Chim Ưng Tao Ngộ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bị Các Con Xua Đuổi
Bị Các Con Xua Đuổi

❊ ❊ ❊

Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, thấm thoắt non nửa năm đã trôi qua. Ba con kim điêu con càng lớn càng trở nên to khỏe, cao to gần bằng bố. Vạm vỡ hơn cả vẫn là con Vai Cao, cơ bắp nó chắc nịch, đám lông vũ màu nâu chè sáng bóng, trơn mướt, lóng lánh sắc vàng, những chiếc lông phía ngoài cánh trắng như tuyết, mỗi lúc nó tung cánh bay trông như một áng mây trắng bồng bềnh, đẹp đẽ và khoáng đạt. Nó giống con kim điêu đực mù lòa lao mình xuống vực tự vẫn như tạc. Con Cổ Thon có lớp lông tơ trên đỉnh đầu màu lam tím giống hệt Lam Đỉnh Nhi, đôi mắt màu vàng tinh nhanh của nó chan chứa sự dịu dàng vốn có của giống cái. Kĩ năng săn mồi của ba con kim điêu con tiến bộ rất nhanh. Ngay cả con Cổ Thon tuy là một con kim điêu cái nhưng cũng dám một mình đối phó với rắn hổ mang nanh ác.

Đã tới lúc phải cho các con ra ở riêng rồi, mày thầm nghĩ.

Việc cho con ở riêng của kim điêu cũng giống như con người, có điều nghiệt ngã hơn con người nhiều. Theo tập tính sống của loài kim điêu, khi con non còn nhỏ, kim điêu bố và kim điêu mẹ cùng nâng niu, yêu thương và chăm sóc chu đáo cho con. Khi lớp lông vũ trên người kim điêu con phát triển đầy đủ, kim điêu bố và kim điêu mẹ ân cần dạy con luyện tập thành thục kĩ thuật bay và kĩ năng săn mồi. Ấy cũng là lúc kim điêu bố và kim điêu mẹ làm tròn nghĩa vụ nuôi dạy thế hệ sau. Việc tiếp theo là chúng phải lần lượt đuổi những đứa con vừa mới đủ khả năng sống độc lập ra khỏi tổ. Kim điêu non bị đuổi khỏi tổ thường quyến luyến với ngôi nhà mà nó từng gắn bó bao ngày tháng. Chúng kêu lên buồn thảm, khóc lóc bi thương, rúc đầu vào dưới cánh bố và mẹ, thể hiện nỗi niềm bịn rịn vô bờ bến. Kim điêu bố và kim điêu mẹ không vì thế mà từ bỏ ý định cho con ra ở riêng. Bởi lẽ, khi kim điêu con đã trưởng thành, sức ăn mỗi ngày một nhiều, những con mồi săn được trong một phạm vi tương đối cố định khó có thể đủ cho cả nhà nên để đảm bảo sự sống, kim điêu bố và kim điêu mẹ bắt buộc phải đuổi con khỏi tổ. Xã hội kim điêu không tồn tại kiểu gia đình lớn tam đại đồng đường hay tứ đại đồng đường như xã hội loài người. Khi bộ lông của một con kim điêu đã phát triển đầy đủ, nó phải rời xa cái tổ nơi nó chào đời và sống những tháng ngày thơ ấu để bay tới thế giới rộng lớn vô ngần bên ngoài, phải dũng cảm lao vào chốn hiểm nguy, dũng cảm kiếm tìm và theo đuổi, phải tự lập nhà xây tổ, tự tìm bạn tình rồi sinh con đẻ cái. Nói cách khác, khi đủ lông đủ cánh, chúng phải tự bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới. Đó là sự lựa chọn tốt nhất để thích nghi với hoàn cảnh sống được đúc kết qua biết bao thế hệ kim điêu từ hàng ngàn, hàng vạn năm nay.

Sắp đến ngày cho các con ra ở riêng, kim điêu bố và kim điêu mẹ thường rầu rĩ tới mức bỏ ăn bỏ uống, ủ dột tới mức héo hon tiều tụy. Dù không đành lòng đuổi các con thân yêu ra khỏi nhà nhưng kim điêu bố và kim điêu mẹ vẫn phải làm việc ấy. Mỗi khi kim điêu con rúc đầu vào dưới cánh bố hoặc dưới cánh mẹ, tha thiết van nài bố mẹ cho con ở lại, mắt kim điêu mẹ ngấn lệ, tim kim điêu bố rỉ máu. Song, xuất phát từ tình yêu bao la với con, suy nghĩ cho tương lai của con, kim điêu bố và kim điêu mẹ đành nén nỗi đau đứt ruột dùng chân đá hoặc dùng mỏ hất kiên quyết đuổi các con ra khỏi nhà, động tác và biểu hiện tàn ác như khi đối phó với kẻ thù truyền kiếp. Ở vào giây phút cuối cùng, kim điêu con cũng giơ chân và mỏ phản kháng hành động của bố mẹ một cách vô ích. Đó là cuộc đấu nghiệt ngã nhất trên thế giới này. Mỗi một sợi lông bị mổ rụng, mỗi một vệt máu bị cào xước trên người kim điêu con là một nhát dao găm vào tim kim điêu bố và kim điêu mẹ, làm trái tim kim điêu bố và kim điêu mẹ vụn vỡ. Kim điêu con sẽ chẳng bao giờ hiểu được tâm trạng dằn vặt đau đớn tột cùng ấy của cha mẹ nó, nó ấm ức bước ra khỏi tổ, mang theo nỗi bi phẫn, nỗi tức tưởi, nỗi tuyệt vọng và cả nỗi thù hận. Từ đó về sau, chúng sẽ không bao giờ trở lại ngôi nhà thơ ấu thêm một lần nào nữa, thậm chí, ngay cả khi vô tình gặp lại kim điêu bố hoặc kim điêu mẹ nơi hoang dã, chúng cũng chỉ ngó lơ như một kẻ xa lạ, không quan tâm, để ý đến. Ấy là việc cho con ra ở riêng của kim điêu.

Thường thì kim điêu con phải ra ở riêng khi được chừng một tuổi rưỡi. Thời gian tách bầy vào khoảng cuối thu, vì mùa đông thức ăn khan hiếm, mấy con kim điêu to lớn ở chung trong một cái tổ khiến cho việc kiếm đủ cái ăn càng thêm chật vật. Trước mắt đã vào khoảng cuối thu, bấm đốt ngón tay thì con Vai Cao, con Cổ Thon và con Chân Ngắn cũng được một tuổi rưỡi rồi. Mày phải cho chúng ra ở riêng ngay, dẫu xét về tuổi tác, thời gian hay tình hình sinh trưởng phát triển của chúng. Nhưng mày cứ dùng dằng mãi vẫn chưa làm cái việc cần thiết ấy. Một tay mày nuôi chúng lớn khôn, mày thực lòng không nỡ rời xa chúng. Mà nguyên nhân quan trọng hơn là mày biết rất rõ, trông vẻ bề ngoài thì các con đã trưởng thành, đã thành thạo kĩ thuật bay và nắm được chút ít kĩ năng săn mồi thật đấy nhưng chúng mới vừa lớn khôn, vẫn còn sự ngây thơ và thuần khiết của con trẻ, trải nghiệm còn ít ỏi và rất thiếu kinh nghiệm sống độc lập giữa chốn rừng sâu hiểm độc. Có không ít những con kim điêu đến tuổi niên thiếu, bị bố mẹ đuổi ra ở riêng, nhất thời chưa thể thích nghi với cuộc sống tự lập trong hoàn cảnh sống mới còn nhiều lạ lẫm, lại phải đối diện ngay với mùa đông khắc nghiệt nên thường bị chết cóng vì không tìm được chỗ trú thân mới để chắn gió che tuyết, hoặc giả bị chết đói vì không thể kiếm đủ thức ăn. Mày không muốn những đứa con mà mày thương mến gặp phải cảnh ngộ ấy.

Mày trằn trọc biết bao ngày bao đêm, cuối cùng quyết định hoãn thời gian cho các con ra ở riêng tới mùa xuân sang năm. Lúc đó, các con cường tráng hơn, dạn dày hơn, tiết trời ấm áp là điều kiện thuận lợi để các con tự mưu sinh một mình. Tất nhiên, bốn bố con cùng chui rúc trong một cái tổ, cùng nhau trải qua mùa đông băng giá sẽ vấp phải không ít khó khăn. Đầu tiên là không gian chật chội, cái hang cơ hồ như không thể chứa nổi cả bốn bố con nữa rồi, nhưng vấn đề này cũng dễ khắc phục thôi, mày có thể nhường ba con ở trong hang, còn mày ở ngay phía cửa hang. Vấn đề nan giải hơn là nguồn thức ăn trở nên hiếm hoi. Mùa đông năm ngoái, khi chúng chỉ là ba con kim điêu con con, nhu cầu ăn chỉ bằng một nửa bây giờ thế mà có lúc mày suýt để chúng chết đói; năm nay, chúng đã phổng phao, nhu cầu ăn còn lớn hơn cả mày, tuy chúng có thể giúp mày săn mồi thật đấy, song liệu bốn bố con có kiểm đủ thức ăn nuôi nhau? Mày vắt óc suy nghĩ, nghĩ mãi, nghĩ mãi, rút cuộc cũng tìm ra cách giải quyết. Bây giờ, nhân lúc trời chưa đổ tuyết, sông Gucan chưa đóng băng, các loài động vật ăn cỏ chưa di tản đi chỗ khác tìm nơi trú đông, các loài rắn còn chưa chìm vào giấc ngủ đông, mày phải gắng đi săn thật nhiều để tích trữ thức ăn, làm thành thức ăn khô để bốn bố con dùng trong ngày đông lạnh lẽo.

Lòng mày đã quyết sẽ cùng các con trải qua mùa đông cuối cùng.

Đầu óc mày như ù đi, không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Miệng mày ngậm một con rắn hổ mang, không thể kêu được, mày ráng sức lắc người, báo hiệu cho các con biết mày đã trở về. Ấy vậy mà ba đứa con của mày cứ đứng trơ trơ trên tảng đá đen bên ngoài cửa hang, tựa hồ như chúng bị mọc rễ cắm sâu xuống dưới. Chúng đứng chật kín cả cái mặt phẳng nhỏ hẹp, không đứa nào chịu nhúc nhích, để chừa ra một chỗ be bé cho bố đậu xuống. Ban đầu, mày cứ tưởng chúng nghịch ngợm, muốn đùa bố một chút, trẻ con thường hay chơi ác. Nhưng mày đã bảy lần bay sà xuống tảng đá đen, vẫn không đứa nào xê dịch để nhường chỗ cho bố cả. Nếu chỉ là trò đùa thì trò đùa này cũng thật quá quắt! Cả ngày hôm nay, mày bay rã cánh trên khắp thảo nguyên Ga Marr, mệt rã rời đến nỗi các khớp xương tê nhức, mày đâu còn tâm tư để mà đùa với các con. Mày bay về phía tảng đá đen một lần nữa, hạ thấp độ cao, dùng cánh khẽ vỗ vào đỉnh đầu con Vai Cao, mày muốn nói rõ với nó, con hãy đi vào trong hang, cho bố có chỗ đậu xuống. Mày muốn hạ cánh xuống trước cửa ngôi nhà của mày kia mà! Nhưng khi mày mới lượn được nửa vòng và cúi đầu nhìn xuống, con Vai Cao vẫn đứng yên ở chỗ cũ, chẳng hề động đậy.

Mày hơi bực, bèn há mỏ ra để con rắn hổ mang rơi phịch lên người con Vai Cao, sau đó kêu lên dõng dạc, thể hiện sự uy nghiêm của một người cha.

Mày như muốn bảo các con: “Bố đã về rồi đây, người bố vất vả đi săn mồi để tích trữ cái ăn cho các con trong mùa đông lạnh giá đã về rồi đây, các con mau nhường chỗ để cho bố hạ cánh xuống nào!”

Mày thấy con Vai Cao ngoái cổ về phía sau, ngoạm con rắn hổ mang đang nằm trên lưng nó. Mày cứ ngỡ nó tham ăn, cứ ngỡ nó chực nuốt con rắn vào bụng. Mày đã nhầm. Nó duỗi cổ một cái thật mạnh, ngoác miệng, ném con rắn ra xa. Con rắn bị ném xoáy tròn trong không trung rồi rơi xuống vực thẳm.

Mày sững sờ. Ba đứa trẻ này thật bướng bỉnh và tùy tiện quá! Rốt cuộc, chúng muốn làm gì nhỉ?

Mày lượn vòng giữa khoảng không trên tảng đá đen một hồi, “quác quạc… quác quạc”, mày giơ đôi cánh lên cao, chuẩn bị nhào người xuống theo đường thẳng. Cả người mệt rũ, mày quyết định cứ liều mình hạ cánh, như thế cũng có nghĩa mày sẽ đậu trên lưng con Vai Cao và con Chân Ngắn, bố con mày sẽ chơi trò chồng xếp. Đây là nhà của mày và mày là bố của chúng, là chủ một gia đình, mày có quyền đậu xuống phía trước cửa ngôi nhà của mày.

Không chờ bố đậu xuống, con Vai Cao và con Chân Ngắn thình lình đập cánh, bay vút lên cao, con trước con sau lao về phía bố. Mày không hiểu các con đang làm gì và chưa kịp phản ứng, con Vai Cao đã chĩa thẳng cái mỏ nhọn hoắt của nó mổ vào mặt mày. Nó không đùa giỡn với bố mà đang ra đòn tấn công chí mạng vào kẻ thù tự nhiên. Nếu mày không quay mặt thật nhanh thì có lẽ một bên mắt đã bị chọc thủng. Có điều, mày tránh được sự tấn công chính diện thì không đỡ nổi cú đánh lén từ phía sau. Đôi móng vuốt của con Chân Ngắn dữ dằn quặp lên người mày, bứt đứt hai sợi lông đuôi. Đau quá, mày rú lên một tiếng xé ruột, hấp tấp đập cánh trái, giơ cao cánh phải và để yên không cử động, rồi lật người thật nhanh để thoát vòng vây. Con Vai Cao và con Chân Ngắn hung hãn bám đuổi theo sau, cho tới tận khi mày bay xa thật xa khỏi sườn núi Mãnh Mã, chúng mới thôi truy kích, quay trở lại đứng yên trên tảng đá đen phía trước cửa hang.

Mày lượn vòng quanh thung lũng, muốn bay trở về sườn núi Mãnh Mã.

Mày không thể tự dối mình được nữa. Con Vai Cao, con Cổ Thon và con Chân Ngắn, ba con kim điêu choai choai đã đủ lông đủ cánh này liên minh với nhau, đứng cùng trên một chiến tuyến, đồng lòng bảo nhau đuổi bố ra khỏi cái hang đông ấm hè mát, ra khỏi cái gia đình ấm áp mà chúng đang sinh sống.

Chúng lớn rồi, không cần mày nữa rồi.

Mày tức tưởi, mày ấm ức. Đúng ra, mày phải là người đuổi chúng đi chứ! Thế mà bây giờ vật đổi sao dời, thế cờ lật ngược.

Mày bay trên khoảng không của tảng đá đen, phát ra một tràng tiếng kêu dài thống thiết: Vì sao các con không cho bố về nhà, vì sao các con đuổi bố đi, vì sao?

Không một ai giải thích cho mày vì sao lại thế. Con Vai Cao, con Cổ Thon và con Chân Ngắn ngồi xổm trên tảng đá đen, ngửa mặt lên trời, nhìn chòng chọc vào mày, khe khẽ đập cánh, dàn thế trận sẵn sàng nghênh chiến. Hễ mày dám mạo muội hạ thấp độ cao, chúng sẽ nhất tề bay lên bao vây mày.

Có lẽ, chúng ngẫm rằng, cái tổ quá chật chội; ngẫm rằng bốn con kim điêu to lớn cùng chia sẻ một bầu trời sẽ dẫn đến bi kịch chết đói nên chúng mới nghĩ ra cách đuổi mày đi. Có lẽ, ngay từ mùa đông năm ngoái khi mày tùy tiện xông vào sườn núi Mãnh Mã, bức tử con kim điêu đực mù lòa, chúng đã coi mày là kẻ thù giết cha; có lẽ, chúng hiểu nhầm rằng, cái chết của Lam Đỉnh Nhi – mẹ chúng có liên can tới mày; có lẽ, chúng hiểu nhầm nỗi lòng vì muốn kích thích ham muốn săn mồi, giúp chúng có được bản lĩnh sinh tồn mạnh mẽ trong chốn rừng sâu núi thẳm mà mày một mình xơi con mòng két đầu vàng thành ý nghĩ muốn để chúng chết đói, thế nên chúng căm hận mày kể từ giây phút ấy; có lẽ, chúng biết rằng, dù sớm hay muộn, mày cũng sẽ đuổi chúng ra ở riêng, nếu thế chúng phải hành động trước để chiếm ưu thế. Cho dù xuất phát từ nguyên nhân nào đi nữa thì chúng cũng đã quyết tâm đuổi mày ra khỏi nhà.

Mày thấy rõ ngọn lửa căm thù cháy rực trong mắt chúng. Chúng coi mày là một kẻ xâm lược phi pháp, coi mày là một kẻ xa lạ bước vào trong ngôi nhà của chúng với ý đồ chẳng mấy tốt đẹp, mày muốn cướp chốn nương thân và lãnh địa săn mồi của chúng. Lòng mày tràn trề nỗi cay đắng, giả như mày là bố đẻ của chúng, liệu chúng có đối xử với mày như thế không?

Mày tự dằn vặt mình bằng câu hỏi ấy. Từ trước tới nay, mày chưa bao giờ tỏ ra thờ ơ hay lạnh nhạt với chúng chỉ vì chúng không phải là con ruột mày. Mày yêu Lam Đỉnh Nhi và cũng yêu các con của nàng. Mày tận tâm tận lực dạy chúng tập bay, dạy chúng kiếm mồi, mày lo nghĩ cho chúng từng phút từng giây. Ngay như hôm nay, buổi sớm thức dậy, mày nhận ra những hạt tuyết li ti lẫn trong cơn mưa, mày biết, mùa đông lạnh lẽo sắp sửa gõ cửa, để tích trữ đủ lượng thức ăn cho bốn bố con trong những ngày đông rét buốt căm căm, mày không quản nhọc nhằn, bốn lần bay tới thảo nguyên Ga Marr, săn được một con heo lửng, một con thỏ rừng và hai con rắn. Mày không mong chúng sẽ báo đền ơn nghĩa, không mong chúng sẽ hiếu thuận với mày. Mày không muốn đem cái ăn để đổi lấy tình cảm của chúng, mày luôn coi chúng là con ruột của mày, mày luôn cố gắng làm hết trách nhiệm và nghĩa vụ của một người cha. Vậy mà khối tình thắm thiết ấy của mày đổi lại được gì? Sự xua đuổi khiến lòng mày đau xót.

Ba con kim điêu khốn kiếp và vô lương tâm!

Nếu không nhờ mày mùa đông năm ngoái không ngại lao mình vào chốn hiểm nguy, cắn răng chịu đựng để cơ thể đóng băng, nhọc nhằn chờ đợi dưới trời tuyết giá chỉ vì kiếm cái ăn cho chúng; nếu không nhờ đôi cánh của mày ủ ấm trong những đêm tuyết rơi lạnh cóng thì chúng đã chết đói chết rét từ lâu. Tới tận bây giờ, khoang ngực mày vẫn trọc lốc, chỉ trơ lại một vết sẹo gớm ghiếc; tới tận bây giờ, bàn chân phải của mày vẫn còn nhức nhối bởi chiếc gai nhím, mỗi lần chạm đất lại đau thấu xương. Mày dốc hết tâm huyết, chịu mọi khổ sở nuôi chúng lớn khôn, giờ đôi cánh của chúng cứng chắc rồi, chúng liền vứt bỏ mày không chút xót thương! Nếu sớm biết có ngày hôm nay thì mày đã kiên quyết cho chúng ra ở riêng, đuổi chúng đi khỏi sườn núi Mãnh Mã từ khi những chiếc lông vũ trên người chúng vừa phát triển đầy đủ. Phải, mày sẽ dứt khoát đuổi chúng, không mềm lòng, không nhân từ yếu đuối. Giờ hối hận thì cũng đã muộn rồi.

Mày lượn vòng trên không trung, từ từ hạ thấp độ cao. Mày hi vọng hành động vừa rồi của chúng chỉ là phút nông nổi nhất thời, hi vọng chúng sẽ hồi tâm chuyển ý, nhận ra lỗi lầm của mình, để mày quay trở về cái tổ vốn thuộc về mày và chúng, lại tôn sùng mày là cha. Khi ấy, mày sẽ khoan dung độ lượng mà tha thứ cho lỗi lầm của chúng, sẽ thương yêu chúng như lúc trước, sẽ vì chúng mà bôn ba khắp đó cùng đây. Mày chưa bay sát tảng đá đen, con Vai Cao đã lập tức vỗ cánh bay vù lên không trung, dữ dằn lao về phía mày. Tiếp theo, con Cổ Thon và con Chân Ngắn cũng xông tới. Thấy tình thế bất lợi, mày vội vàng quay người, bay về phía thung lũng. Tuy mày là một con kim điêu trưởng thành đã từng trải qua những bài huấn luyện khắt khe của một con chim ưng săn, nhưng ít không thể địch nhiều, một mình mày không phải là đối thủ của ba con kim điêu. Mày chỉ có nước trốn chạy.

Xem ra, chúng đã ăn nhầm quả tim bằng sắt. Chúng thật sự muốn đuổi mày ra khỏi nhà. Chắc chắn, hành động của chúng được toan tính từ trước. Không cần đoán thì mày cũng biết, kẻ chủ mưu trong cuộc chính biến này không phải đứa nào khác ngoài con Vai Cao. Con Vai Cao mổ vỏ chui ra đầu tiên, là anh cả trong ba đứa. Sức vóc và lòng can đảm của nó cao hơn hẳn con Cổ Thon và con Chân Ngắn một bậc. Mỗi lúc ra ngoài kiếm mồi, con Vai Cao bao giờ cũng bay đầu tiên, rồi đến con Cổ Thon và con Chân Ngắn; mỗi lúc vồ mồi, con Vai Cao luôn lao vào quyết đấu với con mồi trước tiên; mỗi lúc chia nhau con mồi, con Vai Cao bao giờ cũng thưởng thức trước nhất. Loài mãnh cầm lấy thứ tự thưởng thức con mồi làm tiêu chuẩn để phân chia thứ bậc, thể hiện tôn ti trật tự và mối quan hệ chủ thứ.

Đồ vong ơn phụ nghĩa! Mày hận không thể dứt đứt từng sợi lông trên cơ thể con Vai Cao cho hả giận. Nếu không có mày liều chết cứu nó thì nó đã sớm trở thành đống phân trong bụng con chó hoang rồi.

Chuyện xảy ra vào khoảng tháng Ba. Khi ấy, con Vai Cao vừa mới học cách đập cánh và cất cánh bay nhưng chưa được cao và xa lắm, mới chỉ cao mấy mét và xa mấy chục mét. Chiều tối hôm đó, như thường lệ, đầu tiên mày quắp con Cổ Thon bay từ đồi Hoa Đỏ về sườn núi Mãnh Mã, sau đó đến con Chân Ngắn. Khi mày quay trở lại ngọn đồi Hoa Đỏ lần cuối cùng, mày bất ngờ trông thấy một con chó hoang màu nâu đỏ, nhìn từ xa trông nó như một vòng lửa đang lăn, nó xồ ra từ một doi đất bên sườn núi, lao về con Vai Cao đang nhởn nhơ mổ kiến trong bụi cỏ tranh. Khi con chó hoang chạy như bay tới trước mặt con Vai Cao, con Vai Cao mới phát hiện ra, nó hấp tấp đập cánh bay lên, con chó hoang tung một cú nhảy dọc. Hú hồn! Con chó hoang suýt chút nữa thì vồ được con Vai Cao, chỉ còn cách mấy centimét! Con Vai Cao hốt hoảng kêu lên kinh hãi, nó bay lên trên không hết lần này đến lần khác, nhưng không thể ở lâu trên không nên nó liên tục ngã nhào xuống mặt đất. Con chó hoang đuổi riết, nó cũng lao lên trên không hết lần này đến lần khác. Tình thế vô cùng nguy ngập, đôi cánh còn non yếu của con Vai Cao cơ hồ không thể trụ được lâu, mà con chó hoang thì có một sức dẻo dai đặc biệt, cường tráng và khả năng tấn công cực kì mạnh mẽ.

Mày trông thấy tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc ấy từ khoảng không gian cách ngọn đồi Hoa Đỏ một đoạn khá xa. Mày giận mình không thể biến thành một con chim thần có đôi cánh tốc độ sánh ngang ánh sáng để bay ngay tới cứu con Vai Cao. Ruột gan như có lửa đốt, mày lướt tấm thân thật nhanh tới ngọn đồi Hoa Đỏ, khi tới nơi, hai chân trước của con chó hoang đã đè nghiến trên lưng con Vai Cao, những chiếc răng sắc nhọn của nó cắn vào cái cổ mềm mại của con Vai Cao một cách tàn nhẫn. Con Vai Cao sức cùng lực kiệt, miếng cắn làm nó trở nên đờ dại. Cái cổ thon dài của nó rướn thẳng lên không trung, cứng đơ, không ngúc ngắc tránh đòn, cũng không mổ đợp để chống trả. Mày lập tức bổ phập đôi vuốt sắc nhọn lên lưng con chó hoang, không chút do dự. Con chó hoang rú lên một tiếng thảm thiết, buông con Vai Cao ra. Con Vai Cao run cầm cập, rung rung đôi cánh bị con chó hoang giằng dứt rối tung, hãi hùng bay lên không trung. Mày ra sức đập cánh, muốn lôi con chó hoang bay lên cùng. Con chó hoang bấu chặt bốn chân vào rễ cỏ và mặt đất, liều mạng chạy về phía bụi cây lúp xúp cách đó chừng vài thước. Mày cảm thấy lực hút của trái đất quá lớn, rất khó giữ thăng bằng, mày không thể nào lôi con chó hoang nặng trịch này bay lên không trung. Đám cây bụi mỗi lúc một gần lại. Phía trong đám cây bụi lúp xúp và rậm rạp mọc chằng chịt những loại cây dây leo có gai, gai đâm ngang dọc trên thân cây, tua tủa như những lưỡi dao sắc lẻm. Nếu để con chó hoang kéo lê mày vào bụi rậm hẳn những chiếc gai nhọn như dao sắc kia sẽ đâm chích vào đôi cánh mày, làm chúng đứt lìa và cứa rách da thịt. Mày gắng sức thả lỏng những chiếc móng vuốt, muốn rút chúng khỏi lưng con chó hoang, nhưng con chó hoang đang cuống cuồng chạy như điên, toàn bộ gân cốt trên người nó đang vồng lên như thể một chiếc cung bị kéo căng hết cỡ, lớp da thịt trên lưng nó cứng như một tảng đá, mày không làm sao rút chân được, dù đã cố hết sức.

Chỉ còn vài giây nữa thôi, mày sắp sửa bị con chó hoang kéo lê vào trong bụi rậm, một thân cây dây leo chi chít gai cứa vào cổ mày. Mày thót tim, vội vã dùng mỏ ngoạm đứt sợi dây gai. Hai bên cánh cũng bị ấn sâu vào sợi dây gai, mày liều chết vùng vẫy, không để mưu toan của con chó hoang trở thành sự thật. Con chó hoang ra sức sủa, cố gắng kéo lê vào sâu trong bụi rậm, từng bước, từng bước một, hệt như con trâu đang cố sức kéo cái cày. Mỏ mày tứa máu do cắn vào sợi gai, đám lông tơ trên cổ bị cào rụng một mảng lớn, nách cũng bị thương bởi gai đâm, cuối cùng hai bàn chân mày cũng thoát ra khỏi lớp da thịt cứng như đá trên lưng con chó hoang. Vì cứu con Vai Cao, viền mỏ trên của mày bị một vết sẹo vĩnh viễn chẳng bao giờ liền.

Mày quyết tâm phải báo thù, phải cho con Vai Cao, con Cổ Thon và con Chân Ngắn biết sức mạnh của những chiếc móng vuốt sắc và cái mỏ nhọn hoắt của mày, phải bắt chúng trả giá cho hành động vong ơn phụ nghĩa của chúng.

Màn đêm chụp tấm màn đen như nhung lên trên những dãy núi. Mặt trăng lưỡi liềm lơ lửng giữa tầng không, đổ ánh sáng bàng bạc màu tuyết và màu tím xuống những ngọn núi. Mày bay tới đỉnh một ngọn núi nho nhỏ cách xa sườn núi Mãnh Mã, tìm một hốc cây để nương náu tạm, trơ trọi sống qua đêm dài.

Suốt ba ngày liền, mày sống như một kẻ ẩn cư, ngày đi bắt ếch, rắn ăn cho qua bữa, đêm đến chìm vào giấc ngủ thật sớm, không quay về sườn núi Mãnh Mã. Trực giác mách bảo mày, mấy đứa con mất dạy hẳn sẽ đề cao cảnh giác trong ba ngày đầu tiên sau khi sự việc xảy ra, chúng sẽ canh ngày canh đêm, đề phòng mày quay về cướp cái hang của chúng. Sau ba ngày phập phồng lo sợ, không thấy bóng dáng mày, chúng cứ ngỡ mày sợ chúng mất mật nên phải trốn đi thật xa, không dám quay về nên lơ là cảnh giác. Tốt thôi, mày sẽ lấy sức thư nhàn mà đối phó với kẻ địch mệt mỏi, sẽ dành thời gian để nghỉ ngơi dưỡng sức.

Đêm khuya ngày thứ ba, tuyết rơi lác đác, lạnh buốt thấu xương. Thời tiết xấu giúp mày càng dễ dàng lén tiếp cận mục tiêu, giá rét buộc ba con kim điêu phải co mình vào trong hang, thật là một thời cơ tuyệt diệu để mày đánh úp kẻ phản trắc.

Mày lặng lẽ tiến sát sườn núi Mãnh Mã dưới sự yểm trợ của màn đêm. Quả nhiên, không nằm ngoài sự dự liệu của mày, khoảng không gian phía trên tảng đá đen vắng tanh, không thấy bóng dáng đứa nào. Mày bay vòng lên phía trước cửa chính của cái hang, thấy mỗi một mình con Vai Cao đang co người nằm trong hang, đầu nó thò ra ngoài cửa hang, hờ hững với nhiệm vụ canh gác. Ban đầu, nó còn cố gắng duỗi cái cổ thật dài, phóng tầm mắt nhìn thật xa vào bầu trời đêm. Không gian đen đặc, tuyết rơi giăng giăng vô tình tạo thành một bức màn trắng che khuất tầm nhìn của nó. Một lúc sau, nó bắt đầu gà gật ngủ, cái đầu nó nặng nề chúc xuống, mắt nó nhắm lại.

Nửa tiếng trôi qua. Những bông hoa tuyết phủ kín trên bộ lông như trùm một tấm chăn trắng phau lên cơ thể mày, từ trên không trung, mày chọn góc độ tốt nhau, dang bằng đôi cánh, bay trượt để hạ cánh xuống đất. Đôi cánh sẽ không gây ra một tiếng động nào, cùng lắm chỉ phát ra tiếng lạo xạo rất khẽ do cánh và không khí ma sát vào nhau lúc mày gần chạm tới mặt đất. Gió Tây Bắc đang thổi rất mạnh, tiếng gió sẽ làm át đi âm thanh lạo xạo lúc mày tiếp đất. Mày sẽ hạ cánh xuống rìa tảng đá đen, sau đó mò vào trong hang, rất chậm, rất khẽ. Đây là một bước khá quan trọng mà mày đã lên kế hoạch thật tỉ mỉ. Mày không chọn khoảng giữa tảng đá đen mà chọn phần rìa của nó là vì mày sợ ngộ nhỡ sẽ đánh thức con Vai Cao làm nhiệm vụ canh gác ngay khi mày vừa đặt chân xuống tảng đá đen. Nó sẽ bừng mở đôi mắt còn đang ngái ngủ, nhưng cách một tảng đá và màn mưa tuyết dày đặc, nó chỉ nhìn thấy lờ mờ, và mày có thể lợi dụng khoảng thời gian khi ý thức và ánh nhìn của nó hãy còn mơ màng để chuyển từ thế đánh úp sang thế tấn công mạnh mẽ, chiêu này sẽ thật hiệu nghiệm. Thường thì, tiếng hạ cánh se sẽ của mày sẽ không làm kinh động tới con Vai Cao đang say sưa trong giấc ngủ. Và như thế, mày có thể bước đi trên nền tuyết xốp mềm, tiến đến trước mặt con Vai Cao, nhanh như chớp nhảy lên người nó, ghăm chặt những chiếc móng vuốt sắc nhọn lên cái cổ thon dài của nó. Mày sẽ hành động thật bất ngờ, thật mạnh và thật chuẩn xác, không để nó kịp kêu lên tiếng nào. Mày bổ phập những chiếc móng vuốt xuống người nó và bay lên ngay tức khắc. Khi con Cổ Thon và con Chân Ngắn tỉnh dậy và chạy ra khỏi hang thì mày đã quắp con Vai Cao bay vút lên không trung từ bao giờ. Tấm màn tuyết mịt mùng và bầu trời đêm đen kịt sẽ làm lu mờ đường bay của mày, cùng lắm hai đứa chúng chỉ có thể trông thấy một dấu chân hình hoa mai và mấy sợi lông nằm vương vãi trên nền tuyết trắng ở ngay cửa hang.

Cổ là chỗ chí mạng của kim điêu. Khoảng vài giây sau khi mày quắp con Vai Cao bay vút lên cao, con Vai Cao sẽ rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Đợi khi nó thôi không giãy giụa nữa, mày sẽ thả lỏng đôi chân, để nó rơi từ trên cao xuống vực sâu thăm thẳm, thịt nát xương tan. Giết xong con Vai Cao, mày sẽ lại quay về sườn núi Mãnh Mã. Giờ chỉ còn lại con Cổ Thon và con Chân Ngắn. Chúng nhất định sẽ hoảng hốt tột độ khi thấy con Vai Cao mất tích một cách bí hiểm, sẽ đứng thành vòng tròn trên tảng đá đen mà kêu lên thảng thốt. Mày tập trung đối phó với con Cổ Thon trước. Nó là con kim điêu cái, mảnh mai yếu ớt, không mấy dũng cảm. Mày sẽ bổ nhào từ trên cao xuống với một lực thật mạnh, đạp vào lưng nó một cái như trời giáng, khiến nó ngã nháo nhào, và chỉ vài giây sau, nó không bao giờ còn có thể bò dậy nghênh chiến được nữa. Thế là xong. Chỉ còn lại mỗi mình con Chân Ngắn. Mày dư sức để đối phó với một con kim điêu nhãi ranh miệng còn hôi sữa. Mày sẽ cho nó nếm mùi của những chiếc vuốt sắc và cái mỏ nhọn, sẽ băm nó thành thịt vụn một cách lạnh lùng và tàn nhẫn.

Mày phải trút sạch sành sanh cơn giận bấy lâu kìm nén trong lòng mày.

Mày bay thêm nửa vòng tròn nữa trên không trung rồi bắt đầu trượt xuống. Mày không ngờ mày lại hạ cánh một cách vững chãi thế. Lớp tuyết tích đọng trên nền tuyết như một tấm thảm êm ru khiến động tác của mày không phát ra một tiếng động, dù rất khẽ. Mày đang đứng trên rìa tảng đá đen. Mày dang rộng đôi cánh, giữ thăng bằng cơ thể ở mức tối đa, rồi chầm chậm đi về phía cửa hang, từng bước, từng bước một.

Lũ kim điêu con đang ngủ ngon lành. Con Vai Cao đang mải mê dạo chơi trong mộng mị. Mày bước thẳng tới trước nó. Nó vẫn chưa tỉnh dậy.

Mày khẽ khàng khuỵu chân, chuẩn bị sẵn sàng nhảy vồ lên người nó. Ông trời có mắt, mày sắp thành công rồi. Sau khi mày làm con Vai Cao và con Chân Ngắn biến mất khỏi thế giới này, mày sẽ cưỡng ép con Cổ Thon phải làm vợ mày. Con Cổ Thon xinh đẹp mỹ miều là thế, lại đang hừng hực tuổi thanh xuân, thật là một người bạn tình lý tưởng để mày tha hồ hưởng lạc. Mày sẽ trở thành chủ nhân vĩnh viễn của cái hang trên sườn núi Mãnh Mã này.

Mày nhẹ nhàng cọ hai má nóng bừng xuống tuyết, mày muốn cái đầu chừng như đang bốc lửa của mày nguội lạnh trở lại, bởi một điều đơn giản, tâm thái tốt nhất khi lao vào một cuộc chiến sinh tử là phải lạnh lùng, thật lạnh lùng, cực kì lạnh lùng. Bông tuyết buốt lạnh dính trên mặt mày, lập tức bị tan ra thành giọt nước long lanh, làm thị giác của mày bỗng trở nên mông lung. Mày tưởng như đứng trước mặt mày không phải là con Vai Cao mà là con kim điêu đực mù lòa đã đâm đầu xuống vực sâu muôn trượng tự vẫn. Tuy mất đi ánh sáng trong đôi mắt nhưng nó vẫn có thể sống mái cùng mày. Có điều, nó không làm thế, nó chỉ biểu diễn cho mày mục sở thị kĩ thuật bay tinh diệu và khả năng vồ mồi siêu đẳng của nó, rồi nó lao mình từ trên bầu trời cao tít tắp xuống vực sâu, tự kết liễu sinh mệnh. Nó cắn răng chịu đựng để mày tư tình với Lam Đỉnh Nhi vợ nó. Nó làm như thế là vì cái gì? Chẳng phải để các con của nó được sống hay sao? Nó chết trong nỗi đau đớn và nhục nhã khôn cùng. Nó phó thác cuộc sống của ba đứa con non dại của nó cho mày, thế mà bây giờ mày lại muốn…

Mày ra sức lắc cổ, muốn rũ sạch giọt nước không may mắn kia xuống khỏi khuôn mặt. Giọt nước trong vắt rơi tí tách xuống nền đất. Con kim điêu đực mù lòa biến mất khỏi tầm nhìn của mày. Nhưng gương mặt dịu hiền của Lam Đỉnh Nhi lại hiện lên rõ mồn một. Cơ thể của nàng bị con lợn lòi mẹ dẫm nát một cách man rợ. Trong giây phút hấp hối, ánh mắt lưu luyến của nàng nhìn về phía mày và phía sườn núi Mãnh Mã mấy lần, trong đôi mắt bừng sáng ấy đong đầy tình yêu thương vô bờ xuất phát từ tâm can của một người mẹ, nàng muốn dùng ánh mắt dệt nên một sợi dây yêu thương vĩnh hằng giữa mày và ba đứa con thơ bé của nàng. Nàng bất chấp tất cả để cứu mày khỏi răng nanh con lợn lòi mẹ hung ác. Vậy nhưng, lúc này, mày đang định làm gì? Mày muốn giết chết con Vai Cao và con Chân Ngắn mà nàng yêu thương! Mày định chiếm hữu con Cổ Thon mà nàng quý mến vô ngần! Mày thấy mày là một kẻ bỉ ổi, hèn hạ và vô liêm sỉ nhất trong tất cả các loài chim thú! Toàn thân mày rung lên bần bật. Trong tim mày trào dâng một nỗi sợ hãi như vừa tỉnh khỏi cơn ác mộng.

Đúng thế, ba con kim điêu này đồng mưu với nhau đuổi mày ra khỏi nhà, nhưng dù thế nào đi nữa, chúng vẫn là những đứa con do một tay mày chăm bẵm, nuôi lớn, mày thực sự nhẫn tâm giết chúng hay sao?

Trời đất bao la, cớ sao mày phải tranh giành một khoảng không gian với các con?

“Quác…”, mày ngửa đầu lên trời kêu lên một hồi dài, để bao nỗi hận thù, bao suy nghĩ ác độc trong lòng tan theo tiếng kêu dài bi thương ấy. Mày như muốn thổ lộ tâm tình cùng bầu trời đêm và màn mưa tuyết mịt mùng.

Tiếng kêu lanh lảnh làm con Vai Cao bừng tỉnh khỏi giấc ngủ say nồng. Nó kinh hãi mở bừng mắt, hoảng hốt kêu lên báo động.

Ngay khi con Vai Cao chưa kịp hành động, mày vỗ cánh thật mạnh, bay vút vào khoảng không gian mênh mang của bầu trời đêm giăng giăng tuyết đổ. Tiếng kêu quang quác của con Vai Cao, con Cổ Thon và con Chân Ngắn văng vẳng phía đằng sau. Rất nhanh sau đó, chúng lao lên truy kích mày. Mày không quay đầu lại, mày không muốn thách thức và chiến đấu với chúng, chỉ bật ra những tiếng kêu sầu thảm, tràng này tiếp tràng khác. Mày hiên ngang băng mình trong cơn gió buốt lạnh đang ào ạt thổi, lao đi giữa những bông hoa tuyết tái tê và mày vẫn kiên cường đối diện với mọi nghịch cảnh và hiểm nạn trong cuộc đời, bay gấp gấp về phía lũng sông Gucan.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.