Chim Ưng Tao Ngộ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chuyến Săn Thập Tử Nhất Sinh
Chuyến Săn Thập Tử Nhất Sinh

❊ ❊ ❊

Mày đã bay khắp mạn Bắc ngọn núi tuyết Streca rồi mà vẫn chẳng phát hiện thấy mục tiêu nào đáng để vồ bắt cả. Mày cứ bay, bay mãi, bay đến mệt rã rời, mày dang rộng đôi cánh khổng lồ và nằm ắng lặng giữa không trung để mặc cho luồng hơi mạnh hun hút từ dưới sông thổi lên cuốn mày về phía trước. Mày mở căng hết cỡ đôi mắt tinh tường vốn có và các dây thần kinh trong cơ thể, tập trung toàn bộ tinh thần đổ dồn ánh nhìn xuống mặt đất, lòng thầm mong sẽ thấy bóng một con cầy hương non mò tới bờ sông Gucan uống nước hay dáng hình của một con dê rừng non nhởn nhơ dạo chơi nơi vách núi cheo leo. Nhưng hỡi ôi, bốn bề bờ sông, sườn núi vẫn im lìm quạnh quẽ. Ngay cả một chấm đen đáng ngờ cũng biệt tăm.

Vầng mặt trời lạnh lẽo treo lơ lửng giữa tầng không, hắt những tia sáng ảm đạm xuống mặt đất. Mùa đông khắc nghiệt mới vừa lui gót, tuyết vẫn còn đọng lại giữa lưng chừng núi, những mầm cây mới hãy còn nằm yên trong lòng đất mẹ và những chồi non vẫn chưa cựa mình thức dậy trên những cành cây, mặt đất đỏ au và trần trụi chưa thể tìm lại sức sống ngày nào. Những loài động vật ăn cỏ rủ nhau di chuyển xuống vùng hạ lưu xa xôi của sông Gucan, nơi bốn mùa tràn nắng ấm ngày xuân chừng như còn lưu luyến chỗ trú đông nên chưa trở về. Những ngày đầu xuân tuy ấm nhẹ nhưng vẫn vương đậm không khí buốt giá của mùa đông thật là những tháng ngày khó khăn chật vật của các loài động vật săn mồi, bởi chúng gần như không thể tìm ra thức ăn.

Nếu chỉ cần lót dạ cho qua cơn đói lòng thì mày đâu cần phải khổ sở lượn qua lượn lại biết bao nhiêu vòng giữa khoảng trời không mênh mông trên dòng sông Gucan như thế. Với bản năng sinh tồn kỳ lạ của một loài động vật hoang dã, mày có thể vồ bắt thật lẹ làng và chuẩn xác những con rắn con đang say sưa trong giấc ngủ đông dưới những hòn đá cuội ở bãi sông hoặc những gốc cây bên bờ sông, hoặc mày cũng có thể lao xuống, dùng bộ vuốt sắc nhọn gạt lớp tuyết phủ trên bề mặt rồi thọc sâu xuống lớp đất mềm kiếm con thằn lằn hoặc con dế nhồi vào cái bụng đang lép kẹp. Những con kim điêu khác vẫn thường làm như thế để sống sót qua mùa đông khắc nghiệt và những ngày đầu xuân thiếu thức ăn.

Nhưng mày đâu phải là một con kim điêu hoang dã tầm thường! Mày là một chú chim ưng săn được thợ săn Đạt Lỗ Lỗ của bản Nha Nha nuôi dưỡng cơ mà! Chủ nhân ân cần dặn dò mày tới lũng sông Gucan săn mồi. Chủ nhân chẳng hào hứng với mấy con rắn non và con dế ngủ đông, chủ nhân muốn có cầy hương, dê rừng hay các loài chim thú có giá trị khác.

Mặt trời dần ngả về Tây. Phía thượng du sông Gucan cồn lên từng đám mây đen, phút chốc tuyết đã giăng giăng giữa khung trời. Cơn gió Tây lạnh căm ào ào thổi làm những hạt tuyết phất phơ bay dồn tụ vào nhau. Trời mù mịt tuyết. Ấy là cảnh thường thấy ở vùng núi tuyết Streca mỗi khi đất trời bước vào những ngày đầu xuân tê tái. Thời tiết xấu khiến tầm nhìn mỗi lúc một thu hẹp, có cố gắng bay mỏi cánh thêm nữa cũng chỉ vô ích mà thôi. Mày cứ thử nghĩ mà xem! Nên về đi thôi. Mày thu đôi cánh lại, quay đầu và bay về hướng bản Nha Nha. Nhưng vừa bay qua khỏi dòng sông, mày lại do dự.

Lẽ nào hôm nay mày lại trở về tay không ư? Hẳn là giờ này, chủ nhân đang lặng lẽ đứng bên ngoài căn nhà gỗ, đưa tay lên che trán nhìn ra xa, nghển cổ mòn mỏi ngóng chờ mày trở về giống như hôm qua. Hôm qua, vào giờ này, mày nghiêng mình dưới chân chủ nhân. Và ngọn lửa đong đầy niềm hi vọng trong ánh mắt của chủ nhân vụt tan mất, biến thành một đám tro tàn nguội lạnh khi thấy mày chẳng mang được gì về. Khuôn mặt thô ráp và hốc hác vì gió núi mưa ngàn của chủ nhân chừng như lại bị khắc thêm một nếp răn reo mới.

Chủ nhân chẳng trách cứ hay oán giận gì mày, chỉ nở một nụ cười chua chát với mày rồi thẫn thờ bước vào trong nhà. Vẻ thất vọng không sao kìm nén nổi ấy của chủ nhân còn nặng nề hơn bất cứ lời trách mắng hay gông cùm xiềng xích nào. Nó làm tim mày đau nhói!

Thời gian này tai ương cứ thi nhau đổ dồn lên đầu chủ nhân mày, mày biết lắm chứ! Tháng trước, chủ nhân cố công lặn lội vào tận rừng sâu phủ dày tuyết để săn gấu. Gấu chẳng thấy đâu mà người thì bị ngã trẹo lưng bởi một cú trượt chân lúc xuống sườn núi, báo hại chủ nhân nằm liệt giường suốt cả tháng trời. Rồi khi chủ nhân vừa dậy khỏi giường thì cô con gái Lợi Lợi đổ bệnh sốt phát ban. Gia đình chủ nhân vốn chẳng khá giả gì nên gặp cơn hiểm nghèo lại càng túng bấn hơn, đến cả tiền mua muối cũng chẳng có.

Nếu không gặp cảnh cùng quẫn như thế, chủ nhân nỡ lòng nào để mày một mình vào núi săn mồi giữa những ngày đầu xuân khốn khó này. Mới sớm tinh mơ, chủ nhân đã mở chiếc lồng chim ưng gác trên chạc cây đại thanh phía trước căn nhà gỗ. Trước khi thả mày vào rừng, chủ nhân nồng nàn và tha thiết ôm lấy cổ mày, vùi đầu mày vào trong lồng ngực chắc rộng, nhè nhẹ vuốt dọc sống lưng mày bằng bàn tay chai sạn. Mày là một con chim ưng thấu hiểu tình người, mày đã theo chủ nhân bao năm rồi nên mày biết rõ tính cách của chủ nhân lắm lắm. Mày hiểu chủ nhân đang khẩn thiết cầu xin thần săn hãy mang vận may đến cho mày, để mày trở về với thật nhiều chiến lợi phẩm. Mày cảm nhận được bàn tay của chủ nhân đang run rẩy vuốt nhẹ trên lưng mày. Chủ nhân gửi vào mày niềm hi vọng thắng vượt khó khăn và nỗi mong mỏi thoát cơn hiểm nghèo.

Mày làm sao có thể thờ ơ dửng dưng trong lúc chủ nhân cần mày nhất như thế? Và rồi mày xoay lại cái đuôi và đôi cánh bay trở lại dòng Gucan. Dù thế nào đi nữa, hôm nay mày không thể trở về tay không được. Dẫu thứ mày săn được chỉ là một con thỏ nhỏ nhoi nhưng nó cũng đủ để xua đi vẻ âu sầu nơi đuôi mắt của chủ nhân, có thể đổi lại một chút tiền ít ỏi để chữa bệnh cho Lợi Lợi.

Tuyết như rây bột làm đôi cánh và sức bay của mày thêm trĩu nặng. Mày lại tiếp tục lượn thêm năm, sáu vòng nữa. Vẫn không thể tìm ra một vật thể sống nào. Thần săn năm xưa hào phóng là thế sao bỗng trở nên keo kiệt đến vậy.

Chỉ một xíu nữa thôi, mặt trời sẽ vội vã trốn vào phía sau ngọn núi tuyết và mặt đất le lói sáng thoáng chốc sẽ bị bóng đen mờ mịt của buổi chiều tối nuốt chửng. Mày đã hết hi vọng rồi! Giữa lúc mày đang chuẩn bị rời khỏi lũng sông Gucan với nỗi ủ ê chán nản thì mày bỗng trông thấy một vật thể khẽ động đậy trên sườn núi bên trái phía trước mặt. Ban đầu, mày cứ ngỡ đấy chỉ là ảo giác thôi, nhưng sau khi mày cố bay gần hơn một chút, mày thấy rõ cái vật thể ấy đang tung tăng nhảy từ miệng một cái hang tới gốc một cây to. Mày quác lên một tiếng như xé và bay thật nhanh về phía mục tiêu, hả, thì ra là một con cáo! Bộ lông màu lửa của nó lẫn với sắc đỏ au của lớp đất phủ trên sườn núi ẩn hiện giữa khung trời mù mịt sương tuyết và gió lạnh, thảo nào mà mày không thể nhìn rõ.

Cáo là loài vật hoạt động về đêm. Chúng thường rời hang săn mồi lúc trời nhá nhem tối. Giả như trước mắt mày bây giờ là một con cầy hương non tơ, hẳn mày sẽ sung sướng tột độ, ngửa mặt lên trời hú một hồi dài, nhưng đối thủ là một con cáo thì làm sao mà mày mừng vui cho được! Thật lòng thì mày chẳng muốn săn cáo chút nào! Cáo tuy không hung tợn dữ dằn như sói, không có sức mạnh vô song như gấu nhưng nó cũng là loài động vật ăn thịt, hàm răng nhọn hoắt của nó đủ để làm đứt lìa xương cốt con mồi, bộ vuốt sắc của nó đủ để xé tan lông và da con mồi thành từng mảnh vụn. Khi bị tấn công, cáo chẳng đời nào ngoan ngoãn chờ chết hay cố gắng chạy thục mạng mong tìm đường sống như những loài động vật ăn cỏ khác mà nó sẽ lao vào cắn xé tới cùng để bảo vệ tính mạng của mình. Quan trọng hơn, cáo vốn là loài lắm mưu mẹo nhất trong các loài vật đi trên mặt đất. Gặp kẻ địch mạnh, nó thường giả dạng thế này hay thế khác hòng làm tê liệt thần kinh đối phương, dụ đối phương mắc lừa. Chẳng phải mày đã từng tận mắt chứng kiến cảnh một con cáo nằm giả chết trên mặt đất hòng dụ một con kền kền chuyên ăn xác thối cắn câu hay sao? Và khi cái mỏ cứng nhọn của con kền kền sắp mổ vào con ngươi của nó thì con cáo xảo trá bất chợt bật người thật mạnh, ngoạm đứt cổ con kền kền! Con kền kền đáng thương trở thành món ngon cho bữa tối của con cáo gian manh.

Thế nên ngay cả con người cũng phải ngả mũ khâm phục và ghen tị với sự cơ trí của loài cáo và coi nó là biểu tượng của sự nham hiểm giảo hoạt!

Nếu con cáo đang mải miết đào hang chuột bên dưới gốc cây to kia là một con cáo nhãi ranh miệng còn hôi sữa hay một con cáo mẹ đang phải đèo bòng đàn con thơ dại thì mày chẳng phải lo lắng nhiều đến thế. Nhưng đằng này, đối phương lại là một con cáo đực già mà vết bợt trắng trên gò má nó đã ngả sang màu vàng đục, màu của biết bao dạn dày gió sương hằn sâu trong cuộc đời. Nó sở hữu một cái eo lưng nhỏ, một đôi vai nở nang, một bộ ngực to rộng và những cuộn cơ bắp vạm vỡ, bốn chân chắc khỏe và tràn trề sinh lực. Giữa chòm lông màu đỏ rực ở bên tai của nó vằn lên một vết sẹo dài cong cong hình bán nguyệt, trông rất rõ, không hiểu đó là vết răng của một con sói, hay một con chó hay là dấu ấn của cuộc đấu tranh khốc liệt trong bầy đàn của nó. Dù thế nào thì vết sẹo ấy cũng là một minh chứng sống động của việc nó từng giành giật mạng sống với tử thần, từng trải qua muôn nỗi ngặt nghèo khi phải sinh tồn giữa chốn rừng sâu núi thẳm chỉ tuân theo quy luật cá lớn nuốt cá bé. Muốn vồ bắt con cáo đực già ấy đâu phải chuyện dễ!

Thật là một cuộc đấu ngang sức ngang tài! Không, không phải thế, cứ theo tình hình thực tế thì mày ở vào thế bất lợi rõ rành rành rồi còn gì! Đôi cánh sũng sượi và nặng trĩu vì nước tuyết làm ảnh hưởng tới sức bay và tốc độ bay của mày; bụng đói nhũn vì suốt một ngày ròng rã lượn vòng trên bầu trời Gucan mày đã có gì lót dạ đâu! Chưa vồ được con cáo đực già thì mày đã tự chuốc họa vào thân, có thể lắm chứ! Nếu xấu số, mày sẽ trở thành bữa điểm tâm kề tận miệng đối phương mất thôi.

Ngay cả những con kim điêu hoang dã có sức vóc hơn mày, lão luyện hơn mày, dũng cảm hơn mày khi chưa ở vào tình thế vạn bất đắc dĩ cũng chẳng bao giờ dám liều lĩnh vồ bắt những loài thú ăn thịt ở dưới đất như sài, cáo hay sói… Giữa loài mãnh cầm ăn thịt và loài thú đi bộ ăn thịt, ta vẫn nên chọn cách chung sống hòa bình là hơn.

Bài bái bai, thôi, cứ coi như mày chưa nhìn thấy con cáo đực già ấy! Mày nghĩ thế và duỗi dài đuôi cánh, lượn vài vòng trên đầu con cáo già. Mày định bay đi. Nhưng dường như có một sức hấp dẫn ghê gớm giống như lực hút của nam châm kìm giữ đôi cánh mày. Chà, một bộ lông cáo thật tuyệt! Tuyết làm lớp lông trên người nó trở nên sáng mượt và láng bóng, hệt như được quết một lớp dầu quang; sắc lông thuần một màu đỏ au như những vòng lửa rần rật cháy sáng. Một bộ lông cáo thượng hạng, dày dặn và êm mượt như thế giữa mùa đông tuyết rơi đáng quý biết bao! Bộ lông ấy hẳn rất được giá, mày biết rõ lắm mà! Đây là cơ hội đầu tiên, cơ hội duy nhất và cơ hội cuối cùng của mày trong hôm nay. Bỏ lỡ cơ hội này có nghĩa là mày sẽ trở về tay không. Mày không nỡ nhìn thấy khuôn mặt khổ não, càng không nỡ nghe tiếng thở dài bi thiết của chủ nhân. Mày nghĩ dù thế nào thì mày cũng không thể bỏ qua con cáo đực già này một cách dễ dàng được. Vì chủ nhân, mày quyết tâm dấn thân vào chốn nguy hiểm.

Từ trên không trung, mày lẹ làng điều chỉnh phương hướng rồi lao vút xuống lưng con cáo. Mày bất ngờ thu đôi cánh lại, để chúng tạo thành một góc hẹp chừng 450, rồi mày trượt nhanh về phía con cáo đực già trong im ắng. Ấy là đòn đánh lén sở trường của loài kim điêu, đôi cánh lướt trong khoảng không êm như ru, thân mình bổ nhào xuống mặt đất như một vật thể rơi tự do, tốc độ nhanh như một làn gió thoảng. Bởi thế, khi kẻ bị tấn công cảm nhận được cái bóng tử thần từ trên trời cao đổ ập xuống thân mình, muốn quay người trốn chạy thì không còn kịp nữa, bộ vuốt sắt của con kim điêu đã phập sâu vào lưng nó. Đòn tấn công chí mạng này của loài kim điêu quả là danh bất hư truyền!

Con cáo đực già vẫn chăm chú đào hang chuột bằng chân trái trước, không quay đầu ngước nhìn cũng chẳng hề dựng tai nghe ngóng. Hừ, chắc hẳn con cáo đực già này nghĩ mày không đủ gan để tấn công nó như thế nên lơ là cảnh giác, mày tự nhủ. Một bên vuốt trái của mày nhắm trúng cái mỏm nhô lên cao cao trên mông con cáo già, một bên vuốt phải ngắm thẳng chỗ lõm ở cuối cổ nó. Mày nhè hai gót chân Asin của con cáo đực già mà tấn công, như thế vừa dễ dàng vừa không làm rách bộ lông quý giá của nó.

Mày bổ đôi vuốt xuống với một sức mạnh khủng khiếp.

Con cáo già kia hễ bị nhấc lên khỏi mặt đất, dù chỉ một tấc thôi là mày nắm chắc phần thắng trong tay rồi, bởi khi đã rời xa mặt đất, loài thú đi bộ đâu còn sức mạnh nào nữa!

Đúng vào nửa giây cuối cùng ấy, con cáo già đột nhiên co mình lăn một vòng dưới đất. Thế là đôi vuốt sắt của mày cắm phập vào khoảng không. Không, tình cảnh của mày lúc này còn nguy hiểm hơn nhiều, bởi dùng lực quá mạnh nên đôi vuốt của mày ghim sâu vào lòng đất, vồ phải hai nắm bùn đỏ quạch và bởi mày chẳng thể ngờ đối phương lại bất thình lình né người vào khoảnh khắc cuối cùng như thế nên tinh thần mày bỗng trở nên hoảng loạn, thân mình mày ngả nghiêng nghiêng ngả, đứng chơi vơi giữa sườn núi.

Với một con kim điêu đang phải chiến đấu một mất một còn với kẻ thù như mày, tình thế ấy quả là ngàn cân treo sợi tóc. Loài mãnh cầm khi rời xa bầu trời cao rộng có khác nào loài thú đi bộ rời xa mặt đất, mọi sức mạnh vốn có của nó đều tiêu tán hết! Cái thân mình dài hơn một mét của mày, đôi cánh vô ngần to rộng của mày chỉ giúp mày linh hoạt và lẹ làng khi ở trên trời cao kia, còn như lúc đứng trên mặt đất, nó lại trở thành một gánh nặng! Mà điểm yếu của mày giờ đây là tốc độ cất cánh chậm chạp. Một chú sẻ con con chỉ mất một giây để tung cánh bay, còn mày thì nào là phải khuỵu chân khoằm vuốt, nào là phải co cổ ưỡn ngực, nào là phải dang rộng đôi cánh, tất cả những động tác rườm rà ấy từ lúc vỗ cánh cho tới lúc bay cũng mất toi vài giây rồi! Bình thường, vài giây như thế chẳng đáng kể gì, nhưng giờ đây mày đang đứng trước kẻ thù có hàm răng sắc nhọn, chỉ một giây dừng nghỉ ngắn ngủi cũng đủ để khiến mày gặp tai ương khủng khiếp.

Giờ thì mày rõ cả rồi. Thực ra, con cáo đực già ấy đã cảm nhận và đoán định được ý đồ của mày từ lâu. Và nó tương kế tựu kế để mày cắn câu. Nó vờ như mải miết đào hang chuột hòng đánh lừa cảm giác của mày. Trách chi mà ngay cả loài người cũng phải ngợi ca trí khôn của loài cáo!

Vào khoảnh khắc đôi vuốt của mày ngập trong bùn đất, con cáo đực già thôi không lăn nữa mà bật dậy, nhe hàm răng lởm chởm lao thẳng vào mày. Đứng trên mặt đất, cơ thể mày lóng nga lóng ngóng, động tác ì ạch khiến mày tránh không kịp. Con cáo đực già hẳn nhiên là vồ trúng mày. Nó cưỡi lên lưng mày, bốn chân giữ chặt đôi cánh mày, cái miệng toang hoác, nồng nặc mùi hôi của nó lần tìm cái cổ thon dài của mày mà cắn. Còn mày, trong phút nguy nan đối diện với tử thần, bản năng ham sống trỗi dậy khiến mày lắc người một cái thật mạnh. Con cáo đực già trượt nhào khỏi người mày, chổng bốn vó lên trời rồi lăn lông lốc xuống sườn núi vài mét. Những hạt tuyết li ti bám trên lông khiến bộ lông mày thêm trơn trượt hay do con cáo già vừa nhảy lên lưng mày nên chưa đứng vững, mày cũng chẳng biết nữa.

May thay, mày mới chỉ vừa hi sinh mười mấy sợi lông vàng óng ả của loài kim điêu mà thôi! Mày vội vã duỗi mạnh hai cẳng chân, muốn nhảy lên khỏi mặt đất vỗ cánh tung mình lên trời xanh bao la để thoát khỏi cảnh nguy khốn này.

Nhưng sau một mùa đông dài ngâm mình trong nước tuyết, lớp đất trên sườn núi trở nên mềm nhoẹt, gần như không có chút lực đàn hồi nào, nên mày không sao nhảy lên khỏi mặt đất được. Con cáo đực già lại một lần nữa lật người và bò lên khỏi mặt đất rất mau lẹ. Nó hung hăng nhảy xổ vào mày. Mày chỉ còn một cách đối phó duy nhất. Ấy là vừa cất cao giọng gáy để hư trương thanh thế vừa loạng choạng giật lùi về phía sau. Đám lông trên cổ mày dựng ngược, cái mỏ cứng nhọn của mày nhắm thẳng đôi con ngươi sáng quắc của kẻ thù mà mổ lia lịa hòng dọa nạt. Động tác phản kháng mạnh mẽ của mày khiến con cáo đực già phải chùn bước. Nó chẳng dám manh động. Cứ thế, mày lui tới trước một cái cây khô quắt queo nằm chỏng chơ bên mạn trái của sườn núi. Mày nhảy lên thân cây, lợi dụng lực đàn hồi chắc chắn của nó và khoảng lệch giữa thân cây và mặt đất để cất cánh bay vút lên cao.

Khi sải cánh mày đã dang rộng trên trời cao, mày mới thở phào nhẹ nhõm. Thoát khỏi bàn tay tử thần, thật nguy hiểm hết mức!

Bây giờ tốt nhất là mày hãy bay khỏi lũng sông Gucan ngay lập tức, mày phải tránh con cáo đực giảo hoạt này càng xa càng tốt, mày tự dặn lòng như thế. Sự thật đã dạy mày rồi đấy thôi, mày không thể tóm được con cáo đực già ấy đâu!

Xét về sức mạnh thì mày cũng chẳng có ưu thế tuyệt đối, xét về trí khôn, hừ, mày càng không phải là đối thủ của loài động vật gian manh ấy. Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách, à không, bay là thượng sách.

Mày bắt đầu lượn vòng trên cao. Dưới mắt mày hiển hiện hình ảnh con cáo đực già vẫn đứng lừng lững trên sườn núi, một chân nó vuốt rửa đám bùn đất lấm lem trên mặt, một chân nó huơ thẳng lên trời vẫy vẫy, vẻ buồn sầu đau thương như khi phải nói lời tạm biệt với bạn tình. Quân khốn kiếp!

Nó đang cười cợt mày, chế nhạo sự bất lực của mày, nó giễu mày là kẻ thất bại, mày là tên trốn chạy. Những khớp xương trên đôi móng vuốt của mày gập lại kêu khục khục. Một dòng máu nóng sôi trào trong cơ thể và tràn lên đầu mày. Lòng tự tôn của một con mãnh cầm như mày không thể bị sỉ nhục như thế được! Hoặc là mày lao vào cuộc chiến với nó, hoặc là mày chấp nhận để nó chế nhạo mày. Chỉ có thế và mày không có lựa chọn khác. Mày lượn vòng trên đầu con cáo đực và đổi ý:

Mày sẽ quyết tâm chiến đấu tới cùng.

Con cáo đực già nhô thẳng đôi vai hướng về phía mày đầy vẻ khôi hài. Nó chẳng thèm đếm xỉa tới mày nữa mà nhởn nhơ ngó tìm hang chuột quanh gốc cây khô.

Mày vừa chao liệng trên không trung vừa vắt óc suy nghĩ.

Ừ, đúng là xét về thể lực hay trí khôn thì mày đều không bằng con cáo đực già ấy thật, nhưng mày có một ưu thế mà con cáo đực già khốn khiếp ấy chẳng bao giờ có được, ấy là mày sở hữu đôi cánh còn nó thì không, mày biết bay còn nó chỉ biết chạy, quyền chủ động tấn công hoàn toàn nằm trong tay mày cơ mà! Ban nãy mày đánh lén nó không thành là bởi địa hình bất lợi cho mày, khiến mày không thể sử dụng sức mạnh của đôi cánh.

Mỗi lần ngã là một lần bớt dại, mày phải kiên nhẫn tìm cơ hội ra tay tốt nhất. Con cáo già đáng nguyền rủa, nó cứ đủng đỉnh bước từng bước trên sườn núi bằng phẳng, thong dong như khi con người đi dạo phố. Xem ra nó đang cố tình ôm cây đợi thỏ đây. Mày cũng chẳng dại gì mà để hao phí sức lực trên bầu trời một cách vô ích như thế. Nghĩ rồi mày liền bay tới đậu trên một cây sam cành lá úa tàn, đứng yên trên đó và chờ đợi.

Con cáo đực già ngật ngưỡng bước về phía một cái gò nhỏ. Đúng là một nơi lý tưởng! Mày nghĩ thế. Trên gò lổn nhổn đá dăm và những tảng đá vững chãi, tiện cho mày nhảy và thu mình cất cánh bay vút lên cao. Mạn phía Nam cái gò sừng sững một vách đá thẳng như tháp bút, sâu mười mấy mét, ấy là đất dụng võ của mày. Chỉ cần con cáo đực già chạm gót tới cái gò là mày sẽ ra đòn ngay. Hận một nỗi con cáo đực già ấy bước đi chậm rì rì, đã bao nhiêu phút trôi qua rồi mà bàn chân nó vẫn dừng lại ở lưng chừng núi. Thái độ nhởn nhơ ấy của nó làm ruột gan mày cồn cào.

Bầu trời đang đổ một màu xám như chì. Mưa tuyết vẫn quấn quýt bên nhau rắc những hạt bụi trắng thê lương bay miên man khắp khu rừng. Chỉ một chút nữa thôi, màn đêm quánh đặc sẽ buông tấm rèm đen và dày phủ kín lũng sông Gucan. Sắc màu bóng đêm hẳn nhiên là thứ vô cùng bất lợi cho mày. Mày không được sở hữu đôi mắt nhìn xuyên thấu bóng đêm như chim cú mèo. Ừ thì đôi mắt mày cũng tinh nhanh thật đấy nhưng nó không có khả năng trông tỏ mọi vật khi tối trời. Nếu trời nắng ráo thì đôi mắt mày có thể mượn ánh sáng phản quang từ phía ngọn núi tuyết Streca và ánh sáng bàng bạc của mặt trăng và những vì sao trên trời để quan sát, còn vào những hôm trời mây u ám như hôm nay thì mày chỉ có thể trông thấy hình dáng lờ mờ của vật thể ở gần mà thôi.

Đó là điểm yếu chết người đấy, song mày chẳng có cách nào khắc phục cả!

Bực thay, điểm yếu của mày là ưu thế của con cáo đực già.

Nó là loài vật hoạt động về đêm. Mỗi khi không gian bị đổ mực, con ngươi vàng đục của nó lại trở nên sáng rực như một viên ngọc mắt mèo. Đôi mắt nó như hai hòn lửa, làm mọi vật tỏ rõ như ban ngày.

Bởi thế, trước khi trời tối hẳn, mày phải ép nó trèo lên cái gò.

Mày đập đập đôi cánh, bay vào khoảng không phía trên cái gò để tính kế. Thần may mắn cũng chẳng đến nỗi tệ bạc với mày, nên mày mau chóng trông thấy một đôi chuột xám đang gặm đám quả khô bên trong một đống đá ngổn ngang.

Mày lẹ làng bay xuống, quặp đôi vuốt lại thành hình nửa trái tim rồi bổ mạnh xuống hai con chuột bất hạnh như khi người ta dùng lồng chụp chụp thật nhanh lấy chúng. Mày không có ý định nghiền nát xương thịt chúng, cũng chẳng muốn nuốt chửng chúng, mày muốn dùng chúng làm mồi dẫn sống. Hai con chuột bỗng dưng nằm dưới đám móng vuốt sắc nhọn của mày, hồn phách rụng rời, thét vang những tiếng chít chít đầy hoảng loạn. Mày khẽ ấn thêm lực lên những chiếc vuốt khiến tiếng kêu của đôi chuột đen đủi càng thảm thiết hơn, vang xa hơn giữa bốn bề rừng núi tịch mịch.

Cái đói bào nạo ruột gan con cáo đực già đã từ lâu và giờ thì nó không còn kiên nhẫn được nữa. Tiếng chít chít não nùng của đôi chuột kém may mắn vẳng đến tai, kích động nó, làm bước chân của nó cuống cuồng, ríu cả vào nhau. Nó ù chạy về phía cái gò.

Đến lúc mày phải thả đôi chuột dở sống dở chết này xuống nơi chúng cần đến rồi. Xong việc, mày lại cất cánh bay lên.

Con cáo đực già rớt dãi ròng ròng lao về phía con mồi.

Mày bay vòng về phía sau lưng con cáo đực già giữa khoảng không đen kịt. Giống như ban nãy, mày thu đôi cánh lại và rơi xuống khẽ khàng như một chiếc lá chao nghiêng.

Con cáo đực già vẫn vờ như không biết, hết sức tập trung vào việc cắn xé đôi chuột, rõ ràng là nó muốn dùng lại chiêu vừa rồi. Nhưng lịch sử đâu tái diễn lần hai! Ngay lúc con cáo lăn mình tránh đôi vuốt sắc nhọn của mày cắm phập trên da thịt nó thì mày đã chuẩn bị trước rồi, mày kịp thời vung cánh, gập cong khớp gối, mượn lực quán tính để đôi vuốt đạp trên một tảng đá vững chãi và dùng sức quạt mạnh một cái. Cả cơ thể mày bật trở lại giữa tầng không, rồi mày vỗ cánh, ha ha, thế là mày đã về với bầu trời cao rộng, nơi mày có thể thỏa sức vẫy vùng, thỏa sức thể hiện bản lĩnh của một con chim ưng săn mồi. Mày không dám ngơi nghỉ một giây, mày phải tấn công lần hai ngay lập tức. Con cáo đực già kia đang còn lăn lộn trên mặt đất và mày cần tranh thủ lúc nó chưa bò dậy được mà nhảy xổ lên người nó, giáng cho nó một đòn chí mạng.

Thật chẳng giống như mày tính toán chút nào, con cáo đực già không hề bò dậy! Nó chỉ lăn có nửa vòng rồi nó nằm ngửa ềnh ềnh trên tảng đá, bốn chân khum khum chĩa lên trời cao. Tư thế này của nó quả là một biện pháp phòng thủ hiệu quả với đòn tấn công từ trên trời ập xuống.

Có lẽ con cáo đực già đã biết tỏng ý đồ của mày nên nó đã thay chiến thuật hết sức kịp thời.

Con cáo đực khôn ngoan chọn tư thế nghênh chiến vô cùng hiểm. Chỉ cần mày sẩy chân một chút là bộ vuốt của nó sẽ xé toạc lồng ngực mày và tất nhiên, cái mõm nhọn hoắt của nó sẽ cắn lìa bộ vuốt của mày.

Khi đôi vuốt của mày hung hãn cắm thọc xuống đám lông tơ màu vàng cam ở phần bụng của con cáo đực già thì con vật ranh mãnh giơ vuốt chặn hai bên phải trái, đẩy lui đòn tấn công của mày. Đôi vuốt của mày lại một lần nữa bổ nhào vào khoảng không, trượt khỏi hai bên sườn kẻ địch rồi rơi trên hòn đá. Mày muốn bay vù lên thật nhanh nhưng không còn cơ hội, bốn bàn chân của con cáo đực già quấn chặt lấy cơ thể mày, mõm nó đang chĩa về phía cái cổ non mềm của mày. Mày xoay người thật mạnh. Cái mõm của con cáo đực già phập không trúng đích mà lệch sang chỗ đằng đầu vai và cánh. Mày cảm thấy một cơn đau buốt thấu tim, cả một nửa cơ thể chừng như tê dại hẳn đi. Mày muốn dùng cái mỏ cứng như sắt mổ thủng con ngươi kẻ địch nhưng cái đầu của nó lại dụi vào trong đôi cánh mày, mày muốn dùng những chiếc vuốt cứng nhọn đạp một cái thật đau vào ngực kẻ địch nhưng con cáo đực già gian manh ôm siết mày thật chặt như thể mày là người tình của nó. Rồi nó bắt đầu lăn lộn trên mặt đất. Hẳn nhiên đây là một thứ cực hình tra tấn dã man đối với loài chim, nhất là loài mãnh cầm như mày. Phần xương thịt bên ngoài va đập vào đá, tiếng xương khớp gãy cấc cấc rắc rắc gối nhau vang lên. Mặt đất cuộn lên từng đám cát bụi cản tầm nhìn của mày.

Mày chống cự bằng tất cả sức lực. Mày phải thoát khỏi cái ôm thắm thiết quá mức của con cáo đực già. Mày không thể ở lâu dưới mặt đất được, mày phải mau chóng quay trở lại thiên đường của mày phía trên cao.

Mày với kẻ thù quấn chặt lấy nhau lăn lộn dưới đất. Và mày cố hướng về phía vách núi. Nơi hiểm yếu đó là chút hi vọng cuối cùng để mày chuyển bại thành thắng. Cuối cùng thì mày và con cáo đực già cũng lăn tới mép vách núi, đôi vuốt của mày đạp mạnh trên mặt đất cứng chắc khiến mày cùng địch thủ và vô số hòn đá lớn nhỏ lăn xuống vực.

Mày đoán con cáo đực già hẳn sẽ choáng váng vì mất thăng bằng đột ngột, sẽ nơi lỏng những chiếc vuốt quặp quanh cơ thể mày để mày được nói lời tạm biệt với cái ôm chết người và một bên cánh của mày lại được tự do vì cái mõm nó thôi không ngoạm chặt nữa.

Nhưng con cáo đực già kiên cường và dai sức hơn mày tưởng tượng nhiều. Giữa khoảng không đáng sợ nó vẫn ôm riết lấy mày và cái mõm nó không hề muốn lìa xa chiếc cánh mày. Trái tim kiêu hùng của một con kim điêu dũng mãnh như mày bỗng trở nên lạnh ngắt. Nếu cứ thế này, chắc chắn mày và con cáo đực già kia sẽ sinh tử cùng nhau.

Mày chỉ còn một cách duy nhất là cố đập bên cánh còn lại để giảm tốc độ rơi.

Mày đã rơi xuống hai mấy, ba mấy mét… Mày nghe thấy tiếng suối róc rách khẽ thầm thĩ giữa bốn bề vực thẳm đen ngòm. Âm thanh ấy mách bảo mày cùng kẻ thù chỉ còn cách mặt đất mấy mét và chỉ vài giây nữa thôi, mày và con cáo đực già sẽ cùng nhau đi gặp tử thần trên bãi đá bên khe suối.

Trong cơn tuyệt vọng, mày nhắm nghiền mắt lại, ngậm ngùi chờ đợi những âm thanh khủng khiếp vang lên khi cơ thể mày và con cáo đực đập trên bãi đá.

Bất thình lình, mày cảm thấy đôi cánh bị tê dại đột nhiên khôi phục lại cảm giác, cơ thể nặng nề đột nhiên nhẹ bẫng.

Đây không phải là ảo giác, không thể là ảo giác. Mày mở mắt.

Ồ, cuối cùng thì con cáo đực già cũng có phản ứng mất thăng bằng vào phút chót, nó thấy choáng váng và nơi lỏng vòng chân ôm mày, thôi không ngoạm cắn mày nữa.

Bộp, cơ thể con cáo đực già rơi tưng tưng trên bãi đá.

Mày vội vàng chắp cánh bay. Nguy hiểm xiết bao khi mày chỉ còn cách mặt đất có một mét! Mày lượn một vòng tròn trên không trung rồi bay trở lại bên khe suối và tìm thấy con cáo đực già nhờ vào cảm giác. Con cáo đực già không cựa quậy nữa, chỉ còn thoi thóp thở. Mày quặp lấy cổ nó và bay về phía bản Nha Nha.

Trong lúc vật lộn với con cáo đực già, mày đã bị gãy mấy chiếc lông bay, phần đầu vai và cánh phải bị cái mõm nhọn của nó cắn rách toạc đến giờ vẫn còn rỉ máu, đám lông vũ trên khắp cơ thể ướt nhoẹt vì nước tuyết lại thêm một lớp cát và đất phủ dày. Thế nên mày chẳng còn chút hơi sức nào nữa. Cơ thể con cáo đực già quặp dưới chân mỗi lúc một nặng. Mày đành phải nghỉ giữa chừng. Cứ bay được một đoạn lại phải nghỉ vài giây lấy sức rồi bay tiếp. Cơ thể mày loạng choạng, khi cao khi thấp giữa tầng không hệt như một kẻ say rượu.

Mày bay khỏi lũng sông Gucan khi trời đã khuya lắm rồi.

Mày sắp chạm tới bầu trời trên bản Nha Nha. Bay qua chiếc cổng vào bản được trang trí bằng gỗ chạm hình ngà voi, linh miêu và rắn, mày trông thấy một dáng hình thấp thoáng giữa sân nhà chủ nhân. Ánh đèn le lói trong căn nhà gỗ hắt rọi bóng dáng của người ấy, dáng người dong dỏng cao, đôi vai nở rộng, đôi chân chắc nịch bởi quen vượt núi băng rừng.

Đúng là dáng của chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ rồi! Chủ nhân đang đứng dưới khung trời mịt mùng mưa tuyết nóng lòng chờ mày quay về!

Mày quác lên một tiếng, đập cánh và dừng lại ngay dưới bàn chân chủ nhân.

“Là mày đấy ư? Ôi, Basacha của tao, đúng mày đây rồi!”

Chủ nhân sung sướng thốt lên, “Mày về muộn thế làm tao lo chết đi được!”

Mày dùng móng vuốt lôi con cáo đực già tới trước mặt chủ nhân, vẻ đầy hãnh diện. Chủ nhân nâng con cáo già lên và rờ rẫm bộ lông của nó trong bóng tối. Chủ nhân không hổ danh là một tay thợ săn kỳ cựu, ông ngay tức khắc đoán định được giá trị của con cáo đực già chỉ bằng cảm giác của bàn tay. Chủ nhân reo vui hớn hở: “Một bộ lông cáo thượng hạng! Basacha, mày giúp tao nhiều lắm đấy, biết không! Tao không phải lo lắng quá nhiều vì tiền thuốc thang của Lợi Lợi nữa rồi!”

Lúc ấy, mày mệt rã người, hai chân không đứng nổi, mày ngồi xổm trên đất.

Chủ nhân vứt bỏ con cáo đực già, bước tới bế mày vào lòng. Ánh mắt nồng ấm của chủ nhân nhìn suốt một lượt trên cổ mày, bàn tay của chủ nhân tha thiết vuốt ve mày, đôi tay to rộng ấy xếp sắp lại đám lông rối bù của mày, rũ đám bùn đất khỏi cơ thể mày.

“Basacha yêu quý của tao, tao biết mày mệt lắm rồi!”

Không gì có thể sưởi ấm trái tim của một con chim ưng săn như mày bằng sự thấu hiểu của chủ nhân. Mày nép chặt mình trong vòng tay ấm áp của chủ nhân, bật ra những tiếng ca ra ca ra vui sướng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.