Ngay cả trong giấc mơ Lam Đỉnh Nhi cũng không thể ngờ mày bám sát ngay sau nàng như một thám tử. Mày phải vén bức màn bí mật về cuộc sống thực sự của gia đình nàng bằng được. Mày bay rất cao, giữ một khoảng cách khá xa với nàng, thẳng cánh bay từ lũng sông Gucan tới chân núi phía Bắc của ngọn núi tuyết Streca. Mày thấy Lam Đỉnh Nhi bay một mạch tới đỉnh dốc cheo leo trên sườn núi Mãnh Mã. Ngay giữa đỉnh dốc có một cái hang, bên trong trải những cành cây khô và lá rụng, lơ thơ mấy sợi lông điêu vàng màu nắng. Có lẽ đây là tổ của nàng. Dự cảm của mày quả không sai, Lam Đỉnh Nhi ngoạm chặt con rắn, khẽ hạ bước chân lên bề mặt phẳng của tảng đá đen hình chữ nhật phía trước cửa hang và vội vã đi vào bên trong.
Mày tiến gần tới sườn núi Mãnh Mã. Tiếng chiếp chiếp ồn ào từ trong hang vẳng lại. Lũ kim điêu con kêu nháo nhác vì đói và lạnh, chúng đang nhao nhao đòi ăn. Mày gắng hết sức giữ đôi cánh thật yên lặng, tránh không phát ra tiếng động để khỏi làm kinh hoàng mẹ con Lam Đỉnh Nhi. Mày trượt người ép sát cái hang, không gây một âm thanh nào dù là rất khẽ. Mày nghe thấy tiếng dỗ dành chích chích tràn ngập tình thương mến của Lam Đỉnh Nhi và cả tiếng reo vui hớn hở của lũ con nàng. Hẳn là lũ kim điêu non đã trông thấy con rắn trắng mà mẹ tha về, chúng vừa kêu choe chóe vừa nhảy tưng tưng để biểu lộ niềm vui sướng âm ỉ vì sắp được chén một bữa ngon. Tiếng rào rào tranh ăn của lũ kim điêu non vang lên ngay sau đó.
Mày lượn đi lượn lại trên sườn núi Mãnh Mã mấy vòng. Không nhìn thấy bóng dáng hay nghe thấy tiếng kêu trầm đục đặc trưng của một con kim điêu đực. Hình như câu hỏi vấn vít trong đầu mày đã có lời giải. Gia đình nàng không phải là một gia đình nguyên vẹn và nàng là gái góa. Tuyệt quá! Mày có thể lấp chỗ trống ấy cho nàng.
Không chần chừ hay do dự, mày bay ngay về phía ngôi nhà của nàng, se sẽ đặt bàn chân xuống bề mặt phẳng phiu của táng đá đen trước cửa hang rồi rướn cổ để họng mày bật ra những âm thanh trầm, vang và chậm rãi, vọng vào bên trong tổ ấm của nàng.
Quác cục cục… Các cục cục… Chích cục cục…
Ấy là lời tỏ tình của mày với nàng và nếu có thể dịch ra ngôn ngữ của loài người thì mày đang hát với nàng những lời có cánh như: “Anh tới rồi đây, hỡi Lam Đỉnh Nhi xinh đẹp, anh nguyện cùng em sát cánh san sẻ gánh nặng của đàn con thơ, anh sẽ yêu thương những đứa con của em bằng cả tấm chân tình của một người cha!”
Tiếng chi chích hồ hởi của lũ kim điêu non và tiếng dỗ con ấm ngọt của Lam Đỉnh Nhi đột nhiên ngừng bặt. Không gian trên sườn núi Mãnh Mã bỗng chốc rơi vào cõi tĩnh lặng đến rợn người. Mày muốn thò đầu vào trong hang tìm cho rõ ngọn ngành. Đúng lúc ấy, từ sâu bên trong hang thình lình vang lên tiếng rống rít cuốn theo làn sóng căm giận ào ào tràn ra ngoài cửa hang: Quác quạc quạc… khiến mày hốt hoảng. Rõ ràng đây không phải tiếng kêu của Lam Đỉnh Nhi hay các con thơ bé của nàng. Nó là tiếng gầm gào phẫn uất của một con kim điêu đực trưởng thành vừa bị kẻ khác làm tổn thương.
Mày đâu có ngờ trong ngôi nhà của nàng lại hiển hiện một con kim điêu đực!
Một con kim điêu đực thân hình vạm vỡ từ trong hang nhảy xổ ra ngoài, nó nổi trận lôi đình nhào về phía mày. Nó xõa tung đám lông tơ trên cổ, hất vung cái mỏ nhọn hoăn hoắt. Tư thế đằng đằng sát khí của nó như muốn tỏ rõ cho mày thấy quyết tâm của nó, rằng một là mày ngoan ngoãn cút ngay khỏi đây, hai là nó sẽ quyết sống mái với mày một phen.
Mày vội vã đập cánh nhảy vút khỏi tảng đá đen.
Không phải mày sợ một cuộc tương tàn với nó. Trong xã hội của loài kim điêu, thảng hoặc vẫn xảy ra chuyện hai con kim điêu đực lao vào đấu đá chỉ vì tranh giành người tình trăm năm. Mày không phải là tay nhát gan nhưng cuộc chiến vì tình này không giống với những cuộc chiến vì tình bình thường khác, xét về mặt bản chất. Mày mạo muội gõ cửa gia đình kẻ khác, xông vào lãnh địa của kẻ khác chỉ bởi chút phán đoán sai lầm. Tuy mày không thể ý thức được những nguy cơ khi có “kẻ thứ ba” chen chân vào một gia đình hoặc mày run sợ trước những phán quyết của tòa án lương tâm như con người nhưng mày biết rõ hành vi sai trái của mày nhờ vào quy tắc sống một vợ một chồng nghiêm khắc của loài kim điêu.
Mày khum đầu bay xa khỏi chốn thị phi.
Mày nghĩ, con kim điêu đực vừa bị mày chọc giận sẽ liều mình truy đuổi mày, cho đến khi mày bay khỏi phạm vi quyền lực mà nó đã đánh dấu bằng phân hay bằng những chiếc lông rơi rớt của mình. Mỗi khi gia đình bị kẻ khác tấn công, lòng dũng cảm và sức mạnh của một con kim điêu đực lại bùng lên dữ dội, mạnh hơn những lúc bình thường gấp mấy lần. Lạ nhỉ, mày bay được một đoạn rồi mà vẫn không nghe thấy tiếng vỗ cánh truy đuổi gấp gáp ngay phía sau. Mày nghiêng cánh, ngoái đầu nhìn lại, con kim điêu đực ấy vẫn đứng oai vệ trên tảng đá đen, hướng thẳng về phía mày đang bay không ngớt đập cánh và thét lên những tiếng dọa nạt, có điều những động tác ấy của nó chỉ tượng trưng thôi chứ nó không hề tung cánh bổ nhào về phía mày. Biểu hiện của nó không giống với tính tình của một con kim điêu đực chút nào! Nhất định phải có nguyên do gì đây, mày nghĩ. Mày mạnh dạn rẽ một đường cong trên không bằng cái đuôi dài óng ả, quay ngược trở lại sườn núi Mãnh Mã. Con kim điêu đực tiếp tục gằn từng tiếng hung hãn như cũ. Và vẫn không bay lên. Ồ, hay là đôi cánh của nó bị làm sao? Mày đưa mắt quan sát thật kĩ, đôi cánh của nó dài tới tận đuôi, những chiếc lông dày dặn, xếp ngay ngắn cạnh nhau, cứng chắc và đầy sức mạnh, không có bất cứ dấu hiệu cho thấy nó bị tổn thương. Mày thử dang cánh bay qua trước mặt nó, luồng không khí quạt theo dưới cánh đẩy xô đám lông tơ trên người nó, thế mà nó vẫn đứng trơ trơ. Mày ngó gương mặt nó. Hai hốc mắt trên gương mặt ấy chỉ lộ ra hai cái chấm màu trắng đục, không có con ngươi, không láng bóng và không có những tia sáng long lanh. Hai cái chấm ấy không động đậy. Giờ thì mày đã rõ cả rồi, nó bị mù.
Thảo nào mà Lam Đỉnh Nhi phải một thân một mình đạp tuyết vượt băng đi kiếm mồi, thảo nào mà khi mày tỏ tình với nàng bằng miếng ăn và điệu vũ phượng cầu hoàng, thái độ của nàng lại lạ lùng đến vậy, nàng không từ chối cũng chẳng tiếp nhận; thảo nào mà con kim điêu đực này không nhảy bổ vào tấn công mày ngay cả khi phạm vi sở hữu của nó bị xâm phạm, để bảo vệ tổ ấm nguyên vẹn và quyền lực thần thánh của riêng nó bằng cả tính mạng và lòng nhiệt huyết sục sôi.
Trước mặt mày là một con kim điêu đực mù lòa! Trong tất cả các loài động vật biết bay, dường như chỉ mỗi loài dơi là không cần đến đôi mắt, chúng dựa vào sóng siêu thanh để bay. Kim điêu không có khả năng đặc biệt ấy của loài dơi, chúng không thể bay nếu mất đi chức năng của thị giác. Nếu muốn, chúng vẫn có thể bay nhưng sẽ không vượt ra khỏi cái tổ của mình, nếu không có thể chúng sẽ đâm vào vách núi mà chết.
Vì sao con kim điêu đực không còn ánh sáng của đôi mắt, mày cũng không biết nữa. Có lẽ do bị bệnh, cũng có lẽ do bị móc trong cuộc chiến đấu với loài thú ăn thịt đi bộ, có lẽ do trúng độc rắn, hoặc có lẽ do phải kiếm ăn giữa trời băng tuyết nhiều quá, mắc bệnh quáng gà rồi thành ra thế này. Chỉ có một điều duy nhất mày có thể khẳng định được, ấy là không phải nó bị mù bẩm sinh. Vì những con kim điêu bị mù bẩm sinh không thể sống sót giữa chốn sơn lâm đầy rẫy hiểm nguy.
Mày lại bay lướt qua phía trước tảng đá đen một lần nữa. Con kim điêu mù biết mày đang thách thức nó, trêu tức nó, nó rú lên bi phẫn, đau đớn đập cánh loạn xạ.
Tự dưng trong lòng mày trào dâng mối thương cảm của kẻ mạnh với kẻ yếu. Mày ngẫm, con kim điêu đực này đã khổ sở cùng cực vì nỗi bản thân mù lòa, nếu mày cứ tiếp tục sỉ nhục nó như thế có khác nào thêm vị đắng vào bát canh cuộc đời chát mặn của nó? Mày đâu phải loài chim ngói bỉ ổi chuyên chiếm đoạt tổ của kẻ khác, mày nỡ lòng nào giậu đổ bìm leo, chen chân phá vỡ cái gia đình là điểm tựa sinh tồn của nó trong lúc nó đang nguy nan được?
Mày thất thểu bay khỏi sườn núi Mãnh Mã, tung cánh hướng thẳng về phía bãi cỏ bên sông, dù trong lòng có chút tấm tức.
Không rõ tiết trời thay đổi tự bao giờ. Bầu trời lúc chạng vạng bị mây đen nuốt chửng, gió bấc gầm gào. Một trận bão tuyết sắp ào đổ.
Mày bất ngờ nghe thấy những âm thanh trong trẻo và êm ái vang lên phía sau lưng. Ngoái đầu nhìn lại, thì ra Lam Đỉnh Nhi đang đuổi theo mày. Nàng lượn vòng trước mặt mày, ngăn cản sải cánh bay của mày bằng thân hình thon thả của nàng. Nàng đang ép buộc mày phải chuyển hướng, quay về phía sườn núi Mãnh Mã. Mày dùng dằng, quay về thì ngại, bay đi thì không nỡ, cứ ngập ngừng trên không trung. Lam Đỉnh Nhi nhè nhẹ tấn công mày, đẩy người mày bằng cái cổ mềm mại, khoang ngực ấm áp của nàng. Đôi mắt nàng sầu đau thê thiết, rõ ràng nàng đang van xin mày.
Trong khoảnh khắc, mày không hiểu vì sao Lam Đỉnh Nhi nhào ra níu kéo mày. Do thứ tình yêu bột phát chăng? Hay do nàng muốn báo đáp mày vì mày hai lần hào hiệp nhường con mồi cho nàng? Hay do nàng muốn mày tránh trú cơn mưa tuyết chuẩn bị sầm sập đất trời? Hay do một nguyên nhân nào khác sâu sắc hơn? Chừng ấy câu hỏi làm mày mông lung. Nhưng một điều dễ thấy là nàng sẵn sàng chấp nhận có lỗi với con kim điêu đực mù lòa chồng nàng, can đảm lao lên kìm giữ sải cánh mày, mày làm sao có thể phụ khối tình dạt dào của nàng? Mày quay đầu đổi hướng, cùng nàng bay về sườn núi Mãnh Mã.
Con kim điêu đực mù vẫn đứng trên tảng đá đen phía trước hang trong tư thế chuẩn bị xông vào cắn xé kẻ địch.
Lam Đỉnh Nhi tranh bay lên trước. Nàng hạ cánh xuống tảng đá đen đầu tiên. Nàng duỗi mỏ tới trước ngực chồng, phát ra những tiếng kêu khùng khục trầm đục từ trong lồng ngực, rồi nàng luồn vào trong hang. Vài giây sau, nàng trở ra, miệng ngậm cái đầu con rắn trắng mớm cho chồng.
Mày nhẩn nha lượn vòng sát sườn núi Mãnh Mã. Dưới ánh mắt của mày, Lam Đỉnh Nhi đang dùng ngôn ngữ và động tác cơ thể đặc biệt của loài kim điêu để giải thích với chồng rằng nàng đã gặp mày như thế nào, đã được mày giúp đỡ ra sao. Con kim điêu đực thôi không tức tối nữa, nó ngẩng đầu lên, hai tròng mắt trắng dã mịt mờ bóng đêm trân trối ngước lên trời xanh. Vẻ mặt nó rầu rĩ, tư thế hừng hực niềm hăng hái sẵn sàng chiến đấu với kẻ thù không còn. Nhưng nó vẫn đứng lì trên tảng đá, không chịu nhường bước.
Lam Đỉnh Nhi lượn vòng quanh tảng đá, đứng song song với chồng. Nàng cọ cổ mình vào cổ chồng. Chừng như nàng muốn dùng cử chỉ ấm áp và êm dịu để an ủi chồng. Tiếp theo, nàng ghếch một bên cánh lên sống lưng chồng, khe khẽ đẩy. Dụng ý của nàng rất rõ ràng, nàng muốn chồng nàng lui gót vào trong hang, nhường chỗ cho mày đậu xuống.
Con kim điêu đực vừa như không muốn đáp ứng lời khẩn cầu của vợ vừa như bất lực vì không thể xoay chuyển càn khôn. Nó giơ vuốt lên rồi lại hạ xuống, hạ xuống rồi lại giơ lên. Lần khân một lúc, cuối cùng, nó từ từ lui về phía sau, từng bước, từng bước nhỏ xíu. Đứng trên không trung quan sát cảnh ấy, mày thấy tim mình nghẹn thắt. Không phải nó chịu lui gót trước mày, mà nó lui gót đầu hàng số phận. Mùi vị ấy thật vô cùng khó nuốt đối với một con kim điêu đực bình sinh vốn cao ngạo.
Con kim điêu đực lùi tới trước cửa hang rồi không lui thêm một bước nào nữa, mặc kệ Lam Đỉnh Nhi ra sức đẩy, ẩn. Nó đứng chắn trước phòng tuyến cuối cùng như một vệ sĩ trung thành.
Ít ra thì trên tảng đá đen cũng chừa một chỗ trống cho Basacha mày dừng chân.
Lam Đỉnh Nhi thở dài não nuột. Nàng vẫy vẫy một bên cánh về phía mày.
Mày ngại ngùng thu đôi cánh, hạ cơ thể xuống tảng đá đen, trong lòng thấy có lỗi sâu sắc với con kim điêu đực.
Mày, nàng, chồng nàng và các con nàng vừa tạo nên một cảnh tượng cực kì khác biệt: Bên trong hang là mấy chú kim điêu non, trước cửa hang là con kim điêu đực mù lòa, bên ngoài là Lam Đỉnh Nhi và phía ngoài cùng là mày.
Nếu không có cơn bão tuyết và ông trời không dữ dằn một cách đột ngột, mày thật không biết cái tình cảnh khó xử ấy sẽ kết thúc ra sao.
Bầu trời như khoác lên mình tấm chăn bông màu đen xám, tối sẫm và âm u. Thoáng chốc, gió lớn rít gào, cuộn bốc từng đám tuyết tích tụ trên mặt đất và từng đám cát đá làm không gian nơi sơn cốc mịt mù thê lương. Từ trên trời trút xuống cơ man nào là những bông tuyết to như lông ngỗng, mang theo cả cơn cuồng nộ của bầu trời và tiếng rên rỉ khóc than của mặt đất, dữ dằn và gắt gỏng. Cơn gió dữ thổi bật đáy của một tảng đá lớn trên đỉnh núi, làm nó lăn rầm rầm xuống dưới; phạt ngang thân mình một cái cây to khiến nó kêu lên răng rắc. Gió bấc gầm thét, mưa tuyết lạnh tái tê ngự trị khắp đất trời và đang băng băng lao tới chỗ tảng đá nơi mày đang đứng. Không có bất kể vật gì chắn gió che mưa, mày và Lam Đỉnh Nhi mình trần trong gió tuyết mưa ngàn.
Kim điêu tuy là loài chim sống trên núi cao, thích làm tổ nơi vách núi hoang lạnh và không sợ cái buốt giá của đất trời nhưng chúng không phải là chim cánh cụt, trên cơ thể không có lớp mỡ dày để chống chọi với luồng không khí rét căm căm và giữ ấm cơ thể. Bởi thế, khi mùa đông tràn về, trừ những lúc ra ngoài kiếm ăn, phần lớn thời gian kim điêu ẩn mình trong chiếc tổ ấm áp được làm từ cành cây khô, lá và những sợi lông rụng, ba mặt kín gió để đối phó với tiết trời lạnh lẽo.
Mày không có cách nào tránh khỏi sự tấn công của cơn bão tuyết. Hoa tuyết rơi trên bộ lông mày lập tức bị nhiệt độ cơ thể làm tan chảy, từng giọt nước tê buốt rỉ thấm vào trong cơ thể qua kẽ hở giữa những chiếc lông. Cái rét làm mày run cầm cập. Lam Đỉnh Nhi cũng thế. Gió tuyết hung hăng thổi bạt nàng, khiến nàng kêu lên ai oán.
Nghe thấy tiếng kêu xé lòng của vợ, con kim điêu đực kêu lên hai tiếng cạc cạc, ngắn và đanh. Nó chủ động lùi vào trong hang chừng hai bước, chỉ chừa lại một chỗ trống đủ để cho vợ nó tránh cơn mưa tuyết.
Lam Đỉnh Nhi rụt cổ luồn người vào bên trong.
Giờ chỉ còn một mình mày trơ trọi trên tảng đá đen bên ngoài cửa hang, chịu đựng sự giày vò của mưa tuyết. Gió điên cuồng hất tung đám lông trên người mày, hoa tuyết dồn dập rắc lên cơ thể làm toàn thân mày sũng sượi. Mày cúm rúm người thành một vòng tròn trong cái rét.
Lam Đỉnh Nhi bật lên những tiếng van nài tha thiết từ trong lồng ngực. Nàng muốn chồng nàng lui vào trong hang sâu thêm một chút nữa để mày có thể vào trong hang cùng tránh tuyết. Cái hang tuy không rộng lắm nhưng nếu cố đứng chật một chút vẫn có thể dung chứa mày.
Con kim điêu đực mù lòa vờ như không nghe thấy tiếng kêu xin của vợ.
Một cơn gió bấc mang theo những mũi gai nhọn ào tới, chích lên da thịt mày, khiến mày rùng mình.
Lam Đỉnh Nhi buồn bã cào chân trên đất. Nàng bắt đầu huy động tất cả các bộ phận trên cơ thể, từ ngực, đầu đến đôi cánh và hai đầu gối để ẩn, đẩy, lay… chồng, cố tìm cách tạo ra một khoảng trống cho mày đứng tránh cơn giận dữ của trời đất. Dẫu thế, con kim điêu đực vẫn trầm mặc đứng đó, tựa hồ như một tảng đá mọc rễ găm sâu vào lòng đất. Nó ngoan cường chống lại những động tác ẩn, đẩy của vợ.
Mày hận con kim điêu đực mù lòa máu lạnh. Nhưng mày thấu hiểu nỗi lòng nó. Cái hang này là ngôi nhà mà nó chịu trăm cay ngàn đắng dựng lên, làm sao nó có thể chấp nhận sự có mặt của một con kim điêu đực xa lạ không được hoan nghênh trong tổ ấm của mình?
Thình lình, Lam Đỉnh Nhi chạy vụt khỏi cái hang ấm áp, lao ra bên ngoài dầm mình trong mưa tuyết. Nàng không thể thuyết phục chồng nàng dung chứa mày, song nàng lại không nỡ nhẫn tâm thấy mày đơn côi chịu đựng sự tấn công hung tàn của cơn cuồng phong tuyết dữ. Mày biết tâm tư nàng, nàng muốn bầu bạn bên cạnh mày, muốn cùng mày chịu đựng cái lạnh thấu xương.
Nàng làm mày cảm động quá! Nhưng lòng tự tôn đàn ông không cho phép mày điềm nhiên tiếp nhận sự thương hại và cảm thông của đàn bà. Hơn nữa, mày không nhẫn tâm để Lam Đỉnh Nhi yêu quý của mày phải khổ, phải đắc tội với kẻ khác. Thêm vào đó, hành động tự chuốc nhọc nhằn vào thân của nàng không thể làm dịu nỗi đau hay thay đổi tình cảnh của mày. Mày gầm lên một tiếng cục cằn, lấy đầu gối và cánh đẩy nàng ra xa. Mày muốn đuổi nàng quay trở lại hang.
Lam Đỉnh Nhi cũng chẳng chịu thua. Nàng liếc tìm khoảng trống, rồi nàng luồn người qua phía dưới đôi cánh đang dang rộng của mày, chạy vòng ra phía ngoài và đứng sát cạnh mày.
Lúc ấy, gió tuyết dữ dội hơn khi nãy. Mày chột dạ, không biết bầu máu nóng trong người có thể giúp mày chống chọi với từng cơn sóng lạnh như dao cứa hiếm thấy hay không, mày sợ dòng máu đang len lỏi trên da thịt sẽ đóng băng. Ấy thế mà khi tấm thân nàng kề bên cánh mày, mày bỗng cảm thấy một dòng suối ấm áp ào ạt chảy trong cơ thể. Mày cảm nhận da thịt nồng ấm của nàng, cảm thấy khối tình thắm thiết của nàng. Ngay cả sinh mệnh của nàng cũng từ từ ngấm vào từng đường gân thớ thịt của mày qua lớp lông tơ trên đôi cánh. Mưa gió gắt gỏng hơn nhiều nhưng mày không còn cảm giác không sao chịu đựng được như ban nãy nữa.
Tuyết rơi mỗi lúc một mau. Chẳng bao lâu sau, lưng mày và nàng phủ dày một lớp tuyết.
Quác quạc quạc… quác quạc quạc… con kim điêu đực gắt lên liên tục. Nó đang gọi vợ vào trong hang.
Lam Đỉnh Nhi kiên quyết từ chối.
Mày thấy con kim điêu mù lòa chầm chậm lê bước tới cửa hang. Nó thò cái cổ thon dài ra phía ngoài, nghiêng đầu, dùng mặt và cằm hứng lấy những bông hoa tuyết rớt xuống. Chừng như nó muốn quan sát mức độ ghê gớm của cơn bão bằng cơ thể. Bông tuyết đọng trên đôi mắt chỉ còn một màu trắng mờ đục của nó, tan thành giọt nước long lanh. Không biết là nước mắt hay nước tuyết. Có lẽ, nó không chịu đựng nổi cơn gió hung dữ như những nhát dao bên ngoài cửa hang. Nó bất giác rụt đầu lại, thẫn thờ đứng trước cửa hang vài giây. Nó bắt đầu nhích từng bước chậm rãi lùi dần vào phía trong, tới giữa hang, rồi thụt sâu về phía cuối hang. Cái hang bỗng chốc rộng hẳn ra, đủ chỗ cho mày và Lam Đỉnh Nhi đứng.
Vì không muốn Lam Đỉnh Nhi chết cóng dưới cơn mưa tuyết cuồng bạo, con kim điêu đực đành dằn lòng nuốt nỗi ghen tuông bẩm sinh, hi sinh lòng tự tôn đàn ông, dùng ngôn ngữ cơ thể bày tỏ sự chấp thuận để mày bước vào ngôi nhà của nó. Để làm được như thế, nó phải yêu nàng biết bao!
Lam Đỉnh Nhi ôm hờ mày bước vào trong hang.
Cơn mưa gió não nề bị bỏ lại bên ngoài.
Nhờ ánh sáng lờ mờ của tuyết hắt vào trong hang, mày trông thấy trong cái tổ tròn tròn làm bằng cành cây khô và lá rụng ở giữa hang có ba chú kim điêu con đang nằm ngủ. Con rắn trắng đã bị chén sạch, chỉ còn trơ lại bộ xương dài. Có lẽ do được ăn no và ủ ấm nên chúng ngủ rất ngon lành. Mày bước tới chiếc tổ, ngó nhìn chúng. Và mày chợt hiểu vì sao Lam Đỉnh Nhi liều mình đuổi theo níu giữ sải cánh mày khi thấy mày bay khỏi, vì sao nàng sẵn sàng dầm mình trong cái lạnh cắt da cắt thịt để bầu bạn bên mày dưới trời tuyết đổ gió gào, vì sao nàng lại dám làm trái với tập tính vốn có và luân lý đạo đức bao đời của loài kim điêu mà rước mày vào trong ngôi nhà đã có sự hiển hiện của một con kim điêu đực khác. Không phải do những rung động xuyến xao hết sức tự nhiên giữa con đực và con cái, cũng không phải do nàng trúng tiếng sét ái tình vì tướng mạo tuấn tú, cử chỉ khoáng đạt, hành động hào hiệp của mày mà vì một nguyên nhân sâu xa hơn thế. Nàng vì áp lực của cuộc sống khắc nghiệt, vì tình yêu thương và bản năng bảo vệ con của một người mẹ.
Hãy nhìn ba con kim điêu non này mà xem! Chúng gầy đét như que củi, đám lông vũ trên cơ thể lơ thơ, cái cổ trọc lốc, đám lông trên đỉnh đầu xám xịt, không sáng bóng, đôi cánh bé tí xíu. Theo quy luật sinh sản thông thường của kim điêu, mùa xuân giao phối, chim mẹ ấp trứng và con non mổ vỏ chui ra ngoài vào khoảng thời gian giao mùa giữa hai mùa xuân hạ. Cứ theo thời gian biểu ấy thì ba chú kim điêu non này được chừng hơn nửa tuổi. Nếu được nuôi nấng bình thường, kim điêu chừng nửa năm tuổi tuy chưa trưởng thành và phát triển đầy đủ, nhưng chí ít đám lông vũ cũng ken dày, trơn mượt như được quết một lớp dầu, vóc dáng đã choai choai, tới mùa hè năm sau có thể ra khỏi tổ để tập bay. Còn ba chú kim điêu non trước mặt mày rõ ràng bị suy dinh dưỡng trầm trọng. Việc nuôi con vốn vô cùng vất vả, cần có sự chung lưng đấu cật của cả con đực và con cái. Trong hoàn cảnh hiện tại, Lam Đỉnh Nhi không những một mình phải gánh lấy toàn bộ trách nhiệm ấy mà ngay cả đến miếng ăn cho con kim điêu đực mù cũng do nàng đảm đương. Giữa trời đông mịt mù băng tuyết, dẫu một con kim điêu đực trưởng thành có kĩ thuật vồ bắt con mồi cực kì siêu phàm cũng khó lòng kiếm đủ miếng ăn cho năm cái miệng ăn, huống chi nàng chỉ là một con kim điêu cái mảnh dẻ, yếu đuối và kĩ thuật vồ bắt con mồi còn nhiều non kém!
Áp lực của nàng lớn quá!
Không khó để hình dung, mỗi khi thời tiết khắc nghiệt, ba chú kim điêu non thường xuyên bị cái đói hành hạ. Ngay cả những ngày tiết trời tươi đẹp, mẹ chúng có thể dễ dàng ra ngoài tìm mồi đi nữa thì chúng phần nhiều cũng phải chịu cảnh nửa đói nửa no nên mới gầy gò xấu xí đến thảm hại như thế. Nếu Lam Đỉnh Nhi không được mày rộng lòng giúp đỡ thì cơ hội sống sót qua mùa đông dài tàn khốc của ba đứa con nàng thật mong manh. Chúng khó lòng thoát khỏi bi kịch chết đói.
Có lẽ, con kim điêu đực mù lòa chồng nó cũng biết rất rõ cảnh khốn quẫn của gia đình mình và nó hiểu tầm quan trọng của mày đối với tính mạng của ba đứa con nó, thế nên nó buộc mình phải trả giá đắt, hi sinh lòng tự tôn đàn ông để chấp nhận mày bước chân vào nhà nó. Với người làm cha mẹ, đâu còn gì quan trọng hơn sự sống của con mình?
Đáng thương biết bao tấm lòng của người làm cha mẹ trong thiên hạ!
Mày đã khám phá ra tất cả bí mật. Trong lòng mày không hề có chút cảm giác bị lừa gạt hay mắc bẫy. Ngược lại, mày càng hiểu hơn những hành động bất thường của Lam Đỉnh Nhi và con kim điêu đực mù lòa, càng cảm thông hơn với cảnh ngộ bi đát của gia đình nàng. Đầu óc mày bỗng nảy ra một suy nghĩ: Nếu có thể được, mày sẽ tình nguyện chung sống lâu dài với gia đình này, tình nguyện cùng Lam Đỉnh Nhi san sẻ gánh nặng nuôi dạy con non và kiếm mồi nuôi chồng. Hành động ấy tuy làm trái với quy tắc sống một vợ một chồng của loài kim điêu nhưng lại phù hợp nỗi bí bách của cuộc sống. Khi sự sinh tồn bị dồn đến chân tường và tính mạng bị uy hiếp thì loài vật cũng có tính phản kháng mạnh mẽ giống như loài người. Chúng sẵn sàng cắn răng chịu đựng nỗi đau và sẵn sàng đi ngược lại truyền thống vốn có.
Bão tố cuồng phong vẫn gầm gào bên ngoài. Lam Đỉnh Nhi áp sát cơ thể vào lũ kim điêu non, mày đứng kế bên nàng. Gió buốt căm căm luồn vào trong hang thổi bạt đám lông đuôi mày, buốt thấu xương nhưng trong lồng ngực mày trào dâng cảm giác ấm áp của một gia đình.
Con kim điêu đực mù lòa đứng ở phía cuối hang. Nó không ngớt gào lên giận dữ với mày. Ấy là tiếng kêu vốn có mỗi khi con kim điêu đực tranh giành người tình với kẻ khác. Song nó chỉ dừng lại ở đó, không có bất cứ một hành động quyết đấu nào. Nó tỏ ra dữ dằn không phải để gây hấn mà đúng hơn để lấy lại sự cân bằng trong lòng nó.
Ôi, cuộc sống là thế, chẳng dễ dàng với ai cả!