Ban mai thức dậy, mày thấy tâm trạng bức bối khác thường. Mày thấy cổ họng bỏng rát như kẻ lang thang trên sa mạc không tìm thấy nguồn nước. Mày uống một hơi cạn sạch cả một ống nước trong tươi mát. Cảm giác khô khát như đứng trên giàn lửa bốc ngùn ngụt chẳng những không tan biến mà còn gay gắt thêm. Mày hiểu rồi. Ấy là sự khô khát về tinh thần, dù có uống cạn cả con suối Bạch Long cũng không làm nó lắng dịu.
Lão Mã què lại cột chặt mày vào mỏm đá bằng những động tác mạnh mẽ và dứt khoát của đàn ông như thường lệ. Đột nhiên, tâm hồn đã chai lì của mày khẽ xao động. Mày có cảm giác rất kì lạ, hình như mày bị ném vào một chiếc cối đá và những vòng quay của chiếc cối đá nghiền thân xác mày thành thịt vụn. Tinh thần mày ủ rũ. Mày định đổ lỗi cho thời tiết, khí trời không tốt đương nhiên khiến người ta u uất. Nhưng bầu trời biếc xanh như ngọc, vầng dương đỏ rói đang từ từ nhô lên phía sau ngọn núi màu tím thẫm, không gian hòa mình trong áng mây mỏng nhẹ, hệt như một nàng thiếu nữ đang độ xuân thì rực rỡ e ấp trong làn áo mong manh như cánh ve. Không ngòi bút nào có thể tả hết vẻ diễm lệ của không gian buổi tinh sương. Ánh nắng dịu dàng tung tăng đùa giỡn trên sườn núi, trên dòng sông, trên thảo nguyên và trên núi tuyết. Mặt đất chảy tràn sắc vàng óng ánh, rạo rực sức sống.
Khí trời tươi đẹp quá! Mày đâu có lý do gì để trách than!
Mày chẳng hiểu hôm nay mày bị trúng tà hay gặp phải ma quỷ phương nào. Nỗi sợ hãi vô cớ làm mày trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Mày căng thẳng nhìn đăm đăm vào tầng không.
Kìa, nàng đang tới. Thoáng thấy bóng dáng yêu kiều của nàng, mày mới chợt hiểu vì sao tâm trạng mày buổi sớm nay lại đột nhiên buồn bực đến thế.
Mày cũng có những linh cảm khó hiểu giống con người.
Ngay khi nàng vừa nghiêng mình trên dải tuyết cong cong uốn khúc theo ngọn núi phía đối diện với mày, mày đã nhận ra nàng rồi. Thực tế, nàng còn cách mày xa, xa lắm. Dưới tầm mắt mày, nàng chỉ nhỏ xíu như một cánh bướm, lại ở phía ngược sáng nên nàng càng như một chấm đen mờ mờ ảo ảo. Nhưng mày vẫn nhận ra đúng là nàng. Mày thân thuộc với nàng quá đỗi, có thể nói không ngoa rằng, dẫu có mù lòa đi nữa, mày vẫn nhận ra nàng bằng cảm giác của mày.
Nàng là niềm tự hào, là bảo bối, là một khung trời riêng khác của mày – khung trời mà ở đó tâm hồn của một con kim điêu đực như mày được tự do bay bổng.
Suốt đời này, mày chẳng khi nào nguôi quên hình ảnh buổi đầu gặp gỡ giữa mày và nàng.
Một buổi chiều rộn ràng ánh nắng cách đây ba tháng, chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ và bà chủ Mạc Na đi cuốc cỏ ở ruộng kiều mạch. Mày ở nhà, thấy buồn tẻ quá, bèn tung cánh bay theo luồng hơi đang cuộn bốc từ lũng sông Gucan, thả mình trôi về mạn Bắc núi tuyết Streca, thẳng tới đỉnh Nữ Thần. Mày dang đôi cánh và khoan khoái tiêu dao giữa bầu trời cao rộng, thỏa thuê tận hưởng hơi ấm trong nắng trời và vị ngọt ngào trong gió xuân mơn man. Thình lình, mày nghe thấy tiếng kêu the thé của một con kim điêu vọng lại từ sau ngọn Nữ Thần. Tò mò, mày bay tới xem sự thể thế nào. Ồ, thì ra là một con kim điêu môi trắng đang khổ sở vật lộn với một con rắn vằn trắng giữa không trung.
Xem chừng con kim điêu này mới lần đầu ra khỏi lều cỏ, kinh nghiệm săn mồi vẫn còn non nớt lắm. Những móng vuốt của nó bập vào con rắn nhưng không phải chỗ chí mạng. Một con kim điêu lão luyện khi vồ bắt rắn hoặc sẽ chọn vị trí cách đầu nó chừng hai mươi phân, khiến đầu và cổ của nó không thể ngọ nguậy mà bổ cắn được; hoặc sẽ quặp chặt lấy chót đuôi nó, bay vèo lên cao rồi lắc lư thật mạnh làm xương cốt con rắn gãy vụn. Vồ bắt rắn tối kị vồ vào khúc giữa, vì như thế chẳng những không thể dồn con mồi tới chỗ chết mà ngược lại, vô tình tạo cho nó những cơ hội phản đòn. Con kim điêu môi trắng này đang phạm phải sai lầm ấy. Nó chộp đúng phần bụng con rắn.
Lẽ thường, kim điêu là khắc tinh của rắn. Nhưng không một sự việc nào trên đời này là tuyệt đối cả, luôn có ngoại lệ. Nếu một con kim điêu trẻ người non kinh nghiệm, kĩ năng vồ bắt rắn chưa thành thục bất ngờ cụng phải một con rắn già đời lắm mẹo khôn lanh thì kết cục thường ngược lại. Cơ thể của kim điêu không sản sinh ra chất miễn dịch đối với nọc độc của loài rắn, bởi thế chỉ cần sơ ý bị nó đợp một miếng ắt sẽ trúng độc mà về chầu tổ tiên, trở thành một bữa ăn ngon lành của chính con mồi.
Chỉ nhìn thoáng qua mày cũng biết, con rắn đang bị quắp lên cao là một con rắn vào hàng cụ kị với bảy lần lột da. Thân nó dài ngót hai mươi mét, bề ngang to hơn một chén rượu, trên tấm thân đen sì hằn lên mười mấy vòng trắng, đôi con mắt sáng quắc nhô ra khỏi cái đầu tam giác. Nó tỏ ra lão luyện khác thường. Cái đuôi dài ba mươi phân có lẻ của nó cuộn tròn hai vòng, quấn riết lấy chân phải của con kim điêu môi trắng, khiến kẻ địch không thể thả lỏng bộ vuốt để thả nó từ trên cao xuống. Đầu nó chúc xuống, cái ruột đỏ như màu lửa thè ra thụt vào, le liếm chân trái kẻ địch, hàm răng chứa đầy nọc độc của nó suýt chút bập được vào bắp thịt trên chân kẻ địch.
Nó và con kim điêu môi trắng hẳn đã giằng co rất lâu trên không trung. Đôi cánh của con kim điêu môi trắng dần trở nên trĩu nặng và uể oải, dường như sức lực của nó không còn chống đỡ được nữa. Nó kêu lên buồn thảm, chốc chốc lại dùng mỏ mổ loạn xạ vào đầu con rắn, chốc chốc lại ngật ngưỡng lao lên nhào xuống, lượn vòng trong một không gian rộng lớn. Con rắn lẹ làng tránh đòn và ngoan cường tìm cách chống trả. Nó gỡ mình khỏi bộ vuốt của con kim điêu từng centimét một. Bất ngờ, cái cổ của nó uốn vòng thành hình cánh cung, ngỏng lên phía trên và đợp được một sợi lông vàng óng ở chân trái của con kim điêu môi trắng. Nó ngoạm sợi lông trong miệng, huơ lên không trung như muốn giơ cao lá cờ thắng lợi.
Tình hình hết sức nguy ngập. Nếu cứ tiếp tục, chỉ một lát nữa thôi, cái cổ của con rắn già đáng chết sẽ có đủ độ dài cần thiết để đợp trúng chân con kim điêu môi trắng. Và trong mười giây ngắn ngủi sau đó, con kim điêu môi trắng sẽ kêu lên thống thiết rồi đâm sầm xuống mặt đất.
Mày vội vã xông tới. Vào thời điểm này, muốn cứu con kim điêu trắng khỏi cơn nguy khốn thật vô cùng khó. Cái cổ của con rắn gần như đã có đủ độ dài cần thiết để tự do cử động, chỉ một chút sơ sẩy, chẳng những mày không thể cứu được con kim điêu môi trắng mà ngược lại, có khi còn hiến cả mạng mày nữa cũng nên. Nhưng mày không thể đứng trơ trơ nhìn đồng loại bị con rắn giết hại một cách thê thảm. Mày bay tới bên dưới con kim điêu môi trắng, cố gắng hết sức tiếp cận con rắn. Mày đập cánh, hướng về phía đầu con rắn quạt từng luồng gió mạnh khiến con kim điêu khiếp đảm; rồi mày dỏng họng bật ra từng tiếng kêu đanh sắc khiến loài bò sát hồn xiêu phách tán. Mày muốn tạo ra một sự uy hiếp hòng đập tan ý chí phản kháng mạnh mẽ của con rắn, khiến nó chuyển từ đắc thắng sang sợ hãi, từ sợ hãi sang tuyệt vọng.
Sự tranh đấu và giết chóc sinh mạng trên thực tế là một cuộc đọ sức về ý chí.
Đôi mắt con rắn già lộ vẻ run rẩy. Nó gắng hư trương thanh thế bằng cách đợp mạnh về phía cái bóng chắc khỏe của mày, nhưng chỉ đợp được không khí.
Thấy mày tới ứng cứu, con kim điêu môi trắng phấn chấn hẳn lên. Nó vỗ cánh đều đều, từ từ bay về phía trước, thôi không nghiêng ngả nữa.
Mày cẩn thận bay sát lại con kim điêu môi trắng từng chút, từng chút một. Mày dùng mỏ thử mổ về phía ruột con rắn một cái để thăm dò, con rắn vồng cổ lên hung hãn đợp về phía mày với tinh thần của một kẻ sẵn sàng chết chung với kẻ thù. Song nó lại chỉ đợp được không khí. Ngay vào khoảnh khắc con rắn rụt cổ ra sau, mày chớp thời cơ bổ trúng cằm nó nhanh như điện giật. Con kim điêu môi trắng thả lỏng móng vuốt, mày dùng lực ngả người ra sau, đón lấy cơ thể con rắn và ngoạm nó trong miệng. Con rắn giãy chết đến cùng, nó cố cuộn phần cơ thể dài chừng hơn một mét, móc ngược lên trên và định quấn lấy cánh mày, nhưng mày kịp thời há mỏ, thả con rắn rơi thẳng từ trên cao xuống.
Con kim điêu môi trắng hoan hỉ phát ra những tiếng cạc cạc reo vui mừng chiến thắng. Nó thu đôi cánh, lao vút từ tầng mây xuống, sung sướng đánh chén con rắn vằn trắng đang thoi thóp những hơi cuối cùng sau khi bị mày thả phịch xuống đất.
Lúc này, mày mới được dịp quan sát tường tận con kim điêu môi trắng. Mày vừa giải cứu một nàng kim điêu đang độ trẻ trung. Thân hình nàng mảnh mai, cái cổ thon dài, lớp lông vàng óng trên cơ thể nàng dày và trơn láng. Ở nàng phảng phất mùi hương nhè nhẹ riêng có của giống cái. Cái mỏ của nàng khác hẳn những cô nàng kim điêu bình thường, nó trắng ngần và trong suốt như thế được tạo thành từ băng tuyết.
Ôi, một nàng kim điêu xinh đẹp tuyệt trần!
Nàng môi trắng đã quắp con rắn bay trở lại không trung. Nàng bay đến bên người mày, nuốt một nửa con rắn vào bụng, nửa còn lại nàng ngậm trong cái mỏ màu tuyết và cố hết sức đung đưa trước mặt mày. Thông điệp của nàng rất rõ ràng, nàng muốn mày cùng nàng chung hưởng bữa ăn ngon miệng này.
Mày hoàn toàn có quyền chia sẻ con rắn ấy với nàng, vì chính mày đã giúp nàng bắt giết được nó. Mày thấy bụng đoi đói, nhưng mày tần ngần chẳng dám thò mỏ ra nhận lấy mĩ vị từ nàng. Hai con kim điêu, một đực một cái, tương trợ lẫn nhau, cùng nhau săn mồi, lại cùng nhau vui hưởng thành quả, thật đã vượt ra ngoài mối quan hệ hợp tác đơn thuần giữa đồng loại, trở thành một khối tình màu hồng.
Mày là gã trai trẻ lần đầu tiên bước vào chốn tình trường nên vẫn còn rụt rè nhút nhát lắm thay!
Nàng môi trắng một mực bay sát cạnh mày, lúc lắc mãi con rắn ngậm trong mỏ.
Mày không thể làm ra vẻ ngại ngùng được nữa, vừa tiếp tục sải cánh, mày vừa quay đầu lại há mỏ đớp lấy nửa con rắn lơ lửng trên không trung. Mỏ mày vô tình chạm phải cái mỏ có làn môi trắng như tuyết của nàng, tức thì một luồng điện dịu dàng nhưng mãnh liệt chạy rần rật qua trái tim của một chàng kim điêu đang thuở trai tráng, làm nó thổn thức và rạo rực. Một sự va chạm cơ thể kì diệu làm sao!
Mày muốn con rắn đứt lìa. Có điều, thịt da và xương sống của nó vẫn còn độ dẻo dai và cứng chắc, nên cần phải hợp lực của cả mày và nàng từ hai phía đối ngược nhau. Nhưng trong lúc mày cố sức mổ dứt con rắn thì do lực đẩy của mày, cơ thể nàng lại nghiêng theo thân mình vạm vỡ của mày. Mày tốn bao thời gian và công sức mà vẫn chẳng ăn nhằm gì.
Mày và nàng sát cánh bên nhau mải miết bay, bay tới khoảng không phía trên một thảm cỏ xanh mướt nở bừng những bông hoa dại đủ mọi màu sắc sặc sỡ. Chừng như đã thấm mệt, nàng thu đôi cánh chao mình xuống phía dưới. Mày đành phải dừng lại theo nàng thôi. Thế cũng tốt, mày nhủ thầm, đứng trên mặt đất vững chắc, mày có thể dồn sức nhiều hơn làm con rắn chia mình thành đôi. Mày không cần tác dụng lực từ hướng ngược lại nữa, chỉ cần đứng tại chỗ bấu chặt móng vuốt vào rễ cỏ và đất, ngậm chặt mỏ và đá về phía sau một cái thật mạnh, con rắn lập tức bị biến thành hai mảnh.
Ngặt nỗi, nàng vẫn giữ tư thế hệt như lúc ở trên cao, chỉ cần mày khẽ dùng lực chút thôi là nàng sẽ không đứng vững được nữa và ngả người về phía mày. Mày không dám tin là nàng không còn sức để trụ trên hai chân. Hãy ngắm nhìn dáng vẻ của nàng mà xem, nàng đang chớp mắt tinh nghịch với mày, hai đồng tử trong đôi mắt nâu vàng dạt dào tình ái. Hình như trong đầu mày đang có ma xui quỷ khiến, đúng thế, là nỗi khát khao và niềm yêu chớm nở đang quậy phá đây mà.
Mày cố gắng giằng kéo con rắn thêm vài lần nữa. Mỏ mày và mỏ nàng chạm nhau, hết lần này tới lần khác; cánh mày và cánh nàng xoắn xuýt vào nhau, một lần, hai lần, rồi thêm nhiều lần nữa. Tuyệt làm sao, mày thầm ước ao con rắn này là một con rắn thần kì, dứt mãi không đứt. Mày lại thầm mơ nó biến thành một dải dây tơ hồng không bao giờ có thể xé rách làm đôi, một đầu dây tơ hồng buộc chặt trái tim mày và đầu kia thắt nút trong tim nàng.
Phựt – da thịt và xương cốt của con rắn cuối cùng cũng chào thua trước những động tác giằng, kéo, dứt, xoắn, vặn liên tục, nó đứt làm hai khúc đúng vào lúc mày không hề muốn nó đứt nhất. Mỏ mày và mỏ nàng, mỗi cái mỏ ngậm một khúc.
Sự va chạm và tiếp xúc tuyệt diệu giữa hai cơ thể trẻ bị cắt ngang một cách vô tình.
Mày ngây dại ngắm nàng, nàng cũng ngây dại ngắm mày, cả hai đều thẹn thùng e lệ.
Mày nuốt nửa con rắn vào bụng với tốc độ rất mau. Còn nàng, nàng cũng ngúc ngắc cổ họng để thịt da con rắn trôi vào cơ thể.
Cái mạng của con rắn già đã kết thúc. Mày đã cùng nàng chia sẻ miếng mồi ngon. Giờ thì chẳng còn lý do gì khiến mày có thể lưu lại bên nàng nữa. Mày thực chẳng muốn vỗ cánh, bay vút lên không trung, chuẩn bị rời xa nàng chút nào. Giữa lúc bấn loạn như thế, mày nghe thấy tiếng nàng ngân lên một hồi dài. Tiếng ngân của nàng thật đặc biệt vô cùng! Nó mềm mại, uyển chuyển và dài miên man, có chút bi thương ai oán xen lẫn nỗi niềm quyến luyến, vừa nghe như tiếng gọi mời và lời níu giữ bước chân khách đường xa vừa như cảm thấy khối tình say đắm cuồng nhiệt.
Niềm tin tràn đầy, mày quay trở lại thảm cỏ. Nàng mừng rõ đón mày, gương mặt nàng lộ vẻ e thẹn như bao nàng giống cái khác.
Ô kìa, ánh mặt trời mới ấm áp làm sao! Những đóa hoa dại muôn hồng nghìn tía mới rực rỡ làm sao! Còn chiếc giường tân hôn nào lý tưởng hơn thế?
Từ đó trở đi, mày đảm nhiệm hai vai trò trong cuộc sống. Mày vừa là chú chim ưng săn trung thành của chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ, vừa là người chồng ngập tràn thương yêu của nàng môi trắng. Mày không để tình yêu với nàng ảnh hưởng tới công việc săn bắt mồi giúp chủ nhân, nhưng hễ có phút thảnh thơi là mày lại bay tới đỉnh Nữ Thần, tới với nàng và cùng nàng vui hưởng những mặn nồng của tình chồng vợ.
Nàng bướng bỉnh và cũng thật tinh nghịch lắm trò – lúc thì nàng bảo nàng với mày thi xem ai bắt được con chồn sóc đang hớn hở chạy trên thảo nguyên bát ngát không thấy chân trời, lúc thì nàng nũng nịu đòi mày chải lông cho nàng bằng thứ nước tuyết mát lạnh hoặc bằng những hạt sương mai long lanh, lúc thì nàng bảo mày đưa nàng tới cửa ngọn núi tuyết mịt mù gió tuyết thám hiểm một phen, lúc thì nàng mời mày cùng nàng lên đỉnh núi giữa buổi trời đêm tối đen như mực để cùng nhau đón chờ thời khắc được chiêm ngưỡng cảnh tuyệt đẹp khi mặt trời nhô ra khỏi núi…
Cuộc sống thật phong phú và có biết bao sắc màu tươi vui. Cuộc sống tràn đầy hứng khởi khiến mày say ngây ngất!
Thương thay, ngày vui ngắn chẳng tày gang, tuần trăng mật chưa qua thì mày đã bị chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ khóa chặt trong cái lồng sắt, dứt tình chủ tớ mà bán mày cho lão Mã què. Rồi từ ấy, mày không còn được tự do hoạt động nữa, mày chẳng thể tìm ra phương kế gì mà bay đến đỉnh Nữ Thần hội ngộ cùng nàng.
Giờ thì nàng đang men theo đường tuyết quanh co uốn khúc trên đỉnh núi bay đến với mày.
Mày dang cánh đứng yên trên tảng đá, không động đậy. Mày khép chặt đôi mắt và vùi đầu vào dưới cánh. Kế sách duy nhất của mày bây giờ là giả chết thôi. Mày cầu mong nàng đừng nhìn thấy mày, nhìn thấy rồi cũng đừng nhận ra mày. Kể từ giây phút rơi vào tay lão Mã què, bị cưỡng ép làm mồi nhử, mày ngày đêm thương nhớ nàng, nhớ đến cồn cào khổ sở, nhưng mày không muốn đoàn tụ với nàng trong tình cảnh nghiệt ngã này! Chỗ này ư? Chỗ này là thiên la địa võng, là âm mưu xảo trá, là mối nguy nan với sinh mệnh. Và quan trọng hơn, mày không muốn nàng thấy mày làm một con mồi nhử đáng phỉ báng.
Tiếng vỗ cánh mỗi lúc một rõ ràng hơn. Quạc, quạc, quạc, mày nghe thấy một tràng tiếng kêu rất đỗi thân thương vang vọng giữa bốn bề rừng núi. Tiếng kêu như tiếng khóc thút thít buồn thảm, như cào xé tâm hồn mày.
Mày đâu biết rằng, từ sau cái đêm tối trời khi chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ khóa chặt mày trong chiếc lồng sắt, đã hai tháng ròng, nàng bay khắp vùng núi tuyết Streca và thảo nguyên Ga Marr bao la, đi khắp nơi tìm bóng hình mày. Đôi cánh nàng mỏi rã rời, cổ họng nàng khản đặc, thân hình đầy đặn ngày nào giờ héo hon tiều tụy.
Mày muốn mở to đôi mắt ra nhìn nàng biết mấy! Mày muốn một điều kì diệu xảy đến với mày để mày có thể thoát khỏi gông cùm xiềng xích mà bay vù đến bên nàng biết mấy! Mày muốn cùng nàng bay trở về đỉnh Nữ Thần tươi thắm ngàn hoa, cùng nàng quấn quýt bên nhau như hình với bóng, cùng nàng đón tia nắng bình minh và bay đi tìm mồi, cùng nàng bay về tổ ấm dưới bóng chiều sa, cùng nàng trải qua những tháng ngày tự do tự tại của đời hoang dã biết mấy! Nhưng lòng mày rõ lắm, đó chỉ là ảo mộng hão huyền thôi, làm sao thực hiện được! Mày khép chặt đôi mắt, nín bặt hơi thở, vì chỉ một cử động rất khẽ của mày thôi cũng đủ làm đôi mắt tinh tường của nàng nhận ra. Nàng hẳn sẽ kêu lên mừng rỡ và sung sướng nhào về phía mày, nàng hẳn sẽ múa lượn theo nhịp gió núi, sẽ mang theo cả nỗi nhớ thương sinh li tử biệt, nàng hẳn sẽ bất chấp tất cả bay đến bên mày. Đôi mắt nàng nhìn mày đăm đắm. Đôi mắt ấy chứa chan tình yêu thương, nồng nàn và cháy bỏng. Đôi cánh ấm áp của nàng dịu dàng ve vuốt cái cổ mày. Nhưng hỡi ôi, khi nàng vừa bay đến bên mày thì nàng lập tức sẽ trở thành con mồi trong tấm lưới ác nghiệt của lão Mã què.
Môi trắng ơi, anh van em đừng tới đây, van em đừng nhìn thấy anh. Em hãy coi như anh đã vùi thây trong bụng sói hoặc chết bởi tiếng sét đánh đi. Em yêu, xin hãy quên anh đi, hãy đi tìm một chàng kim điêu khác có trái tim biết yêu thương để bầu bạn bên em. Mày âm thầm cầu nguyện. Ước mong duy nhất của mày lúc này là mày ngừng thở thật sự, để nàng từ bỏ ý định tìm mày.
Đau đớn thay, mày muốn chết mà chẳng được.
Trách khí trời trong xanh quá, trách bầu không khí chốn sơn dã chẳng vương chút bụi, trách không gian sáng rõ quá, bởi thế mà nàng mới trông thấy mày. Nàng kêu lên quác, quác như xé gan xé ruột. Tiếng đôi cánh nàng chao nghiêng vẳng ngay trên đỉnh đầu mày. Nguy rồi, nàng đã nhận ra mày. Dù mày cố tình vùi đầu dưới cánh, nhưng mùi hơi đặc biệt toát ra từ cơ thể mày, bộ lông trơn bóng của mày làm sao giấu nổi đôi mắt nàng! Nàng và mày đầu ấp cánh kề, mùi hơi ấy, sắc lông ấy của mày quá gần gũi với nàng rồi.
Mày biết, khi bộ vuốt của nàng khẽ chạm trên mỏm đá, tấm lưới ni-lông sẽ chụp lấy người nàng, lạnh lùng và vô tình như nó vẫn thế. Mày không thể để nàng biến thành vật hi sinh được, mày phải tìm cách ngăn cơn xúc động của nàng!
Mày không thể giả chết thêm nữa, dù chỉ một giây. Mày ngẩng phắt đầu lên, vươn dài cổ, mày bật sống dậy từ cõi chết. Quác… quác, quác… quác! Mày phát tín hiệu cảnh báo khi nàng còn cách đầu mày vài mét.
Tiếng kêu bất ngờ của mày làm nàng thình lình hoảng hốt, nàng lật cánh, quay người gấp gáp, bay khỏi hàng rào.
Mày thở phào.
Chưa được bao xa, nàng đột ngột quay đầu, bay trở lại phía mày. Tìm thấy mày, nàng vui mừng khôn xiết.
Giây phút này, mày khát khao đôi cánh nàng dịu dàng ve vuốt, an ủi tâm hồn bị tổn thương của mày biết bao! Mày khát khao tựa cái đầu nặng nề của mày vào hõm cổ êm mềm của nàng và dùng thứ ngôn ngữ đặc biệt của loài kim điêu kể lể hết thảy mọi nỗi uất ức và khổ nạn mày phải chịu đựng trong suốt thời gian qua biết bao! Nhưng mày sao có thể đang tâm đẩy nàng vào lò lửa chỉ vì chút ham muốn tinh thần của mày?
Mày phải dằn lòng đuổi nàng đi.
Mày vừa kêu lên chát chúa để cảnh báo vừa ra sức cử động làm sợi xích sắt cột chặt cơ thể mày kêu leng keng. Ở hoàn cảnh mày lúc này, động tác ấy là tiếng nói rõ ràng nhất để nàng hiểu tình hình.
Ánh mắt nàng quả nhiên ngừng lại trên sợi xích sắt đang buộc chặt vào chân mày. Niềm vui gặp lại sau bao ngày xa cách vụt biến mất trong mắt nàng. Nàng kêu lên hãi hùng, bay vút lên và lượn vòng trên khoảng không cách đầu mày chừng mười mấy mét. Nàng cứ lần khân như thế, không bay đi cũng chẳng sà xuống.
Quạc… quạc, quạc… quạc, mày dữ dằn hối thúc nàng bay khỏi đây ngay.
Nàng lượn vòng trên đầu mày một hồi. Rồi bất ngờ nàng thu đôi cánh, động tác mạnh mẽ và dứt khoát, nàng lao xuống bên cạnh mày nhanh như một mũi tên bắn. Đôi móng vuốt của nàng quặp chặt lấy sợi xích sắt cột riết thân thể mày, nàng ra sức giằng, ra sức dứt. Mỏ nàng ngoạm lấy nó, hết mổ lại cắn, như thể nàng đang đối phó với một con rắn hung tàn. Khổ thay cho nàng, trước mặt nàng là một con rắn bằng sắt ác hiểm, dẫu mười con kim điêu cũng không thể dứt đứt nó.
Mỏ của nàng bị sợi xích sắt cào toạc, làm rớt ra một thứ dịch nhầy trắng sánh như sữa; bộ vuốt sắc nhọn của nàng bị gãy hai chiếc, dầm dề máu tươi. Nhưng nàng vẫn quặp chặt sợi xích sắt, giằng, dứt, cắn, xé như điên như dại.
Nàng muốn cứu mày thoát khỏi sợi dây oan nghiệt ấy.
Xủng xoảng! Tiếng lanh canh của kim loại chạm nhau vang lên sau lưng mày. Cái âm thanh đáng sợ ấy mày đã quen từ lâu. Nó báo hiệu lão Mã què ngồi trong chỗ nấp hồ hởi giật sợi dây và tấm lưới ni-lông sắp sửa úp chụp lấy cơ thể con mồi. Mày chẳng kịp nghĩ gì nữa, vội vàng húc đầu vào đuôi nàng, dùng lực làm người nàng chới với.
Nàng kêu lên kinh hãi, đập cánh bay vèo lên không trung.
Keng keng, dưới sức lôi của cái đệm làm bằng chì, tấm lưới ni-lông to tướng đổ ập xuống, dán chặt lên tảng đá nơi mày đang nằm. Thật nguy hiểm hết sức! Mép tấm lưới chạm vào đám lông phía đuôi nàng rồi trượt xuống, không mang theo chiến lợi phẩm. Chậm nửa giây nữa thôi, nàng yêu dấu của mày ắt đã trở thành vật hi sinh nữa của mày.
Quá run hãi, nàng bay thật xa rồi mới ngoái đầu nhìn lại.
Lão Mã què bước ra khỏi bụi cỏ, thở dài sườn sượt: “Tiếc quá, một con kim điêu cái tuyệt mĩ thế, chắc chắn phải được khoản đậm. Oài, ta đã già mất rồi, chân tay ù ì quá, để nó thoát mất!” Lão tự trách bản thân, vẻ não nề. Lão thu tấm lưới, mắc lại trên hàng rào, sắp đặt cái bẫy như cũ.
Nàng đang bay trên cao và trông rõ tất cả. Mày yên tâm đi nhiều. Nàng đã biết cận kề quanh mày là bẫy lưới, là âm mưu, lại thêm cả ông lão săn điêu ẩn mình. Nàng đã biết thân phận của mày hiện giờ là một thứ mồi nhử, nàng không thể nào bay trở lại đây lần nữa, mày nghĩ thầm. Chẳng có kẻ đần dại nào tới nơi hiểm cảnh lần hai cả!
Mày thấy nàng kêu lên sầu thảm và lượn trên đầu mày ba vòng rồi tung cánh bay khỏi thung lũng. Đi đi, em yêu, bay càng xa càng tốt, đừng quay đầu lại, mày tự nói với lòng. Nàng quả nhiên không quay đầu lại, nàng dang cánh hướng về phía núi tuyết Streca. Bóng hình nàng nhỏ dần nhỏ dần giữa trời xanh mây trắng, bé xíu như một chiếc lá vàng rồi mất hút.
Không gian lại im lìm quạnh quẽ. Có lẽ, đây là lần trùng phùng cuối cùng của mày và nàng ở kiếp này. Vì tình thế ép buộc mà mày phải làm một con mồi nhử và suýt chút nữa mày đã dụ nàng mắc bẫy của lão Mã què, cầu mong nàng đừng oán hận mày suốt đời vì điều đó.
Lão Mã què lại giục giã, lại thôi thúc, và mày lại bắt đầu công việc, nhưng biếng lười và lơ đễnh. Hôm nay, vận may không mỉm cười với mày. Mày kêu hai, ba tiếng đồng hồ rồi. Bóng dáng của đồng loại vẫn bặt vô âm tín.
Mặt trời dần ngả về Tây. Gương mặt lão Mã què u ám. Lão bước ra khỏi bụi cỏ, cho mày uống mấy ngụm nước và ăn nửa con chuột. Lão cất lời, giọng rầu rĩ: “Basacha à, đã ba ngày liền chúng ta chẳng bắt được gì rồi đấy. Nếu hôm nay lại về tay không nữa thì trong nhà sẽ không còn nổi hạt gạo dính xoong đâu”.
Cảnh khốn quẫn của lão, mày quan tâm mà làm gì. Có điều, mày không muốn lão coi mày là đồ vô tích sự. Mà đã sa chân xuống biển làm một con kim điêu mồi nhử rồi thì cũng chẳng nên hưởng không đồ ăn thức uống của gã săn mồi. Ăn uống xong, mày thôi không biếng nhác nữa. Mày nghển cổ lên bầu trời và ngọn núi tuyết xa xăm phát ra những âm thanh đầy mê hoặc.
Cạc, cạc, cạc…
Tiếng kêu của mày là một sự thách thức ghê gớm với kẻ cùng giới nhưng lại là hấp lực khó cưỡng với những nàng khác giới. Tiếng kêu ấy không ngớt âm vang và phiêu bồng khắp lũng núi.
Mày không phí công vô ích. Nhìn kìa, ở tít tận đầu bên kia của lũng núi, men theo sườn núi ngoằn ngoèo xuất hiện một chấm tròn bé tí ti. Cái chấm ấy đạp cơn gió mạnh, bay gấp gấp về phía này. Cái chấm ấy xuyên qua áng mây trắng như tơ liễu, qua ánh nắng rỡ ràng, to dần, to dần. Là một cái chấm màu vàng. Qua độ cao, tốc độ và dáng bay của nó, mày biết chắc nó là đồng loại của mày.
Không sai chút nào, cuối cùng cũng có kẻ ngốc tự mò tới. Mày ngẫm.
Mày ráng sức kêu.
Cái dáng của kẻ đang lướt tới hòa cùng vệt nắng cuối ngày làm thành một đường thẳng. Vẫn còn cách một quãng khá xa nên mày chỉ trông thấy cái vòng tròn vàng óng quanh nó.
Nó bay qua những dải sáng chói lòa, sải cánh vào chỗ bóng râm trên đỉnh núi. Thốt nhiên, dây thanh của mày trở nên cứng đơ, mày không tài nào cất giọng được. Khi cái vòng sáng nhức mắt phủ quanh kẻ đang lướt tới tan biến hết, mày thấy rõ mồn một hình dong của nó, là nàng đấy!
Không, không thể nào, đó chỉ là ảo giác thôi. Tại nỗi tương tư cắn rứt trong xương thịt mày, tại nỗi mệt mỏi và tâm hồn bị tổn thương làm đầu óc mày choáng váng và mắt mày hoa lên nên mày mới nhìn nhầm một con kim điêu cái xa lạ thành nàng như thế! Mày nheo mắt lại để nhìn cho tường tận, kĩ càng hơn. Không thể lẫn vào đâu được! Cái cổ thon dài, bộ vuốt đỏ rực và nhất là cái mỏ trắng ngần như băng thanh ngọc khiết hiếm có. Đúng là nàng thân yêu của mày!
Mày sửng sốt. Mắt trợn tròn, mồm há hốc.
Nàng làm sao có thể quay lại chốn này? Nàng biết ở cái chốn này, người ta đã giăng sẵn bẫy lưới, đã đặt sẵn âm mưu, đã có sẵn lão săn điêu, cớ sao nàng lại còn đến để tự chui đầu vào rọ?
Mày đâu biết rằng, với một con kim điêu cái si tình, người yêu còn quan trọng hơn cả sự sống của bản thân.
Mày đâu biết rằng, với nàng, tận mắt thấy mày bị cùm kẹp trong sợi xích sắt còn đau khổ hơn cái chết.
Mày đâu biết rằng, chỉ còn nửa tia hi vọng, nàng tuyệt đối không từ bỏ mọi cố gắng để cứu mày khỏi sợi xích sắt ấy.
Mày đâu biết rằng, ban nãy nàng bay về phía lũng núi là để tìm thức ăn. Nàng nghĩ, ăn no rồi, nàng sẽ có đủ sức lực để cứu mày thoát khỏi cái sợi xích sắt hiểm ác hơn rắn độc ấy.
Nàng bay tới phía trên đầu mày, kêu lên một hồi dài, sà xuống bên cạnh mày. Nàng lại dùng cái mỏ cứng chắc và bộ vuốt sắc nhọn giằng giật, cào cắn sợi xích sắt đang buộc chặt thân thể mày. Động tác của nàng ung dung và điềm tĩnh, nàng không hề run sợ, không hề hoảng loạn, dường như nàng đã quên sạch sẽ cơn hiểm nghèo ban nãy.
Nàng thật mau quên quá!
Mày cuống cuồng mổ mạnh lên người nàng, húc đầu vào lưng nàng, mày muốn nàng cất bước khỏi mỏm đá. Mày bật ra những tiếng chát chúa, cảnh tỉnh nàng chốn này là nơi tử địa vùi xác nàng. Nhưng bao cố gắng của mày trôi ra sông bể hết, nàng chịu đựng tất cả, mổ hay cắn, nàng chỉ biết dồn toàn bộ tinh thần và sinh lực mải miết đối phó với con rắn sắt không cách nào đối phó.
Cuối cùng, cái thanh âm mà mày dự cảm trước, tiếng keng reng của những dụng cụ sắt va vào nhau và sắp sửa đổ ập xuống vang lên lanh lảnh. Mày thấy tấm lưới to và trong suốt đang rơi rất mau. Mày lấy hết sức bình sinh thúc mạnh đầu vào ngực nàng khiến nàng văng khỏi mỏm đá. Nàng hoàn toàn có thể nhân cơ hội ấy mà cất cánh bay vút lên cao. Ấy là cơ hội sống cuối cùng của nàng. Nhưng nàng lại lao vào tấm lưới ni-lông như một kẻ cuồng si. Rồi nàng chiến đấu đến cùng với con quái vật trong suốt ấy bằng mỏ, bằng móng vuốt, bằng tất cả sinh mệnh nàng.
Hết rồi, tất cả đã hết rồi. Tấm lưới ni-lông tàn nhẫn úp chụp lên thân thể nàng. Lão Mã què hả hê, mỉm cười sung sướng chuồn khỏi bụi cỏ. Lão chẳng mất nhiều công sức để tóm cổ nàng và tống nàng vào trong cái lồng tre.
Mày lăn lộn, mày kêu gào, mày phản kháng, mày nguyền rủa, mày làm cái xích sắt chạy vòng quanh và kêu loảng xoảng. Than ôi, tất cả những hành động ấy có tác dụng gì?
Mày biết, buổi sớm ngày mai, lão Mã què sẽ mang nàng xuống cái chợ nông sản ở thị trấn. Và nàng của mày hoặc sẽ trở thành món đặc sản đắt tiền trên bàn tiệc của con người, hoặc sẽ trở thành tiêu bản trong phòng thí nghiệm, hoặc sẽ trở thành thứ đồ trang sức xa xỉ trong khách sạn cao cấp, hoặc sẽ trở thành vật trưng bày trong vườn bách thú ở thành phố.
Nào ai tránh được tai ương!
Là mày đã dẫn dụ nàng, là mày đã hại nàng, là mày đưa nàng vào bẫy! Trái tim mày như bị quẳng vào vạc dầu sôi, đau đớn quằn quại hơn cái chết gấp trăm nghìn lần.
Mày quyết tâm dùng cái chết để chuộc tội, để rửa sạch tội lỗi và nỗi nhục nhã ê chề. Mày lại kiên gan nhịn đói nhịn khát, kiên gan nằm im hơi trên tảng đá, không động cựa.
“Ái chà, bệnh cũ lại tái phát rồi đây!” Lão Mã què lên tiếng. Chừng như lão tin tưởng tuyệt đối vào thành công của lần trước nên diễn lại vở kịch cũ. Lão cột chặt mày trên mỏm đá dưới vách núi, bỏ mặc mày phơi mình trong nắng gắt, chờ tới khi cổ họng mày bỏng rát, lão lại đung đưa cái nậm trước mỏ mày chừng ba centimét, để từng giọt, từng giọt nước trong vắt, mát lành nhỏ xuống, để mày phảng phất thấy hương ngọt ngào của những giọt nước quý giá và lắng nghe tiếng tí tách của những viên ngọc nước khi chạm đất.
Nếu không có nàng, có lẽ mày đã chịu khuất phục vì không chịu đựng nổi sự giày vò rồi. Nhưng khi ý chí của mày vừa mới dao động thì hình ảnh nàng lại hiện lên sống động trước mắt và một dòng suối thơm ngọt, tươi mát chảy tràn trong tim mày. Dòng suối ấy nhấn chìm cơn khát của mày. Mày thản nhiên nhìn cái nậm trong tay lão Mã què.
“Đồ quỷ tha ma bắt, sao tự dưng mày lại không sợ khát thế?” Lão Mã què nhìn mày, ánh mắt đục ngầu. “Được, để rồi xem ai thắng ai nào!”
Lão lại lấy dây buộc con ếch béo tròn, để nó đong đưa trước mặt mày. Mày đói hoa cả mắt và không còn chút sức lực nào, mày hận là mày không thể nuốt chửng con ếch ấy vào trong miệng. Nhất là khi nó hãi hùng hất đạp bốn chân trước mặt mày. Lúc ấy, ngoài cảm giác thèm ăn khó lòng ghìm cưỡng, trong cơ thể mày còn dâng tràn trạng thái kích động theo bản năng của loài động vật săn mồi. Nhưng khi sực nhớ ra rằng, mày sẽ lại bán rẻ linh hồn thêm lần nữa chỉ vì nỗi ham ăn, cái đói bỗng nhiên biến mất một cách kì lạ.
“Sao hả, mày định nhịn đói đến chết chứ gì?”, lão Mã què hằm hằm nói, “được, tao sẽ cho mày toại nguyện”.
Lão cột chặt mày trên mỏm đá như thế liền ba ngày ba đêm. Mày đã vô số lần thắng vượt sự cám dỗ từ những giọt nước trong cái nậm và từ con ếch mẫm mạp của lão. Cái đói sắp sửa làm mày ngất lịm, giờ đây, trong ánh mắt mày, cây cối đỏ ối, vầng mặt trời xanh thẳm. Ngay cả thị giác của mày cũng trở nên mờ ảo nhạt nhòa. Mày đang tiến gần tới cái chết vì sức cùng lực kiệt. Mày không còn gì phải luyến tiếc, cũng không quá khổ đau. Mày bình tĩnh đón chờ giây phút thần chết mở rộng vòng tay đón mày vào lòng.
Nhưng mày đã lầm.
Sáng sớm ngày thứ tư, lão Mã què bất đắc dĩ than vãn một hồi. Rồi lão giải phóng cho mày khỏi tảng đá, nhét mày vào cái lồng tre, đặt lên yên ngựa và đem tới một con đèo núi nhỏ cách thị trấn không xa. Lão bán mày cho một người phụ nữ họ Trình với cái giá kha khá. Lão Mã què gọi người phụ nữ chừng ba mươi tuổi này là bà chủ Trình nhưng những người hàng xóm trên phố vẫn gọi mụ là chị Trình.
Lão Mã què chẳng phải vì động lòng trắc ẩn mà không nhẫn tâm để mày chết đói, chẳng qua lão chỉ không nỡ để mất oan một món tiền thôi.
Mụ Trình là một tay nuôi chim ưng chuyên nghiệp nức tiếng khắp thị trấn miền núi. Mày được mụ mua để làm một con điêu giống.
Và thế là mày lại bắt đầu một cuộc sống mới.