Mọi chuyện đúng là thảm họa. Tôi nhận ra Baghra cũng là một bộ khuếch đại như Hắc Y ngay sau khi bàn tay xương xẩu của bà siết chặt cổ tay tôi. Tôi cảm thấy cùng một sự kiên định như luồng điện chạy dọc khắp người dạo trước, và ánh sáng vỡ òa khắp căn phòng, lấp lánh nhảy múa trên những bức tường đá trong căn nhà của Baghra. Nhưng khi bà ấy thả tôi ra và bảo tôi tự kêu gọi năng lực bằng chính sức mình thì tôi lại không thể làm được. Bà quở trách rồi khuyên răn, thậm chí còn dùng gậy đánh tôi.
“Ta phải làm gì với một cô gái không thể tự điều khiển năng lực của mình đây?” bà nhìn tôi càu nhàu. “Trò này đến con nít cũng làm được nữa là.”
Bà ấy lại nắm lấy cổ tay tôi lần nữa, và tôi nhận thức được thứ đó trong tôi đang trỗi dậy và vùng vẫy để thoát ra. Tôi vươn tay và níu lấy nó, chắc chắn rằng mình có thể cảm thấy nó. Rồi bà ấy buông tay, và năng lực đó trượt khỏi người tôi và chìm xuống như hòn đá dưới đáy hồ. Cuối cùng bà ấy đuổi tôi đi bằng cái vẫy tay đầy khinh ghét.
Phần còn lại của ngày trôi qua không khá khẩm hơn chút nào. Tôi dành phần còn lại của buổi sáng ở thư viện, nơi tôi phải đọc qua hàng núi sách về học thuyết và lịch sử của Grisha và được thông báo rằng đây chỉ là một phần nhỏ trong danh sách cần học của mình. Vào buổi trưa tôi đi tìm Genya nhưng không thấy cô ấy đâu. Tôi ngồi ăn ở bàn của Tiết Độ Sư và nhanh chóng bị đám đông bao vây.
Tôi chú tâm vào đĩa thức ăn của mình trong lúc Marie và Nadia hỏi han dồn dập về bài học đầu tiên của tôi, về chuyện phòng tôi ở đâu và liệu tôi có muốn đi cùng họ đến banya tối nay không. Khi cả hai nhận ra tôi không có ý định trả lời thì họ liền quay sang tán chuyện với những Tiết Độ Sư khác về buổi học của bọn họ. Khi tôi phải chịu đựng Baghra thì những
Grisha khác đang học lý thuyết nâng cao, ngoại ngữ, chiến thuật. Dường như tất cả đều nhằm mục đích chuẩn bị cho việc rời khỏi Tiểu Điện vào mùa hè năm tới của họ. Hầu hết sẽ chuyển đến vùng Vực hoặc tiền tuyến phía Bắc hoặc Nam để lãnh nhận vị trí chỉ huy. Nhưng niềm vinh dự lớn nhất vẫn là được yêu cầu đồng hành cùng Hắc Y như Ivan.
Tôi cố gắng hết sức để giữ tập trung, nhưng tâm trí lại cứ mãi hồi tưởng về bài học thảm họa sáng nay với Baghra. Một lúc sau tôi nhận ra Marie hẳn đã hỏi tôi điều gì đó, vì cả cô ấy và Nadia đều đang nhìn chằm chằm vào tôi.
“Xin lỗi, gì cơ?” Tôi nói.
Cả hai đưa mắt nhìn nhau.
“Cô có muốn đi cùng với chúng tôi đến chuồng ngựa không?” Marie hỏi. “Để tập trận?”
Tập trận? Tôi nhìn lại thời khóa biểu Genya đã đưa cho. Mục liệt ra sau buổi trưa là những từ “Tập trận, với Botkin, ở chuồng ngựa phía Tây.” Vậy là ngày hôm nay sẽ còn tệ hơn nữa.
“Chắc rồi,” tôi đờ đẫn đáp và đứng dậy cùng với họ. Những người hầu nhanh chóng tiến về phía trước để kéo ghế ra và dọn chén đĩa. Tôi không nghĩ rằng mình sẽ quen với việc được chờ phục vụ như thế này.
“Ne brinite” Marie nói cùng tiếng cười khúc khích.
“Cái gì?” Tôi bối rối hỏi.
“To c'e biti zabavno.”
Nadia rúc rích cười theo. “Cậu ấy bảo là, ‘Đừng lo. Sẽ vui lắm đấy.’ Đó là tiếng địa phương của Suli. Marie và tôi đang học nó phòng trường hợp cả hai bị gửi đến phía Tây.”
“À,” tôi nói.
“Shi yi yuyan Suli,” Sergei nói khi đi ngang qua chúng tôi tại đại sảnh có mái vòm. “Đó là tiếng nước Shu, có nghĩa là ‘Suli là một ngôn ngữ đã lụn bại.’”
Marie cau mày còn Nadia chỉ cắn môi.
“Sergei đang học tiếng nước Shu,” Nadia thì thầm.
“Tôi hiểu rồi,” tôi đáp lại.
Suốt quãng đường còn lại đến chuồng ngựa là để phàn nàn về Sergei và những Tâm Y khác, đồng thời tranh luận về giá trị của tiếng Suli so với Shu. Tiếng Suli thích hợp nhất cho những nhiệm vụ ở Tây Bắc. Còn học tiếng Shu nghĩa là cô sẽ kẹt cứng với việc dịch thuật những giấy tờ ngoại giao. Sergei là một gã ngốc đáng ra nên học buôn bán ở Kerch thì hơn. Cô ấy dừng lại một chút để chỉ ra banya, một hệ thống bồn tắm hơi và hồ bơi phức tạp nép mình trong một khu rừng bạch dương bên cạnh Tiểu Điện, sau đó lại thuyết thêm một tràng dài về những Tâm Y chiếm hết bồn tắm hàng đêm.
Có lẽ tập trận cũng không đến nỗi tệ lắm. Marie và Nadia chắc chắn đang làm tôi nổi hứng muốn đấm vào thứ gì đó.
Trong lúc băng qua bãi cỏ phía tây, tôi chợt có cảm giác người nào đó đang theo dõi mình. Tôi nhìn lên và thấy một bóng người đứng ở bên đường, gần như ẩn kín sau bóng râm từ những lùm cây mọc thấp. Chiếc áo chùng dài màu nâu cùng bộ râu dài cáu bẩn ấy không thể lầm đi đâu được, và thậm chí với khoảng cách xa như thế này tôi vẫn có thể nhận ra sự căng thẳng kì lạ nơi ánh nhìn của lão già Tư Tế ấy. Tôi nhanh chân bắt kịp Marie và Nadia, nhưng tôi vẫn cảm thấy ánh mắt của ông ta dõi theo mình, và khi tôi ngoái đầu nhìn lại, ông ta vẫn còn ở đó.
Phòng tập huấn ở bên cạnh chuồng ngựa - rộng lớn, trống trải, có trần nhà cao, sàn nhà két đầy đất cát và vũ khí đủ loại treo dọc khắp tường. Thầy dạy chúng tôi, Botkin Yul-Erdene, không phải là một Grisha; ông ấy ngày xưa từng là lính đánh thuê của nước Shu Han và đã tham chiến vào tất cả trận đánh trên mọi châu lục cho bất kì đội quân nào có thể thỏa mãn khả năng bạo lực thiên phú của mình. Ông ấy có mái tóc rối bù nhuốm màu muối tiêu và một vết sẹo khủng khiếp ở ngang cổ vì một kẻ nào đó từng cố cắt cổ ông. Tôi dành hai giờ đồng hồ tiếp theo để nguyền rủa kẻ đó vì đã không làm ăn đàng hoàng hơn.
Botkin bắt đầu với việc luyện tập sức bền, ông bắt chúng tôi chạy đua quanh cung điện. Tôi cố hết sức để đuổi kịp nhưng bản thân vẫn yếu ớt và vụng về như mọi khi, và tôi nhanh chóng bị tuột lại phía sau.
“Họ dạy dỗ như thế này trong Thượng Quân sao?” Ông ta cất tiếng chế nhạo bằng chất giọng nước Shu đặc sệt của mình khi thấy tôi lảo đảo leo lên đồi.
Tôi không còn hơi để trả lời.
Khi chúng tôi trở lại phòng tập huấn, những Tiết Độ Sư khác bắt cặp để tập đấu tay đôi, và Botkin khăng khăng muốn làm đối thủ của tôi. Một giờ tiếp theo nhạt nhòa trôi qua trong những cú đấm đá đau đớn.
“Đỡ đi!” ông ta hét to và đấm tôi ngã về phía sau. “Nhanh hơn nữa! Hay cô nhóc thích bị đánh nào?”
Niềm an ủi duy nhất là chúng tôi không được phép sử dụng năng lực Grisha của mình trong phòng tập huấn. Nên ít nhất tôi không bị mất mặt về chuyện không thể điều khiển được sức mạnh của bản thân.
Khi cả người tôi đã mỏi nhừ và kiệt sức đến mức chỉ muốn nằm xuống và để ông ta đấm đá tùy thích thì Botkin giải tán cả lớp. Nhưng trước khi cả bọn bước ra khỏi cửa thì ông ta đã cất tiếng gọi, “Ngày mai, cô nhóc phải đến sớm để tập luyện với Botkin đấy.”
Tôi phải cố hết sức để không rên rỉ.
Khi lết về được tới phòng và tắm rửa sạch sẽ, tôi chỉ muốn trượt xuống dưới chăn và trốn đi cho rồi. Nhưng tôi gượng dậy và quay lại đại sảnh có mái vòm để ăn tối.
“Genya đâu rồi?” Tôi hỏi Marie khi ngồi xuống bàn ăn của Tiết Độ Sư.
“Cô ta ăn tối ở Đại Điện.”
“Và ngủ ở đây,” Nadia thêm vào. “Hoàng hậu muốn chắc chắn rằng cô ta luôn có mặt.”
“Đức vua cũng vậy.”
“Marie!” Nadia phản bác lại, khịt mũi đồng tình.
Tôi há hốc nhìn bọn họ. “Ý cô là...”
“Chỉ là tin đồn thôi,” Marie nói. Nhưng cô ấy và Nadie trao nhau ánh nhìn thấu hiểu.
Tôi nghĩ đến đôi môi ướt nhoẹt của nhà vua, những mạch máu vỡ trên mũi ngài, và Genya xinh đẹp trong sắc phục của người hầu. Tôi đẩy đĩa ăn ra xa. Chút cảm giác ngon miệng còn lại trong tôi đã hoàn toàn biến mất.
Bữa tối dường như kéo dài vô tận. Tôi nhấm nháp một ly trà và chịu đựng thêm một tràng tán chuyện miên man nữa của những Tiết Độ Sư. Đến lúc tôi chuẩn bị cáo lui mà trốn về phòng của mình thì cánh cửa phía sau bàn ăn của Hắc Y bật mở và cả đại sảnh trở nên im lặng.
Ivan bước ra và thong thả tiến đến bàn ăn của Tiết Độ Sư, lờ đi ánh nhìn chằm chằm từ các Grisha khác.
Tôi nhận ra anh ta đang hướng về phía tôi với cảm giác nặng trĩu trong lòng.
“Đi với tôi, Starkov,” anh ta cất tiếng khi đến chỗ tôi, và thêm vào từ “vui lòng” đầy mỉa mai.
Tôi đẩy ghế ra và đứng dậy trên đôi chân chợt trở nên yếu ớt. Chẳng lẽ Baghra đã nói với Hắc Y rằng tôi là một kẻ vô dụng sao? Chẳng lẽ Botkin đã báo với anh ta rằng tôi thất bại thậm tệ thế nào khi thực hành sao? Các Grisha đang trố mắt nhìn tôi. Và miệng của Nadia thật sự đang há rất to.
Tôi theo sau Ivan băng qua đại sảnh yên ắng để đến chỗ cánh cửa lớn bằng gỗ mun. Anh ta dẫn tôi xuống một hành lang và đi qua một cánh cửa có vẽ hình gia huy của Hắc Y. Tôi dễ dàng nhận ra mình đang ở phòng quân sự. Phòng không có cửa sổ và những bức tường được lấp đầy bằng những tấm bản đồ nước Ravka cỡ lớn. Chúng được làm theo kiể’u cổ với mực nấu chảy vẽ trên da thú. Nếu là trong hoàn cảnh khác, tôi có thể đã dành hàng giờ để quan sát chúng, lướt từng đầu ngón tay qua những dãy núi nhô cao và những dòng sông uốn khúc. Nhưng giờ tôi chỉ đứng yên với đôi tay đẫm mồ hôi siết chặt thành nắm đấm và trái tim đập mạnh trong lồng ngực.
Hắc Y ngồi ở phía cuối một chiếc bàn dài để duyệt qua một chồng giấy tờ. Anh ta ngẩng đầu lên khi chúng tôi bước vào, đôi mắt màu thạch anh sáng lên dưới ánh đèn.
“Alina,” anh ta cất tiếng. “Nào, ngồi đi.” Anh ta đưa tay hướng về chiếc ghế bên cạnh mình.
Tôi ngập ngừng. Giọng nói của anh ta không có chút tức giận nào.
Ivan biến mất sau cánh cửa sau khi đóng nó lại. Tôi nuốt nước bọt và tiến về phía bên kia phòng rồi ngồi xuống trên ghế như Hắc Y đề nghị.
“Ngày đầu tiên của cô thế nào?”
Tôi nuốt nước bọt lần nữa. “Cũng tốt,” tôi lầm bầm.
“Thật sao?” anh ta hỏi nhưng lại khẽ mỉm cười. “Kể cả với Baghra sao? Thử thách của bà ấy có thể hơi khó khăn đấy.”
“Chỉ hơi hơi thôi.” Tôi xoay xở trả lời.
“Cô mệt sao?”
Tôi gật đầu.
“Nhớ nhà?”
Tôi nhún vai. Kể cũng lạ khi tôi nói rằng mình nhớ nhung những doanh trại trong Thượng Quân. “Thần cho là có một chút.”
“Rồi mọi thứ sẽ khá hơn thôi.”
Tôi cắn môi. Tôi mong là thế. Tôi không chắc mình có thể chịu đựng bao nhiêu ngày tương tự như hôm nay nữa.
“Sẽ khó khăn hơn cho cô đấy,” anh ta tiếp lời. “Một Tiết Độ Sư ít khi hành động một mình. Những Tiết Hỏa Sư làm việc theo cặp. Tiết Khí Sư thường sẽ bắt đôi với Tiết Hải Sư. Nhưng cô là người duy nhất với năng lực này.”
“Phải rồi,” tôi chán nản trả lời. Tôi không có hứng thú để nghe về chuyện bản thân đặc biệt như thế nào.
Anh ta đứng dậy và nói, “Đi với ta.”
Tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp lần nữa. Anh ta dẫn tôi ra khỏi phòng quân sự và bước xuống một hành lang khác.
Anh ta chỉ về phía một cánh cửa nhỏ hẹp được xây một cách kín đáo ở trên tường. “Rẽ phải và nó sẽ đưa cô về chỗ kí túc xá. Ta nghĩ rằng có lẽ cô muốn tránh khỏi sảnh chính.”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta. “Chỉ vậy thôi?” Tôi buột miệng. “Ngài chỉ muốn hỏi thần về ngày hôm nay thôi sao?”
Anh ta nghiêng đầu qua một bên. “Cô còn mong đợi gì nữa sao?”
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm đến mức phải khẽ cười. “Thần không biết nữa. Tra tấn? Hành hình? Một cuộc nói chuyện để răn đe?”
Anh ta khẽ nhăn mặt. “Ta không phải là quái vật, Alina. Dù cô đã nghe qua điều gì đi nữa.”
“Thần không có ý đó,” tôi vội nói. “Thần chỉ...thần chỉ không biết nên mong chờ những gì.”
“Ngoại trừ tình huống xấu?”
“Chỉ là thói quen cũ thôi.” Tôi thừa biết mình nên dừng lại ngay nhưng lại không thể làm được. Có lẽ tôi đang xử sự không công bằng. Nhưng anh ta cũng thế thôi. “Tại sao thần không nên sợ ngài chứ?” Tôi chất vấn. “Ngài là Hắc Y. Thần không có ý nói ngài sẽ quăng thần xuống mương hay đày thần đến Tsibeya, nhưng ngài rõ ràng có thể làm thế. Ngài có thể chém đôi người khác. Thần nghĩ một chút sợ hãi cũng là hợp lý mà thôi.”
Anh ta quan sát tôi một lúc lâu, và tôi thành thật ước gì mình đã im miệng lại. Nhưng rồi nụ cười nửa miệng ấy lại thoáng xuất hiện trên mặt anh ta. “Cô nói cũng có lý.”
Nỗi lo ngại dần rút khỏi người tôi một chút.
“Tại sao cô lại làm thế?” anh ta đột nhiên hỏi.
“Làm gì cơ?”
Anh ta vươn tay nắm lấy bàn tay tôi. Tôi nhận ra cảm giác kiên định tuyệt vời ấy chảy xuyên qua người. “Xoa ngón cái của mình lên lòng bàn tay.”
“Ồ,” tôi cười một cách lo lắng. Tôi thậm chí còn không biết mình đang làm thế. “Chỉ là một thói quen cũ nữa thôi.”
Anh ta lật tay tôi lại và xem xét nó dưới ánh đèn mờ ở hành lang. Anh ta lướt ngón cái của mình qua vết sẹo trắng bệch trên bàn tay tôi. Một tiếng ậm ừ run rẩy xuyên qua người tôi.
“Ở đâu mà cô có vết sẹo này?” anh ta hỏi. “Thần...ở Keramzin.”
“Nơi cô lớn lên?”
“Vâng.”
“Người dò đường đó cũng là một cô nhi sao?”
Tôi đột ngột hít sâu vào. Không lẽ đọc ý nghĩ cũng là một trong những năng lực của anh ta sao? Nhưng rồi tôi nhớ ra lời khai báo của Mal ở trong căn lều Grisha.
“Vâng,” tôi trả lời.
“Cậu ta giỏi không?”
“Sao cơ?” Tôi khó mà tập trung được. Ngón cái của Hắc Y vẫn đang di chuyển qua lại khắp chiều dài vết sẹo trên lòng bàn tay tôi.
“Về kỹ năng dò đường ấy. Cậu ta có giỏi không?”
“Tuyệt vời,” tôi thành thật đáp. “Những người hầu ở Keramzin bảo cậu ấy có thể tìm ra thỏ nấp sau những tảng đá.”
“Ui thoảng ta tự hỏi chúng ta thật sự hiểu rõ tài năng của mình tới đâu,” anh ta nói với vẻ trầm ngâm.
Rồi Hắc Y buông tay ra và mở cửa. Anh ta đứng qua một bên rồi khẽ cúi đầu chào tôi.
“Chúc ngủ ngon, Alina.”
“Chúc ngài ngủ ngon,” tôi đáp lại.
Tôi cúi đầu bước nhanh qua cửa và tiến vào một hành lang chật hẹp. Giây lát sau tôi nghe thấy tiếng cửa đóng sau lưng mình.