Từ sau sự việc cái bẫy, mối quan hệ giữa mày và chủ nhân trở nên tồi tệ hết sức. Suốt mấy hôm liền, vẻ mặt chủ nhân lạnh tanh khi đứng trước mày, không nở một nụ cười. Mày và chủ nhân đang vào một cuộc chiến tranh lạnh.
Mày không sao chịu đựng nổi nỗi giày vò về tinh thần ấy. Thà mày bị đánh mắng, bị trói, bị giảm số lần cho ăn hoặc bị giảm chất lượng bữa ăn còn hơn là phải chịu đựng sự lạnh nhạt như thế này!
Có một nỗi đau khổ khiến mày nhẫn nhục hơn thế. Mày chẳng rõ chủ nhân đang bị thứ tâm lý gàn dở nào tác oai tác quái mà nghĩ ra hàng loạt thứ trò để khảo nghiệm lòng trung thành của mày.
Một đêm đã khuya lắm, mày bỗng nghe thấy tiếng huýt sáo cảnh báo của chủ nhân vọng ra từ căn nhà gỗ. Tiếng huýt ấy chỉ vang lên khi chủ nhân đang rơi vào tuyệt cảnh. Mày thảng thốt tỉnh dậy khỏi cơn say ngủ, mở trừng trừng đôi mắt còn đang mơ màng, ruột gan nóng như lửa đốt, mày vội vội vàng vàng bay vù vào bên trong căn nhà gỗ. Tới nơi, mày thấy chủ nhân vẫn an nhiên nằm ngủ trên chiếc sập tre, không có bất cứ nguy hiểm nào đang đe dọa hoặc có bất cứ con vật nào cần tóm lấy cả. Thấy mày sốt sắng phá cửa xông vào, chủ nhân chỉ khe khẽ gật đầu bảo: “Xem ra mày chưa hoàn toàn phản bội tao. Không có chuyện gì cả, mày mau quay về tổ ngủ đi”.
Mày lại đành ngậm ngùi bay ra, quay trở về với chạc cây đại thanh thân yêu.
Một hôm, giữa buổi ban ngày, chủ nhân thình lình khum ngón trỏ lại như chiếc móc câu, đặt xuống dưới lưỡi và huýt một hồi sáo dài lanh lảnh. Mày vội vã bay theo tiếng huýt sáo. Chủ nhân đang đứng ngay trước cổng vào bản, tay chỉ vào một con chim sẻ con con đang mổ trộm mấy hạt ngũ cốc trên sân phơi ngũ cốc bảo: “Basacha, mau bắt kẻ ăn trộm kia cho tao”. Mày sửng sốt. Mày là một con chim ưng săn, không phải là một con chim hình nộm để dọa những con chim sẻ đến mổ trộm ngũ cốc trên sân phơi, bảo mày chộp một con chim sẻ nhãi nhép có khác nào dùng dao giết trâu mổ gà? Ấy là một sự khinh miệt và giễu cợt ghê gớm đối với một con chim ưng săn như mày.
Mày phụng sự chủ nhân đã hơn hai năm nay. Ông ấy chưa bao giờ bắt mày làm một việc ngu ngốc không xứng đáng với thân phận của một con chim ưng săn như mày. Nhưng lúc này, nét mặt ông ấy vô cùng nghiêm túc. Ông ấy dõng dạc ra lệnh cho mày bắt con chim sẻ. Mày thấy bực bội, ấm ức trong lòng. Có điều, mày vẫn ngoan ngoãn vâng lời chủ nhân, lao xuống vồ con chim sẻ khốn khổ nhanh như chớp giật và tha nó tới trước mặt chủ nhân. Chủ nhân nhặt con chim sẻ lên, không thèm liếc mắt, tiện tay quăng nó xuống rãnh nước rồi tự lẩm bẩm một mình: “Tao cứ ngỡ là tao không sai nổi mày nữa rồi chứ, Basacha”.
Hôm khác, dưới cái nắng chói chang, chủ nhân bắt mày phải đứng bên bờ sông canh chừng một con rùa đã ngoẻo, không cho nó bò đi chỗ khác…
Có lúc, giữa cơn mưa xối xả, chủ nhân bắt mày phải đậu trên vai ông ấy, rồi hai chủ tớ tự dưng dầm mưa ướt lướt thướt như chuột lột mà chẳng vì nguyên cớ gì…
Trong lòng mày hiểu rõ, chủ nhân bắt mày thực hiện lắm thứ mệnh lệnh quái gở và vô giá trị như thế không phải là lời của ông lão ngà ngà trong cơn say. Ông ấy muốn khảo nghiệm lòng trung thành của mày, còn thì ông ấy chẳng tha thiết gì với con chim sẻ con con, với con rùa đứt hơi sinh mệnh hay với mưa gió não nề. Ông ấy vẫn chưa nguôi quên sự việc ở cái bẫy hôm trước. Ông ấy lúc nào cũng nghi ngờ mày có ý đồ phản trắc.
Thật là một sự khảo nghiệm bệnh hoạn, mày nhủ thầm.
Tâm can mày quặn thắt. Trời đất chứng giám, tình cảm mày dành cho chủ nhân vẫn sâu nặng và nồng nhiệt như trước. Mày hiểu rõ hơn ai hết vì sao lại cam tâm tình nguyện vứt bỏ cuộc sống tự do tự tại của một con chim ưng hoang dã để bầu bạn bên cạnh chủ nhân, làm một con chim ưng săn trung thành hết mực. Không đơn thuần là vì mày muốn báo đền ơn cứu mạng của chủ nhân mà còn vì một nguyên nhân sâu xa hơn thế.
Hai năm trước, chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ cứu mày thoát khỏi miệng con báo hung tàn, mang mày về nhà, dùng cỏ thuốc điều trị cái chân bị gãy và cái cánh bị thương cho mày. Khi mày có thể bay trở lại, chủ nhân huấn luyện mày tỉ mỉ và nghiêm ngặt để mày trở thành một con chim ưng săn. Ngày ngày, chủ nhân luyện cho mày nghe đi nghe lại nhiều lần tiếng huýt sáo với những âm tần và âm điệu khác nhau để mày hiểu rõ ý nghĩa của chúng, dạy mày biết giá trị của các loài động vật hoang dã với con người, huấn luyện mày biết cách phối hợp với chủ nhân mỗi khi đi săn chim thú.
Từ nhỏ, mày lớn lên giữa núi rừng hoang dã. Bản tính hoang dã ngấm sâu trong cơ thể mày khiến mày khó lòng tuân phục những bài huấn luyện nghiêm ngặt và khô khan của chủ nhân. Mày tức tối vì cứ phải hành động theo tiếng huýt sáo của chủ nhân. Sự tức tối của mày cháy rừng rực trong tâm can và bừng ra trong ánh mắt. Mày tự do, tự tung tự tác quen rồi, mày không thể chấp nhận bất kì một sự trói buộc nào. Mày khao khát, khao khát đến tột độ được rời xa con người, quay trở về với ngọn núi tuyết Streca hoang vu lạnh lẽo song ẩn chứa biết bao điều huyền vi kì bí. Mày ước ao được sống cuộc sống không chút gò bó của một con chim ưng hoang dã. Đã mấy lần mày muốn tung cánh bay đi nhưng nghĩ tới ơn cứu mạng của chủ nhân, mày không nhẫn tâm rời bỏ. Mày cắn chặt răng, miễn cưỡng vượt qua kì huấn luyện dài dằng dặc.
Nửa năm sau, chủ nhân chính thức mang mày vào núi đi săn. Mày ngấm ngầm thầm mong, trên đường đi chủ tớ mày sẽ gặp phải một con rắn hổ mang chúa hoặc một con hổ trán trắng hung tợn khiến tính mạng của chủ nhân mày ở trong cơn nguy ngập. Khi chủ nhân cất lời kêu cứu, mày sẽ bổ nhào ngay xuống tìm đủ mọi phương kế để mổ chết con rắn vua hoặc dụ con hổ đi chỗ khác. Mày cứu chủ nhân thoát khỏi phút ngặt nghèo của sinh mệnh. Thế là một mạng đổi một mạng, mày đã trả xong món nợ ân tình, mày có thể yên lòng mà nói lời tạm biệt với chủ nhân.
Mày đang chờ cơ hội ấy xảy đến. Giữa lúc ấy, một sự việc khác bỗng nhiên ập tới làm những suy nghĩ của mày rẽ sang một hướng khác. Nó khiến mày phải tự động vứt bỏ ý đồ chạy trốn, vứt bỏ tâm niệm được làm một con chim ưng tự do ngày ngày bầu bạn với rừng sâu núi thẳm. Nó khiến mày dẫu chết cũng cam nguyện làm một con chim ưng săn mất tự do và hoàn toàn nằm dưới quyền khống chế của ý chí chủ nhân. Đó là việc mày và chủ nhân gặp phải một con gấu đen.
Một sớm tinh mơ khi trận tuyết đầu mùa vừa ào đổ, chủ nhân mang mày vào rừng tìm săn chim trĩ. Chim trĩ là món đặc sản trên bàn ăn và trong các nhà hàng cao cấp nên rất có giá. Hành tung của chim trĩ bí ẩn khó đoán. Những lúc bình thường, săn được chúng là một việc cực kì khó khăn. Nhưng sau cơn mưa tuyết đầu tiên, người ta có thể dễ dàng tìm thấy dấu chân của chúng hằn in trên nền tuyết. Đuổi bắt chúng lúc này không quá vất vả. Tầm trưa, mày và chủ nhân phát hiện thấy một con chim trĩ bên dưới một gốc cây cao vút tận trời xanh. Màu sắc sặc sỡ của con chim trĩ rỡ ràng trên lớp tuyết trắng phau. Chủ nhân bặm môi lại, đang định huýt sáo bảo mày vồ bắt con chim trĩ thì một sự việc bất ngờ xảy đến. Một con gấu đen thò mình ra khỏi đám cây phía đằng sau chủ nhân. Nó đứng thẳng người, huơ huơ cái tay đầy lông lá rồi lồng lộn lao tới chỗ chủ nhân.
Xem chừng con gấu đen này đã bị cơn mưa tuyết ném tới đây và làm cho đói nhũn. Nó như sắp phát điên.
Mày rú lên một hồi dài kinh hãi, vội vã đập cánh bay vù lên tầng không.
Chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ không có đôi cánh như mày nên không bay được. Ông ấy không thể chạy trốn theo cách của mày. Ông ấy cũng không có khả năng chuồn thật nhanh vào hang như con tê tê. Ông ấy chỉ có một cách duy nhất: chĩa thẳng họng súng vào con gấu đen.
Gấu đen tuy là loài vật ngu dốt, không hung tàn như sài lang, không nhanh nhẹn như hổ báo nhưng lại khó đối phó hơn hổ báo sài lang nhiều. Nó là loài vật dã man không biết lý lẽ. Kẻ khác hễ xông vào lãnh địa kiếm ăn của nó, dù không làm gì chọc giận đến nó, nó cũng sẵn sàng liều mạng với kẻ xâm phạm. Điều đáng sợ là gấu đen ưa cọ mình vào cây thông cho đến khi khắp mình mẩy nó dính nhằng nhằng nhựa thông. Lúc đó, nó sẽ lăn mình vào trong đống cát, cho đến khi cát lấm tấm đầy người nó, nó lại tiếp tục cọ mình vào cây thông, rồi lại lăn mình trong đống cát. Nó làm thế để tạo ra một chiếc áo giáp đặc biệt che bọc làn da vốn vô cùng cứng chắc và dày dặn của nó. Bởi thế, viên đạn chì thoát ra từ nòng khẩu súng săn kiểu cũ của chủ nhân khó mà xuyên thủng da thịt con gấu đen.
Đây là lần đầu tiên mày theo chủ nhân vào núi săn bắn, thiếu kinh nghiệm, thiếu cả lòng can đảm và khí phách cần có của một con chim ưng săn. Giữa giờ phút nguy nan, mày không biết phải làm sao. Mày bay trên không trung, tru lên một hồi dài thê lương, hướng về phía chủ nhân phát tín hiệu cảnh báo vô tác dụng.
Mày trông rõ chủ nhân đứng tựa lưng vào gốc cây to, tay nâng khẩu súng, nhắm thẳng con gấu đang cách xa chừng hơn mười mét và bóp cò. “Đoàng”, một âm thanh chát chúa rít lên, tiếp theo là một làn khói xanh tỏa bốc trong không gian. Viên đạn chì xoáy tròn tạo thành một quả cầu lửa, găm thẳng vào cái bợt trắng hình mặt trăng lưỡi liềm ngay giữa lồng ngực con gấu đen. Đạn xuyên vào da thịt con gấu như chạm phải một cái lò xo, bị bật trở lại ngay tức khắc. Tiếng rít đinh tai làm con gấu hoảng hồn, nó loạng choạng cúi đầu xuống nhìn vào lồng ngực, thấy cái bợt trắng hình bán nguyệt bị đốt cháy xém. Nó nổi cơn lôi đình, rống lên như điên, xộc tới phía chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ nhanh như cắt. Con gấu đen cao hơn chủ nhân hẳn một cái đầu, béo núng nính, hung hãn khủng khiếp. Nó chỉ còn cách chủ nhân mười mét, chín mét, tám mét, bảy mét… Chủ nhân vẫn đứng thẳng dưới gốc cây, điềm nhiên không nhúc nhích. Mày đứng trên không trung toát mồ hôi hột. Mày hận mày không có đủ sức lực để quắp chủ nhân bay vút lên cao, tránh khỏi đòn tấn công tàn bạo của con gấu đen. Mày cứ lượn vòng trên đầu chủ nhân, kêu lên những thanh âm khiếp hãi, giục giã chủ nhân mau mau chạy trốn.
Chủ nhân mày vẫn đứng trơ trơ như một tảng đá.
Hồi còn bé tí xíu, mày đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng thê thảm khi một con gấu đen tấn công người thợ săn. Con gấu man rợ có thể khiến người thợ săn ngã nhào xuống đất bằng một cái tát hoặc xé toạc da đầu và da mặt người thợ săn bằng một cú móc. Nó làm việc ấy với tất cả sức mạnh khủng khiếp của đôi bàn tay chắc nịch. Sau đó, nó đè cái mông phục phịch lên cơ thể người thợ săn và lắc mình liên tục. Thân mình to béo của con gấu như một tảng đá nặng nghiến nát người thợ săn thành thịt vụn.
Loại súng mà chủ nhân mày sử dụng là loại súng săn kiểu cũ phải nạp thuốc nổ và đạn chì sau mỗi lần bắn. Rõ ràng chủ nhân mày không còn đủ thời gian để làm việc ấy trước khi cái tát chí mạng của con gấu đen ập lên cơ thể. Chủ nhân mày chỉ còn mỗi con đường chạy trốn.
Chủ nhân, mau chạy đi!
Nhưng chủ nhân mày vẫn hiên ngang ưỡn thẳng eo lưng và cột sống, tựa thân mình dưới gốc cây. Trong con ngươi mắt của chủ nhân tràn trề thứ ánh sáng toát ra từ một khí phách có thể áp đảo tất cả. Những biểu hiện trên gương mặt của chủ nhân vô cùng sống động, phần da thịt trên trán động đậy một cách có quy luật, khuôn miệng nở một nụ cười giễu cợt và cái cằm cương nghị rướn về phía trước đầy ngạo nghễ. Khi con gấu đen chỉ còn cách chủ nhân có bốn bước chân, chủ nhân gác cây súng lên thân cây, ung dung và nhẹ nhàng, rồi sau đó lẹ làng rút phắt con dao săn gài bên cạnh sườn. Lưỡi dao dài, sáng quắc và sắc lạnh dưới ánh mặt trời.
“Hừ”, chủ nhân thét lên một tiếng như sấm rền. Tiếng thét phát ra từ huyệt đan điền, oai hùng và dũng mãnh, chất chứa thứ uy lực vô song của bản tính hoang dã và cả ánh sáng của lý trí con người. Tiếng thét dậy đất trời làm kẻ thù run sợ. Hai chân sau của con gấu ríu vào nhau như bị một sợi dây vô hình buộc chặt. Nhưng dẫu sao, nó vẫn là một loài mãnh thú chốn sơn lâm, qua vài giây kinh hoàng, nó lại dồn lực vào cái thân hình đồ sộ và sức vóc khủng khiếp, hung hãn chồm về phía chủ nhân. Ba bước, hai bước, một bước… bàn tay mập bự của con gấu sắp bạt như thác đổ vào đầu chủ nhân. Đôi mắt ti hí của nó lấp lánh một nụ cười gằn man rợ, cái mõm xù xì của nó ngoác ra ngu ngốc, những chiếc răng chắc khấp khểnh đua nhau nhô ra, cái lưỡi to bè, đỏ lòm thè lè khỏi khoang miệng.
Trong tích tắc ấy, đôi mắt sắc lạnh của chủ nhân sáng bừng cốt cách tự tin, vẻ lẫm liệt và một niềm tôn nghiêm bất khả xâm phạm. Chủ nhân tung mình bật nhảy, đôi chân bám lướt trên thân cây ở ngay phía sau, rồi đạp một cái đầy dũng mãnh về phía trước, dồn trút tất cả sức mạnh vào con dao săn đang bay thẳng tới miệng con ác thú.
Ráng chiều vàng ối đổ bóng lên người chủ nhân. Cơ thể tráng kiện và dẻo dai của chủ nhân lóng lánh ánh sáng chói lòa. Chủ nhân oai phong đứng giữa đất trời, khí phách kiêu hùng ngạo nghễ, điềm nhiên thách thức con gấu bằng bản tính mạnh mẽ của trời cao và phong thái dịu hiền của đất rộng. Không, không phải thế, chủ nhân đang hiên ngang đối diện với cái ác, với tử thần, với nghịch cảnh, với số mệnh!
Trái tim đang bồi hồi trong ngực trẻ của mày bật lên những rung cảm sâu sắc. Khoảnh khắc phi phàm ấy in đậm trong trí não của mày, làm thay đổi niềm tin và suy nghĩ của mày về con người. Trước kia, mày cứ ngỡ, sở dĩ con người có thể làm bá chủ địa cầu là nhờ vào bộ não phát triển và trí tuệ do bộ não ấy sinh ra; con người thống trị cả thế giới rộng lớn vô ngần này bằng những thứ vũ khí và công cụ trong tay. Nhưng hành động quả cảm của chủ nhân khi phóng lưỡi dao săn vào miệng con thú hung tợn đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn phiến diện của mày về con người.
Cú nhảy của chủ nhân lẹ làng hơn cả loài vượn, khí thế hùng dũng như mãnh hổ xuất sơn, ngút trời như giao long xuống biển, quy tụ toàn bộ sức mạnh của mãnh thú dưới mặt đất, mãnh cầm trên trời cao trong giới tự nhiên.
Lưỡi dao săn cắm ngẳm vào miệng con gấu. Những giọt máu sẫm như mào gà vọt bắn xối xả. Bị tấn công bởi một sức mạnh dời non lấp biển, con gấu loạng choạng lùi lại hai bước. Nó lồng lộn vung bàn tay phải chộp lấy cánh tay của chủ nhân mà cào xé. Ống tay áo của chủ nhân rách tơi tả, da thịt toạc nát, máu chảy đầm đìa. Chủ nhân không hề khiếp nhược trước những giọt máu gấu nồng nồng bắn tung tóe trên mặt và những giọt máu người nóng hôi hổi dầm dề trên cánh tay, mà trái lại, trong đôi mắt chủ nhân bùng cháy niềm khát khao được tận mắt trông thấy ánh sáng mịt mờ của máu chảy lan tràn và cái chết cận kề. Đôi bàn tay của chủ nhân nắm chặt cán dao ngoáy liên hồi trong miệng con gấu, đôi chân trụ vững như hai cái cây cắm sâu xuống lòng đất, gan góc chống lại sự tấn công dữ dằn của con gấu.
Những cảm nhận của mày về con người đã được thay màu áo mới hoàn toàn. Con người đạt đến cảnh giới cao độ của kẻ chinh phục thế giới, con người mang trong mình thứ sức mạnh tinh thần áp đảo tất thảy. Không một loài động vật nào khác có được cảnh giới, tinh thần và khí phách ấy. Con người xứng đáng là tinh anh của mọi sinh linh trong khắp vũ trụ, là chủ nhân của thế giới, là kiệt tác của quá trình tiến hóa tự nhiên khởi nguyên từ nơi rừng sâu núi thẳm với thứ luật rừng khốc liệt.
Chủ nhân vẫn giằng co với con gấu. Mày bất giác tỉnh khỏi cõi mộng trầm tư. Mày chợt nhớ ra trọng trách trên đôi vai của mày. Mày có nghĩa vụ và trách nhiệm cứu chủ nhân thoát khỏi tình cảnh ngặt nghèo, chuyển nguy thành an. Mày kêu lên một tiếng lanh lảnh rồi can đảm nhào xuống, chĩa cái mỏ cứng nhọn của mày trúng đôi mắt tàn ác của con gấu mà mổ một cái như trời giáng…
Thân hình to lừng lững, đầy vẻ hung tợn của con gấu đổ nhào dưới chân chủ nhân, hay nói đúng hơn, đổ nhào dưới khí phách tinh thần riêng có của loài người. Mày bay tới ngoan ngoãn đậu trên vai chủ nhân, dùng đám lông mềm mượt nơi hõm cổ vuốt ve cánh tay nhói buốt vết thương của chủ nhân, dịu dàng thắm thiết.
Mày tự hào biết bao khi có người chủ anh hùng đến thế! Mày hoàn toàn bị chinh phục bởi khí phách phi phàm của chủ nhân. Mày tự cười giễu cái ý nghĩ ngô nghê muốn tìm đủ mọi cách để trốn thoát, để trở về với núi tuyết Streca hùng vĩ, làm một con kim điêu tự do giữa trời đất bao la. Ừ, đúng, mày ước ao tự do, nhưng là một con kim điêu, mày tôn sùng sức mạnh. Mày tự nhủ, làm một con chim ưng săn của thợ săn Đạt Lỗ Lỗ chẳng có gì buồn tủi cả, mà ngược lại, ấy là một niềm vinh hạnh lớn lao!
Làm sao mày có thể phản bội chủ nhân được!
Mày vẫn chưa trải qua lần khảo nghiệm vô vị, tẻ ngắt cuối cùng.
Một chiều hoàng hôn, bóng tịch dương nhuộm gam màu vàng cam đẹp mê hồn trên đỉnh núi tuyết Streca trắng lấp lóa. Chủ nhân đưa mày tới một khoảng đất quạnh vắng phía sau bản. Chủ nhân trèo lên cây huyết dụ già cỗi, chặt xuống một cành cây quắt queo, ném phịch xuống đất, rồi huýt sáo ra hiệu cho mày biết có tình hình khẩn cấp.
Mày sững sờ ngó cành cây tong teo trên mặt đất, không hiểu chuyện gì.
“Basacha, tao nói cho mày biết nhé, đây là một con rắn đuôi chuông đấy!” Tiếng chủ nhân vang lên dõng dạc.
Chỉ vào cái cành cây không chút sự sống mà bảo đó là một con rắn độc, trí tưởng tượng của chủ nhân mày cũng thật phong phú quá mức! Mày kêu lên một tiếng của nỗi lòng tê tái, rồi bay tới chỗ cành cây khô cong, lơ đễnh quặp lấy nó, mổ cho nó hai cái, rồi quắp nó lên cao và thả xuống. Mày chẳng muốn làm thế tẹo nào, nhưng nghĩ đến đại thể, mày đành dối lòng mà thực hiện cho xong cái trình tự vồ bắt rắn của kim điêu. Bởi tình thế ép buộc, và sâu xa hơn là bởi mày không mảy may hứng thú với cái cành cây khẳng khiu kia nên động tác của mày rệu rã, qua quýt.
“Dừng lại!” Chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ hét, “đồ súc sinh này, mày định đùa với tao đấy hả?” Chủ nhân vừa bóp cằm mày vừa dằn từng tiếng: “Thế này là mày đang săn rắn hử? Mày đang diễn trò thì có!”
Đúng là mày đang diễn trò, mày phải thừa nhận như thế.
“Làm lại lần nữa”, chủ nhân quát, “mày nghe cho rõ đây, Basacha, đây là một con rắn đuôi chuông, một con rắn đuôi chuông đấy rõ chưa? Mày tin hay không hả? Nó là một con rắn đuôi chuông!”
Được, thì cứ coi như nó là một con rắn đuôi chuông đi. Mày sẽ lặp lại động tác vồ bắt mồi từ trên trời cao, nhưng chăm chú và tỉ mỉ hơn khi nãy là được chứ gì. Mày dặn lòng.
“Không được!” Đạt Lỗ Lỗ vẫn chưa hả dạ. “Rút cục mày có tin lời tao không hả? Đây là một con rắn đuôi chuông kịch độc, một nhát cắn của nó có thể làm mày toi mạng. Tao nói thế, mày tin thật sự hay chỉ giả dối thôi? Nếu mày một lòng một dạ tin lời tao thì mày phải sợ hãi tới mức tru tréo lên chứ! Nếu mày một lòng một dạ tin lời tao thì mày phải lượn đi lượn lại quanh con rắn hồi lâu, vờn nó cho đến lúc nó mệt lử mày mới vồ bắt chứ! Không phải đấy là chiêu bắt rắn mày vẫn dùng xưa nay à?”
Giờ thì mày rõ rồi. Chủ nhân không muốn huấn luyện mày một cách mô phỏng hay khảo nghiệm lòng trung thành của mày như lệ thường nữa. Ông ấy chỉ cành cây nói rắn là muốn mày thật lòng thật dạ tin cái cành cây cứng đét trước mặt là một con rắn đuôi chuông biết làm cho hàm răng và cái đuôi đầy nọc độc của nó phát ra những tiếng ting tang, nó sẵn sàng phun phì phì cái chất dịch có khả năng sát thương vào kẻ địch, khiến kẻ địch giãy chết chỉ trong vòng một trăm bước! Ông ấy muốn dùng một cách khác thường để thử thách mày! Ông ấy muốn xem thử mày có coi tiếng nói, kể cả những lời dối trá trắng trợn của ông ấy là thánh chỉ mà răm rắp chấp hành hay không. Có lẽ ông ấy cho rằng, trên đời này nếu chủ nhân nói tuyết màu đen thì kẻ làm nô bộc phải nghiễm nhiên thừa nhận, trong cõi tự nhiên không có thứ tuyết màu trắng.
Mức độ nhẫn nhục của loài mãnh cầm ăn thịt như mày cũng có hạn thôi. Mày đã ngán ngẩm những lần khảo nghiệm hoang đường này từ lâu rồi. Tính cách thẳng thắn vốn có của một con kim điêu không cho phép mày bán rẻ lương tâm, nhắm mắt tin những lời sai sự thật là chân lý mãi mãi. Tuyết màu trắng và nó muôn đời vẫn thế, không ai có thể đảo lộn sự thật hiển nhiên đó. Bất kì một sự trung thành nào trên thế giới đều phải được xây dựng từ chân lý. Lòng trung thành đi ngược lại chân lý là lòng trung thành giả dối. Mày không thể coi những lời điêu ngoa là những câu từ sáng suốt, đúng đắn được.
Mày thấy tâm trạng não nề đến cùng cực nhưng không thể thốt nên lời nỗi lòng buồn đau. Mày nghĩ, thôi thì đành lành làm gáo, vỡ làm muôi vậy. Chủ nhân nghi ngờ lòng trung thành son sắt của mày ư? Thế thì mày cứ để mặc ông ấy chém giết mày đi! Mày thong thả bước tới chỗ cành cây gầy nhẳng, ngồi xổm lên trên, để một đầu của cành cây đập vào ngực và cổ.
Chủ nhân ơi, ông hãy nhìn đi, đây không phải là một con rắn đuôi chuông! Nó không thể phun nọc độc cắn chết tôi đâu! Nó là một cành cây khô, đơn giản chỉ có thế thôi!
Khuôn mặt của chủ nhân đột ngột trở nên trắng bệch, đôi mắt bốc lửa như khi gặp phải ôn thần. “Tao biết tỏng từ lâu rồi mà, trong đầu óc mày chỉ toàn ý nghĩ bội bạc thôi! Tao cũng rõ mười mươi là đồ súc sinh mày chẳng coi Đạt Lỗ Lỗ tao ra gì mà!” Chủ nhân bặm môi, rền rĩ những lời nghèn nghẹn trong cổ họng.
Mày muốn tuôn rơi hai hàng lệ.
Thình lình, Đạt Lỗ Lỗ nhào tới, giơ chân đạp phốc vào người mày. Mày có thể né tránh nhưng mày không làm thế. Cú đạp mạnh đến nỗi làm mày lăn hai vòng dưới đất. Mày không phản kháng, nhưng cũng chẳng khuất phục.
Chủ nhân hằm hằm bỏ đi.
Lát sau, tâm trạng rối bời của mày dần bình tĩnh trở lại. Mày lại bắt đầu ân hận, mày tự dằn vặt mình không nên ương ngạnh với chủ nhân như thế. Cũng tại con cầy hương chết tiệt cuộn mình trong cái bẫy ấy khiến mối quan hệ giữa mày với chủ nhân trở nên tồi tệ thế này. Mày hãy trông xem, chủ nhân đang cau mày, ủ rũ nhìn ngôi nhà ngói trống huơ trống hoác bởi chưa lợp mái đấy. Đám thợ thuyền đã nghỉ làm và về nhà hết vì nỗi không có ngói, khoảnh sân trước căn nhà mới vắng hiu. Khó trách chủ nhân oán ghét mày, mày nói với riêng mình mày, nếu mày không ngăn cản thì chủ nhân đã có trong tay con cầy hương đáng giá ấy và thu được món hời từ bọng cầy hương tròn căng của nó rồi. Thân thể của con cầy hương đổi được số ngói chủ nhân cần. Lúc này, có lẽ mái ngói đỏ rói đã lợp xong và chưa biết chừng trong ngôi nhà ngói đầu tiên của bản Nha Nha đang dìu dặt tiếng khèn, thơm phức mùi rượu gạo, náo nức tưng bừng không khí đón mừng tân gia. Hành động của mày xuất phát từ lòng tốt và chính nghĩa thật đấy nhưng khách quan mà nói thì mày đã gây ra tổn thất kinh tế nặng nề cho chủ nhân. Mày thấy nguồn gốc khiến chủ nhân hục hặc với mày là bởi tại con cầy hương đắt tiền ấy. Người nào buộc dây thì người đó phải gỡ nút, nếu như mày có cách nào mang về cho chủ nhân một con cầy hương thật giá trị, chẳng phải vấn đề sẽ được giải quyết từ gốc rễ rồi sao?
Mày khấp khởi mừng thầm vì cuối cùng, mày cũng nảy ra một ý tuyệt hay.
Tờ mờ sớm hôm sau, chưa được sự cho phép của chủ nhân, mày lén tự ý đi săn. Mày tung cánh bay về phía thảo nguyên Ga Marr tìm vận may. Trời ngả về chiều. Mày bay đang liệng trên khoảng không của hồ nước mặn. Thật khéo làm sao, hình ảnh một đám sài đang gấp gấp chạy đuổi một con cầy hương lọt vào cặp mắt tinh tường của mày. Sài là loài động vật tham lam và hung tàn khác thường, chúng sẵn sàng bám rịt lấy một con bò rừng đang phi nước đại như một con đỉa đói bấu chặt trên lưng nó, sau đó chúng sẽ dùng những chiếc móng nhỏ và nhọn chọc thủng khoang bụng con bò rừng, moi ra lục phủ ngũ tạng đang còn phập phồng sự sống. Ngay cả những loài mãnh thú như gấu đen hay báo tuyết cũng phải chùn bước kiêng dè khi gặp phải sài. Thậm chí, một người thợ săn cừ khôi cũng không dám cả gan chọc tức bầy sài.
Con cầy hương sợ hãi cuống cuồng tìm đường trốn chạy trên thảo nguyên. Bầy sài năm con hung dữ vừa tru lên inh ỏi vừa theo sát ngay sau nó.
Cướp miếng mồi ngon ngay trước mắt bầy sài quả là một cuộc chơi nguy hiểm đùa giỡn với tính mệnh. Song, cầy hương quý hiếm lắm! Có lần, mày bay ròng rã cả mười ngày nửa tháng cũng chẳng bắt gặp mống cầy hương nào. Dịp may khó gặp, mày vội vã lượn vòng ngay trên đầu con cầy hương rồi bất thình lình nhào xuống, quặp chặt lấy nó và bay vút lên cao trong tiếng tru căm phẫn của con cầy hương. Nguy hiểm hết sức! Một con sài đực chột mắt suýt chút nữa chộp được mày.

Mày về tới bản Nha Nha lúc trời nhá nhem tối. Ha ha, chủ nhân vẫn đang ngồi lặng trước căn nhà ngói chưa lợp mái, lần lượt rút ống khói của những chiếc nồi trong tâm trạng u uất. Làn khói mỏng mảnh như tơ mành vấn vít quanh gương mặt sầu khổ. Mày bay tới bên cạnh chủ nhân, thả con cầy hương thoi thóp xuống trước mặt chủ nhân.
Chủ nhân ơi, xin người hãy nhận lấy và hãy tạm biệt những muộn phiền vì chuyện thiếu ngói đi nhé! So với con cầy hương màu vàng đất hôm trước, con cầy hương màu nâu sậm này cũng là một con cầy hương đực đang ở vào thời kì động dục đấy. Chủ nhân nhìn xem này, nó còn to hơn cả con hôm trước. Bọng xạ hương của nó mọng đầy hơn, đủ để bù lại tổn thất của chủ nhân đấy.
Mày nghênh đầu, đập cánh, ra chiều hài lòng lắm.
Mày tự nhủ thầm, khi chủ nhân trông thấy con cầy hương mà mày không màng nguy hiểm tới tính mệnh săn được, chủ nhân chắc chắn sẽ cảm thấy bất ngờ hết sức và nhảy cẫng lên vui sướng! Rồi sau giây phút ngỡ ngàng, chủ nhân sẽ ôm mày vào lòng, khen ngợi lòng trung thành quả cảm của mày. Tảng băng vô hình ngăn cách giữa mày và chủ nhân tan chảy theo động tác nồng nàn yêu thương ấy.
Thế mà ngược lại hoàn toàn! Chủ nhân có những phản ứng lạ lùng khi thấy con cầy hương đang ngủ lăn trên nền đất. Chủ nhân khẽ nhếch mép cười, nụ cười thoảng qua và tan biến rất mau. Ánh mắt của ông lướt từ con cầy hương sang khắp người mày, rồi lại từ người mày chuyển sang con cầy hương như đang khám phá một bí mật nào đó. Ánh mắt mỗi lúc một sầm lại và trở nên đáng sợ hơn, ánh mắt đong đầy thù hận, căm ghét, xấu hổ và tức tối.
Ông ta cảm thấy mày có ý sỉ nhục ông ta. Ông ta nghĩ, mày muốn dùng hành động để nói với ông ta rằng: Muốn có được cầy hương quý giá, đừng nên ăn cắp. Hãy tới thảo nguyên tìm săn nó bằng chính trí tuệ và sức mạnh của mình như mày đang làm ấy! Vốn dĩ, chủ nhân đang hằn học với mày vì chuyện hôm qua mày nhất quyết không chịu vâng lời ông ấy, coi cái cành cây khô đét đó là con rắn đuôi chuông kịch độc, hôm nay lại thêm hành động này, thật đúng là thêm dầu vào lửa!
“Đồ súc sinh, mày lại cả gan giáo huấn tao cơ à!” Chủ nhân vừa giậm chân vừa rít lên kèn kẹt.
Mày không hiểu mày đã làm sai chuyện gì.
Mày không hiểu. Hành động của mày như một tấm gương sáng trong vô tình rọi vào linh hồn bị bóp méo và trái tim khiếm khuyết của chủ nhân. Giống như một kẻ xấu xí chẳng bao giờ tự thừa nhận mình xấu xí mà luôn đổ lỗi cho chiếc gương soi biến mình thành hình dạng khó coi.
Chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ coi mày như một chiếc gương quỷ quái, hoặc một chiếc gương biết nhạo báng cái xấu.
Buổi khuya hôm ấy, đang ngủ ngon mày bất ngờ tỉnh dậy bởi tiếng lách cách vang lên khe khẽ. Qua kẽ hở bé tẻo teo giữa những nan tre, mày thấy chủ nhân đang đứng bên ngoài chiếc lồng, rút ra một chùm chìa khóa, khóa chặt ngôi nhà của mày.
Mày chung sống với chủ nhân đã hai năm có lẻ và đây là lần đầu tiên mày nếm mùi vị bị nhốt chặt trong chiếc lồng tù túng.
Trưa hôm sau, có một ông lão gầy quắt tới nhà chủ nhân, đưa cho chủ nhân một xấp tiền, rồi trèo lên cây đại thanh gỡ chiếc lồng xuống, buộc lên yên ngựa. Ông lão mang cả mày và chiếc lồng đi theo.
Chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ đã vứt bỏ mày, bán mày cho ông lão ốm nhom này.