Thi thể của mụ lưng Hoa Thủy được chị Trình mang khỏi cái lồng sắt từ lâu. Mày ngỡ tòa biệt thự chốn thiên đường của mày đã lấy lại sự yên tĩnh ngày nào. Vẻ bề ngoài, cuộc sống làm thân điêu giống của mày vẫn như cũ, không có chút thay đổi nào đáng kể. Sự đến và đi của mụ lưng Hoa Thủy chẳng qua chỉ là một trường đoạn ngắn ngủi, nhỏ bé được thêm vào. Mày vẫn vâng lời chị Trình, tích cực sinh con đẻ cháu với những con điêu cái bị bắt và nhốt vào trong ngôi nhà của mày; mày vẫn được hưởng ngày ba bữa thịt tươi thơm ngon như một hoàng tử; được thỏa mãn tối đa hai nhu cầu bản năng lớn nhất của một con chim ưng, ấy là ăn uống và duy trì nòi giống; chị Trình vẫn trìu mến gọi mày là “vật báu trong tim tôi”; ánh nắng vẫn rộn ràng và vui tươi, bầu trời vẫn thăm thẳm một màu xanh, tầng mây vẫn trắng xốp như cánh đồng bông nhưng trong thâm tâm mày rất rõ, thế giới tinh thần của mày chừng như hơi chệch hướng, trạng thái tâm lý của mày mất đi sự thăng bằng ngày nào, dù cố gắng thế nào đi nữa mày cũng không thể giữ trọn tâm thế bình yên của ngày trước.
Từng giờ từng phút, mày cảm thấy như mụ lưng Hoa Thủy chưa hề từ giã cõi đời, mụ vẫn sống, vẫn hiển hiện. Mỗi khi khép hàng mi, tư thế chuẩn bị tung cánh bay đầy hiên ngang của mụ trên chạc cây ngoằn ngoèo lại ngập đầy trong mắt mày. Hình ảnh ùa về trong kí ức dằn vặt mày, khiến mày chua chát nghĩ thân mày chỉ là phận con chim trong lồng và chiếc chuồng sắt được đan dệt hình hoa rất khéo kia đã tước đoạt cái quyền được tự do sải cánh chao liệng trên bầu trời cao rộng mà ông trời ban cho mày ngay từ buổi ban đầu của sinh mệnh. Mày biết mười mươi mụ lưng Hoa Thủy không còn sống trên đời này nữa, mày tận mắt thấy chị Trình đem thi thể của mụ ra khỏi chiếc chuồng sắt như đem một con chim tầm thường đã ngừng hơi thở, hình ảnh dâng lên trong mắt mày chỉ là một thứ ảo giác sinh ra do niềm nhớ nhung quá đỗi của mày với mụ. Mày không nên khắc khoải với mụ làm gì, mày tự nhủ như thế, mụ chẳng qua cũng chỉ là một con điêu cái mà mày từng yêu. Những giờ phút cổ kề cánh ấp vui vẻ của mày với mụ thật ngắn ngủi, khối tình của mày với mụ cũng vơi cạn lắm, mà trong cái trường tình cảm ấy, hận nhiều hơn yêu, mày nên để hình bóng mụ lùi vào dĩ vãng. Vậy nhưng tình cảm nhiều khi giống như một con ngựa hoang đứt dây cương sợi dây lý trí khó lòng ghìm buộc được. Hễ trông thấy cái chạc cây uốn éo ấy là tim mày lại cồn lên nỗi nhức nhối khôn nguôi, lòng dạ rối bời, tâm trạng u uất, mày bị kích động tới mức chỉ căm tức không được giằng giật, cào mổ rách toang hoặc bằm nát một vật nào đó bằng cái mỏ cứng nhọn hoặc bộ móng vuốt sắc lẻm của mày.
Mày chỉ còn cách cố hết sức né tránh cái chạc cây ấy, nhưng mày làm sao có thể tránh được nó trong cái khoảng không gian hữu hạn của chiếc chuồng sắt này? Một lần nọ, khi đang thực hiện nghĩa vụ làm tình với một con điêu cái trẻ trung mỹ miều, giữa lúc hai cái cổ nồng nàn xoắn xuýt vào nhau, cái chạc cây hình con rắn ấy vô tình lướt qua ánh mắt mày xua tan đi niềm lạc thú của mày ngay tức khắc. Sự sung sướng biến thành nỗi đắng chát dâng đầy khoang miệng, sự vui vẻ biến thành một thứ lao dịch khổ ải, nặng nề. Con điêu cái kia không hiểu nỗi lòng mày, uất quá hực lên những tiếng trách móc.
Mày phải thoát khỏi sự ám ảnh của mụ, nếu không mày chẳng thể tiếp tục cuộc sống bình thường trong ngôi nhà quen thân của chính mày nữa. Mày phải xóa sạch hình ảnh mụ, muốn thế mày phải triệt bỏ cái chạc cây ngoằn ngoèo khiến những dây thần kinh của mày lung lay kia đi đã. Mày lồng lộn nhảy bổ lên cái chạc cây, điên cuồng cắn xé làm cái chạc cây rung cót két. Nhưng cái chạc cây cắm sâu vào lòng đất, vững chắc hơn tưởng tượng của mày nhiều. Mày hao phí sức lực suốt hơn tiếng rưỡi đồng hồ mà không sao nhổ bật nó lên được.
Tiếng cắn xé kèn kẹt của mày vang động tới tai chị Trình. Chị hớt hải chạy đến bên chiếc chuồng sắt, kinh ngạc nhìn mày: “Basacha, mày làm sao thế, làm sao thế hả?” Mày không thể dùng lời nói để diễn tả khối tâm tình rối như tơ vò trong lòng mày giống như con người, mày đành tiếp tục hung hãn giằng, kéo, vật lộn với cái chạc cây. “Basacha à, nó không phải là rắn đâu, là cái chạc cây đấy!” chị Trình sốt sắng nhắc mày, “tại sao mày phải sống mái với cái chạc cây như thế? Hay mày đói rồi, muốn xơi rắn chứ gì? Tao đi mua ngay con cho mày một con rắn sống nhé!” Mày tức tối xù đám lông tơ ở cổ, tấn công cái chạc cây dữ dội hơn trước.
“Ôi, Basacha, mày làm móng, làm mỏ mày bị thương đấy! Tao van mày, đừng làm chuyện ngu ngốc như thế, nghe lời tao đi nào!” Chị Trình khẩn thiết. Mày chẳng thèm đếm xỉa tới lời khuyên lơn của chị, lúc này trong lòng mày chỉ có một ngọn lửa đang rừng rực bốc cháy, ngọn lửa đó chỉ nguôi ngoai khi mày bằm xé nát nhừ cái chạc cây ấy. “Được rồi, được rồi mà, Basacha, nếu mày thực sự không thích cái chạc cây này thì tao sẽ cho người đào bỏ nó đi, mày đồng ý chứ?” Cuối cùng, chị Trình hình như cũng thấu hiểu tâm tư mày. Chị đành nhượng bộ, thỏa hiệp với mày.
Lát sau, một người đàn ông vạm vỡ đi vào trong chuồng mang theo cái cuốc hình chữ thập. Chẳng mấy chốc, ông ta đã nhổ bật cái chạc cây, cả thân lẫn rễ. Rồi ông ta lấp đất lại.
Mày cứ ngỡ nỗi buồn rầu trong tim đã bị vùi chôn theo cái chạc cây.
Chiều tà, những sợi hoàng hôn buông rơi trong chiếc chuồng sắt, soi tỏ những dấu vết còn vương sót lại sau vụ nhổ cây lấp đất. Màu nâu đỏ của lớp đất mới đứng riêng biệt khỏi sắc nâu xám của lớp đất cũ. Không biết số phận cố tình trêu ngươi mày hay chỉ là một sự tình cờ ngẫu nhiên thôi, đường viền bao quanh khối đất nằm gối nhau không theo quy tắc trông thật giống với bức tượng một con kim điêu. Cái đầu ngẩng cao ngạo nghễ, chiếc đuôi thẳng tắp, tư thế chuẩn bị tung cánh bay, rõ ràng là hình ảnh mụ lưng Hoa Thủy ngang tàng đón nhận cái chết đang hiện ra một cách sống động và chân thực hết sức!
Mày rùng mình, trái tim vừa gõ nhịp bình yên bỗng nhiên vỡ tan tành! Mày lại bật ra những tiếng kêu váng óc, lại lồng lộn tức tối giằng, xé, mổ, cắn, cào, bới lớp đất mới hình thành trên mặt đất.
Chị Trình lại thêm một phen hốt hoảng. Chị tới bên chiếc chuồng sắt, cất lời trách móc: “Basacha, mày lại làm sao nữa thế? Tao đã nhổ bỏ cái chạc cây đi rồi, mày vẫn chưa vừa lòng sao?”
Mày cào bới lớp đất vừa được lấp càng nhanh hơn.
“Mày muốn nói gì hả Basacha? Chẳng nhẽ mày muốn tao bỏ luôn đống đất này đi?” Chị Trình cau mày gắt gỏng.
Bỏ đống đất ấy đi, thật không khôn ngoan chút nào!
Lần đầu tiên kể từ khi về bầu bạn với chị Trình, mày manh nha ý định bỏ trốn. Chẳng phải vì mày oán thán đồ ăn thức uống tồi tàn hay trách móc chủ nhân đối với mày tệ bạc. Mày chỉ cảm thấy, phá vỡ tấm lưới sắt kia để được tự do sải cánh trên bầu trời bao la vô tận là cách duy nhất mày rũ bỏ hoàn toàn nỗi ám ảnh về mụ lưng Hoa Thủy.
Mày suy nghĩ tỉ mỉ về khả năng đào tẩu. Chiếc chuồng sắt này vững chãi vô cùng, muốn thoát khỏi nó không thể dùng sức vóc mà chỉ có thể dùng trí tuệ. Phải trốn một cách thông minh, mày ngẫm. Bên phải chiếc chuồng sắt có một cánh cửa, ấy là nơi ra vào của chị Trình mỗi khi mang đồ ăn thức uống tới cho mày hoặc vào chuồng dọn dẹp vệ sinh. Mày cẩn thận quan sát và phân tích từng động tác của chị Trình mỗi lúc mở và đóng cửa, ghi nhớ và phân tích trong não. Mày thấy có cơ hội để thành công.
Mỗi sáng sớm, khi mặt trời lên cao quá ngọn cây, chị Trình lại bê chiếc âu sứ, mở cửa bước vào chuồng. Hồi đầu, khi mới nhốt mày vào chiếc lồng này để làm thân phận một con điêu giống, mỗi khi ra vào chị cẩn thận lắm lắm. Vừa bước vào, chị xoay ngay bàn tay cài cái chốt cửa phía bên trong và khóa chặt lại, xong xuôi chị mới bê chiếc âu sứ tới cái máng thức ăn đặt nằm dưới hòn non bộ. Về sau, có lẽ chị Trình nghĩ mày không có mưu toan trốn chạy, cũng có lẽ chị thấy chuỗi hành động ấy của chị quá phức tạp nên chị không cẩn thận như trước nữa. Bước khỏi cánh cửa, chị chỉ quay tay lại khép hờ nó, không cài chốt hay khóa gì cả. Chiếc cửa sắt mở hướng vào trong, nhưng chỉ cần chịu khó ngẫm ngợi một chút sẽ tìm ra cách mở. Mày có thể lợi dụng lúc chị Trình cất bước tới chỗ máng thức ăn, bay thật nhanh tới phía trên cửa sắt, dùng mỏ ngoạm chặt tay nắm cửa, lấy chân đạp khung cửa giống như khi cắn xé một miếng thịt thì chiếc cửa sắt sẽ tự bật mở thôi! Để đảm bảo chắc chắn thành công, những lúc đêm khuya quạnh vắng bóng người, mày âm thầm tập luyện. Qua mấy lần như thế, mày thấy kết quả rất khả quan. Chỉ mất vài giây để mở chiếc cửa sắt. Từ cửa sắt tới chỗ máng thức ăn mất hơn hai mươi mét, bởi thế khi chị Trình quay người nhìn lại, phát giác ý đồ của mày thì mày đã mau chóng cao chạy xa bay khỏi chiếc cửa sắt rồi.
Mày quyết định ngày mai sẽ đào tẩu.
Mọi việc diễn ra đúng như dự liệu. Buổi sớm hôm ấy, chị Trình bưng nửa âu thịt chuột tới bên ngoài chiếc chuồng sắt, lách cách mở khóa, nhẹ nhàng bước vào bên trong rồi tiện tay khép hờ cánh cửa. Chị mỉm cười, dẩu môi với mày: “Ê, Basacha, đói rồi chứ gì? Nào, mau lại đây ăn đi này”. Mày giả vờ bước theo gót chị, miệng kêu cục cục ra chừng thèm ăn lắm, song vừa đi được hai bước, mày liền thình lình quay ngoắt người lại, nhảy vèo lên trên chiếc cửa sắt. Cánh cửa sắt nhẹ hơn mày tưởng tượng nhiều, mày vừa khẽ gạt nó đã bật mở. Mày bước ra bên ngoài chiếc chuồng sắt rất thuận lợi.
Mày không thể ngờ là chị Trình lại phản ứng nhanh đến thế. Khi bàn chân mày đạp lướt trên khung cửa, phát ra tiếng động se sẽ đầu tiên, chị quay đầu lại nhìn theo một linh cảm đặc biệt. Và dường như chị ý thức được chuyện chẳng lành đang xảy ra, chị hốt hoảng vứt ngay chiếc âu trên tay, hối hả chạy về phía mày nhanh như một con báo tuyết. Tiếc thay, chị chỉ là một con người đi bằng hai chân nên tốc độ có hạn. Chị chạy đến bên cổng thì mày đã nhảy qua bậu cửa, thoát cảnh một cổ hai tròng, bị kìm kẹp cả về thể xác lẫn tinh thần.
Sau này mày mới ngẫm ra, có lẽ do chị tuyệt vọng, hoặc có lẽ do chị hối hận lắm lắm về sự bất cẩn của mình, mà cũng có lẽ do chị đau lòng vì sự trốn chạy của mày, do chị buồn tiếc vì cái cây biết hái ra tiền của chị vụt mất mà chị choáng váng, hoặc có lẽ do nỗi bi phẫn lên đến cực điểm khiến thần thái của chị trở nên không bình thường… Tóm lại, mày không rõ cụ thể là vì cái gì, nhưng mày nghe thấy chị kêu lên thống thiết: “Basacha…”
Nếu chỉ có tiếng kêu ấy không thôi thì mày sẽ chẳng quay đầu nhìn lại đâu! Mày đã quyết tâm trốn khỏi chiếc chuồng sắt, mày không dễ dàng dùng dằng, do dự. Nếu như sau tiếng kêu ấy là tiếng bước chân chạy đuổi dồn dập thì mày sẽ tung cánh bay ngay, chẳng chần chừ một giây phút nào. Lạ là, sau tiếng kêu buồn thảm ấy, không gian bỗng trở nên yên ắng, không một tiếng hô hoán hay chửi rủa, cũng chẳng có tiếng bước chân chạy đuổi. Khung cảnh tĩnh lặng này thật bất thường, mày nghĩ. Mày tò mò muốn tìm hiểu nguyên nhân gây ra sự bất thường ấy nên thu đôi cánh đã mở hờ, sẵn sàng bay lên trời cao và quay đầu nhìn lại.
Mày đâu có ngờ cái quay đầu ấy lại một lần nữa làm đổi thay con đường đời của mày.
Mày thấy chị Trình mong manh như một người tuyết dưới ánh nắng gay gắt. Chị đứng tựa vào khung cửa, người mềm oặt. Chị từ từ thụp xuống cho tới khi ngồi phệt xuống đất. Đôi mắt chị chỉ còn để lộ một kẽ bé xíu, khuôn mặt chị váng vất một nụ cười đau khổ, điệu bộ của chị thê lương đến cùng cực. Gương mặt tái xanh tái xám tựa hồ như bị quết một lớp bụi đá, mép trán đong đầy những giọt mồ hôi to như hạt đậu. Chị duỗi một bàn tay về phía mày, những ngón tay khum khum, không biết chị muốn giơ tay vẫy gọi mày hay giơ tay tóm lấy mày.
Lúc chị thụp người xuống bên khung cửa và cơ thể sắp rơi trên nền đất, lại xảy ra một việc bất ngờ nho nhỏ nữa: mép trán chị cụng phải cái chốt cửa và góc nhọn của cái chốt móc rách da thịt chị, vạch một đường máu làm đùn lên những viên ngọc bằng huyết tươi, chảy lan xuống gương mặt chị làm thành một dải dây hồng rất mảnh.
Bốn bề im phăng phắc, không một bóng người.
Nỗi u buồn chợt ập đến trong tim mày. Làm sao mày có thể bỏ mặc chị Trình đang ngất đi như thế kia mà bay đi một mình? Dù sao đi nữa, chị Trình cũng cứu mày thoát khỏi sự ngược đãi biến thái và cái xiềng xích tanh mùi máu của lão Mã què. Chị đối với mày không bạc, bữa nào cũng khoản đãi mày, thường xuyên ôm ấp mày, vuốt ve bộ lông vàng óng của mày bằng một tình cảm dạt dào yêu thương, lúc nào chị cũng ngợi ca mày là vật báu của chị. Mày thấy là mày thiếu chị một món nợ ân tình.
Giờ đây, chị Trình gặp nạn, ngất trong chiếc chuồng sắt, xung quanh không có một ai, biết đâu sẽ xảy ra điều ngoài ý muốn, sao mày có thể thấy chết mà không cứu? Đương nhiên, tốt nhất là phải vẹn toàn cả hai, vừa cứu chị Trình vừa không để lỡ cơ hội trốn thoát. Điều đó không hẳn là không thể thực hiện được, mày tự nhủ. Bây giờ, mày bay tới bể nước bên trong chiếc chuồng sắt, ngậm những giọt nước trong mát chạy đến bên chị, phun vào mặt chị, làm chị hồi tỉnh. Nhân lúc chị chưa tỉnh hẳn, mày vẫn còn đủ thời gian để thoát khỏi chiếc chuồng sắt một lần nữa.
Nghĩ sao làm vậy. Nhưng khi mày vừa quay người định bay đến bên chị Trình thì bất ngờ nghe thấy một tiếng động lạ phát ra từ phía cánh cửa. Mày quay đầu lại nhìn. Là chị Trình đang cử động. Tại sao chị lại hồi tỉnh vào đúng lúc chị không nên hồi tỉnh như thế? Cơ thể chị vẫn nhũn như bông. Chị gắng gượng đứng dậy, tựa người lên khung cửa. Chị nhìn mày, ra sức dụi mắt. Dường như chị đang tự hỏi có phải chị bị hoa mắt hay không, có phải hình ảnh mày đang hiển hiện trước mặt chị là do ảo giác của chị sinh ra không. Bởi chị bị kích thích quá mạnh. Phút chốc, ánh mắt chị trở nên mừng rỡ hớn hở như thể chị vừa nhặt được một túi tiền to bên ven đường.
Mày với chị Trình bốn mắt nhìn nhau. Rồi mày sực nhớ ra tình cảnh ngặt nghèo của mình. Chị Trình tỉnh lại rồi, chị có thể đóng sập cánh cửa đang mở kia bất cứ lúc nào! Giờ đây, mày không cần thiết phải lưu lại trong chiếc chuồng sắt này nữa, mày tự nói với lòng mình. Mày vội vã co người nhảy vút lên cao, bay về phía cửa.
Trí khôn của một con người đi bằng hai chân như chị Trình nhanh nhạy hơn đầu óc của một con kim điêu như mày nhiều. Ngay lúc mày nhảy khỏi mặt đất và vỗ cánh bay lên, chị vội vàng thò tay nắm chặt tay nắm cửa, vừa thở dốc chị vừa chật vật khép hờ cánh cửa, rồi chị móc ngay ổ khóa vào cái chốt cửa và ấn rạp cơ thể mềm như bún lên khung cửa. Chị kêu lên như xé khiến ai nghe cũng phải hãi hùng:
“Mọi người… mọi người… giúp tôi với…”
Tình hình hết sức nguy cấp. Mày biết, những người đàn ông sức vóc vạm vỡ sẽ chạy tới rất mau sau tiếng kêu hốt hoảng của chị. Cánh cửa bị khép lại, cũng may chỉ khép hờ, chứ không bị khóa chặt. Cách duy nhất để trốn chạy bây giờ là phải giằng bật cánh cửa khép hờ ấy ra một lần nữa. Tất nhiên là khó khăn hơn lần đầu nhiều, vì phải gạt cả chị Trình đang ép dẹp tấm thân lên cánh cửa trước. Việc này không khó lắm, vì trong lòng mày rất rõ, trong cuộc đọ sức tay không, con người thua xa loài kim điêu, nhất là một người con gái liễu yếu đào tơ như chị Trình. Mày chỉ cần bay lên phía trên đầu chị, dùng móng vuốt khẽ khàng quặp lấy tóc chị giật mạnh về đằng sau, chị sẽ ngã ngửa ra sau và rên lên hừ hừ. Nếu chị vẫn ngoan cường cố nằm rạp người trên cánh cửa, không chịu nhường đường thì mày sẽ dùng cái mỏ nhọn hoắt mổ vào mặt chị, lúc ấy hẳn chị sẽ khiếp hãi tới mức hồn bay phách tán, phải ngoan ngoãn nhường đường cho mày.
Mày bay lên phía trên đầu chị, định thò vuốt tóm lấy tóc chị. Đúng lúc ấy, có một thứ sức mạnh chợt ùa tới lấn át cả ham muốn trốn thoát của mày. Sức mạnh đó làm mày thu nhanh đôi móng vuốt. Chị Trình là chủ nhân của mày, làm sao mày có thể đối xử với người chủ thương yêu mày bằng ngón đòn tàn nhẫn và vô tình vẫn để đối phó với rắn độc, với sài lang được?
Trái tim dao động khiến động tác của mày trở nên dùng dằng. Mày lẹ làng dốc nghiêng cái đuôi như người hoa tiêu nghiêng bánh lái con tàu, đôi móng vuốt lượn vòng trên đầu chị thành một hình cánh cung, mày rẽ một vòng, bay khỏi cánh cửa.
Mày vòng đi vòng lại trong khoảng không gian hữu hạn của chiếc chuồng sắt, ngẫm nghĩ một cách nào đó vẹn cả đôi đường, vừa không làm tổn thương chị Trình yêu mến vừa mở được cánh cửa. Song, trên đời này dường như không tồn tại phương cách nào như thế.
“Mọi người… giúp tôi với…”
Chị Trình vẫn tiếp tục cất giọng the thé.
Chỉ một lát sau, hai người đàn ông lực lưỡng vội vã nhao ra từ bên trong ngôi nhà ngói đỏ, chạy như bay về phía chiếc chuồng sắt, gấp gáp như đang phải cứu hỏa. Mày đã để lỡ cơ hội cuối cùng giành lại tự do.