cười và quỳ xuống trước mặt bọn trẻ. Anh dịu dàng nói, “Các em có gọi việc lá cây chuyển màu là phép thuật không? Hay khi cắt phải tay mình và vết thương lành lại thì sao? Và lúc đun ấm nước trên lò rồi nó sôi lên, có phải đó là phép thuật không?”

Mal lắc đầu, hai mắt mở to.

Nhưng Alina cau mày: “Ai cũng biết đun nước hết mà.”

Ana Kuya bực dọc thở dài, nhưng người phụ nữ áo đỏ lại bật cười.

“Nói rất đúng. Ai cũng có thể đun nước. Nhưng không phải ai cũng có thể tinh thông được thuật Điều Nhiên. Đó là lý do chúng ta đến đây để kiểm tra hai đứa.” Bà quay sang Ana Kuya. “Bây giờ bà rời đi được rồi.”

“Khoan đã!” Mal la lên. “Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tụi cháu là Grisha? Tụi cháu sẽ ra sao?”

Người phụ nữ áo đỏ cúi xuống nhìn bọn chúng. “Nếu, bằng cơ may hiếm hoi nào đó, một trong hai đứa là Grisha, thì đứa trẻ may mắn đó sẽ được đưa đến một ngôi trường đặc biệt, nơi mọi Grisha sẽ học cách vận dụng tài năng của mình.”

“Các em sẽ có trang phục đẹp nhất, đồ ăn ngon nhất, bất kì thứ gì mình muốn,” thiếu niên áo tím nói thêm. “Các em có thích vậy không?”

“Đó là cách tốt nhất để hai đứa có thể phục vụ Đức vua,” Ana Kuya thêm vào khi vẫn đang quanh quẩn nơi cửa.

“Đúng vậy,” người phụ nữ mặc đồ đỏ cất tiếng, vẻ mặt hài lòng và đấu dịu.

Thằng bé và con bé đưa mắt nhìn nhau, và bởi vì người lớn không chú tâm mấy nên đã không thấy được bàn tay con bé vươn ra siết chặt

❀ ❀ ❀

[1] Một loại nước giải khát lên men.

[2] Một loại trang phục tác giả tự sáng tạo dựa trên bộ quần áo kaftan của Ba Tư kết hợp với những bộ đồ quý tộc thời trung cổ Châu Âu, là một loại áo khoác dài tay, độ dài đến mắt cá chân có nút gài ở phía trước, thường làm bằng len, lụa, cotton và các loại vải thượng hạng khác.

ỐI VÀ XƯƠNG TRẮNG Nguyên tác: Shadow and bone ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Trẻ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.