Khi mùa đông gần qua, những cuộc nói chuyện chuyển sang bàn về Đại tiệc mùa đông ở Đại Điện của Đức vua và Hoàng Hậu. Những Tiết Độ Sư Grisha được dự kiến sẽ chứng tỏ quyền năng của mình để mua vui cho các quý tộc, và phần lớn thời gian dành để thảo luận xem ai sẽ biểu diễn và tiết mục nào ấn tượng nhất.
“Nhớ đừng gọi đó là ‘biểu diễn’ nhé,” Genya cảnh báo. “Hắc Y không chịu nổi việc đó. Ngài ấy nghĩ đại tiệc mùa đông là một sự lãng phí thời gian của Grisha.”
Tôi nghĩ anh ta cũng đúng phần nào. Xưởng làm việc của Sáng Chế Gia tấp nập ngày đêm với những đơn hàng yêu cầu vải vóc, đá quý và pháo hoa từ cung điện. Những Tiết Độ Sư dành hàng giờ ở khu nhà bằng đá để hoàn thiện màn “thể hiện” của mình. Những điều đó có vẻ hơi xa hoa với một Ravka đã trong tình trạng chiến tranh hơn một trăm năm nay. Dù vậy tôi vẫn chưa có cơ hội tham dự nhiều bữa tiệc, và thật khó mà theo kịp những cuộc nói chuyện về vải vóc và hoa và những điệu nhảy.
Baghra không chút kiên nhẫn với tôi. Nếu tôi mất tập trung dù chỉ một phút, bà ấy sẽ lấy gậy đánh tôi và nói, “Mơ về điệu nhảy cùng hoàng tử bóng tối của cô sao?”
Tôi mặc kệ bà ấy, nhưng quả thực là bà nói đúng. Dù đã cố gắng hết sức, tôi vẫn không gạt được suy nghĩ về Hắc Y. Anh ta lại biến mất một lần nữa, và Genya nói với tôi rằng anh ta đã ra phía Bắc. Những Grisha khác đoán rằng anh ta sẽ phải xuất hiện ở đại tiệc mùa đông, nhưng không ai dám chắc chắn. Hết lần này đến lần khác, tôi suýt đã kể với Genya về nụ hôn ấy, nhưng tôi luôn dừng lại ngay khi ngôn từ chực chờ nơi đầu môi.
Mày nực cười quá, tôi nghiêm khắc bảo ban bản thân. Nó chẳng có ý nghĩa gì hết. Anh ta hẳn đã hôn rất nhiều nữ Grisha rồi. Và làm sao Hắc Y có chút hứng thú nào với mày khi có những người như Genya và Zoya ở xung quanh chứ? Nhưng nếu tất cả những điều đó là sự thật thì tôi không muốn biết một chút nào. Chừng nào tôi vẫn còn giữ im lặng thì nụ hôn ấy sẽ là một bí mật riêng giữa Hắc Y và tôi, và tôi muốn giữ nguyên tình trạng ấy. Nhưng có những ngày tôi phải hết sức kìm mình mới không đứng lên giữa bàn ăn sáng và la to, “Hắc Y đã hôn tôi!”
Nỗi thất vọng của Baghra về tôi chẳng là gì so với nỗi thất vọng của tôi về bản thân. Càng tự ép mình thì tôi càng thấy rõ giới hạn của mình. Vào cuối mỗi buổi tập, tôi tưởng như đang nghe thấy Hắc Y nói, “Vẫn chưa đủ,” và tôi biết anh ta nói đúng. Anh ta muốn xóa sổ tận gốc vùng Vực, muốn khắc phục những đợt sóng đen tối của Hư Hải, và tôi lại không đủ mạnh để làm được việc đó. Tôi đã đọc sách cũng kha khá, đủ để hiểu rằng quá trình này là tất yếu. Mọi Grisha đều có giới hạn năng lực của mình, kể cả Hắc Y. Nhưng anh ta nói tôi sẽ thay đổi thế giới, thật khó chấp nhận rằng có lẽ tôi sẽ không thể làm được điều đó.
Hắc Y đã biến mất, nhưng lão Tư Tế dường như ở khắp mọi nơi. Ông ta giấu mình trong hành lang và ở lối đi dẫn đến bờ hồ. Tôi nghĩ rằng ông ta đang cố giăng bẫy để gặp riêng tôi, nhưng tôi không muốn nghe ông ta lảm nhảm thêm về đức tin và nỗi đau nữa. Tôi dè chừng hết mức để ông ta không có dịp gặp tôi ở một mình.
Vào ngày diễn ra đại tiệc mùa đông, tôi được phép nghỉ tập nhưng vẫn đến tìm gặp Bolkin. Tôi quá lo lắng về việc thể hiện năng lực sắp tới cùng việc gặp lại Hắc Y lần nữa nên không thể ở yên trong phòng. Ở cạnh những Grisha khác cũng chẳng giúp được gì. Marie và Nadia nói luôn mồm về những bộ kefta mới toanh bằng lụa của họ và những món trang sức đá quý mấy nàng định sẽ đeo, và David cùng những Sáng Chế Gia khác liên tục gặng hỏi tôi sẽ trình diễn món gì. Thế nên tôi tránh xa đại sảnh mái vòm và đi đến phòng tập huấn cạnh chuồng ngựa.
Botkin thử sức tôi và bắt tôi tập sâu cách sử dụng những mảnh gương. Tôi vẫn không thể đánh thắng ông nếu thiếu chúng. Nhưng khi đeo găng tay vào tôi gần như có thể đạt được điều đó. Hoặc đó là do tôi nghĩ vậy. Khi buổi tập kết thúc, Botkin thú nhận rằng ông đã nương tay với tôi.
“Không thể đánh vào mặt cô nhỏ khi cô ấy sắp sửa dự tiệc,” ông nhún vai và nói. “Botkin sẽ công bằng hơn vào ngày mai.”
Tôi rên rỉ khi nghe đến đó.
Tôi ăn vội bữa tối ở đại sảnh và chạy nhanh về phía phòng mình trước khi lại bị ai đó dồn vào chân tường, trong đầu sớm đã nghĩ đến việc ngâm mình trong bồn tắm tuyệt đẹp. Hệ thống phòng tắm hơi banya khá thú vị, nhưng tôi đã quá ngán việc tắm chung trong quân đội rồi, sự riêng tư vẫn còn là một điều chưa hẳn quen thuộc.
Tôi ngồi cạnh cửa sổ để lau khô tóc và dõi theo màn đêm dần buông xuống trên mặt hồ sau một buổi tắm bồn xa hoa kéo dài. Sớm thôi, ánh đèn dọc đường đi đến cung điện sẽ được thắp sáng khi những quý tộc xuất hiện trong những cỗ xe sang trọng của họ, chiếc sau lại cầu kì hơn chiếc trước. Tôi thấy người rần rần vì thích thú. Vài tháng trước đây có lẽ tôi đã hoảng lên trước một buổi tối như thế này: Nào biểu diễn, nào ăn diện cùng hàng trăm con người xinh đẹp trong những bộ trang phục lộng lẫy. Giờ tôi vẫn lo lắng, nhưng nghĩ rằng có lẽ mọi chuyện thật ra cũng... thú vị.
Tôi nhìn vào chiếc đồng hồ nhỏ trên mặt lò sưởi và cau mày. Đáng ra cô hầu nữ đã phải đem đến cho tôi một bộ kefta bằng lụa mới, nhưng nếu cô ấy không đến mau thì tôi sẽ phải mặc lại những bộ bằng len cũ hoặc mượn từ Marie một bộ.
Ngay khi tôi vừa nghĩ đến đó, một tiếng gõ vang lên từ phía cửa. Nhưng đó là Genya, bộ quần áo màu kem bằng lụa với họa tiết thêu màu vàng tinh xảo ôm lấy dáng người cao ráo của cô ấy, mái tóc đỏ vấn cao trên đầu để làm nổi bật những viên kim cương cỡ lớn đeo trên tai cùng đường cong duyên dáng ở cổ.
“Thế nào?” cô ấy hỏi và xoay người qua lại.
“Tôi ghét cô,” tôi cười.
“Tôi trông nổi thật chứ,” cô ấy nói và chiêm ngưỡng bản thân trong chiếc gương trên bồn rửa mặt.
“Cô sẽ còn xinh đẹp hơn nếu điểm thêm khiêm nhường đấy.”
“Tôi ngờ là không đâu. Sao cô chưa thay đồ?” cô ấy hỏi sau khi ngừng ngắm nghía trước gương và nhận ra tôi vẫn còn mặc áo choàng tắm.
“Bộ kefta của tôi vẫn chưa tới.”
“Ồ, những Sáng Chế Gia có hơi quá tải với yêu cầu từ Hoàng hậu. Tôi chắc là nó sẽ đến ngay thôi. Giờ ngồi xuống trước gương để tôi làm tóc cho cô nào.”
Tôi gần như reo lên vì phấn khích, nhưng kìm lại được. Tôi đã mong Genya sẽ đề nghị làm tóc cho tôi, nhưng lại không muốn nói ra miệng. “Tôi tưởng cô sẽ giúp Hoàng hậu,” tôi nói khi Genya bắt đầu vào việc với đôi tay khéo léo của mình.
Cô ấy đảo đôi mắt màu hổ phách. “Tôi chỉ có thể làm thế thôi. Đức bà đã quyết định bà ấy không có hứng dự tiệc tối nay. Mụ ta bị nhức đầu. Ha! Tôi là người phải dành cả giờ để tẩy móng quạ cho mụ ta chứ đâu.”
“Vậy bà ấy không đi sao?”
“Tất nhiên mụ ta sẽ đi! Mụ ta chỉ muốn những quý bà của mình cuống quýt lên vì mình để có thể cảm thấy quan trọng hơn thôi. Đây là sự kiện lớn nhất mùa này. Có cho vàng mụ ta cũng chẳng bỏ lỡ nó đâu.” Sự kiện lớn nhất mùa. Tôi run rẩy thở hắt ra.
“Lo lắng sao?” Genya hỏi.
“Một chút thôi. Tôi cũng chẳng hiểu sao.”
“Có lẽ là vì vài trăm quý tộc đang chờ để được nhìn thấy cô lần đầu tiên.”
“Cảm ơn nha. Thông tin có ích thật.”
“Không có chi,” cô ấy nói và chải mạnh tóc tôi. “Đáng ra cô phải quen với việc bị dòm ngó rồi chứ.”
“Thế đấy, và tôi vẫn chưa quen.”
“Chà, nếu mọi chuyện trở nên tệ hại thì hãy ra hiệu cho tôi nhé, tôi sẽ leo lên bàn tiệc, tốc váy lên đầu và nhảy nhót chút đỉnh. Như thế thì sẽ không ai nhìn cô nữa đâu.”
Tôi cười to và cảm thấy thư giãn đôi chút. Sau một hồi do dự, cố giữ cho giọng điệu bình thường trở lại, tôi hỏi, “Hắc Y đã về chưa?”
“Ồ có chứ. Ngài về vào hôm qua rồi. Tôi đã thấy cỗ xe của ngài ấy.”
Tim tôi có hơi hụt hẫng. Anh ta đã ở trong cung điện cả ngày trời mà không đến gặp hoặc cho gọi tôi.
“Tôi nghĩ rằng ngài ấy rất bận,” Genya lên tiếng.
“Tất nhiên rồi.”
Một lúc sau, cô ấy khẽ nói. “Chúng ta đều cảm thấy vậy, cô biết đấy.”
“Cảm thấy cái gì?”
“Hấp lực. Trước ngài Hắc Y. Nhưng ngài ấy không giống chúng ta, Alina à.”
Tôi cứng người. Genya vẫn giữ vững ánh nhìn chuyên tâm trên những lọn tóc của tôi.
“Ý cô là sao?” Tôi hỏi. Tự tôi cũng thấy giọng mình cao vút lên bất thường.
“Năng lực của ngài ấy, vẻ ngoài của ngài ấy. Có mù mới không nhận ra điều đó.”
Tôi không muốn hỏi, nhưng tôi không thể ngăn được. “Anh ta đã bao giờ...? Ý tôi là, anh ta và cô đã bao giờ...?”
“Không! Không bao giờ!” Một nụ cười tinh quái chợt xuất hiện trên môi cô ấy. “Nhưng tôi sẽ làm thế.”
“Thật sao?”
“Ai lại không chứ?” Ánh mắt của chúng tôi bắt gặp nhau trong gương. “Nhưng tôi sẽ không bao giờ để trái tim mình bị cuốn vào.”
Tôi làm một cử động, mong rằng trông nó chỉ như cái nhún vai bình thản. “Tất nhiên rồi.”
Genya nhướng đôi mày hoàn mỹ của mình rồi lại kéo mạnh tóc tôi.
“Đau!” Tôi kêu lên. “Tối nay David cũng có mặt chứ?”
Genya thở dài. “Không, anh ấy không thích dự tiệc. Nhưng tôi đã giả vờ tình cờ đi qua xưởng làm việc để anh ta có thể thấy mình đang bỏ lỡ điều gì. Anh ta hầu như chẳng nhìn đến tôi.”
“Không đâu mà,” tôi an ủi.
Genya vấn lọn tóc cuối cùng của tôi và giữ chặt nó bằng một chiếc kẹp vàng.
“Rồi đấy!” cô ấy hoan hỉ nói. Genya đưa tôi chiếc gương nhỏ của mình và xoay người tôi lại để tôi có thể chiêm ngưỡng thành phẩm của cô ấy. Genya đã vấn hết tóc tôi lên thành một nút thắt kì công trên đầu. Phần còn lại rũ xuống vai tôi thành những gợn sóng óng ả. Tôi reo lên và vội ôm lấy cô ấy.
“Cảm ơn!” Tôi nói. “Cô giỏi quá đi.”
“Nó đem lại cho tôi nhiều lợi ích lắm đấy,” cô ấy càu nhàu.
Làm thế nào Genya có thể mê đắm một người nghiêm túc, trầm lặng và hoàn toàn thờ ơ trước vẻ đẹp lộng lẫy của cô như thế? Hay đó chính là lý do khiến cô ấy phải lòng David?
Tiếng gõ cửa kéo tôi khỏi dòng suy tưởng. Tôi gần như chạy ra mở. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy hai người hầu đứng ngay cửa, mỗi người mang trên tay vài chiếc hộp. Tôi đã không nhận ra mình lo đến thế nào về bộ kefta mới của mình cho đến lúc đó. Tôi đặt chiếc hộp lớn nhất trên giường và mở nắp ra.
Genya reo lên, còn tôi chỉ đứng đó trân trối nhìn vào trong. Khi thấy tôi không cử động, cô ấy vươn tay mò vào trong hộp và kéo ra hàng thước lụa màu đen tuyệt đẹp. Tay áo và đường viền cổ được thêu màu vàng tinh xảo cùng những hạt ngọc đen huyền lấp lánh.
“Màu đen,” Genya thì thầm.
Màu của anh ta. Điều này có nghĩa là gì?
“Nhìn này!” cô ấy thở hắt ra.
Đường viền cổ của bộ váy được điểm xuyết bằng một dải ruy băng bằng nhung màu đen, và đính lên đó là một mặt dây chuyền nhỏ bằng vàng: Mặt trời khi nhật thực, gia huy của Hắc Y.
Tôi cắn môi. Lần này Hắc Y đã quyết định tách biệt tôi khỏi mọi người, mà tôi không thể làm gì để phản đối. Tôi cảm thấy hơi bực, nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị lấn át bởi thích thú. Anh ta đã chọn màu này cho tôi trước hay sau cái đêm ở bên hồ ấy? Anh ta có hối hận khi nhìn thấy tôi mặc chúng tối nay không?
Tôi không thể nghĩ mãi về chuyện đó bây giờ được. Trừ khi tôi muốn đến dự tiệc trong tình trạng khỏa thân,phải mặc nó vào thôi. Tôi bước ra sau tấm bình phong và mặc bộ kefta mới vào. Tơ lụa lướt qua mát lạnh trên da tôi trong lúc tôi đánh vật với hàng nút áo tí hon. Khi tôi bước ra, Genya cười toe toét.
“Ồ ồ, tôi biết là cô hợp với màu đen lắm mà.” Cô ấy nắm lấy tay tôi. “Đi nào!”
“Tôi còn chưa mang giày nữa!”
“Cứ đi đi!”
Cô ấy kéo tôi xuống hành lang rồi mở tung một cánh cửa mà không buồn gõ cửa.
Zoya ré lên. Cô ta đang đứng giữa phòng trong một bộ kefta bằng lụa màu xanh thẫm, trên tay là một cây lược.
“Xin lỗi!” Genya thông báo. “Nhưng chúng tôi cần căn phòng này. Lệnh của ngài Hắc Y!”
Đôi mắt xanh xinh đẹp của Zoya nheo lại đầy nguy hiểm. “Nếu cô nghĩ...” cô ta nói, rồi nhìn thấy tôi. Cô ta há hốc mồm, khuôn mặt không còn giọt máu.
“Đi ra!” Genya ra lệnh.
Zoya ngậm miệng lại, nhưng ngạc nhiên thay, cô ta rời khỏi phòng mà không nói thêm lời nào. Genya đóng sầm cửa lại sau lưng.
“Cô làm gì vậy?” tôi ngu ngơ hỏi.
“Tôi nghĩ cần để cô nhìn mình trong một chiếc gương tử tế, không phải mảnh kính vô dụng trên bàn trang điểm trong phòng cô,” cô ấy nói. “Nhưng trên hết tôi muốn nhìn thấy vẻ mặt của con khốn ấy khi nó nhìn thấy cô mặc trang phục có màu của ngài Hắc Y.”
Tôi không thể ngăn mình nhịn cười. “Khá tuyệt đó.”
“Không phải sao?” Genya mơ màng nói.
Tôi quay sang chiếc gương, nhưng Genya tóm lấy tôi và đặt tôi ngồi xuống bàn trang điểm của Zoya. Cô ấy bắt đầu lục lọi từng ngăn kéo.
“Genya!”
“Đợi đó... à há! Tôi biết ngay là cô ả đang nhuộm đen lông mi mà!” Genya lôi ra một lọ hóa chất nhỏ từ trong ngăn kéo của Zoya. “Cô có thể triệu hồi chút ánh sáng cho tôi làm việc không?”
Tôi kêu gọi một luồng sáng ấm áp để giúp Genya nhìn thấy rõ hơn và cố giữ kiên nhẫn khi cô ấy bắt tôi ngẩng lên, cúi xuống, quay trái, quay phải.
“Hoàn hảo!” cô ấy nói khi xong việc. “Ôi, Alina, trông cô rất giống một phụ nữ quyến rũ đấy.”
“Phải rồi,” tôi nói, và giật lấy chiếc gương từ tay cô ấy. Tôi phải mỉm cười. Cô gái u buồn ốm yếu với hai má hóp và đôi vai gầy giơ xương đã biến mất. Thế chỗ cô là một Grisha với đôi mắt long lanh và những lọn tóc màu đồng óng ả. Bộ váy lụa màu đen ôm sát hình dạng mới của tôi, xoay chuyển và uốn lượn nhẹ nhàng như màn đêm được may lại với nhau. Và Genya đã làm điều gì đó tuyệt vời với đôi mắt tôi để chúng trở nên bí ẩn và gần giống mắt mèo.
“Nữ trang!” Genya la lên, và cả hai chạy về phòng của tôi, lướt qua một Zoya nóng giận ở hành lang.
“Các cô xong chưa đấy?” cô ta gắt lên.
“Tạm thời là vậy,” tôi ung dung nói, và Genya khịt mũi, hoàn toàn không giống quý cô tao nhã chút nào.
Trong những chiếc hộp khác trên giường, chúng tôi tìm thấy đôi giày đi trong nhà bằng lụa vàng, ngọc huyền lấp lánh và hoa tai bằng vàng, cùng một đôi găng tay bằng lông dày. Khi tôi đã sẵn sàng, tôi quan sát chính mình trong tấm gương nhỏ trên bồn rửa mặt. Tôi cảm thấy kì lạ và bí ẩn, giống như mình đang mặc trang phục của một cô gái khác lôi cuốn hơn nhiều.
Tôi ngẩng lên và phát hiện Genya đang dõi theo tôi bằng biểu cảm phiền muộn.
“Sao thế?” tôi hỏi và bỗng dưng cảm thấy lúng túng trở lại.
“Không có gì,” cô ấy mỉm cười đáp lại. “Cô nhìn rất xinh đẹp. Thật đấy. Nhưng mà...” Nụ cười của cô ấy dần tắt. Cô ấy vươn tay ra và nâng mặt dây chuyền bằng vàng ở cổ áo tôi lên.
“Alina, phần lớn chúng ta đều không được ngài Hắc Y chú ý đến. Chúng ta là những khoảnh khắc ngài ấy sẽ lãng quên trong cuộc đời vô tận của mình. Và tôi không chắc liệu điều đó có xấu hay không. Chỉ là... cô phải cẩn thận đấy.”
“Về cái gì?”
“Về những người đàn ông quyền lực.”
“Genya,” tôi cất tiếng hỏi trước khi đánh mất can đảm, “chuyện gì đã xảy ra giữa cô và Đức vua?”
Cô ấy cúi nhìn mũi giày đi trong nhà bằng xa tanh của mình. “Đức vua quấy rối rất nhiều người hầu,” cô ấy nói. Nhưng rồi lại nhún vai. “Ít nhất tôi cũng được một vài món trang sức từ việc đó.”
“Cô không cố ý đó chứ.”
“Không. Không hề.” Cô ấy nghịch một bên hoa tai của mình. “Điều tệ hại nhất là mọi người đều biết chuyện.”
Tôi vòng tay ôm lấy cô ấy. “Họ chẳng là gì cả. Cô đáng giá hơn tất cả bọn họ gộp chung lại.”
Cô ấy cố nặn ra nụ cười tự tin như thường khi. “Ồ, tôi biết chứ.”
“Hắc Y đáng ra phải làm gì đó,” tôi nói. “Anh ta đáng ra phải bảo vệ cô.”
“Ngài ấy có làm thế, Alina. Nhiều hơn những gì cô biết. Hơn nữa, ngài ấy cũng chỉ là nô lệ cho những ý muốn bất chợt của Đức vua như tất cả chúng ta. Ít nhất là bây giờ.”
“Bây giờ?”
Cô ấy vội siết nhẹ tay tôi. “Thôi đừng nghĩ về những chuyện bi kịch vào tối nay nữa. Đi nào,” cô ấy nói, và khuôn mặt xinh đẹp vỡ òa ra cùng nụ cười rạng rỡ. “Tôi tha thiết muốn uống sâm panh đây!”
Và chỉ có thế, cô ấy thản nhiên lướt ra khỏi phòng. Tôi muốn nói nhiều hơn với cô ấy. Tôi muốn hỏi cô ấy có ý gì khi nói về Hắc Y, tôi muốn dùng búa đập vào đầu Đức vua. Nhưng cô ấy nói đúng. Sẽ có đủ thời gian giải quyết rắc rối vào ngày mai. Tôi liếc nhìn bản thân lần cuối cùng trong gương và chạy vội về phía đại sảnh, để lại lo lắng và cảnh báo của Genya ở sau lưng.
***
Bộ Kefta màu đen của tôi tạo nên một sự xáo động trong đại sảnh mái vòm, trong khi Marie và Nadia và một nhóm những Tiết Độ Sư khoác trên mình những bộ trang phục bằng nhung lụa màu xanh vây lấy tôi và Genya. Genya định rời đi như thường lệ, nhưng tôi nắm chặt cánh tay cô ấy. Nếu tôi đang mặc đồ có màu của Hắc Y, vậy thì tôi quyết sẽ tận dụng hết mức những quyền lợi có thể và giữ bạn của mình ở bên cạnh.
“Cô biết tôi không thể vào phòng dạ vũ mà. Hoàng hậu sẽ rất tức giận,” cô ấy thì thầm vào tai tôi.
“Được rồi, nhưng cô vẫn có thể đi cùng tôi đến đó.”
Genya reo lên.
Trong lúc chúng tôi đi trên con đường lát đá tiến vào đường hầm rừng cây, tôi nhận ra Sergei và vài ba Độc Tâm Y khác đang bắt kịp chúng tôi, và tôi giật mình phát hiện ra họ đang bảo vệ chúng tôi - hoặc có thể chỉ tôi thôi. Tôi cho rằng điều đó khá hợp lý, xét tới số lượng người lạ đang có mặt trong cung điện để dự đại tiệc mùa đông, nhưng nó vẫn làm tôi cụt hứng, giống như lời nhắc nhở rằng có rất nhiều người trên thế giới muốn tôi chết đi.
Khu vực xung quanh Đại Điện đã được thắp sáng để làm nổi bật màn diễn của các diễn viên nhào lộn biểu diễn giải trí cho khách qua lại chờ tiệc chính. Những nhạc công đeo mặt nạ đi dạo trên đường. Một người đàn ông có con khỉ trên vai, thêm hai người phủ kín những chiếc lá vàng từ đầu đến chân cỡi ngựa vằn ném cho những khách đi ngang qua những nhành hoa đính đá quý. Dàn đồng ca mặc đồng phục hát trên cây. Một bộ ba vũ công tóc đỏ vẫy vùng trong vòi phun hình đôi chim đại bàng, chỉ có vỏ ốc và san hô đắp lên người và cầm trên tay những đĩa đầy hàu mời thực khách.
Chúng tôi chỉ mới bắt đầu leo lên bậc thang cẩm thạch thì một người hầu xuất hiện với tin nhắn cho Genya. Cô ấy đọc qua mẩu giấy và thở dài.
“Cơn đau đầu của Hoàng hậu đã biến mất một cách kì diệu, và mụ ta cuối cùng cũng quyết định tham dự dạ tiệc.” Cô ấy ôm tôi, hứa sẽ tìm tôi trước khi màn thể hiện năng lực bắt đầu và rồi biến mất.
Mùa xuân hầu như vẫn chưa đến, nhưng thật khó để nhận ra điều đó ở Đại Điện. Âm nhạc vọng xuống hành lang cẩm thạch. Không khí ấm áp lạ kì, mang theo hương thơm của ngàn loài bạch hoa được trồng trong nhà kính của Grisha. Chúng được cắm trên bàn và kéo dài xuống lan can thành từng cụm dày.
Marie, Nadia và tôi lướt qua từng nhóm quý tộc, những người vờ như không chú ý nhưng lại thì thầm khi chúng tôi đi ngang qua với cận vệ là những Tâm Y. Tôi ngẩng cao đầu và thậm chỉ còn mỉm cười với một quý tộc trẻ tuổi đang đứng ở lối vào phòng dạ vũ. Tôi ngạc nhiên khi thấy anh ta đỏ mặt và cúi đầu nhìn xuống giày của mình. Tôi liếc sang Marie và Nadia để xem liệu họ có chú ý không, nhưng họ đang liến thoắng bàn bạc về một vài món ăn sẽ được dọn ra cho quý tộc vào buổi tối: mèo rừng quay, đào muối mặn, thiên nga nướng với nghệ tây. Tôi mừng vì đã ăn tối trước đó rồi.
Phòng dạ vũ thậm chí còn rộng lớn và lộng lẫy hơn phòng thiết triều, được thắp sáng bằng những hàng đèn chùm lấp lánh nối tiếp nhau và đông nghẹt những đoàn người uống rượu và khiêu vũ trong tiếng nhạc giao hưởng từ những vũ công đeo mặt nạ ngồi dọc những bức tường ở phía xa. Vải vóc, trang sức, pha lê rũ xuống từ những dàn đèn, ngay cả sàn nhà dưới chân cũng tôi hình như cũng đang tỏa sáng, và tôi tự hỏi bao nhiêu trong số đó là sản phẩm của những Sáng Chế Gia.
Những Grisha lẫn vào trong đám đông và khiêu vũ, nhưng rất dễ nhận ra họ bằng những sắc màu nổi bật ấy: tím, đỏ và xanh thẫm nửa đêm, chúng sáng lên bên dưới ánh đèn như những loài hoa rực rỡ trong khu vườn héo hắt nào đó.
Một giờ tiếp theo trôi qua trong mờ nhạt. Tôi được giới thiệu với vô số quý tộc và vợ của họ, những sĩ quan cấp cao, những triều thần, và thậm chí là một vài Grisha từ những gia đình quý tộc đến dự tiệc với tư cách khách mời. Tôi nhanh chóng từ bỏ nỗ lực nhớ rõ tên họ và chỉ mỉm cười và gật đầu và cúi chào. Và cố không lướt qua đám đông để tìm kiếm dáng người mặc đồ đen của Hắc Y. Tôi cũng đã nếm sâm panh lần đầu tiên và nhận ra mình thích nó hơn kvas nhiều.
Một lúc sau, tôi nhận ra mình đang đối mặt với một quý tộc với dáng vẻ mệt mỏi đang tựa người trên một cây gậy.
“Công tước Keramsov!” tôi reo lên. Ông ấy mặc một bộ đồng phục sĩ quan cũ kỹ, huân chương đính đầy trên khuôn ngực vạm vỡ.
Người đàn ông lớn tuổi nhìn tôi với thoáng thích thú, rõ ràng ông ngạc nhiên vì tôi biết tên ông.
“Là cháu đây,” tôi nói. “Alina Starkov?”
“Đúng...đúng. Tất nhiên rồi!” ông nói cùng nụ cười nhạt.
Tôi nhìn vào mắt ông. Ông ấy hoàn toàn không nhớ tôi.
Và tại sao ông phải nhớ chứ? Tôi chỉ là một trẻ cô nhi, một đứa không có gì nổi bật là đằng khác. Dù vậy, tôi vẫn ngạc nhiên vì chuyện đó đã khiến tôi đau lòng đến mức nào.
Tôi nói vài lời xã giao cho phải phép rồi nhanh chóng mượn cớ rời đi ngay khi có thể.
Tôi tựa vào một cái cột và cầm lấy một ly sâm panh nữa từ một người hầu đi ngang qua. Căn phòng ấm áp một cách khó chịu. Trong lúc nhìn xung quanh, tôi chợt cảm thấy cô đơn vô cùng. Tôi nghĩ đến Mal, và lần đầu tiên trong nhiều tuần dài, tim tôi lại nhói lên nỗi quặn đau quen thuộc ấy. Tôi ước gì cậu ấy có thể ở đây và chiêm ngưỡng nơi này. Tôi ước gì cậu ấy có thể nhìn thấy tôi trong bộ kefta bằng lụa và lá vàng trên tóc. Nhưng trên hết tôi chỉ ước gì cậu ấy đang đứng cạnh tôi. Tôi đẩy lùi ý nghĩ ấy ra xa và nuốt một ngụm lớn sâm panh. Có gì khác biệt nếu một lão già say xỉn không nhận ra tôi chứ? Tôi mừng vì ông ấy đã không nhận ra con bé gầy gò và khổ sở ngày nào.
Tôi nhìn thấy Genya đi xuyên qua đám đông hướng về phía tôi. Bá tước, Công tước và những thương gia giàu có quay sang nhìn chằm chằm vào cô ấy khi cô đi ngang qua, nhưng cô ấy mặc kệ tất cả bọn họ. Đừng lãng phí thời gian nữa, tôi muốn nói với bọn họ như thế. Trái tim cô ấy sớm đã thuộc về một Sáng Chế Gia cao ráo, gầy gò và không thích tiệc tùng rồi.
“Đến lúc biểu diễn - ý tôi là, thể hiện năng lực rồi,” cô ấy nói khi đến được chỗ tôi. “Sao cô ở đây một mình thế?”
“Tôi chỉ muốn nghỉ một chút thôi.”
“Uống nhiều sâm panh quá sao?”
“Có lẽ.”
“Cô ngốc à,” cô ấy nói và vòng tay qua tay tôi. “Không khi nào thấy quá nhiều sâm panh cả. Nhưng đầu của cô sẽ nói ngược lại vào ngày mai đấy.”
Cô ấy dẫn tôi đi ngang qua đám đông, dễ dàng tránh né những người muốn nói chuyện với tôi hoặc ngắm nhìn cô ấy, cho đến khi chúng tôi đến được phía sau sân khấu đã được dựng sẵn dọc bức tường cuối phòng dạ vũ. Chúng tôi đứng cạnh dàn giao hưởng và quan sát một người đàn ông mặc trang phục tuyền một màu bạc tinh tế bước lên sân khấu để giới thiệu các Grisha.
Dàn giao hưởng chơi một đoạn nhạc kịch tính, và liền đó khách mời xuýt xoa rồi vỗ tay khi những Tiết Hỏa Sư bắn về phía đám đông từng ánh lửa và những Tiết Khí Sư phóng ra những luồng gió xoáy lấp lánh khắp phòng. Nhập bọn cùng họ là một nhóm lớn những Tiết Hải Sư, những người với sự giúp đỡ của các Tiết Khí Sư đã triệu hồi một đợt sóng lớn đổ ầm xuống ban công và lơ lửng cách đỉnh đầu khách tham dự chưa đầy gang tay. Rồi những Tiết Hỏa Sư giơ tay lên và, với một tiếng huýt gió, đợt sóng vừa rồi vỡ tung thành một cơn lốc sương mù. Trong lúc nấp sau cánh gà, tôi chợt nổi hứng và phát ra một tầng ánh sáng xuyên qua làn sương, tạo nên một chiếc cầu vồng thoáng lóe sáng trong không khí.
“Alina”
Tôi nhảy dựng lên. Ánh sáng dần tắt và cầu vồng tan biến. Hắc Y đang đứng cạnh tôi. Như mọi khi, anh ta mặc một bộ kefta màu đen, dù trang phục lần này được may từ lụa thô và vải nhung. Ánh nến chập chờn trên mái tóc tối màu của anh ta. Tôi nuốt khan và liếc nhìn xung quanh, nhưng Genya đã biến mất.
“Chào,” tôi gượng nói.
“Cô sẵn sàng rồi chứ?”
Tôi gật đầu, và anh ta dẫn tôi đến chân cầu thang dẫn đến bệ đài. Lúc đám đông vỗ tay và những Grisha rời khỏi sân khấu, Ivo đấm vào cánh tay tôi. “Làm tốt lắm, Alina! Chiếc cầu vồng đó thật hoàn hảo.” Tôi cảm ơn cậu ta rồi hướng sự chú ý của mình trở lại với đám đông, tôi chợt cảm thấy lo lắng. Tôi nhìn thấy những khuôn mặt háo hức, Hoàng hậu với vẻ mặt chán chường được vây quanh bởi các quý bà. Bên cạnh bà, Đức vua đang lắc lư trên ngai vàng đầy háo hức, lão Tư Tế ở bên cạnh ngài. Nếu hai hoàng tử chịu hạ cố đến dự thì tôi cũng không nhìn thấy họ ở đâu. Tôi giật mình nhận ra lão Tư Tế đang nhìn thẳng vào tôi bèn nhanh chóng quay đi chỗ khác.
Chúng tôi chờ đợi trong khi dàn nhạc bắt đầu chơi một hồi trống báo hiệu dồn dập và người đàn ông mặc đồ màu bạc bước lên sân khấu lần nữa để giới thiệu cả hai.
Bỗng nhiên Ivan xuất hiện bên cạnh chúng tôi để nói gì đó vào tai Hắc Y. Tôi nghe Hắc Y đáp lại, “Đưa họ đến phòng quân sự. Ta sẽ sớm đến đó.”
Ivan rời đi, hoàn toàn lờ tịt tôi. Khi Hắc Y quay về phía tôi, anh ta mỉm cười, đôi mắt bừng sáng vì hứng khởi. Tin tức anh ta vừa nghe qua chắc chắn là chuyện tốt.
Một tràng pháo tay ra hiệu cho chúng tôi rằng đã đến lúc xuất hiện rồi. Anh ta nắm lấy cánh tay tôi và nói, “Hãy cho mọi người thấy những điều họ muốn.”
Tôi gật đầu, cổ họng khô ran khi anh ta dẫn tôi lên từng bậc thang để tiến về trung tâm sân khấu. Tôi nghe những tiếng rì rầm thúc giục từ đám đông, nhìn thấy những khuôn mặt chờ mong của họ. Hắc Y gật đầu với tôi. Với vài lời mở đầu qua loa, anh ta chắp hai tay lại với nhau, một tiếng sét nổ ra khắp phòng và màn đêm kéo đến bao trùm khắp bữa tiệc.
Anh ta chờ và để mặc đám đông ngày càng nôn nao vì mong đợi. Hắc Y có thể không thích buổi biểu diễn của những Grisha, nhưng anh ta rõ ràng rất biết cách diễn xuất. Chỉ đến khi cả căn phòng dường như đang rung lên vì căng thẳng thì anh ta mới ngả người về phía tôi và thì thầm rất khẽ, nhỏ đến mức chỉ mình tôi có thể nghe thấy.
“Đến lúc rồi.”
Tim đập mạnh, tôi vươn tay ra, lòng bàn tay hướng lên trên. Tôi hít một hơi sâu và kêu gọi cảm giác kiên định ấy, cảm giác của ánh sáng lao đến trước tôi và xuyên qua người tôi rồi dồn nó lại trong tay mình. Một cột sáng rực rỡ bắn lên từ lòng bàn tay tôi, lấp lánh trong bóng tối khắp phòng dạ vũ. Đám đông trầm trồ, và tôi nghe ai đó hét lên, “Điều đó là thật!”
Tôi xoay nhẹ tay, ngắm về phía mà tôi mong rằng đó là điểm đến đích xác trên ban công mà David đã mô tả trước đó.
“Chỉ cần chắc rằng cô ngắm bắn đủ cao, chúng tôi sẽ tìm ra cô,” anh ta nói.
Tôi biết mình đã làm đúng khi luồng sáng trong tay tôi bắn ra từ ban công, chúng chạy ngoằn ngoèo khắp phòng sau khi dội lại tứ phía trên những tấm gương lớn được các Sáng Chế Gia tạo nên, cho đến khi phòng dạ vũ tối tăm dát đầy hoa văn làm từ luồng sáng mặt trời lấp lánh.
Đám đông rì rầm thích thú.
Tôi nắm tay lại, và luồng sáng biến mất, rồi trong thoáng chốc tôi để ánh sáng bừng lên xung quanh tôi và Hắc Y, nó phủ lấy chúng tôi dưới dạng khối cầu phát sáng tựa một vòng hào quang vàng rực chảy xiết.
Anh ta nhìn tôi và đưa tay ra để triệu hồi những dải băng bóng tối leo lên xoắn lấy khối cầu. Tôi làm cho ánh sáng lan rộng và rực rỡ hơn, cảm thấy hài lòng vì năng lượng chảy tràn trong người và để nó đùa chơi trên từng đầu ngón tay trong lúc anh ta triệu tập những tia mực hình xoắn ốc bắn xuyên qua ánh sáng khiến chúng nhảy múa tưng bừng.
Đám đông vỗ tay và Hắc Y khẽ lẩm bẩm, “Bây giờ, hãy cho họ thấy đi.”
Tôi cười toe và làm như những gì đã được dạy, tôi vung tay ra và cảm thấy toàn thân rộng mở rồi vỗ hai tay lại với nhau, và một tiếng ầm lớn làm rúng động phòng dạ vũ. Ánh sáng trắng chói lòa vỡ ra khắp đám đông với một tiếng vút và khách tham dự phát ra tiếng “Aaaaa!” đồng thanh rồi nhắm chặt mắt lại, họ đồng loạt giơ tay lên để tránh ánh sáng.
Tôi giữ như thế một lúc lâu rồi buông tay ra, để mặc ánh sáng dần mờ đi. Đám đông vỡ òa trong tiếng tung hô nhiệt liệt, họ hăng say vỗ tay và giậm chân.
Chúng tôi cúi chào trong khi dàn giao hưởng bắt đầu chơi nhạc và tiếng vỗ tay nhường chỗ cho tiếng trò chuyện rôm rả. Hắc Y kéo tôi về phía cánh gà và nói nhỏ, “Cô có nghe họ nói không? Có thấy họ ôm nhau và nhảy múa không? Giờ họ đã biết tin đồn là sự thật, rằng mọi thứ sắp sửa thay đổi.”
Niềm hân hoan của tôi hơi sụt giảm và tôi cảm thấy một nỗi hồ nghi chạy ngang người. “Nhưng chẳng phải chúng ta đang làm cho bọn họ tin lầm sao?” tôi hỏi.
“Không, Alina. Ta đã nói rằng cô là câu trả lời của ta. Và cô đúng là vậy.”
“Nhưng sau chuyện xảy ra ở bên hồ...” tôi đỏ mặt dữ dội và nhanh chóng phân bua. “Ý thần là, ngài đã nói rằng thần không đủ mạnh.”
Khóe môi của Hắc Y cong lên gần giống một nụ cười, nhưng ánh mắt của anh ta rất nghiêm túc. “Cô thật sự nghĩ là ta đã xong việc với cô sao?”
Cơn chấn động run rẩy trong tôi. Anh ta quan sát tôi, nụ cười nửa miệng dần tan biến. Rồi, một cách đột ngột, anh ta nắm lấy tay tôi và kéo tôi khỏi cánh gà để tiến về phía đám đông. Mọi người lên tiếng chúc mừng và vươn tay ra để chạm vào chúng tôi, nhưng anh ta phát ra một quầng tối len lách qua quanh đám đông và biến mất ngay khi chúng tôi vừa đi ngang qua. Nó gần như vô hình. Tôi có thể nghe thấy vài đoạn hội thoại trong khi chúng tôi lướt qua từng nhóm người. “Tôi đã không tin...”
“... một phép màu!”
“... chưa bao giờ tin anh ta nhưng...”
“Kết thúc rồi! Đã kết thúc rồi!”
Tôi nghe người ta cười và khóc. Cảm giác không yên tâm quặn lên trong tôi lần nữa. Những người này tin rằng tôi có thể cứu họ. Họ sẽ nghĩ gì khi họ phát hiện ra tôi chỉ là một kẻ vô dụng chỉ giỏi làm trò ảo thuật? Nhưng những suy nghĩ ấy chỉ là nỗi mơ hồ thoáng qua. Thật khó để nghĩ đến điều gì khác ngoài việc Hắc Y, sau nhiều tuần ngó lơ, đang nắm lấy tay tôi và dẫn tôi bước qua một cánh cửa hẹp đi xuống hành lang trống.
Tôi choáng váng cười thành tiếng trong lúc chúng tôi lẻn vào một căn phòng trống được chiếu sáng chỉ bằng ánh trăng đang tràn vào từ cửa sổ. Tôi hầu như không có thời gian nhận ra nơi đó chính là phòng chờ mình từng đến để diện kiến Hoàng hậu, vì ngay khi cánh cửa khép lại, anh ta đã hôn tôi và tôi không thể nghĩ đến điều gì khác.
Trước đây tôi đã từng được hôn, những cú chạm môi vụng về hay đơn giản là hệ quả khi say rượu. Lần này hoàn toàn không giống thế. Nụ hôn này chắc chắn và mạnh mẽ, tựa như toàn bộ thân thể tôi vừa mới thức tỉnh. Tôi có thể cảm thấy nhịp tim đập loạn của mình, sự mơn trớn của tơ lụa trên da, sức mạnh từ vòng tay anh, một bàn tay vùi sâu trong tóc, tay còn lại đặt trên lưng để kéo tôi lại gần hơn. Khoảnh khắc môi chúng tôi chạm vào nhau, liên kết giữa cả hai mở ra và tôi cảm thấy năng lượng của anh ta tràn ngập khắp người. Tôi có thể nhận ra anh ta muốn có tôi nhiều đến thế nào - nhưng ẩn sau ham muốn ấy, tôi vẫn có thể cảm thấy thứ gì khác, giống như cơn giận dữ.
Tôi giật mình lùi lại. “Ngài không muốn làm việc này.”
“Đây là điều duy nhất ta muốn làm,” anh gầm gừ, và tôi có thể nghe thấy cay đắng cùng khát khao đan xen lẫn nhau trong giọng nói của anh ta.
“Và ngài ghét như vậy,” tôi nói cùng nhận thức vừa ập đến.
Anh ta thở dài và dựa vào người tôi, gạt tóc vương trên cổ tôi. “Có lẽ vậy,” anh ta lẩm bẩm, đôi môi lướt qua tai, cổ, rồi đến xương quai xanh của tôi.
Tôi rùng mình và ngả đầu ra sau, nhưng vẫn phải hỏi. “Tại sao?”
“Tại sao?” anh ta lặp lại, đôi môi vẫn mơn trớn làn da tôi, đầu ngón tay lướt trên những dải ruy băng nơi cổ áo. “Alina, cô có biết Ivan đã nói với ta những gì trước khi chúng ta lên sân khấu không? Đêm nay bọn ta đã nhận được tin báo rằng người của ta đã tìm thấy đàn Morozova. Chìa khóa phá hủy vùng Vực Tối cuối cùng đã nằm trong tầm tay, và ngay lúc này, ta nên ở trong phòng quân sự và nghe báo cáo. Ta nên vạch kế hoạch tiến về phía Bắc. Nhưng ta không làm thế, đúng không?”
Tâm trí tôi ngưng hoạt động và phó mặc cho khoái cảm đang chảy trong người cùng nỗi hồi hộp đầy chờ mong rằng nụ hôn tiếp theo của anh ta sẽ ở đâu.
“Đúng không?” anh ta lặp lại và cắn nhẹ cổ tôi. Tôi hổn hển lắc đầu vì vô phương suy nghĩ. Lúc này anh ta đã đè sát người tôi vào cửa, hông áp chặt lên tôi. “Vấn đề với khát khao,” anh ta thì thầm, đôi môi lướt dọc trên cằm cho đến khi nó vờn quanh môi tôi, “là việc nó khiến chúng ta trở nên yếu đuối.” Và rồi, cuối cùng, khi tôi nghĩ rằng mình không thể chịu được nữa, anh ta đã hôn tôi.
Nụ hôn của anh ta lần này mãnh liệt hơn, đi kèm với cơn giận mà tôi có thể cảm thấy vẫn còn nán lại trong anh ta. Tôi không quan tâm. Tôi không quan tâm rằng anh ta đã lờ tôi đi hoặc anh ta đã làm tôi bối rối hoặc về bất kì lời cảnh báo mơ hồ nào của Genya nữa. Anh ta đã tìm thấy con hươu đực. Anh ta đã đúng về tôi. Anh ta đã đúng về mọi thứ.
Tay anh ta trượt xuống hông tôi. Tôi hơi run rẩy vì hốt hoảng khi váy của tôi bị kéo cao hơn và ngón tay anh ta gần chạm đến đùi tôi, nhưng thay vì đẩy ra, tôi lại ôm sát anh ta hơn.
Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, vì ngay lúc ấy chúng tôi nghe thấy tiếng ồn ào từ hành lang. Một nhóm người say xỉn ầm ĩ đang chạy loạn xạ dọc hành lang, ai đó đã đập mạnh vào cửa khiến nắm đấm cửa kêu lạch cạch. Chúng tôi cứng đờ người. Hắc Y đè vai mình lên cửa để nó khỏi mở ra, và nhóm người vừa rồi lại đi tiếp, la hét và cười đùa.
Trong bầu không khí im lặng sau đó, chúng tôi chỉ nhìn nhau chằm chằm. Rồi anh ta thở dài và buông thõng tay, khiến cho lớp vải lụa trên váy tôi rũ xuống như cũ.
“Ta nên đi thôi,” anh ta lẩm bẩm. “Ivan và những người khác đang đợi.”
Tôi gật đầu, không đủ tin tưởng bản thân lên tiếng nổi.
Anh ta rời khỏi tôi. Tôi tránh qua một bên, anh ta hé mở cửa một chút rồi nhìn ra hành lang để chắc rằng không có ai ở đó.
“Ta sẽ không quay lại buổi tiệc,” anh ta nói. “Nhưng cô nên làm thế, ít nhất là trong một lúc.”
Tôi gật đầu lần nữa. Bỗng nhiên tôi nhận thức được rõ ràng về chuyện mình đang đứng trong một căn phòng tối với một người gần như xa lạ, và chỉ vài phút nữa thôi là váy của tôi được vén lên đến tận thắt lưng. Khuôn mặt nghiêm khắc của Ana Kuya hiện ra trong tâm trí và thuyết giáo tôi về những sai lầm ngu ngốc của những cô gái thường dân, và tôi đỏ mặt xấu hổ.
Hắc Y lẻn ra khỏi cửa, nhưng rồi anh ta quay lại phía tôi. “Alina,” anh ta nói, rõ ràng đang đấu tranh với bản thân, “ta có thể đến chỗ cô tối nay không?”
Tôi ngần ngại. Tôi biết nếu tôi nói có, sẽ không còn đường nào quay lui nữa. Những nơi anh ta đã chạm vào trên da tôi vẫn còn bỏng rát, nhưng hứng khởi của giây phút vừa nãy đã dần tan biến, và nhận thức đang trở về với tôi. Tôi không chắc mình muốn gì. Tôi không chắc về tất cả mọi thứ.
Tôi do dự quá lâu. Chúng tôi nghe thấy nhiều giọng nói hơn tiến về đại sảnh. Hắc Y đóng cửa lại, sải chân đi đến hành lang trong khi tôi lùi về phía bóng tối.
Tôi lo lắng chờ đợi, cố nghĩ ra một cái cớ cho việc lánh vào một căn phòng trống thế này.
Những giọng nói đi qua và tôi để thoát ra tiếng thở dài run rẩy. Tôi vẫn chưa có cơ hội để nói có hoặc không với Hắc Y. Liệu anh ta có đến không? Tôi có muốn anh ta đến không? Tâm trí tôi đang quay vòng. Tôi cần phải tĩnh trí lại và trở về với buổi tiệc. Hắc Y có thể biến mất, nhưng tôi không có đặc quyền đó.
Tôi hé nhìn hành lang rồi mau chóng chạy về phòng dạ vũ, chỉ dừng lại để kiểm tra mặt mũi trước một tấm gương mạ vàng. Mọi thứ không tệ như tôi đã lo sợ. Hai má tôi đỏ bừng, môi tôi trông hơi sưng một chút, nhưng tôi chẳng thể làm gì để cải thiện hai việc đó. Tôi chải lại tóc và vuốt thẳng bộ kefta. Ngay khi tôi chuẩn bị bước vào phòng dạ vũ, tôi nghe tiếng một cánh cửa mở ra ở phía cuối hành lang. Lão Tư Tế đang chạy nhanh về phía tôi, chiếc áo chùng màu nâu phấp phới sau lưng. Ôi không làm ơn không phải lúc này.
“Alina!” ông ta gọi.
“Tôi phải quay về với buổi tiệc,” tôi vui vẻ nói và quay lưng với ông ta.
“Ta phải nói chuyện với cô! Mọi thứ đang tiến triển nhanh hơn...”
Tôi quay lại bữa tiệc với biểu cảm mà tôi mong rằng đó là sự bình thản. Gần như ngay lập tức, tôi bị bao vây bởi những quý tộc đang mong được gặp và chúc mừng tôi vì buổi trình diễn. Sergei mau chóng tiến về phía tôi cùng với những vệ sĩ Độc Tâm Y khác, họ lẩm nhẩm xin lỗi vì đã để lạc mất tôi trong đám đông. Ngoái nhìn ra sau vai, tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi thân hình tơi tả của lão Tư Tế đã bị nuốt chửng bởi làn sóng khách dự tiệc.
Tôi cố hết sức để khơi nên những cuộc đối thoại xã giao và trả lời những câu hỏi của khách khứa. Một người phụ nữ với đôi mắt ngập nước còn yêu cầu tôi chúc phúc cho bà. Tôi không biết phải làm gì, nên tôi vỗ nhẹ tay bà theo lối mà tôi cho là an ủi. Tất cả những gì tôi muốn là được ở một mình để suy nghĩ, để sắp xếp lại đống cảm xúc hỗn độn trong đầu. Rượu sâm panh chẳng giúp ích được gì.
Trong lúc một nhóm khách rời đi để được thay thế bằng một nhóm mới, tôi nhận ra khuôn mặt dài thượt u buồn của người Tâm Y đã đi chung xe với tôi và Ivan trong cỗ xe của Hắc Y và giúp chúng tôi chống lại những tên sát thủ nước Fjerda. Tôi cố gom nhặt kí ức để nhớ lại tên anh ta.
Anh ta giải thoát tôi, khi đến chào và nói. “Fedyor Kaminsky.”
“Xin thứ lỗi,” tôi lên tiếng. “Đêm nay dài quá.”
“Tôi chỉ có thể tưởng tượng thôi.”
Tôi mong là không, tôi thầm nghĩ với đợt sóng xấu hổ dâng trào,
“Có vẻ như sau cùng ngài Hắc Y đã đúng,” anh ta cười nói.
“Xin lỗi?” Tôi thốt lên.
“Cô từng chắc chắn rằng mình không thể nào là Grisha.”
Tôi đáp lại nụ cười của anh ta. “Tôi đang tập thành thói quen phản bác lại mọi thứ mà.”
Fedyor chỉ kịp kể cho tôi nghe về nhiệm vụ mới của anh ta gần biên giới phía nam trước khi anh ta bị cuốn đi bởi một nhóm khách thiếu kiên nhẫn đang chờ tới lượt mình để chào hỏi Tiết Dương Sư. Tôi thậm chí còn chưa cảm ơn anh ta vì đã bảo vệ tôi ngày hôm ấy trong thung lũng.
Tôi cố gắng tiếp tục cười nói trong vòng chừng một giờ, nhưng ngay khi rảnh rỗi, tôi đã bảo vệ sĩ rằng mình muốn rời đi và đi thẳng về phía cửa.
Ngay khi bước ra ngoài tôi liền cảm thấy đỡ hơn. Tiết trời buổi đêm khá lạnh, những vì sao nhấp nháy trên trời cao. Tôi hít một hơi sâu. Tôi cảm thấy choáng váng và kiệt sức, và suy nghĩ của tôi dường như cứ mãi luân phiên qua lại giữa hứng khởi và lo lắng. Nếu Hắc Y đến phòng tôi vào tối nay, điều đó sẽ có nghĩa là gì? Ý nghĩ được ở cùng anh ta khiến một luồng điện chạy dọc khắp người tôi. Tôi không nghĩ rằng anh ta yêu tôi và tôi không biết mình nghĩ gì về anh ta, nhưng anh ta muốn có tôi, và có lẽ như vậy đã đủ.
Tôi lắc đầu, cố gắng giải thích mọi thứ. Thuộc hạ của Hắc Y đã tìm ra nhánh gạc, tôi nên nghĩ về việc đó, về số phận của mình, về chuyện tôi phải giết một sinh vật cổ xưa, về năng lượng nó sẽ đem đến cho tôi và trách nhiệm về nó, nhưng tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là đôi tay của anh ta đặt trên hông tôi, đôi môi trên cổ tôi, cảm giác cơ thịt rắn rỏi và săn chắc trong bóng tối. Tôi hít thêm một hơi sâu khí trời buổi đêm lần nữa. Lí trí nhất là bây giờ khóa cửa rồi đi ngủ. Nhưng tôi không chắc mình muốn trở nên lí trí hay không.
Khi chúng tôi về đến Tiéỉu Điện, Sergei và những người khác rời khỏi tôi để quay về với buổi dạ vũ. Đại sảnh mái vòm im ắng lạ thường, ánh lửa trong trong bếp lò lát đá cháy bập bùng, dàn đèn vàng lờ mờ sáng. Khi tôi chuẩn bị bước qua cửa để đến cầu thang chính, cánh cửa được chạm khắc ở phía sau bàn của Hắc Y mở ra. Một cách nhanh chóng, tôi lẩn vào góc tối. Tôi không muốn Hắc Y biết mình đã rời buổi tiệc sớm, và dù sao thì tôi cũng chưa sẵn sàng để đối mặt với anh ta. Nhưng đó chỉ là một nhóm binh sĩ đi ngang qua đại sảnh tiếp khách trên đường rời khỏi Tiểu Điện. Tôi tự hỏi liệu họ có phải những người đã đến báo cáo về địa điểm của con hươu đực hay không. Tim tôi gần như ngừng đập khi ánh đèn rọi lên người lính cuối cùng trong nhóm.
“Mal!”
Khi cậu ấy quay lại, tôi nghĩ mình đã có thể tan chảy vì hạnh phúc khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia. Lý trí tôi nhận ra biểu cảm khắc khổ trên mặt cậu ấy nhưng nó đã bị lấp đi bởi niềm vui sướng tột cùng. Tôi chạy ngang qua đại sảnh và vòng tay ôm lấy Mal khiến cậu ấy suýt ngã. Cậu ấy đứng vững lại rồi kéo tay tôi ra khỏi cổ mình, đồng thời liếc về phía những người lính còn lại đang dừng lại nhìn chúng tôi. Tôi biết tôi đã làm cậu ấy xấu hổ, nhưng tôi chẳng buồn quan tâm. Tôi nhảy cẫng lên, gần như đang quay cuồng vì hạnh phúc.
“Đi trước đi,” cậu ấy nói với họ. “Tôi sẽ đuổi kịp mấy anh sau.”
Một vài người nhướng mày, nhưng những binh sĩ liền biến mất sau cổng chính để chúng tôi ở lại một mình.
Tôi mở miệng, nhưng tôi không chắc mình nên bắt đầu từ đâu, nên tôi quyết định hỏi điều đầu tiên xuất hiện trong tâm trí. “Bồ làm gì ở đây vậy?”
“Làm thế quái nào mình biết được,” Mal nói cùng với vẻ rã rời khiến tôi ngạc nhiên. “Mình có một bản báo cáo cần phải nói cho chủ nhân của bồ.”
“Cái gì... của mình cơ?” Rồi tôi chợt nhận ra, và tôi cười toe toét. “Bồ là người đã tìm thấy đàn Morozova! Đáng ra mình phải biết chứ.”
Cậu ấy không đáp lại nụ cười của tôi. Cậu ấy thậm chí còn không nhìn vào mắt tôi. Cậu ấy chỉ quay đi và nói, “Mình phải đi rồi.”
Tôi nhìn cậu ấy chằm chằm vì kinh ngạc, niềm hạnh phúc trước đó dần tan biến. Vậy là tôi đã đúng. Mal đã chấm dứt với tôi. Tất cả những cơn giận và nỗi xấu hổ tôi đã cảm thấy trong mấy tháng vừa qua dồn dập đổ xuống người. “Xin lỗi,” tôi lạnh lùng nói. “Mình không biết là mình đang lãng phí thời gian của bồ.”
“Mình đâu có nói thế.”
“Không, không. Mình hiểu mà. Bồ còn chẳng buồn trả lời thư cho mình. Tại sao bồ lại muốn đứng đây nói chuyện với mình trong khi bè bạn thật sự của bồ đang đợi chứ?”
Cậu ấy cau mày. “Mình không nhận được lá thư nào cả.”
“Phải rồi,” tôi giận dữ nói.
Cậu ấy thở dài và đưa tay xoa mặt. “Tụi mình phải di chuyển liên tục để theo dấu đàn hươu. Đội của mình gần như không liên lạc với trung đoàn nữa.”
Giọng nói cậu ấy chất đầy mệt mỏi. Lần đầu tiên tôi nhìn cậu ấy, thật sự nhìn cậu ấy, và tôi nhận ra cậu ấy đã thay đổi nhiều đến thế nào. Hai quầng thâm bên dưới đôi mắt xanh. Một vết sẹo lởm chởm chạy ngang qua chiếc cằm râu ria chưa cạo. Cậu ấy vẫn là Mal, nhưng đã có vẻ gì đó cứng rắn hơn, lạnh lùng và xa cách.
“Bồ không nhận được lá thư nào của mình hả?” Cậu ấy lắc đầu, trên mặt vẫn là biểu cảm xa lạ ấy. Tôi không biết phải nghĩ gì. Mal chưa bao giờ nói dối tôi trước đây, và dù đang rất giận thì tôi cũng không nghĩ cậu ấy đang nói dối tôi lúc này. Tôi ngần ngại.
“Mal, mình... bồ có thể ở lại lâu hơn không?” Tôi nghe thấy sự van nài trong giọng nói của bản thân. Tôi ghét điều đó, nhưng tôi còn ghét chuyện phải rời xa cậu ấy hơn. “Bồ không thể tưởng tượng được mình đã sống như thế nào ở đây đâu.”
Cậu ấy cười khùng khục. “Mình không cần phải tưởng tượng. Mình đã thấy màn biểu diễn nhỏ trong phòng dạ vũ. Rất ấn tượng đấy.”
“Bồ đã thấy mình?”
“Đúng vậy,” cậu ấy gay gắt đáp lời. “Bồ có biết mình đã lo cho bồ đến thế nào không? Không ai biết chuyện gì đã xảy ra với bồ, bồ đã bị họ làm gì. Không có cách nào để liên lạc với bồ. Thậm chí còn có tin đồn là bồ đang bị tra tấn. Khi đội trưởng cần người để đến thông báo cho Hắc Y, mình đã khởi hành đến đây như một thằng ngốc chỉ để có cơ hội tìm thấy bồ.
“Thật sao?” Thật khó để tôi tin vào chuyện đó. Tôi đã quen nghĩ về Mal với tính cách bình thản rồi.
“Đúng vậy,” cậu ấy rít lên. “Và giờ thì bồ ở đây, an toàn tuyệt đối, khiêu vũ và cười cợt như một nàng công chúa được yêu chiều.”
“Đừng tỏ ra thất vọng như vậy,” tôi gắt lên. “Mình chắc rằng Hắc Y hoàn toàn có thể sắp sẵn giá treo hay than nóng, nếu điều đó khiến bồ thấy khá hơn.” Mal cau mày và lùi xa khỏi tôi.
Những giọt nước mắt tức tối ngập lên trong mắt tôi. Tại sao chúng tôi lại cãi nhau như thế? Một cách tuyệt vọng, tôi vươn tay ra đặt lên cánh tay cậu ấy. Cơ bắp của cậu ấy cứng lại, nhưng cậu không đẩy ra. “Mal, mình không thể làm gì với luật lệ ở đây cả. Mình không yêu cầu bất kì thứ gì để thành ra thế này hết.” Cậu ấy nhìn tôi và rồi quay đi chỗ khác. Tôi nhận ra cậu ấy đã bớt căng thẳng phần nào. Cuối cùng, cậu ấy nói, “Mình biết bồ không muốn thế.”
Lần nữa, tôi nghe thấy giọng nói mệt mỏi vô cùng của cậu ấy.
“Chuyện gì đã xảy ra với bồ vậy, Mal?” tôi thì thầm. Cậu ấy không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào bóng tối trong đại sảnh.
Tôi giơ tay lên và đặt tay lên gò má lún phún râu của Mal và nhẹ nhàng quay mặt cậu ấy sang đối diện với mình. “Nói cho mình biết đi.”
Cậu ấy nhắm mắt lại. “Mình không thể.”
Tôi để đầu ngón tay lướt trên phần da nhô lên trên vết sẹo ở cằm cậu ấy. “Genya có thể sửa được chỗ này. Cô ấy có thể...”
Ngay lập tức, tôi biết mình đã nói sai. Mắt cậu ấy mở to.
“Mình không cần sửa chữa,” cậu ấy gắt lên.
“Mình không có ý...”
Cậu ấy hất tay tôi ra khỏi mặt và siết chặt nó, đôi mắt xanh nhìn thẳng vào tôi. “Bồ ở đây có hạnh phúc không, Alina?”
Câu hỏi ấy khiến tôi ngạc nhiên.
“Mình... mình không biết. Thi thoảng.”
“Bồ ở đây với anh ta có hạnh phúc không?”
Tôi không cần hỏi cũng biết Mal đang nói về ai. Tôi mở miệng để trả lời, nhưng không biết phải nói gì.
“Cậu đang khoác trên mình dấu hiệu của anh ta,” cậu ấy quan sát tôi, ánh nhìn hướng về phía mặt dây chuyền bằng vàng treo ở cổ áo. “Dấu hiệu và màu sắc của anh ta.”
“Chúng chỉ là quần áo thôi mà.”
Môi Mal cong lên thành nụ cười giễu cợt, một nụ cười quá khác biệt với những gì tôi đã biết và từng yêu, nó khiến tôi gần như rụt người lại. “Bồ thật sự không tin điều đó mà.”
“Có khác biệt gì trong chuyện mình ăn mặc như thế nào sao?”
“Trang phục, nữ trang, kể cả ngoại hình của cậu. Tất cả đều là của anh ta.”
Câu nói ấy như một cái tát vào mặt tôi. Trong bóng đêm ở đại sảnh, tôi cảm thấy một nỗi xấu hổ khiến hai má đỏ bừng. Tôi giật tay mình khỏi cậu ấy và khoanh tay trước ngực.
“Không phải như thế,” tôi thì thầm, nhưng tôi không dám nhìn thẳng vào mắt cậu ấy. Tựa như Mal có thể thấu suốt tâm trí tôi, tựa như cậu ấy có thể nói lên từng ý nghĩ nóng bỏng tôi từng có về Hắc Y ra khỏi đầu tôi. Nhưng trên cả hổ thẹn là giận dữ. Cậu ấy biết thì sao chứ? Cậu ấy có quyền gì phán xét tôi? Cậu ấy đã lén ôm ấp bao nhiêu đứa con gái rồi?
“Mình đã thấy cách anh ta nhìn bồ,” cậu ấy nói.
“Mình thích cách anh ta nhìn mình đấy!” Tôi gần như hét lên.
Cậu ấy lắc đầu, nụ cười cay đắng ấy vẫn ở trên môi. Tôi rất muốn tát cho nó rơi xuống khỏi mặt cậu ấy.
“Thú thật đi,” cậu ấy cười khinh bỉ. “Anh ta sở hữu bồ.”
“Anh ta cũng sở hữu bồ, Mal,” tôi đốp lại. “Anh ta sở hữu tất cả chúng ta.”
Câu nói đó đã xóa đi nụ cười của cậu ấy.
“Không, anh ta không thể làm thế,” Mal nói một cách cương quyết. “Không phải mình. Không bao giờ.”
“Ồ thật sao? Không phải bồ phải đến chỗ nào đó sao Mal? Không phải bồ có mệnh lệnh nào đó phải nghe theo sao?”
Mal đứng thẳng dậy, khuôn mặt lạnh lẽo vô cùng. “Đúng,” cậu ấy nói. “Đúng là thế đấy.”
Cậu ấy đột ngột quay đi và bước ra khỏi cửa. Trong một chốc, tôi chỉ đứng đó, cả người run lên vì giận dữ, và rồi tôi chạy về phía cửa. Tôi vượt qua hết các bậc thang trước khi kịp dừng lại. Những giọt nước mắt từ nãy giờ bị kiềm nén cuối cùng cũng trào ra và chảy dài trên hai má. Tôi muốn đuổi theo cậu ấy, muốn rút lại những gì đã nói, muốn cầu xin cậu ấy ở lại, nhưng tôi đã dành cả đời để đuổi theo cậu ấy rồi. Nên thay vào đó, tôi im lặng đứng lại và để cậu ấy rời đi.